Lưu trữ | 6:09 Sáng

LỜI TỰ THUẬT CỦA HỮU LOAN: VỀ BÀI THƠ MÀU TÍM HOA SIM – Son Trung

8 Th1
LỜI TỰ THUẬT CỦA HỮU LOAN:
VỀ BÀI THƠ MÀU TÍM HOA SIM


alt
“Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, hồi nhỏ không có cơ may cắp sách đến trường như bọn trẻ cùng trang lứa, chỉ được cha dạy cho dăm chữ bữa có bữa không ở nhà. Cha tôi tuy là tá điền nhưng tư chất lại thông minh hơn người. Lên trung học, theo ban thành chung, tôi cũng học tại Thanh Hoá, không có tiền ra Huế hoặc Hà Nội học. Đến năm 1938, lúc đó cũng đã 22 tuổi, tôi ra Hà Nội thi tú tài, để chứng tỏ rằng con nhà nghèo cũng thi đỗ đạt như ai. Tuyệt nhiên tôi không có ý định dấn thân vào chốn quan trường. Ai cũng biết thi tú tài thời Pháp rất khó khăn. Số người đậu trong kỳ thi đó rất hiếm, hiếm đến nỗi 5-6 chục năm sau những người cùng thời còn nhớ tên những người đậu khoá ấy, trong đó có Nguyễn Đình Thi, Hồ Trọng Gin, Trịnh văn Xuấn, Đỗ Thiện và … Tôi – Nguyễn Hữu Loan.
alt


Với mảnh tú tài Tây trong tay, tôi rời quê nhà lên Thanh Hoá để dạy học. Nhãn mác con nhà nghèo học giỏi của tôi được bà tham Kỳ chú ý, mời về nhà dạy cho hai cậu con trai. Tên thật của bà tham Kỳ là Đái thị Ngọc Chất, bà là vợ của của ông Lê Đỗ Kỳ, tổng thanh tra canh nông Đông Dương, sau này đắc cử dân biểu quốc hội khoá đầu tiên. Ở Thanh Hoá, Bà tham Kỳ có một cửa hàng bán vải và sách báo, tôi thường ghé lại xem và mua sách, nhờ vậy mới được bà để mắt tới.

 

Bà tham Kỳ là một người hiền lành, tốt bụng, đối xử với tôi rất tốt, coi tôi chẳng khác như người nhà. Nhớ ngày đầu tiên tôi khoác áo gia sư, bà gọi mãi đứa con gái – lúc đó mới 8 tuổi- mới chịu lỏn lẻn bước ra khoanh tay, miệng lí nhí : ‘ Em chào thầy ạ’. Chào xong, cô bé bất ngờ mở to đôi mắt nhìn thẳng vào tôi. Đôi mắt to, đen láy, tròn xoe như có ánh chớp ấy đã hằng sâu vào tâm trí tôi, theo tôi suốt cả cuộc đời. Thế là tôi dạy em đọc, dạy viết. 
 
Tên em là Lê Đỗ Thị Ninh, cha làm thanh tra nông lâm ở Sài Gòn nên sinh em trong ấy, quen gọi mẹ bằng má. Em thật thông minh, dạy đâu hiểu ấy nhưng ít nói và mỗi khi mở miệng thì cứ y như một ‘bà cụ non’. Đặc biệt em chăm sóc tôi hằng ngày một cách kín đáo : em đặt vào góc mâm cơm chỗ tôi ngồi ăn cơm lúc thì vài quả ớt đỏ au, lúc thì quả chanh mọng nước em vừa hái ở vườn ; những buổi trưa hè, nhằm lúc tôi ngủ trưa, em lén lấy áo sơ mi trắng tôi treo ở góc nhà mang ra giếng giặt … 

Có lần tôi kể chuyện « bà cụ non » ít nói cho 2 người anh của em Ninh nghe, không ngờ chuyện đến tai em, thế là em giận ! Suốt một tuần liền em nằm lì trong buồn trong, không chịu học hành … Một hôm, bà tham Kỳ dẫn tôi vào phòng nơi em đang nằm thiếp đi. Hôm ấy tôi đã nói gì, tôi không nhớ nữa, chỉ nhớ là tôi đã nói rất nhiều, đã kể chuyện em nghe, rồi tôi đọc thơ … Trưa hôm ấy, em ngồi dậy ăn một bát to cháo gà và bước ra khỏi căn buồng. Chiều hôm sau, em nằng nặc đòi tôi đưa lên khu rừng thông. Cả nhà không ai đồng ý : « mới ốm dậy còn yếu lắm, không đi được đâu » Em không chịu nhất định đòi đi cho bằng được. Sợ em lại dỗi nên tôi đánh bạo xin phép ông bà tham Kỳ đưa em lên núi chơi … 
 

Xe kéo chừng một giờ mới tới được chân đồi. Em leo đồi nhanh như một con sóc, tôi đuổi theo muốn đứt hơi. Lên đến đỉnh đồi, em ngồi xuống và bảo tôi ngồi xuống bên em.Chúng tôi ngồi thế một hồi lâu, chẳng nói gì. Bất chợt em nhìn tôi, rồi ngước mắt nhìn ra tận chân trời, không biết lúc đó em nghĩ gì. bất chợt em hỏi tôi :
– Thầy có thích ăn sim không ?

Tôi nhìn xuống sườn đồi : tím ngắt một màu sim. Em đứng lên đi xuốn sườn đồi, còn tôi vì mệt quá nên nằm thiếp đi trên thảm cỏ … Khi tôi tỉnh dậy, em đã ngồi bên tôi với chiếc nón đầy ắp sim. Những quả sim đen láy chín mọng.

– Thầy ăn đi.
Tôi cầm quả sim từ tay em đưa lên miệng trầm trồ : « Ngọt quá ».
Như đã nói, tôi sinh ra trong một gia đình nông dân, quả sim đối với chẳng lạ lẫm gì, nhưng thú thật tôi chưa bao giờ ăn những quả sim ngọt đến thế !
Cứ thế, chúng tôi ăn hết quả này đến quả khác.Tôi nhìn em, em cười. hai hàm răng em đỏ tím, đôi môi em cũng đỏ tím, hai bên má thì … tím đỏ một màu sim. Tôi cười phá lên, em cũng cười theo !
 
alt


Cuối mùa đông năm ấy, bất chấp những lời can ngăn, hứa hẹn can thiệp của ông bà tham Kỳ, tôi lên đường theo kháng chiến. Hôm tiễn tôi, em theo mãi ra tận đầu làng và lặng lẽ đứng nhìn theo. Tôi đi lên tới bờ đê, nhìn xuống đầu làng,em vẫn đứng đó nhỏ bé và mong manh. Em giơ bàn tay nhỏ xíu như chiếc lá sim ra vẫy tôi. Tôi vẫy trả và lầm lũi đi … Tôi quay đầu nhìn lại … em vẫn đứng yên đó … Tôi lại đi và nhìn lại đến khi không còn nhìn thấy em nữa … 


Những năm tháng ở chiến khu, thỉnh thoảng tôi vẫn được tin tức từ quê lên, cho biết em vẫn khỏe và đã khôn lớn. Sau này, nghe bạn bè kể lại, khi em mới 15 tuổi đã có nhiều chàng trai đên ngỏ lời cầu hôn nhưng em cứ trốn trong buồng, không chịu ra tiếp ai bao giờ …

Chín năm sau, tôi trở lại nhà, về Nông Cống tìm em. Hôm gặp em ở đầu làng, tôi hỏi em, hỏi rất nhiều, nhưng em không nói gì, chỉ bẽn lẽn lắc hoặc gật đầu. Em giờ đây không còn là cô học trò Ninh bướng bỉnh nữa rồi. Em đã gần 17 tuổi, đã là một cô gái xinh đẹp …
Yêu nhau lắm nhưng tôi vẫn lo sơ,ï vì hai gia đình không môn đăng hộ đối một chút nào. Mãi sau này mới biết việc hợp hôn của chúng tôi thành công là do bố mẹ em ngấm ngầm « soạn kịch bản ».
Một tuần sau đó, chúng tôi kết hôn. Tôi bàn việc may áo cưới thì em gạt đi, không đòi may áo cưới trong ngày hợp hôn, bảo rằng là :’yêu nhau, thương nhau cốt là cái tâm và cái tình bền chặt là hơn cả’. Tôi cao ráo, học giỏi, Làm thơ hay … lại đẹp trai nên em thường gọi đùa là anh chồng độc đáo. Đám cưới được tổ chức ở ấp Thị Long,huyện Nông Công, tỉnh Thanh Hoá của gia đình em, nơi ông Lê Đỗ Kỳ có hàng trăm mẫu ruộng. Đám cưới rất đơn sơ, nhưng khỏi nói, hai chúng tôi hạnh phúc hơn bao giờ hết !
Hai tuần phép của tôi trôi qua thật nhanh, tôi phải tức tốc lên đường hành quân, theo sư đoàn 304, làm chủ bút tờ Chiến Sĩ. Hôm tiễn tôi lên đường, Em vẫn đứng ở đầu làng, nơi chín năm trước em đã đứng. Chỉ giờ em không còn cô bé Ninh nữa, mà là người bạn đời yêu quý của tôi. Tôi bước đi, rồi quay đầu nhìn lại … Nếu như 9 năm về trước, nhìn lại chỉ thấy một nỗi buồn man mát thì lần này, tôi thật sự đau buồn. Đôi chân tôi như muốn khuỵu xuống.

Ba tháng sau, tôi nhận được tin dữ : vợ tôi qua đời ! Em chết thật thảm thương : Hôm đó là ngày 25/05 âm lịch năm 1948, em đưa quần áo ra giặt ngoài sông Chuồn (thuộc ấp Thị Long, Nông Cống), vì muốn chụp lại tấm áo bị nước cuốn trôi đi nên trượt chân chết đuối ! Con nước lớn đã cuốn em vào lòng nó, cướp đi của tôi người bạn lòng tri kỷ, để lại tôi nỗi đau không gì bù đắp nổi. Nỗi đau ấy, gần 60 năm qua, vẫn nằm sau thẳm trong trái tim tôi …

Tôi phải giấu kính nỗi đau trong lòng, không được cho đồng đội biết để tránh ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu của họ. Tôi như một cái xác không hồn … Dường như càng kèm nén thì nỗi đau càng dữ dội hơn. May sao, sau đó có đợt chỉnh huấn, cấp trên bảo ai có tâm sự gì cứ nói ra, nói cho hết. Chỉ chờ có thế, cơn đau trong lòng tôi được bung ra. Khi ấy chúng tôi đang đóng quân ở Nghệ An, Tôi ngồi lặng đi ở đầu làng, hai mắt tôi đẫm nước, tôi lấy bút ra ghi chép. Chẳng cần phải suy nghĩ gì, những câu những chữ mộc mạc cứ trào ra :

 
alt
 
 
Nhà nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng có em chưa biết nói
Khi tóc nàng đang xanh …
… Tôi về không gặp nàng …
Về viếng mộ nàng, tôi dùng chiếc bình hoa ngày cưới làm bình hương, viết lại bài thơ vào chiếc quạt giấy để lại cho người bạn ở Thanh Hoá … Anh bạn này đã chép lại và truyền tay nhau trong suốt những năm chiến tranh. Đó là bài thơ Màu Tím Hoa Sim.
Đến đây, chắc bạn biết tôi là Hữu Loan, Nguyễn Hữu Loan, sinh ngày 02/04/1916 hiện tại đang « ở nhà trông vườn » ở làng Nguyên Hoàn – nơi tôi gọi là chỗ « quê đẻ của tôi đấy » thuộc xã Mai Lĩnh, huyện Nga Sơn tỉnh Thanh Hoá.
 

Em Ninh rất ưa mặc áo màu tím hoa sim. Lạ thay, nơi em bị nước cuốn trôi dưới chân núi Nưa cũng thường nở đầy những bông hoa sim tím. Cho nên tôi viết mới nổi những câu :
Chiều hành quân, qua những đồi sim
Những đồi sim, những đồi hoa sim
Những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim, tím cả chiều hoang biền biệt
Và chiều hoang tím có chiều hoang biếc
Chiều hoang tim tím thêm màu da diết.
 
alt


Mất nàng, mất tất cả, tôi chán đời, chán kháng chiến, bỏ đồng đội, từ giã văn đàn về quê làm ruộng, một phần cũng vì tính tôi’ hay cãi, thích chống đối, không thể làm gì trái với suy nghĩ của tôi’. Bọn họ chê tôi ủy mị, hoạch hoẹ đủ điều, không chấp nhận đơn từ bỏ kháng chiến của tôi. Mặc kệ ! Tôi thương tôi, tôi nhớ hoa sim của tôi quá ! với lại tôi cũng chán ngấy bọn họ quá rồi !

 

Đó là thời năm 1955-1956, khi phong trào văn nghệ sĩ bùng lên với sự xuất hiện của nhóm Nhân Văn Giai Phẩm chống chính sách độc tài, đồng thời chống những kẻ bồi bút cam tâm lừa thầy phản bạn, dốc tâm ca ngợi cái này cái nọ để kiếm chút cơm thừa canh cặn. Làm thơ phải có cái tâm thật thiêng liêng thì thơ mới hay. Thơ hay thì sống mãi. Làm thơ mà không có tình, có tâm thì chả ra gì ! Làm thơ lúc bấy giờ là phải ca tụng, trong khi đó tôi lại đề cao tình yêu, tôi khóc người vợ tử tế của mình, người bạn đời hiếm có của mình. Lúc đó tôi khóc như vậy họ cho là khóc cái tình cảm riêng … Y như trong thơ nói ấy, tôi lấy vợ rồi ra mặt trận, mới lấy nhau chưa được hơn 1 tháng, ở nhà vợ tôi đi giặt rồi chết đuối ở sông … Tôi thấy đau xót, tôi làm bài thơ ấy tôi khóc, vậy mà họ cho tôi là phản động.. Tôi phản động ở chỗ nào ? Cái đau khổ của con người, tại sao lại không được khóc ?

Bọn họ xúc phạm đến tình cảm thiêng liêng của tôi đối với người vợ mà tôi hằng yêu quý, cho nên vào năm 1956, tôi bỏ đảng, bỏ cơ quan, về nhà để đi cày. Họ không cho bỏ, bắt tôi phải làm đơn xin. Tôi không xin, tôi muốn bỏ là bỏ, không ai bắt được ! Tôi bỏ tôi về, tôi phải đi cày đi bừa, đi đốn củi, đi xe đá để bán. Bọn họ bắt giữ xe tôi, đến nỗi tôi phải đi xe cút kít, loại xe đóng bằng gỗ, có một bánh xe cũng bằng gỗ ở phía trước, có 2 cái càng ở phía sau để đủn hay kéo. Xe cút kít họ cũng không cho, tôi phải gánh bộ. Gánh bằng vai tôi, tôi cũng cứ gánh, không bao giờ tôi bị khuất phục. Họ theo dõi, ngăn cản, đi đến đâu cũng có công an theo dõi, cho người hại tôi … Nhưng lúc nào cũng có người cứu tôi ! Có một cái lạ là thơ của tôi đã có lần cứu sống tôi ! Lần đó tên công an mật nói thật với tôi là nó được giao lệnh giết tôi, nhưng nó sinh ở Yên Mô, thường đem bài Yên Mô của tôi nói về tỉnh Yên Bình quê nó ra đọc cho đỡ nhớ, vì vậy nó không nỡ giết tôi.
Ngoài Yên Mô, tôi cũng có một vài bài thơ khác được mết chuộng. sau năm 1956, khi tôi về rồi thấy cán bộ khổ quá, tôi đã làm bài Chiếc Chiếu, kể chuyện cán bộ khổ đến độ không có chiếc chiếu để nằm !

Định mệnh đưa đẩy, dắt tôi đến với một phụ nữ khác, sống cùng tôi cho đến tận bây giờ. Cô tên Phạm Thị Nhu, cũng là phụ nữ có tâm hồn sâu sắc. Cô vốn là một nạn nhân của chiến dịch cải cách ruộng đất, đấu tố địa chủ năm 1954-1955.
Lúc đó còn là chính trị viên của tiểu đoàn, tôi thấy tận mắt những chuyện đấu tố. Là người có học, lại có tâm hồn nghệ sĩ nên tôi cảm thấy chán nản quá, không còn hăng hái nữa. Thú thật, lúc đó tôi thất vọng vô cùng. Trong một xã thuộc huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hoá, cách xa nơi tôi ở 15 cây số, có một gia đình địa chủ rất giàu, nắm trong gần 500 mẫu tư điền.
Trước đây, ông địa chủ đó giàu lòng nhân đạo và rất yêu nước. Ông thấy bộ đội sư đoàn 304 của tôi thiếu ăn, nên ông thường cho tá điền gánh gạo đến chỗ đóng quân để ủng hộ. Tôi là trưởng phòng tuyên huấn và chính trị viên của tiểu đoàn nên phải thay mặt anh em ra cám ơn tấm lòng tốt của ông, đồng thời đề nghị lên sư đoàn trưởng trao tặng bằng khen ngợi để vinh danh ông. Thế rồi, một hôm, Tôi nghe tin gia đình ông đã bị đấu tố . Hai vợ chồng ông bị đội Phóng tay phát động quần chúng đem ra cho dân xỉ vả, rồi chôn xuống đất, chỉ để hở hai cái đầu lên. Xong họ cho trâu kéo bừa đi qua đi lại 2 cái đầu đó, cho đến chết. Gia đình ông bà địa chủ bị xử tử hết, chỉ có một cô con gái 17 tuổi được tha chết nhưng bị đội Phóng tay phát động đuổi ra khỏi nhà với vài bộ quần áo cũ rách. Tàn nhẫn hơn nữa, chúng còn ra lệnh cấm không cho ai được liên hệ, nuôi nấng hoặc thuê cô ta làm công. Thời đó, cán bộ cấm đoán dân chúng cả việc lấy con cái địa chủ làm vợ làm chồng.
Biết chuyện thảm thương của gia đình ông bà địa chủ tôi hằng nhớ ơn, tôi trở về xã đó xem cô con gái họ sinh sống ra sao vì trước kia tôi cũng biết mặt cô ta. Tôi vẫn chưa thể nào quên được hình ảnh của một cô bé cứ buổi chiều lại lén lút đứng núp bên ngoài cửa sổ, nghe tôi giảng Kiều ở trường Mai Anh Tuấn.

Lúc gần tới xã, tôi gặp cô ta áo quần rách rưới, mặt mày lem luốc. Cô đang lom khom nhặt những củ khoai mà dân bỏ sót, nhét vào túi áo, chùi vội một củ rồi đưa lên miệng gặm, ăn khoai sống cho đỡ đói. Quá xúc động, nước mắt muốn ứa ra, tôi đến gần và hỏi thăm và được cô kể lại rành rọt hôm bị đấu tố cha mẹ cô bị chết ra sao. Cô khóc rưng rức và nói rằng gặp ai cũng bị xua đuổi ; hằng ngày cô đi mót khoai ăn đỡ đói lòng, tối về ngủ trong chiếc miếu hoang, cô rất lo lắng, sợ bị làm bậy và không biết ngày mai còn sống hay bị chết đói.
Tôi suy nghĩ rất nhiều, bèn quyết định đem cô về làng tôi, và bất chấp lệnh cấm, lấy cô làm vợ.
Sự quyết định của tôi không lầm. Quê tôi nghèo, lúc đó tôi còn ở trong bộ đội nên không có tiền, nhưng cô chịu thương chịu khó, bữa đói bữa no … Cho đến bây giờ cô đã cho tôi 10 người con – 6 trai, 4 gái – và cháu nội ngoại hơn 30 đứa !
Trong mấy chục năm dài, tôi về quê an phận thủ thường, chẳng màng đến thế sự, ngày ngày đào đá núi đem đi bán, túi dắt theo vài cuốn sách cũ tiếng Pháp, tiếng Việt đọc cho giải sầu, lâu lâu nổi hứng thì làm thơ. Thế mà chúng vẫn trù dập, không chịu để tôi yên. Tới hồi mới mở cửa, tôi được ve vãn, mời gia nhập Hội Nhà Văn, tôi chẳng thèm ra nhập làm gì.

Năm 1988, tôi « tái xuất giang hồ » sau 30 năm tự chôn và bị chôn mình ở chốn quê nghèo đèo heo hút gío. Tôi lang bạt gần 1 năm trời theo chuyến đi xuyên Việt do hội văn nghệ Lâm Đồng và tạp chí Langbian tổ chức để đòi tự do sáng tác, tự do báo chí – xuất bản và đổi mới thực sự.

Vào tuổi gần đất xa trời, cuối năm 2004, công ty Viek VTB đột nhiên đề nghị mua bản quyền bài Màu Tím Hoa Sim của tôi với gía 100 triệu đồng. Họ bảo, đó là một hình thức bảo tồn tài sản Văn hoá. Thì cũng được đi. Khoản tiền 100 triệu trừ thuế đi còn 90 triệu, chia « lộc » cho 10 đứa con hết 60 triệu đồng, tôi giữ lại 30 triệu đồng, phòng đau ốm lúc tuổi gìa, sau khi trích một ít để in tập thơ khoảng 40 bài mang tên Thơ Hữu Loan.
Sau vụ này cũng có một số công ty khác xin ký hợp đồng mua mấy bài thơ khác nhưng tôi từ chối, thơ tôi làm ra không phải để bán…”.
Nhà Thơ HỮU LOAN

Những đồi Hoa Sim

Dọc Trường Sơn, mùa này những đồi hoa sim tím nở bung nhuộm tím góc rừng. Màu tím bát ngát, man mác gợi nhờ một niềm thương. 
 
 
Những đồi hoa sim
ôi những đồi hoa sim tím chiều hoang biền biệt
 
Vào chuyện ngày xưa nàng yêu hoa sim tím khi còn tóc búi vai
Mấy lúc xông pha ngoài trận tuyến ai hẹn được ngày về
 
Rồi một chiều mây bay, từ nơi chiến trường đông bắc đó
Lần ghé về thăm xóm hoàng hôn tắt sau đồi…
 
Tím cả chiều hoang
 
Một rừng đầy hoa sim
 
Thoáng buồn ánh sim bên đồi hoang
 
Màu sim bên đồi xưa
 
Vào chuyện ngày xưa…
 
Hoàng hôn màu sim
 
Một đồi hoa sim
 
Tím ngắt cả rừng hoang
 
Nhìn đồi sim tím nhớ người em xưa
 
Đồi sim vẫn còn trong lối cũ?
 
Những đồi hoa sim chạy xa tít..
 
 
 
 
Đồi sim vẫn còn trong lối cũ-Giờ thiếu người xưa ấy-Đồi hoang mới tiêu điều
 
Ảnh: Minh Phong gửi Cu Làng Cát
 
 
 
Màu tím hoa sim
 
HỮU LOAN
 
Nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng
Có em chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh
Tôi người Vệ quốc quân
xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái
Ngày hợp hôn
nàng không đòi may áo mới
Tôi mặc đồ quân nhân
đôi giày đinh
bết bùn đất hành quân
Nàng cười xinh xinh
bên anh chồng độc đáo
Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu xa
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng thời chiến binh
Mấy người đi trở lại
Nhỡ khi mình không về
thì thương
người vợ chờ
bé bỏng chiều quê…
Nhưng không chết
người trai khói lửa
Mà chết
người gái nhỏ hậu phương
Tôi về
không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
thành bình hương
tàn lạnh vây quanh
Tóc nàng xanh xanh
ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối
không được nghe nhau nói
không được trông nhau một lần
Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa
một mình đèn khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa…
Một chiều rừng mưa
Ba người anh trên chiến trường đông bắc
Được tin em gái mất
trước tin em lấy chồng
Gió sớm thu về rờn rợn nước sông
Đứa em nhỏ lớn lên
Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió sớm thu về
cỏ vàng chân mộ chí
Chiều hành quân
Qua những đồi hoa sim
Những đồi hoa sim
những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
tím chiều hoang biền biệt
Có ai ví như từ chiều ca dao nào xưa xa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu
Ai hỏi vô tình hay ác ý với nhau
Chiều hoang tím có chiều hoang biết
Chiều hoang tím tím thêm màu da diết
Nhìn áo rách vai
Tôi hát trong màu hoa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu… Màu tím hoa sim, tím tình trang lệ rớm
Tím tình ơi lệ ứa Ráng vàng ma và sừng rúc điệu quân hành
Vang vọng chập chờn theo bóng những binh đoàn
Biền biệt hành binh vào thăm thẳm chiều hoang màu tím
Tôi ví vọng về đâu
Tôi với vọng về đâu

Áo anh nát chỉ dù lâu…
 
Nguồn nhạc: Youtube
 
 

 
Posted byat1:51 AM

LÀM SAO THỦ TƯỚNG TRẢ ĐƯỢC MÓN NỢ CỦA NHÂN DÂN? – Huỳnh Ngọc Chênh

8 Th1

LÀM SAO THỦ TƯỚNG TRẢ ĐƯỢC MÓN NỢ CỦA NHÂN DÂN?

 
Thưa thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Ông đã vượt qua thử thách do các đồng chí của ông giăng ra trong đợt chỉnh đảng tưởng như ghê gướm lắm vừa qua nhưng liệu ông có vượt qua món nợ mà ông còn mắc với nhân dân hay không? Dù đối với ông và các đồng chí của ông, nhân dân chỉ là khái niệm trừu tượng trong các câu khẩu hiệu mà các ông vẫn hô to hàng ngày. Tuy nhiên nhân dân vẫn có thật, nợ thì vẫn là mắc nợ và mắc nợ thì phải trả.
Ông nợ với nhân dân nhiều thứ lắm nhưng ở đây chỉ khoanh lại trong món nợ kinh tế cụ thể để có một chút hy vọng ông có khả năng hoàn trả trong thời gian ba năm còn lại nhiệm kỳ thủ tướng của ông.

Bảy năm qua, ở cương vị điều hành đất nước ông đã đẩy nền kinh tế đi vào tình trạng tồi tệ như ngày hôm nay. Nợ công lên đến 130 tỉ USD vượt qua tổng thu nhập quốc dân, nợ xấu ngập tràn,  hệ thống tài chính- ngân hàng rối loạn, vốn liếng thất thoát vào các tập đoàn nhà nước và các nhóm lợi ích hoặc bốc hơi theo chứng khoán hoặc chôn vùi vào thị trường bất động sản đang xì hơi, doanh nghiệp sản xuất hụt vốn, hàng chục ngàn doanh nghiệp phá sản, hàng chục vạn  công nhân mất việc làm, lạm phát tăng vùn vụt trong vài năm qua, nông dân mất đất trở thành dân oan đang kêu gào khắp nơi, tham nhũng phát triển lên thành quốc nạn…
Theo các chuyên gia kinh tế, năm 2012 là năm ngấm đòn, bước qua năm 2013 những điều tồi tệ mới nổ ra nếu như ông và ê kíp chính phủ không có một kế sách đúng đắn kịp thời.
Ông có thời gian 3 năm phía trước để khắc phục những sai lầm, cứu vãn nền kinh tế hầu tìm cách trả nợ cho nhân dân. Trước mắt, người dân nói chung và các doanh nghiệp nói riêng, đang chờ đợi nơi ông một sách lược kinh tế ở tầm quốc gia mới mẻ và có tính đột phá để dựa vào đó mà có kế hoạch đầu tư làm ăn hầu thoát ra khỏi thế bế tắc hiện nay.
Ấy vậy mà trong thông điệp ông gởi đi trong dịp đầu năm vừa qua không thấy mở ra một điều gì mới mẻ, không thấy bật lên cái gì đó mang tính đột phá. Ông vẫn loay hoay nhắc lại những điều cũ kỹ, sáo mòn … mà dường như bao năm nay ông vẫn thường lặp đi, lặp lại và chẳng mấy khả thi.

Thông điệp đầu năm ông nêu ra 6 trọng tâm và đòi hỏi sự nỗ lực vượt bậc của toàn Đảng, toàn quân, toàn dân, của cả hệ thống chính trị trong việc thực hiện đồng bộ các nhiệm vụ giải pháp đã đề ra”. Trong đó nào  Nâng cao chất lượng thể chế và khả năng phản ứng chính sách, tạo lập niềm tin cho thị trường”, nào “Điều hành chính sách tiền tệ theo tín hiệu thị trường và theo lạm phát mục tiêu. Kết hợp chặt chẽ chính sách tiền tệ với chính sách tài khoá“, nào “Tháo gỡ khó khăn cho sản xuất kinh doanh và hỗ trợ thị trường”, nào “Đẩy mạnh cải cách thủ tục hành chính, đề cao trách nhiệm của cán bộ công chức trong thực thi công vụ”, nào “Đẩy mạnh tiến trình tái cơ cấu nền kinh tế”, nào “xóa đói giảm nghèo”….Những câu hô nầy dường như nghe đâu đó trong sách vở và trong các thông điệp của ông từ nhiều năm trước.  

Lảng vảng trong thông điệp của ông cũng thấy có vài chiến thuật cụ thể nhưng lại mang nặng tính đối phó phòng thủ nhiều hơn là tấn công như: Ngăn chặn lạm phát, giảm nợ xấu, giảm hàng tồn kho bất động sản, tái cơ cấu để cứu ngân hàng và cứu nguy cho các tập đoàn quốc doanh thua lỗ nặng nề…để đi vào chỗ xơ cứng công thức là “góp phần hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”.

 Công bằng mà nói, ông cũng nhắc đến việc tạo cầu để khơi thông nguồn cung, tháo gỡ khó khăn cho sản xuất nhưng rồi mục đích của nó thấy thấp thoáng nhằm vào việc cứu nguy cho các tập đoàn quốc doanh đang giãy chết, các doanh nghiệp bất động sản và các ngân hàng liên quan trong nhóm lợi ích. Ông nói: “Trong hạn mức bội chi ngân sách được phê duyệt, phải tìm các nguồn lực để tăng tổng cầu (tìm đâu ra?), hỗ trợ thị trường; sớm công bố các biện pháp về thuế để giảm bớt khó khăn cho doanh nghiệp. Tăng nguồn cung tín dụng với thời gian dài hơn và lãi suất thấp hơn cho người mua nhà để ở nhằm giảm tồn kho bất động sản. Hỗ trợ thích hợp, kể cả khoanh nợ cho các doanh nghiệp gặp khó khăn tạm thời”
Nhiều chuyên gia kinh tế cho rằng các tập đoàn quốc doanh đang chết nên cho chết luôn thì vẫn có lợi hơn là cứu cho chúng sống ở tình trạng dặt dẹo. Thị trường bất động sản do ngân hàng rót tiền ra bơm lên quá cao so với thực tế, nay nó xệp đi để trở về với giá trị thực là điều hợp lý có lợi cho người có nhu cầu thực sự. Bây giờ lại tìm cách bơm tiền ra để cứu nó, để bơm giá lên là nhằm mục đích gì nếu như không nhằm mục đích cứu nguy cho các doanh nghiệp bất động sản và các ngân hàng trong cùng nhóm lợi ích? Những doanh nghiệp BĐS và ngân hàng cấu kết với nhau làm ăn sai trái thì phải để họ tự lãnh hậu quả và cho họ chết nếu như họ chỉ từng “tay không bắt giặc”. Nên chăng chỉ nên khoanh lại nợ xấu của các doanh nghiệp sản xuất và tìm cách hỗ trợ cho các doanh nghiệp nầy tiếp tục làm ăn.
Đọc xong thông điệp đầu năm của ông, một doanh nghiệp trong lãnh vực tư vấn đầu tư đã nói: “Thông điệp của thủ tướng chẳng nói lên được điều gì có ích cho các doanh nghiệp. Thông điệp đó không nêu ra được Chiến lược kinh tế mang tầm quốc gia, không đưa ra các trọng tâm của các bộ ngành trong năm 2013 cũng không nêu ra phân bổ ngân sách nhà nước vào các ngành. Một khi không có những thông tin cốt lõi soi đường đó thì các doanh nghiệp làm sao nắm bắt được tín hiệu để hướng đầu tư vào đâu, đầu tư như thế nào hầu lên kế hoạch làm ăn cho năm mới”
Để đưa ra được sách lược đúng đắn hầu vượt  khỏi tình hình bi kịch như hiện nay thì e rằng thủ tướng và ê kíp chính phủ không đủ sức làm nổi và cũng không thoát ra khỏi những vướng bận hành chánh, quản lý đầy rối ren để có thời giờ mà tỉnh tâm suy nghĩ (chưa nói là trong bộ máy ấy đầy rẫy bọn tham ô bất tài, chỉ biết chăm chăm dồn tư duy vào chuyện tư túi). Chuyện nầy phải nhờ vào trí tuệ của các nhà chuyên môn, các chuyên gia, các học giả, các nhà hoạt động kinh tế …Họ sẽ tỉnh táo nghiên cứu và tư vấn cho thủ tướng. Thế nhưng rất tiếc, nhóm tư vấn đầy tài năng có từ thời thủ tướng Võ Văn Kiệt đã bị thủ tướng giải tán. Rồi viện IDS, nơi tập hợp bao tài năng của đất nước, tự nguyện nghiên cứu đưa ra sách lược cũng như tư vấn không công cho thủ tướng nhưng thủ tướng không những không thèm quan tâm tới mà còn đẩy viện ấy vào chỗ phải đóng cửa. Hậu quả bây giờ đứng trước tình thế khủng hoảng, không còn ai giúp thủ tướng  tìm ra được lối thoát.
Thủ tướng trong vòng vây. Kể luôn những chuyện phải tiếp tục đối phó hậu chỉnh đảng, Thủ tướng đang rơi vào thế trận “thập diện mai phục” hiểm nghèo và thủ tướng đang loay hoay trong ấy. 
E rằng món nợ kinh tế to lớn của nhân dân, thủ tướng sẽ khó bề trả được.
HNC
——————————————————————-

Thông điệp đầu năm mới của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

(Chinhphu.vn)-Nhân dịp năm mới 2013, đồng chí Nguyễn Tấn Dũng, Ủy viên Bộ Chính trị, Thủ tướng Chính phủ có bài viết với tiêu đề: “Kiên quyết khắc phục yếu kém, vượt qua khó khăn, tiếp tục kiềm chế lạm phát, bảo đảm tăng trưởng, đưa đất nước phát triển bền vững”. Cổng Thông tin điện tử Chính phủ xin trân trọng giới thiệu toàn văn bài viết này.
 
Năm 2012 – một năm đầy khó khăn thách thức. Nhờ sự nỗ lực phấn đấu của toàn Đảng, toàn quân, toàn dân, của cả hệ thống chính trị, chúng ta đã đạt được những kết quả tích cực: Kinh tế vĩ mô có bước được cải thiện, lạm phát được kiềm chế ở mức thấp 6,81% (năm 2011 là 18,13%); kim ngạch xuất khẩu tăng trên 18%; dự trữ ngoại hối cao nhất từ trước đến nay, tỷ giá ổn định, niềm tin vào đồng tiền Việt Nam được nâng lên. Trong điều kiện kinh tế toàn cầu suy giảm, tổng sản phẩm trong nước (GDP) vẫn tăng trên 5%. Các lĩnh vực văn hóa, xã hội có bước tiến bộ; phúc lợi xã hội và an sinh xã hội được bảo đảm. Quốc phòng, an ninh, đối ngoại đạt nhiều kết quả. Chính trị xã hội ổn định. Nhìn chung, các chính sách phát triển đang đi đúng hướng.
 
Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng-Ảnh: VGP/Nhật Bắc
 
Mặc dù đạt được những kết quả nêu trên nhưng năm 2013 đất nước vẫn phải tiếp tục đối mặt với nhiều khó khăn thách thức: Kinh tế thế giới phục hồi chậm, các thị trường xuất khẩu và thu hút đầu tư chủ yếu của nước ta vẫn chưa thoát khỏi tình trạng suy giảm. Quá trình điều chỉnh chính sách của các nền kinh tế lớn vẫn chưa đem lại kết quả mong đợi, độ rủi ro và tính bất định vẫn còn rất cao. Nguy cơ về những cú sốc từ bên ngoài vẫn đang tiềm ẩn, có thể tác động xấu đến kinh tế nước ta.
Ở trong nước, những yếu kém về cơ cấu kinh tế và mô hình tăng trưởng chậm được giải quyết. Quá trình tái cơ cấu mới chỉ ở giai đoạn khởi động và còn nhiều khó khăn. Nợ xấu tăng nhanh, tồn kho còn lớn, lãi suất tín dụng vẫn cao so với khả năng sinh lợi của doanh nghiệp. Quản lý nhà nước còn nhiều yếu kém. Ý thức trách nhiệm và năng lực, phẩm chất của một bộ phận cán bộ công chức còn nhiều bất cập. Tham nhũng, lãng phí vẫn còn nghiêm trọng… Tất cả những yếu kém nói trên hội tụ và phản ánh trong bức tranh kinh tế và đời sống xã hội. Kinh tế vĩ mô chưa vững chắc, lạm phát vẫn có nguy cơ tăng cao trở lại. Nền kinh tế chưa lấy lại được đà tăng trưởng. Sản xuất kinh doanh và giải quyết việc làm đang rất khó khăn; nguồn lực của doanh nghiệp và thu nhập dân cư sụt giảm. Niềm tin của thị trường còn ở mức thấp. Trong khi đó, chúng ta phải thường xuyên đối phó với những âm mưu thủ đoạn nhằm gây mất ổn định chính trị xã hội, xâm phạm chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ quốc gia.
Trong bối cảnh nêu trên, để đạt được mục tiêu tổng quát đặt ra cho năm 2013 (1), đòi hỏi sự nỗ lực vượt bậc của toàn Đảng, toàn quân, toàn dân, của cả hệ thống chính trị trong việc thực hiện đồng bộ các nhiệm vụ giải pháp đã đề ra. Trong đó phải tập trung thực hiện tốt các trọng tâm sau đây:
1. Nâng cao chất lượng thể chế và khả năng phản ứng chính sách, tạo lập niềm tin cho thị trường
Thể chế là yếu tố quan trọng hàng đầu trong việc phân bổ và sử dụng hiệu quả các nguồn lực, ổn định kinh tế vĩ mô và tăng trưởng bền vững. Thể chế có chất lượng cao với thủ tục hành chính đơn giản, công khai, minh bạch và trách nhiệm giải trình đầy đủ sẽ tạo ra môi trường thuận lợi cho đầu tư kinh doanh, ngăn chặn tham nhũng lãng phí, góp phần quan trọng nâng cao sức cạnh tranh tổng thể của nền kinh tế. Đây còn là điều kiện để tái cơ cấu nền kinh tế, chuyển đổi mô hình tăng trưởng đạt hiệu quả. Để có thể chế và chính sách tốt phải kiên định quan điểm của Đảng về xây dựng nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, xuất phát từ nhu cầu phát triển và lợi ích của người dân. Cần làm cho chính sách có tính dự báo và ổn định cao hơn để người dân và doanh nghiệp định hướng đầu tư, phân bổ nguồn lực và dự tính được hiệu quả. Không ban hành chính sách mà chưa xác định rõ phương cách thực hiện và khả năng giám sát. Phải tính toán hiệu quả xã hội khi thực hiện, khắc phục tình trạng không ít chính sách mà chi phí thực thi lại lớn hơn lợi ích phát triển.
Trong điều kiện toàn cầu hoá và hội nhập quốc tế ngày càng sâu rộng, mọi biến động của thị trường thế giới tác động rất nhanh, rất mạnh đến kinh tế trong nước, đặc biệt là trong bối cảnh thế giới còn nhiều bất trắc, khó lường. Điều đó, đòi hỏi phải phản ứng chính sách nhanh nhạy, hợp lý. Những năm qua, không phải lúc nào chúng ta cũng làm tốt việc này, trong một số trường hợp chẳng những không tranh thủ được thời cơ, giảm thiểu được tác động tiêu cực từ bên ngoài mà còn tạo ra những cú sốc mới. Để khắc phục tình trạng này, phải có được nền tảng thể chế bền vững, có cơ cấu kinh tế và mô hình tăng trưởng hiệu quả. Tuy nhiên, không một thể chế nào có thể bao quát mọi hiện tượng kinh tế, nhất là trong môi trường đầy biến động hiện nay. Muốn có phản ứng chính sách tốt, phải tôn trọng quy luật kinh tế, nâng cao năng lực dự báo, tính toán đầy đủ phản ứng của thị trường và các hệ quả có thể xẩy ra. Việc ban hành hoặc điều chỉnh chính sách không được gây ra những biến động lớn, ảnh hưởng tiêu cực đến đời sống dân cư và hoạt động của doanh nghiệp.
2. Điều hành chính sách tiền tệ theo tín hiệu thị trường và theo lạm phát mục tiêu. Kết hợp chặt chẽ chính sách tiền tệ với chính sách tài khoá
Trong điều kiện ngân sách hạn chế, không gian chính sách tài khoá bị thu hẹp, chính sách tiền tệ có vai trò hết sức quan trọng trong việc kiềm chế lạm phát, thúc đẩy tăng trưởng. Trên nguyên tắc thực hiện chính sách tiền tệ chặt chẽ, phải điều chỉnh linh hoạt, bảo đảm giữ mức lãi suất phù hợp với lạm phát mục tiêu. Chỉ đạo quyết liệt việc xử lý nợ xấu để khơi thông dòng vốn cho nền kinh tế. Ngân hàng Nhà nước sử dụng có hiệu quả các công cụ thị trường mở để giảm lãi suất cho vay bảo đảm mức tăng tín dụng hợp lý; quản lý và giám sát chặt chẽ hoạt động của các tổ chức tín dụng. Giảm thiểu các biện pháp hành chính trong việc điều hành thị trường tiền tệ.
Trong điều kiện tổng cầu suy giảm, việc xử lý nợ xấu cần có thời gian, tăng trưởng tín dụng có thể còn thấp trong những tháng đầu năm, chính sách tài khoá có vai trò quyết định trong việc tạo cầu cho nền kinh tế. Phải khẩn trương triển khai những dự án đầu tư theo kế hoạch nhằm tăng nhanh tổng cầu để kích hoạt nền kinh tế, tạo tác động lan toả đến sản xuất kinh doanh và hoạt động của các doanh nghiệp. Trong quá trình thực hiện kế hoạch phải kết hợp chặt chẽ chính sách tài khoá và chính sách tiền tệ để điều tiết tổng cầu, bảo đảm kiềm chế lạm phát thấp hơn và thúc đẩy tăng trưởng cao hơn năm 2012.
 
 
Trước thềm năm mới 2013, công trình Thủy điện Sơn La về đích trước 3 năm là biểu tượng cho bản lĩnh, trí tuệ Việt Nam trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc-Ảnh: VGP/Nhật Bắc
 
 
3. Tháo gỡ khó khăn cho sản xuất kinh doanh và hỗ trợ thị trường
Phải hết sức coi trọng các giải pháp tạo cầu, trên cơ sở tạo cầu mà khơi thông nguồn cung, hướng ưu tiên của chính sách tài khóa, tiền tệ vào các đối tượng, lĩnh vực có mức tăng cầu lớn. Đó là khu vực nông nghiệp, nông dân, nông thôn, mở rộng thị trường xuất khẩu, phát triển hạ tầng kinh tế xã hội, nhà ở xã hội, ký túc xá… Đây cũng là một giải pháp để cải thiện đời sống nhân dân và các đối tượng còn nhiều khó khăn.
Trong hạn mức bội chi ngân sách được phê duyệt, phải tìm các nguồn lực để tăng tổng cầu, hỗ trợ thị trường; sớm công bố các biện pháp về thuế để giảm bớt khó khăn cho doanh nghiệp. Tăng nguồn cung tín dụng với thời gian dài hơn và lãi suất thấp hơn cho người mua nhà để ở nhằm giảm tồn kho bất động sản. Hỗ trợ thích hợp, kể cả khoanh nợ cho các doanh nghiệp gặp khó khăn tạm thời. Ban hành cơ chế mới về bảo lãnh tín dụng cho doanh nghiệp vừa và nhỏ. Tiếp tục đẩy mạnh cuộc vận động Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam. Kiên quyết ngăn chặn nạn buôn lậu, nhập khẩu các mặt hàng không bảo đảm tiêu chuẩn kỹ thuật và vệ sinh, an toàn, phòng dịch.
Cần nhấn mạnh rằng, các giải pháp chính sách tuy rất quan trọng nhưng cũng chỉ có tác động hỗ trợ, sự chủ động của các doanh nghiệp là yếu tố quyết định. Các doanh nghiệp phải biết biến khó khăn thành cơ hội đẩy nhanh quá trình tái cơ cấu nhằm nâng cao khả năng cạnh tranh, chiếm lĩnh thị phần. Phải triệt để tiết giảm chi phí, sử dụng có hiệu quả các nguồn lực, hạ giá bán để giảm nhanh tồn kho, tích cực triển khai các giải pháp mở rộng thị trường trong và ngoài nước.
4. Đẩy mạnh cải cách thủ tục hành chính, đề cao trách nhiệm của cán bộ công chức trong thực thi công vụ
Có  thể chế và chính sách tốt là rất quan trọng nhưng chưa đủ. Thể chế và chính sách được vận hành thông qua thủ tục hành chính và đội ngũ cán bộ, công chức. Đây cũng là công đoạn thường phát sinh tiêu cực. Phải kiên quyết loại bỏ các thủ tục không cần thiết, tăng cường kỷ luật kỷ cương, trách nhiệm của cán bộ công chức trong thực thi công vụ và xử lý nghiêm các hành vi nhũng nhiễu. Mở rộng việc thực hiện cơ chế một cửa, một cửa liên thông đến tất cả các huyện. Các cơ quan hành chính nhà nước phải công bố công khai mọi thủ tục hành chính với quy trình và thời hạn xử lý cụ thể, bảo đảm có tiến bộ mà người dân và doanh nghiệp có thể so sánh được. Cán bộ công chức phải nhận thức rõ trong mối quan hệ công vụ, người dân là chủ thể quyền còn cán bộ công chức là người thực thi trách nhiệm, là người phục vụ dân. Các bộ ngành, địa phương phải giám sát chặt việc thực hiện trách nhiệm của cán bộ công chức thuộc ngành, địa phương mình. Tăng cường kiểm tra việc đơn giản hóa thủ tục hành chính ở các cấp và công bố chỉ số cải cách hành chính ở các địa phương. Đề nghị Quốc hội, Hội đồng nhân dân, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và nhân dân tăng cường kiểm tra giám sát về cải cách thủ tục hành chính và trách nhiệm thực thi công vụ của cán bộ công chức trong từng nội dung quản lý, đồng thời tăng cường chất vấn, giải trình về cải cách thủ tục hành chính, tinh thần trách nhiệm của cán bộ công chức khi thi hành công vụ.
 
 
Ảnh minh họa
 
 
5. Đẩy mạnh tiến trình tái cơ cấu nền kinh tế
 
Khẩn trương thực hiện tái cơ cấu các tổ chức tín dụng gắn liền với việc giải quyết nợ xấu. Đây là hai quá trình liên quan chặt chẽ và tác động qua lại với nhau. Việc giải quyết nợ xấu phải thực hiện theo nhiều phương cách khác nhau ở từng tổ chức tín dụng cũng như ở cấp quốc gia, trong toàn nền kinh tế. Đây là công việc rất phức tạp, nếu không triển khai ngay, nợ xấu sẽ tăng thêm, việc xử lý sẽ càng khó khăn và nền kinh tế sẽ rơi vào tình trạng trì trệ. Không thể thấy hết mọi vấn đề cùng một lúc, điều cần thiết là có phương hướng đúng để hành động và chỉ có hành động quyết liệt mới nhận rõ mọi khả năng và lựa chọn được giải pháp tốt nhất để xử lý.
Trong ba nội dung của tái cơ cấu nền kinh tế từ nay đến năm 2015, tái cơ cấu doanh nghiệp nhà nước có vị trí đặc biệt quan trọng. Đây là trục kết nối chính trong tổng thể tái cơ cấu nền kinh tế, không chỉ vì doanh nghiệp nhà nước đang sử dụng nguồn lực lớn nhưng hiệu quả đạt được là chưa tương xứng mà còn do doanh nghiệp Nhà nước là một chủ thể quan trọng trong đầu tư. Doanh nghiệp nhà nước cũng đang chiếm tỷ trọng lớn trong tổng mức tín dụng của nền kinh tế, có tỷ lệ nợ xấu khá cao trong tổng nợ xấu của các ngân hàng thương mại. Cải cách doanh nghiệp nhà nước còn tạo ra đột phá trong việc tạo lập môi trường kinh doanh bình đẳng giữa các thành phần kinh tế, góp phần hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Các tập đoàn và tổng công ty nhà nước phải tập trung nguồn lực vào lĩnh vực kinh doanh chính nhằm thực hiện có hiệu quả chính sách công nghiệp, thúc đẩy tiến trình công nghiệp hoá và hiện đại hoá, hỗ trợ sự phát triển của khu vực tư nhân. Phải thực hiện công khai minh bạch, áp đặt kỷ luật thị trường trong hoạt động của doanh nghiệp nhà nước. Tiếp tục hoàn thiện cơ chế thực hiện chức năng chủ sở hữu và đại diện chủ sở hữu nhà nước tại doanh nghiệp. Tăng cường giám sát hoạt động của doanh nghiệp nhà nước.
6. Bảo đảm an sinh xã hội và phúc lợi xã hội
Trong những năm qua, Đảng và Nhà nước ta đã rất chú trọng đến việc bảo đảm an sinh xã hội và phúc lợi xã hội. Trong điều kiện kinh tế khó khăn, công tác này càng phải được coi trọng, đặc biệt quan tâm các đối tượng yếu thế dễ bị tổn thương. Trong năm 2013 phải tập trung đẩy mạnh giảm nghèo nhất là vùng đồng bào dân tộc thiểu số. Hỗ trợ các đối tượng cận nghèo và những hộ vừa thoát nghèo vươn lên giảm nghèo bền vững. Ngoài Chương trình 30a, Chính phủ đã quyết định một số chính sách mới cho 23 huyện có tỷ lệ hộ nghèo cao. Coi trọng phát triển kinh tế – xã hội ở các vùng tái định cư, bảo đảm cho đồng bào ta có cuộc sống ổn định, tiến tới phải tốt hơn nơi ở cũ, coi đây là tiêu chí quan trọng đánh giá hiệu quả tổng thể của bất kỳ một dự án đầu tư nào có gắn với thu hồi đất và tái định cư dân trong vùng dự án. Tiếp tục dành ưu tiên cho những người có công với nước, bảo đảm có mức sống không thấp hơn mức trung bình của dân cư trên cùng địa bàn.
Trong khi tập trung thực hiện các nhiệm vụ nêu trên, phải  đồng thời thực hiện tốt nhiệm vụ trên các lĩnh vực khác, đặc biệt chú trọng bảo đảm an ninh, quốc phòng, trật tự an toàn xã hội, giữ vững chủ quyền quốc gia và nâng cao vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế.
* * *
Phát huy những tiến bộ đã đạt được, kiên quyết khắc phục yếu kém, đề cao trách nhiệm, tinh thần tự lực tự cường, truyền thống đoàn kết – chung sức chung lòng, nhân dân ta, đất nước ta nhất định sẽ vượt qua khó khăn thách thức, thực hiện thắng lợi nhiệm vụ phát triển kinh tế – xã hội năm 2013.
***********
(1) Tăng cường ổn định kinh tế vĩ mô; lạm phát thấp hơn, tăng trưởng cao hơn năm 2012. Đẩy mạnh thực hiện 3 đột phá chiến lược gắn với tái cơ cấu nền kinh tế, chuyển đổi mô hình tăng trưởng. Bảo đảm an sinh xã hội và phúc lợi xã hội. Nâng cao hiệu quả công tác đối ngoại và hội nhập quốc tế. Tăng cường quốc phòng, an ninh và bảo đảm ổn định chính trị – xã hội. Tạo nền tảng phát triển vững chắc hơn cho những năm tiếp theo.
 
Được đăng bởivào lúc20:43

Trước khi bị bắt, Luật sư Lê Quốc Quân đã để lại những lời tâm huyết. – NTT

8 Th1

Trước khi bị bắt, Luật sư Lê Quốc Quân đã để lại những lời tâm huyết.

“Tôi xin đón nhận mọi khó khăn như những món quà mà Tổ Quốc đã trao tặng cho mình”.

(Lê Quốc Quân)

 

Tôi có may mắn là người gần gũi Luật sư Lê Quốc Quân nhiều hơn bình thường trong những ngày trước khi anh bị bắt. Lê Quốc Quân đã biết được những nguy hiểm sẽ đến với mình trong 1,2 ngày tới nhưng anh không hề tỏ ra nao núng hay sợ hãi. Trong những bữa tiệc mừng Giáng sinh, anh vẫn hồn nhiên, vui tươi, nhiệt tình, vẫn cất lên những tiếng hát với một tấm lòng vô cùng trong sáng đối với đất nước, với dân tộc.

Những lời tâm huyết trong đoạn audio trên đây đã thể hiện những điều đó.

Anh thanh thản đối mặt với hiểm nguy. Một người bạn có nick ở facebook là Huệ Giác viết anh là con người “chính nhân quân tử”. Tôi cho rằng nhận xét ấy hoàn toàn chính xác.

TỔ QUỐC GỌI TÊN

Đêm qua tôi nghe Tổ Quốc gọi tên mình
Bằng tiếng sóng Trường Sa, Hoàng Sa dội vào ghềnh đá
Tiếng Tổ Quốc vọng về từ biển cả
Nên bão bố dập dồn chăng lưới bủa vây.

Tổ Quốc của tôi, Tổ Quốc của tôi
Bốn nghìn năm chưa bao giờ ngơi nghỉ
Thắp lên ngọn đuốc Hòa Bình,
Bao người đã ngã
Máu của người nhuộm mặn sóng biển Đông.

Ngày hôm nay kẻ lạ mặt rập rình
Chúng ngang nhiên chia cắt tôi và Tổ Quốc
Chúng dẫm đạp lên dáng hình đất nước
Một tấc biển cắt rời vạn tấc đất đớn đau.

Sóng chẳng còn bình yên dẫn lối những con tầu
Sóng cuộn đỏ máu những người đã mất
Sóng cuồn cuộn từ Nam chí Bắc.
Chín mươi triệu môi người thao thức tiếng Việt Nam
Chín mươi triệu người lấy thân mình chở che Tổ Quốc linh thiêng
Để giấc ngủ trẻ thơ bình yên trong bão tố
Ngọn đuốc Hòa Bình trên tay rực lửa.

Tôi lắng nghe Tổ Quốc gọi tên mình

THƯ NGỎ

Là một công dân Việt Nam luôn tha thiết với sự lớn mạnh của Đất Nước và Dân Tộc mình. Tôi tin rằng chỉ có Tự Do, Dân Chủ mới giải phóng con người, đem lại sức mạnh giúp Việt Nam phát triển.

Là một Luật Sư bất đồng chính kiến, tôi có thể gặp những khó khăn hoặc bị tù đày.

Bởi vậy tôi viết thư ngỏ này trình bày những điều, phòng sau khi mình không còn được tự do thì sẽ có nhiều thông tin không chính xác.

Thưa nhất: Với sự hiểu biết về pháp luật của mình, tôi khẳng định rằng: những hoạt động tranh đấu, những bài viết, những lời nói của mình là tốt đẹp và hoàn toàn vô tội theo pháp luật Việt Nam và luật pháp quốc tế.

Thứ hai:: Tôi không hoạt động vì quyền lợi của bất cứ quốc gia nào khác, ngoài tổ quốc Việt Nam. Tôi hoạt động để góp phần xây dựng xã hội dân sự, tạo phong trào dân sự rộng rãi nhằm thực hiện nguyện vọng của nhân dân, thông qua cơ chế dân chủ và bằng phương pháp bất bạo động.

Thưa ba: Tôi đã nhiều lần bày tỏ quan điểm và lập trường của mình về những vấn đề Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền. Tôi nỗ lực tối đa để bảo vệ nó trong mọi hoàn cảnh. Tuy nhiên nếu khi tôi không còn được tự do, mà có những thông tin đi ngược lại với lý tưởng đấu tranh của mình, thì cần được coi là không phản ảnh đúng ý chí và lý trí của tôi. Những chứng cứ đó là hoàn toàn vô giá trị.

Thưa bốn: Tôi xin đón nhận mọi khó khăn như những món quà mà Tổ Quốc đã trao tặng cho mình. Tôi chịu trách nhiệm cá nhân về những hành vi của mình. Tôi sẵn sàng xin lỗi về những thiếu sót, nếu có, đối với anh em, bạn bè. Nhưng việc sử dụng các hành vi của tôi để buộc tội hoặc làm bằng chứng chống lại bất cứ ai, đều là vô hiệu. Tôi phủ nhận hoàn toàn mọi bằng chứng liên quan, làm phương hại đến các anh em khác đang tranh đấu vì một Việt Nam đổi mới, dân chủ, phát triển và giầu mạnh.

Cá nhân tôi luôn tin vào khát vọng và nỗ lực của chính nhân dân Việt Nam, tôi tin rằng một ngày không xa chúng ta sẽ có được tự do, có được dân chủ thực sự. Mọi người dân Việt Nam đều có thể bày tỏ quan điểm của mình một cách công khai, có quyền mưu cầu hạnh phúc và thành công ngay trên chính quê hương Việt Nam yêu dấu này.

Trân trọng kính thư

Tôi, Luật sư Lê Quốc Quân, xin cám ơn.

.

7/1/2013

NTT

Tường thuật 25/8/1978 về Lê Đình Chinh – BBC

8 Th1

Tường thuật 25/8/1978 về Lê Đình Chinh

Cập nhật: 12:08 GMT – thứ hai, 7 tháng 1, 2013
Ảnh tư liệu chụp cảnh dân quân Việt Nam bắt tù binh Trung Quốc ở Cao Bằng ngày 26/2/1979Dân quân Việt Nam bắt tù binh Trung Quốc ở Cao Bằng ngày 26/2/1979

Hôm 6/1/2012, Việt Nam đã tiến hành lễ an táng hài cốt của anh hùng liệt sĩ Lê Đình Chinh tại quê hương Thanh Hóa.

Nhưng trên một số trang mạng của người Việt có cáo buộc truyền thông nhà nước “không dám” nhắc đến hai chữ “Trung Quốc”, mặc dù ông Lê Đình Chinh được xem là người lính đầu tiên hy sinh trong giai đoạn hai nước căng thẳng ở vùng biên giới 1978-79.

 

Nhân dịp này, BBC xin giới thiệu lại một bài báo trên truyền thông tiếng Anh, viết về biến cố ngày 25/8/1978.

Đây là bài báo của hãng tin AP, đánh đi từ Bangkok, Thái Lan đúng ngày xảy ra vụ việc:

“Việt Nam và Trung Quốc nói đã xảy ra giao tranh hôm thứ Sáu [25/8] tại một chốt cửa khẩu bên trong lãnh thổ Việt Nam. Cả hai phía nói đã có nhiều người chết và bị thương.

Hà Nội và Bắc Kinh đồng ‎ ý rằng vụ việc xảy ra trong lãnh thổ Việt Nam, nhưng đưa ra tường thuật khác nhau về những gì đã xảy ra.

Đài phát thanh Hà Nội, được theo dõi ở đây [Bangkok, Thái Lan], nói nhiều kẻ “côn đồ” (hooligan) và công an biên phòng Trung Quốc đã vượt qua lãnh thổ Việt Nam, giết hai biên phòng Việt Nam và làm bị thương 25 người Việt.

Tân Hoa Xã của Trung Quốc lại nói bốn người Trung Quốc bị giết và hơn chục người bị thương nặng. Họ nói vụ việc xảy ra ở cửa khẩu Hữu Nghị Quan ở về phía Việt Nam tại biên giới Việt – Trung.

Đài phát thanh Hà Nội nói vụ việc xảy ra sáng thứ Sáu khi biên phòng Việt Nam và các thành viên Mặt trận Tổ quốc đang giúp Hoa kiều, đang bị mắc kẹt ở khu vực biên giới, trở về nhà ở Việt Nam.

Hơn 2.000 người Hoa ở Việt Nam đã bị kẹt tại Hữu Nghị Quan khi Trung Quốc đóng cửa biên giới ngày 12/7, cáo buộc tình báo Việt Nam giả vờ làm người tị nạn để vào Trung Quốc.

Tân Hoa Xã nói chính phủ Trung Quốc đã có lời phản đối mạnh mẽ với Việt Nam về “vụ khiêu khích”. Tân Hoa Xã nói va chạm bắt đầu khi giới chức Việt Nam gửi quân đội và cảnh sát để đàn áp các “nạn nhân” Trung Quốc ở biên giới.

Ảnh của báo Thanh NiênLễ an táng hài cốt liệt sĩ Lê Đình Chính diễn ra ngày 6/1

Công hàm phản đối được Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Trương Hải Phong trao cho Đại sứ Việt Nam Nguyễn Trọng Vĩnh tại Bắc Kinh, theo Tân Hoa Xã.

Vụ trưởng Vụ Trung Quốc Nguyễn Tiến cũng trao công hàm phản đối khẩn cấp cho nhà ngoại giao Trung Quốc Lỗ Minh ở Hà Nội. Ông Tiến mô tả vụ việc là “hành động phá hoại an ninh tại biên giới” và đòi Trung Quốc ngay lập tức chấm dứt khiêu khích, theo đài phát thanh Hà Nội.

Hà Nội nói người Trung Quốc, có dao, gậy, đá, đã đâm một người lính biên phòng được xác định là ông Lê Đình Chinh cùng một trợ tá. Theo Việt Nam, bảy người khác cũng bị phía Trung Quốc làm bị thương nặng.

Còn Tân Hoa Xã lại nói khoảng từ 100 đến 200 an ninh Việt Nam đã lật đổ chỗ ở tạm của các Hoa kiều. Theo cơ quan này, phía Việt Nam có lưỡi lê, dao găm, và gậy.

Tân Hoa Xã nói bốn người Trung Quốc bị giết, hơn chục người bị thương và những người còn lại bị đưa đi.

“Vụ việc có suy tính trước này là tội ác mới của giới chức Việt Nam trong cuộc đàn áp đẫm máu và tẩy chay người Hoa,” Tân Hoa Xã nói. “…Vụ này là bước đi nghiêm trọng và bừa bãi của phía Việt Nam” nhằm phá hoại cuộc đàm phán về biên giới.

Tân Hoa Xã nói Thứ trưởng Trung Quốc đã đòi Việt Nam chấm dứt ngược đãi Hoa kiều ở Việt Nam.

Trung Quốc đã cáo buộc Việt Nam ngược đãi số dân Hoa kiều đông đảo ở Việt Nam. Giới chức Trung Quốc nói khoảng 180.000 người Hoa đã từ Việt Nam trở về Trung Quốc.

Trong một buổi phát thanh cuối tuần trước, đài phát thanh Hà Nội kêu gọi đất nước sẵn sàng cho một cuộc chiến lớn chống lại “phản động quốc tế” – từ mà Việt Nam dùng để ám chỉ người Trung Quốc.

Việt Nam nói cuộc ra đi của người Hoa một phần là vì tin đồn của các “phần tử xấu” nói rằng họ sẽ bị trả thù do xung đột biên giới giữa Việt Nam và Campuchia, mà Trung Quốc đang ủng hộ Campuchia. Việt Nam được Liên Xô ủng hộ.”

 

Tàu chiến Trung Quốc thăm cảng Sài Gòn ngày 07/01/2013 – BS

8 Th1

Tàu chiến Trung Quốc thăm cảng Sài Gòn ngày 07/01/2013

Tình hình là sáng nay (ngày 07 tháng 01 năm 2013) lúc 7h30 sáng 3 tàu chiến của Trung Quốc đã vào cảng Saigon










 




Nguồn: FB Anton Lê

Mỹ lo sợ ‘Vạn lý trường thành dưới lòng đất’ của TQ – Zing

8 Th1

 

Mỹ lo sợ ‘Vạn lý trường thành dưới lòng đất’ của TQ

  • Google +1
  • Google +1
  • Facebook

Tổng thống Mỹ Obama đã ký sắc lệnh đưa “Vạn lý trường thành dưới lòng đất” của Trung Quốc vào diện đặc biệt lưu tâm và tìm cách cân bằng mối đe dọa này.

Theo đạo luật Ủy quyền quốc phòng quốc gia (NDAA) mới được Tổng thống Obama ký hôm 2/1, ủy quyền cho Lầu Năm Góc phải xem xét cả hai khả năng vũ khí thông thường và vũ khí hạt nhân nhằm vô hiệu hóa mối đe dọa từ các cơ sở lưu trữ vũ khí hạt nhân ngầm dưới đất của Trung Quốc, vốn được mệnh danh là “Vạn lý trường thành trong lòng đất”.

Đạo luật NDAA chỉ đạo Bộ Chỉ huy chiến lược Mỹ phải xác định các lỗ hổng về kiến thức liên quan đến chương trình vũ khí hạt nhân của Trung Quốc; tiến hành thảo luận về tác động của bất kỳ lỗ hổng như vậy đối với an ninh Mỹ; lập báo cáo đánh giá chiến lược răn đe hạt nhân của Trung Quốc, trong đó các yếu tố lịch sử, địa chính trị của chiến lược này; mô tả chi tiết về kho vũ khí hạt nhân của Trung Quốc, bao gồm số lượng có thể cung cấp và phạm vi liên lục địa của nó.

Bên cạnh đó, STRATCOM phải so sánh khả năng lực lượng hạt nhân giữa Mỹ và Trung Quốc, dự đoán về tương lai có thể có của kho vũ khí hạt nhân Trung Quốc; mô tả về chức năng và những khoảng trống trong lệnh chỉ huy và kiểm soát; đánh giá kho dự trữ nhiên liệu phân hạch của Trung Quốc, năng lực sản xuất cho các mục đích quân sự và dân sự.

Sắc lệnh được ban dựa trên bản báo cáo hôm 15/8/2012 của Bộ Chỉ huy chiến lược Mỹ (STRATCOM) cùng với kết quả của nhóm nghiên cứu của Tiến sĩ Phillip Karber. Báo cáo nêu bật mối quan tâm sâu sắc của cơ quan này về “Vạn lý trường thành trong lòng đất” của Trung Quốc, nơi đang sử dụng để triển khai và lưu trữ các tên lửa đạn đạo liên lục địa có khả năng mang đầu đạn hạt nhân và đầu đạn thông thường.

Mỹ phát hoảng với báo cáo về hệ thống “Vạn lý trường thành trong lòng đất” của Trung Quốc. Ảnh: Club.China.

Báo cáo cũng chỉ ra rằng, Mỹ không có các cơ sở lưu trữ vũ khí tiến công chiến lược tương tự. Trong khi đó, một nhóm nghiên cứu thuộc Đại học Georgetown, dẫn đầu là Tiến sĩ Phillip Karber đã tiến hành một nghiên cứu kéo dài trong 3 năm để lập nên một bản đồ về hệ thống đường hầm phức tạp của Trung Quốc kéo dài trên 3000 dặm.

Trong bản báo cáo với nhan đề Ý nghĩa chiến lược của Vạn lý trường thành ngầm của Trung Quốc, số vũ khí hạt nhân theo ước tính của cơ quan tình báo Mỹ là không chính xác. Nhóm nghiên cứu của Tiến sĩ Phillip Karber ước tính có khoảng 3000 vũ khí hạt nhân có thể được cất giấu trong một mê cung rộng lớn dưới lòng đất ở Trung Quốc.

Con số vũ khí hạt nhân của Trung Quốc mà cơ quan tình báo Mỹ đưa ra nhiều nhất cũng chỉ khoảng 300 đầu đạn hạt nhân đang được lưu trữ.

Trái ngược với mối quan ngại sâu sắc từ đạo luật mới của Mỹ, ông Bonnie Glaser, một chuyên gia nghiên cứu Trung Quốc tại Trung tâm nghiên cứu chiến lược quốc tế CSIS có trụ sở tại Washington, Mỹ lại có một cái nhìn hoàn toàn khác.

Ông cho rằng, đạo luật NDAA sẽ gây nhiều hậu quả lớn trong mối hệ Trung – Mỹ. Cộng đồng tình báo đang theo dõi tiến triển của vũ khí hạt nhân Trung Quốc sẽ nhìn thấy một mối đe dọa mới.

Mỹ có nhiều lý do để lo lắng về hệ thống đường hầm này vì không ai có thể biết trong đó chứa đựng những gì. Ảnh: Club.China.

Chia sẻ quan điểm này, ông Hans Kristensen, Giám đốc Thông tin dự án hạt nhân thuộc Liên đoàn các nhà khoa học Mỹ cho rằng, đạo luật mới thể hiện mối lo ngại chung đối với quá trình hiện đại hóa quân đội Trung Quốc.

Theo ông Kristensen, đó là “một sai lầm”. Điều này làm tăng mối nguy hiểm của cuộc chiến tranh giữa Trung – Mỹ. “Hai nước đang nhảy một điệu nhảy nguy hiểm. Điều đó chỉ làm tăng thêm căng thẳng quân sự và khả năng có thể dẫn đến một cuộc Chiến tranh Lạnh ở Thái Bình Dương”, ông Kristensen chia sẻ.

Câu hỏi được nhiều nhà phân tích Mỹ quan tâm là làm thế nào để Mỹ sử dụng vũ khí thông thường và vũ khí hạt nhân để trung hòa mối đe dọa từ những gì được lưu trữ trong các đường hầm như vậy ở Trung Quốc. Các thử nghiệm với bom hạt nhân xuyên boongke B61-11 cho kết quả đáng thất vọng.

Độ sâu thâm nhập của bom tương đối thấp, chương trình phát triển nâng cấp B61-12 rõ ràng đã có thể giải quyết vấn đề. Tuy nhiên, với những gì được nêu trong báo cáo của nhóm nghiên cứu Phillip Karber ở độ dài và độ sâu khác nhau của hệ thống đường hầm thì cần nhiều hơn một quả bom như vậy để loại bỏ mối đe dọa.

Vì vậy, đạo luật mới có thể coi là một sự hoảng sợ “vội vàng” của Quốc hội Mỹ về hệ thống “Vạn lý trường thành trong lòng đất” của Trung Quốc. Tình hình an ninh tại châu Á – Thái Bình Dương sẽ tiếp tục diễn biến theo chiều hướng rất phức tạp với đạo luật mới này.

Quốc việt

Theo Infonet

Biển Đông 2013 : Nguy cơ đối đầu Việt-Trung – RFI

8 Th1

Biển Đông 2013 : Nguy cơ đối đầu Việt-Trung

Biểu tình tại Hà Nội ngày 09/12/2012 với khẩu hiệu đòi Trung Quốc tôn trọng Luật Biển Liên Hiệp Quốc.

Biểu tình tại Hà Nội ngày 09/12/2012 với khẩu hiệu đòi Trung Quốc tôn trọng Luật Biển Liên Hiệp Quốc.

REUTERS/Stringer
 

Trong những ngày cuối năm 2012, đầu năm 2013, Bắc Kinh liên tiếp tung ra các thông tin bị đánh giá là mang tính chất hù dọa các láng giềng đang tranh chấp chủ quyền với họ trên Biển Đông. Mũi dùi của Trung Quốc, đặc biệt nhắm vào Việt Nam, với lời cảnh cáo công khai ngày 31/12/2012 vừa qua, tấn công vào bộ Luật Biển Việt Nam bắt đầu có hiệu lực kể từ ngày 01/01/2013. Các động thái quyết đoán của Bắc Kinh đã làm dấy lên mối lo ngại là sự cố có thể xẩy ra giữa Việt Nam và Trung Quốc ngoài Biển Đông.

Theo ghi nhận của các nhà quan sát, Bắc Kinh trong những ngày qua, không còn che giấu việc họ đang tăng cường đáng kể sức mạnh của các lực lượng quân sự cũng như bán quân sự của họ tại vùng Biển Đông.

Gần đây nhất, truyền thông Trung Quốc đã nhất loạt phô trương các cuộc tập trận được mệnh danh là để nâng cao tư thế sẵn sàng chiến đấu của các đơn vị quân đội đồn trú tại vùng Tam Sa được Bắc Kinh trao quyền cai quản vùng Biển Đông mà Trung Quốc đòi chủ quyền.

Trước đó, báo giới cũng tiết lộ thông tin về việc Hạm đội Nam Hải, đặc trách Biển Đông vừa được tăng cường bằng chiến hạm thuộc loại hùng mạnh nhất của Hải quân Trung Quốc hiện nay. Bên cạnh đó, đội tàu hải giám, chuyên tuần tra trên biển, cũng được tăng cường bằng hơn một chục tàu chiến cũ, trong đó có một khu trục hạm được đặc cách tuần tra tại Biển Đông.

Tất cả các chuyển động trên như nhằm thực hiện việc tỉnh Hải Nam, phụ trách Biển Đông, được Bắc Kinh trao cho quyền chận bắt tàu bè ngoại quốc bị đánh giá là xâm nhập trái phép lãnh hải của Trung Quốc, một quyết định được áp dụng từ ngày 01/01/2013, đúng vào hôm Luật Biển Việt Nam bắt đầu có hiệu lực.

Như để chuẩn bị cho việc thực thi Luật Biển mới của mình, ngay từ cuối năm ngoái, Việt Nam cho biết đã thành lập một lực lượng tuần tra để bảo vệ các khu vực đánh cá của Việt Nam trên Biển Đông và lực lượng này sẽ hoạt động kể từ 25/01/2013.

Quyết định của cả hai phía Việt Nam và Trung Quốc đã khiến cho nhiều quan sát viên lo ngại về nguy cơ sự cố nảy sinh giữa tàu Việt Nam và Trung Quốc trên vùng Biển Đông.

Theo Giáo sư Ngô Vĩnh Long thuộc Đại Học Maine (Hoa Kỳ), quyết định của Trung Quốc cho khám soát tàu bè ngoại quốc tiến vào Biển Đông rất nguy hiểm vì tiềm ẩn những đầu mối làm nảy sinh những sự cố, đặc biệt là với Việt Nam – cùng với Philippines – vốn bị Bắc Kinh coi là đối thủ chủ yếu.

Đối với Giáo sư Long, việc Việt Nam thành lập lực lượng tuần tra với nhiệm vụ bảo vệ vùng Biển Đông thuộc chủ quyền của mình chỉ có hiệu quả tương đối.

Trả lời phỏng vấn của RFI, Giáo sư Ngô Vĩnh Long trước hết phản bác lập luận chính thức của Trung Quốc, theo đó, quyết định khám soát tàu thuyền ngoại quốc tại Biển Đông là của riêng tỉnh Hải Nam. Theo giáo sư Long, đó chỉ là lập luận được đưa ra sau các phản ứng bất đồng tình của các nước khác.

Nhìn rộng ra khu vực, Giáo sư Ngô Vĩnh Long ghi nhận hai yếu tố rất thuận lợi cho Việt Nam trong việc đánh động dư luận quốc tế về các hành vi lấn lướt của Trung Quốc tại Biển Đông. Đó là việc Brunei, một nước cũng tranh chấp chủ quyền với Bắc Kinh ngoại Biển Đông lên làm chủ tịch ASEAN, và việc một nhà ngoại giao Việt Nam nhậm chức Tổng thư ký ASEAN.

Vấn đề đặt ra, theo giáo sư Long, là Việt Nam cần phải xác định rõ ràng hơn chính sách của mình liên quan đến Biển Đông, cho thế giới hiểu rõ chính sách này, mà nhất là phải cho người dân trong nước biết được đường lối của chính phủ.

 

 
Giáo sư Ngô Vĩnh Long – Đại học Maine (Hoa Kỳ)

 
07/01/2013
by Trọng Nghĩa
 
 

NVL : Trước hết về phía Trung Quốc, luật đưa ra không phải là của riêng tỉnh Hải Nam, mà theo tôi biết, cũng là của chính phủ trung ương, nhưng mà họ nói một cách lấp liếm …

Khi tỉnh Hải Nam nói là bắt đầu từ ngày 01/01/2013, sẽ cho công an biên phòng được quyền khám soát tàu bè ngoại quốc gọi là lãnh hải của Trung Quốc ở Biển Đông, tức là gần như là toàn bộ Biển Đông, thì trước đó, tờ China Daily đã nói rằng các lực lượng tuần dương của Hải quân Trung Quốc sẽ dùng tuần dương hạm của họ chận tàu bè đi vào vùng biển của họ một cách bất hợp pháp. Thành ra vấn đề này có hai yếu tố : một là tỉnh Hải Nam, và hai là chính phủ trung ương …

Riêng Hải Nam cũng đã rất nguy hiểm rồi : Đây là nơi đặt toàn bộ Nam Hải Hạm đội, hạm đội mạnh nhất của Trung Quốc… Giám đốc Sở Ngoại vụ Hải Nam lại là Ngô Sĩ Tồn, cũng là Giám đốc của Trung tâm nghiên cứu về Biển Đông (Viện Nghiên cứu Nam Hải). Trung tâm này cũng là nơi làm chính sách cho trung ương. Thành ra họ lấp liếm như vậy nhưng vấn đề ở đây không phải chỉ là của riêng tỉnh Hải Nam, mà là của cả chính quyền trung ương Trung Quốc.

Từ khi Trung Quốc đưa ra đường 9 đoạn thành một yêu sách đòi hỏi cả 80% Biển Đông, thì đây là chính sách từ lâu của họ, chứ không phải chỉ bây giờ tỉnh Hải Nam mới ra luật như vậy. Trung Quốc ngày càng ép các nước khác, mà Việt Nam là đối tượng chính của họ.

Về phần Việt Nam quyết định tuần tra trên Biển Đông, tôi nghĩ rằng Việt Nam không đủ sức để làm việc này. Việt Nam chỉ nói để cho có nói.

Biển Đông là một khu vực rất lớn, thành ra nếu Việt Nam muốn tuần tra dọc lãnh hải của Việt Nam, thì phải dựa vào người dân trên toàn lãnh thổ và dọc theo vùng duyên hải, khi thuyền bè Trung Quốc vào lãnh hải của Việt Nam, họ phải báo cáo cho chính phủ, và khi ấy, chính phủ phải lập tức loan tin cho thế giới biết để cho sự cố khỏi xảy ra, vì nếu không, thì tôi nghĩ là trước sau gì thì cũng sẽ xảy ra sự cố, gây khó khăn cho an ninh khu vực.

RFI : Giáo sư vừa nhận xét là trong vụ tự cho mình quyền khám soát tàu bè ngoại quốc đi vào Biển Đông, Trung Quốc đã tìm cách lấp liếm. Xin Giáo sư giải thích rõ hơn.

NVL : Trước hết là khi Trung Quốc đưa ra lệnh này – chính phủ trung ương đưa ra trước, tỉnh Hải Nam đưa ra sau – họ muốn thử phản ứng của các nước chung quanh và của thế giới. Các nước chung quanh, Philippines, Singapore…, và các nước ngoài khu vực như Mỹ, đều muốn Trung Quốc phải làm rõ vấn đề này.

Thấy có phản ứng của các nước chung quanh, Trung Quốc mới giả vờ nói là chỉ nhắm vào tàu thuyền của ngư dân Việt Nam mà thôi, hay là lấp liếm rằng, chỉ đối với thuyền ngư dân Việt Nam, trong vòng 12 hải lý !

Nhưng Trung Quốc vẫn nói rằng bất cứ ai đi qua đường 9 đoạn, thì họ có quyền kiểm soát, chứ không phải là 12 hải lý, chung quanh Hải Nam mà thôi… Điều đó có nghĩa là Trung Quốc nói :

« Tất cả những gì bên trong đường 9 đoạn là của tôi, nhưng tôi cho phép các vị đi ngang. Đối với các nước lớn như Mỹ… đằng nào cũng có quan hệ tốt, tôi cho các anh đi qua, nhưng mà cái thằng Việt Nam nó láo lếu, thì chúng tôi phải dạy cho nó một bài học trước ».

RFI : Nhận định của giáo sư về khả năng xẩy ra xung đột tương đối bi quan ?

NVL : Vâng… Trước hết, Trung Quốc bảo là ngư dân hay thuyền bè Việt Nam không được đi vào cái vùng mà Trung Quốc gọi là vùng biển của Trung Quốc, nhưng vấn đề là cái vùng đó như thế nào ? Là 12 dặm chung quanh Hải Nam, hay chung quanh ba quần đảo mà Trung Quốc đòi hỏi là Hoàng Sa, Trung Sa, Trường Sa ?

Mà những cái vùng này lại là vùng biển của thế giới, nếu người Việt Nam đi qua đó mà bị Trung Quốc bắn hay bắt – như họ đã làm – thì Việt Nam trả lời như thế nào ? Mà nếu Việt Nam có lực lượng tuần tra, để bảo vệ các khu vực đánh cá của Việt Nam – như Việt Nam nói – thì khi các lực lượng này, vì bảo vệ ngư dân Việt Nam mà bị Trung Quốc bắn vào, thì chính phủ Việt Nam sẽ làm gì ?

Việt Nam là một nước có lãnh hải dài nhất trong khu vực, nếu mà Việt Nam bị ép, thì các nước khác phản ứng như thế nào ?

RFI : Như vậy, Việt Nam có thể làm gì để tránh được các sự cố ?

NVL : Vấn đề không phải là chờ đến khi có sự cố rồi mới phản ứng. Tôi nghĩ rằng phải có trước một chính sách rõ ràng.

Trước hết, trong vùng lãnh hải của Việt Nam, nếu Trung Quốc tiến vào, thì Việt Nam phải hô hoán. Còn khi ngư dân Việt Nam đi qua các vùng đảo đang tranh chấp – chứ không phải là vùng lãnh hải của Trung Quốc – nếu bị Trung Quốc bắn hay bắt, thì Việt Nam phải tỏ thái độ rõ ràng. Phải nói trước, chứ không được chờ lúc sự cố xẩy ra rồi mới nói.

Còn đối với ngư dân Việt Nam, thì chính phủ phải yêu cầu không được đến gần lãnh hải của Trung Quốc – như là tỉnh Hải Nam chẳng hạn. Còn tại vùng đang tranh chấp – như Hoàng Sa – thì (chính phủ phải khuyên) thuyền đánh cá Việt Nam không nên vào vùng của những đảo có (lãnh hải) 12 dặm, còn những chỗ khác, những hòn đá chỉ có (lãnh hải) 500 thước thôi, thì ngư dân Việt Nam có thể tùy nghi đi ra đi vào. Nếu Trung Quốc dọa nạt hay bắt ngư dân Việt Nam, thì Việt Nam phải có thái độ và đưa vấn đề này ra cho thế giới biết.

Ví dụ như đảo Phú Lâm, có thể có 12 hải lý, hiện là vùng đang tranh chấp. Vùng nào đang tranh chấp thì phải nói cho dân biết là không nên đi vào vì nó còn đang tranh chấp, vì đi vào thì đúng là có sự tranh chấp.

Còn những vùng khác như là đảo nhỏ hay đá nhỏ, thì theo luật quốc tế thì chỉ được 500 thước thôi. Nhưng kể cả khi có tranh chấp, nếu lỡ mà sóng gió đẩy người ta vào vùng đó, thì Trung Quốc không thể viện có bắt hay bắn ngư dân Việt Nam được.

Nhưng mà phải nói cho dân chúng Việt Nam biết, để khỏi gây ra sự cố, trong khi đó thì chủ quyền phải tiếp tục đòi, tiếp tục đưa vấn đề ra cho thế giới biết là : « Chúng tôi đàng hoàng, chúng tôi thấy chỗ nào tranh chấp chúng tôi không đến, nhưng mà nếu đi vào lãnh hải của chúng tôi, chúng tôi sẽ hô hoán, nếu có sự cố thì vấn đề không phải là do phía Việt Nam mà là do phía Trung Quốc ».

RFI : Năm 2013, Brunei lên làm chủ tịch ASEAN, và một nhà ngoại giao Việt Nam làm Tổng thư ký ASEAN. Vai trò tổng thư ký có lợi cho Việt Nam trong việc nêu bật vấn đề Biển Đông hay không ?

NVL : Vai trò ASEAN rất quan trọng. Mặc dầu áp lực rất lớn của Trung Quốc, năm 2010, Việt Nam cũng có thể đưa vấn đề Biển Đông ra bàn cãi và lúc đó thế giới đã ủng hộ Việt Nam.

Tuy là một nước không có tranh cãi lớn với Trung Quốc, nhưng Brunei cũng bị đường lưỡi bò của Trung Quốc liếm gần hết vùng mà Brunei có yêu sách. Trong khi đó tranh cãi giữa Brunei và Việt Nam rất là nhỏ…

Thành ra giữa Việt Nam và Brunei, tôi nghĩ là có thể nói chuyện và dàn xếp một cách ổn thỏa vấn đề. Nếu làm được, Việt Nam sẽ được Brunei ủng hộ để đưa vấn đề Biển Đông ra bàn cãi… Ba nước rất quan trọng có thể đồng tình với Việt Nam là Brunei, Mã Lai và Phi Luật Tân.

Thật ra tranh chấp giữa Phi Luật Tân và Việt Nam lớn hơn rất nhiều. Tuy thế, theo tôi, nếu đàng hoàng thì giữa Việt Nam và Phi Luật Tân cũng có thể dàn xếp với nhau.

Đây (Việt Nam, Brunei, Malaysia và Philippines) là 4 nước có tranh chấp lớn nhất với Trung Quốc. Nếu 4 nước họp lại – đấy cũng là yêu cầu của Phi Luật Tân, nhưng chưa thành – tôi nghĩ là sẽ có cơ hội để 4 nước gặp nhau, thương lượng với nhau và đưa ra một chương trình, một chính sách để thế giới có thể ủng hộ được…

Về phần Việt Nam thì ông Lê Lương Minh là một nhà ngoại giao lỗi lạc, có rất nhiều kinh nghiệm. Làm Tổng thư ký ASEAN, ông có thể đưa ra những vấn đề đúng lúc để bàn cãi, để đưa vào chương trình nghị sự. Tôi nghĩ là nếu khôn khéo, trong vai trò này, Việt Nam có thể làm được rất nhiều chuyện.

Nhưng vấn đề lớn là…mặc dầu bộ Ngoại giao Việt Nam có rất nhiều người giỏi, tuy nhiên khác với Mỹ chẳng hạn – với một bộ Ngoại giao rất mạnh, đồng ý cái gì thì các bộ khác phải theo – ở Việt Nam, bộ Ngoại giao lại yếu, muốn làm cái gì, hứa cái gì và có thể không làm được bởi vì bị bộ này, bộ kia tranh giành ảnh hưởng. Thành ra, có vai trò tốt cũng khó có thể làm.

Vấn đề chính bây giờ không phải là vai trò của ông Lê Lương Minh, hay vai trò của Việt Nam Tổng thư ký ASEAN, mà là chính sách của Việt Nam như thế nào để có tác dụng.

RFI : Chính sách Việt Nam gần đây có dấu hiệu không rõ ràng ?

NVL : Vâng, có những tín hiệu không rõ ràng. Nếu trong chính phủ có rõ ràng đi nữa thì cách giải thích ra ngoài cho quần chúng không rõ ràng. Mà đây là vấn đề rất quan trọng.

Chính phủ (Việt Nam) không thể làm được một chính sách được các nước trên thế giới hay dân chúng ủng hộ, nếu không cho dân chúng, không cho thế giới thấy rõ ràng là chính sách của mình như thế nào. Nếu giấu chinh sách của mình đi thì khó tìm được ai ủng hộ mình.

Vấn đề ở đây là : Không những chính phủ phải có chính sách rõ ràng và thông báo cho thế giới biết, mà còn phải thông báo cho nhân dân trong nước biết. Nếu không, chẳng hạn khi nhân dân trong nước thấy Trung Quốc ép quá mà chính phủ không làm gì – mặc dầu có thể là chính phủ đã làm rất nhiều việc ở phía sau – thì sẽ có một sự khác biệt giữa dân chúng và chính phủ. Mà nếu có khác biệt giữa dân chúng và chính phủ, thì sức của chính phủ sẽ yếu đi.

Tôi nghĩ là chính phủ nên rõ ràng với trong nước và nước ngoài, để người ta có thể biết trước và ủng hộ chính sách của mình.

Việt Nam tập trận quy mô lớn kể từ 1975 – BBC

8 Th1

Việt Nam tập trận quy mô lớn kể từ 1975

Cập nhật: 11:34 GMT – thứ hai, 7 tháng 1, 2013

Media Player

 

Việt Nam vừa có cuộc tập trận với sự phối hợp của nhiều lực lượng quân sự, được cho là cuộc diễn tập lớn nhất kể từ năm 1975.

Xemmp4

Bạn cần mở JavaScript lên và cài phần mềm Flash Player mới nhất để nghe/xem.

Bấm vào đây để tải Flash Player mới nhất

Mở bằng chương trình nghe nhìn khác

Việt Nam vừa có cuộc tập trận với sự phối hợp của nhiều lực lượng quân sự mà báo chí trong nước gọi là diễn tập lớn nhất kể từ năm 1975.

Theo truyền hình nhà nước Việt Nam , đây là chương trình “diễn tập thực nghiệm thực binh, hiệp đồng quân, binh chủng quy mô lớn… nhằm nghiên cứu khả năng tổ chức chỉ huy hiệp đồng của sư đoàn bộ binh”.

Video clip này được trích từ bản tin VTV1 hôm 2/1/2013.

MỘT LƯỢNG LỚN TÀU CÁ TRUNG QUỐC XÔNG VÀO NAM HẢI – QUÂN VIỆT NAM KHÔNG HỀ DÁM RA TAY – BS

8 Th1

Posted by basamvietnam on 08/01/2013

junshi.xilu.com

BÁO CHÍ VIỆT NAM NÓI MỘT LƯỢNG LỚN TÀU CÁ TRUNG QUỐC XÔNG VÀO NAM HẢI [i]

QUÂN VIỆT NAM KHÔNG HỀ DÁM RA TAY

12.12.2012

Người dịch:  XYZ

Trong bối cảnh rắc rối xảy ra liên tiếp ở Nam Hải, tâm lý cảnh giác của Việt Nam đối với những hành động của Trung Quốc ở Nam Hải luôn căng thẳng. Theo tin từ báo chí Việt Nam, thiếu tướng Lê Văn Cương[ii] , nguyên Viện trưởng “Viện nghiên cứu chiến lược” Bộ Công an Việt Nam ngày hôm trước đã rêu rao rằng, để kiểm soát Nam Hải, Trung Quốc nay mai sẽ dựa vào lực lượng tàu cá nhiều hơn để hành động ở Nam Hải, điều này sẽ “gây trở ngại thêm cho chủ quyền lãnh hải của Việt Nam”.

 

Theo “Vietnamnet” ngày 10.12, Lê Văn Cương khi trả lời phỏng vấn gần đây đã nói, ông ta không cảm thấy ngạc nhiên trước việc tàu cá Trung Quốc cắt đứt cáp tàu thăm dò của Tập đoàn dầu khí quốc gia Việt Nam, cùng việc cho phép các cơ quan biên phòng công an khám xét tàu nước ngoài đi vào vùng biển Nam Hải bất hợp pháp mà tỉnh Hải Nam Trung Quốc vừa ban bố mới đây.      

Ông ta cho rằng, để có thể vừa “làm chủ” được Nam Hải, lại vừa không làm rách mất chiếc “mặt nạ hòa bình”, Trung Quốc sẽ dựa vào lực lượng tàu cá nhiều hơn để hành động ở Nam Hải, nay mai sẽ huy động hàng vạn tàu cá đến Nam Hải, đặc biệt là vùng thềm lục địa Nam Hải cùng “vùng đặc quyền kinh tế” của các nước khác.  

Đây là một cách làm mà Trung Quốc dựa vào lực lượng tự thân để “uy hiếp” người khác. Trung Quốc có thể dựa vào đó để vẫn “độc quyền” các vùng đặc quyền kinh tế mà không cần sử dụng vũ lực, đồng thời đoạt được “tài nguyên của các nước khác trong đó có Việt Nam”.   

 “Trong mấy năm tới đây, Trung Quốc còn sẽ phát triển theo hướng này”. Lê Văn Cương nói. 

1

Hàng vạn tàu cá Quảng Đông ra biển đánh cá

2

Tàu cá 725 băng băng tiến vào Nam Hải đánh cá

Bài báo nói, tàu cá Trung Quốc thường xuyên tiến vào Nam Hải với quy mô lớn, còn những chiếc tàu cá bé nhỏ của Việt Nam thì không thể đối chọi được, ngay cả trên “vùng biển Việt Nam” cũng không ngoại lệ. 

Lê Văn Cương còn cho biết, gần đây có chuyên gia Nhật Bản nói với ông ta, ngay đến một nước lớn như Nhật Bản mà cũng còn phải lo về tàu cá Trung Quốc. Nhật Bản không dám huy động tàu quân sự, bởi vì lo ngại điều đó sẽ khiến cho Trung Quốc cáo buộc Nhật Bản sử dụng tàu quân sự để tấn công tàu cá dân dụng.

Về điều này, Việt Nam cũng rơi vào tình cảnh tương tự. Lực lượng cảnh sát biển hiện nay của Việt Nam vẫn còn rất yếu, lực lượng kiểm soát nghề cá còn chưa được thành lập. 

Ở Việt Nam, kiểu buộc tội vô căn cứ và thái độ cứng rắn đối với những hoạt động của Trung Quốc trong vùng biển thuộc chủ quyền của mình giống như Lê Văn Cương không hề hiếm gặp. Một vài thành phố tại Việt Nam mấy hôm trước còn xảy ra hoạt động biểu tình chống Trung Quốc, phản đối Trung Quốc tuyên bố chủ quyền đã có với Nam Hải.  

Trong thực tế, Trung Quốc có chủ quyền không thể tranh cãi đối với quần đảo Nam Sa[iii] cùng vùng biển phụ cận, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi đã nhiều lần phản hồi lại trước cái gọi là sự phản đối của Việt Nam.

3

Tàu cá Trung Quốc sẵn sàng xuất phát

4

Tàu cá Trung Quốc tiến vào Nam Hải với sự hộ tống của tàu cảnh sát biển

Ngày 6.12, trước việc Tập đoàn dầu khí quốc gia Việt Nam mới đây cáo buộc tàu cá Trung Quốc cắt đứt cáp tàu thăm dò của mình, Hồng Lỗi nói, cách nói của Việt Nam không đúng với sự thật, vùng biển mà Việt Nam nói là nằm ở vùng biển chồng lấn do hai nước chủ trương, nằm giữa đảo Hải Nam Trung Quốc với phần đất liền Việt Nam ở phía ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ, còn tàu cá Trung Quốc thì đang tiến hành hoạt động sản xuất đánh bắt ngư nghiệp bình thường trong vùng biển này, đồng thời đã bị tàu phía Việt Nam đuổi đi vô cớ.

Trong phản hồi về các cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Việt Nam, Hồng Lỗi nêu rõ, bất cứ hành động nào làm loang rộng và phức tạp thêm sự tranh chấp Nam Hải cũng đều không nên khuyến khích và hỗ trợ. Phía Trung Quốc yêu cầu phía Việt Nam áp dụng các biện pháp hữu hiệu để bảo vệ một cách thiết thực sự an toàn và quyền lợi hợp  pháp của các công dân và cơ quan Trung Quốc ở Trung Quốc.

Tàu cá Trung Quốc đến quần đảo Nam Sa:  Thu hoạch cá lớn ở đất cực nam Trung Quốc thật tuyệt vời

Vào 17 giờ ngày 11.5,  chúng tôi bắt đầu lên tàu. Chuyến đi Nam Hải lần thứ 3 của chúng tôi bắt đầu.  Trong chuyến đi đến quần đảo Nam Sa lần này, chúng tôi phải mất 3 ngày 3 đêm mới tới.  

Chúng tôi ngồi trên chiếc tàu vỏ sắt loại 150 tấn, tàu 150 tấn trên đất liền được xem là một vật khổng lồ, nhưng khi ở trên biển lại chẳng khác gì một chiếc lá liễu. Và rồi, cuộc sống rung lắc đã bắt đầu. 17 ngày sau khi trở lại bờ, tôi ngủ trên giường vẫn còn cứ cảm thấy lắc lư. 

Trong khoảng thời gian 3 ngày, tàu chúng tôi đi ra hướng bãi Vạn An, cách xa bờ biển Việt Nam khoảng 70 hải lý, ở đó là bãi cá tây nam ở cực nam của Trung Quốc. Vào ngày thứ hai đi ra Tam Á, các container vận chuyển hàng hóa trên biển nhiều dần lên, lớn nhất ước tính khoảng 10 tấn. Theo hướng đông-tây ở 11 vĩ độ bắc hẳn là đường thủy quốc tế, các tàu du lịch, tàu khí tự nhiên, tàu chở khách lớn, tàu container thường xuất hiện ở  hai bên tàu chúng tôi.

Vào buổi tối ngày thứ ba, chúng tôi đã đến phạm vi khoảng 8 độ vĩ độ Bắc và 108 độ kinh độ Tây. Lưới cá đầu tiên của chúng tôi bắt đầu thả lưới tại đây. Thật thú vị là,  ánh đèn của tàu đánh bắt đã hút cá heo đển. Cá heo là loài cá không được ngư dân chào đón nhất, bởi chúng đến để ăn cá, cho nên cá heo mà kéo tới thì có nghĩa là thu hoạch cá sẽ không lớn.  

Vào khoảng 3 giờ đêm, nhiếp ảnh gia dưới nước Ngô Lập Tân của chúng tôi đánh thức tôi dậy khi đang say sưa, khẽ bảo tôi chạy ra đuôi tàu để xem. Tôi liền dậy chạy tới nhìn, có đến mười mấy con cá heo đang bắt cá trên mặt biển dưới ánh sáng đèn. Cá heo bơi đến hầu như không có tiếng động. Tôi và Ngô Lập Tân, còn có cả mấy trợ thủ lặn, ngồi ở phía đuôi tàu nhìn những con vật dễ thương nô đùa trước mặt mình. Tất cả chúng tôi đều im lặng, chỉ sợ các thuyền viên bị đánh thức, chỉ sợ họ thả lưới đánh bắt những con vật đáng yêu ấy mất. Thực ra cá heo là loài động vật rất thông minh, sau đó tôi còn một lần nữa được nhìn thấy chú cá heo bị mắc lưới đã nhảy qua mép lưới để trở lại biển khi các thuyền viên cất lưới.  

5

 

6

Cá chuồn bên tàu chúng tôi trên đường hành trình

Không phải tàu cá nào cũng thả lưới. Ở độ sâu khoảng 150 m dưới biển, ngư dân thả câu để câu cá, và thường là câu được cá lớn, lớn nhất có trọng lượng tới hơn 200 kg, loại này rất thường gặp. Chú cá đầu tiên của chúng tôi là do cậu con trai của trưởng tàu câu được, đó là một con cá ngừ răng chó nặng 85 kg. Đêm đó, chúng tôi ngồi trên tàu chốc chốc lại nghe vọng lại những tiếng reo mừng  hết cỡ, bởi liên tục có những chú cá lớn được câu lên, lần nào mọi người cũng hoan hô.

Khi đến Vĩnh Thự Tiêu[iv], trưởng tàu Lương cứ nhất định tặng cho các binh lính sĩ quan đóng quân trên đảo những con cá ngừ, mực ống … mà tàu chúng tôi đánh được, tặng tất cả những con to nhất ngon nhất. Trưởng tàu nói: “Ngư dân chúng tôi đánh bắt cá ở Nam Hải, quân đội là sự bảo đảm an toàn lớn nhất cho ngư dân chúng tôi.  Mỗi khi nhìn thấy quân hạm của chúng ta, chúng tôi đều rất vững lòng. Cho nên, lần nào đánh cá ở đây cũng đều tặng cá cho binh lính sĩ quan trên đảo”. 

Các binh lính sĩ quan đóng quân trên Vĩnh Thự Tiêu lần nào cũng tặng lại một vài món quà cho ngư dân đã cho cá, lần này là đồ hộp các màu, cánh gà rán đóng hộp, cá rán đóng hộp, còn có cả rau xanh đóng hộp các màu. 

 Nước ở Nam Hải có thể nhìn sâu tới trên 30m, cá, tàu chìm thỉnh thoảng lại xuất hiện trước mắt chúng tôi. Độ sâu lặn của chúng tôi phần lớn là không chế ở khoảng 30m, có cảm giác mình chẳng khác gì một chú cá bơi trong cung điện thủy tinh vậy. Nước ở Nam Hải lóng lánh, trong suốt giống như thủy tinh. 

 Ở Nam Hải của chúng ta, thực tế binh lính sĩ quan đại lục chúng ta chỉ đóng quân trên có 7 rạn san hô, lần lượt là Vĩnh Thự Tiêu, Hoa Dương Tiêu[v], Xích Qua Tiêu[vi], Đông Môn Tiêu[vii], Nam Huân Tiêu[viii], Mỹ Tế Tiêu[ix], Chư Bích Tiêu[x], cộng thêm đảo Thái Bình[xi] do Đài Loan đóng quân tổng cộng là 8.   

Cuộc hành trình 17 ngày đã cho chúng tôi biết được rằng, trong thời gian hơn nửa tháng, Việt Nam đã nổ súng vào tàu cá, ngư dân của chúng ta ở Việt Nam, tàu chiến Philippines đã nổ súng vào tàu cá, ngư dân của chúng ta, tàu chiến Indonesia đã bắt giữ tàu cá, ngư dân của chúng ta. Tàu ngư chính của chúng ta đã tới vùng biển xảy ra sự việc để đón đầu ngăn chặn những hành vi này, buộc họ phải phóng thích những tàu thuyền và ngư dân đã bị bắt giữ.  

Nam Hải đã là lãnh thổ của chúng ta, thì chúng ta khỏi cần phải sợ ai!

7

Đêm đến cá heo bắt cá dưới ánh đèn của chúng tôi

8

Có cá heo trong lưới nên bị ít đi rất nhiều, chiếc lưới to này một lần đánh được nhiều nhất là 30 000kg cá

9

Cá bị mắc lưới

10

Phân loại bảo quản cá đã đánh bắt

11

Các thuyền viên phân công rõ ràng, ai làm việc nấy

12

Tàu cá Trung Quốc đến quần đảo Nam Sa

13

14

Cá lớn chúng tôi câu được

15

Cá lớn mà những người dạy lặn của tôi là A Phi và A Phong câu được, họ vui mừng quá đỗi

16

Cá mặt trăng, cá đầu chùy…câu được

17

18

Cá mặt trăng, cá đầu chùy…câu được

19

20

Vĩnh Thự Tiêu có bưu điện cực nam của Trung Quốc

21

 Vĩnh Thự Tiêu có một vườn rau, còn có cả một cánh đồng Hà Nam, tôi may mắn được chụp ảnh người Hà Nam này

22

Xích Qua Tiêu, Anh Hùng Tiêu[xii] của chúng ta

23

Xích Qua Tiêu, Anh Hùng Tiêu của chúng ta

24

Tôi cùng người bạn lặn tới chiếc tàu chìm

25

Tôi cùng người bạn lặn tới chiếc tàu chìm

26

Đứng chụp ảnh trước chiếc bánh đà khổng lồ của một tàu mắc cạn

27

28

Chim đẻ trứng sinh con ở phía dưới boong bánh đà mắc cạn

29

Ở Tây Sa[xiii], Trung Sa, Nam Sa của Trung Quốc thường xuyên nhìn thấy tàu cá Việt Nam đánh bắt mực ống như thế này, khi chúng tôi quay về thấy có một tàu cá Việt Nam ở cách xa một khoảng chưa bằng cảng Đàm Môn

30

31

32

33

Tàu chiến của mấy tiểu quốc xung quanh Nam Hải ngăn chặn sự tác nghiệp của ngư dân nước ta, lại còn bắt giữ tàu cá, ngư dân của chúng ta. Xông lên trước lúc này lại là tàu ngư chính của chúng ta

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012


[i]   Tức Biển Đông.

[ii]   Trong nguyên bản gọi nhầm thành Lê Văn Trọng (黎文仲).

[iii]   Tức Trường Sa.

[iv]  Tức Đá Chữ Thập.

[v]   Tức Đá Châu Viên.

[vi]   Tức Đá Gạc Ma.

[vii]   Tức Đá Tư Nghĩa.

[viii]   Tức Đá Ga Ven.

[ix]   Tức Đá Vành Khăn.

[x]   Tức Đá Xu Bi.

[xi]   Tức Đảo Ba Bình.

[xii]  “Tiêu” (礁) theo tiếng Hán có nghĩa là “rạn san hô”.

[xiii]   Tức Hoàng Sa.

Like this:

Be the first to like this.

Bài viết này được đăng vào 08/01/2013 lúc 02:05 và tập tin được lưu ở Biển Đông/TS-HS. Bạn có thể theo dõi các phản hồi của bài viết này thông qua RSS 2.0 dòng thông tin. Bạn có thể Để lại lời nhắn, hoặc trackback từ trang của bạn.

4 phản hồi to “1538. MỘT LƯỢNG LỚN TÀU CÁ TRUNG QUỐC XÔNG VÀO NAM HẢI – QUÂN VIỆT NAM KHÔNG HỀ DÁM RA TAY”

  1. Hoàng Thị Lan đã nói

    08/01/2013 lúc 04:57 Nghẹn họng….trước cảnh vừa ăn cướp vừa la làng cướp cướp của bọn Tàu ô.

  2. h.anh đã nói

    08/01/2013 lúc 04:28 Bài báo với những luận điệu bỉ ổi quen thuộc. Đau xót thay vùng nước của cha ông để lại nay chỉ vì cái đại cục, cái sổ hưu…mà rơi vào tay bọn giặc.

  3. Trần thị Hường đã nói

    08/01/2013 lúc 03:46 Chúng ta có tội với Tổ Tiên ,có tội với con cháu chúng ta ……..

  4. Nguoivietxuongduong đã nói

    08/01/2013 lúc 03:15 Bọn Tàu cọng đã xuất khẩu cá sang Mỹ , nhưng người Viet tu do không mua nhửng thứ này.

 

Gửi phản hồi Cancel reply

Enter your comment here…

 

Chuyện tình “chàng 36, nàng 87” ở Sapa giờ ra sao? – VNN

8 Th1

Chuyện tình “chàng 36, nàng 87” ở Sapa giờ ra sao?

Chàng trai ấy giờ đã ngót 40, còn “em” của chàng giờ đã tròn 90 tuổi, cái tuổi thượng thọ. Nhiều độc giả tò mò, không rõ qua bao sóng gió, chuyện tình của họ giờ này ra sao?

Năm 2010, dư luận xã hội “nổi sóng”, khi Báo điện tử VTC News đăng tải loạt bài về chuyện tình của “nàng 87 và chàng 36”. Đã có nhiều cuộc tranh cãi diễn ra. Người cho rằng, đó là chuyện tình của người tâm thần, kẻ lợi dụng, người thì cho rằng, đó là sự suy đồi đạo đức…

Dư luận xã hội nóng bỏng đến mức, lãnh đạo địa phương đã phải vào cuộc nhiều lần để tìm hiểu thực hư chuyện tình này. Thậm chí, một vị lãnh đạo ở Lào Cai đã đích thân đưa Giàng A Linh, người tình trẻ của cụ bà xuống tận Hà Nội, khám tại Viện Sức khỏe tâm thần, Bệnh viện Bạch Mai, để chứng thực xem bộ não của Linh có vấn đề gì không.

Cặp tình nhân Sông – Linh 3 năm trước
Bác sĩ Nguyễn Văn Dũng, Trưởng phòng điều trị Tâm thần và Điều trị nghiện chất, Viện Sức khỏe tâm thần – Bệnh viện Bạch Mai, cho biết, sau khi làm các test thử, xét nghiệm bằng các phương pháp khoa học, thì kết luận Giàng A Linh không hề bị tâm thần.

Sau khi nhận được kết quả từ bệnh viện, Giàng A Linh rất vui. Anh đã bày tỏ với các bác sĩ rằng: “Sau khi mối tình của mình trở nên nổi tiếng, mình càng thấy yêu bà Sông hơn”.

Chỉ đến lúc đó, báo chí, các chuyên gia tâm lý, chuyên gia thần kinh, kể cả bạn đọc, mới thôi tranh cãi, đoán mò về cuộc tình này.

 
Cặp tình nhân này đã bật khóc khi nghĩ đến chuyện bị gia đình ngăn cản
Thực ra, ngay khi nhận được thông tin về chuyện tình kỳ lạ này từ “người rừng” Trần Ngọc Lâm, tôi đã tỏ ra nghi ngờ. Đành rằng đồng bào vùng cao có suy nghĩ về tình yêu, gia đình khác hẳn, nhiều khi chuyện lấy nhau do bố mẹ sắp đặt, hoặc lấy vợ về để có lao động, nhưng cũng không thể nào tin nổi lại có mối tình hiện hữu như thế.

Tuy nhiên, ông Lâm khẳng định rằng, chuyện tình ấy là có thật. Bản thân ông cũng đã trò chuyện nhiều lần với anh chàng Giàng A Linh và với tư duy của một thầy thuốc, ông khẳng định đầu óc của Linh hoàn toàn bình thường.

Còn về phía bà Hạng Thị Sông, thì ông Lâm biết rất rõ. Bà Sông có lẽ là người có thâm niên bán hàng rong ở thị trấn Sapa lâu nhất. Ở tuổi 87, bà vẫn cuốc bộ đều đặn từ nhà ở xã Sử Pán vượt quãng đường 20km đến thị trấn Sapa để bán hàng rong kiếm sống.

Giàng A Linh uống rượu giải khuây, chờ tình nhân đi bán hàng
Bao năm nay, cụ bà này vẫn tự kiếm sống. Ngoài tiền thuê trọ, ăn uống, bà dành dụm gửi về cho con cháu. Ở tuổi bà vẫn làm được như thế thì không thể có chuyện bị tâm thần được.

Trong cuộc trò chuyện với cặp tình nhân độc nhất vô nhị ở chợ Sapa, dù phải qua phiên dịch, song tôi tìm mọi cách đặt câu hỏi khó, liên quan đến cảm xúc, suy nghĩ. Từ câu trả lời, thái độ, biểu hiện cảm xúc, tôi tin rằng, hai con người hiện hữu giữa đời thực này, là những người bình thường như bao con người khác. Chỉ có một điều hết sức dị thường, đó chính là chuyện tình của họ.

Xã hội ngày nay, dù đã tiến bộ, cởi mở rất nhiều, nhưng những đầu óc bình thường nhất, cũng khó chấp nhận, hoặc khó có thể tin vào câu chuyện tình này. Vì thế, nó càng trở nên đặc biệt và hy hữu.

Tôi càng không tin vào tai mình, khi bà Lịch, chủ nhà trọ, nơi cặp tình nhân Sông và Linh thuê ở cùng nhau, bụm miệng cười rúc rích kể rằng, cặp tình nhân này mỗi lần bên nhau chả khác gì đôi chim cu gáy, “cứ như thể có giông bão trong rừng…”.

Bà Sông đi bán hàng rong kiếm sống
Những người đàn ông ở xóm trọ, quanh nhà bà Lịch thực sự ghen tị với anh chàng Giàng A Linh. Anh Linh được người tình chăm bẵm rất chu đáo. Đêm nào bà Sông cũng nấu nồi nước lá để người tình ngâm chân cho ấm.

Chuyện tình của họ không những đầy đủ về mặt tinh thần, mà còn cả cảm xúc thể xác. Đã nhiều lần hỏi đi hỏi lại câu chuyện tế nhị này, song cụ bà đã mấy đời chồng và anh chàng đã 2 đời vợ này, đểu bẽn lẽn khoe rằng, mỗi lần ở bên nhau, họ quên cả trời đất, làm “phiền” cả xóm trọ.

Cảm động với chuyện tình của 2 người, bà Lịch đã thuê thợ đắp cái cửa sổ căn phòng “đôi chim cu gáy” thuê trọ thành hình trái tim. Bà Lịch rất tâm đắc với ý tưởng đó của mình và coi biểu tượng đó là sự bất diệt của tình yêu.

Bà Lịch, chủ nhà trọ của cặp tình nhân Sông – Linh
và cửa sổ hình trái tim tặng đôi tình nhân
Nhưng rồi, bà Lịch buộc lòng phải làm một cái việc, mà trong lòng bà cũng cảm thấy bất nhẫn, đó là “cắt hợp đồng thuê trọ” với cặp tình nhân này. Nhiều người nói vào tai bà rằng, người già như thế, mà yêu nhau đắm say, thì dễ đột tử lắm. Nhỡ cụ bà nổi tiếng này đột tử, thì ai còn dám thuê nhà trọ của bà nữa.

Thời điểm đó, khách du lịch lên Sapa, ngoài việc đi thăm thú cảnh quan, thì đều muốn tìm gặp cặp tình nhân này. Không ít người dò hỏi bà Sông rằng bà uống thuốc gì mà được hưởng niềm hân hoan lâu vậy. Nhiều người còn nhờ bà mách nước, chỉ chỗ để xin… bùa yêu.

Họ luôn thể hiện tình cảm mỗi lúc bên nhau
Câu chuyện tình ầm ĩ xuất hiện trên mặt báo đã tròn 3 năm. Cộng với 6 năm họ chìm đắm trong men tình, đến hôm nay đã là năm thứ 9. Chàng trai ấy giờ đã ngót 40, còn “em” của chàng giờ đã tròn 90 tuổi, cái tuổi thượng thọ. Nhiều độc giả tò mò, không rõ qua bao sóng gió, chuyện tình của họ giờ này ra sao?

Có độc giả phản ánh, họ tìm lên chợ Sapa nhưng tuyệt nhiên không thấy bà Hạng Thị Sông, không thấy Giàng A Linh và lâu rồi cũng không thấy ai bắt gặp cặp tình nhân này uống rượu với nhau, tay trong tay đi trong sương mờ huyền ảo Sapa nữa.

Chúng tôi đã có hành trình trở lại Sapa, để tìm lại cặp tình nhân từng gây chấn động dư luận.

(Còn tiếp)

Theo VTC News

 

8 Th1

Người Mỹ muốn gì trong năm 2013? 

Ngay từ đầu năm mới, người Mỹ đã tỏ ra bi quan về nền kinh tế của họ, lo ngại về bất bình đẳng và gian lận kinh tế, đồng thời không muốn lún sâu vào các cuộc xung đột bên ngoài.

TIN BÀI KHÁC:

Bận tâm với hàng loạt các vấn đề trong nước, người Mỹ không muốn lún sâu vào các cuộc xung đột ở Trung Đông song lại muốn có hành động quân sự chống lại Iran để dừng chương trình hạt nhân của nước này.

Lo ngại về các vấn đề trong nước và về sự ràng buộc quốc tế đã tạo ra nhiều thách thức cho một thế giới mà có thể vẫn cần đến một nước Mỹ mạnh mẽ vững vàng.

Sau một khoảng thời gian lạc quan về kinh tế trước thềm cuộc bầu cử Tổng thống tháng 11/2012, viễn cảnh kinh tế của người Mỹ lại trở nên tiêu cực hơn vào đầu năm mới. Một phần tư dân số cho rằng nền kinh tế sẽ tồi tệ hơn trong 12 tháng tới, cao hơn từ con số 8% hồi tháng 9 – mức bi quan cao nhất kể từ tháng 6/2011. Chỉ 37% dự đoán kinh tế sẽ tốt hơn trong năm 2013, giảm từ con số 43% trong tháng 9.

Do vai trò cầm lái của nền kinh tế Mỹ trong nền kinh tế toàn cầu, những bi quan như thế không báo trước sự tốt đẹp cho châu Âu vốn đang rơi vào suy thoái, cũng không tốt cho Trung Quốc vốn đang sẵn sàng cho một sự hồi phục. Người Mỹ giờ không còn lạc quan nữa về các triển vọng dài kỳ của ổn định tình hình tài chính quốc gia. Chỉ 44% nói rằng Mỹ sẽ đạt được tiến bộ lớn về nợ nần trong 5 năm nữa.

Góp phần gây bi quan là lo ngại gia tăng về bất bình đẳng và xung đột tầng lớp. Cứ 10 người Mỹ thì có 4 người hiện tin người giàu ngày càng giàu hơn và người nghèo sẽ nghèo hơn, cao hơn so với con số 28% trong năm 2002. Hơn một nửa nghĩ rằng hệ thống kinh tế Mỹ đang thiên vị người giàu. Và hơn 2/3 cho rằng đang có nhiều xung đột giữa người giàu và người nghèo, tăng 21 điểm phần trăm kể từ năm 2009.

Nhưng không có cảm giác người Mỹ đang tiến sát xung đột tầng lớp trong năm 2013. Các cuộc thăm dò cho thấy họ chỉ muốn có một cơ hội tốt hơn để đạt được thành công – và họ không muốn các chính sách tái phân bổ của chính phủ, họ muốn những chính sách cho mọi người một cơ hội thành công, phản ánh một niềm tin nền tảng của người Mỹ về khả năng của cá nhân sẽ thành công nhờ nỗ lực chăm chỉ.

Trên bình diện quốc tế, trong năm 2013, hơn 80% nghĩ rằng Washington nên chú ý ít hơn tới các vấn đề ở nước ngoài và tập trung vào các vấn đề trong nước. Chủ nghĩa biệt lập đó có một lịch sử lâu dài ở Mỹ song đang trên đà tăng, hơn 10 điểm phần trăm chỉ trong thập niên qua.

Việc không thích ràng buộc có thể có một tác động trong năm nay về các chính sách của Mỹ ở Trung Đông. Cứ 10 người thì có 6 người muốn chính quyền Obama ít dính líu hơn vào khu vực này, đặc biệt là về những thay đổi lãnh đạo, chẳng hạn như khả năng thay đổi ở Damascus. Về cuộc chiến Syria, tỷ lệ tương tự nói Mỹ không có trách nhiệm phải làm điều gì đó về cuộc chiến này, một quan điểm có tiềm năng xung đột với cam kết của Tổng thống Obama sẽ can thiệp nếu chính phủ Syria dùng vũ khí hóa học trong cuộc khủng hoảng.

Năm 2013 sẽ là một năm quyết định cho sự hiện diện của Mỹ ở Afghanistan, khi Nhà Trắng và Lầu Năm Góc vạch ra lịch trình rút dần quân đội khỏi đây. Đối với hầu hết người dân Mỹ, điều này không thể xảy ra nhanh chóng. Cứ 10 người thì 6 người muốn lính Mỹ rút đi càng sớm càng tốt, tăng lên từ mức 40% trong năm 2010.

Tuy nhiên, mong muốn không dính líu lại không rõ ràng lắm trong quan điểm đối với Iran. Người Mỹ xem chương trình vũ khí hạt nhân của Tehran là mối đe dọa quốc tế lớn nhất đối với sự thịnh vượng của nước Mỹ. Và hơn một nửa số người được hỏi nghĩ rằng giữ một lập trường cứng rắn với Iran sẽ quan trọng hơn là tránh né một cuộc xung đột quân sự. Cách giải quyết này có thể sẽ được thử nghiệm trong năm 2013. 

Về Trung Quốc, gần một nửa người Mỹ nghĩ rằng chính phủ của họ nên cứng rắn hơn với Bắc Kinh và quan điểm này tăng 9 điểm phần trăm trong vòng một năm rưỡi qua. Chính quyền Obama đã theo đuổi nhiều vụ kiện chống lại Trung Quốc tại Tổ chức Thương mại Thế giới hơn so với thời chính quyền Bush. Người Mỹ dường như ủng hộ một khuynh hướng tương tự trong năm 2013.

Tóm lại, người Mỹ hướng tới năm 2013 bằng một sự pha trộn giữa bi quan kinh tế, thất vọng về bất bình đẳng kinh tế trong nước, chủ nghĩa biệt lập và một chút tự tin quyết đoán. Đây là một nước Mỹ hướng nội nhưng là một nước có thể bị khuấy động.

Thanh Hảo (Theo CNN)

 

Thế giới 24h: Tình báo Mỹ có sếp mới

8 Th1

Thế giới 24h: Tình báo Mỹ có sếp mới

– Obama nhiều khả năng chỉ định John Brennan làm Giám đốc Cục Tình báo Trung ương Mỹ; Nhật tố cáo tàu hải giám Trung Quốc vào vùng biển gần quần đảo tranh chấp … là những tin nóng trong ngày.

Nổi bật

Tờ Telegraph của Anh hôm 7/1 đưa tin, ông John Brennan, cố vấn chống khủng bố hàng đầu của Tổng thống Mỹ Barack Obama, nhiều khả năng được chỉ định làm Giám đốc Cục Tình báo Trung ương Mỹ (CIA).

Ông Brennan, 57 tuổi, là một nhân viên CIA có tới 25 năm kinh nghiệm. Tổng thống Mỹ Barack Obama từng cân nhắc đưa nhân vật này lên giữ chiếc ghế lãnh đạo Cục Tình báo Trung ương Mỹ kể từ năm 2008.

Tuy nhiên, kế hoạch này sau đó đã dừng lại, sau khi xuất hiện những nghi vấn về sự liên quan của ông John Brennan với những kỹ thuật thẩm vấn tinh vi dưới thời của chính quyền cựu Tổng thống George W. Bush.

  Ông John Brennan. (Ảnh: AP)

 

Không làm giám đốc của CIA, ông đã chọn một công việc mới trong chính quyền Obama, với trách nhiệm cao hơn và có tầm ảnh hưởng mạnh hơn. Đó là làm trưởng nhóm cố vấn chống khủng bố của tổng thống.

Theo tiết lộ của hãng tin AP, ông Brennan đã tham gia tích cực vào việc lập kế hoạch tấn công tiêu diệt trùm khủng bố Osama bin Laden 2 năm trước, phá vỡ các tổ chức khủng bố ở Yemen, Trung Đông, Bắc Phi.

Ông được xem là “kiến trúc sư” làm thay đổi diện mạo chính sách chống khủng bố của Mỹ, chuyển từ tập trung hỏa lực đánh Afghanistan, sang dùng công nghệ cao truy tìm, tiêu diệt mục tiêu trên phạm vi toàn cầu.

John Brennan cũng là người đi tiên phong trong nỗ lực hạn chế bớt vai trò của Cục Tình báo trung ương Mỹ đối với hoạt động tìm diệt mục tiêu định sẵn, và quay sang chỉ trích về chính sách tra tấn tù nhân của CIA.

Quan chức này cho rằng, Cục Tình báo Trung ương Mỹ nên quay trở lại với việc tiến hành những hoạt động thu thập thông tin tình báo, nhường lại công việc giết chóc cho phía quân đội thì hợp lý và hợp pháp hơn.

Giới phân tích nhận định, ông Brennan sẽ trở thành giám đốc xuất chúng của CIA. “Kể từ vụ 11/9, ông ấy đã ở tuyến đầu trong cuộc chiến chống lại mạng lưới khủng bố al-Qaeda”, một quan chức giấu tên cho biết.

Chức Giám đốc CIA hiện đang bỏ trống, sau khi ông David Petraeus từ chức vì bê bối tình dục. Theo một số quan chức Mỹ, “bồ nhí” của ông Petraeus là bà Paula Broadwell, người viết tiểu sử cho ông Petraeus.

Tin vắn

– Tổng thống Indonesia Yudhoyono đã lên tiếng kêu gọi Tổng thống Syria Assad từ chức ngay lập tức để thiết lập hòa bình tại quốc gia Trung Đông.

– Bốn tàu của Chính phủ Trung Quốc đã đi vào lãnh hải Nhật Bản xung quanh quần đảo Senkaku/Điếu Ngư, theo cảnh sát biển Nhật Bản ngày 7/1.

– Quân đội Ai Cập vừa phá một âm mưu tấn công nhà thờ Cơ đốc giáo tại khu vực cửa khẩu biên giới Rafah ở bán đảo Sinai vào sáng hôm qua 7/1.

– Nhân ngày sinh nhật của mình, nhà lãnh đạo CHDCND Triều Tiên Kim Jong Un đã quyết định tặng mỗi trẻ em dưới 10 tuổi trên cả nước 1kg kẹo.

– Đài truyền hình trung ương Trung Quốc cho biết, Trung Quốc vừa quyết định sẽ kết thúc hệ thống lao động cải tạo gây tranh cãi trong năm 2013.

– Hàng trăm người Uzbekistan đã tấn công vào đồn biên phòng Kyrgyzstan ở tỉnh Batken thuộc miền Nam, làm cho nhiều lính biên phòng bị thương.

– Hải quân Philippines xác nhận một máy bay không người lái do Mỹ chế tạo đã được thu hồi tại vùng biển ngoài khơi Masbate, miền trung nước này.

– Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe nói, ưu tiên hàng đầu của chính phủ liên minh là khôi phục nền kinh tế đang trì trệ, lấy lại lòng tin của công chúng.

– Tranh chấp về một hóa đơn tại bang Maharashtra đã leo thang thành các cuộc đụng độ giữa người Hindu và người Hồi giáo, làm bốn người chết.

Tin ảnh

Cựu thống đốc bang New Mexico (Mỹ) và Chủ tịch Google hôm 7/1 đã tới Bình Nhưỡng. (Ảnh: THX)

 

 

Phát ngôn

Hôm 6/1, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ Victoria Nuland tuyên bố, “trong gần 2 năm, chế độ của ông Assad đã đối xử hung bạo với chính người dân của mình”.

Do đó, “ông Assad đã mất hết tính hợp pháp và phải từ chức để tạo điều kiện cho giải pháp chính trị, chuyển đổi dân chủ, đáp ứng khát vọng của người dân Syria”.

Kỷ niệm

Chu Ân Lai, Thủ tướng đầu tiên của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, sinh ngày 5/3/1898, tạ thế ngày 8/1/1976.

 

  • Thanh Vân (tổng hợp)

Mong ông Thanh đừng vì ‘tế nhị’ mà nhụt chí

8 Th1

Mong ông Thanh đừng vì ‘tế nhị’ mà nhụt chí

– Một mặt bày tỏ kỳ vọng vào vai trò của một vị “Bao công” mới, mặt khác độc giả cũng chia sẻ những điểm khó, điểm vướng khi ông Nguyễn Bá Thanh “ra” TƯ. Người dân cũng mong truyền thông bớt ồn ào để Trưởng Ban Nội chính TƯ yên tâm làm việc.


Hãy trao thực quyền
Những độc giả biết đến Đà Nẵng đều hồ hởi mong đợi vị cựu Bí thư Đà Nẵng sẽ phát huy ưu điểm để đảm nhận tốt vai trò mới ở TƯ.

 

Độc giả cho rằng nhiệm vụ của ông Nguyễn Bá Thanh mới và khó. Ảnh: Lê Anh Dũng

Nói như độc giảxuanbinhtx@…  “tại Đà Nẵng ông Thanh đã thành công rồi. Tôi là người dân, tôi đi cũng rất nhiều nơi nhưng chung quy lại thấy Đà Nẵng từ năm 2003 đến nay rất đổi khác. Tôi hy vọng với cương vị mới ông Thanh, bằng kinh nghiệm của mình ông sẽ tìm ra nhiều con sâu trong bối cảnh hiện nay và tham mưu làm tới nơi tới chốn”. 

Tuy nhiên, đa phần độc giả đều cho rằng đây là một nhiệm vụ mới và khó, với những đặc thù riêng đòi hỏi bản lĩnh và cách hành xử rất khác. Nên có thể những kinh nghiệm thành công ở Đà Nẵng khó có thể ứng dụng trong bối cảnh mới.

Bạn lechin0511@… chia sẻ, “từng là một cán bộ điều tra hơn 30 năm chống tham nhũng về mặt kinh tế, tôi thông cảm với cái khó của ông Nguyễn Bá Thanh. Thực sự thì ông Thanh sẽ gặp nhiều khó khăn khi thi hành công việc vì đụng đến cái gọi là “vách đá quyền lực” trong lợi ích nhóm vốn đã hình thành từ lâu rồi. Đến bây giờ chúng ta mới dám nói ra (chứ chưa phải là vạch ra). Ông Thanh sẽ khó vì chỉ có quyền đề xuất chứ không có quyền chỉ đạo trực tiếp. Nhưng nếu ông biết phát huy sức mạnh của lòng dân thì ông sẽ chiến thắng”.

Độc giả huynhno@… phân tích, tham nhũng hiện nay là đại nạn. Kẻ tham nhũng có nhiều quyền, nhiều tiền. Chỉ một mình ông Thanh và chỉ với chức năng tham mưu thì khó mà chống nổi. Song với bản lĩnh và tài năng của ông Thanh tôi tin ông làm được. Những người trong sạch và toàn dân hãy đứng bên ông, bảo vệ ông để ông hoàn thành trọng trách mà Đảng giao.

“Đảng và Nhà nước hãy giao quyền lực nhiều hơn, hãy ủng hộ tuyệt đối ông Bá Thanh để trao cho ông thực quyền”, độc giả quanglv.pgbank@… viết.

Độc giả  baodong@… nói rõ hơn, “để Ban Nội chính phát huy vai trò và ông Thanh tận dụng được các sở trường vốn có thì hãy trao nhiều quyền cho ông, có thể là trao quyền tiền trảm hậu tấu. Bởi vì nếu chỉ với chức năng tham mưu thì ông có quyền hạn đâu mà quyết như hồi còn ở Đà Nẵng”.

Dựa vào sức mạnh của dân

Nhiều độc giả cũng “hiến kế” cho tân Trưởng Ban Nội chính. Chẳng hạn, theo bạn lephuonghai77@… và một số độc giả khác, ông Nguyễn Bá Thanh nên dựa vào sức mạnh của người dân, công khai số điện thoại cũng như hộp thư riêng để người dân góp ý và cung cấp thông tin.

Bạn dungdt76@… thì kỳ vọng, rất mong ông vững lòng vững chí, kiên quyết hơn nữa, không để rơi vào thế cô lập trong phòng chống tham nhũng cũng như trong xử lý công việc nội chính nói chung.

Còn theo độc giả dungkk_zz@…, công việc đầu tiên ông Nguyễn Bá Thanh nên làm ngay khi nhậm chức, đó là phải tổ chức lại nhân sự trong Ban Nội chính.

Để bộ máy làm việc hiệu quả, không tiết lộ thông tin nhạy cảm thì thì ông nên đích thân chọn những gương mặt mới tham gia vào bộ máy. Ngoài ra, ông cũng nên chọn các cố vấn pháp luật, luật sư giàu kinh nghiệm để hỗ trợ công việc. Rồi các điều tra viên giỏi từ các bộ ngành, kiểm toán… Nhân sự trong bộ máy giúp việc phải đảm bảo là những người có vị trí độc lập, không chịu tác động hay bị ảnh hưởng bởi bất kỳ nhóm lợi ích và phe phái nào. Có như vậy mới mong công việc đạt hiệu quả.

Ban phqthanh@… góp ý, tânTrưởng Ban Nội chính nên sử dụng công luận để hỗ trợ. Bởi càng công khai minh bạch quyết liệt trong chống tham nhũng, ông sẽ càng nhận được sự ủng hộ từ phía người dân để không bị vô hiệu hóa bởi các nhóm lợi ích.

Độc giả hungnv1965@… nhắn nhủ, “mong rằng sẽ không vì lý do “tế nhị” nào mà anh nhụt chí. Cũng mong rằng không có bất kỳ sự “tế nhị” nào lay chuyển được tấm lòng trung kiên của anh. Sẽ luôn có con mắt của nhân dân dõi theo”.

Những độc giả từng tiếp xúc hoặc làm việc chung với tân Trưởng Ban Nội chính TƯ thì e ngại, tính cách bộc trực của một người miền Trung điển hình như ông Thanh có thể sẽ không thuận khi làm việc trong điều kiện dày đặc các liên kết lợi ích nhóm. Vậy làm sao để thích nghi mà không mất đi cái “chất” vốn có.

Nói như bạnbinhan1792012@… “ông Nguyễn Bá Thanh ra “trụ trì” ở Hà Nội không dễ dàng. Khi mà vẫn còn nhiều người tự cho là “công thần” và sự liên kết lợi ích nhóm như Đảng từng chỉ ra vẫn còn ngấm ngầm. Tính cách bộc trực của ông có thể quen với người Đà Nẵng nhưng có thể không thuận tai với người Hà Nội. Nhưng tôi tin có Đảng, Nhà nước, Quốc hội ủng hộ, cơ quan truyền thông yêu mến, ông Nguyễn Bá Thanh sẽ làm được nhiều việc có ích cho dân cho nước. Tuy nhiên mọi người đừng quá nôn nóng. Ông ấy không phải là chiếc “đũa thần”. Tất cả đều phải có thời gian”.

Ngọc Lê (tổng hợp)

 

%d bloggers like this: