Lưu trữ | 10:39 Chiều

Phú: RẮN TÂM SỰ

22 Th1

RẮN TÂM SỰ

(Phú)

 Kha Tiệm Ly

Rồng lui chân theo cựu Đông Quân,

Rắn ngỏng cổ mừng tân niên kỉ.

Nhân ngày tư ngày tết, rắn em bày tỏ đôi lời,

Mong năm mới năm mung, mọi người được ban đại hỉ.

 

Nghĩ phận em,

 

Thân dài vai… nhỏ, ngàn đời không đứng được… hai chân!

Họ gần họ xa, thể tạng chỉ đổ đồng mấy kí!

Ở hang sâu hốc tối, bụi rậm tàn cây, mơ gì cửa rộng nhà cao,

Ăn bữa đói bữa no, ểnh ương cóc nhái, dám đâu sơn hào hải vị.

Chẳng truyền bệnh sán như anh Chó anh Heo,

Không ăn vụn cơm như anh Mèo anh Tí.

Biết thân hèn vóc mọn, em loay huay mãi tìm chốn vườn rậm rừng sâu

Mà cạn lý hết tình, người hung hãn cứ dồn vào đường cùng thế bí.

Trong mười hai con giáp, riêng rắn em thường bị lắm tiếng tai.

Dưới cặp mắt người đời, cả họ hàng  luôn bị coi xúi quảy.

 

Lại thoang thoảng bị móng vuốt diều hâu,

Cũng đều đều gặp con thần ve xị:

Mỏ dài vuốt nhọn, cắp lên non, cho con cháu chén  no nê,

Dao bén thớt dày, thảy vào bếp, đủ một bàn say bí tỉ!

 

Cho rằng,

 

Lũ chúng em luôn mang nọc độc giết người,

Mà bọn họ cố quên những lời chí lí:

Rắn giết người, tự cổ đếm được bao nhiêu?

Người giết người, đến nay xem ra hàng tỉ!

 

Lại chẳng nhớ:

 

“Xà tửu vô ưu,

Đông y hữu lý”.

Chẳng những nọc độc thuộc hàng quý dược của y sư,

Mà cả xương da cũng dạng ngãi phương trong điều trị.

An tì, bổ thận; chánh tông Gò Đen ngâm cùng thục địa, táo nhơn….

Tăng lực cường dương, rặc ri Bàu Đá hãm hổ mang với đương qui, cao kỉ…

Ngửi một hơi cũng đủ sảng khoái tinh thần,

Hớp một ngụm lại càng nâng cao sĩ khí!

Chiều về các cụ nhâm nhi,

Tối đến mấy bà yêu quý!

Hay cho câu “ông uống bà khen”

Thú cho chữ “ nhỏ nghe lớn chỉ! ”

Cao nọc rắn, trị thần kinh tọa, thoái khớp đại tài,

Rượu mãng xà, chữa gai cột sống, thống phong hết ý!

“Bách xà diệu dược”, công năng nổi tiếng ngập Trời Nam

“Ngũ độc gia truyền” chất lượng vượt qua bờ Âu Mỹ.

Mua nếu đúng căn nguyên thì chớ ngại tốn tiền,

Dùng chẳng rõ cội nguồn phải coi chừng lép ví!

 

Có hết đâu!

 

Xào lăn bầm nhuyễn, cuốn bánh tráng lá thơm,

Chặt khúc hầm nhừ, ngấm xả gừng ngũ vị.

Mặc cho nào bê thui, bê tái… món ngon sa số hàng hà.

Sánh sao với rắn nướng, rắn nhồi…đặc sản độc chiêu vô nhị?

 

Tuy nhiên,

 

Nếu đi đường chẳng nên lạng lách lung tung,

Thì uống rượu cũng đừng nhềnh nhàng bí tỉ!

Dù mồi “bắt”, có nhiều món để đầy mâm,

Nhưng dược tửu, cũng vài li cho có vị.

Quên ăn ham uống, sẽ tan nát tâm can,

Nhậu rượu bỏ mồi, ắt tổn hao chân khí.

Dùng vừa độ, hồn lâng lâng như lạc cõi thần tiên,

Nốc quá đà, trí mê muội sẽ theo loài ngạ quỉ!

“Chừa đường về”, để còn biết ngõ trước, ngõ sau,

Chớ “tăng hai”, mà lọt xuống bờ dưa, bờ bí!

 

Như nói trên,

 

Chẳng phải thân em phận rắn cắn người,

Mà là dược liệu thần y điều trị:

Cho quí ông sinh lực vô song,

Cho quí bà dung nhan tuyệt mĩ.

Nhậu rượu, mồi gà mồi cá, chỉ loại bá vơ.

“Đưa cay”, với rắn với trăn, mới là “mậu kị”!

So với rồng, với cọp, hình tướng nầy dù hơi kém oai phong,

Đọ cùng chuột, cùng heo, hương sắc đây chẳng lấy gì xấu xí.

 

Vậy cớ sao?

 

Dù em có cao chay xa bay,

Mà người cũng truy cùng đuổi bí.

Thế giới “thả” để bảo vệ môi trường,

Quí anh “giết” thì còn chi đạo lí?

 

Nay đây,

 

Nhân ngày xuân mới, hoa lá dâng hương sắc rộn ràng,

Mượn chén rượu đầy, rắn em tỏ đôi lời thủ thỉ:

Rắn có ích, không hề tội nhỏ tội to,

Rắn có công, chẳng có điều kiêng điều kị.

Năm nay rắn sẽ hóa rồng,

Mọi sự công thành như ý!

Bách phúc mãn đường.

Cung hỉ! Cung hỉ!

 

 

KHA TIỆM LY

 

Philippines đưa tranh chấp với Trung Quốc ra tòa án LHQ – TP

22 Th1

Philippines đưa tranh chấp với Trung Quốc ra tòa án LHQ

Xem tin gốc 

Tiền Phong – 5 giờ trước 584 lượt xem

TPO – Trong một động thái bất ngờ, Philippines tuyên bố sẽ đệ trình tranh chấp biển đảo với Trung Quốc ra tòa án Liên hợp quốc. Philippines và Trung Quốc đang rất căng thẳng trong vấn đề tranh chấp biển đảo.

 

Philippines và Trung Quốc đang rất căng thẳng trong vấn đề tranh chấp biển đảo.

 

Ngoại trưởng Del Rosario của Philippines tuyên bố: “Philippines sẽ dùng mọi cách thức chính trị và ngoại giao để giải quyết tranh chấp biển đảo với Trung Quốc theo phương thức đàm phán. Chúng tôi hi vọng sẽ mang lại giải pháp lâu dài cho tranh chấp này”.

Manila cũng thông báo cho đại sứ Trung Quốc tại Philippines Mã Khắc Thanh về quyết định đưa Trung Quốc ra tòa án phân xử theo Công ước về Luật biển (UNCLOS) của Liên hợp quốc, được cả 2 nước ký năm 1982.

Đây là một động thái mang tính bước ngoặt của Philippines trong tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc tại biển Đông.

Từ trước tới giờ, Trung Quốc vẫn chủ trương giải quyết song phương với các nước láng giềng trong tranh chấp lãnh thổ tránh việc quốc tế hóa.

Trong bản đệ trình lên tòa án Liên hợp quốc, Philippines cho biết cái gọi là “đường 9 đoạn” của Bắc Kinh, vẽ tuyên bố chủ quyền đối với hầu hết Biển Đông, trong đó có cả vùng biển, đảo nằm sát bờ biển các nước láng giềng, là bất hợp pháp.

Bản đệ trình cũng kêu gọi Trung Quốc “rút lại các hoạt động phi pháp, vi phạm quyền tối cao và tài phán của Philippines theo Công ước 1982 UNCLOS”.

Trong thời gian qua, Trung Quốc và Philippines có những căng thẳng xung quanh tranh chấp bãi cạn Scarborough/Hoàng Nham.

“Suốt từ năm 1995 đến nay, Philippines đã nhiều lần trao đổi quan điểm với Trung Quốc về giải quyết hòa bình những tranh chấp. Tới hôm nay, vẫn rất khó tìm được giải pháp”, Ngoại trưởng Philippines khẳng định.

Hà Anh
Tổng hợp

Trung Quốc chuẩn bị “chiến tranh cấp kỳ” – TN

22 Th1
 
 

Thơ Thanh Thảo – Chuyên gia nước ốc trường ca, cỡ vạn người làm – Nguyetuongthuy

22 Th1

Thanh Thảo là nhà thơ lớp chống Mỹ rất lừng danh! Nhưng lừng danh bởi cái gì thì tôi chưa được đọc nhiều. Một lần thấy chương trình nói về thơ Thanh Thảo với bài “tủ” rất nổi tiếng của ông, tôi đã rất chăm chú lắng nghe. Tôi thấy Thanh Thảo bước ra bãi cỏ và đọc bài “Dấu chân qua trảng cỏ”. Bài thơ chẳng có cảm xúc hay cái nhìn gì đặc biệt. Ngay cái tên của nó cũng gợi lên cho ta một chủ đề hết sức bình thường. Nếu văn học là đi qua thông tin cấp một, thì đầu đề bài thơ chỉ là 1,1 thông tin, với một khung cảnh, một cảm trạng. hay một suy tư kéo theo rất nhỏ nhắn. Đi thẳng vào bài thơ nó mới là niềm thất vọng lớn. Nó nhạt không thể nào tả được. Nếu mục đích của nó không “són ra” một tí tuyên truyền thì nó chẳng có gì để nói. Một tí đó nằm ở cuối của bài thơ

Cuộc đời trải mút mắt ta 
Lối mòn nhỏ cũng dẫn ra chiến trường 

Và:

Vùi trong trảng cỏ thời gian
Vẫn âm thầm trải mút tầm mắt ta
Vẫn đằm hơi ấm thiết tha
Cho người sau biết đường ra chiến trường…

Một tác giả viết dù nhạt như vậy, nhưng hôm nay chắc là do cơ số ưu tiên giành cho các cán bộ đại ca của văn học mậu dịch, ông lại vừa ẵm giải của Hội Nhà văn với trường ca chân đất. Cái gọi là trường ca này dài hơn bốn nghìn chữ, với tứ thơ và ý thơ nói cho nhanh đều cán đích nhạt hơn nước ốc. Chúng ta hãy thử suy luận hai từ “chân đất”, nó hoàn toàn là thông tin cụt lủn cấp một chẳng hề chứa một thông điệp nào của tư tưởng. Hơn thế, chữ chân đất gợi lên thứ nông phu nào đó. Một nông dân có thể rất đẹp trên cánh đồng, nhưng chưa thể trở thành nhân vật của mỹ học cao cả được. Thôi nói nhiều võ đoán, chúng ta thử bước vào mấy câu thơ tiêu biểu nhất:

– này bạn tre ngâm ơi
sao mắt rạng ngời
mùi hơi gắt
– thì Việt vương cũng nằm gai nếm cứt
như thân ta ủ kín trong bùn

Thanh Thảo lấy vua Việt Vương để làm duyên cho tre. Trời ơi vẻ đẹp của tre thuần phác lắm, nó ngâm trong bùn cao quí khác gì vàng thử lửa, hay con người bị thử thách trong ô nhục. Vậy việc gì phải an ủi nó bằng cách so với Việt Vương nếm cứt. Đúng là khi trong đầu chẳng có tư tưởng gì trọng đại người ta đành phải loay hoay với những điều vớ vẩn. Đây hoàn toàn là cách tự ti tiểu nông muốn lên gân. Về tu từ pháp, khi Nguyễn Huy Thiệp đưa “cứt” vào văn xuôi, nhiều người đã coi là “thẩm xú”, vậy mà thanh Thảo còn đưa cứt cả vào thơ, có lẽ xưa nay chưa từng có thẩm xú đỉnh cao kiểu cán bộ như vậy. Tiếp theo:

bác Năm Trì tàng tàng tàng
bác Năm Trì dân Quảng Ngãi
đêm láng lênh bác ngồi gãi háng
trăng hạ tuần

Đây hoàn toàn là thứ thơ thấy gì nói nấy, rơi vào dễ dãi, tự nhiên chủ nghĩa, đem cả việc gãi háng vào thơ khác nào bày ra thứ nhà tắm công cộng. Và còn đây một nền tảng văn hóa vô sản thật đặc trưng:

chúng tôi không xây Vạn Lý Trường Thành
chúng tôi đếch là hảo hán
chúng tôi tươi vui
bình thản

Hãy thử hình dung nếu Thanh Thảo nói với Căm-pu-chia “chúng tôi không xây Ăng-co-vát”, nói với Ai Cập “chúng tôi không xây tượng Nhân sư”, nói với Pháp “chúng tôi không xây tháp eiffel”, hay nói với nước Nga “chúng tôi không xây điện Krem-lin”… Đây hoàn toàn là sự vỗ ngực của ếch ngồi đáy giếng, chẳng biết thiên hạ là ai, bố mày vẫn nhất đây, nó hoàn toàn là chủ nghĩa Chí Phèo hay AQ. Đặc biệt với từ “đếch”, Thanh Thảo tỏ ra mình là thứ đại ca xuất sắc của đường phố, không coi ai ra gì, không coi thơ là gì, không coi nghệ thuật với thẩm mỹ là gì, bố mày đây thẩm xú vẫn hay… Ở đời, một động cơ thì xoay nóng rực, trục bánh xe thì chịu lực, chỉ có rẻ rách phơi trên rào mới nhàn tản mà thôi. Nhàn tản đó như Lỗ Tấn nói, có khác gì vô tích sự. Mấy ông lười biếng vẫn gãi rốn tự hào “ta sướng hơn vua, vì ta đói nhưng nhàn, chẳng phải làm gì”.

Đó là những câu hay bậc nhất của trường ca, khổ cuối cùng tôi còn trích dựa theo đoạn trích của nhà thơ – nhà báo Nguyễn Việt Chiến. Nói chung là nhạt và rất nhạt. Nền thơ Việt hôm nay nhếch nhác bé nhỏ vì nó là cái chợ cóc hỗn tạp, tôi nghĩ Thanh Thảo cũng chỉ là một thứ quán cóc chúng ta nên dẹp bỏ, từ đó mới hy vọng nền thơ được khai sáng như quảng trường, ở đó các nhà thơ sẽ được nói về mỹ học cao cả, cảm xúc dồi dào tinh tế, và cái Chân – là tình yêu công lý của giấy mực. Tôi rất muốn là một trong những người đầu tiên dọn dẹp chợ cóc này, nếu bạn nào muốn tôi giải phẫu thơ ai, đặc biệt của các đại ca quốc doanh thì hãy gửi lời mời, thơ, và một khoản nhuận bút. Nếu chúng ta tập trung vào việc dọn dẹp nền thơ thì cũng nhanh thôi. Một ngày tôi có thể dọn dẹp hai đại ca ăn lỳ ở bám hệ tem phiếu đòi quyền ưu tiên, như vậy một tháng sẽ thanh toán dăm bảy chục mớ giấy lộn vần vèo mốc meo.

Việc cấp bách tôi xin đề xuất là: bất cứ thứ thơ nào dài mà không có nhân vật, thì không được gọi là trường ca. Trung Quốc đã bỏ vài chục năm qua đi tìm sử thi và trường ca mà không thấy. Trường ca thì phải có chất bi tráng hay bi hùng kịch. Nhà thơ, nhà LLPB Insara mới đây có nói: các nhà thơ của chúng ta yếu ớt đến mức không thể có trải nghiệm sâu sắc để có cốt chuyện. Như vậy là đã quá rõ ràng, từ lý thuyết cao siêu, đến hiện thực và người trong cuộc, đều xác định với tầm vóc quá nhỏ bé của các nhà thơ Việt, đặc biệt là mấy ông sống nhờ bao cấp, khó mà trở thành kiến trúc sư của một cốt truyện.

Chúng ta hãy thẳng thắn, đừng à uôm ăn gian nữa, nếu trong thơ của mình không có cốt truyện và nhân vật, thì đừng có ăn bột nở mà gọi là trường ca. Xin dứt khoát việc đó cho! Và khi ngắm nghía nó để trao giải càng không bao giờ nên coi đó là trường ca. Xin cám ơn!

.

NHĐ 17/01/2013

Tác giả gửi cho NTT blog

THÔNG BÁO CỦA THƯỜNG VỤ HỘI NV VIỆT NAM VỀ GIẢI THƯỞNG HỘI NHÀ VĂN – Văn Công Hùng

22 Th1

THÔNG BÁO CỦA THƯỜNG VỤ HỘI NV VIỆT NAM VỀ GIẢI THƯỞNG HỘI NHÀ VĂN

 
 Trong mùa giải năm 2012, các thành viên Sơ khảo đến Chung khảo đều đọc kỹ tác phẩm, có chính kiến và bỏ phiếu bầu hợp lệ. Hoàn toàn không có cái gọi là “phiếu trắng”…
————

Ngày 21 tháng 01 năm 2013, tại Hà Nội, theo sự uỷ nhiệm của Ban chấp hành, Ban thường vụ Hội Nhà văn Việt Nam đã tiến hành phiên họp xem xét, thông qua Giải thưởng văn học năm 2012. Tham dự phiên họp có Trưởng Ban Kiểm tra của Hội.
 
Sau khi nghe báo cáo của các chủ tịch Hội đồng Sơ khảo và Chủ tịch Hội đồng Chung khảo, Thường vụ Hội Nhà văn Việt Nam nhất trí như sau :
 
1/ Việc xét giải thưởng văn học năm 2012 của Hội đã được tiến hành theo đúng Quy chế giải thưởng; từ khâu nhận tác phẩm đăng ký dự giải đến quá trình xét của Hội đồng Sơ khảo và Hội đồng Chung khảo đã thực hiện đúng quy trình, thể thức và tiến độ quy định.
 
– Các tác phẩm dự giải năm 2012 là tác phẩm của các tác giả, dịch giả xuất bản từ 01/11/2011 đến ngày 31/10/2012, thực hiện đúng quy định của  Quy chế giải thưởng. Từ 217 tác phẩm tham dự, qua Sơ khảo đã chọn được 15 tác phẩm vào Chung khảo.
 
– Quá trình xét giải từ cấp Sơ khảo đến cấp Chung khảo được tiến hành công khai, dân chủ, tôn trọng mọi ý kiến khác nhau và quyết định bằng phiếu bầu.
 
– Các tác giả có tác phẩm dự giải không tham gia Hội đồng Sơ khảo và Chung khảo.
Kết quả làm việc các bước đều có biên bản đầy đủ, báo cáo Ban chấp hành.
 
– Quy chế giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam quy định: các tác giả là hội viên của Hội và chưa phải hội viên đều có quyền tham dự. Việc các uỷ viên Ban chấp hành tham dự giải là quyền và trách nhiệm của một hội viên, hoàn toàn không có cái gọi là “lợi ích nhóm”. Trong các nhiệm kỳ trước đã có nhiều nhà văn nổi tiếng trong  BCH đã được giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam.
 
– Mùa giải 2011, bắt đầu thực hiện theo Quy chế mới, nên năm 2011 phải xét cả hai năm 2010 và năm 2011. Do đó, để bảo đảm chính xác, Ban Chung Khảo bỏ phiếu hai lần, mỗi lần cho một năm.
 
– Trong mùa giải năm 2012, các thành viên Sơ khảo đến Chung khảo đều đọc kỹ tác phẩm, có chính kiến và bỏ phiếu bầu hợp lệ. Hoàn toàn không có cái gọi là “phiếu trắng”.
 
Theo Quy chế, giải thưởng của Hội gồm có Giải thưởng và Bằng khen của BCH Hội Nhà văn Việt Nam;
 
2/ Hội nghị đánh giá cao kết quả làm việc của Hội đồng Sơ khảo, Chung khảo và quyết định tặng Giải thưởng văn học năm 2012 gồm các tác phẩm sau: 
 
I. GIẢI THƯỞNG:  
 
1. Văn xuôi:
 
– Tập truyện ngắn Thành phố đi vắng của nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ
 
2. Thơ:
 
– Tập Trường ca Chân đất của nhà thơ Thanh Thảo
 
– Tập thơ Giờ thứ 25 của nhà thơ Phạm Đương
 
– Tập thơ Màu tự do của đất của nhà thơ Trần Quang Quý
 
3. Lý luận phê bình:
 
– Tập tiểu luận, phê bình văn học Đa cực và điểm đến của nhà văn Văn Chinh
 
II. Tặng BẰNG KHEN của BCH Hội Nhà văn Việt Nam:
 
1. Văn xuôi:
 
– Tiểu thuyết Trò chơi huỷ diệt cảm xúc của nhà văn Y Ban
 
– Tiểu thuyết Thế kỷ bị mất của tác giả Phạm Ngọc Cảnh Nam
 
2. Thơ:
 
– Tập thơ Hoa hoàng đàn nở muộn của nhà thơ Khuất Bình Nguyên
 
– Tập thơ Chất vấn thói quen của nhà thơ Phan Hoàng.
 
Như vậy, Giải thưởng văn học năm 2012 của Hội Nhà văn Việt Nam gồm 5 giải chính thức và 04 Bằng khen của BCH Hội Nhà văn Việt Nam.
 
3/ Ban Thường vụ giao cho Ban Sáng tác tổ chức thông báo rộng rãi trên các phương tiện thông tin đại chúng và tổ chức lễ trao giải vào dịp đón xuân Quý Tỵ 2013.
 
                                                                                                                                                  T/M BAN THƯỜNG VỤ
                                                                                                                                                              CHỦ TỊCH
 
 
                                                                                                                                                Nhà thơ HỮU THỈNH
                                                                                                                                                              (đã ký)
 

 

2 nhận xét:

That xát lát nói…

“Giải thưởng” thì nghe được nhưng “bằng khen” thì nghe nó kỳ kỳ thế nào ý.

01:21 Ngày 22 tháng 1 năm 2013

Nặc danh nói…

Tất cả đều ngon lành, tốt đẹp giống hệt báo cáo của thủ tướng! Phấn khởi tự hào quá!

03:54 Ngày 22 tháng 1 năm 2013

Tâm sự của một Đảng viên – BBC

22 Th1

Tâm sự của một Đảng viên

Nguyễn Văn Thọ

Người Việt tại Đức

 

Cập nhật: 10:55 GMT – thứ hai, 21 tháng 1, 2013

Tôi thiết nghĩ, bấy nay lâu lắm rồi chúng ta chỉ nghĩ dối và nói dối.

Tôi tham gia vào Đảng từ 1972. Cả một thời niên thiếu, tôi đọc biết bao sách, chuyện… nghe từ chính cha tôi gương hy sinh của các đảng viên Đảng Lao động trước là Đảng Cộng sản Đông Dương và tôi đi theo Đảng từ 16 tuổi. Khi ấy, chúng tôi khi ấy, đã là cả một thế hệ Sống vì Đảng chết không rời Đảng.

 

Nói là sống và chết như thế thực ra không đúng nghĩa lắm, chúng tôi đã chiến đấu không ngại hy sinh gian khổ, vì mục tiêu lớn nhất của Đảng mà đại diện là Chủ tịch Hồ chí Minh nói: Xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, thống nhất hạnh phúc, tự do, ai ai cũng có cơm ăn áo mặc và người già trẻ em được chăm sóc (như thế giới phương Tây hôm nay, ví dụ như Đức, Thụy Điển, Thụy Sĩ v.v…)

Song từ sau 1975, do hệ lụy bởi những tư tưởng nông dân – chiến thắng xong thì lo an nhàn hưởng lạc, vơ vén tham lợi…, do nhiều chính sách cán bộ, đường lối kinh tế sai lầm, Đảng đã mất niềm tin trong dân chúng tới nghiêm trọng.

“Các đảng viên cao cấp trong Bộ Chính trị nếu không kiên quyết, trước hết là không tự sửa mình, sau là kiên quyết chỉnh đốn Đảng, thay đổi bộ máy chính phủ, kiên quyết hơn nữa chống tham nhũng, kể cả thi hành kỉ luật ngay những cán bộ cao cấp thì các anh có tội với lịch sử của dân tộc.”

Bây giờ hãy dạo quanh Hà Nội, hãy quan sát hầu hết những ngôi nhà lớn, những khu đất đẹp nhất là quanh bốn quận huyện nội thành, quanh Tây Hồ thuộc về ai? Rất nhiều những mảnh vàng giá trị xưa ấy, trước đây của là tài sản quốc gia.

Từ những chính sách sai lầm về đất đai, về phát triển kinh tế, về sử dụng cán bộ, về sử dụng người hiền tài Trí thức… Đảng đã tạo nên nhiều lỗ thủng để xã hội đầy rẫy lũ quan lại tham nhũng và ức hiếp dân chúng.

Trong tất cả các bộ máy công quyền, số đảng viên tận tụy vì nhân dân hy sinh như thời kì đầu của Đảng rất ít. Đảng viên giờ đây không còn là một tấm gương để những thanh niên yêu đất nước noi theo, thậm chí rất nhiều cán bộ Đảng từ trên xuống dưới đã thoái hóa biến thành con sâu con một đục khoét tài nguyên của đất nước.

Những sự kiện như Văn Giang, như sự ứng xử với bà giám đốc nông trường sông Hậu hai lần anh hùng là cái tát với những đảng viên như chúng tôi. Chúng tôi những đảng viên bình thường rất đau lòng.

Tôi đọc bài Bấm phỏng vấn ông Trương Tấn Sang với một ý nghĩ nghiêm túc, nhiều suy nghĩ và không ngần ngại phát biểu. Các đảng viên cao cấp trong Bộ Chính trị nếu không kiên quyết, trước hết là không tự sửa mình, sau là kiên quyết chỉnh đốn Đảng, thay đổi bộ máy chính phủ, kiên quyết hơn nữa chống tham nhũng, kể cả thi hành kỉ luật ngay những cán bộ cao cấp thì các anh có tội với lịch sử của dân tộc.

Đất nước ta không thiếu người hiền tài, thi hành Nghị quyết 36 chúng ta có thể sử dụng rộng rãi lực lượng trí thức có tài, kể cả trước đây họ ở bên kia chiến tuyến.

Tôi thiết nghĩ, nếu động viên được sức mạnh dân tộc, kiên quyết thay đổi Đảng sẽ lấy lại lòng tin của dân nhân và làm con thuyền dân tộc, đất nước không chìm đắm.

Bài viết nêu quan điểm riêng của tác giả, đang sống ở Đức. Ông là tác giả cuốn ‘Quyên’, giải B Cuộc thi tiểu thuyết lần 3 (2006-2009) của Hội Nhà văn Việt Nam.

 

‘Niềm tin với Đảng đang bị thách thức’ – VNE

22 Th1

‘Niềm tin với Đảng đang bị thách thức’

“Niềm tin của nhân dân đối với Đảng và chế độ đang bị suy giảm do tệ tham nhũng, lãng phí, suy thoái đạo đức lối sống của một bộ phận cán bộ, đảng viên. Nhưng tôi tin, nhân dân bao dung vẫn tin và kỳ vọng nếu Đảng kịp thời chỉnh đốn”, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang trả lời báo chí.

> Tổng bí thư: ‘Dư luận băn khoăn tự phê bình như hòa cả làng’/ ‘Tự diễn biến đe dọa sự tồn vong của Đảng’

– Năm 2012, tính cởi mở và dân chủ đã được thể hiện rất rõ trên các diễn đàn thảo luận về những vấn đề hệ trọng của đất nước. Chủ tịch nước đánh giá như thế nào về nhận định này?

Tôi thấy rất rõ, hoạt động của các cơ quan Đảng, Nhà nước ngày càng được người dân quan tâm. Qua những cuộc tiếp xúc cử tri gần đây, tôi thấy người dân đánh giá cao hoạt động của Quốc hội. Với tư cách là cơ quan quyền lực cao nhất của đất nước, Quốc hội đã ngày càng đáp ứng được nhiệm vụ và vai trò, nhất là việc thể hiện ý chí, nguyện vọng của nhân dân.

– Nghị quyết Trung ương 4 khẳng định, một bộ phận không nhỏ đảng viên suy thoái, nhưng kết quả thực hiện nghị quyết vừa qua chưa cao. Xin Chủ tịch nước đánh giá về vấn đề này?

Chúng tôi được hỏi câu này nhiều lắm, có người khen, người chê. Vấn đề này, xin khẳng định là phải kiên trì tiến hành, không lùi bước, không thể không làm, nhưng không thể chỉ một lần, một sớm một chiều mà giải quyết ngay được.

Thực tế là vậy, không nên chán nản. Chúng ta phải nhận thức cho đúng, phải hết sức kiên trì, liên tục tiến hành công cuộc xây dựng Đảng. Quốc hội đã thông qua Nghị quyết về lấy phiếu, bỏ phiếu tín nhiệm hàng năm. Đó chính là dân chủ hóa. Điều quan trọng là phải làm thực chất, phải có cơ chế kiểm tra chống lại hiện tượng “vận động,” “mua phiếu.” Trung ương Đảng cũng có chủ trương bỏ phiếu tín nhiệm tương tự và Mặt trận Tổ quốc cũng sẽ có cơ chế tham gia giám sát đội ngũ cán bộ.

– Chủ tịch nước đánh giá như thế nào về sự tin tưởng của nhân dân đối với chế độ?

Nhân dân Việt Nam đã tin tưởng, gắn bó với Đảng và chế độ hơn 80 năm qua, kể cả những lúc khó khăn nhất. Niềm tin đó đang bị thách thức và suy giảm do tệ tham nhũng, lãng phí, suy thoái đạo đức lối sống của một bộ phận cán bộ, đảng viên.

Nhưng tôi tin, nhân dân bao dung vẫn tin và kỳ vọng vào Đảng nếu Đảng kịp thời chỉnh đốn, sửa chữa những yếu kém, khuyết điểm trong bộ máy của mình. Tuy vậy, không được lạm dụng lòng tin của nhân dân. Mỗi một cán bộ, chức càng cao, quyền càng to thì trách nhiệm trước sự suy giảm niềm tin của nhân dân vào Đảng càng lớn.

Khắc phục những khuyết điểm hiện nay còn là để khẳng định vai trò, trách nhiệm của Đảng với tương lai của đất nước và sự trường tồn của dân tộc như Đảng ta đã làm trong suốt gần một thế kỷ đã qua.

Chủ tịch nước: “Mỗi một cán bộ, chức càng cao, quyền càng to thì trách nhiệm trước sự suy giảm niềm tin của nhân dân vào Đảng càng lớn”. Ảnh: Nhật Minh.

– Chủ tịch nước có thường xuyên nhận được những thư từ của công dân?

Thư thì hàng ngày tôi nhận được rất nhiều, trên tất cả các lĩnh vực, từ những chuyện rất cụ thể của cuộc sống hàng ngày đến những công việc lớn lao của đất nước, tôi chú ý đến những bức thư chân thực, tâm huyết, xây dựng. Nhiều bức thư rất cảm động, hữu ích, thậm chí có tác dụng trực tiếp đến chính sách của nhà nước, và tôi không thể nói điều gì khác ngoài lòng cảm ơn chân thành.

– Sau hơn một năm ở cương vị là người đứng đầu Nhà nước, đã có những vụ việc nào về bức xúc của nhân dân để lại cho Chủ tịch băn khoăn, trăn trở nhiều nhất?

Tôi nghĩ rằng, bức xúc thì nhiều, nhưng tựu trung lại mấy vấn đề lớn là làm thế nào trong năm mới, chúng ta tập trung giải quyết những vấn đề về dân sinh và kinh tế cho tốt hơn. Đến doanh nghiệp thì được nghe kiến nghị thiếu vốn, bất cập vướng mắc nhiều quá; gặp người lao động thì được phản ánh về thiếu việc làm, thu nhập thấp, tình trạng tiêu cực, tham nhũng…

Sắp tới, phải làm sao vừa giải quyết tốt hơn vấn đề dân sinh kinh tế, vừa phải giải quyết tốt hơn vấn đề quốc phòng an ninh đất nước, giữ vững chủ quyền quốc gia và triển khai toàn diện công tác đối ngoại theo đường lối Đại hội XI của Đảng.

Mình mong dân tin Đảng, nhưng vẫn còn nhiều người mất việc, không có việc làm, nghèo đói; tham nhũng, lãng phí không kiên quyết ngăn chặn có hiệu quả thì làm sao tin? Băn khoăn, trăn trở nhiều lắm!

>> Xem tiếp: Chủ tịch nước trả lời về vấn đề Biển Đông

Theo TTXVN

%d bloggers like this: