Lưu trữ | 8:04 Chiều

CHÙM THƠ THẾ SỰ – TL

19 Th8

 CHÙM THƠ THẾ SỰ

Trên báo chí nhà nước đưa tin:
 
“Một nhà nghiên cứu Trung Quốc tuyên bố rằng, nước này không muốn kiểm soát toàn bộ Biển Đông giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược quan trọng mà chỉ muốn…80% vùng biển. Giới lãnh đạo Bắc Kinh giờ đây dường như “níu chặt” vào Biển Đông, coi đó là cách để thể hiện với người dân trong nước rằng, Trung Quốc đã là một cường quốc khu vực, có thể “chơi theo cách của mình”. Một số nhà phân tích thì tin rằng, các hành động xăng xái gần đây của Trung Quốc ở Biển Đông nhằm làm chệch hướng sự chú ý khỏi việc chuyển giao lãnh đạo cả một thập niên, cho phép chính phủ thể hiện sức mạnh trong một giai đoạn nhạy cảm”…
……
“Trong cuộc họp tối 10/8 vừa qua, Trung Quốc kêu gọi các ngư dân của họ có hành động thiết thực để bảo vệ và xây dựng “Tam Sa”. Họ tổ chức cuộc họp là để giáo dục lòng yêu nước, nâng cao hiểu biết luật pháp, nghiêm túc thực hiện các quy định quản lý hàng hải (?) (!)”…
Tại cuộc họp, các ngư dân Trung Quốc tham dự cho biết, họ sẽ tuân thủ những quy định đưa ra và cố gắng đóng góp sức lực để phát triển “Tam Sa”. Cuộc họp ghi nhận rằng, các ngư dân ở “Tam Sa” đang đứng trước cơ hội và thách thức lớn, đồng thời cần nhanh chóng nắm bắt thuận lợi cũng như chuẩn bị tốt đối phó với thách thức (?) (!). 
 
Cộng đồng FB không tổ chức cuộc họp như ngư dân Trung Quốc vì bị cấm. Đành share nhau những gì cần thiết để “nhanh chóng nắm bắt thuận lợi cũng như chuẩn bị đối phó với những thách thức” cả từ chính quyền lẫn mưu đồ xâm lược từ trung Quốc. Xin giới thiệu chùm thơ của Võ Trung Hiếu, một người yêu thơ, làm thơ không tầm thường…
NÓI VỚI CON TRAI …
 
 Ngày con thôi nôi
Các chú các cô quấn lên người lá cờ tổ quốc
Xuống đường đòi lại đất quê hương
Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam
Là máu thịt không thể nào chia cắt …

Rồi ngày mai lớn khôn
Con sẽ biết xem bản đồ thế giới
Giữa biển Đông vời vợi
Con thử tìm xem Hoàng Sa – Trường Sa
Những hòn đảo nhỏ rất xa
Mà máu xương bao thế hệ ông cha
Đã đổ xuống để giang sơn này gấm vóc
Ở đâu đó trong những bài con học
Sẽ là  Biển Đông” hay  South China Sea”?
Những đêm giao thừa liệu trên ti-vi
Người ta có còn trực tiếp cầu truyền hình với những người lính Trường Sa hồn hậu ?

Thế giới này chao đảo
Địa cầu quay trên chiếc trục già nua
Mạnh được , yếu thua
Chân lý ấy vẫn chẳng thay đổi bao nhiêu kể từ ngày con người biết tranh giành miếng ăn trong những vòm hang tiền sử
“Nước Việt Nam ta lớn hay nhỏ?”
Cha còn nhớ người ta tranh luận trên diễn đàn ngày hôm qua
Mà hôm nay giọt nước mắt vỡ oà
Giọt nước mắt Việt Nam mằn mặn…
Giọt nước mắt Việt Nam chát đắng
Giọt nước mắt đau đáu nỗi buồn từ mấy nghìn năm …

Cha nghe từ xa xăm
Tiếng reo hò của những đoàn quân xăm lên tay hai chữ kiêu hùng “Sát Thát”
Tiếng sóng gầm kiêu hãnh Bạch Đằng Giang
Cha ông từng viết những trang hùng sử vẻ vang
Bằng máu xương và những giọt mồ hôi nhọc nhằn quả cảm …

Cha yêu con nhiều lắm
Nhiều như cha yêu mảnh đất quê hương
Muối mặn gừng cay, cau trầu vấn vương
Cánh cò lả vượt ruộng băng đồng lạc vào ca dao, cổ tích

Quê hương là máu thịt
Con sẽ hiểu thêm nhiều những lúc đi xa
Giữa Paris, London thèm một miếng dưa cà
Quê hương đó, khó quên mà giản dị …

Rồi con lớn và biết nghĩ
Hãy nghĩ bằng tim, bằng óc quê hương

Cha ước mong
Con không phải xuống đường
Đòi lại quê hương vào một ngày Chủ Nhật …

17-12-2007

 
 
THẾ SỰ
 
 
 
Tôi nhắc đến chính trị
Đồng nghiệp tán theo vài câu rồi lảng sang chuyện khác
Nhầm chỗ rồi tôi ạ
Có người ví chính trị là con đĩ
Mà chuyện ấy ai đem vào office bao giờ
Không cẩn thận có ngày vạ miệng

Tôi nhắc đến biển Đông
Bạn tôi nghệch mặt khi nghe về Gạc Ma
Bạn tôi ngẩn ngơ khi nghe về hải chiến Hoàng Sa năm 1974
Bao nhiêu con người ngã xuống giữa trùng vây
Sách giáo khoa không nhắc
Đài báo hiếm thấy đưa tin
Nhưng lịch sử sống mãi vì viết bằng máu xương
Lẽ nào sách không nói, đài báo không đưa
Thì chúng ta có quyền thờ ơ không biết?

Tôi kể em tôi nghe về nước Việt
Từng có hoàng đế Quang Trung
Chiến tích một thuở lẫy lừng
Đánh trăm trận là trăm trận thắng
Cho dù kẻ địch là phương Nam hay phương Bắc
Đánh thắng trận rồi bàn ngay chuyện ngoại giao
Thế nước vận nước có lúc thấp cao
Nhưng lãnh thổ thiêng liêng
Quyết không để ngoại bang lớn nhỏ nào xâm phạm …

Bạn tôi nghe và lặng im
Em tôi xem chừng cũng se se đồng cảm
Đồng nghiệp tôi nghe xong nhìn xa xăm lãnh đạm
Đủ cho tôi cảm nhận nỗi buồn …

Thời buổi này nhìn có vẻ bình yên
Nếu chúng ta đừng đọc báo, nghe đài và đừng quan tâm thời sự
Nếu chúng ta chỉ chăm chú mưu sinh, nhà-xe-áo-quần, cơm ngày ba bữa
Và dõi mắt theo những gameshow tivi vui vẻ suốt tuần
Nếu chúng ta cầm chứng minh nhân dân
Mà ngờ ngợ chuyện mình còn tổ quốc
Mà ngờ ngợ chuyện cha ông ngày trước
Mà ngờ ngợ có một dòng máu Việt
Đang chảy trong tim từ thuở các vua Hùng …

Tôi nhìn thấy những đám đông
Lặng im chìm giữa sắc-không sự đời
Tôi nhìn thấy những con người
Cũng hít thở, cũng nói cười, cũng như …

Giá gì biển cũng vô tư
Và đừng có sóng dữ từ phía xa …

27.7.2012

 
TRƯA THÁNG TÁM
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
“Chín ngàn tàu cá Trung Quốc
Trưa nay đang tiến vào biển Đông …”
Bạn có nghe gì không?
Anh có biết gì không?
Em có thấy gì không?

Buổi trưa nắng tháng Tám giữa Sài Gòn
Tôi đọc tin và cố nuốt vội bữa trưa
Chợt nhìn thấy cả ngàn con tàu trồi lên từ miệng chén
Thấy trong phòng làm việc
Trên chiếc sofa tôi hay ngả lưng chợp mắt
Đâu đâu cũng lừng lững những con tàu
Đâm toạc giấc mơ trưa tê dại nỗi đau …

Rồi sẽ về đâu nhỉ?
Những ngư dân tôi đang vật lộn mỗi ngày cùng sóng dữ
Những vạn chài tôi bữa đói bữa no
Những chiếc thuyền gỗ chênh vênh – nhỏ bé – vật vờ
Không đủ sức để chọi cùng giông bão …

Rồi sẽ về đâu nhỉ …
Những hòn đảo quê hương
Và những tấm bản đồ ?
Rồi sẽ về đâu nhỉ
Những khát vọng bao đời về độc lập – tự do?

Hôm nay là chín ngàn con tàu
Thế còn có ai biết chuyện hôm sau?
Là biển hay là đất?
Là núi hay là rừng?
Là còn hay sẽ mất?

Tôi chợt quá buồn
Thấy bạn tôi, anh tôi, em tôi đang từng phút từng giây dùng bầu nhiệt huyết
Ngược dòng lịch sử
Đập vỡ thời gian
Xé toạc không gian
Cùng khát khao đi kiếm tìm sự thật
Làm bằng chứng xác tín cho quê hương
Giữa thế giới nghiêng ngả, đảo điên
Vắng bóng một quan toà

1.8.2012

 
 
MỘNG DU
 
 
Tôi đi ra phố
Gặp người giành nhau từng chút vỉa hè
Gặp người tranh nhau từng vệt bánh xe
Gặp người chửi nhau một lần va quệt
Gặp người sừng sộ chỉ vì ánh mắt

Tôi đi vào nhà
Gặp những bàn ghế chẳng mấy ai ngồi
Gặp những bữa cơm nuốt cho qua bữa
Gặp những cặp mắt nhìn nhau nghi ngờ
Gặp những câu nói nửa vời lập lờ
Gặp những đôi tay buông thõng thờ ơ

Tôi đi lên mạng
Gặp lũ trẻ con tiệc tùng hẹn hò
Gặp những con cáo chơi trò giả vờ
Gặp kẻ hám danh, gặp người thích đùa
Gặp kẻ phố thị chê người quê mùa
Gặp những người già buồn chuyện thế sự
Gặp bao kẻ sỹ đau đáu ngồi chờ
Gặp thi nhân trút đắng cay vào thơ

Tôi đi ra biển
Gặp những làng chài đìu hiu lam lũ
Gặp những mành lưới rách vá loang lổ
Gặp những con thuyền chỏng chơ đáy gỗ
Gặp những quầng mắt mong người thương về
Gặp những ánh sao ngoài khơi lấp lánh
Gặp tiếng sóng dữ ở ngoài xa kia …

Tôi đi qua tôi
Chỉ gặp nói cười, đâu rồi hồn vía ?
Tôi vẫn đang tỉnh hay đang nằm mơ
Mà sao có lắm điều không rõ nghĩa ?

Tôi ngồi tự hỏi
Ai đã làm gì những người quanh tôi
Mà họ ích kỷ, xu thời, vô cảm ?
Ai đã làm gì những người đương thời
Mà họ chỉ nói những điều u ám ?

Tôi nhắm mắt thấy mình đang mộng du
Mang bao câu hỏi thả vào tiềm thức
Ngoài kia bãi biển có con dã tràng
Xe câu trả lời mấy ai hiểu được …

22.7.2012

 
 
XIN LỖI 
 
 
 
Có người quan tâm và hỏi
Sao anh không viết thơ tình ?
Sao không viết về cuộc sống
Hoa thơm, mật ngọt, rượu cay ?

Lẽ nào bạn lại chẳng hay
Tôi làm thơ tình đấy chứ
Có điều tôi đang vinh dự
Được yêu đất nước của mình …

Có lẽ ai đó cũng cần những câu thơ xinh xinh
Những câu thơ nhẹ nhàng như mây gió
Ca ngợi một tình yêu, một khung trời mộng mơ nào đó
Hay tụng niệm một tín điều, một triết lý, một đức tin

Tôi mất ngủ nhiều đêm để hiểu được mình
Nghe tim thì thào
Nghe biển cồn lên và sóng thét gào
Nghe tiếng đảo xa vẫy gọi nôn nao
Nghe giai điệu cuộc sống quanh tôi nặng nề, mệt nhọc
Những âm vực khi trầm mặc, lúc chói chang, nhưng chênh vênh như chưa thế bao giờ …

Tôi luôn ước mơ
Hễ làm thơ là ngọt ngào như kẹo
Hễ làm thơ là mềm mượt như nhung
Hễ làm thơ thì như là cổ tích
Lãng mạn, vui tươi – lũ trẻ nít hân hoan ngồi đọc ngoài đường …

Nhưng thứ lỗi cho tôi
Khi thế giới rồ dại, điên khùng
Cái thiện phải bó tay ngồi nhìn cái ác
Ngày qua ngày trong vẫy vùng ngột ngạt
Đêm mê sảng dật dờ
Niềm tin cạn đáy lòng trơ

Tôi xin lỗi
Xin lỗi những mộng mơ
Những hoa lá cỏ cây núi non mây nước
Xin lỗi những áo dài tha thướt
Xin lỗi những mười ba tương tư, mười sáu mắt nai
Xin lỗi những chuyện tình xuyên modem mang hương vị wi-fi
Xin lỗi những yêu đương hẹn hò, vơ vẩn gái trai
Tôi xin lỗi – tôi không còn hứng thú …

Đất nước đang trải qua những đêm có biết bao người không ngủ
Những ngày có hàng triệu nỗi buồn
Những tháng nặng ưu tư
Những dòng tin đọc để thẫn thờ
Những trang báo khó tin mà có thật
Những status nọ kia nói những chuyện không đùa

Tôi là ai ?
Tôi vốn chẳng là ai
Tôi chỉ là đứa trẻ Việt nằm mơ
Thấy giữa lòng mình
Con thác nhỏ
Đang hoà cùng sông suối …

18.8.2012

Bàn thêm về cái gọi là “hiện tượng thơ Hoàng Quang Thuận” – Bauxite

19 Th8

Bàn thêm về cái gọi là “hiện tượng thơ Hoàng Quang Thuận”

(Nối lời nhà văn Phạm Viết Đào)

 Nguyễn Huệ Chi

Nhà văn Phạm Viết Đào đã phân tích khá kỹ lưỡng và sâu sắc việc cố tình làm nổi đình đám tập thơ Thi vân Yên Tử của Hoàng Quang Thuận trên văn đàn gần đây khiến người đọc hiểu lầm đây là một hiện tượng độc đáo kỳ lạ mà anh gọi là “nguy hiểm” (xem ở đây). Tôi chỉ xin bàn thêm vài điều chưa được đề cập hoặc chỉ mới nói lướt qua trong bài viết tâm huyết – và cũng khí nặng khi nhà văn gọi Hoàng Quang Thuận là y, nhằm bày tỏ sự khinh thường của anh.

Cách lobby hữu hiệu để trở thành một “hiện tượng của công chúng”. Ảnh: Phạm Viết Đào

Trước hết, trong bài viết có tính chất tường trình về Hội thảo Thi vân Yên Tử của Hoàng Quang Thuận, Nguyễn Hữu Sơn, một trong những người chủ trì, có khẳng định Thi vân Yên Tử là một “hiện tượng”, và hội thảo về một hiện tượng văn học thì đấy là chuyện bình thường (xem ở đây). Hoàn toàn đúng thôi. Nhưng mấu chốt vấn đề ở đây là phải xét xem như thế nào là “một hiện tượng văn học”. Nếu một tác phẩm văn học xuất hiện, đem ra thị trường, được công chúng háo hức mua, người này truyền cho người kia rằng phải mua mà đọc cho biết, và trong quá trình đọc có người khen có người chê, thậm chí nhiều người chê hơn người khen hoặc ngược lại nhiều người khen hơn người chê, nhưng dù khen hay chê thì ai cũng có nhu cầu phải đọc bằng được cuốn sách, nó là một nhu cầu hiểu biết và thưởng thức của tự thân bạn đọc đối với tác phẩm, thì may ra mới có thể trở thành cái gọi là hiện tượng được – nói may ra vì cũng có khi mọi sự diễn ra đúng như ta vừa nói nhưng chỉ ít lâu sau tác phẩm bị loại bỏ khỏi trí nhớ của người đọc mà lịch sử văn học hiện đại cho ta không thiếu gì dẫn chứng. Nói cách khác, từ khâu in ấn, phát hành đến khâu tiêu thụ, nếu một tác phẩm theo đúng quy trình tự nhiên trong một xã hội bình thường, lành mạnh, và sau khi phát hành, nếu sách giành được một số lượng người đọc vượt trội, gây tiếng vang sâu rộng, thì cộng thêm với thử thách của thời gian, tác phẩm đó sẽ được công nhận là một hiện tượng văn học, được lưu lại trong ký ức nhiều người. Xét từ tiêu chí sơ khai ấy, Thi vân Yên Tử đã hoàn toàn không đáp ứng. Nguyễn Hữu Sơn hẳn còn nhớ vào cái Tết 2008, chúng ta cùng có mặt trong một chuyến du ngoạn Yên Tử, có cả Lại Nguyên Ân, Nguyễn Khắc Mai, Đặng Thị Hảo và hai vợ chồng con trai tôi cùng các cháu nhỏ. Khi đến Trúc Lâm Thiền viện ngủ nhờ một tối để mai sáng lên chùa Đồng sớm, các vị Thiền sư ở đây đã cùng anh chị em trong đoàn đàm đạo rất vui, sau đó một số cuốn sách Phật giáo được họ mang ra làm quà cho mỗi người một túi, trong đó Thi Vân Yên Tử là cuốn sách dày nhất, nhưng hình như số lượng rất dư dả, đến nỗi có những túi sách thừa hai cuốn, anh chị em trong đoàn đã trả bớt lại cho nhà chùa.

 Đều là lobby cả. Ảnh: Phạm Viết Đào

Vậy là ngay từ đầu, việc in sách Thi Vân Yên Tử của tác giả đã là một việc không bình thường, vì nó có phải nhắm tới nhu cầu thỏa mãn trí tuệ hay tâm linh của bạn đọc đâu. Nhu cầu ấy phải là nhu cầu có thực hàm chứa trong nội dung tác phẩm, đồng thời phải được chuyển hoá thành cảm xúc thẩm mỹ để đáp ứng khát khao thưởng thức một sản phẩm tinh thần của thời đại như là một năng lượng tự thân, thu hút người ta đến với nó, thiếu đi không được. Còn như in ra để phát không nơi nhà chùa thì lại là chuyện khác. Ai mà được biếu sách chẳng vui lòng nhận lấy một cuốn, nhận lấy rồi lướt mắt một tí và nhẹ nhàng gạt nó ra ngoài đầu óc bận bịu của mình, giống như hồi ấy chúng ta đã biểu tỏ với nhau bằng những lời buột ra ngay mà không cần giữ ý: “Toàn là “thơ thẩn” của một anh mót làm thơ thôi mà”, sau khi người nào cũng đã háo hức lật giở thật nhanh, đọc qua một ít bài thơ trong đó rồi nhanh chóng gập lại vì không thấy có ấn tượng gì đập vào tâm trí, trong cái đêm nằm trò chuyện với nhau đến gần sáng đủ mọi thứ chuyện trong phòng khách chùa Trúc Lâm – mặc dầu người đem ra tặng sách đã đặc biệt “gây dấu ấn” bằng những lời rất “sang” về tác giả: Người sáng tác là một quan chức nhà nước có lòng với Phật, một đêm bỗng hứng lên như lên đồng và viết ra được tập thơ này.

Nếu tôi không nhầm thì tất cả những lần in Thi vân Yên Tử từ năm 2008 đến nay, tuyệt không một lần nào sách ra đến thị trường mà chỉ có chất đống tại các chùa và hễ đến chùa nào ở bất kỳ đâu, ta đều có thể có ngay món quà hảo tâm Thi vân Yên Tử. Thế thì làm sao có thể gọi đây là một tác phẩm văn học đúng nghĩa được, trong thời buổi kinh tế thị trường định đoạt uy tín của sản phẩm bằng giá in nơi bìa sách kèm theo số lượng sách được bán ra, như thời buổi hôm nay? (Tất nhiên như đã nói,  không loại trừ có những cuốn sách bán rất chạy nhưng rồi bị lãng quên rất nhanh vì chung quy nó chỉ đáp ứng thị hiếu tầm thường). Còn nói rằng việc Thi vân Yên Tử in đi in lại trong mười mấy năm là một “hiện tượng” thì có lẽ cũng cần nói cho đích xác đó chỉ là hiện tượng giả, để phân biệt nó với những hiện tượng thật, đích thực là hiện  tượng văn học, chẳng hạn hiện tượng truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp, hiện tượng Chuyện kể năm 2000, v.v.

Việc một ông Viện trưởng một viện khoa học công nghệ làm thơ là điều không có gì đáng phê phán. Việc ông ấy vì mê thích cửa Phật mà một đêm viết ra hàng trăm bài thơ nói là thơ Đường nhưng không theo niêm luật thơ Đường, cũng chẳng vần vè và càng không có chất thơ, như Thi vân Yên Tử, cũng là điều không có gì lạ. Đối với người trẻ tuổi loại các ông Hữu Ước, Hữu Thỉnh, Dương Kỳ Anh… thì trước một chuyện như vậy hẳn có làm họ “choáng” đấy, nhưng những ai đã từng có một lần đi cầu tiên ngày xưa đều biết rằng ở một ngôi chùa, ngôi miếu, ngôi đền nào đấy có những người trụ trì, vốn rất ít chữ nghĩa, nhưng khi khách đến lập bàn cầu khấn cho tiên giáng bút thì họ “được tiên nhập vào” và chỉ cần đặt một cái mâm ở trên rải đầy gạo trước mặt, là những kẻ thường ngày rất tầm thường đó có thể dùng ngón tay viết nên hàng trăm bài thơ Đường trong một lúc, mà là thơ Đường chữ Hán hoặc chữ Nôm hẳn hoi chứ không phải thơ quốc ngữ bất cần vần luật như những kẻ “nhập đồng” để có “yên sĩ phi lý thuần” ngày nay.

Những ngày còn mải mê đi điền dã về thơ văn Lý – Trần, một lần anh chị em Ban văn học Cổ cận đại Viện Văn học đã đi đến ngôi đền thờ Tô Hiến Thành (? – 1179) ở Hạ Mỗ, Đan Phượng (nay thuộc Hà Nội),  và trong các tài liệu thơ văn được lưu giữ tại đền mà người giữ đền đem ra cho chúng tôi tìm hiểu vẫn còn lưu vô số tập thơ tiên giáng bút như thế.

Có thể nói thơ tiên là một “hiện tượng” được hay không? Là một hiện tượng thuộc lĩnh vực tôn giáo thì hẳn không có gì sai. Nhưng nếu nói là hiện tượng văn học (tức là hiện tượng kết cấu ngôn từ có tính nghệ thuật – belles lettres) thì hiển nhiên không phải, bởi thơ tiên ấy chưa bao giờ thoát ra khỏi phạm vi sinh hoạt tôn giáo của nó để bước vào giữa dòng chảy văn học (ngoại trừ “thơ cầu tiên giáng bút” của những tổ chức yêu nước bí mật khoảng đầu thế kỷ XX, nhưng đây đã không còn là thơ tiên thứ thiệt nữa rồi). Thử hỏi bạn Nguyễn Hữu Sơn, có một bộ văn học sử Việt Nam nào trước đến nay nhắc đến thơ tiên và có những lời thẩm xét về giá trị của nó hay không? Và một hội thảo công phu ngần ấy, ngoài đường kênh “bình tán” ra (khen hay chê nhưng cũng đều thao tác bình tán cả thôi), liệu có một ai làm công việc nghiêm túc đối chiếu thơ Hoàng Quang Thuận với thơ tiên xưa để xem giữa cổ và kim có sự tương đồng về giọng điệu sáo ngữ hay không?

“Hiện tượng” thơ Hoàng Quang Thuận nếu cứ khuôn lại trong phạm vi các chùa chiền, cứ phát đều đều cho các thiện nam tín nữ đến tụng niệm và cầu Phật, thì chẳng đáng nói làm gì. Nhưng nay ông Hoàng Quang Thuận lại cố tình chuyển nó thành một hiện tượng xã hội – văn học, bắt mọi người tin là cuốn sách có nhu cầu xã hội rộng rãi, và còn đi xa hơn nhiều, ông ta đem nó dịch ra tiếng Anh, mượn tên tuổi các chính trị gia hàng đầu thế giới như cựu Tổng thống Clinton, Tổng thống Pháp đương nhiệm…  để lobby cho nó, mong cầu nhờ đó mà được Ủy ban giải Nobel Thụy Điển “ghé mắt”… thì đó quả là điều không bình thường nữa, mà đã vượt sang ranh giới của những dục vọng không thể có ở người tỉnh táo. Rất tiếc, tất cả những công đoạn này đều đã làm trót lọt (trừ công đoạn cuối cùng là sách được nằm trong danh mục đề cử giải Nobel). Đáng nói hơn, một cơ quan nhà nước là Hội Nhà văn Việt Nam và Tạp chí Nhà văn lại đứng ra tổ chức một cuộc hội thảo khoa học có tính chất quan phương về một tác phẩm không có đối tượng tiếp nhận đích thực và cũng chẳng có “tầm đón đợi”(horizon d’attente) nào cả ấy, trong khi còn rất nhiều chuyện nóng hổi, đang là nguy cơ của một Hà Nội văn hóa nghìn năm bị xoá sổ cần được Hội Nhà văn lên tiếng, trước mắt như việc băm nát Công viên Tuổi Trẻ, thành lập 6 bãi đỗ xe trong Công viên Thống Nhất, nhất là Dự án điên rồ cắm cọc ở giữa Hồ Tây để xây đường sắt băng qua chiếc hồ lớn thiêng liêng bậc nhất, biểu tượng của uy linh dân tộc qua rất nhiều đời kể từ năm 43 sau công nguyên khi Mã Viện đi đánh Hai Bà Trưng bị khốn trong đám sương mù dày đặc trên hồ bủa vây, làm cho Hồ Tây không còn không gian văn hoá đẹp nổi tiếng và nguyên vẹn với bao nhiêu sự tích tích tụ xung quanh nó… thì không thấy quý Hội quan tâm chút gì, và các phương tiện truyền thông đại chúng của quý Hội không thấy nêu một kiến nghị hay một lời cảnh báo nào đối với các nhà chính khách như ông Hoàng Trung Hải vốn nhiều tai tiếng khi ngang nhiên đặt bút ký chấp thuận đóng cọc xuống giữa lòng Hồ Tây.

Ông Hoàng Trung Hải kính cẩn bắt tay Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo. Ảnh: Internet

Cuộc hội thảo rầm rộ về Thi vân Yên Tử của Hội Nhà văn lại còn kéo được một số chính trị gia đã thoái hưu và kể cả chưa thoái hưu (và hình như là những người rất ít khi dự các cuộc hội thảo đúng tính chất một hội thảo khoa học về văn học) như các ông Nguyễn Dy Niên (nguyên Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, Nguyễn Thanh Sơn (Thứ trưởng Bộ Ngoại giao), Lê Trần Trường An (Chủ tịch, Tổng giám đốc sách Kỷ lục Việt Nam), Nguyễn Hồng Vinh (Chủ tịch Hội đồng Lý luận Phê bình Văn học Nghệ thuật trung ương)… đến dự họp. Vì sao? Chỉ có một thứ bôi trơn duy nhất: tiền (tôi không nói tiền cho các vị này nhưng phải là tiền để đi đến được hội thảo hoành tráng với quan khách trang trọng kiểu này). “Nghe thôi thinh thỉnh lại đồng tiền” – Nguyễn Bỉnh Khiêm.

Nếu có gì đáng gọi là kỳ quặc về việc một hội như Hội Nhà văn Việt Nam mà lại mở một hội thảo về Thi vân Yên Tử thì nói cho cùng chính là ở chỗ ấy. Nó góp phần vào tình trạng bát nháo của văn đàn cũng như vô cùng bát nháo trong xã hội chúng ta trong thời buổi trắng đen lẫn lộn hiện nay.

N. H. C.

 

Điểm tin tình hình Biển Đông 24 giờ qua – GDVN

19 Th8

Điểm tin tình hình Biển Đông 24 giờ qua

 
(GDVN) – Nhân dân nhật báo Trung Quốc “điểm mặt” nhóm chỉ huy đánh chiếm Hoàng Sa 1974; Trung Quốc thắt chặt quan hệ quân sự với Indonesia trong bối cảnh tình hình Biển Đông căng thẳng; Đại sứ Campuchia tại Manila phải “lặng lẽ” rời Philippines khi mới được 2/3 nhiệm kỳ vì những phát biểu bốc đồng, chụp mũ cho Philippines và Việt Nam về vấn đề Biển Đông,…
1. Sau khi Tân Hoa Xã 6/8 đăng bài “Quyết định đánh trận cuối cùng trong đời Mao Trạch Đông: Đồng ý đánh Hoàng Sa” nói thẳng, việc đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam năm 1974 là quyết định “đánh trận cuối cùng” của Mao Trạch Đông và là quyết định “đánh trận đầu tiên” của Đặng Tiểu Bình khi được phục chức, ngày 9/8 Nhân dân nhật báo Trung Quốc tiếp tục đăng bài thuật lại cuộc chiến đánh chiếm Hoàng Sa của Việt Nam do Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai chỉ đạo, đồng thời “điểm mặt” 6 nhân vật chỉ huy trực tiếp trận chiến này. (Xem chi tiết thông tin này trên Giáo dục Việt Nam)
 
Đặng Tiểu Bình (phải) và nhóm chỉ huy đánh chiếm Hoàng Sa năm 1974
 
2. Đá Ga Ven là một rặng san hô thuộc cụm Nam Yết, quần đảo Trường Sa thuộc huyện đảo Trường Sa tỉnh Khánh Hòa, Việt Nam bị Trung Quốc dùng vũ lực chiếm đoạt năm 1988. Sau khi chiếm đoạt Đá Ga Ven từ Việt Nam, quân Trung Quốc đã xây dựng công sự nhà nổi rất kiên cố và phái quân chốt giữ nhằm thực hiện âm mưu thâm độc, lâu dài – biến Biển Đông thành ao nhà. (Xem chùm ảnh hoạt động của quân Trung Quốc chiếm đóng trái phép Đá Ga Ven trên Giáo dục Việt Nam)

Nhà nổi công sự kiên cố quân Trung Quốc xây dựng trái phép trên Đá Ga Ven, Trường Sa của Việt Nam sau khi dùng vũ lực chiếm đoạt năm 1988

3. Đại sứ Campuchia tại Philippines hôm qua 17/8 đã phải lặng lẽ rời Philippines về nước, kết thúc sớm nhiệm kỳ trước thời hạn 1 năm sau những căng thẳng ngoại giao chỉ vì ông Hos lên tiếng chụp mũ cho Philippines và Việt Nam chơi trò “chính trị bẩn” về vấn đề Biển Đông trong Hội nghị Ngoại trưởng ASEAN hồi tháng trước tại Phnom Penh mà không đưa ra được bất cứ bằng chứng nào chứng minh cho cáo buộc của mình. Bộ Ngoại giao Philippines đã nhiều lần triệu vị Đại sứ này đến để giải thích về cáo buộc của mình nhưng ông liên tục cáo ốm để tránh diện kiến các nhà chức trách sở tại. (Xem bản tin đầy đủ trên Giáo dục Việt Nam)

Ông Hos cùng gia đình lặng lẽ rời Philippines hôm qua 17/8 và tỏ ra khá lưu luyến với đất nước, con người nơi ông mới nhận xét họ “chơi trò chính trị bẩn” hôm 30/7
4. Kế hoạch hợp tác sản xuất tên lửa giữa Bắc Kinh với Jakarta được triển khai đúng lúc căng thẳng bùng phát trên Biển Đông và xuất hiện sự rạn nứt trong khối ASEAN. Hội nghị Ngoại trưởng ASEAN hồi tháng trước đã không ra được tuyên bố chung vì bất đồng đối với vấn đề Biển Đông. (Xem chi tiết thông tin này trên Giáo dục Việt Nam)
 
 
Ông Lương Quang Liệt, Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc tiếp Đại sứ Indonesia Imron Cotan tại Bắc Kinh tháng 1/2012
5. Có chuyên gia quân sự Trung Quốc cho rằng, sở hữu tàu sân bay có khả năng tác chiến ở biển xa là một chủ đề không thể bỏ qua của Hải quân Trung Quốc. (Xem chi tiết tin này trên Giáo dục Việt Nam)
Tàu sân bay Varyag Trung Quốc chạy thử lần đầu tiên.
6. Trong ấn bản Winter 2010 của chuyên san Orbis thuộc Viện Nghiên cứu chính sách đối ngoại Hoa Kỳ, James Kraska – nguyên cố vấn chính sách của Giám đốc Cục Hoạch định chính sách chiến lược thuộc Bộ Tổng tham mưu Lục quân Hoa Kỳ – đã khiến nước Mỹ sởn gai ốc khi hình dung rằng, vào năm 2015, chiếc Hàng không mẫu hạm (HKMH) trị giá 9 tỉ USD USS George Washington có thể bị Trung Quốc (TQ) đánh một phát chìm nghỉm!

Mô hình một vụ tấn công bằng ASBM (Theo PetroTimes)

Và loại vũ khí kinh khủng đủ khả năng diệt được HKMH Mỹ đang được đề cập là thứ mà đã được nhắc với mật độ dày đặc nhiều năm qua: phản hạm đạo đạn (antiship ballistic missile-ASBM, tên lửa đạn đạo diệt HKMH).

 
7. Tờ Washington Post, vốn thân đảng Cộng hòa, đã có bài xã luận hiếm hoi bênh vực thái độ mà chính quyền Tổng thống Obama mới đây đã đăng tải một bài xã luận bảo vệ lập trường của Chính phủ Mỹ trong việc phản đối tham vọng của Trung Quốc và nhắc lại việc Trung Quốc mới đây đã thành lập chính quyền của nơi được gọi là “thành phố Tam Sa”, đặt căn cứ trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Điều này bị dư luận thế giới cho là vô giá trị, xâm phạm nghiêm trọng các điều ước quốc tế liên quan. (Theo Sài Gòn Online)
 
Chiến hạm tên lửa USS Cowpens (CG-63), tàu khu trục USS Sampson trong nỗ lực khẳng định vị thế ở biển Đông của hải quân Mỹ.
 
8. Theo báo cáo của Trung tâm Nghiên cứu quốc tế và chiến lược của Mỹ (CSIS) công bố ngày 15-8, quan hệ đồng minh Mỹ-Nhật và tăng cường vai trò của Nhật ở châu Á có tầm quan trọng trong việc duy trì ổn định trong khu vực, cả ở Biển Đông. (Theo Pháp Luật TP.HCM)
 
Nguyễn Hường (tổng hợp)
 
 
 
 

Tàu chiến Mỹ bất ngờ có mặt ở Philippines – VNN

19 Th8

Tàu chiến Mỹ bất ngờ có mặt ở Philippines

Hải quân Philippines hôm qua cho biết rằng họ đang chờ tàu khu trục của Mỹ là USS Milius (DDG69) có tên lửa dẫn đường tới và cập cảng ở Manila trong ngày hôm nay.

 

Tàu USS Milius
Tàu USS Milius tới Manila 4 ngày để tham gia các hoạt động bổ trợ.

 

Đây là lần đầu tiên trong năm một tàu khu trục của Mỹ lớp Milius tới Philippines, đặc biệt là trong bối cảnh căng thăng gia tăng giữa một số quốc gia liên quan tới tranh cãi về chủ quyền trên biển.

“Đúng là tàu chiến này sẽ có mặt ở đây (vào hôm nay) và sẽ lưu lại cảng từ ngày 18-21/8. Tôi muốn nói rõ rằng đây không phải là chuyến viếng thăm chính thức và do đó, hải quân của chúng tôi (Philippines) sẽ không tác chiến với họ. Họ đến đây chỉ để bổ sung” – người phát ngôn của Hải quân Philpinnes là Tướng Omar Tonsay nói.

Đại sứ quán Mỹ tại Manila cho biết “chuyến thăm của con tàu nhằm đề cao mối quan hệ về mặt lịch sử, cộng đồng và quân sự giữa Mỹ và Cộng hòa Philippines”.

Tàu  USS Milius nhận lệnh vào tháng 11/1996 dưới sự chỉ huy của chỉ huy Daine E. Eisold. Thuyền trưởng hiện nay của tàu là chỉ huy Nicholie Bufkin.

“Tàu USS Milius thuộc lớp ARLEIGH BURKE, có tên lửa dẫn đường Aegis có khả năng vừa tấn công vừa phòng thủ đa chức năng trong việc hỗ trợ cho chiến lược an ninh hàng hải của đất nước. Milius có thể tác chiến độc lập hoặc tham gia vào nhóm tấn công của hàng không mẫu hạm, các nhóm hành động trên biển, các nhóm tấn công viễn chinh, và tham gia bổ trợ” – trích từ trang Facebook của tàu chiến này.

Đầu năm nay, hai tàu ngầm hạt nhân của Mỹ cũng tới Subic, Zambales – đây từng là khu vực đóng quân của hải quân Mỹ trước năm 1991 tại Philippines.

Trong những tuần gần đây, Mỹ đã tiết lộ kế hoạch điều thêm tàu tới khu vực Thái Bình Dương. Các quan chức Mỹ cho biết Washington có phận sự trong việc đảm bảo tự do đi lại trong khu vực này.

 

  • Lê Thu (theo InterAksyon)

 

%d bloggers like this: