Lưu trữ | 7:47 Chiều

Nguyễn Trần Bạt:Không có gì tử tế trên nền văn hóa kém PNTD/BS

22 Th6

(Trái hay phải)- Chúng ta rất đau khổ vì nền kinh tế của chúng ta những năm trước tăng trưởng 7-8% mà năm nay có khi chỉ tăng được 5% thôi, nhưng chúng ta không hề xấu hổ, không đau khổ trước việc chúng ta chế biến thịt súc vật chết để bán cho mọi người. Chúng ta chỉ xấu hổ vì nghèo đi mà chúng ta quên mất xấu hổ vì sự xấu đi về mặt đạo đức. Chuyện đó là chuyện quan trọng hơn tất cả những gì chúng ta bàn ở trên – ông Nguyễn Trần Bạt.

 

Chúng ta chưa có kinh nghiệm mô tả sự thật

Ông Nguyễn Trần Bạt
Ông Nguyễn Trần Bạt

PV: – Tuần vừa rồi, bài phát biểu ngắn kết thúc năm học của một giáo viên Trường trung học Wellesley, bang Massachusetts, Mỹ đã được dư luận Mỹ tiếp nhận như một lời nói thật, một cảnh báo giáo dục: “Các em chẳng có gì đặc biệt cả”. Xin ông hãy lý giải, tại sao một đất nước tôn trọng tư duy độc lập cá nhân như Mỹ, lời nhận xét trên đáng lẽ là bình thường nhưng lại được tiếp nhận một cách cầu thị nồng nhiệt đến vậy?

Ông Nguyễn Trần Bạt: – Điều đó thể hiện người Mỹ đã thức tỉnh. Từ xưa tới nay, họ luôn luôn coi mình là tiêu chuẩn, nước Mỹ luôn là “miền đất hứa”.

Mặc dù sống khá lâu trong sự thành đạt nhưng khủng hoảng kinh tế và tài chính hiện nay đã khiến họ bỗng nhận ra tính bình thường của xã hội mình.

Và đấy là một dấu hiệu vĩ đại của nước Mỹ khi nó còn giữ được năng lực thức tỉnh, nhận ra chính mình, biết đón chào một ý kiến như vậy.

Tôi hoan nghênh nước Mỹ, hoan nghênh thái độ ấy và hoan nghênh cả ông thầy dám đưa ra tuyên bố trái với thói quen vốn có của người Mỹ.

Tôi rất thích ví dụ bạn đưa ra và tôi thích câu hỏi này. Tôi đề nghị trong chừng mực nào đó, báo chí các bạn giúp cho những ông bố và bà mẹ Việt Nam nên có thái độ này, những cô giáo thầy giáo Việt Nam nên có thái độ này và các nhà lãnh đạo Việt Nam nên có thái độ này.

Chúng ta cũng nên chào đón thái độ khiêm nhường đó của các nhà lãnh đạo, của các thầy các cô như người Mỹ đang làm. Đây là một ví dụ tốt, là một ví dụ mà tôi rất thích, một ví dụ rất đẹp về giáo dục.

PV: – Người Việt mình có câu “thuốc đắng giã tật, sự thật mất lòng”, theo ông, trên thực tế chúng ta có thói quen nói thật và nghe được lời nói thật hay không? Tại sao những lời nói thật hay những phản biện lại khó lọt tai đến thế, trong khi ai cũng tưởng rằng mình cởi mở, sẵn lòng nghe góp ý dù có… trái với mình đến đâu đi nữa?

” Nếu lời nói thật được mô tả một cách hấp dẫn, có văn hóa thì khả năng được tiếp nhận của nó sẽ cao hơn. Tất nhiên, cũng không loại trừ khả năng, người phải nghe sự thật có văn hóa thấp mà lại là người mạnh. Chúng ta không bao giờ nên đối thoại với những người như thế.”

    Nguyễn Trần Bạt

Ông Nguyễn Trần Bạt: – Tôi vừa mới thảo luận với con trai tôi về sự thật và tính hiệu quả của việc mô tả sự thật. Tôi nghĩ, chúng ta có thể không chê bai sự thật, có thể tôn thờ sự trung thực nhưng chưa biết cách mô tả sự thật một cách hấp dẫn để con người biết yêu mến sự thật.

Tôi muốn kể với bạn câu chuyện như thế này. Có hai anh em nhà nghèo bữa ăn chỉ có cơm không, không có thức ăn gì. Hai anh em bảo nhau, bây giờ em ăn trước, nhưng để em ăn cho ngon thì anh mô tả sự ngon ngọt của thức ăn để em có cảm  giác ăn ngon.

Cậu anh mô tả con gà quay lên như thế nào, món bò xào như thế nào, món cá kho như thế nào… Người em tiết hết dịch vị ra và ăn bát cơm không rất ngon lành. Người em ăn xong, đến lượt người em mô tả cho người anh ăn. Người em ăn no rồi cho nên chỉ nói một câu đơn giản: ước gì có một con bò để làm thịt cho anh ăn.

Đấy là hai cách tiếp cận khác nhau đối với một sự thật là người ta cần phải được hỗ trợ kỹ thuật để ăn cho ngon một bữa cơm nghèo. Một ví dụ khác: Một vị nhà giàu đi tuyển người thuyết phục người làm như sau: “Bác ở với người ta, sáng ăn rồi mãi đến chiều mới được ăn. Chứ bác đến ở với nhà em là cứ sáng ăn – chiều ăn, sáng ăn – chiều ăn”. Sáng ăn và chiều ăn là một sự thật nhưng ở hai cách mô tả này hoàn toàn khác nhau.

Chúng ta có thể dễ dàng nhận thấy, cách mô tả nào hấp dẫn hơn.Sự thật không phải là một khái niệm đơn giản, sự thật là một khái niệm phức tạp, có nội hàm phong phú và nó là một trong ba khía cạnh của cái đẹp,chỉ có điều chúng ta không được rèn luyện, không đủ bản lĩnh, không đủ kinh nghiệm để mô tả sự thật.

Chúng ta vẫn thường bảo là “thuốc đắng giã tật, sự thật mất lòng”. Sự thật mà biến nó, sắp xếp nó, cân đong đo đếm nó tương đương với thuốc đắng thì chúng ta là kẻ ngốc nghếch không biết giá trị của sự thật và không biết cách thể hiện sự thật. Chúng ta phải rèn luyện khả năng biết mô tả sự thật để làm cho người ta “xơi” nó mà không cảm thấy vị đắng của thuốc.

Thật không dễ nghe khi sự thật được nói ra xâm phạm tới lợi ích của người đối thoại. Trong trường hợp này, phải làm rõ, lợi ích của người đó có chính đáng hay không, nếu có, thì người nói ra sự thật đó có lỗi.

Nếu lợi ích ấy không chính đáng, việc người đó có nghe hay không là phụ thuộc vào nghệ thuật mô tả của người nói. Nếu lời nói thật được mô tả một cách hấp dẫn, có văn hóa thì khả năng được tiếp nhận của nó sẽ cao hơn.

Tất nhiên, cũng không loại trừ khả năng, người phải nghe sự thật có văn hóa thấp mà lại là người mạnh. Chúng ta không bao giờ nên đối thoại với những người như thế, phải dùng một cách khác, không phải là tiếp cận văn hóa mà là tiếp cận sức mạnh, sức mạnh của số đông chính nghĩa.

Vì sao phụ huynh Việt Nam tự “đánh lừa” mình?

PV: – Ở Việt Nam, có một nghịch lý đang tồn tại trong việc giáo dục các cô các cậu học trò nhỏ: Trong nhà thì bố mẹ ông bà ra sức chăm sóc, chiều chuộng…thầm hy vọng con mình sẽ là “thiên tài” hoặc có tài năng độc đáo….nhưng ra ngoài xã hội thì chính họ lại rất sợ cụm từ “học trò cá biệt”, “học sinh đặc biệt”… Hiện tượng này phản ánh điều gì vậy, thưa ông? Liệu nó có ảnh hưởng gì đến chuyện trẻ con không có tư duy độc lập, mà thường bị hòa vào đám đông?

Ông Nguyễn Trần Bạt: – Xã hội nào cũng thế. Xã hội của bầy thú cũng thế. Nó sống được, tự tin được là vì vẻ đẹp riêng của chính nó và vì những giá trị mà nó nghĩ rằng nó có. Nhưng nó tồn tại được, thoát chết được bằng sự kín đáo của nó.

Hai trạng thái ấy chính là hai trạng thái khuyến khích hình thành bản lĩnh của con người: yêu mình, tự tin vào bản lĩnh, sức mạnh, sự hoành tráng của mình với kín đáo, khôn khéo, đi, bò, trườn dưới tên bay đạn lạc.

Về khía cạnh thứ hai, tư duy độc lập và nói ra tư duy độc lập tùy thuộc môi trường vĩ mô. Nếu từ nhỏ không được diễn đạt tư duy độc lập, nếm trải cái đúng và cái sai của nó, nếm trải sự ném đá và sự hoan hô trước mỗi một tư duy độc lập được diễn đạt ấy, thì người ta sẽ không có kinh nghiệm.

Và nếu phải phê phán, hãy phê phán môi trường vĩ mô khiến trẻ con không biết nói tiếng nói độc lập của mình, chứ không thể dồn sai lầm đó vào khuyết tật có tính nhân chủng học của người Việt.

PV: – Như ông nói, đó là phản ứng tự nhiên. Vậy nguyên nhân nào về mặt xã hội khiến phụ huynh Việt Nam hành xử theo cách như vậy?

Ông Nguyễn Trần Bạt: – Việc quảng bá quá nhiều về tài năng, luôn luôn “nhắc nhở” các bậc phụ huynh rằng hiền tài là nguyên khí quốc gia, đã làm hỏng người Việt. Coi nhân tài là “nguyên khí” dẫn đến việc phụ huynh sẽ cố gắng để trong nhà mình có chút “nguyên khí”.

Và họ đành tự đánh lừa mình để yên tâm mà sống. Chúng ta nói quá nhiều chuyện hiền tài là nguyên khí quốc gia, trong khi quên mất rằng con người mới là nguyên khí của đời sống.

“’… Chúng ta đang biến vô đạo đức trở thành sản phẩm giáo dục”?

PV: – Dư luận đã lên tiếng khá nhiều về sự vô cảm thậm chí nhẫn tâm với đồng loại như nạn thực phẩm bẩn, độc hại tràn lan ngày càng nhiều và không có dấu hiệu suy giảm. Cái quả đắng này phải chăng nảy sinh từ những vấn đề cơ bản trong giáo dục thế hệ tương lai hiện nay: nạn chạy trường, chạy điểm, không chú ý giáo dục nhân cách sống…?

” Con người đang chế tạo ra những sản phẩm phi đạo đức một cách rất có trình độ. Những người không học tốt về hóa rất khó để có thể cho melamine vào sữa. Phải có trình độ khoa học và năng lực nhất định mới có thể tạo ra trạng thái sữa có melamine, xay thịt trộn mắm tép thơm lừng để ngụy trang thịt xúc vật chết. Chúng ta đang chểnh mảng trong việc giáo dục đạo đức cho nên các hiện tượng vô đạo đức đã lẻn vào đời sống của nhà trường và đời sống của xã hội”.

                      Nguyễn Trần Bạt

Ông Nguyễn Trần Bạt: – Ngay cả nơi đào tạo tốt nhất như trường Havard thì thái độ, nhận thức, văn hóa cũng vẫn còn có hạn chế, đầu ra của nó cũng không phải luôn luôn là sản phẩm tốt. Đó là điều khiến người Mỹ thức tỉnh và hoan nghênh phát biểu: “Các em chẳng có gì đặc biệt cả”.

Nói như vậy để thấy, những hiện tượng bạn nói ở trên không phải là hệ quả trực tiếp của giáo dục. Chúng là hệ quả của một thứ quan trọng hơn giáo dục, là cha đẻ của giáo dục: VĂN HÓA.

Nạn thực phẩm bẩn, độc hại tràn lan, lấy thịt lợn chết làm mắm tép chưng thịt là một biểu hiện “rực rỡ” về sự thoái hóa đạo đức, thoái hóa văn hóa của con người.

Nhưng điều đáng báo động hơn là, chúng không phải là trạng thái hoang dã mà là trạng thái có giáo dục của tính hoang dã, trạng thái phát triển ổn định và bền vững của trạng thái phi đạo đức của con người.

Con người đang chế tạo ra những sản phẩm phi đạo đức một cách rất có trình độ. Những người không học tốt về hóa rất khó để có thể cho melamine vào sữa.

Phải có trình độ khoa học và năng lực nhất định mới có thể tạo ra trạng thái sữa có melamine, xay thịt trộn mắm tép thơm lừng để ngụy trang thịt xúc vật chết. Chúng ta đang chểnh mảng trong việc giáo dục đạo đức cho nên các hiện tượng vô đạo đức đã lẻn vào đời sống của nhà trường và đời sống của xã hội.

Chúng ta rất đau khổ vì nền kinh tế của chúng ta những năm trước tăng trưởng 7-8% mà năm nay có khi chỉ tăng được 5% thôi, nhưng chúng ta không hề xấu hổ, không đau khổ trước việc chúng ta chế biến thịt súc vật chết để bán cho mọi người. Chúng ta chỉ xấu hổ vì nghèo đi mà chúng ta quên mất xấu hổ vì sự xấu đi về mặt đạo đức. Chuyện đó là chuyện quan trọng hơn tất cả những gì chúng ta bàn ở trên.

Vậy mà cho đến thời điểm này, chưa có một tiếng kêu cứu có chất lượng nhà nước nào, tổ chức nào, đặc biệt là tổ chức giáo dục. Tôi mong các vị lãnh đạo ở các Bộ Giáo dục và Đào tạo, Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch, Bộ Công Thương, Bộ Thông tin và Truyền thông… hãy nghe tiếng kêu cứu này.

PV: – Trong một bài phỏng vấn mới đây, GS Hoàng Tụy cho rằng: “Không thể nào có một nền kinh tế tăng trưởng lành mạnh dựa trên một nền văn hóa suy đồi. Người ta lý giải chuyện đó là sự lệch pha giữa văn hóa và kinh tế”. Ý kiến của một chuyên gia kinh tế như ông như thế nào?

Ông Nguyễn Trần Bạt: Tôi thích câu nói ấy của bác Hoàng Tụy. Tôi khái quát vấn đề của bác Hoàng Tụy lên là: Không thể xây dựng được bất kỳ cái gì tử tế trên cái nền đồi bại của văn hóa.

PV: Theo cá nhân ông, làm thế nào để khắc phục được vấn đề trên?

Ông Nguyễn Trần Bạt: Câu hỏi đó phải đi thường xuyên với con người, với tư cách là một nỗi niềm của mỗi một con người. Rằng chúng ta đang làm đồi bại một nền văn hóa hay chúng ta là thành viên của một nền văn hóa đồi bại.

Ra khỏi sự đồi bại về văn hóa bằng cách nào? Điều gì là động lực của sự đồi bại hóa của nền văn hóa đến như vậy? Truyền thông có nghĩa vụ phải làm thế nào để ý kiến của GS Hoàng Tụy đã được tôi khái quát hoá lên thành một câu hỏi có mặt trong từng bữa cơm, giấc ngủ, từng nụ hôn của con người.

Tôi không khái quát hóa việc ra khỏi sự đồi bại về văn hoá như thế nào? Vì mỗi người góp phần vào sự đồi bại hóa của nền văn hóa một cách khác nhau, với những “công nghệ” khác nhau. Chúng ta chỉ cần thức tỉnh, rút các yếu tố làm đồi bại nền văn hóa của mình ra khỏi xã hội, tự nhiên xã hội sẽ sạch sẽ.

  • Hoàng Hạnh (Thực hiện)

Điện mật Sứ quán Mỹ: Bộ Ngoại giao TQ duy trì yêu sách “vùng nước lịch sử” cho Đường lưỡi bò – NCBĐ/ BS

22 Th6

Đăng Dương

 Trung Quốc đưa ra yêu sách “vùng nước lịch sử” cho Đường lưỡi bò với lí do có công dân cư trú tại các quần đảo từ thời Đông Hán. Ngoài ra, Trung Quốc còn tự ý thiết lập giới hạn 12 hải lý đối với quần đảo Hoàng Sa và ép các công ty dầu khí quốc tế dừng hợp tác với Việt Nam.

(Đường lưỡi bò cua Trung Quốc chồng lấn lên vùng đặc quyền kinh tế của các quốc gia khác)

 

Xuất xứ: Đại sứ quán Mỹ tại Bắc Kinh (Trung Quốc)

Thời gian phát điện: Thứ 5, ngày 13/03/2008; 09:15’ UTC

Thời gian công bố: Thứ 5, ngày 01/09/2011; 23:24’ UTC

Phân loại: Điện Mật

 

1.Tóm tắt: Trung Quốc tiếp tục giải thích những yêu sách của họ tại Biển Đông (Trung Quốc gọi Nam Hải; ND), bao gồm đường đứt khúc chín đoạn vốn vượt ra khỏi cơ sở pháp lý đối với những quần đảo, vùng nước tại Biển Đông, gây chồng lấn lên những yêu sách chủ quyền và vùng đặc quyền kinh tế của năm quốc gia cùng một bên khác là Đài Loan thông qua những tham khảo lịch sử hơn là những quy ước quốc tế như Công ước Luật biển của Liên Hiệp Quốc năm 1982. Phó phòng Chính sách Đối ngoại thuộc Vụ Châu Á của Bộ Ngoại giao (Trung Quốc) Zheng Zhenhua nói với Bí thư Chính trị ngày 07 tháng 03 rằng, Trung Quốc không mở ngỏ xung đột quân sự tại Biển Đông và sẽ tiếp tục theo đuổi chính sách “gác những khác biệt, cùng phát triển”. Trong bối cảnh Trung Quốc tiếp cận với những công ty dầu mỏ của Mỹ để nhằm dừng các dự án phát triển khí Hydrocarbon của họ với Việt Nam, Zheng thuyết phục Mỹ cần “làm nhiều hơn nữa” để đảm bảo “hòa bình và an ninh” ở Biển Đông. Hết tóm tắt.

 

Đường Lưỡi bò

 

2.Phó phòng Chính sách Đối ngoại, Vụ Châu Á của Bộ Ngoại giao Trung Quốc Zheng Zhenhua trong một cuộc gặp gần đây đã thảo luận với Bí thư Chính trị về cái gọi là “Đường 9 đoạn” của Trung Quốc, hay còn gọi là “Đường lưỡi bò”, một đường gồm 9 đoạn rời trên bản đồ Biển Đông là nhằm chỉ ra yêu sách tài phán của Trung Quốc đối với khu vực. Yêu sách này lần đầu tiên được đưa ra bởi Chính phủ Quốc dân đảng vào năm 1947 và được nhắc đến trong Luật của Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa năm 1998 về Vùng Đặc quyền Kinh tế và Thềm lục địa, những yêu sách chủ quyền của Trung Quốc đối với Biển Đông (và bởi vì tiền đề lịch sử ban đầu của yêu sách, Đài Loan) chồng lấn lên vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, Indonesia, Malaysia, Brunei, Philippines, và tiếp tục còn là nguyên nhân gây căng thẳng giữa các bên yêu sách trong việc tìm kiếm khai thác các nguồn hải sản, và khí hydrocarbon ở Biển Đông.

 

Yêu sách Lịch sử

 

3.Phó phòng Zhen đề cập đến tuyên bố hiện giờ đã quá quen thuộc rằng những hòn đảo trong khu vực đã có người Trung Quốc sinh sống  từ thời Đông Hán (năm 23 tới năm 220 sau Công nguyên) và rằng người Trung Quốc đã thiết lập một kiểu chính phủ “giống với hiện tại” từ thời Tống (năm 420 tới năm 478 sau Công nguyên) “như là một bằng chứng cho chủ quyền không thể chối cãi của Trung Quốc” đối với những khu vực mà nước này yêu sách tại Biển Đông. Zheng nói quần đảo Hoàng Sa (Trung Quốc gọi Tây Sa) và quần đảo Trường Sa (Trung Quốc gọi Nam Sa) đã nằm dưới quyền tài phán của khu vực hành chính mà nay thành tỉnh Quảng Đông.

 

Không thể tranh cãi về mặt Lịch sử?

 

4.Phó phòng Zheng nói rằng, từ năm 1947 và qua suốt những năm của thập niên 1960, không có quốc gia nào, bao gồm cả Hoa Kỳ, “từng nêu câu hỏi hoặc nghi ngờ về chủ quyền của Trung Quốc đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.”.

 

…Tới những năm của thập niên 70

 

5.Zheng nhấn mạnh rằng, chỉ trong những năm của thập niên 1970s, giữa Hội nghị về Luật biển lần thứ 3 (mà kết quả của nó là Công ước về Luật biển – UNCLOS 1982), các quốc gia khác mới bắt đầu tranh chấp với những yêu sách của Trung Quốc tại Biển Đông. Bởi tính phức tạp của các yêu sách chồng lấn tại Biển Đông và những khu vực khác, trong cuối thập niên 1970s, nhà lãnh đạo Trung Quốc Đặng Tiểu Bình tuyên bố cách tiếp cận “gác khác biệt, cùng phát triển” để giải quyết các hoạt động phát triển kinh tế của Biển Đông và những khu vực có tranh chấp khác.

 

Sự ổn định của Biển Đông

 

6.Zheng nói, bất chấp tính bất ổn liên tục của các yêu sách mâu thuẫn nhau tại Biển Đông, tình hình hiện “khá ổn định” và anh ta dự đoán “sẽ không có xung đột quân sự” trong khu vực. Tuyên bố về ứng xử của các bên tại Biển Đông năm 2002 (Declaration of Conduct – DOC ) là một “biểu hiện của thiện chí chính trị”, rằng tất cả các bên sẽ thể hiện kiềm chế trong việc giải quyết các yêu sách xung đột với nhau ở Biển Đông. Phó phòng Zheng nói rằng, những dự án như thỏa thuận thăm dò địa chấn ba bên năm 2005 và những cuộc họp thường niên về nghiên cứu khoa học hàng hải có sự tham gia của Trung Quốc, Việt Nam và Philippines sẽ giúp “tăng cường lòng tin” trong khu vực.

 

Ý nghĩa của Đường 9 đoạn

 

7.Khi được hỏi về yêu sách chủ quyền của Trung Quốc đối với các vùng nước được xác định bởi đường 9 đoạn, Zheng cung cấp một bản tuyên bố được đánh máy có nội dung như sau: “Đường đứt đoạn trên Biển Đông cho thấy chủ quyền của Trung Quốc đối với các quần đảo ở biển Đông kể từ thời cổ và nó cũng chứng tỏ những yêu sách và quyền tài phán lâu dài của Trung Quốc đối với những vùng nước của Biển Đông”. Zheng nói rằng, những thuật ngữ như “vùng nước lịch sử” hoặc “vùng lãnh hải”, mặc dù thường được sử dụng trên các phương tiện truyền thông và trong bài viết của các học giả để chỉ yêu sách chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông, nhưng nó không phải là thuật ngữ chính thức mà chính phủ Trung Quốc sử dụng đối với vùng biển bên trong Đường 9 đoạn.

 

Quan hệ với UNCLOS.

 

8.Mặc dù không rõ ràng thừa nhận rằng yêu sách chủ quyền của Trung Quốc đối với Biển Đông có thể không phù hợp với các quy định của UNCLOS, Phó phòng Zheng nói rằng những yêu sách của Trung Quốc ở Biển Đông “có trước” UNCLOS, và do đó, không chịu sự ràng buộc bởi công ước này. Zheng cho rằng, những “mâu thuẫn và ngoại lệ” trong công ước UNCLOS đem lại nhiều biện minh bổ sung cho phép Trung Quốc có thể xác định yêu sách tài phán theo cách hiểu của họ.

 

Lãnh hải

 

9.trong một cuộc thảo luận về hoạt động ngư nghiệp tại Biển Đông, Zheng nói rằng, Trung Quốc áp dụng thuật ngữ “lãnh hải” đối với những vùng nước trong phạm vi 12 hải lý kể từ lãnh thổ của Trung Quốc. Anh ta lưu ý rằng, Trung Quốc đã chính thức quy định vùng lãnh hải 12 hải lý xung quanh quần đảo Hoàng Sa (Trung Quốc gọi Tây Sa), nơi mà Trung Quốc tin rằng yêu sách chủ quyền của họ là không thể phản bác. Zheng nói, Trung Quốc chưa thiết lập một khu vực tương tự xung quanh quần đảo Trường Sa (Trung Quốc gọi Nam Sa), bởi Trung Quốc nhận thấy rằng yêu sách chủ quyền tại đó phức tạp hơn nhiều. Zheng khẳng định rằng, Trung Quốc “tán thành quyền qua lại tự do của tàu thuyền” bên trong vùng nước của “Đường 9 đoạn”.

 

Các công ty của Mỹ nên tránh “những vướng mắc”.

 

10.Zheng gợi ý rằng, các công ty Mỹ nên tránh “liên can vướng mắc” vào những tranh chấp tại Biển Đông. Trong bối cảnh đó, anh ta đề cập rằng Tổng Lãnh sự Trung Quốc tại Houston gần đây đã liên hệ với nhiều công ty dầu khí ở Texas, bao gồm hai công ty Chevron và Hunt, yêu cầu họ dừng những dự án phát triển khí hydrocarbon mà những công ty này khởi xướng thông qua các thỏa thuận với Chính phủ Việt Nam. Anh ta lưu ý rằng, công ty Chevron đã đồng ý ngừng tham gia vào dự án, ít nhất là tạm thời. Zheng nói, Trung Quốc hy vọng Mỹ “có thể làm nhiều hơn nữa” nhằm đảm bảo “hòa bình và ổn định” trong khu vực.

 

(NCBĐ)/Nguồn trích dẫn: Wikileaks

Luật biển và lá phiếu vô tích sự – culangcat/BS

22 Th6

vonga1, nguyên hải,Luật biển và lá phiếu vô tích sự

Như vậy Quốc Hội đã thông qua Luật Biển là tin mừng cho việc quản lý biển đảo Việt Nam, cũng là cơ sở pháp lý cho ngư dân hành nghề chính đáng trên vùng biển truyền thống có chủ quyền Việt Nam.

 

Số phiếu đại biểu dân cử ở Quốc Hội bỏ phiếu cho Luật Biển là 495/496, còn một phiếu của một đại biểu Quốc Hội không bỏ.
Quốc dân muốn thông tỏ là lá phiếu không thông qua Luật Biển này là đại biểu nào? Đại diện cho ai? Và vì lý do nào? Có người cho rằng hành động không bỏ phiếu tán thành Luật Biển là hèn nhát, có người cho đó là có ý đồ không tốt. Cần cẩn trọng với cách suy nghĩ này nhưng chắc chắn, lá phiếu không thông qua một bộ luật hết sức quan trọng với đất nước này là có ý đồ ngược lại với 495 vị đại biểu Quốc Hội còn lại. Nhưng có muốn chống như thế nào đi nữa, thì cũng không thể vượt qua được thực tế và tinh thần bộ Luật Biển hết sức khẩn thiết này. Lá phiếu đó vô tác dụng, hoàn toàn phi lý, và mất tính tự tôn, cũng như chẳng có ý nghĩa vật lý gì với bộ Luật Biển được trịnh trọng thông qua, trịnh trọng nêu tên, trịnh trọng tuyên bố.
Khi Luật Biển thông qua, ngay lập tức Trung Quốc phản ứng, và cũng ngay lập tức, Bộ Ngoại giao có phản ứng một cách mạnh mẽ (ở đây), mà lần đầu tiên người ta đọc thấy những cụm từ này: “Ngày 21/6/2012, Quốc hội Việt Nam đã thông qua Luật Biển Việt Nam. Đây là một hoạt động lập pháp bình thường nhằm hoàn thiện khuôn khổ pháp lý của Việt Nam, phục vụ cho việc sử dụng, quản lý, bảo vệ các vùng biển, đảo và phát triển kinh tế biển của Việt Nam, tạo điều kiện thuận lợi cho quá trình hội nhập quốc tế và tăng cường hợp tác với các nước, vì hòa bình, ổn định trong khu vực và trên thế giới.
Đáng tiếc là Trung Quốc đã có những chỉ trích vô lý đối với việc làm chính đáng của Việt Nam. Nghiêm trọng hơn là Trung Quốc đã phê chuẩn thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa” với phạm vi quản lý bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Việt Nam kiên quyết bác bỏ sự chỉ trích vô lý của phía Trung Quốc; đồng thời phản đối mạnh mẽ việc Trung Quốc thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa”, lời của người phát ngôn BNG Lương Thanh Nghị.
Chính những lời lẽ này cho thấy phía Trung Quốc có khuôn mặt như thế nào và lá phiếu không bỏ vào Luật Biển nó vô tích sự ra làm sao.
Cả nước đồng thanh lên tiếng ủng hộ, dường như chỉ một lá phiếu vô tác dụng, đi ngược lại ý chí dân tộc.
Vấn đề còn lại là tuyên truyền làm sao để Luật Biển đi được sâu rộng vào toàn dân, từ vùng biển, đến đồng bằng, từ thành thị đến nông thôn, từ trung du đến miền núi đều tự hào tư cách Luật Biển Việt Nam đánh dấu cho cương vực biển cả cha ông để lại, gia tài đó cần giữ gìn, bảo quản bằng tính mệnh của cả đất nước, cả hồn thiêng dân tộc.
Và báo chí cần tiên phong trong việc này, phải đăng đầy đủ toàn bộ Luật Biển, bởi đó là tiếng nói dỏng dạc, cao cường, tiếng nói tác dụng đầy lý lẽ. Báo chí nước nhà không nên bỏ qua đợt tuyên truyền này để công dân thấy được trách nhiệm của mình trước biển quê hương.
Cu Làng Cát

Hoan nghênh Quốc hội thông qua Luật Biển KTB/BS

22 Th6
PDF. In Email
Viết bởi Doãn Mạnh Dũng
Thứ năm, 21 Tháng 6 2012 23:06
Hôm nay ngày 21/6/2012, Quốc hội Việt Nam đã thông qua Luật Biển với 495/496 đại biểu bỏ phiếu tán thành, đạt tỉ lệ 99,2%. Trong bộ Luật Biển, đã khẳng định chủ quyền của Việt Nam tại quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.Đây là nguyện vọng của tòan thể dân tộc Việt Nam mong muốn tiếp bước các thế hệ cha ông xác lập quyền lực của Việt Nam trên quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Việc xác nhận chính thức Hoàng Sa và Trường Sa là lảnh thổ của Việt Nam không chỉ nhằm bảo vệ chủ quyền, quyền chủ quyền, quyền tài phán của quốc gia mà trước hết biểu thị dân tộc Việt Nam tuy nhỏ bé nhưng rất biết tự trọng, biết giữ phẩm giá của chính mình. Luật Biển cũng biểu thị quan điểm hòa bình của dân tộc Việt Nam, mong muốn “giải quyết tranh chấp giữa các quốc gia bằng biện pháp hòa bình” theo các nguyên tắc của Hiến chương ASEAN và Hiến chương Liên Hiệp Quốc.Đó là sự biểu thị truyền thống hòa hiếu của dân tộc Việt Nam. Hôm nay cũng là ngày báo chi Việt Nam 21/6/2012, chúng ta nhớ các phóng viên và Ban Biên tập báo Du lịch Xuân 2009 đã đề cập tới chủ đề chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Vì sự đề cập này mà cả tờ báo bị đình bản nhiều tháng, nhiều gia đình phóng viên rơi vào cảnh bĩ cực. Sự khẳng định chủ quyền của Việt Nam tại quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trong Luật Biển là một tấm huân chương cao quý nhất trong mọi huân chương đã tặng cho các phóng viên và Ban Biên tập báo Du lich trong ngày Báo chí Việt Nam 21/6/2012. Hoan nghênh sự đồng thuận của Quốc hội đã thông qua Luật Biển. Chân thành biết ơn và chúc mừng các phóng viên và Ban Biên tập báo Du lịch Xuân 2009. KS Doãn Mạnh Dũng
Copyright © 2012 Bản quyền thuộc về KINH TE BIEN ONLINE.
Joomla! là phần mềm miễn phí được lưu hành theo giấy phép GNU/GPL.

Tuyên bố của Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam ngày 21/6/2012 – CP/BS

22 Th6

Tuyên bố của Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam ngày 21/6/2012

<!–

–>

 (Chinhphu.vn) – Ngày 21/6/2012, Quốc hội Việt Nam đã thông qua Luật Biển Việt Nam. Đây là một hoạt động lập pháp bình thường nhằm hoàn thiện khuôn khổ pháp lý của Việt Nam, phục vụ cho việc sử dụng, quản lý, bảo vệ các vùng biển, đảo và phát triển kinh tế biển của Việt Nam, tạo điều kiện thuận lợi cho quá trình hội nhập quốc tế và tăng cường hợp tác với các nước, vì hòa bình, ổn định trong khu vực và trên thế giới.

Đáng tiếc là Trung Quốc đã có những chỉ trích vô lý  đối với việc làm chính đáng của Việt Nam. Nghiêm trọng hơn là Trung Quốc đã phê chuẩn thành lập cái gọi là  “thành phố Tam Sa” với phạm vi quản lý bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Việt Nam kiên quyết bác bỏ sự chỉ trích vô lý của phía Trung Quốc; đồng thời phản đối mạnh mẽ việc Trung Quốc thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa”.

Cần khẳng định lại rằng Việt Nam có đầy đủ cơ sở pháp lý và chứng cứ lịch sử để khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Việc Luật Biển Việt Nam đề cập đến hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là sự tiếp nối một số quy định trong các luật đã có trước đây của Việt Nam. Đây không phải là vấn đề gì mới và không ảnh hưởng đến quá trình tìm kiếm giải pháp cơ bản, lâu dài cho các tranh chấp ở Biển Đông. Việt Nam trước sau như một chủ trương giải quyết các bất đồng, tranh chấp ở Biển Đông bằng biện pháp hòa bình, trên cơ sở luật pháp quốc tế, nhất là Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982 và Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC).

Việt Nam luôn coi trọng quan hệ  với Trung Quốc, sẵn sàng cùng Trung Quốc thúc đẩy mối quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện theo phương châm “16 chữ” và tinh thần “4 tốt” vì lợi ích của nhân dân hai nước, vì hòa bình, ổn định và hợp tác trong khu vực và trên thế giới.

Nguồn: BNG

Trung Quốc chỉ trích Việt Nam trong việc tranh chấp các quần đảo – BS

22 Th6

The New York Times

Trung Quốc chỉ trích Việt Nam trong việc tranh chấp các quần đảo

Tác giả: JANE PERLEZ

Người dịch: Dương Lệ Chi

21-06-2012

BẮC KINH – Một thể hiện mới về giải quyết tranh chấp ở biển Đông (Nguyên văn: biển Hoa Nam), hôm thứ Năm, Trung Quốc gay gắt chỉ trích Việt Nam khi nước này thông qua một đạo luật tuyên bố chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, nói rằng các quần đảo này là lãnh thổ “không thể tranh cãi” của Trung Quốc.

Bộ Ngoại giao ở Bắc Kinh đã triệu tập ông Nguyễn Văn Thơ, Đại sứ Việt Nam đến để phản đối mạnh mẽ đạo luật mới này, phát ngôn viên [Bộ Ngoại giao] Hồng Lỗi cho biết.

Bộ Ngoại giao Trung Quốc tuyên bố: “Luật Biển Việt Nam tuyên bố chủ quyền và quyền tài phán đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là một hành động vi phạm nghiêm trọng chủ quyền lãnh thổ của Trung Quốc. Trung Quốc cương quyết và kịch liệt phản đối”.

Tranh chấp giữa Trung Quốc và Việt Nam về luật này, đã chuẩn bị trong nhiều năm, là ví dụ mới nhất về sự quả quyết của Bắc Kinh để nói với các nước láng giềng châu Á rằng, biển Đông là khu vực của riêng Trung Quốc.

Tuyên bố của Trung Quốc xảy ra hai tuần trước hội nghị các ngoại trưởng ASEAN ở Phnom Penh, Campuchia, sẽ có sự tham dự của Ngoại trưởng Mỹ, Hillary Rodham Clinton, và vấn đề tranh chấp biển Đông dự định sẽ là chủ đề quan trọng trong chương trình nghị sự.

Để củng cố tuyên bố của mình, Trung Quốc cũng tuyên bố, họ đã nâng cấp quản lý trên ba nhóm đảo trong vùng biển: quần đảo Trường Sa, quần đảo Hoàng Sa và bãi Macclesfield, được biết theo cách gọi của Trung Quốc là quần đảo Tây Sa, Nam Sa và Trung Sa.

Quốc vụ viện Trung Quốc đã ban hành một tuyên bố, đặt ba nhóm đảo và các vùng biển quanh ba nhóm đảo đó thuộc thành phố Tam Sa, như là chính quyền cấp quận (prefectural-level), thay vì chính quyền cấp huyện (county-level) thấp hơn.

Tân Hoa Xã, cơ quan thông tấn nhà nước, trích lời phát ngôn viên Bộ Nội vụ, nói rằng, sự sắp xếp mới sẽ “tăng cường hơn nữa việc quản lý và phát triển của Trung Quốc” đối với ba nhóm quần đảo này.

Trung Quốc và miền Nam Việt Nam (NV: tức Việt Nam Cộng hòa) đã đánh nhau ở quần đảo Hoàng Sa năm 1974, và một nước Việt Nam thống nhất đã có cuộc chiến đấu ngắn với Trung Quốc ở Trường Sa hồi năm 1988. Trung Quốc kiểm soát quần đảo Hoàng Sa, dải đá ngầm và bãi cạn ở quần đảo Trường Sa, theo Tổ chức Nghiên cứu Khủng hoảng Quốc tế (ICG). Bãi Macclesfield gồm một đảo san hô và rạn san hô chìm gần hai đảo lớn hơn.

Trong một trận tranh cãi khác về Biển Đông, Tổng thống Philippines, ông Benigno S. Aquino III cho biết, ông sẽ ra lệnh cho các tàu của chính phủ Philippines trở lại bãi cạn Scarborough nếu Trung Quốc không rút các tàu khỏi khu vực tranh chấp như đã hứa.

Hai tháng bế tắc giữa Trung Quốc và Philippines tại bãi cạn này đã dịu bớt hồi cuối tuần trước khi một cơn bão buộc các tàu đánh cá Philippines và một tàu hải quân rời khỏi [khu vực tranh chấp]. Trung Quốc cũng cam kết rút lui các tàu của họ, Philippines cho biết vào lúc đó.

Nhưng tuần này, các viên chức Philippines cho biết, khoảng 5-6 tàu của chính phủ Trung Quốc và các tàu đánh cá vẫn còn ở tại bãi cạn. Vẫn không rõ vị trí chính xác của các tàu Trung Quốc là nằm bên trong đầm lớn của bãi cạn, hay là bên ngoài.

Ông Raul Hernandez, phát ngôn viên của chính phủ Philippines, cho biết, một thỏa thuận bằng miệng giữa Trung Quốc và Philippines chỉ áp dụng cho việc rút các tàu ra khỏi đầm của bãi cạn, nơi mà các ngư dân Trung Quốc đánh bắt trộm san hô quý hiếm, cá và cá mập.

“Hai phía vẫn còn đàm phán về các tàu ở bên ngoài đầm”, ông nói với một đài phát thanh Philippines.

Hội nghị Bộ trưởng ASEAN ở Phnom Penh gần như chắc chắn sẽ chịu áp lực từ Trung Quốc và Hoa Kỳ về những căng thẳng ở biển Đông.

Tháng trước, tại một phiên họp ASEAN ở Phnom Penh, đã kêu gọi chuẩn bị cho hội nghị bộ trưởng sắp tới. Campuchia, nước hiện đang làm chủ tịch tổ chức khu vực này trong năm nay và là một đồng minh thân cận của Trung Quốc, đã từ chối cho phép ban hành một tuyên bố về sự cần thiết để giải quyết các tranh chấp một cách hòa bình.

Hoa Kỳ dự định sẽ đôn đốc ASEAN đẩy mạnh quy tắc ứng xử trên biển Đông hiện tại, nhiều khả năng có sự phản đối của Trung Quốc.

Bài viết có sự đóng góp của Bree Feng.

Nguồn: The New York Times

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012

———

Mời xem thêm: Chủ quyền Hoàng Sa được ghi ngay tại điều 1 luật Biển (Đào Tuấn). – Quốc hội thông qua Luật Biển Việt Nam (VOV). – Chủ quyền với Hoàng Sa, Trường Sa được ghi tại điều 1 Luật Biển (VnEconomy).  – Đại biểu Quốc hội thông qua ba luật, hai nghị quyết (TTXVN). – Quốc hội biểu quyết thông qua 3 dự án Luật và 2 Nghị quyết (Chinhphu). – Quốc hội thông qua luật Biển Việt Nam (Nhân Dân).

Trung Quốc phản đối luật biển của VN (BBC). China says Vietnam claim to islands “null and void” (Reuters/CNBC).  China opposes Vietnamese maritime law over sovereignty claim   –  China summons Vietnam’s ambassador to protest Vietnamese law of sea   – China raises administrative status of South China Sea islands (Xinhua).

%d bloggers like this: