Lưu trữ | Tháng Mười, 2012

“Có dấu hiệu muốn hạ nhiệt căng thẳng ở Biển Đông” – Vietnam+

31 Th10

“Có dấu hiệu muốn hạ nhiệt căng thẳng ở Biển Đông”

 

Tổng Thư ký ASEAN, Surin Pitsuwan. (Nguồn: Getty Images)
CÁC TIN LIÊN QUAN

ASEAN và TQ sẽ duy trì đà tham vấn về Biển Đông
Các quan chức cấp cao Trung Quốc và ASEAN ngày 29/10 nhất trí duy trì đà tham vấn về các quy định mang tính ràng buộc ở Biển Đông.

Phản đối Trung, Đài âm mưu hút dầu khí Biển Đông
Một nhóm học giả vừa đề xuất Bắc Kinh và Đài Bắc bắt tay nhau khai thác dầu khí tại Biển Đông, xâm phạm chủ quyền của Việt Nam.

Theo AFP, Tổng thư ký ASEAN Surin Pitsuwan ngày 30/10 tuyên bố những tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông luôn có nguy cơ bùng phát thành bạo lực song Trung Quốc và các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) đang thể hiện một thái độ muốn nhanh chóng nỗ lực hạ nhiệt căng thẳng.

Những bất đồng trong khu vực về cách giải quyết với Trung Quốc về tranh chấp nói trên đã ngăn cản ASEAN ra Tuyên bố chung về Biển Đông sau một hội nghị thượng đỉnh diễn ra hồi tháng Bảy tại thủ đô Phnom Penh, lần đầu tiên trong lịch sử 45 năm của hiệp hội này.

Tuy nhiên, ông Pitsuwan nhận định đã có “những dấu hiệu tích cực” trong các cuộc hội đàm không chính thức diễn ra tuần này tại khu nghỉ dưỡng Pattaya của Thái Lan giữa 10 quốc gia thành viên ASEAN và Trung Quốc.

[Phản đối Trung, Đài âm mưu hút dầu khí Biển Đông]

Trả lời báo giới sau khi có bài phát biểu tại Kuala Lumpur, ông Pitsuwan nói: “Hiện hai bên đang quả quyết muốn xây dựng Bộ Quy tắc ứng xử giữa các bên trên Biển Đông (COC) càng sớm càng tốt vì nếu trì hoãn sẽ ảnh hưởng tới quyền lợi của tất cả các bên. Dù khó khăn nhưng ít nhất họ đã đồng ý đối thoại.”

Ông Pitsuwan không bình luận cụ thể về những kỳ vọng của ông tại Hội nghị thượng đỉnh ASEAN từ ngày 15-20/11 tới tại Campuchia.

Trước đó, Kyodo đưa tin, các quan chức cấp cao của Trung Quốc và Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) gồm 10 nước thành viên ngày 29/10 đã nhất trí duy trì đà tham vấn về các quy định mang tính ràng buộc nhằm kiềm chế cách ứng xử của các bên tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông.

[SOM ASEAN-TQ họp hội nghị hẹp không chính thức]

Phát biểu tại một cuộc họp báo cùng ngày ở Pattaya của Thái Lan, Bí thư thường trực Bộ Ngoại giao Thái Lan Sihasak Phuangketkeow, người đồng chủ trì hội nghị trên cùng Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Phó Oánh, cho hay mặc dù các quan chức tham gia hội nghị không thể thảo luận thực sự về chi tiết của những quy định mang tính ràng buộc được dự kiến song tất cả các bên sẽ tìm cách đảm bảo thực thi kiềm chế và tránh những sự cố có thể ảnh hưởng tới mối quan hệ chung giữa ASEAN và Trung Quốc.

Ông Sihasak nói: “Chúng tôi muốn duy trì một môi trường thuận lợi và chúng tôi có thể tiếp tục cuộc đối thoại để tìm ra cách thức có thể triển khai một bộ qui tắc về ứng xử trên Biển Đông.”

Ông Sihasak còn nói: “Chúng tôi tin rằng khuôn khổ ASEAN-Trung Quốc hiện nay tạo ra một khuôn khổ cho chúng tôi xử lý trên tinh thần xây dựng tất cả các vấn đề liên quan đến Biển Đông để thúc đẩy sự tin tưởng và tin cậy lẫn nhau nhằm tăng cường đối thoại xây dựng mà chúng tôi tin là sẽ dẫn đến một môi trường có lợi cho việc giải quyết cuối cùng các tranh chấp giữa các bên liên quan trên cơ sở luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Liên hợp quốc về Luật biển”./.

(Vietnam+)

THƠ ĐƯƠNG ĐẠI ĐANG KHỦNG HOẢNG – nguyentrongtao

30 Th10

THƠ ĐƯƠNG ĐẠI ĐANG KHỦNG HOẢNG

HỒ SĨ VỊNH

Làm thơ là sáng tạo, là đam mê, có khi say nhiều hơn tỉnh. Người cổ đại gọi nhà thơ là “nhà tiên tri”. Các nhà thơ lớn thường nhận mình là “nhà thơ – công dân”, là “tiếng dội” của cuộc sống, là hơi thở của thời đại. Muốn xứng đáng với danh hiệu đó, nhà thơ phải có tài đã đành, nhưng trước hết phải có lý tưởng xã hội, phải dồn tích năng lượng, nhiệt huyết của mình để ngọn lửa cảm hứng sáng tạo luôn cháy sáng… 

Tại sao thơ đương đại có hiện tượng khủng hoảng? Chưa thấy những nhà thơ nổi bật, ít bài thơ hay, thiếu nhiều câu thơ đẹp đọng lại trong lòng công chúng? Thậm chí nhiều nhà phê bình bức xúc, nói nặng lời về thơ đương đại không phải không có chỗ đúng. Loại thơ – vè có chiều hướng lan rộng; thơ – văn xuôi lủng củng với những đoạn thơ bàng bạc, những ý thơ nhạt nhẽo, dễ dãi; thơ khó hiểu làm bạn đọc “nuốt không trôi”, xa lánh… v.v… Đi tìm nguyên nhân của thực trạng trên của thơ đương đại, từ một hướng tiếp cận văn hóa đọc, tôi chọn ra mấy nội dung học thuật sau:

1.Mơ hồ về lý tưởng xã hội của thơ ca.

Làm thơ là sáng tạo, là đam mê, có khi say nhiều hơn tỉnh. Người cổ đại gọi nhà thơ là “nhà tiên tri”. Các nhà thơ lớn thường nhận mình là “nhà thơ – công dân”, là “tiếng dội” của cuộc sống, là hơi thở của thời đại. Muốn xứng đáng với danh hiệu đó, nhà thơ phải có tài đã đành, nhưng trước hết phải có lý tưởng xã hội, phải dồn tích năng lượng, nhiệt huyết của mình để ngọn lửa cảm hứng sáng tạo luôn cháy sáng. Lý tưởng xã hội là mục đích cao nhất, là lẽ sống đẹp nhất của nhà thơ. Lý tưởng cần cho mọi người. Ông vua không làm đúng lý tưởng của mình, thì dân có quyền lật đổ. Sáng tạo, tự do mà không vì con người, không có mục tiêu thì chỉ là hư tưởng, vô dụng. Mươi năm gần đây, hiện tượng một số nhà thơ trẻ muốn nổi danh ngay, liên tiếp đưa ra những tuyên ngôn cao ngạo. Những câu thơ buông tuồng, thô thiển thỉnh thoảng xuất hiện trên các trang báo.

Ngày xưa các nhà thơ lớn đã có lời răn: “Danh lợi, tước lộc thường đi đôi với vạ lớn” (La Ẩn – nhà thơ đời Đường trong bài “Ngụ hoài” có câu: “Danh lợi ngoài thân chớ vội cầu/ Tước lộc có vui nhưng vạ lớn”). Văn chương, thơ ca là sự nghiệp của nghìn đời (văn chương thiên cổ sự). Nhà thơ là con ong khôn ngoan biết hút mật ở các loài hoa về xây tổ ấm cho thơ, cho cộng đồng, chứ không đi đốt bậy người đời, dễ bị người ta châm lửa, hun khói xua đuổi, có khi vỡ cả tổ. Nhà thơ có quyền viết bất cứ đề tài nào, khai thác mọi nỗi niềm sâu kín của tâm trạng: nổi đau, niềm vui, hạnh phúc, bất hạnh … nhưng khi bài thơ được công bố thì nó không còn là của riêng nhà thơ mà của xã hội, là đối tượng cảm thụ của hàng trăm nghìn thị hiếu khác nhau.

Khen – chê, chấp nhận – từ chối là chuyện của dư luận xã hội. Nhà thơ không vì được khen mà cao ngạo, bị chê mà chán nản. Hiệu ứng của sự khen – chê nằm ở tài năng, trước hết là ở tấm lòng người viết, ở lý tưởng xã hội mà nhà thơ theo đuổi. Một số người cứ thiên kiến nghĩ rằng, lý tưởng xã hội là cái nằm ngoài văn chương, do sự áp đặt của một tổ chức nào đó. Không phải! Nó là bầu máu nóng, là cảm hứng chủ đạo của bất cứ nhà thơ nào dù chỉ viết một dòng. Để khẳng định một thái độ sống, một nhà sinh quan được lý tưởng xã hội định hướng, Chế Lan Viên viết: “Ta đẻ ra đời, sao khỏi những cơn đau/ Hãy biết ơn vị muối của Đời cho thơ chất mặn”.

2. Cách tân, sáng tạo là quy luật tự nhiên, tự tại của thơ ca.

Cách tân không phải là mục đích, mà chỉ là phương tiện, là thao tác kỷ xảo, là sự tìm kiếm ý tưởng mới, hình tượng mới, ngôn từ lấp lánh. Sở dĩ ta gọi trường phái thơ 1932 – 1945 là THƠ MỚI là vì các nhà thơ rất có ý thức cách tân (nhờ ảnh hưởng của giao lưu văn hóa đầu thế kỷ XX) làm xuất hiện nhiều nhà thơ tài hoa. Qui trình cách tân đưa thơ đến với số đông bạn đọc, nhất là thanh niên, học sinh. cũng không thể có thơ hay. Muốn cách tân gì thì cách, trước hết nhà thơ phải có tài. Trong thơ ca, tài năng là sự chân thật, chân thật tối đa. Ở đây nhà thơ và nhân vật trữ tình là một, trùng khít đến mức khó tách làm hai. Mọi thứ giả vờ, làm dáng, cường điệu cảm xúc của người viết thật xa lạ với tính chân thật trong thơ. Có đau thì nói đau, nỗi đau của người trong cuộc. Có đủ kiến thức để khái quát câu thơ thành triết lý sống, thì cứ việc làm, chứ vay mượn sống sượng dù là của ai cũng không khó bị người đọc lật tẩy. Trong thơ đương đại, do tâm lý hấp tấp, hiện tượng “ăn non” quả chưa chín đã hái, nên vừa chát, vừa chua. Thông thường khi làm thơ, nhà thơ khó phân biệt đâu là trái tim, đâu là bộ óc, đâu là cảm xúc, đâu là trí tuệ, đâu là phi lý, đâu là hữu lý (đánh giá thơ không có chuyện đúng – sai, chỉ có hay – dở), nhưng khi bài thơ ra đời, được đông đảo người đọc đón nhận là nhờ hình tượng thơ mới – lạ, tình cảm nhà thơ thăng hoa, năng lượng tinh – khí – thần của bài thơ tỏa sáng. Trong thơ ca kháng chiến ở cả hai giai đoạn nhiều bài thơ viết về đề tài mất mát, bi thương, về chia ly, mặc dù kỹ thuật có chỗ chưa thật hoàn hảo, nhưng vẫn đọng lại sâu thẳm trong lòng người qua nhiều thế hệ: “Màu tím hoa sim”, “Núi đôi”, “Quê hương”, “Hương thầm”, “Cuộc chia ly màu đỏ”.. v.v… Viết về đề tài Tổ quốc, lãnh tụ, người phụ nữ Việt Nam, thiên nhiên đất nước, các nhà thơ đều để lại những trang thơ vừa đạt tầm triết lý, vừa mang cảm xúc dạt dào của nhiều thế hệ.

Hiện nay, nhiều bài thơ được gọi là thơ – văn xuôi, nhưng đọc lên nghe sao lổn nhổn, lủng củng. Nếu là thơ thì ít ra là nhạc tính, nếu là văn xuôi là sức khái quát của văn tự sự. Khi cách tân thơ, một nhà thơ cảnh báo: Mỗi lần cách tân, thơ thường mở cửa và văn xuôi tràn vào. Có hiện tượng tàn phá của văn xuôi khi tràn vào thơ. Sự tàn phá đó đưa lại hệ lụy: Thơ mà không phải thơ. Ở chỗ này, tôi thấy nhận xét của nhà thơ Nguyễn Hữu Quý là đáng trân trọng: “Tôi nhận ra sự lặp lại, mòn cũ và ồn ào trong một số bài thơ viết về đất nước hiện nay. Ít lắm những sáng tạo mới về cấu trúc, hình tượng, ngôn từ. Thơ nghiêng về sự ầm ào, cao giọng, tuyên truyền cổ vũ mà không có câu hay, những ám ảnh lâu bền. Thoạt nghe có vẻ mênh mông, hoành tráng, nhưng khi đọc kỹ bằng mắt ta thấy vô vàn sáo rỗng, cũ kỹ…”.

3. Không có phông văn hóa, thiếu tri thức triết – mỹ, nhà thơ khó đi được xa .

Có nhà văn hóa nói, gốc của cây thơ là phù sa văn hóa, là tri thức của nhiều lĩnh vực khoa học và là sự lịch duyệt, trải nghiệm. Nhà thơ mà chỉ dừng lại ở cảm xúc bàng bạc, trí tuệ nông cạn, tầm tưởng tượng thiếu hụt… thì dễ dẫn đến tình trạng rối loạn hình tượng, nghèo nàn ngôn ngữ. Đó là chưa nói sự bắt chước vồ vập một vài khuynh hướng thơ hiện đại, hậu hiện đại của bên ngoài. Giả dối là điều tối kỵ trong nghệ thuật, rất tối kỵ trong thơ. Nói chuyện với các nhà thơ trẻ, M.Gorki đã phân biệt nhà thơ và người thợ thơ. Người thứ nhất luôn ý thức, phấn đấu nhọc nhằn để có tâm lý sự kiện, thân phận ngang trái của con người, chiều sâu tình cảm, tính đa nghĩa, đa sắc của ngôn ngữ thơ; còn người thứ hai thường bằng lòng, dễ dãi trước nhiều hiện tượng dồn dập của cuộc sống, sa đà vào lối liệt kê, chắp nối từ ngữ, thiếu vắng cảm hứng thi ca, nên thơ biến thành vè. Liên quan tới nội dung này, tôi nêu hai ý niệm vẻ đẹp câu thơ và cái mới trong thơ. Có nhà mỹ học nói, mọi thể chế chính trị sẽ qua đi, câu thơ đẹp vẫn tồn tại mãi mãi. Điều đó đúng khi cái Đẹp gắn liền với cái Thiện. Nhà triết học Đức, E.Căng nói đại ý: Lý tưởng của chân lý là của Thượng đế, còn lý tưởng của cái Đẹp là của con người. Cái trước nằm ở giai đoạn “cảm thụ tự nhiên”, còn cái sau là “cái phải trở nên”.

Thơ gắn với Chân, Thiện, Mỹ giống như thỏi nam châm có sức hút, sức cảm hóa mọi thị hiếu, mọi người đọc ở nhiều thời đại. Còn cái mới trong thơ tìm ở đâu? Tất nhiên không phải từ trên trời rơi xuống, cũng không phí công lục lọi trong đống phế loại từ ngoài biên giới lọt vào, càng không phải vắt óc trần trụi nghĩ ra. Nó ở trong biển kiến thức mênh mông và sâu thẳm của loài người. Nó có được là nhờ tài năng, tầm nhìn, sự định hướng sức bay của trí tưởng tượng (tưởng tượng thiếu định hướng dễ biến thành “con điên trong nhà”). Nhà thơ phải cậy học vấn. Xin đừng hiểu nhầm học vấn là bằng cấp, học vị, mà là thực học, thực tài, trải nghiệm cuộc sống. Nhà thơ Pháp Ch. Beaudelaire rất quí trọng trường học đường đời: “Tôi có quá nhiều kỷ niệm như thể đã sống nghìn năm để đòi hỏi sự đọc”. Còn Đổ Phủ: “Đọc thơ phú vạn quyển, hạ bút như hữu thần”. Có thể có học vấn mà thơ không hay, nhưng có bài thơ hay, câu thơ để đời thì nhà thơ có học vấn cao rồi đấy! Cha ông ta thường dạy: “Bản chất của văn chương tự học vấn mà ra, học vấn uyên bác thì văn viết mới hay. Có lẽ nào văn chương lại làm cho người ta kiêu căng!?” (Lê Quí Đôn).

Trong biển cả tri thức khổng lồ của nhân loại, có cái vừa cao siêu, vừa thiết thực, vừa bổ ích, vừa vô bổ, việc đi tìm cái mới trong đời sống và trong nghệ thuật để ứng dụng vào lý thuyết thơ và sáng tạo thơ cũng phải liệu sức mình, giống như bơi trong biển cả; cần biết cách đọc, cách tiếp cận, chớ lóa mắt, tuyệt đối hóa một hiện tượng nào, dù là thần tượng. Paul Bourjée cho rằng, nhà thơ cần phải biết các triết thuyết, tri thức xã hội học, tâm lý học mới nhất mà mình đọc được và cần theo đuổi “niềm say mê trí tuệ”. Các nhà thơ trẻ cần giữ vững bản lĩnh khi tìm đến cái mới, cái lạ. Không phải cái mới, cái lạ nào cũng đi tận cùng sáng tạo. Những dữ kiện nào cần cho thơ? – Đó là sự săn đuổi những đề tài xã hội và thân phận con người, tri thức cần và đủ cho cảm hứng, phản xạ, kho tàng ngôn từ, kỷ xảo thơ (vần, âm luật, điệp âm, hình ảnh, văn khí…). Mọi thứ bắt chước kỳ quặc, thô kệch, mọi thứ suy nghĩ rối rắm, ngôn từ bệnh hoạn (mot malade) hiện tượng làm ô nhiễm ngôn ngữ, cách diễn đạt rắc rối, gượng gạo, vờ vĩnh về đề tài tình dục, tình yêu nam nữ đều xa lạ với thơ đương đại và hệ lụy là bạn đọc xa lánh

LÃNG PHÍ LÃNH ĐẠO – Ngô Minh

30 Th10

LÃNG PHÍ LÃNH ĐẠO

 Ngô Minh

            Trong xã hội ta hiện nay có quá nhiều loại lãng phí rất “xót tiền dân”  : Lãng phí vốn đầu tư vào các công trình không mang lại hiệu quả; lãng phí đất đai, lãng phí điện nước, điện thoại, xe con, lãng phí lao động , lãng phí chất xám.v.v.. Mỗi năm nếu cất công tính toán số lãng phí sẽ lên tới hàng chục ngàn tỷ đồng , gấp đôi gấp ba số  thu ngân sách hàng năm của tất cả các tỉnh miền Trung-Tây Nguyên ! Trong lãng phí lao động, có một sự lãng phí đau xót nhất là lãng phí lãnh đạo ! Vâng , nước ta rất lãng phí lãnh đạo. Một bộ, một sở có tời sáu bảy ông thứ trưởng, phó giám đốc sở mà việc vẫn không chạy. Lãng phí nhất là việc tiếp khách, đi dự hiếu  hỉ của cán bộ lãnh đạo nhiều quá.

            Nêu vấn đề này ra có thể có người ngạc nhiên cho là làm gì có chuyện đó ! Xin thưa, đây là điều hoàn toàn có thật. Không chỉ lãng phí bình thường mà đây  là sự lãng phí “kép “. Tôi thấy một thực tế đau lòng là : Hầu hết cán bộ lãnh đạo các bộ, các địa phương gần như toàn bộ thời gian công tác trong một ngày đều dành để đi họp và đi dự lễ kỷ niệm, lễ khánh thành công  trình, lễ đón huân chương… Một lần được mời tham dự một lễ đón huân chương của một doanh nghiệp tôi thấy có ông Bí thư tỉnh ủy, chủ tịch  tỉnh , phó chủ tịch và gần nửa cán bộ lãnh đạo ban ngành của tỉnh,  rồi  giám đốc các sở, ban ngành cấp tỉnh.v.v..!  Hôm sau, đi dự một lễ khai trương đại lý của một Doanh nghiệp ở Sài Gòn mở ở một thành phố miền Trung, tôi lại thấy đủ bộ sậu lãnh đạo cấp tỉnh giống  như  hôm trước, chỉ thiếu năm ba người ,chắc đi công tác xa hoặc đau ốm. Không cần đi dự lễ đón, lễ khai trương, ngồi nhà xem ti-vi cũng thấy trên màn ảnh nhỏ địa phương hàng ngày tất cả các cuộc lễ lạc ấy  đều có mặt đông đủ  cán bộ chủ chốt nhất của một tỉnh. Mới hôm qua đây ( 4 / 12/2011), Công ty dược ở Huế đón Huân chương Lao động hạng ba mà có cả thứ thưởng Bộ y tế, Bí thu, chủ tịch tinh Thừa Thiên Huế,  rồi đầy đủ văn võ bá quan tỉnh ủy, UBND tỉnh  tới dự. Việc gì mà nghiêm trọng thế ! Vợ tôi bảo : Một là vì phong bì, hai là vì họ không có việc gì làm. Đặc biệt tôi còn xem trên ti-vi cuộc lễ của một tỉnh mà có tới hai ông phó thủ tướng, rồi phó chủ tịch Quốc hội và nhiều bộ trưởng tới dự. Vì họ bao giờ cũng ngồi ở những hàng ghế đầu nên toàn dân đều thấy . Đồng ý là các “cán bộ chóp bu” của Trung ương,  Bộ, tỉnh, huyện đến dự lễ khánh thành, đón huân chương… là để động viên anh em cơ sở . Và tất nhiên cũng có cuộc họp cần thiết như họp HĐND bàn việc phát triển kinh tế-xã hội,  họp bàn về bảo vệ môi trường, thống tham nhũng..v.v.. Nhưng các cuộc họp chiếm phần lớn thời gian làm việc của lãnh đạo các cấp là  đi lễ khánh thành, kỷ niệm, khai trương mang tính hiếu hỷ là việc không thể được . Mà lạ kỳ thay, chỉ một HTX nhỏ bé , hay một UB phường thôi , kỷ niệm 30 năm thành lập cũng mời cho được các đồng chí lãnh đạo chủ chốt nhất của tỉnh. Lãnh đạo chưa tới  thì chưa họp. Thế là mời 7 giờ 30 mà hội nghị phải chờ có khi đến 10 giờ sáng mới khai mạc. Vì có đồng chí lãnh đạo một ngày nhận được  năm sáu cái giấy mời , không đủ thời gian để “ chạy xô” ! Ở Trung ương tôi không thạo thủ tục ngoại giao, nhưng tôi thấy một vị thủ tướng, phó thủ tướng, thậm chí một vị bộ trưởng , thái tử con vua, hay phái viên của tổng thống nước khác.v.v.. đến thăm nước ta, lần nào cũng  đủ “bốn trụ cột quốc gia” là Tổng bí thư, Chủ tịch nước, thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Quốc hội đớn tiếp. Không phải bốn ông tiếp chung trong một cuộc mà mỗi ông mỗi cuộc riêng. Tất nhiên có thể là do chương trình họ yêu cầu, nhưng chẳng lẽ nước nào cũng yêu cầu như vậy ? Mà về ngoại giao, bố trí sắp xếp hay không là quyền mình chứ. Hãy để cho các vị lãnh đạo cao cấp của Đảng Nhà nước có nhiều thời gian suy nghĩ về chiến lược, phương sách phát triển và bảo vệ đất nước, đừng bắt các đồng chí ngày nào cũng tiếp khách. Lãng phí lắm.   

            Một đồng chí lãnh đạo một tỉnh tâm sự rằng, tỉnh không đủ lãnh đạo để đi họp! Mà đi dự lễ hiếu hỷ như thế là lãng phí lớn lắm. Thứ nhất là lãng phí lao động. Một cuộc khánh thành công trình xây dựng khách sạn mà có cả hơn hàng chục  lãnh đạo các cấp của tỉnh, trong đó chỉ một người phát biểu chào mừng thôi, còn lại ngồi nghe suốt hai tiếng đồng hồ. Tính ra công đi họp vô bổ như thế một năm một tỉnh lên tới hàng tỷ đồng tiền công .

             Thứ hai là lãng phí chất xám . Lãnh đạo các cấp là những người được cử tri “ sáng suốt lự chọn” , hay do giỏi giang mà được đề bạt ( trừ những thành phần được cơ cấu) . Khi được đề bạt lên  lãnh đạo rồi, thì suốt ngày đi họp, không  phải làm gì cả, dân gọi loại cán bộ này là “ lãnh đạo ngồi chơi xơi nước”, “ lãnh đạo phong bì”. Thậm chí chí không được mời dự lễ thì trách, có khi “ trù dập cấp dưới”. Dự lễ xong thì liên hoan, cụng ly “trăm phần trăm”, rồi đi “ tươi mát” , tối về nhà chưa xem hết chương trình thời sự đã ngủ! Thế là chẳng có thời gian nào để  đến với dân,   nghe ý kiến của dân,  để đọc sách, nghiên cứu thêm tài liệu chuyên môn, chính trị, pháp luật…. Thế là người giỏi thành người hành nghề ”đi họp”, ngồi cho có vị như một con manơcanh . Lãnh đạo thì lương cao, ba năm lại lên một bậc lương , mà không có nghiên cứu gì, sáng kiến gì, đề xuất gì để giúp phát triển kinh tế xã hội của địa phương và đất nước , lãng phí vô hậu lắm !

  Lãng phí lao động, lãng phí chất xám thành lãng phí “kép “ là như thế ! Ước tính sơ sơ , cả nước ta 64 tỉnh thành , hàng chục Bộ ngành rung ương, một năm có tới hàng chục triệu “ngày công lãnh đạo” bị lãng phí kép như thế. Muốn hạn chế và chấm dứt sự lãng phí này, theo thiển ý chúng tôi, mỗi cuộc họp hiếu hỷ , Tỉnh  hay Bộ , Trung ương chỉ nên cử một vài cán bộ lãnh đạo đi dự thôi , còn lãnh đạo tỉnh đi làm việc khác lớn hơn, ích quốc lợi dân hơn. Lãnh đạo Đảng đi rồi thì UBND thôi, HĐND đi dự rồi thì Tỉnh ủy, Uy ban thôi , không nên kéo nhau cả bộ máy đến ngồi không làm gì thì kỳ cục quá! Có nhiều hội nghị  ngành ngân hàng, tài chính, thuế…trong giấy mời ghi rõ “yêu cầu không tặng hoa”, để  tiết kiệm , nhưng lại mời hàng trăm đại biểu lãnh đạo các cấp của tỉnh , để ngồi vài tiếng đồng hồ nghe đọc một bản bản cáo thành tich  20 năm, mà bản báo cáo này đã được phát trong cặp tài liệu ,  rồi nhận một người vài trăm phong bì. Đúng là nhà nước thiệt đơn thiệt kép !

Tôi đề nghị Quốc hội phải đưa vào chương trình nghị sự nghiên cứu  ban hành ngay “Luật họp”. Luật này quy định mỗi cán bộ lãnh đạo các cấp của địa phương, trung ương mỗi ngày được dành bao nhiêu % thời gian để đi họp, bao nhiêu phần trăm thời gian đi xuống cơ sở tiếp xúc với dân, bao nhiêu phần trăm ngồi nghiên cứu chính sách, nghiên cứu các dự án quy hoạch, phát triển…. Các tỉnh cũng nên chỉ thị quy định cho các địa phương, đơn vị trực thuộc, các doanh nghiệp nhà nước.v.v.. trên địa bàn trong các cuộc họp hiếu hỷ chỉ được mời những ai, không được mời thành phần nào, mời bao nhiêu người.v.v.. Phải có một cuộc “ cách mạng” trong họp hành mới chấm dứt được tình trạng lãng phí lãnh đạo như hiện nay.

 

 

Đối thoại Mỹ- Nhật -Ấn : cuộc họp ba bên để bàn về hợp tác an ninh – RFI

30 Th10

Đối thoại Mỹ- Nhật -Ấn : cuộc họp ba bên để bàn về hợp tác an ninh

Các viên chức hải quân Mỹ, Nhật và Ấn gặp nhau trong khuôn khổ đối thoại hợp tác an ninh năm 2011 (AFP)

Các viên chức hải quân Mỹ, Nhật và Ấn gặp nhau trong khuôn khổ đối thoại hợp tác an ninh năm 2011 (AFP)

Vấn đề tranh chấp Senkaku/Điếu Ngư giữa Trung Quốc và Nhật Bản sẽ được gợi lên hôm nay 29/10/2012 trong khuôn khổ cuộc họp ba bên, giữa các nhà ngoại giao Mỹ-Nhật-Ấn Độ, tổ chức tại New Delhi. Đây là lần gặp mặt thứ 3 của vòng đối thoại 3 bên. Trọng tâm cuộc họp là vấn đề hợp tác an ninh.

Theo hãng tin Ấn PTI, chính sách châu Á của Mỹ, hồ sơ Iran, tranh chấp lãnh thổ Nhật Trung là những hồ sơ quan trọng nêu lên. Bên cạnh đó, ba bên còn bàn đến khả năng hợp tác trong một số lãnh vực có tính chất chiến lược, trong đó có việc chống hải tặc và bảo đảm an toàn các tuyến hàng hải ở Châu Á-Thái Bình Dương, trong lúc mà Trung Quốc ngày càng gây căng thẳng trong khu vực.

Phiá Nhật Bản, thứ trưởng Ngoại giao Kenji Iramatsu dẫn đầu phái đoàn tham gia cuộc họp, bên cạnh trợ lý ngoại trưởng Mỹ phụ trách Nam và Trung Á Robert Blake, đại diện nước chủ nhà là thứ trưởng phụ trách Đông Á, Gautam Bambawale.

Nhân cuộc họp hôm nay, Nhật Bản và Ấn Độ cũng sẻ chuẩn bị cho chuyến đi của thủ tướng Ấn Manmohan Singh, sẽ đến Tokyo vào ngày 15/11 tới đây dự cuộc họp thượng đỉnh hai bên.

Thất kinh nghe đại gia ‘chém gió’ về rượu bổ – VNN

30 Th10

Thất kinh nghe đại gia ‘chém gió’ về rượu bổ

 Trong những lần “trà dư, tửu hậu”, các đại gia tự mãn cho rằng rượu ngâm xương cốt rắn, chắc và đặc biệt là làm “chuyện ấy” rất đều đặn, sung sức.

 

 

 

Cái gì cũng… “chém”

Hầm rượu của đại gia B. (ở khu đô thị Mỹ Đình, Từ Liêm, Hà Nội) không có rượu ngoại mà toàn rượu ngâm.

Ngoài những bình thủy tinh lớn (chứa 50 lít rượu trở lên) thì trong hầm rượu này còn có cả những chum sành đựng rượu, loại chum vài trăm lít. Đang nhìn phía trước, tôi thấy con hổ mang chúa sau lưng (do kính phản chiếu lại) bành mang, lè lưỡi, tiến về phía mình, tôi hoảng hốt quay lại, hóa ra, đó là bình rượu thủy tinh ngâm rắn hổ mang chúa đang dựng đầu như còn sống thật.

Tắc kè ôm cây sâm, nhìn như tác phẩm nghệ thuật trong bình thủy tinh rượu. Hai cái tay như tay người, chới với trong bình rượu lắc lư như thể giơ ra để vồ khách… Ấn tượng từ cách bài trí đến sản phẩm rượu ngâm ở hầm của đại gia B., chúng tôi tự nhủ, đại gia này có “cơ” để “chém gió”.

Đại gia B. tâm sự: “Hàng năm, tôi đầu tư cả tỷ đồng cho hầm rượu. Cứ đi đến miền nào của đất nước, ra nước ngoài, thấy con, cây, củ, quảã… ngâm rượu uống bổ là mua bằng được mang về”.

Vừa nói, đại gia B. vừa kể nguồn gốc bình rượu sâm 150 tuổi của mình: “Tôi sang Hàn Quốc ký kết hợp đồng kinh tế. Bạn hàng ở đó tiếp khách chu đáo. Họ đưa tôi tới tận làng cổ nhất về trồng sâm ở Hàn Quốc. Quả thật, nơi đó rất lạnh. Họ gọi một người già trong làng ra, nói chuyện gì đó lúc lâu, sau đó, chúng tôi đi thăm quan cánh đồng sâm, rồi về ngồi uống trà sâm…

 

Hai bình rượu tay gấu – loại được đồn thổi là có tác dụng cường dương

 

 

Sau 3 tiếng ở làng trồng sâm chơi và thưởng thức trà, cụ già xách túi đến và đưa cho chúng tôi 1 cây sâm khô. Trên xe về chỗ nghỉ, vị đối tác tặng tôi cây sâm quý này, nói rằng, nó 150 tuổi. Người dân trồng sâm ở Hàn Quốc ví sâm là vàng. Vị đối tác này khẳng định, ngâm với rượu, sâm sẽ nở ra căng tròn, đầy sức sống như củ sâm tươi mới thu hoạch xong, màu vàng trắng… thì đúng là sâm nhiều tuổi thật”.

Cũng là đại gia bất động sản như ông B., đại gia Đức (ở Hoàng Hoa Thám, Hà Nội) lắc đầu, giọng “trên cơ”: “Hầm rượu của tay B. thường lắm, toàn hoa quả, cây, con “hàng chợ”.

“Hàng xịn”, đúng tầm đại gia không quan trọng về số lượng mà phải là chất lượng. Chất lượng phải là bào thai linh dương, bào thai hổ, bào thai tê giác, bào thai voi, bào thai gấu, bào thai chó sói…”.

Đại gia Đ. “chốt hạ”, với “hàng xịn” như thế, 2 – 3 năm mới phải “đầu tư”/lần nhưng mỗi lần “đầu tư” là “đi đứt” 4 – 5 tỷ đồng.

Nghe chưa hết mà tai tôi ù đặc, trong đầu toàn là bào thai. Đã vậy, lại là bào thai những động vật quý hiếm, sách đỏ, đại gia Đ. lấy ở đâu để ngâm rượu mà “chém” ghê thế? 5 chứ 10 tỷ đồng chắc gì đã “sưu tập” được bộ rượu bào thai động vật quý như ông ta nói? Đại gia Đ. tự hào: “Thế giới có gì, Việt Nam có thứ đó, miễn là có tiền”.

Thao thao bất tuyệt chán chê, đại gia Đ. tiết lộ nguồn gốc của số bào thai động vật quý hiếm: “Tôi đi châu Phi săn tê giác, voi… rồi “móc” với giới buôn động vật quý hiếm, họ tìm cho đấy”. Đại gia H. (Tây Hồ, Hà Nội) bóc mẽ:

“Ông đi châu Phi bao giờ? Cùng lắm thì ông đi được mấy nước Đông Nam Á “nhà quê” như Lào, Campuchia… và Trung Quốc.” Cuộc “chém gió” bắt đầu chuyển chiều hướng làm tôi thấy choáng.

“Biết” nhiều nhưng… “nhầm”

“Bệnh” của người có tiền là hay “nhầm lẫn” (có thể là cố ý mà cũng có cả vô tình). Thế nhưng, trong lúc “chém gió”, các đại gia vẫn đỏ mặt, thậm chí gay gắt đến quyết liệt với nhau chỉ vì tên một địa danh. Không biết đại gia Đ. giàu có, tài sản nhiều đến đâu nhưng cứ nói là “sặc mùi’ sính ngoại. Đại gia Đ. phân tích: “Đã là loài động vật quý hiếm thì phải ngâm nó với rượu ngoại mới xứng tầm. Rượu Tây được khử hết an-đê-hít (một loại độc tố có trong rượu) nên yên tâm về chất lượng. Rượu chất lượng, động vật ngâm cũng chất lượng thì rượu ngâm chỉ có trên tuyệt… mà thôi”.

 

Đây là loại rượu mà đại gia khoe là uống vào “bổ âm, bổ dương”.

 

Đại gia H. châm chọc: “Chỉ có đại gia “Tây châu Á” như ông thì mới dùng rượu Tây ngâm với động vật, cây, quả… Rượu ngâm phải là rượu đặc sản được người dân ở vùng quê nấu như rượu làng Vân, rượu Sơn Tây, rượu Sán Lùng, rượu Mẫu Sơn…”.

Nghe đến đây, đại gia B. phân trần: “Các ông nói nhỏ thôi, hay ho gì mà khoe, toàn là chuyện liên quan đến tệ nạn cả. Với người Việt Nam, rượu dùng để ngâm với bất kỳ thứ gì đều dùng rượu nấu từ gạo, có thể là gạo tẻ, gạo nếp… chứ không dùng rượu sắn làng Vân (Việt Yên, Bắc Giang). Rượu nấu “đặc sản”, có nồng độ mạnh hơn rượu Tây, đổ ra đĩa hoặc bát, đốt lên, rượu cháy bùng bùng, không tỏa mùi cồn là rượu “xịn”, ngâm rất tốt.

Muốn có chất lượng rượu ngâm tuyệt hảo thì dụng cụ chứa phải bằng chum (chất liệu đất nung) rồi chôn xuống đất (hay còn gọi là hạ thổ). Chum rượu đó chôn ở dưới đất càng lâu thì nó càng khử được nhiều chất độc hại trong rượu và đồ ngâm”.

Không đồng tình với phân trần của ông B., đại gia than nổi danh, tên V. (ở Quảng Ninh) “chém”: “Tất cả đều sai hết. Rượu ngâm với cây, quả, con là cái thứ rượu người Tây rất ghê sợ, chỉ có dân châu Á, châu Phi, châu Mỹ… gì đó mới chuộng thôi.

Các ông thấy đấy, thói quen của chúng ta bao đời nay có bỏ được đâu, cứ “bốc” lên là “vống” thật lực, nói nhầm nhưng vẫn cãi cố. Có sách vở nào ghi ngâm rượu Tây, rượu nấu tốt hay không tốt đâu mà cứ tranh cãi. Ai thích ngâm rượu gì tùy khẩu vị từng người. Người uống thì bảo ngâm rượu Tây ngon nhưng người khác thì lại nói, ngâm rượu nấu uống ngon hơn. Các ông cứ “chém” những chuyện chẳng đâu làm gì, để xung quanh họ cười”.

Đại gia Đ. tiếp lời: “Ông không biết, không thích thì “yên vị” ở đấy, chúng tôi đang bàn chuyện “đại sự” vì ăn uống liên quan tới sức khỏe. Có sức khỏe mới làm ăn và làm cho chị em “sung sướng” được chứ. Mình làm ra tiền, không biết hưởng thụ, không biết tiêu thì nghỉ cho khỏe.

Tôi cho rằng, “Tây văn minh hơn ta” nên dùng đồ Tây cái gì cũng tốt hơn. Rượu Tây mà ngâm với tay gấu, bào thai chó sói… chắc chắn hương vị sẽ đậm đà, nó sẽ thẩm thấu vào cơ thể nhiều chất bổ dưỡng hơn là rượu nấu”. Đại gia Đ. vẫn đang đứng, giơ tay “chém gió” thì đại gia H. “tiếp chiêu” bằng việc, dùng 2 tay, ấn 2 vai đại gia Đ. ngồi xuống. Như bị chạm vào sĩ diện, đại gia Đ. gồng mình đứng dậy, tay vỗ vào ngực, “chém” to hơn:

“Không có bào thai linh dương, báo, hổ, chó sói… ngâm với rượu Tây nên tức à?

Mấy cái bộ phận vớ vẩn tay, chân gấu ấy, tôi không thèm ngâm. Nó bẩn lắm, toàn lông lá mà lông lá ấy chứa đầy ấu trùng bệnh tật. Ngâm bào thai mới là khoa học. Nó sạch sẽ, vì nó ở trong bụng mẹ”.

Thế là chính các đại gia tự bóc mẽ chuyện “uống bẩn” của nhau, làm nhiều người xung quanh kinh sợ đến phì cười. Quả thật, cả con khỉ, con gấu, con bìm bịp… đầy lông, lòng mề (không được bỏ đi), ngâm ngay vào rượu, nó thôi ra rượu thì sẽ thế nào nhỉ? Lông và lòng mề, chắc chắn bẩn, chưa kể, còn có ấu trùng, vi khuẩn gây bệnh nữa, trong môi trường của rượu, nó có “sạch” và “hết” bệnh được không? Điều này, hình như chưa ai giải thích được.

Song, con vật ấy mang trong mình mầm bệnh, nhất là bệnh nan y, thì người uống rượu ngâm con vật ấy bị lây virus, vi khuẩn bệnh là điều không tránh khỏi.

Theo Người đưa tin
 

‘Không nên để dành bức xúc của dân’

30 Th10

‘Không nên để dành bức xúc của dân’

Mọi bức xúc phải có nghiên cứu kỹ lưỡng để tìm giải pháp phù hợp mang tính khách quan, có cơ sở khoa học và thực tiễn, GS Đặng Hùng Võ khuyến nghị khi sửa Luật đất đai.

Phần 1:Luật Đất đai và những bức xúc không thể bỏ qua

Nơi chồng chéo, nơi bỏ trống

Quá trình xây dựng pháp luật đất đai nói trên thể hiện khá rõ quy luật của một đất nước có nền kinh tế chuyển đổi từ cơ chế bao cấp sang cơ chế thị trường. Một hệ thống quản lý đất đai phù hợp thị trường ngày càng rõ nét hơn, từng bước tiếp nhận được những thành tựu mới về quản lý đất đai trên thế giới. Từ những chật vật trong quá khứ, có thể rút ra một số kinh nghiệm chủ yếu để từ đó khái quát thành các bài học cho đổi mới pháp luật đất đai hiện nay.

Đổi mới liên tục với tầm nhìn ngắn hạn có vẻ như năng động nhưng lại làm phức tạp hệ thống. Quá trình sửa đổi, bổ sung pháp luật đất đai luôn không có tầm nhìn dài. Nói chung việc đổi mới chính sách, pháp luật đất đai chậm hơn quá trình đổi mới kinh tế khoảng 15 năm. Trước năm 2003, trung bình khoảng 2,5 năm lại sửa luật hoặc pháp lệnh một lần. Sau năm 2003, trung bình khoảng 2,5 năm lại sửa nghị định về bồi thường, hỗ trợ, tái định cư một lần. Nhiều quy định quan trọng cần giải quyết nhưng phải để lại vì chưa đạt được thống nhất cao. Tình trạng này thể hiện một ưu điểm về tính năng động nhưng lại thể hiện nhiều nhược điểm.

Thứ nhất, cách đổi mới với nhiều bước đi ngắn hạn đã tạo nên môi trường pháp luật không ổn định, làm cho người sử dụng đất không yên tâm và sử dụng đất không hiệu quả. Ngay các nhà đầu tư nước ngoài cũng không yên tâm khi môi trường pháp luật không ổn định, nên tính năng động này có ảnh hưởng tiêu cực tới lực hút đối với các nhà đầu tư chuyên nghiệp.

Thứ hai, tuổi thọ thấp của các văn bản pháp luật đã làm cho hệ thống văn bản pháp luật đất đai trở nên quá phức tạp, dẫn tới việc thực thi pháp luật rất khó khăn. Việc thực thi sai pháp luật khá phổ biến ở nhiều cấp địa phương, trong đó có hiện tượng lợi dụng hoàn cảnh này để cố tình áp dụng sai pháp luật vì mục đích tư lợi, thường được biện minh bằng khó khăn này.

Thứ ba, việc áp dụng pháp luật khác nhau giữa các giai đoạn đã tạo nên tình trạng bất công bằng về quyền và lợi ích của người sử dụng đất, làm tăng số lượng khiếu kiện của dân về đất đai. Trong số những khiếu kiện của dân về giá đất, có khá nhiều trường hợp bị Nhà nước thu hồi đất từ xa xưa không được bồi thường nay khiếu kiện đồi bồi thường, hoặc được bồi thường thấp theo chính sách cũ nay khiếu kiện đòi được hưởng bồi thường như chính sách mới. 

Sự thiếu thống nhất giữa các cơ quan quản lý trong quá trình xây dựng pháp luật làm mất đi tính thống nhất của hệ thống pháp luật. Trong quá trình xây dựng pháp luật, nhiều vấn đề quan trọng cần đặt thành trọng tâm mà nằm trên ranh giới phạm vi quản lý giữa các cơ quan quản lý thì thường phải giải quyết bằng các quy định hoặc thiếu rõ ràng hoặc phải phân chia thẩm quyền. Cách thức này làm mất đi tính thống nhất cần thiết trong bộ máy quản lý cũng như tính thống nhất trong hệ thống pháp luật. Có thể chỉ ra hàng loạt ví dụ trong quản lý đất đai về tình trạng này.

Ví dụ thứ nhất, quá trình thảo luận về thống nhất loại hình giấy chứng nhận đối với quyền sử dụng đất và quyền sở hữu tài sản gắn liền cũng đã phải mất 15 năm (1994 – 2009). Trong 15 năm ấy, các quy định của pháp luật và việc thực hiện luôn trong trạng thái thay đổi liên tục, không thống nhất, người dân phiền lòng và không yên tâm.

 

Không có góp ý nào là tầm thường, vì thế, cần công khai, minh bạch để xây dựng luật tốt hơn. Ảnh minh họa.

 

Ví dụ thứ hai, quản lý nhà nước về định giá đất đai đang bị cắt thành ba phần riêng biệt: Bộ Tài nguyên và Môi trường quản lý về định giá hàng loạt để xây dựng khung giá đất của Chính phủ và bảng giá đất của Ủy ban nhân dân cấp tỉnh dưới cái ô của Luật Đất đai; Bộ Tài chính quản lý về nghiệp vụ định giá phục vụ định giá cụ thể cho từng thửa đất dưới cái ô của Pháp lệnh về giá (Quốc hội sẽ ban hành Luật về giá); và Bộ Xây dựng quản lý về định giá đất gắn với bất động sản dưới cái ô của Luật Kinh doanh bất động sản. Quy định chi tiết hướng dẫn thực hiện lại cũn có nhiều chỗ rất khác nhau. Vậy ai đó mà có lỡ làng về giá đất thì không biết kêu lên đâu cho phải.

Ví dụ thứ ba, việc giải quyết khiếu nại về đất đai được thực hiện theo quy định của Luật Đất đai (không được khiếu nại lên Trung ương), khác với việc giải quyết khiếu nại chung được thực hiện theo Luật Khiếu nại và tố cáo trước đây (được khiếu nại lên Trung ương). Như vậy, hơn 70% khiếu nại là về đất đai lại được giải quyết theo pháp luật chuyên ngành, chỉ có dưới 30% khiếu nại là không về đất đai mới được giải quyết theo pháp luật chung. Tình trạng này mới được sửa đổi vào năm 2010 theo quy định của Luật Tố tụng hành chính (khiếu nại về đất đai phải giải quyết theo Luật Khiếu nại hiện hành).

Ví dụ thứ tư, ba loại hình quy hoạch gồm quy hoạch phát triển kinh tế – xã hội, quy hoạch sử dụng đất, quy hoạch xây dựng vẫn chưa đạt được tính thống nhất hệ thống vì thiếu mối liên kết. Từ đây có thể thấy khi quy hoạch xây dựng chi tiết đã được phê duyệt thì không cần lập quy hoạch sử dụng đất nữa, nhưng thực tế vẫn cứ phải lập, thế là lãng phí. Trong khi đó, lập quy hoạch phân vùng trong quy hoạch xây dựng lại thiếu căn cứ chi tiết về quỹ đất để cân đối mục tiêu kinh tế, xã hội, môi trường giữa vùng nông nghiệp và vùng xây dựng, chèn vào công việc của quy hoạch sử dụng đất. Quy hoạch về phân bổ không gian các sân gôn trên phạm vi cả nước lại là nội dung của quy hoạch phát triển kinh tế – xã hội, không thuộc phạm vi quy hoạch sử dụng đất. Bài toán quy hoạch quả là phức tạp!

Sự thiếu thống nhất trong xây dựng pháp luật và tổ chức thực thi pháp luật làm cho môi trường pháp lý thiếu đồng bộ, cơ quan quản lý khó thực hiện nhiệm vụ, doanh nghiệp và người dân khó thực hiện đúng pháp luật trên thực tế. Hơn nữa, hoàn cảnh này thường tạo ra các khoảng chồng chéo có xung đột pháp luật và các khoảng trống không có quy định pháp luật.

Tích cực đổi mới nhưng vẫn chưa trúng mục tiêu phát triển bền vững, chưa hướng tới mục tiêu tăng hiệu quả phát triển đất nước trong quá trình hội nhập quốc tế. Đổi mới pháp luật đất đai rất tích cực nhưng vẫn chưa đạt được yêu cầu mà quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước đòi hỏi. Quá trình này cần bảo đảm các nguyên tắc của phát triển bền vững, trong đó đổi mới công cụ quy hoạch sử dụng đất đai là phần thể chất và đổi mới công cụ tài chính đất đai là phần linh hồn. Cả hai phần này được đổi mới còn quá chậm so với yêu cầu của một nền kinh tế thị trường đầy đủ, điều mà Chính phủ ta rất mong muốn thế giới công nhận. Những tiến bộ về quản trị tốt đất đai trên thế giới đã bước đầu được tiếp thu để áp dụng vào Việt Nam nhưng chưa được bao nhiêu. Những cơ chế tích cực để xây dựng hệ thống quản trị đất đai sạch tham nhũng, bảo vệ quyền của người dân đối với đất đai vẫn chưa được áp dụng đầy đủ. Chúng ta muốn đẩy mạnh công tác giám sát thực thi pháp luật nhưng kỹ thuật “giám sát và đánh giá” vẫn chưa được áp dụng. Hệ thống pháp luật và việc thực thi pháp luật đang chứa đựng nguy cơ tham nhũng cao trong quản lý đất đai và nguy cơ đầu cơ cao trong sử dụng đất đai. Trên thực tế, tình trạng tham nhũng và đầu cơ đất đai ở Việt Nam vẫn đang ở nhóm đầu trên thế giới và trong khu vực ASEAN.

Không tầm thường

Từ những nhận xét như trên có thể rút ra một số bài học kinh nghiệm trong quá trình xây dựng Luật Đất đai sửa đổi hiện nay. Điều quan trọng hơn là những bài học kinh nghiệm này cần được thực sự lưu tâm trong xây dựng pháp luật hiện nay.

Bài học kinh nghiệm thứ nhất: Cần nghiên cứu kỹ lưỡng và thảo luận sâu để đi tới nhất trí về lý luận kinh tế – chính trị học đối với đất đai trong giai đoạn hiện nay, giai đoạn đang áp dụng mô hình kinh tế thị trường nhiều thành phần kinh tế để thực hiện quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước với định hướng xã hội chủ nghĩa. Mọi bức xúc phải có nghiên cứu kỹ lưỡng để tìm giải pháp phù hợp mang tính khách quan, có cơ sở khoa học và thực tiễn. Khi tất cả giải pháp đã đạt được mức thuyết phục cao, đồng thuận lớn thì quyết định điều chỉnh chính sách, pháp luật, không nên để lại bất kỳ vấn đề bức xúc nào để giải quyết sau do chưa đủ điều kiện. Sửa đổi Luật Đất đai phải có tầm nhìn dài hạn, ít nhất phải có sức sống cho tới khi Việt Nam trở thành một nước công nghiệp, trước khi đủ điều kiện về hạ tầng thông tin đất đai đủ để xây dựng Bộ luật Đất đai.

Bài học kinh nghiệm thứ hai: Việc thẩm định, xem xét, cho ý kiến và quyết định của Quốc hội cần được thực hiện thật chi tiết, cụ thể nhằm tránh đi một nhược điểm cố hữu về thu xếp quyền quản lý của các cơ quan tham gia soạn thảo. Ngoài ý kiến thẩm định của Ủy ban kinh tế, có thể cần tới ý kiến thẩm định bổ sung về từng mặt của một số cơ quan khác của Quốc hội. Hơn nữa, có thể cần cả tới những ý kiến thẩm định của một số tổ chức phi chính phủ, các chuyên gia có trình độ, coi như tài liệu bổ sung cho các đại biểu Quốc hội. Các ý kiến như vậy cũng chỉ nhằm mục đích nói ra được những nhậy cảm mà trước đây vẫn hay phải sử dụng giải pháp “hài hòa” để thu xếp phạm vi quản lý giữa các Bộ. Có như vậy mới bảo đảm được tính ổn định của pháp luật và tính nhất quán của bộ máy thực thi pháp luật, tránh làm khó cho dân và doanh nghiệp.

Bài học kinh nghiệm thứ ba: Cần bảo đảm tính khách quan trong xây dựng Luật Đất đai mới, tránh phụ thuộc vào tư duy chủ quan duy ý chí thiếu cơ sở đúng đắn. Mặt khác, cũng cần tránh tình trạng bó hẹp sự tham gia chỉ trong phạm vi các cơ quan nhà nước. Cần tạo cơ chế có sự tham gia của các tổ chức ngoài nhà nước ở trong nước, các tổ chức phát triển quốc tế, các chuyên gia có kinh nghiệm để tăng tính chuyên nghiệp của pháp luật. Đây là cách làm phù hợp nhằm thu lượm hết những tri thức sẵn có để phục vụ phát triển đất nước. Những kinh nghiệm trong nước, kinh nghiệm quốc tế cần được xem xét kỹ để tiếp thu tạo những bước đổi mới hữu ích trong giải quyết những bức xúc hiện tại.

Bài học kinh nghiệm thứ tư: Việc lấy ý kiến rộng rãi của toàn xã hội và nghiêm túc tiếp thu ý kiến có lý cần được đặt ra như một nguyên tắc quan trọng. Tất cả chúng ta đều biết đất đai là tài sản của cả dân tộc, nhưng cũng là nhu cầu sử dụng thiết yếu của tất cả mọi người, quyền sử dụng đất cũng là tài sản quý báu nhất của mỗi gia đình, mỗi con người. Đất đai đồng thời là nguồn lực đầu vào trong quá trình công nghiệp hóa, đô thị hóa đang diễn ra hàng ngày. Trên thực tế ở nước ta, đất đai đã mang lại sự giầu có cho nhiều nhà đầu tư nhưng cũng làm nhiều người bị thu hồi đất rơi vào nghèo đói. Mỗi người góp ý vào Luật Đất đai đều gắn với những trăn trở trên thửa đất họ đang sống, không thể là những ý kiến tầm thường. Sự tham gia rộng rãi của cộng đồng cần được đặt ra nhưng một nguyên tắc cơ bản. Kết quả lấy ý kiến và tiếp thu ý kiến phải được công khai, minh bạch và thể hiện tính dân chủ cao.

Quá trình chuẩn bị Dự thảo Luật Đất đai sửa đổi vừa qua có những bước đi khá giống với những gì đã xẩy ra khi chuẩn bị soạn thảo Luật Đất đai 2003. Mặc dù thời gian có nhiều, được quan tâm nhiều hơn, được ủng hộ mạnh hơn, có nhiều thông tin hơn những công việc vẫn chưa thoát ra khỏi các nhược điểm xưa cũ. Hãy bỏ đi tư duy xây dựng luật khung để Chính phủ quy định cụ thể. Cần tư duy tập trung vào nội dung các chế tài cụ thể. Thửa đất rất cụ thể và người sử dụng đất rất cụ thể nên chế tài cũng phải cụ thể. Sức sống của pháp luật nằm ở đây. Trong hoàn cảnh này, các bài học kinh nghiệm trong xây dựng luật pháp, trong thực thi luật pháp có ý nghĩa rất lớn.

Còn nữa

 

GS Đặng Hùng Võ

 

 

Khi bộ Tài chính tính thu cả phí xe đạp điện…

Dự thảo thông tư mới của bộ Tài chính “hướng dẫn chế độ thu, nộp, quản lý và sử dụng phí đường bộ theo đầu phương tiện” đang gây nên nhiều bức xúc trong dư luận.
 

Tư duy ‘chỉ lo phần ngọn’ và nguy cơ bất ổn

Lối suy nghĩ và hành động chỉ lo tập trung phát triển phần ngọn mang lại kết quả tức thời, thoả mãn ngay bệnh thành tích vì 1 hay 2 nhiệm kỳ rất ngắn!
 

Không thể tái cơ cấu nếu vẫn ‘rải mành mành’

Nếu tiếp tục phân bổ vốn không có tập trung, vẫn “rải mành mành” cho các địa phương, các ngành, các tập đoàn, tổng công ty như trước, thì kết cục sẽ không có bất cứ cuộc tái cơ cấu nào cả. 

 

 

 

Thế giới 24h: Bác tin tỷ đô

30 Th10

Thế giới 24h: Bác tin tỷ đô

 – Luật sư bác bỏ tin gia đình Thủ tướng Ôn Gia Bảo sở hữu tài sản trị giá 2,7 tỷ USD; Siêu bão Sandy tấn công bờ đông nước Mỹ… là các tin nóng trong ngày.

Nổi bật

Tờ Bưu điện Hoa Nam hôm 29/10 đã đăng tải một văn bản được cho là thông báo của nhóm luật sư cố vấn cho gia đình Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo.

Thông báo đã bác bỏ tin tức đăng ngày 26/10 trên tờ New York Times rằng gia đình đương kim Thủ tướng Trung Quốc sở hữu số tài sản trị giá 2,7 tỷ USD.

Các luật sư khẳng định những tiết lộ đó là “điều nói láo” và họ “sẽ có biện pháp để làm sáng tỏ những báo cáo dối trá khác”, cũng như khởi kiện tờ báo ra tòa.

Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo. (Ảnh: Nytimes)
Theo nội dung trên tờ New York Times, gia đình ông Ôn Gia Bảo đã giàu bất thường với các khoản đầu tư vào ngân hàng, khu nghỉ dưỡng, hãng viễn thông…

Báo trên viết, những người thân của ông Ôn Gia Bảo như con trai, con gái, em trai, em rể và thân mẫu ông đã trở nên giàu có trong thời gian ông làm lãnh đạo.

Tuy nhiên, nhóm luật sư cố vấn trên đã bác bỏ những thông tin này và khẳng định, người thân của ông Ôn Gia Bảo không hề lợi dụng vị trí của ông để trục lợi.

Hiện tại, Trung Quốc đã tiến hành ngăn chặn việc truy cập từ trong nước tới cả hai phiên bản điện tử tiếng Anh và tiếng Trung Quốc của tờ New York Times.

Tin vắn

– Tờ Wall Street Journal của Mỹ cho rằng, mâu thuẫn Trung, Nhật về quần đảo Senkaku/ Điếu Ngư có thể dẫn tới xung đột vũ trang thực sự.

– Bộ Thống nhất Hàn Quốc cho biết, nhà lãnh đạo trẻ của Triều Tiên, Kim Jong-un không xuất hiện trước công chúng trong suốt hai tuần qua.

– Một vụ đánh bom xe tại khu vực ngoại ô Jaramana của thủ đô Damascus (Syria) đã làm 10 người thiệt mạng cùng 41 người khác bị thương.

– Khoảng 200 người dân tại tỉnh Chiết Giang của Trung Quốc đã tiếp tục xuống đường để phản đối kế hoạch mở rộng một nhà máy hóa chất.

– Truyền thông Trung Quốc đưa tin các tín đồ Hồi giáo của nước này đã đến Syria để chiến đấu chống lại chính phủ của Tổng thống al-Assad.

– Cơ quan thủy sản Nhật Bản nói đã bắt thuyền trưởng một tàu cá Trung Quốc bởi đánh bắt trái phép trong vùng đặc quyền kinh tế Nhật Bản.

– Các nhà hoạt động Hàn Quốc lại thả truyền đơn sang Triều Tiên, một tuần sau khi Bình Nhưỡng dọa đánh Seoul, nếu hoạt động này diễn ra.

– Bạo lực bùng phát từ hôm 21/10 ở Myanmar đã cướp đi sinh mạng của 84 người, làm 129 người bị thương, hơn 20.000 người mất nhà cửa.

– Một quan chức Bộ Quốc phòng Iran khẳng định rằng, quốc gia này đã thu được nhiều thông tin quan trọng về những “vùng cấm” của Israel.

Tin ảnh

Siêu bão Sandy tấn công bờ đông nước Mỹ. (Ảnh: AP)
Các hệ thống giao thông vận tải đã ngừng hoạt động, trong khi nhiều trường học và thị trường chứng khoán tại bờ đông nước Mỹ phải đóng cửa.

Phát ngôn ấn tượng

Hôm 29/10, Tổng thư ký Liên hợp quốc Ban Ki-moon đã bày tỏ sự thất vọng trước việc lệnh ngừng bắn ở Syria đã thất bại.

“Cuộc khủng hoảng này không thể giải quyết bằng vũ khí và đổ máu thêm nữa”, ông phát biểu từ thủ đô Seoul của Hàn Quốc.

Ngày này năm xưa

Bác sĩ nhãn khoa Vladimir Petrovich Filatov, Viện sỹ Viện Hàn lâm Liên Xô, sinh năm 1875, mất ngày 30/10/1956.

Bác sĩ Filatov đã thành công trong việc ghép giác mạc. Ông nổi tiếng thế giới về phương pháp cấy “nhau” dưới da.

Thanh Vân (tổng hợp)

%d bloggers like this: