Lưu trữ | 2:30 Chiều

Giáo dục: Tiếp tục giam hãm hay khai phóng?

30 Th9

Giáo dục: Tiếp tục giam hãm hay khai phóng?

– Sáng 29/9, góp ý kiến cho hội nghị Trung ương VI vào tuần tới – những tri thức thủ đô không ngần ngại ngày nghỉ, đã hội tụ để “hiến kế” cho công cuộc đổi mới toàn diện giáo dục nước nhà. Họ là những Nhà giáo nhân dân, GS đầu ngành có nhiều đóng góp cho giáo dục đã không thể ngồi yên trước những lo âu cho thế hệ tương lai của đất nước.

Hơn 3 tiếng “hiến kế” không giải lao, GS Hoàng Tụy, GS Hoàng Xuân Sính, GS Chu Hảo, GS Nguyễn Lân Dũng, GS Phạm Minh Hạc, GS Nguyễn Xuân Hãn, nguyên phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình…. đã phác thảo nhiều “mảng tối” của giáo dục đào tạo nước nhà cần tháo gỡ.

 

  
GS Hoàng Tụy

 

GS Hoàng Tụy: “Tiếp tục giam hãm hay khai phóng phát triển?”

Từ 15 năm nay nhiều người đã liên tục cảnh báo, giáo dục của Việt Nam không chỉ lạc hậu mà còn nguy hiểm hơn là nó đang đi lạc hướng ra xa con đường chung của nhân loại, đang phát triển lạc điệu với thế giới văn minh.

Trong thế giới hiện đại, với xu thế toàn cầu hóa không thể đảo ngược được, nước nào không hội nhập được, không thích nghi được sẽ bị cô lập, sẽ bị bỏ rơi đằng sau đuôi, “chết lâm sàng” rồi từ từ bị đào thải nếu không sớm tỉnh ngộ.

Có thể nói cái khuyết tật cấu trúc, lỗi hệ thống của giáo dục, cái nguyên nhân sâu xa mà từ đó đẻ ra mọi khó khăn, vấp váp chính là sự lạc điệu, lạc hướng không giống ai…Nhà trường không thể chỉ dạy chữ, dạy kiến thức mà còn phải dạy người.

Dạy người trong nền giáo dục đó là đề cao tính nhân văn: rèn luyện nhân cách, phẩm chất trí tuệ, năng lực cảm thụ, ý thức cộng đồng, hướng theo thang giá trị phổ quát của nhân loại đương thời. Có như thế mới có thể hội nhập thành công và mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh mới có cơ may hiện thực”. Bằng không chúng ta sẽ mãi mãi lẹt đẹt theo sau thiên hạ và cái mục tiêu ấy mãi mãi xa vời…

Sau mấy chục năm giáo dục chìm đắm trong khủng hoảng triền miên bởi các ràng buộc ý thức hệ cứng nhắc, đã đến lúc phải có lựa chọn: hoặc là tiếp tục con đường cũ, tiếp tục giam hãm đất nước trong nền giáo dục ngày càng tụt hậu so với thế giới, hoặc là cương quyết thay đổi tư duy – thực hiện bước ngoặc cơ bản, mở đường cho một giai đoạn giáo dục khai phóng phát triển?

 

GS Chu Hảo

 

GS Chu Hảo: “Tổng điều tra GD trong năm 2013”

Nền giáo dục của chúng ta hiện nay không phải là lạc hậu (đi đúng hướng nhưng đi chậm) mà là lạc đường. Những yếu kém, bất cập và lạc hậu đã dẫn đến tình trạng khủng hoảng trong nền giáo dục quốc dân của chúng ta đã tồn tại từ nhiều năm nay ngày càng trầm trọng.

Hậu quả của nó không chỉ là không đáp ứng được nguồn nhân  lực cho công cuộc CNH-HĐH và hội nhập quốc tế, mà quan trọng hơn là góp phần làm suy yếu thêm nền tảng văn hóa – đạo đức xã hội.

Thực tế, bao nhiêu chỉ thị, nghị quyết của Đảng đều không được thực hiện nghiêm chỉnh; những cảnh báo, kiến nghị của các cá nhân và tập thể đều như “đấm vào bị bông”. Trách nhiệm này thuộc về ai?

Để giải quyết các vấn đề đặt ra, Nghị quyết về GD lần này nên ngắn gọn, không kể lể dài dòng thành tích và tồn tại theo kiểu “ba sôi hai lạnh”, về nguyên nhân thành công và yếu kém, thời cơ và thách thức…mà đi thẳng những vấn đề cần quyết và cần chỉ đạo.

Nghị quyết cần khẳng định nền GD đang khủng hoảng và cần tiến hành một cuộc cải cách triệt để. Đồng thời, thành lập Ủy ban Quốc gia về CCGD độc lập với Bộ GD-ĐT để thực hiện hai nhiệm vụ: Tổ chức tiến hành cuộc Tổng điều tra GD trong năm 2013. Tổ chức soạn thảo đề án tổng thể về CCGD trong năm 2014 để Chính phủ trình Quốc hội thông qua và tổ chức thực hiện từ năm 2015.

Từ nay đến khi có đề án tổng thể về CCGD, không tiến hành bất cứ một đề án Đổi mới hoặc dự luật GD mới nào do Bộ GD-ĐT đề xuất

 

  
GS Hoàng Xuân Sính

GS Hoàng Xuân Sính: “Bỏ lối quản lý bằng mệnh lệnh…” 

Một bức tranh trải ra trước mắt: hệ phổ thông với thầy và trò suốt ngày dạy thêm học thêm; hệ ĐH với những sinh viên chỉ muốn xả hơi sau 12 năm gò lưng trên bàn học, đến mùa thi thì đi thầy để có bảng điểm tốt; và một danh sách dài những gia đình chán ngán giáo dục nước nhà, tìm cách cho con ra nước ngoài học….

Có thể nói trong 12 năm từ tiểu học đến hết THPT – giáo dục của Việt Nam chỉ làm được việc dạy kiến thức, còn việc dạy người thì chưa làm được gì. Người ta thường nói: cứ xem người dân hành xử ở nơi công cộng thì sẽ đánh giá được ngay giáo dục của nước họ.

Đi Trung Quốc sẽ thấy những biển đề nghị “Nói khẽ”, ở Thái Lan là “Không xả rác”, ở Singapore là “Thừa một lạng thức ăn phải trả 1 đô la sing”…ở quán tự phục vụ. Các biển đó viết bằng tiếng Việt chứ không phải tiếng Anh, nghĩa là chỉ dành cho người Việt Nam. Nhưng người mình không thấy đó là điều sỉ nhục mà chỉ thấy ngồ ngộ!?

Vấn đề giáo dục phải làm là dạy chữ không quên dạy người. Con người có học là con người tử tế, phải biết xấu hổ với các hành động không tốt, không đẹp. Đồng thời, phải thiết lập một mạng lưới trường lớp hợp lí. Bỏ lối quản lý bằng mệnh lệnh không phù hợp với thực tiễn, tạo cơ chế xin -cho…

 

  
Bà Nguyễn Thị Bình

Nguyên phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình: “Sửa đổi chính sách đối với nhà giáo” 

Đổi mới căn bản và toàn diện nền GD không chỉ nhằm nâng cao chất lượng nguồn lực con người mà kết quả sẽ góp phần quan trọng vào công cuộc chấn hưng đạo đức và văn hóa xã hội.

Xu hướng của thế giới, muốn phát huy sức mạnh của đất nước phải phát huy tiềm năng của từng con người. Song song với dạy chữ cần phải dạy làm người – đó là nhiệm vụ quan trọng – phải dạy làm người lương thiện có trách nhiệm với xã hội, có tư duy độc lập sáng tạo…

Cần phải tập trung sửa đổi chính sách đối với nhà giáo và cải cách công tác đào tạo, bồi dưỡng giáo viên. Theo kết quả điều tra mới nhất, một tỷ lệ khá lớn giáo viên phổ thông đang không đủ sức đáp ứng các yêu cầu của chương trình hiện hành. Tới đây, chất lượng giáo viên mới vào nghề còn thấp hơn nữa…Lo ngại hơn, có từ 40-60% giáo viên thẳng thắn bày tỏ ý kiến, nếu được chọn lại nghề thì sẽ không làm nghề dạy học.

Cùng với đó, hội nghị TW phải nêu được yêu cầu đổi mới cơ bản toàn diện GD, những vấn đề trọng tâm cần giải quyết để có cách thực hiện. Cách làm hiện nay của Bộ GD-ĐT không thể đổi mới được.

Cần thành lập một Hội đồng Quốc gia, trong đó Bộ GD-ĐT có vai trò quan trọng trong việc tổ chức xây dựng các đề án cụ thể. Hội đồng gồm những chuyên gia GD trong và ngoài ngành mới thực hiện được sự nghiệp lớn. Đảm bảo đến năm 2015-2020 có một đề án tổng thể về đổi mới căn bản toàn diện GD nước nhà.

 

6 kiến nghị của Liên hiệp các Hội Khoa học Kỹ thuật Hà Nội

– Mọi nghị quyết của Đảng liên quan đến sự nghiệp GD-ĐT, cần nghiên cứu ký, có sự tham gia của các tầng lớp xã hội, có như vậy các Nghị quyết mới ban hành phải bám sát với thực tiễn và tính khả thi.

– Xem xét lại và chấn chỉnh hệ thống GD quốc dân theo hướng gắn kết GD phổ thông – GD nghề nghiệp – GD ĐH và GD dạy nghề, khắc phục những lệch lạc có tính hệ thống hiện tại.

– Tập trung giải quyết dứt điểm những vấn đề bất cập của chương trình – SGK, đội ngũ giáo viên, cơ sở vật chất để phát triển GD ngang bằng với các nước.

– Đề nghị tách hệ thông lương giáo viên ra khỏi hệ thống lương hành chính sự nghiệp trong việc cải cách lương sắp tới. Trước mắt, đề nghị cho giáo viên đã nghỉ hưu từ 1/1/1994 đến 1/5/2011 được hưởng phụ cấp thâm niên. Kiểm tra một cách nghiêm túc toàn bộ vấn đề đầu tư, chi tiêu ngân sách cho Nhà nước và đóng góp của nhân dân cho GD…

– Thành lập Ủy ban GD-ĐT Quốc gia giúp Đảng và Chính phủ điều phối toàn bộ công tác đổi mới căn bản toàn diện nền GD Việt Nam.

– Mạnh dạn cải cách cơ chế tuyển chọn và sử dụng trí thức hiện nay, đổi mới tư duy về công tác lựa chọn, đào tạo và sử dụng những người đủ tâm đủ tầm cho phát triển GD.

 

Kiều Oanh (ghi)

CHẤT LƯỢNG GIẢI THƯỞNG THƠ HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM CÀNG NGÀY CÀNG XUỐNG THẤP – Đỗ Hoàng

30 Th9
 
CHẤT LƯỢNG GIẢI THƯỞNG THƠ HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM CÀNG  NGÀY CÀNG XUỐNG THẤP
 
            Không ai biết được có bao nhiêu tác phẩm được giải thưởng Hội
Nhà văn Việt Nam lần lượt theo thời gian chúng đều chìm vào quên lãng!
  Phần lớn giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam đều đặt tiêu chỉ chính trị lên hàng đầu, sau đó mới đến văn chương . Thứ nữa là các tác phẩm viết về lịch sử xa xưa tránh hiện thực Cách mạng như: Hồ Quý Ly, Mẫu thượng ngàn, Hoa lau, Minh sư….
  Các tác phẩm viết về công, nông, binh ưu tiên hàng đầu: Trước đây là Vùng mỏ, Con trâu, Nữ chiến sỹ Bùi Thị Phác… (Hội Văn nghệ Việt Nam) giờ thì Dấu chân người lính, Nàng Út, Rừng thiêng nước trong, Cơn giông…(Hội Nhà văn Việt Nam)…
  Thời kỳ đổi mới các giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam cố tìm những cách viết lạ, đột phá những không gây được tiếng vang mà còn phản cảm, nhất là năm 1993 trao giải thưởng thơ cho tập ” Sự mất ngủ của lửa” của Nguyễn Quang Thiều và năm  2002, 2003 gỉ đó trao cho “Lô lô” thơ của Ly Hoàng Ly bị tác giả này từ chối không nhận giải thưởng!
  Hai tập trên là hai tập thể nghiệm, chưa được thử thách trong công chúng và thời gian. Có người cho thơ không ra thơ, tấu không ra tấu đã bị nhà thơ Trần Mạnh Hảo, nhà văn Nguyễn Hiếu và nhiều nhà thơ, nhà văn khác coi đó là Vô lối, phản thơ, trường phái thơ “tân …con cóc”.
     Và vừa rồi, năm 2010 – 2011, Hội Nhà văn Việt Nam lại tiếp tục trao cho 4 tập mới ở dạng thể nghiệm cũng chưa được thử thách trong công chúng và thời gian của các tác giả: Mai Văn Phấn, Từ Quốc Hoài, Đỗ Doãn Phương, Đinh Thị Như Thúy. Nó cũng thơ không phải thơ, vè không phải vè cũng thuộc phái Vô lối, Phản thơtrường phái tân… con cóc!
        Tiền giải thưởng trao cho các tập trên không lớn, nhưng nếu là tiền thuế của dân đóng thì cũng là một sự “xót tiền dân”. Hội Nhà văn Việt Nam không thể thích ai là ban phát lấy được!
     Người dân đổ mồi hôi sôi nước mắt để nộp thuế, để có tác phẩm cho họ thưởng thức, chứ những tập đang ở dạng thể nghiệm, lai căng phản văn chương ấy làm sao công chúng tiếp thu được!
  Nên biết rằng: Tự lực văn đoàn một nhóm cá nhân nhà văn đứng ra tổ chức chưa đầy 10 người (Nhất Linh, Khái Hưng, Thế Lữ, Hoàng Đạo, Thạch Lam, Xuân Diệu, Tú Mỡ, Nguyễn Gia Trí, Trần Tiêu) chỉ hoạt động được chưa được 10 năm thời 1933 – 1943 thế kỷ trước, chỉ ba lần trào giải thưởng  mà với sự công tâm, vì văn chương dân tộc, vì nhân dân, nhóm đã trao cho các tác giả có những tác phẩm để đời Làm lẽ (Mạnh Phú Tư), Kim tiền (Vi Huyền Đắc)…. Thậm chí những tác giả chỉ nhận giải khuyến khích hoặc thư khen như: Nguyễn Bính, Tế Hanh, Anh Thơ, Mộng Tuyết…cũng trở thành những nhà thơ nổi tiếng lưu truyền đến đời sau.
 Chất lượng giải thưởng Thơ của Hội Nhà văn Việt Nam càng ngày càng xuống thấp!
 Đó cũng là điều cần xem xét lại!
                                                  Hà Nội ngày 22 – 6 – 201`2
                                                     Đỗ Hoàng – Nhà thơ

Ngân hàng Nhà nước kiểm điểm theo Nghị quyết TW 4

30 Th9

Ngân hàng Nhà nước kiểm điểm theo Nghị quyết TW 4

(VOV) –Theo sự phân công của Bộ Chính trị, Ủy viên Bộ Chính trị – Chủ tịch nước Trương Tấn Sang dự chỉ đạo kiểm điểm tại hội nghị của NHNN.

Thực hiện chỉ thị kế hoạch của Bộ Chính trị, hướng dẫn của các Ban Đảng Trung ương từ ngày 26-29/9/2012, Ban Cán sự Đảng Ngân hàng Nhà nước đã tổ chức Hội nghị kiểm điểm tự phê bình, phê bình tập thể cá nhân các thành viên Ban Cán sự theo Nghị quyết Trung ương 4 khóa XI “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”.

Theo sự phân công của Bộ Chính trị, Ủy viên Bộ Chính trị – Chủ tịch nước Trương Tấn Sang dự chỉ đạo kiểm điểm.

Tham dự hội nghị kiểm điểm của Ban cán sự Đảng Ngân hàng Nhà nước còn có nhóm công tác của Trung ương gồm một số cán bộ các Ban đảng Trung ương, Văn phòng Trung ương, Văn phòng Chủ tịch nước.

 

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang phát biểu tại hội nghị

Qua 4 ngày làm việc, hội nghị đánh giá, công tác chuẩn bị và tổ chức hội nghị kiểm điểm của Ban cán sự Đảng Ngân hàng Nhà nước đã thực hiện nghiêm túc Nghị quyết Trung ương 4, chỉ thị kế hoạch của Bộ Chính trị, hướng dẫn của các Ban đảng Trung ương. Đã tổ chức lấy ý kiến góp ý của các tập thể, cá nhân theo quy định; các ý kiến góp ý được tổng hợp đầy đủ, trung thực.

Tập thể Ban cán sự Đảng và cá nhân các đồng chí ủy viên Ban cán sự Đảng, có báo cáo tiếp thu giải trình nghiêm túc về các ý kiến góp ý. Báo cáo kiểm điểm của tập thể Ban cán sự Đảng đã tập trung vào 3 nội dung theo yêu cầu của Nghị quyết Trung ương 4, có nêu ra những ưu điểm nhưng tập trung làm rõ những hạn chế, khuyết điểm, nguyên nhân, phương hướng, biện pháp sửa chữa, khắc phục.

Các ý kiến phát biểu với tập thể cá nhân trong Ban cán sự Đảng thẳng thắn, chân thành, có ý thức trách nhiệm và tinh thần xây dựng.

Kết luận hội nghị, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang ghi nhận những kết quả kiểm điểm của tập thể và cá nhân các đồng chí Ủy viên Ban cán sự Đảng Ngân hàng Nhà nước, những nỗ lực và những kết quả lãnh đạo, chỉ đạo của Ban cán sự Đảng Ngân hàng Nhà nước trong những năm qua; yêu cầu tập thể và các thành viên Ban cán sự Đảng Ngân hàng Nhà nước tiếp tục phấn đấu rèn luyện về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống, phát huy ưu điểm, có biện pháp khắc phục có kết quả các hạn chế, yếu kém theo đúng yêu cầu của Nghị quyết Trung ương 4.

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cũng nêu ra một số vấn đề cụ thể để Ban Cán sự Đảng Ngân hàng Nhà nước lãnh đạo chỉ đạo thực hiện tốt trong thời gian tới./.

Hoàng Dũng/VOV1

Đừng Sợ: Lòng Can Đảm và Những Nguyên Tắc Đạo Đức Công Dân – Washington Times/ HVCD/BS

30 Th9

Đừng Sợ: Lòng Can Đảm và Những Nguyên Tắc Đạo Đức Công Dân

“Đừng sợ”

Lòng Can Đảm và Những Nguyên Tắc Đạo Đức Công Dân.

Clarence Thomas

Thẩm phán Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ

 

Lời Giới Thiệu: Bài viết sau đây được trích từ diễn văn của Clarence Thomas, Thẩm Phán Tòa Án Tối Cao, đọc ngày thứ Ba mùng 6 tháng 2 năm 2001 trong bữa dạ tiệc hàng năm tại Học viện American Enterprice, nơi ông nhận lãnh giải thưởng Francis Boyer.

 

Alexander Hamilton[1] đã viết trong Luận cương Liên bang số 78 “Các quan tòa cần phải có một nghị lực phi thường để làm tròn bổn phận là người bảo hộ trung tín của Hiến Pháp hầu chống lại sự lạm quyền của cơ quan lập pháp, một sự lạm quyền dựa vào tiếng nói đa số của cộng đồng.” Điểm này hiếm khi được chú trọng. Đức tính mà Hamilton chọn ra, nghị lực, là căn bản cho triết lý sống của tôi cả trong cương vị của một quan tòa, và căn bản hơn nữa là trong cương vị một người công dân của đất nước tuyệt vời này.

Ngày 1 tháng 7 năm 1991, khi tôi đến nhà Tổng Thống Bush ở Kennebunkport, ông mời tôi vào gặp trong phòng riêng. Trong suốt lần gặp ngắn ngủi đó, ông chỉ hỏi tôi hai điều. Thứ nhất, liệu tôi và gia đình có chịu đựng nổi [áp lực] trong quá trình xác minh lý lịch? Tôi đã trả lời: được, tuy chưa biết điều gì đang chờ đón. Câu hỏi thứ hai chỉ đơn giản rằng khi tôi trở thành một thẩm phán của toà án tối cao, không biết tôi có thể thấy sao thì nói vậy, cũng như không biết tôi có thể phán quyết theo luật pháp chứ không phải theo quan điểm cá nhân ? Về câu hỏi này, tôi cũng trả lời: được.

Trong một thế giới hoàn hảo, câu hỏi thứ hai này sẽ là câu hỏi duy nhất mà các thành viên tòa án tối cao phải trả lời cho tổng thống hoặc cho các nhà lập pháp, là những người quyết định sự bổ nhiệm của họ. Các quan tòa, sau đó có thể tập trung năng lực vào thực chất của những quyết định của họ, đó là những điều chiếm hữu hầu hết trí tuệ hay tâm hồn của bất cứ một ai… Tôi mong rằng nó chỉ đơn giản như vậy.

Theo thiển ý, những người đến để tham dự vào những cuộc tranh luận quan trọng và những người dám thách thức những kinh nghiệm đã được thừa nhận nên biết rằng mình sẽ bị xử tệ. Tuy nhiên, họ phải đứng vững, phải kiên cường. Đó là điều cần thiết, đó là một thái độ phải có, vì đó chính là sự dũng cảm cần thiết để bảo đảm tự do.

Không cần được nhắc, chúng ta cũng biết phải tham gia vào quốc sự nếu thấy rằng những công việc ấy quan trọng và có ảnh hưởng đến cuộc sống của mình. Nhưng ta sẽ tham gia bằng cách nào? Ngày nay ta nghe nói nhiều đến sự ôn hòa. Điều này nhắc tôi nhớ về một đồng nghiệp cũ tại EEOC,[2] người thường nói đùa rằng anh ta là một người “ôn hòa nhưng có súng,” thật là một cách biểu thị mâu thuẫn lạ lùng. Hãy nghĩ về điều ấy xem-cứ như là liều chết vì những chuyện không đáng…

Trên bình diện rộng, khuynh hướng này là kết quả của sự quá chú trọng về phương diện lịch sự. Không ai trong chúng ta có thể tỏ ra bất lịch sự khi tranh luận về những vấn đề quan trọng. Bất kể khó khăn đến đâu, thái độ lịch sự luôn cần thiết. Tuy nhiên, trong sự cố gắng cư xử cho lịch sự, nhiều người nghĩ rằng tốt hơn hết là làm dịu bớt những quan điểm cứng rắn của mình và tránh bị nhận xét là người hay chỉ trích. Họ kiềm chế lời nói của họ, không phải chỉ ở hình thức mà còn ở nội dung.

Sự đòi hỏi thái độ lịch sự khi tranh luận có một tác dụng sai lầm là làm hủy hoại hết những nguyên tắc của chúng ta, những nguyên tắc căn bản của một xã hội dân sự. Điều này cho thấy tại sao lịch sự không thể là một nguyên tắc chủ đạo của tính cách công dân hay sự lãnh đạo. Như (Gertrude) Himmelfarb đã nhận định trong cuốn sách của bà, cuốn Một Quốc gia, Hai Văn hóa (One Nation, Two Culture): “So sánh tính cách công dân với ý tưởng hiện đại về lịch sự, tức là để đạt những mối giao hảo êm đẹp, là xem thường không những vai trò chính trị của công dân mà còn là coi thường những đức tính mà người công dân phải có, những đức tính công dân đã được biết đến trong thời cổ đại và trong những ý tưởng cộng hoà thuở ban đầu.”

Đây là những đức tính mà Aristotle cho rằng cần thiết để sống như một người tự do, những đức tính mà Montesquieu đã so sánh như ” Cái lò xo thúc đẩy sự hoạt động của một chính quyền cộng hòa,” và là những điều mà tư tưởng của các vị khai sáng nước Mỹ đã tạo nên một sự kết hợp sinh động giữa niềm tin sâu xa và kỷ kuật tự giác, những điều cần thiết của một chế độ do chính mình cai trị.

Himmelfarb nhắc đến hai loại đức tính. Loại thứ nhất là lòng nhân ái nhu thuận. Chúng gồm có sự khả kính, sự khả tín, lòng trắc ẩn, tính công bằng, sự lễ độ. Đây là những đức tính khiến đời sống hàng ngày được êm đẹp bên gia đình và bên những người quen biết. Loại thứ hai là những đức tính cương mãnh. Những đức tính cương mãnh này vượt qua khuôn khổ gia đình và cộng đồng và không chừng, khi có dịp, sẽ xâm phạm đến các tập quán của phép lịch sự. Đây là những đức tính định hình những vị lãnh đạo tài ba, tuy rằng họ không nhất thiết là những người bạn tốt: những người dũng cảm, hoài bão chí lớn và có óc sáng tạo.

Tác giả ghi chú rằng đức tính cương mãnh đã từng bị đức tính nhu thuận kia thay thế, dẫu rằng những đức tính này không nhất thiết hoàn toàn tách biệt hoặc xung khắc với nhau. Những nhà lãnh đạo và những công dân tích cực phải được hướng dẫn hành động bởi đức tính cương mãnh hơn là bởi đức tính quan tâm. Ta không nên để cho ước muốn trở thành người tử tế và lịch thiệp áp đảo cái bản chất thực của các nguyên tắc, hoặc quyết tâm của ta nhằm bảo vệ những nguyên tắc này. Rốt cuộc, thì ta vẫn nên dùng cả hai đức tính nhu thuận và cương mãnh. Nhưng trên hết, không được để đức tính thứ nhất thống trị đức tính thứ hai.

Thêm nữa, khi chấp nhận cái hình thức giả tạo của lịch sự, thỉnh thoảng chúng ta đã để những lời phê phán hăm dọa mình. Như tôi đã nói, những sự công kích bỉ ổi thường nhắm vào người năng động. Họ bị gán cho những phẩm chất như độc ác, phân biệt chủng tộc, kỳ thị màu da, chống đối đồng tính luyến ái, hạ phẩm giá phụ nữ, vân vân…Vì thế chúng ta thường phản ứng, nếu không là chịu thua, thì cũng là không dám liên tục chống đối, để tỏ ra mình là người vô tư. Vậy là ta đã tự kiểm duyệt chính mình. Điều này không phải là văn minh. Nó là sự hèn nhát hoặc cố ý dối lòng.

Immanuel Kant đã cho thấy, để thoát khỏi cảm giác xấu hổ hoặc tự khinh, ta phải học cách lừa dối chính ta. Sự lừa dối này tạo thành một chướng ngại đáng sợ cho những hoạt động vì sự thật. Và một trong những thành quả tuyệt diệu nhất của con người là đập tan những điều dối trá đó. Ta đã từng biết dù cho sự thật rành rành, việc tự dối lòng vẫn dễ dàng làm sao!

Hãy lắng nghe những sự thật đang hiện hữu trong trái tim ta và đừng sợ khi đi theo con đường mà chân lý dẫn dắt. Hai chữ nhỏ bé này có một sức mạnh biến đổi được cá nhân và làm thay đổi được thế giới. Hai chữ nhỏ bé này tạo cho ta một quyết tâm và lòng can đảm không cần phải khoa trương nhưng cần thiết để chịu đựng được những mối đe dọa trên đường tranh đấu.         

Ngày nay ta không hô hào liều mạng chống lại những bạo chúa vô nhân. Nước Mỹ không phải là một quốc gia man rợ. Nhân dân chúng ta không bị đàn áp và cuộc sống của ta không phải đối mặt với những sự đe dọa quốc tế, như đã từng có với Liên bang Xô Viết. Mặc dù cuộc chiến chúng ta đang tham dự là một cuộc chiến văn hóa, chứ không phải cuộc chiến về xã hội dân sự, cuộc chiến này cũng thử thách xem đất nước này, một đất nước được thai nghén trong tự do có thể tồn tại lâu dài hay không.

Những lời nói của Tổng thống Lincoln vẫn còn đây: “Chính chúng ta, những người còn sống, chấp nhận hiến thân cho cái nhiệm vụ cao cả còn trước mặt; từ những cái chết vinh quang của những người đã tận tụy và hết lòng phụng sự, chúng ta sẽ tiếp tục phát triển sự tận tụy ấy; đó là nhiệm vụ mà chúng ta tại nơi đây, kiên quyết tiếp tục để cho những cái chết ấy sẽ không bị lãng phí, để cho quốc gia này, dưới sự che chở của Thiên chúa, sẽ đạt được một nền tự do mới và để cái chính phủ của dân, do dân và vì dân này sẽ không bị hủy diệt trên hoàn cầu.”

Những vị khai sáng đã cảnh báo chúng ta rằng tự do đòi hỏi ta phải có sự cảnh giác thường xuyên và có hành động liên tục. Chuyện được kể rằng, khi được hỏi những nhà khai sáng đã thành lập nên loại chính quyền nào, Benjamin Franklin trả lời: “Các ông ấy đã cho chúng ta một nước cộng hòa với điều kiện ta có thể giữ được nó.” Ngày nay, như từng trong quá khứ, chúng ta sẽ cần một loại đức tính công dân dũng cảm, không phải là loại lịch sự nhút nhát, để giữ gìn được đất nước cộng hòa của chúng ta. Vậy buổi chiều hôm nay tôi xin trao lại các bạn một câu khích lệ đơn giản:  Đừng sợ hãi!

Xin Chúa phù hộ các bạn.

© Học Viện Công Dân 2010

Nguồn: http://www.newtotalitarians.com/ThomasSpeech.html

Thời báo Washington: Số ra ngày 16 tháng 2 năm 2001

 


[1] Alexander Hamilton là một trong 3 tác giả Tuyển tập Luận Cương Liên Bang, gồm 85 bài tham luận nhằm vận động quần chúng phê chuản Bản Hiến Pháp của Mỹ được soạn thảo năm 1787. Hai tác giả khác là James Madison, sau này là tổng thống đời thứ tư của Hoa Kỳ. Luận cương Liên bang được xem là tác phẩm quan trọng về lý thuyết chính trị của chế độ cộng hòa, nói chung và thể chế liên bang, nói riêng.

[2] EEOC, viết tắt của Equal Employment Opportunity Commission (Ủy ban Bảo vệ Quyền Bình đẳng Cơ hội về Việc làm) là một cơ quan liên bang của Hoa Kỳ. Ủy ban này được thành lập năm 1964 để giám sát việc thi hành Đạo luật về Dân quyền.

NGHIÊN CỨU BIỂN ĐÔNG: Tin tuần từ 24/9-30/9 – NCBĐ

30 Th9

Tin tuần từ 24/9-30/9

 dinh tuan anh
 
-(TN 28/9) Trung Quốc “dụ” Đài Loan cùng chống Nhật: Bắc Kinh đang vận động Đài Loan cùng đứng về một phía trong cuộc tranh chấp chủ quyền với Nhật Bản tại quần đảo Senkaku/Điếu Ngư; Thực hư về tàu sân bay Trung Quốc – Kỳ 2: Đe dọa tinh thần

-(Vnmedia 28/9) Philippines dọa bắn hạ máy bay Trung Quốc: Phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Philippines – ông Peter Paul Galvez cảnh báo, máy bay do thám của Trung Quốc có thể bị bắn hạ nếu đi vào khu vực không phận thuộc bãi cạn Scarborough ở Biển Đông; (VOV 28/9) Nhật – Trung kỷ niệm 40 năm thiết lập quan hệ ngoại giao

-(Vnexpress 28/9) Tàu hải quân Trung Quốc đã tiếp cận Senkaku/Điếu Ngư: Bộ Quốc phòng Trung Quốc xác nhận rằng các tàu hải quân của nước này đã tuần tra và huấn luyện quân sự trong vùng nước quanh quần đảo tranh chấp với Nhật Bản trong tuần qua; (Sgtt 28/9) Biển Đông: Trung Quốc điều chỉnh quan điểm?

-(BDV 27/9) Trung Quốc buộc các nước châu Á liên kết với nhau: Học giả Jonathan Levine cho rằng chính cách hành xử hiếu chiến của Trung Quốc đã khiến cho các nước láng giềng liên kết với nhau; (VOA 27/9) Việt-Ấn đối thoại an ninh

-(Vnplus 27/9) Bộ Quốc phòng Trung Quốc lên tiếng về biển đảo: Người phát ngôn Bộ Quốc phòng Trung Quốc Dương Vũ Quân ngày 27/9 tuyên bố Trung Quốc phản đối mọi hành động dẫn tới leo thang căng thẳng trong khu vực; Nhật sẽ thay đổi chính sách về quần đảo tranh chấp

-(RFI 27/9) New Zealand : Vị trí cực nam trong chiến lược châu Á – Thái Bình Dương của Mỹ: Ngày 21/09/2012 vừa qua, lần đầu tiên bộ trưởng quốc phòng Mỹ Leon Panetta bay xuống tận Wellington để phục hồi hiệp ước an ninh chung bị « đông lạnh » trong suốt 30 năm; Bắc Kinh cắt viện trợ để phạt Manila về tội tiếp cận với Nhật

-(BBC 27/9) Noda: ‘Không có tranh chấp ở Senkaku’: Nói chuyện với các phóng viên bên lề Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc tại New York, Noda nói rằng Trung Quốc ‘hiểu nhầm’ vấn đề đang tranh cãi hiện nay; (Vnmedia 27/9) Sự thật về tàu sân bay Liêu Ninh: Vô dụng

-(Petrotimes 27/9) Tranh chấp lãnh thổ Scarborough/Hoàng Nham sẽ được giải quyết?: Ngày 22/9, Phó chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình đã bày tỏ hy vọng mối quan hệ Trung Quốc – Philippines có thể khôi phục sau khi bị tổn thương trong cuộc tranh chấp lãnh thổ Scarborough/Hoàng Nham; (VNN 27/9) Châu Á cần kiếm tiền, không cần rắc rối

-(Bdv 27/9) Nhật chiếm ưu thế hải quân trước Trung Quốc: Những căng thẳng gần đây liên quan đến tranh chấp chủ quyền đảo Senkaku/Điếu Ngư khiến nhiều người liên tưởng đến một cuộc xung đột quân sự Trung-Nhật trên biển; (Vnplus 27/9) Đài Loan sẽ xây dựng khu bảo tồn biển gần Senkaku

-(Infonet 27/9) Tại sao Trung Quốc “rắn” với Nhật, “mềm” với ASEAN?: Thực chất, đây là chiến lược chính của Trung Quốc: Ngăn cản các quốc gia xung quanh liên kết với nhau; Nhật Bản ‘bó tay’ với tàu cá Trung Quốc ở Senkaku?

-(Gd 27/9) Thủ tướng Thái Lan: Châu Á nên tập trung kiếm tiền, đừng kiếm chuyện: Thủ tướng Thái Lan Yingluck Shinawatra phát biểu: “Chúng tôi tin rằng các vùng biển như Biển Đông phải được coi là khu vực của tiềm năng” để phát triển kinh tế; (Vnmedia) Nữ Thủ tướng Thái tìm lối thoát cho vấn đề Biển Đông

-(VOV 27/9) LHQ công bố văn bản về quần đảo tranh chấp Trung-Nhật: Vấn đề chủ quyền Senkaku/Điếu Ngư có chiều hướng phát triển thành các cuộc tranh luận về mặt luật pháp quốc tế; (DT 27/9) Bộ trưởng Quốc phòng báo cáo về an ninh biên giới biển

-(Nld 27/9) Thủ tướng Nhật thề bảo vệ đất và biển: Nhật Bản cố tranh thủ sự ủng hộ quốc tế đối với lập trường của mình khi đặt vấn đề lãnh thổ trong cuộc thảo luận chung; Tranh chấp đảo, Trung – Nhật tẩy chay sách, phim của nhau

-(Vnplus 27/9) Tàu sân bay Trung Quốc chưa thể thay đổi cuộc chơi: Sự xuất hiện của chiếc tàu sân bay đầu tiên của Trung Quốc được coi là một sự kiện thể hiện sức mạnh quân sự ngày càng tăng của nước này; Trung, Hàn phản ứng phát biểu của Thủ tướng Nhật

-(RFI 27/9) Trung Quốc chỉ trích thủ tướng Nhật “ngoan cố” về vụ Điếu Ngư/Senkaku: Phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Trung Quốc Tần Cương cho biết : «Trung Quốc vô cùng thất vọng và kiên quyết phản thái độ ngoan cố của lãnh đạo Nhật trên lập trường sai lầm về quần đảo Điếu Ngư »; (Toquoc 27/9) Nhật cứng rắn hơn nếu ông Abe trở thành Thủ tướng

-(TN 27/9) Thúc đẩy COC cho biển Đông: Ngay trước thềm Hội nghị thượng đỉnh ASEAN diễn ra tại Campuchia vào tháng 11, Indonesia đang tích cực làm việc với các nước thuộc khối này về dự thảo của Bộ quy tắc ứng xử (COC) trên biển Đông; (Vnplus 27/9) Nhật không thỏa hiệp với TQ về chủ quyền Senkaku

-(VNN 27/9) Chuyên gia hạ ‘uy’ tàu sân bay TQ: Tuy có những đánh giá đầy phấn chấn của các chuyên gia quân sự Trung Quốc, tàu sân bay Liêu Ninh sẽ vẫn chỉ được dùng để đào tạo và thử nghiệm; (Petrotimes 27/9) Trung Quốc vẫn chưa rút hết tàu khỏi bãi cạn tranh chấp Scarborough

 

 

-(Gd 27/9) Cựu Đại sứ Nhật Bản kêu gọi triển khai tàu chiến ở Senkaku/Điếu Ngư: Ông Miyamoto kêu gọi triển khai Lực lượng Phòng vệ và Cảnh sát biển để tăng cường khả năng phòng thủ trên biển xung quanh các hòn đảo này làm cơ sở để “tiến tới đàm phán ngoại giao hiệu quả”; Nhật Bản: Tần Cương đã cáo buộc trắng trợn

-(TT 27/9) Hàn Quốc lo ngại Trung Quốc “nhòm ngó” đảo chìm Ieodo: Căng thẳng biển đảo Đông Á có nguy cơ lan rộng khi Hàn Quốc vừa lên tiếng chỉ trích Trung Quốc đang bộc lộ rõ ý đồ “nhòm ngó” đảo chìm Ieodo trên biển Hoa Đông; (Vnplus 27/9) Trung Quốc khoe sức mạnh hải quân gây ra lo ngại

-(RFI 26/9) Trung Quốc phô trương tàu sân bay đầu tiên: Trong một buổi lễ hôm qua, 26/09/2012 chiếc hàng không mẫu hạm đầu tiên của Trung Quốc đã chính thức được đưa vào hoạt động; (TN 27/9) Lính thủy đánh bộ Philippines chuyển sang bảo vệ biển đảo

-(BBC 26/9) Công ty Anh thăm dò dầu vùng tranh chấp: Công ty thăm dò dầu khí Soco International Plc (SIA) cho hay có thể sẽ cùng Việt Nam đầu tư vào khu vực vẫn đang tranh chấp với Trung Quốc ở Biển Đông; Indonesia thúc đẩy Quy tắc Biển Đông

-(RFI 26/9) Trung Quốc phạt trên 12.000 euro nếu bản đồ thiếu một phần lãnh thổ tranh chấp: Theo một dự án luật được Tân Hoa Xã tiết lộ hôm 25/09/2012, thì khi công bố một bản đồ tại Trung Quốc mà nếu thiếu đi một phần lãnh thổ được Bắc Kinh tranh chấp, sẽ bị phạt rất nặng; (VOA 26/9) Tầm quan trọng của khu vực Châu Á-Thái Bình Dương

-(VNN 26/9) Vì sao Nhật – Trung dậy sóng biển đảo?: Những vụ cãi nhau vặt quanh các hòn đảo đang là một mối đe dọa nghiêm trọng thật sự đối với hòa bình và thịnh vượng của khu vực; (DT 26/9) Philippines tăng cường hiện diện quân sự tại Biển Đông

-(Sgtt 26/9) Căng thẳng Trung – Nhật bất lợi cho cả thế giới: Mức độ gián đoạn chuỗi cung ứng do tranh chấp lãnh thổ giữa Trung Quốc và Nhật Bản sẽ gây ra thiệt hại nghiêm trọng hơn so với trận động đất kèm sóng thần diễn ra ở Nhật Bản vào tháng 3 năm ngoái; (Sggp 26/9) Chưa có giải pháp cho các tranh cãi liên quan đến chủ quyền biển đảo

-(Nld 26/9) Nhật – Đài bế tắc về đánh bắt cá ở Senkaku: Cuộc hội đàm diễn ra sau khi các tàu đánh cá Đài Loan đổ về quần đảo tranh chấp Senkaku/Điếu Ngư, dẫn đến cuộc chiến “vòi rồng” sáng 25-9; (Bdv 26/9) Tranh chấp trên biển Hoa Đông và hiểm họa

-(Infonet 26/9) Tranh chấp biển đảo: Đến lượt Trung Quốc ‘cà khịa’ Hàn Quốc?: Bắc Kinh tuyên bố sẽ dùng máy bay không người lái để giám sát biển Hoa Đông bao gồm cả vùng biển quanh hòn đảo Iedo thuộc chủ quyền của Hàn Quốc; Chuyên gia quốc tế: Tàu sân bay Trung Quốc chỉ là ‘mồi ngon’ cho SU-30

-(Vnexpress 26/9) Tàu sân bay Trung Quốc mang ý nghĩa tinh thần: Việc hàng không mẫu hạm đầu tiên của Trung Quốc chính thức ra mắt đánh dấu một cột mốc mang tính biểu tượng cho sức mạnh quân sự ngày một lớn của Bắc Kinh, nhưng chiến hạm này chưa thể là một yếu tố tiên phong chiến lược; (Toquoc 26/9) Trung Quốc tiến một bước trong tham vọng hải quân nước lớn

-(TN 26/9) Nước Nhật giữa muôn trùng vây: Bên cạnh tranh chấp chủ quyền quần đảo Senkaku/Điếu Ngư với Trung Quốc và Đài Loan, Nhật còn đối mặt với những thách thức lớn từ các tranh chấp lãnh thổ với Hàn Quốc và Nga; (Infonet 26/9) Vì sao Philippines quyết trả hết nợ Trung Quốc?

-(VNN 26/9) Trung – Nhật đấu khẩu ở Mỹ: Trong cuộc gặp với người đồng nhiệm Nhật, Ngoại trưởng Trung Quốc đã không ngại ngần gọi quần đảo tranh chấp với Nhật là “lãnh thổ thiêng liêng của mình”; (DT 26/9) Tàu sân bay “Liêu Ninh” với chiến lược bành trướng trên biển xa

-(DT 26/9) Tàu sân bay “Liêu Ninh” với chiến lược bành trướng trên biển xa: Để hiện thực hóa tham vọng bành trướng trên các đại dương, xây dựng biên đội hàng không mẫu hạm hiện đại và lực lượng tàu ngầm hạt nhân chiến lược là mục tiêu chiến lược của hải quân Trung Quốc; (Vnexpress 26/9) Đài Loan tính xây công viên gần Senkaku/Điếu Ngư

-(BBC 26/9) Trung-Nhật ‘hội đàm gay gắt’ về ‘Điếu Ngư’: Hai Ngoại trưởng Koichiro Gemba và Dương Khiết Trì gặp nhau khoảng một giờ đồng hồ vào cuối hôm thứ Ba ngày 25/9; (RFI 26/9) Tranh chấp Điếu Ngư/Senkaku trở nên phức tạp với sự can dự của Đài Loan

-(RFI 26/9) Philippines mời chào các công ty Nhật muốn rút khỏi Trung Quốc: Để thu hút các nhà sản xuất Nhật, Manila đề nghị các ưu đãi về thuế khóa, và nhấn mạnh các ưu điểm như chất lượng tay nghề công nhân Philippines, sự ổn định về kinh tế và những nỗ lực chống tham nhũng của Tổng thống Benigno Aquino; Cuộc gặp ảm đạm của Ngoại trưởng Nhật – Trung tại New York

-(Vnexpress 26/9) Trung Quốc ra sách trắng về Điếu Ngư: Sách trắng của Trung Quốc mang tên “Điếu Ngư – Vùng lãnh thổ cố hữu của Trung Quốc”, do Phòng thông tin Chính phủ ấn hành; (VNN 26/9) TQ phô sức mạnh hải quân với tàu sân bay

-(VNN 26/9) ‘Láng giềng không được lợi gì nếu Nhật nhượng bộ Trung Quốc’: Nếu Nhật nhượng bộ, sau này sẽ có nguy cơ là không còn giới hạn nào nữa đối với các yêu sách của Trung Quốc; (VNN 26/9) Đối đầu Trung-Mỹ: ‘Vòng cung chiến lược vây quanh’

-(Pltp 26/9) Vai trò mới của Brunei trong tranh chấp biển Đông: Brunei đã nỗ lực sau hậu trường để tìm kiếm đồng thuận trong ASEAN trước thềm hội nghị Đông Á vào tháng 11; Trung Quốc gặp ba nước ASEAN

-(Nld 25/9) Nhật Bản “lưỡng đầu thọ địch”: Trung Quốc khen ngợi ngư dân Đài Loan đã giữ vững ngư trường truyền thống sau vụ đụng độ với tàu tuần duyên Nhật Bản gần quần đảo Senkaku sáng 25-9; Ai hưởng lợi?

-(Vnexpress 25/9) Thủ tướng Nhật: ‘Trung Quốc có thể tự hại mình’: Thủ tướng Nhật Bản cảnh báo rằng những phản ứng thái quá như đập phá hay trừng phạt chỉ khiến các nhà đầu tư nước ngoài xa lánh Trung Quốc và làm suy yếu kinh tế nước này; (Vnmedia 25/9) Trung Quốc triển khai máy bay không người lái trên biển Hoa Đông

-(Toquoc 25/9) Quan hệ Trung-Nhật đã “đóng băng đến cực điểm”: Cuộc khủng hoảng xung quanh quần đảo Senkaku/Điếu Ngư đạt tới cao trào trên tất cả các lĩnh vực, trừ mặt trận có tiếng súng; (Qdnd 25/9) Chính thức ra mắt website “Vì học sinh Trường Sa thân yêu”

-(VOV 25/9) Nhật phản đối Trung Quốc trình bản đồ đảo tranh chấp: Các quan chức Bộ Ngoại giao Nhật Bản ngày 25/9 cho biết, Chính phủ Nhật Bản đã trình LHQ văn bản phản đối bản đồ hải giới quần đảo Senkaku/Điếu Ngư mà Trung Quốc mới đệ trình vào đầu tháng này; (RFI 25/9) Tranh chấp biển đảo Trung Quốc và nguy cơ chiến tranh

-(Vnexpress 25/9) Tàu Đài Loan rời quần đảo tranh chấp: Các tàu Đài Loan bắt đầu rút khỏi quần đảo tranh chấp Senkaku/Điếu Ngư để trở về cảng nhà của họ trưa nay, sau màn đấu vòi rồng với tàu tuần duyên Nhật Bản; (Vnplus 25/9) Việt Nam-New Zealand tăng cường hợp tác hải quân

-(TT 25/9) Khiêu khích mới ở Senkaku: Ba tàu Trung Quốc lại xâm nhập sâu vào vùng biển tranh chấp với Nhật Bản, trong khi Thủ tướng Nhật Yoshihiko Noda cảnh báo không chỉ kinh tế hai nước mà cả kinh tế toàn cầu sẽ bị ảnh hưởng; (VNN 25/9) Thứ trưởng TQ nặng lời với Nhật

-(Vnplus 25/9) Trung-Nhật: “Chính trị lạnh” kéo theo “Kinh tế lạnh”: Quan hệ Nhật Bản và Trung Quốc đang trên đà suy thoái nghiêm trọng khi mới đây Bắc Kinh thông báo không tiến hành kỷ niệm 40 năm thiết lập quan hệ ngoại giao với Tokyo; Tàu Đài Loan đi vào vùng biển tranh chấp với Nhật

-(Petrotimes 25/9) Nhật bắn vòi rồng ‘xua’ tàu Đài Loan: Cảnh sát biển Nhật Bản đã bắn vòi rồng để “xua” khoảng 40 tàu cá và 8 tàu bảo vệ bờ biển của Đài Loan ra khỏi vùng biển mà Nhật Bản đang kiểm soát sáng hôm nay; (Pltp 25/9) Tàu Nhật và Đài Loan giao chiến dữ dội trên biển

-(DT 25/9) Trung Quốc chính thức triển khai tàu sân bay đầu tiên: Bộ Quốc phòng Trung Quốc hôm nay cho biết tàu sân bay đầu tiên của nước này đã chính thức bước vào phục vụ trong hải quân và được đặt tên là Liêu Ninh; (Gd 25/9) Nhật Bản – Trung Quốc không tìm được tiếng nói chung sau hội đàm

-(Vnplus 25/9) Cựu Thủ tướng Nhật từ chối lời mời của Trung Quốc: Cựu Thủ tướng Nhật Bản Yukio Hatoyama đã từ chối lời mời của Trung Quốc thăm Bắc Kinh nhân kỷ niệm 40 năm bình thường hóa quan hệ song phương; Trung-Nhật duy trì liên lạc nhằm xoa dịu căng thẳng

-(Pltp 25/9) Mỹ có bảo vệ quần đảo Senkaku/Điếu Ngư?: Có rất nhiều rủi ro trong vấn đề tranh chấp quần đảo Senkaku/Điếu Ngư, đặc biệt là những nguy hiểm xuất phát từ tính toán sai lầm; (TT 25/9) Lẽ phải thuộc về chúng ta

-(VNN 25/9) Tranh chấp Trung-Nhật khó thành xung đột: Các chuyên gia nhất trí rằng, cả hai nước đều không muốn căng thẳng leo thang thành cuộc đối đầu quân sự trong cuộc khủng hoảng tồi tệ nhất của quan hệ song phương nhiều thập niên qua; (DT 25/9) Trung Quốc siết chặt kiểm tra hàng hóa Nhật Bản

-(TN 25/9) Liệu có bùng nổ xung đột Nhật – Trung?: Dù nguy cơ thấp nhưng giới quan sát vẫn lo ngại hai bên sẽ đụng độ vì sự cố ngoài ý muốn quanh tranh chấp quần đảo Senkaku/Điếu Ngư; (DT 25/9) Nhật Bản phản đối “hải đồ” tại Senkaku/Điếu Ngư của Trung Quốc

-(VOV 24/9) Nhật- Trung tìm cách tháo gỡ bế tắc do tranh chấp: Thứ trưởng Ngoại giao Kawai: mối quan hệ Nhật – Trung cũng như việc phát triển quan hệ chiến lược giữa 2 bên vô cùng quan trọng; (VOA 24/9) Thứ trưởng Ngoại giao Nhật đến Trung Quốc bàn về tranh chấp biển đảo

-(RFI 24/9) Tokyo tố cáo ba tàu Trung Quốc xâm nhập hải phận Nhật Bản: Ba tàu Trung Quốc, bao gồm hai tàu hải giám và một tàu ngư chính, đã đi vào vùng biển, cách đảo Kubashima và Uotsurijima, trong quần đảo Senkaku, khoảng 20km; (Nld 24/9) Nhật muốn “lặng”, Trung Quốc “chẳng ngừng”

-(TT 24/9) Hơn 70 tàu cá Đài Loan hướng về Senkaku: 78 tàu cá Đài Loan (Trung Quốc) đã ra khơi đi về hướng quần đảo Senkaku/Điếu Ngư từ chiều 24-9 và dự kiến đến quần đảo tranh chấp này vào sáng sớm 25-9; (VOA 24/9) Tàu Đài Loan đến nhóm đảo Điếu Ngư Đài để xác nhận quyền đánh cá

-(RFI 24/9) Căng thẳng tại biển Hoa Đông: phản tác dụng đối với Trung Quốc: Đường lối ngoại giao cứng rắn của Bắc Kinh đối với các nước Á châu, sẽ bất lợi cho Trung Quốc; (Vnmedia 24/9) Trung-Nhật đua nhau tập trận khoe sức mạnh

-(Nld 24/9) Đua nhau sắm tàu chiến: Việc Trung Quốc hối hả giao tàu sân bay đầu tiên cho hải quân khiến các nước láng giềng thêm quan ngại về ý đồ độc chiếm biển Đông; (Bdv 24/9) Tủ sách biển Đông: Biển Đông và hải đảo Việt Nam

-(Vnexpress 24/9) Nhật thay đổi trước sự trỗi dậy của Trung Quốc: Thế giới đang chứng kiến một quá trình thay đổi chậm rãi nhưng chắc chắn ở Nhật Bản theo hướng cứng rắn hơn trong ngoại giao và quân sự, trước sự mạnh lên nhanh chóng của Trung Quốc; Tàu Trung Quốc thâm nhập vùng tranh chấp với Nhật

-(Vnplus 24/9) Nhật Bản cử Thứ trưởng Ngoại giao đến Trung Quốc: Thứ trưởng Kawai đến Bắc Kinh vào chiều 24/9 và dự kiến sẽ hội đàm với người đồng cấp Trung Quốc Trương Chí Quân trong ngày 25/9; (VNN 24/9) Những kịch bản nào cho căng thẳng Nhật-Trung?

-(Infonet 24/9) Trung Quốc – Philippines vẫn còn ‘rất khác biệt’ về Biển Đông: Hôm 21/9 vừa qua, không một ai tỏ ra tươi tỉnh khi tham gia cuộc họp giữa Bộ trưởng bộ nội vụ Philippines và Phó chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình về tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông; (VOV 24/9) Thủ tướng Nhật Bản sẽ nói về đảo tranh chấp tại LHQ

-(Petrotimes 24/9) Đài Loan không hợp tác với Trung Quốc trong tranh chấp Điếu Ngư/Senkaku: Cục trưởng Cục Cảnh sát biển Đài Loan Vương Tiến Vượng cho biết Đài Loan sẽ không hợp tác với Trung Quốc trong việc bảo vệ các quyền đánh cá ở trong các vùng gần quần đảo tranh chấp; (Gd 24/9) Thủ tướng Nhật răn đe Trung Quốc về tranh chấp lãnh thổ

-(Toquoc 24/9) Đằng sau sự dịu giọng của Trung Quốc về Biển Đông: Chưa có gì thay đổi thực chất, chỉ là chiến thuật tập trung đối phó với khủng hoảng biển Hoa Đông và mở rộng thị trường Đông Nam Á cho hàng hóa Trung Quốc; (Gd 24/9) Báo Mỹ: “Trung Quốc thể hiện cơ bắp, biến Myanmar thành tiền đồn”

-(Petrotimes 24/9) Thấy gì từ chuyến thăm châu Á của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ?: Chuyến thăm kéo dài một tuần tới một số nước châu Á-Thái Bình Dương của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta đã góp phần củng cố việc chuyển hướng chiến lược của quân đội Mỹ về châu Á; Thực hư chuyện Philippines “đi đêm” với Trung Quốc

-(TN 24/9) Tàu hải giám Trung Quốc lại đến gần Senkaku/Điếu Ngư: Hai tàu hải giám Trung Quốc đã tiến vào vùng biển, được Nhật xem là lãnh hải của mình, xung quanh quần đảo Senkaku/Điếu Ngư; (TP 24/9) Thủ tướng Nhật cảnh báo Trung Quốc về tranh chấp biển đảo

-(Vnexpress 24/9) Mỹ, Nhật tập trận ‘chiếm lại đảo’: Nhật Bản và Mỹ tập trận giả định tấn công vào một hòn đảo bị đối phương chiếm đóng, nhưng tuyên bố việc này không liên quan gì đến tranh chấp đảo với Trung Quốc; (Infonet 24/9) Trung Quốc sẽ đau đớn nếu ‘ra đòn’ với Nhật

-(Sgtt 24/9) Trung Quốc – ASEAN: nhất cử lưỡng tiện: Việc TQ nhấn mạnh đến quan hệ đối tác chiến lược với ASEAN đặt ra những thách thức đối với sự bấp bênh trong chiến lược của Mỹ đối với các đồng minh châu Á; (Gd 24/9) Hai khu trục hạm Nhật Bản thăm Hạm đội Thái Bình Dương Nga

-(Vnexpress 24/9) Trung Quốc dùng phi cơ không người lái giám sát biển: Cục Hải dương Nhà nước Trung Quốc (SOA) hôm qua thông báo sẽ xúc tiến việc sử dụng các máy bay không người lái để tăng cường công tác hải giám; (TT 24/9) Quan hệ Trung – Nhật tiếp tục xấu đi trầm trọng

-(DT 23/9) Trung Quốc chuyển giao tàu sân bay đầu tiên cho hải quân: Theo Thời báo Hoàn cầu, lễ chuyển giao chiếc tàu dài 300m, một tàu sân bay cũ của Liên Xô có tên gọi Varyag, đã được diễn ra ở cảng Đại Liên, đông bắc Trung Quốc; (TN 23/9) Trung Quốc “khoe” tàu sân bay

-(RFI 23/9) Đài Loan: Hàng trăm người biểu tình bài Nhật: Những người tham gia biểu tình thuộc các đảng phái cánh hữu và các tổ chức dân sự, đã kêu gọi tẩy chay hàng hóa Nhật Bản; (VNN 23/9)Thế giới 24h: Trung Quốc làm lành với Philippines

-(Nld 23/9) Ồ ạt tăng chi phí quân sự ở châu Á: Tình hình căng thẳng ở biển Đông khiến các nước liên quan tăng cường chi phí quân sự để bảo vệ lợi ích quốc gia; Dân Nhật biểu tình phản đối Trung Quốc

-(RFI 23/9) Trung Quốc hủy bỏ kỷ niệm 40 năm thiết lập quan hệ ngoại giao với Nhật Bản: Bắc Kinh đã quyết định « hoãn » kỷ niệm 40 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Trung Quốc – Nhật Bản, trong bối cảnh đang có căng thẳng song phương do tranh chấp chủ quyền đối với quần đảo Điếu Ngư; Trung Quốc: Tranh chấp lãnh thổ khiến phe quân đội mạnh lên

Yêu sách dựa trên quyền lịch sử hay yêu sách theo kiểu tự hành xử – NCBĐ

30 Th9

Yêu sách dựa trên quyền lịch sử hay yêu sách theo kiểu tự hành xử

Trong khi Chính phủ Trung Quốc vẫn đang cố tình mập mờ về ý nghĩa và cơ sở pháp lý của đường lưỡi bò, dường như giới học giả đã dọn đường trước bằng một luận điểm “pháp lý” về quyền lịch sử. Vậy quyền lịch sử là gì? 

   

“Biển Đông đang dậy sóng”, “Biển Đông ơi bão nổi lên rồi”… là những hàng tiêu đề thường gặp trên các trang báo diễn ra trong thời gian gần đây. Có thể nói, tình hình biển Đông đang diễn biến theo chiều hướng căng thẳng gia tăng, những gì diễn ra trong năm 2012 cho thấy nguy cơ xảy ra xung đột còn hiện diện lớn hơn những năm 2009 và 2010. Nhìn lại những diễn biến gây ra căng thẳng trên biển Đông, người ta dễ dàng nhận thấy sự mở rộng về mặt phạm vi địa lý và sự thay đổi chiêu thức của các sự kiện. Nếu như trong năm 2009, các sự kiện căng thẳng mới chỉ khởi đầu tại khu vực phía Bắc biển Đông, nổi bật với vụ việc quấy rối tàu Imppeccable của Mỹ, bắt giữ tàu cá của Việt Nam trong khu vực quần đảo Hoàng Sa và lệnh cấm đánh bắt cá đơn phương của Trung Quốc, thì sang năm 2010, ngoài các vụ bắt giữ tàu cá, người ta chứng kiến sự đụng độ của hải quân Trung Quốc và Indonesia tại vùng biển phía Nam, đặt cờ tại đáy biển giữa biển Đông. Năm 2011, đánh dấu sự leo thang nghiêm trọng với một loạt các sự kiện căng thẳng giữa Trung Quốc và Philippines về thăm dò, khai thác dầu khí, xây dựng các công trình mới trên các thực thể trên biển, triển khai tàu cá ở phía Tây biển Đông, đồng thời ở phía Đông của biển Đông là sự tiếp diễn về quấy rối tàu cá, lệnh cấm đánh bắt cá và cắt cáp hai tàu khảo sát biển của Việt Nam. Năm 2012 chưa kết thúc nhưng với những sự kiện nghiêm trọng như vụ tranh chấp tại Scarborough, tuyên bố mở thầu 9 lô dầu khí và thành lập thành phố Tam Sa đã khẳng định xu hướng gia tăng căng thẳng và nguy cơ xảy ra xung đột tại biển Đông. Vị trí địa lý và bản chất của các vụ việc căng thẳng cho thấy, Trung Quốc đang ngày càng lấn lướt trên thực địa nhằm hiện thực hóa yêu sách từ đường lưỡi bò. Trong khi Chính phủ Trung Quốc vẫn đang cố tình mập mờ về ý nghĩa và cơ sở pháp lý của đường lưỡi bò, dường như giới học giả đã dọn đường trước bằng một luận điểm “pháp lý” về quyền lịch sử. Quyền lịch sử là gì? Quyền lịch sử có thực sự là một khái niệm được thừa nhận trong luật pháp quốc tế và thực tiễn của các quốc gia hay không? Nội dung của quyền lịch sử và thời hiệu áp dụng nếu được thừa nhận như thế nào? Bài viết này xin đóng góp một vài luận giải về chủ đề này.

  1. 1.            Quyền lịch sử hay sự nhập nhằng về thuật ngữ

Kể từ khi đưa ra bản đồ đường lưỡi bò, các học giả Trung Quốc đã sử dụng nhiều thuật ngữ khác nhau để lý giải về ý nghĩa của đường này, trong đó đường lưỡi bò là đường thể hiện yêu sách của vùng nước lịch sử, của quyền lịch sử, hay của danh nghĩa lịch sử.

Lịch sử là sự thu thập, tập hợp những diễn biến của các sự kiện đã xảy ra trong quá khứ. Sự khách quan của lịch sử có thể được sử dụng làm bằng chứng cho nhiều ngành khoa học khác trong đó có luật pháp quốc tế.

Đối với một vùng lãnh thổ để biết được một vùng lãnh thổ đã thuộc về ai, được quản lý, kiểm soát như thế nào, đã xác lập được chủ quyền hay chưa, luật quốc tế áp dụng các nguyên tắc về thụ đắc lãnh thổ để phân định ý nghĩa pháp lý của các hành động thực thi chủ quyền của một quốc gia trong lịch sử.[1] Những hành động đã diễn ra trong lịch sử có ý nghĩa pháp lý tạo ra chủ quyền của quốc gia được gọi là danh nghĩa lịch sử.

Từ danh nghĩa lịch sử đối với các vùng lãnh thổ, các quốc gia có thể đưa ra các yêu sách với các vùng biển theo nguyên tắc đất thống trị biển.[2] Đồng thời để ghi nhận quy chế đặc biệt của một số vùng biển được tạo ra từ danh nghĩa lịch sử, hai thuật ngữ đã từng được sử dụng là vùng nước lịch sử và vịnh lịch sử.

Trong vụ Ngư trường đánh cá năm 1951, Tòa Công lý quốc tế đã định nghĩa rằng vùng nước lịch sử thường có nghĩa là vùng nước được hưởng quy chế nội thủy thông qua sự tồn tại của một danh nghĩa lịch sử.[3] Tuy nhiên, khái niệm này cần được hiểu cùng với khái niệm Vịnh lịch sử được Tòa Công lý quốc tế ra phán quyết trong vụ phân định thềm lục địa giữa Tunisia và Libya vào năm 1982, đồng thời cũng được ghi nhận như là một trường hợp ngoại lệ của các quy định về vịnh theo quy định của Công ước luật biển năm 1958 và 1982. Theo đó, Tòa nhận định rằng những nguyên tắc chung của luật quốc tế không tạo ra quy định về chế độ riêng cho vùng nước lịch sử hay vịnh lịch sử và chỉ tạo ra một chế độ đặc biệt cho mỗi trường hợp cụ thể đã được công nhận là vùng nước lịch sử hoặc vịnh lịch sử.[4] Tính cá biệt của vùng nước lịch sử và vịnh lịch sử được áp dụng theo từng vụ việc càng được khẳng định khi cho tới nay, Vịnh Fonseca là trường hợp duy nhất được công nhận rộng rãi là Vịnh lịch sử. Và mặc dù được công nhận là vịnh lịch sử, quy chế của Vịnh Fonseca rất đặc thù khi ba quốc gia ven biển cùng chia sẻ chủ quyền với Vịnh và ngoài các quyền chung được hưởng như chế độ nội thủy thì các quốc gia ven vịnh lại phải chia sẻ quyền qua lại vô hại với tàu thuyền của tất cả các quốc gia khác.[5]

Điểm quan trọng nhất là điều kiện để vùng nước lịch sử hay vịnh lịch sử được công nhận là (1) sự thực thi chủ quyền hòa bình và liên tục và (2) sự công nhận của cộng đồng quốc tế. Theo nghiên cứu của Ủy ban Luật quốc tế của Liên Hợp Quốc vào năm 1962, nhận thức chung về vùng nước lịch sử được mô tả như sau:

Quốc gia yêu sách ‘vùng nước lịch sử’ thực chất yêu sách về một vùng biển, theo quy định của luật quốc tế, thuộc biển cả. Vì biển cả là vùng biển thuộc sở hữu của tất cả các quốc gia, không phải là vùng đất vô chủ, vì vậy chủ quyền không thể được thực hiện bằng chiếm hữu. Thụ đắc với vùng nước lịch sử là quá trình ‘thụ đắc ngược’, giống như thụ đắc theo thời hiệu, hay nói cách khác chủ quyền đối với vùng nước lịch sử chỉ có thể đạt được thông qua một quá trình, trong đó người sở hữu hợp pháp ban đầu là cộng đồng các quốc gia được thay thế bằng quốc gia ven biển. Vì vậy, chủ quyền đối với vùng nước lịch sử là một tình huống bất hợp pháp sau đó được hợp pháp hóa. Quá trình hợp pháp hóa không đơn thuần chỉ cần thời gian, mà cần có sự thừa nhận của những người sở hữu hợp pháp.[6]

Cần chú ý rằng về mặt thời gian nghiên cứu này được đưa ra vào năm 1962, khi mới tồn tại quy định của Công ước luật biển 1958 và do vậy, ngoài phạm vi lãnh hải là biển cả còn ngày nay với quy định của Công ước 1982, ngoài phạm vi lãnh hải là vùng đặc quyền kinh tế của quốc gia ven biển.

Đọc toàn bộ bài viết tại đây.

TS. Nguyễn Thị Lan Anh, Viện Biển Đông, Học viện Ngoại giao 

ĐÂY, “HÒA BÌNH VÀ HỮU NGHỊ” CỦA ÔNG TẬP CẬN BÌNH: TRUNG QUỐC TĂNG TỐC XÂY DỰNG “THÀNH PHỐ TAM SA” !! – TSYG

30 Th9

ĐÂY, “HÒA BÌNH VÀ HỮU NGHỊ” CỦA ÔNG TẬP CẬN BÌNH: TRUNG QUỐC TĂNG TỐC XÂY DỰNG “THÀNH PHỐ TAM SA” !!

 
Tân Hoa Xã trắng trợn phát đi bản tin  lúc 21h ngày 29-9-2012 cho biết: Trung Quốc tăng tốc xây dựng “thành phố mới thành lập Tam Sa”.
Theo đó, các nhà chức trách của cái gọi là “thành phố Tam Sa” nằm ở Biển Đông bắt đầu vạch kế hoạch phát triển cho 4 dự án cơ sở hạ tầng và một chương trình nhà ở, để tăng tốc độ xây dựng đảo.
Các dự án cơ sở hạ tầng bao gồm xây dựng đường, hệ thống cấp thoát nước trên đảo Phú Lâm, nơi có trụ sở của cái gọi là “thành phố Tam Sa”.
Theo kế hoạch này, bảy con đường với tổng chiều dài 5 km sẽ được nâng cấp hoặc xây dựng mới.
Trong khi đó, sẽ lắp đặt một nhà máy khử muối có khả năng xử lý 1.000 mét khối nước biển mỗi ngày để cung cấp nước ngọt cho cư dân trên đảo.
Các dự án cũng bao gồm việc xây dựng các công trình giao thông nối kết các đảo, xây một bến tàu, và xây dựng đảo Cây (đảo Zhaoshu trong quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam).
Thị trưởng của cái gọi là “thành phố Tam Sa” hôn Thứ Bảy (29-9-2012) vừa công bố bắt đầu triển khai chương trình xây dựng nhà ở với tổng vốn đầu tư 2.970.000 USD.

 Đây là những hành động ngang ngược của Trung Quốc tiếp nối một loạt các hoạt động vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam, ngay sau khi ông Tập Cận Bình lớn tiếng tuyên bố muốn giải quyết hòa bình các tranh chấp ở Biển Đông. Ngày 20-9-2012, trong cuộc gặp các nhà lãnh đạo Đông Nam Á, ông ta trấn an rằng Bắc Kinh chỉ muốn duy trì mối quan hệ hòa bình với các nước trong khu vực. Ông ta còn xoen xoét: “Trải qua rất nhiều thăng trầm thời hiện đại, chúng tôi nhận thức sâu sắc về tầm quan trọng của sự phát triển và giá trị của hòa bình”.

Rõ ràng, Trung Quốc đang thực hiện chiến lược ĂN CƯỚP TRONG HÒA BÌNH, từng ngày từng giờ lấn chiếm từng mét đảo, từng mét biển của Việt Nam, để rồi tiến tới CHIẾM ĐOẠT TOÀN BỘ BIỂN ĐÔNG.

Chỉ có những kẻ khờ khạo, ngu đần đến tận cùng thì mới tin rằng Trung Quốc thật tâm muốn “duy trì quan hệ hòa bình với các nước trong khu vực”.
%d bloggers like this: