Lưu trữ | Tháng Hai, 2013

Giới trẻ đã khóc khi xem ảnh này

28 Th2

Giới trẻ đã khóc khi xem ảnh này

 – Không cầu kì, trau chuốt mà chỉ ghi lại khoảnh khắc của cuộc sống thường ngày nhưng những bức ảnh đã chạm sâu vào trái tim nhiều bạn trẻ.

Mỗi bức ảnh nhỏ bé chất đầy ý nghĩa về giá trị của cuộc sống đã toát lên lời nhắn nhủ rằng “hãy một lần lặng nhìn cuộc sống quanh ta, để biết rằng mình còn may mắn hơn nhiều người khác”.

 

Lướt qua nhiều trang dành cho cộng đồng, không hiếm gặp những bức ảnh được đăng tải với hàng chục nghìn lượt like và hàng nghìn lượt chia sẻ và comment. Bởi không ít bạn trẻ đã phải dừng lại để xem và suy ngẫm về những điều mà bức ảnh gửi đến.

 

Những bức hình về tình mẫu tử nhận được sự quan tâm nhiều nhất của cộng đồng mạng facebook. Đó là hình ảnh người mẹ già đang đếm từng đồng bạc lẻ ở khu chợ tồi tàn, người mẹ nghèo khổ ăn bữa cơm trắng với vừng qua bữa để mưu sinh, hoặc hình ảnh về người mẹ Việt Nam anh hùng ngồi lặng lẽ bên mâm cơm gồm 9 cái bát thắp hương cho con. Nhiều bạn trẻ đã khóc khi xem những bức ảnh này.

Những dòng tâm trạng như “mẹ là tất cả mẹ ơi”, “con yêu mẹ và cảm ơn những hi sinh mẹ đã dành cho chúng con”, “chúng con yêu mẹ nhiều” đã được các bạn trẻ chia sẻ trên Facebook. Bạn trẻ có nickname là Lananh Le đã giãi bày: “Mẹ luôn là tất cả của cuộc đời con, và con sợ một điều là một ngày nào đó con không còn có mẹ, con như con thuyền không bến đỗ”.

Cùng tâm trạng bạn Tan Nguyen cũng bùi ngùi khi nói về bố mẹ: “Mình chưa làm được việc gì để gọi là báo hiếu cho ba mẹ. Việc có thể làm là cầu mong cho ba mẹ sống lâu với mấy anh em mình và không làm ba mẹ buồn dù bất cứ chuyện gì đi nữa”.

Còn bạn trẻ có tên là Lonelystar cũng đã chia sẻ quan điểm riêng của mình về đạo làm con: “Làm con hãy sống cho thật tốt, có ích cho xã hội, là người con ngoan hiền. Hãy quan tâm đến cha mẹ khi họ còn trẻ, tận tình cho đến lúc họ đã xế chiều”.

Đặc biệt là hình ảnh người mẹ Việt Nam anh hùng ngồi lặng lẽ bên mâm cơm cúng có 9 cái bát đã gây được sự xúc động mạnh của nhiều người xem. 

Nhiều bạn trẻ đã thể hiện sự biết ơn đến mẹ: “Cảm ơn mẹ vì tổ quốc mà đã hi sinh. Chúng con suốt đời nhớ ơn các anh – những người con bất tử”, “Thật đáng kính nể và khâm phục mẹ Việt Nam, cả dân tộc Việt Nam luôn nhớ về mẹ”.

Bên cạnh đó, những bức ảnh về người đàn ông bẩn thỉu ngồi cố gắng vét đồ ăn thừa, một cậu bé còn nhỏ nhưng đã phải bê gạch mưu sinh, hai chị em gái bé bỏng ôm nhau sống cô đơn ngoài đường…đã khiến nhiều bạn trẻ nhìn lại cuộc sống của chính mình. 

Bạn trẻ có nick là Gautruc panda đã xúc động: “Buồn thương cho những số phận không may mắn. Cầu xin cho cuộc sống của họ may mắn hơn”. Còn bạn trai TheVinh lại mong ước cho những số phận này: “Đau lòng quá, nhưng cuộc sống là thế. Mong cho đất nước giàu mạnh, bớt tham nhũng, chế độ chính sách tốt hơn để cưu mang những người bệnh tâm thần, già neo đơn, côi cút. Chứ đi ra đường thấy một số người sống lang thang, vô gia cư, đói khổ, thật tội nghiệp”.

Cùng xem những bức ảnh gây xúc động cộng đồng mạng Facebook:

 

 Người mẹ nghèo ăn cơm trắng với vừng qua bữa

 

 

Người mẹ Việt Nam anh hùng bên mâm cơm cúng 9 người con đã hi sinh

 

 

Mẹ đã già nua nhưng vẫn cố chắt chiu từng đồng mưu sinh

 

 

Người đàn ông bất hạnh cố gắng vét lại những đồ ăn thừa người ta đã bỏ đi

 

 

Hai chị em nhỏ sống nương tựa nhau giữa dòng đời xô đẩy

 

 

Bức ảnh cảm động về tình mẹ con

 

 

Người chủ đã không ngại để mình dưới nước để cứu chú chó con

 

 

 

 

Ước mơ cháy bỏng của một cô bé mồ côi mẹ

 

 

Không chỉ con người mà tình mẫu tử của loài vật cũng bao la, bất tử

 

 

  Những đứa con bơ vơ ngoài đường kiếm sống

 

 

Những mảnh đời bất hạnh không nơi nương tựa

 

  • Bùi Thủy (Tổng hợp)

Tăng thực quyền cho Chủ tịch nước

28 Th2

Tăng thực quyền cho Chủ tịch nước

 

 Đại biểu dự hội thảo của UB TƯ Mặt trận Tổ quốc Việt Nam cho rằng nên nhân cơ hội sửa Hiến pháp để tiến hành một số cải cách như người dân được bầu trực tiếp Chủ tịch nước, nhất thể hóa vai trò Tổng bí thư và Chủ tịch nước.

 

Ngày 27/2, tại Hà Nội, UB TƯ Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tổ chức hội nghị lấy ý kiến các tổ chức thành viên và các tổ chức khác góp ý vào dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992.

Tăng thực quyền cho Chủ tịch nước

Một trong các nội dung được thảo luận tại hội nghị là xác định thực quyền cho Chủ tịch nước trong Hiến pháp.

So  với quy định hiện hành, toàn bộ chương VI (Chủ tịch nước) trong dự thảo sửa đổi quy định rõ hơn về quyền hạn của Chủ tịch nước với tư cách là “người đứng đầu nhà nước, thay mặt nước Cộng hòa XHCN Việt Nam về đối nội và đối ngoại”.

 

Ông Trần Văn Tá: Nên làm rõ thẩm quyền của Chủ tịch nước

Tuy nhiên, theo ông Trần Văn Tá, Chủ tịch Hội kiểm toán viên hành nghề VN, dự thảo cần nhấn mạnh nhiều hơn nữa thực quyền của Chủ tịch nước.

 

Theo đó, nên bổ sung và làm rõ thẩm quyền của Chủ tịch nước trong giám sát hoạt động của Chính phủ, Thủ tướng bởi đây là các chức danh do Chủ tịch nước giới thiệu để QH bầu. Đồng thời, Chủ tịch nước cũng phải có quyền triệu tập (chứ không phải yêu cầu như dự thảo ghi) Chính phủ và Thủ tướng họp bàn những vấn đề liên quan.

Ông Tá cũng đề xuất nên nhân cơ hội sửa Hiến pháp để tiến hành một số cải cách như người dân được bầu trực tiếp Chủ tịch nước, nhất thể hóa vai trò Tổng bí thư và Chủ tịch nước…

Tán thành các đề xuất trên, ông Nguyễn Huy Ban (Hội Người khuyết tật VN) bổ sung, nhìn sang các nước láng giềng mới thấy tiến độ cải cách thể chế ở nước ta vẫn còn chậm. Trong thời điểm sửa Hiến pháp như thế này, cần mạnh dạn áp dụng những cải cách mới, nếu cần có thể kéo dài thời gian lấy ý kiến để bàn cho hết lý lẽ.

Quyền con người là tất yếu

Góp ý cụ thể cho các điều khoản liên quan đến một số quyền cơ bản của công dân, nhiều đại biểu đề nghị bỏ cụm từ “theo quy định pháp luật” trong quy định “công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, được thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật”.

 

UB TƯ MTTQ Việt Nam sẽ tiếp tục tổ chức một số hội nghị lấy ý kiến về dự thảo Hiến pháp sửa đổi

Theo ông Trần Văn Tá, Hiến pháp nên ghi nhận các quyền đó của người dân như những quyền đương nhiên trong một nhà nước pháp quyền. Bởi nếu không làm rõ được chân lý này dễ dẫn đến nhận thức rằng đó vẫn là các quyền phải xin – cho.

 

“Viết như luật hiện nay sẽ khiến người dân hiểu rằng các quyền nói trên là quyền mà nhà nước ban cho dân chứ không phải những quyền tất yếu mà người dân được hưởng như một sự hiển nhiên”, ông Tá nói.

GS Nguyễn Lân Dũng (Phó chủ tịch Hội liên lạc với người VN ở nước ngoài) góp ý, cụm từ “theo quy định của pháp luật” là hết sức mơ hồ và dẫn đến khả năng có thể áp dụng thế nào cũng được, thậm chí không phù hợp với tinh thần Hiến pháp của nhiều quốc gia.

Theo ông Dũng, pháp luật có thể thay đổi theo từng giai đoạn, nhưng Hiến pháp là bộ luật gốc, cần được duy trì nhiều năm và là công cụ đắc lực để chống lại mọi cách xử sự vi hiến.

“Tôi đề nghị sửa “theo quy định của pháp luật” bằng nội dung nếu các quyền tự do đó không đi ngược lại với nguyện vọng và hạnh phúc của nhân dân. Trong thực tế thiếu gì các hành vi xử lý sai trái, sau đó phải minh oan, phải đền bù và làm mất đi rất nhiều thời gian, tiền bạc của những người vô tội”, ông Dũng khẳng định.

Liên quan đến điều 4 Hiến pháp, GS Nguyễn Lân Dũng phân tích, hoàn cảnh Việt Nam khác với nhiều nước khác, vì chúng ta chỉ có duy nhất một đảng lãnh đạo.

Ông Dũng tán thành các nội dung bổ sung mới nhất vào điều 4 Hiến pháp về sự giám sát của nhân dân với Đảng. Theo ông, nếu thực hiện được nghiêm chỉnh các quy định mới này thì chắc chắn sẽ lấy lại được niềm tin của nhân dân với Đảng “và chuyện yêu cầu bỏ điều 4 chắc không còn là chuyện cần thảo luận nữa”.

Từ góc độ khác, ông Nguyễn Anh Liên (Chủ tịch Hội cựu thanh niên xung phong VN) cho rằng vai trò lãnh đạo của Đảng phải đi đôi với phát huy trách nhiệm của Đảng trước nhân dân.

Ông Liên phân tích, đề cập đến vai trò giám sát của dân đồng nghĩa với việc người dân phải được quyền phản biện chủ trương, đường lối của Đảng. Tuy nhiên, dự thảo luật lại chưa làm rõ nội dung, điều kiện và cơ chế cho dân giám sát, thậm chí cũng không có một điều khoản nào nói về vai trò giám sát của Mặt trận Tổ quốc và các tổ chức thành viên với Đảng.

Một số đại biểu khác cũng tán thành đề xuất sớm xây dựng luật về sự lãnh đạo của Đảng cũng như vấn đề xác định trách nhiệm trong tổ chức đảng.

Mọi ý kiến đóng góp nói trên sẽ được tập hợp gửi Ban biên tập dự thảo sửa đổi Hiến pháp.

Lê Nhung – Ảnh: Minh Thăng

 

 

Mời bạn đọc theo dõi các bài viết về Hiến pháp tại địa chỉ http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/sua-hien-phap/

Mọi ý kiến đóng góp cho dự thảo sửa đổi Hiến pháp xin gửi về banchinhtri@vietnamnet.vn

 


 

 

Bán đảo Triều Tiên ngập không khí chiến tranh – Vnn

28 Th2

Bán đảo Triều Tiên ngập không khí chiến tranh

Trong tháng 2, bán đảo Triều Tiên lại trở thành điểm nóng của thế giới với vụ thử hạt nhân lần thứ 3 của Bình Nhưỡng và một loạt các cuộc tập trận trong khu vực.

TIN BÀI LIÊN QUAN:
Thế giới 24h: Hãi hùng hạt nhân Triều Tiên

Xem hỏa lực pháo binh ‘long trời’ của Triều Tiên

Hàn Quốc dàn tên lửa bao phủ toàn bộ Triều Tiên

Hàn Quốc công bố tên lửa đánh mọi mục tiêu Triều Tiên

Xem Hàn Quốc tập trận rầm rộ với Mỹ

Triều Tiên tuyên bố thử hạt nhân thành công

 

Ngày 12/2, Triều Tiên tiến hành thử hạt nhân ngầm dưới lòng đất, gây ra phản ứng gay gắt từ cộng đồng quốc tế.

 

Vụ thử hạt nhân diễn ra trong bối cảnh Mỹ và Hàn Quốc đang tiến hành tập trận thường niên.

 

Trong ảnh là tàu ngầm hạt nhân Mỹ The San Francisco neo tại một căn cứ hải quân của Hàn Quốc trước cuộc tập trận chung giữa hai nước hồi đầu tháng 2.

 

Xe tăng Hàn Quốc tập trận gần biên giới với CHDCND Triều Tiên.

 

Hàn Quốc tuyên bố sẽ theo dõi chặt chẽ tình hình Triều Tiên và tăng cường khả năng sẵn sàng chiến đấu cho binh lính.

 

Seoul cũng công bố loại tên lửa hành trình có thể đánh trúng văn phòng của lãnh đạo Triều Tiên. Động thái này nhằm chứng tỏ Seoul không tụt hậu so với người láng giềng phía bắc.

 

Một tàu khu trục của Hàn Quốc phóng tên lửa hành trình trong cuộc tập trận giữa tháng 2.

 

Một tên lửa hành trình hạm đối đất của Hàn Quốc được bắn từ một tàu khu trục trong một cuộc tập trận ở một địa điểm bí mật.

 

Phía Triều Tiên cũng tiến hành cuộc tập bắn đạn thật song không tiết lộ chi tiết về thời gian và địa điểm tiến hành. Trong ảnh là lãnh đạo trẻ Kim Jong-un đang kiểm tra vũ khí khi trực tiếp quan sát sự kiện này.  

 

Cuộc tập trận pháo cũng có sự tham gia của dàn phóng tên lửa…
và máy bay chiến đấu.
  Lãnh đạo Triều Tiên đã yêu cầu các lực lượng vũ trang của đất nước sẵn sàng trước mọi tình huống gây hấn.

Thanh Hảo (Tổng hợp)

SỬA HIẾN PHÁP ĐỂ NHÀ NƯỚC TRỞ VỀ VỚI DÂN, KHÔNG PHẢI GIA CỐ HIẾN PHÁP ĐỂ NHÀ NƯỚC CỐ THỦ TRƯỚC DÂN – BS

28 Th2

SỬA HIẾN PHÁP ĐỂ NHÀ NƯỚC TRỞ VỀ VỚI DÂN, KHÔNG PHẢI GIA CỐ HIẾN PHÁP ĐỂ NHÀ NƯỚC CỐ THỦ TRƯỚC DÂN

Phạm Đình Trọng

27-02-2013

1.  Hiến pháp là nền tảng pháp lí để tổ chức lên Nhà nước được Nhân dân trao cho quyền lực quản lí xã hội, phục vụ người Dân. Được Dân trao quyền lực để phục vụ Dân nhưng kẻ nắm quyền thường lạm quyền, dùng quyền lực của Dân để áp bức Dân, vì thế Hiến pháp còn xác định những điều cơ bản trong mối quan hệ giữa Nhà nước và người Dân, xác định quyền của người Dân và trách nhiệm của Nhà nước trong việc bảo đảm quyền sống, quyền mưu cầu hạnh phúc, quyền Công dân của người Dân.

 

Từ nhận thức như vậy để có vài đối chiếu với dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992.

Lời nói đầu của dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 có 447 từ thì có đến 394 từ tán dương chủ nghĩa Mác Lê nin và kể lể công lao trời biển của đảng Cộng sản Việt Nam đối với dân tộc Việt Nam! Dành tới gần chín mươi phần trăm ngôn từ lời nói đầu của Hiến pháp để ngâm ngợi, suy tôn đảng cầm quyền thì đó là Đảng pháp chứ đâu còn là Hiến pháp!

Ngay lời nói đầu đã có sự lạm quyền vô lối của đảng cầm quyền. Sự lạm quyền càng ngang nhiên không còn biết đến lẽ phải và đạo lí ở điều 4, đặt xã hội Việt Nam, đặt người dân Việt Nam trong sự cai trị đương nhiên vĩnh viễn của đảng Cộng sản Việt Nam, tước mất một quyền lớn của Công Dân, quyền người Dân được lựa chọn một tổ chức chính trị tin cậy với những chính khách sáng giá trao cho việc tổ chức lên một Nhà nước thực sự của Dân, vì Dân.

Mở lời Thông điệp Liên bang 2013, Tổng thống Mỹ Barak Obama thưa với Dân chúng Mỹ: Cách đây 52 năm Tổng thống John F. Kennedy tuyên bố trước căn phòng này rằng: Hiến pháp làm cho chúng ta không phải là những đối thủ tranh giành quyền lực mà là những đối tác vì sự tiến bộ.

Đó là Hiến pháp Mỹ, Hiến pháp dân chủ. Hiến pháp dân chủ không khi nào giành sẵn quyền lực cho một tổ chức chính trị nào. Hiến pháp ghi nhận những quyền lực người Dân trao cho Nhà nước. Chọn tổ chức chính trị nào đảm nhận quyền lực Nhà nước lại vẫn là quyền của người Dân. Điều 4 trong Hiến pháp cũ và trong dự thảo Hiến pháp mới của ta đã làm cho Hiến pháp của chúng ta trở thành nơi đảng Cộng sản tranh giành, tước đoạt quyền lực của Dân!

Bầu cử chọn ra lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội là quyền Công Dân lớn nhất, quan trọng nhất. Chỉ một điều 4 đã làm cho người dân Việt Nam gần như trắng tay về quyền Công dân, người Dân không còn được quyền chọn mặt gửi vàng, chọn những gương mặt xứng đáng để trao quyền lực Nhà nước! Điều 4 đã giật mất quyền tối quan trọng của Dân trao cho đảng Cộng sản! Người Dân vẫn cầm lá phiếu đi bầu cử đấy nhưng chỉ là những rô bốt, đi bầu cử hộ Đảng, bầu cho người Đảng đã chọn sẵn cho rồi!

Không cần lá phiếu bầu chọn của Dân, đảng Cộng sản Việt Nam nghiễm nhiên lãnh đạo Nhà nước và xã hội như một định mệnh nghiệt ngã của người Dân Việt Nam, Điều 4 đã đặt đảng Cộng sản Việt Nam đứng trên Nhà nước, đứng trên luật pháp!

Kẻ nắm quyền thường lạm quyền, dùng quyền lực của Dân mưu cầu lợi ích riêng. Quyền lực làm hư hỏng con người là vậy. Quyền lực tự nhiên mà có càng dễ làm hư hỏng kẻ nắm quyền vì kẻ đó không có sự thử thách, chọn lọc của người Dân, không có sự giám sát của người Dân. Sự hư hỏng không có giới hạn, không có điểm dừng của bộ máy Nhà nước ta hiện nay là hệ quả tất yếu của điều 4 Hiến pháp thực thi suốt mấy chục năm qua đã tước quyền chọn lọc, quyền giám sát bộ máy Nhà nước bằng lá phiếu của người Dân.

2.  Hẹp hòi, thiển cận, đố kị, hận thù giai cấp, lấy giai cấp thống trị dân tộc, đảng Cộng sản Việt Nam đã liên tiếp mở những chiến dịch đẫm máu và nước mắt đánh vào người Dân Việt Nam, đánh tan rã khối thương yêu đùm bọc dân tộc Việt Nam: Cải cách ruộng đất. Cải tạo tư sản. Nhân văn Giai phẩm. Xét lại chống đảng. Tập trung cải tạo thực chất là giam cầm, chà đạp nhân phẩm, đày đọa thân xác làm chết dần chết mòn những người Việt Nam không cùng ý thức hệ Cộng sản.  .  . Những chiến dịch đó đã giết hại hàng triệu, hàng triệu người Việt Nam vô tội, phần lớn là những người Việt Nam ưu tú, yêu nước, thức thời, có trí tuệ, biết làm giầu chính đáng, có đóng góp lớn lao và quyết định vào chấn hưng đất nước và tiến bộ xã hội.

Đó là đảng Cộng sản Việt Nam hôm qua. Còn hôm nay?

Phải là đảng viên Cộng sản mới được giao quyền lực Nhà nước. Có tí quyền lực, dù chỉ là quyền lực ở cấp thấp nhất cũng hối hả vơ vét của công, cướp đoạt của dân, ngang nhiên tham nhũng. Những vụ cướp đất của Dân ở Tiên Lãng, Hải Phòng, ở Văn Giang, Hưng Yên đã lộ rõ cả một hệ thống quyền lực hư hỏng, tham nhũng. Tham nhũng cố kết thành băng đảng tàn phá tan hoang đất nước. Tạo ra và dung dưỡng một Nhà nước tham nhũng, đó là trách nhiệm không thể chối bỏ của đảng Cộng sản Việt Nam.

Yếu kém trong quản lí, điều hành nền kinh tế gây ra những đổ vỡ nặng nề trong đời sống kinh tế đất nước. Mỗi vụ đổ bể như Vinashin, Vinalines .  .  . cuốn ra sông ra biển hàng ngàn tỉ đồng tiền thuế mồ hôi nước mắt của Dân, làm cho xã hội Việt Nam càng ngày càng tụt xa so với thế giới! Trách nhiệm đó cũng hiển nhiên thuộc về đảng Cộng sản Việt Nam.

Cả chục triệu người Dân Việt Nam bỏ mạng trong cuộc chiến đấu giành độc lập, tự do. Độc lập tự do phải đổi bằng máu nhiều thế hệ người Việt Nam. Đất nước có độc lập nhưng quyền tự do của người Dân Việt Nam thời đảng Cộng sản cầm quyền lại kém xa quyền tự do của người Dân Việt Nam thời còn bị thực dân Pháp đô hộ!

Con Người là cây sậy biết tư duy (R. Descartes). Con Người khác thế giới sinh vật ở chỗ có tư duy, có tư tưởng, có ngôn ngữ diễn đạt tư tưởng. Tự do tư tưởng, tự do ngôn luận là quyền con Người, quyền tự nhiên mà có khi con Người sinh ra, không cần ai ban phát. Nhưng tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, tự do báo chí trong xã hội Việt Nam hôm nay chỉ có trên giấy, còn trong thực tế, người Dân không được xuất bản báo tư nhân. Người Dân ôn hòa bộc lộ tư tưởng, chính kiến khác với tư duy của đảng cầm quyền liền bị buộc tội tuyên truyền chống Nhà nước, phải nhận những năm tháng dài tù đày nghiệt ngã. Những bản án nặng nề dành cho tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, dành cho những blogger Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải trong Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, dành cho luật sư Nguyễn Văn Đài, bác sĩ Phạm Hồng Sơn, nhà giáo Vũ Hùng, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, cô gái Phạm Thanh Nghiên, cô gái Đỗ Minh Hạnh .  .  . là những bản án phi pháp, khắc nghiệt đối với quyền tự do ngôn luận. Đảng Cộng sản Việt Nam phải chịu trách nhiệm trước lịch sử về những bản án giam cầm tự do ngôn luận đó.

Suốt mấy ngàn năm chống chọi với bành trướng phương Bắc, với thực dân phương Tây, với thiên nhiên hung dữ, cha ông chúng ta đã không để mất một tấc đất mà còn mở mang thêm bờ cõi. Ngày nay hàng trăm cây số vuông đất đai Việt Nam thiêng liêng ở biên cương phía Bắc đã thuộc về Đại Hán phương Bắc, phần buông xuôi để cho phương Bắc đánh chiếm, phần Nhà nước Cộng sản Việt Nam tự nguyện cắt đất sang nhượng cho phương Bắc như dâng lễ vật cầu thân với phương Bắc hòng lấy phương Bắc làm chỗ nương tựa duy trì ý thức hệ Cộng sản. Để mất mát quá lớn đất đai xương máu của tổ tiên, trong lịch sử oai hùng Việt Nam chỉ có đảng Cộng sản Việt Nam mới phạm tội tày trời đó!

Một đảng cầm quyền mang lại quá nhiều tai họa đau xót và tủi nhục cho dân cho nước như vậy mà đảng đó vẫn buộc Hiến pháp phải dành cho đảng sự quản lí đất nước, lãnh đạo xã hội thì đảng đó có còn lương tâm không nhỉ? Đảng đó có còn đủ lòng tự trọng để nhận trách nhiệm trước Dân không nhỉ? Đảng đó có còn đủ tư cách để “lãnh đạo Nhà nước và xã hội” không nhỉ?

3.  Nhắc lại những chiến dịch đẫm máu và nước mắt đánh vào Dân của đảng Cộng sản Việt Nam, nhắc lại thảm cảnh đất nước tan hoang, người Dân điêu đứng lầm than vì tham nhũng, cuộc sống ngột ngạt vì thiếu tự do, nhắc lại những nỗi đau xót, tủi nhục để mất đất đai thiêng liêng của cha ông, nhắc lại những dấu ấn đau buồn đảng Cộng sản Việt Nam để lại cho đất nước, để lại trong lịch sử Việt Nam để thấy rõ sự thiếu trung thực, thói khoa trương, ngạo mạn của Lời nói đầu dự thảo sửa đổi Hiến pháp.

Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 có Lời nói đầu và 124 điều. Chỉ Lời nói đầu và một điều khoản cốt lõi đã cho thấy người Dân không còn là chủ thể của Hiến pháp nữa, đã cho thấy khẩu khí ngạo mạn, coi thường Dân của bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp. Ngạo mạn coi thường Dân, quyết biến Hiến pháp của Dân thành Hiến pháp của Đảng, thành Đảng pháp, biến quyền lực của Dân thành quyền lực của Đảng. Ngạo mạn, coi thường Dân đến mức đảng Cộng sản chỉ có ba triệu đảng viên trong chín mươi triệu dân Việt Nam nhưng toàn bộ ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 đều là đảng viên Cộng sản, không hề có một chuyên gia luật pháp của Dân!

Đất nước đang đứng trước nhiều nguy khốn hiểm nghèo. Kinh tế suy sụp có cấp độ nguy khốn một, kẻ thù truyền kiếp lấn đất, cướp biển, đầu độc lãnh đạo Nhà nước ta có cấp độ nguy khốn mười thì lòng Dân li tán có cấp độ nguy khốn tới một trăm. Những chiến dịch máu và nước mắt đánh vào Dân. Tước đoạt quyền Công Dân của Dân. Tước đoạt tự do của Dân. Cả bộ máy Nhà nước tham nhũng bòn rút máu Dân, cướp đất của Dân. Nhà nước đó không còn là nơi người Dân gửi lòng tin được nữa. Lòng Dân li tán, mất lòng tin vào Nhà nước mới là nỗi khốn cùng của vận nước.

Khi vận nước nguy khốn thì lối thoát hiệu nghiệm duy nhất là dựa vào sức mạnh Nhân Dân. Có sức mạnh Nhân Dân, dù nguy nan đến đâu cũng sẽ vượt qua. Sửa Hiến pháp để Nhà nước trở về với Dân, cái gì của Dân, trả lại cho Dân, lấy lại lòng tin của Dân, tìm sức mạnh trong Dân để vượt qua nguy khốn, xây dựng đất nước giầu mạnh. Mọi người Dân Việt Nam đón chờ sửa đổi Hiến pháp đều với mong mỏi đó. Và những trí tuệ, tâm hồn Việt Nam khắc khoải với vận nước liền viết Kiến nghị sửa đổi Hiến pháp để Hiến pháp mới tạo ra một Nhà nước thực sự dân chủ, khai thác, tập hợp được sức mạnh Nhân Dân.

Như bốn năm trước những trí tuệ và tâm hồn Việt Nam đã viết Kiến nghị yêu cầu dừng Dự án boxit. Ngạo mạn, coi thường Dân, đảng Cộng sản Việt Nam, Nhà nước Cộng sản Việt Nam khinh bỉ không thèm trả lời Kiến nghị của những trí tuệ và tâm hồn Việt Nam, vẫn quyết liệt thực hiện “chủ trương lớn của Đảng”, hăm hở đào bới boxit ở Tây Nguyện. Nay “chủ trương lớn của Đảng” đang đứng trước thua lỗ không tránh khỏi đúng như những cảnh báo của những trí tuệ và tâm hồn Việt Nam bốn năm trước. “Chủ trương lớn của Đảng”  đang nối tiếp vào sau Vinashin, Vinalines, đổ ra sông ra biển hàng ngàn tỉ tiền thuế mồ hôi nước mắt của Dân!

Người Dân mong Hiến pháp sửa đổi để Nhà nước trở về với Dân, Nhà nước thực sự của Dân, vì Dân. Nhưng những người Cộng sản cầm quyền lại rắp tâm sửa Hiến pháp chỉ để tăng cường quyền lực của Đảng, gia cố Hiến pháp, biến Hiến pháp thành nơi Đảng cố thủ với Dân! Và Kiến nghị sửa đổi Hiến pháp của những trí tuệ và tâm hồn Việt Nam rồi sẽ lại có chung số phận như Kiến nghị dừng Dự án boxit mà thôi!

Nhưng Hiến pháp không phải là boxit. Hiến pháp là quyền lực và ý chí của Nhân Dân. Hiến pháp tạo ra bầu không khí dân chủ trong xã hội. Hiến pháp tạo ra ý nghĩa và giá trị cuộc sống của mỗi con Người có mặt trong cõi đời. Người Dân Việt Nam hôm nay có mạng internet toàn cầu đến với từng nhà, từng Người, cho người Dân ý thức về quyền Công Dân, về thời đại dân chủ hóa, về thời hội nhập trong kỉ nguyên văn của loài Người. Người Dân Việt Nam hôm nay không còn là người Dân Việt Nam của năm 1980, của năm 1992, những năm điều 4 tước đoạt quyền quan trọng nhất của Công Dân ngạo mạn xuất hiện trong Hiến pháp trong sự nín lặng cam chịu của người Dân Việt Nam hiền lành vốn quen cam chịu.

Kiến nghị sửa đổi Hiến pháp là đòi hỏi khẩn thiết, chính đáng và vô cùng bình dị của Công Dân. Những chữ kí của những người Dân Việt Nam khao khát đòi những giá trị làm Người, khao khát tự do đang nối dài trong Kiến nghị là những giọt nước trong câu thành ngữ dân gian “tức nước vỡ bờ”, những giọt nước nhỏ bé đang tích tụ, dâng lên thành biển nước mênh mông, thành thác nước cuồn cuộn, thành sức nước vỡ bờ và lật thuyền.

Like this:

Like Đang tải …

Bài viết này được đăng vào 28/02/2013 lúc 02:01 và tập tin được lưu ở Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Hiến pháp, Pháp luật, Sửa đổi Hiến pháp, Đảng/Nhà nước. Bạn có thể theo dõi các phản hồi của bài viết này thông qua RSS 2.0 dòng thông tin. Bạn có thể Để lại lời nhắn, hoặc trackback từ trang của bạn.

14 phản hồi to “1649. SỬA HIẾN PHÁP ĐỂ NHÀ NƯỚC TRỞ VỀ VỚI DÂN, KHÔNG PHẢI GIA CỐ HIẾN PHÁP ĐỂ NHÀ NƯỚC CỐ THỦ TRƯỚC DÂN”

  1. Chu Phinh đã nói

    28/02/2013 lúc 07:45 Ong viet hay qua ong Trong oi!

  2. minhthien đã nói

    28/02/2013 lúc 07:42 đây là một phân tích rất trung thực của Phạm Đình Trọng, cũng một ông Trọng nhưng ở phía đôi cực bên kia của trí óc. Mưu toan của những kẻ cố thủ trong lô cốt số 4 là tiêp tục đảng hóa hiến pháp, bô xít hóa toàn bộ dân tộc Việt Nam!

  3. Bắc đã nói

    28/02/2013 lúc 07:40 Lời nói của ông Nguyễn Phú Trọng ở Vĩnh Phúc và lời nhận xét, nhận định của ông Nguyễn Sinh Hùng đại diễn đàn UB thường vụ QH hôm qua CẦN PHẢI HIỂU LÀ NHỮNG LỜI TUYÊN CHIẾN CỦA CÁI ĐẢNG ĐANG THOÁI HÓA, BIẾN CHẤT NHƯNG QUYẾT CỐ THỦ, BẢO THỦ TRƯỚC NHÂN DÂN. HỌ COI DÂN NHƯ “BẦY CỪU” NÊN CHỈ NGHĨ CÁCH NÀO ĐỄ CƯỠI, CHĂN DẮT, CAI QUẢN mà thôi.
    Họ CỐ THỦ để khư khư giữ mãi cái đảng KHÔNG DÁM NÓI LÊN SỰ THẬT hòng mưu cầu, mưu lợi cho bản thân và tổ chức của họ, chứ không thể có cách hiểu tiến bộ nào khác !

  4. 28/02/2013 lúc 06:40 […] http://anhbasam.wordpress.com/2013/02/28/sua-hien-phap-de-nha-nuoc-tro-ve-voi-dan/ […]

  5. MaMa đã nói

    28/02/2013 lúc 06:12 Đọc bài nầy của Bác Phạm Đình Trọng, chắc chắn muôn vạn người VN cùng một lòng đều phẩn uất căm giận, thù hằn đảng cọng sản VN đã gây nên bao tội ác với dân tộc VN, đất nước VN. Toàn dân VN chỉ còn cách cùng một lòng phải lật đổ đcsvn xuống hố thì đất nước VN, dân tộc VN mới ngóc đầu dậy được. Ngày nào còn đcsvn ngự trị trên đất nước VN thì đất nước VN, dân tộc VN càng đắm chìm trong khổ ải.
    Vừa rồi Nguyễn Phú Trọng rồi đến Nguyễn Sinh Hùng vừa cảnh cáo không được chống phá đảng, chống phá nhà nước trong quá trình góp ý dự thảo hiến pháp, vậy thì phải cho Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Sinh Hùng, Nhuyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang và toàn đcs nói chung đọc bài nầy của bác PĐT để nhận tội, để ăn năn hối cải.
    Cảm ơn bác PĐT đã có một bài viết bóc trần tội ác của đcsvn.

  6. Khi Dân nổi giận đã nói

    28/02/2013 lúc 05:10 Nhà văn Phạm đình Trọng viết hoa chữ Dân, không viết hoa chữ đảng. Tiến sĩ Nguyễn quang A trong hội thảo báo chí hôm qua kêu gọi xem Ô. Nguỹen phú Trọng là một công dân bình thường, ông ấy chỉ là tổng bí thư của đảng.
    Đã đến lúc đảo ngược tất cả mọi thứ do đảng áp đặt , chỉ để trở về bình thường. Dĩ nhiên ông Trọng sẽ sốc, ông Hùng sẽ sốc khi thấy Dân muốn xem các ông như củ khoai nhưng đó là chuyện riêng của các ông ấy Dân không quan tâm.

  7. Xóa §4-HP-1992 đã nói

    28/02/2013 lúc 04:44 Lênin định nghĩa: “Nhà nước là một bộ máy nhằm bảo đảm cho sự thống trị của một giai cấp này đối với một giai cấp khác”, chính xác hơn, là trong chế độ CS, Nhà nước là công cụ của “giai cấp vô sản” – tức là của đảng Cộng sản để thống trị nhân dân.

    Hiện nay đảng CS VN đã đổi màu như con kỳ nhông, đảng cầm quyền không còn là của “giai cấp vô sản” nữa, và lý thuyết đấu tranh giai cấp của đảng CS đã hoàn toàn bị phá sản, không còn ai tin.
    Vì vậy:
    Trả lại Nhà Nước cho NHÂN DÂN ! Đảng CS VN cút đi muôn năm!

    • HP đã nói

      28/02/2013 lúc 05:02 Nói đúng ra họ chỉ là bọn lưu manh nhân danh giai cấp vô sản chứ không phải là của giai cấp vô sản.

  8. 28/02/2013 lúc 04:34 […] […]

  9. 28/02/2013 lúc 04:19 […] […]

  10. 28/02/2013 lúc 04:17 […] […]

  11. 28/02/2013 lúc 03:12 […] http://anhbasam.wordpress.com/2013/02/28/sua-hien-phap-de-nha-nuoc-tro-ve-voi-dan/ […]

  12. 28/02/2013 lúc 02:39 […] […]

  13. 28/02/2013 lúc 02:07 […] 1650. SỬA HIẾN PHÁP ĐỂ NHÀ NƯỚC TRỞ VỀ VỚI DÂN KHÔNG PHẢI GIA CỐ HIẾN PHÁ… […]

CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ TRƯỚC SAU của Vĩnh Thuyên

27 Th2

CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ TRƯỚC SAU của Vĩnh Thuyên

 
SAM_0056

 

TRƯỚC SAU

 
Muốn bỏ lắm
trước sau nhiều thứ
Bấm đốt tay  nhẩm đếm ..,
lại mình
Trừ quỹ  thời gian
cộng thêm một tuổi
Trời không chia
ai nhận tội tình
 
Đêm sau lưng
phía trước bình minh
Ngày tháng hết
đời đâu chắc hết
Trước là không
lưng chừng là có
Để cuối cùng
có phải thành không
 
Trước xin lỗi
sau đành chịu lỗi
Thiên đường buồn
địa ngục có vui
Trần gian ơi  !
em đừng đóng cửa
Chờ anh về
dù muộn chưa nguôi…
 
 Vĩnh Thuyên
 
 
Lời bình:
            Đọc thơ của (Vĩnh Thuyên) VT luôn cho người ta những khoảnh khắc trầm tư,sâu lắng .Anh đã xử dụng từ ngữ rất đời thường,giản dị có vài từ đồng âm hai nghĩa nhưng như chắt lọc thành những trăn trở từ cuộc đời để làm nhựa mật cho thơ…Thật quý , vì trong bài thơ này ta chiêm nghiệm được sự tinh tấn của nhà Phật . Và Tín lý thâm uyên của Thiên Chúa giáo .
          Như thi hữu Lê Hào viết “  Một cách nhìn về cuộc đời…đầy cảm xúc chân thành. Triết lí làm chất men cho thơ anh VT,
        Còn thi hữu Nghiêm Khánh  : “ Một chiêm nghiệm cuộc sống tuyệt vời, VT tổng kết thật sâu sắc gần như toàn diện …những vần thơ có phần giống như tự tình của Anh .
          Mỗi khi đề cập đến TRƯỚC SAU thường cho ta ít nhất hai khái niệm : KHÔNG GIAN và THỜI GIAN .
Mở đầu của bài thơ :
” Muốn bỏ lắm
trước sau nhiều thứ
Bấm đốt tay  nhẩm đếm ..,
lại mình ” ( VT )
           Trước sau ở đây thấp thoáng quá khứ và hiển hiện tương lai .Trong chừng mực nào đó ta liên tưởng đến  sự bất khả kháng  “ Bỏ thì thương , vương thì tội ” .Muốn bỏ  ở đây không phải là sự chối từ.(Chẳng phải sự ôm đồm như vốn dĩ nó đã hiện hữu , tồn tại trong đời sống này rồi đó sao ?! )
           Muốn bỏ ( mà bỏ không được ở đây )  cũng chẳng phải biện hộ cho  sự luyến tiếc , ngán ngẫm
           Trong trường đời này ,  mỗi chúng ta không ai thoát khỏi quy luật ĐO LƯỜNG ,  mà tiên khởi của nó  TOÁN HỌC .  Nền tảng của Toán là phải biết ĐẾM  . Khi còn thơ , chúng ta học đếm trong phạm vi mười đầu ngón tay trước .Từ đó mới biết CỘNG ,TRỪ , NHÂN , CHIA …Có rất nhiều lúc chúng ta phải dùng các phương tiện khác ( bút , thước , giấy mực , máy tính… ) để tìm đáp số cho từng bài toán cuộc đời . Nhưng rồi có những lúc với chính mình , thì phản xạ tự nhiên của chúng ta hay của VT là “ Bấm đốt tay nhẩm đếm …lại mình  ” như một nhắc nhở, Như một kiểm nghiệm bản thân chứ không mang tính so đo được – mất , hơn – thua .
 
“ Trừ quỹ  thời gian
cộng thêm một tuổi ” ( VT )
           Với bài toán trừ này chẳng ai thích cả ,dẫu biết rằng tuổi thọ con người không đo bằng năm tháng , mà được nhớ tới bởi Ý nghĩa cuộc sống mà họ để lại , tồn tại bao lâu cho đời .
 
“Trời không chia
ai nhận tội tình ” ( VT ) 
            Đến cả bài toán Chia của Đấng Tối Cao con người cũng miễn cưỡng nhận nó : Như những Kito hữu  nhận THÁNH GIÁ CHÚA BAN , như Phật Tử  nhận NGHIỆP BÁO của mình vậy . Ước gì , ai  ai cũng hoan hỉ nhận phần số của mình , thì có lẽ đời sống tinh thần sẽ nhẹ nhàng hơn  .
 Dường như với hai câu “ Trời không chia /ai nhận tội tình ” VT vừa  muốn thừa nhận , nhưng cũng vừa muốn ngầm phủ nhận đi luật nhân quả  này ?
 
“ Đêm sau lưng
phía trước bình minh
Ngày tháng hết
đời đâu chắc hết
Trước là không
lưng chừng là có
Để cuối cùng
có phải thành không ” (VT)
           Với khổ thơ này VT đi vào khái niệm  của thời gian , không gian và sự vô thường ở cõi tạm này . Chúng ta  nhận ra  suốt cuộc đời tác giả rong đuổi theo những chuyến đi . Đêm là cảnh giới của nghỉ ngơi ,để tái tục sinh  lực ..cho nên người ta cũng cần một KHÔNG GIAN tối giản nào đó , để ngã lưng . Nhưng với VT thì gần như chỉ được dựa lưng với giấc ngủ vội trên những chuyến xe , Không gian phía sau lưng nhà thơ quá nhỏ so với thời gian tác nghiệp và khối lượng công việc .
              Đối nghịch là không gian phía trước quá rộng lớn . ” phía trước bình minh ” (VT) Vâng ! Bình minh đang vẫy gọi . Bình minh cũng có nghĩa là công việc đang chờ , là cuộc sống đầy ấp ước mơ…hiện hữu không ngừng vận hành .
           Tất bật cho cuộc sống là thế , thời gian vẫn qua nhanh , cho nên VT tự tiếc nuối không  đủ thời gian phục vụ cho đời “ Ngày tháng hết / đời đâu chắc hết ” (VT)
            Dù biết rằng hiện tại tất nhiên mình đang sở hữu ( nhiều thành quả ) , còn ngày mai hiển nhiên chỉ là  ẩn số . Bởi ,  chung cuộc vẫn là Sắc Sắc Không Không . Tất cả chỉ là Vô Thường .
   ” Trước là không/ lưng chừng là có/ Để cuối cùng / có phải thành không ” (VT)
          
          
 “Trước xin lỗi
sau đành chịu lỗi
Thiên đường buồn
địa ngục có vui
Trần gian ơi  !
em đừng đóng cửa
Chờ anh về
dù muộn chưa nguôi…” ( VT )
            Trong khổ thơ cuối này  , nhà thơ dùng  từ “ đành ” như là đỉnh cao của ngôn ngữ , để làm sáng lên Trước Sau vẫn thủy chung  với mối  sám hối và lòng trắc ẩn khôn nguôi !
           “ Đành ” nghe thật thấm thía khi VT nhận ra cái giới hạn của con người trước những đa đoan  của cuộc sống !
          ” Đành ”  ở đây không phải là một hành vi đại khái qua loa , cho qua chuyện ,  khiến ta khó chấp nhận vì sự  tắc trách .
          Hoặc ” đành” ở đây cũng không phải là cam chịu một cách tiêu cực , để rồi nó cho ta cảm giác xót xa cho chính tác giả , mà cảm thông  ! 
         ” đành chịu lỗi ” giúp ta mường tượng đến cách ứng xử có ý thức , đòi hỏi phải nhìn lại bản thân một cách nghiêm túc ,  trước mọi sự việc , và đón nhận thiếu sót , bất cập của mình với tấm lòng quảng đại của con nhà Phật , khiêm nhu như con Chiên của Chúa khi đấm vào ngực mình thưa rằng : ” Lỗi tại tôi , Lỗi tại Tôi, Lỗi tại Tôi mọi đàng “.
        ” sau đành chịu lỗi  . Nhà thơ dùng từ ” chịu ” ở đây thật khiêm nhu , thật chân thành ,  cho mình mắc nợ cuộc đời , Nếu như trót mang nợ thì ai cũng  muốn hoan hỉ trả nợ một cách hậu hĩnh , hào phóng cả . 
         “sau đành chịu lỗi ”  là dũng khí của chính nhân . Là đức độ quân tử .Thật thanh cao
 
        ” sau đành chịu lỗi ” là dũng khí của chính nhân . Là đức độ quân tử .
          Nhà thơ Vĩnh Thuyên như vẫn tuân theo chuẩn mực của Người xưa dạy “ Tiên trách Kỷ , hậu trách nhân ” . Nhưng thật hay là trong toàn bộ bài thơ , không thấy dấu hiệu của trách móc người khác , mà chỉ tự vấn lại chính mình .Thật là đáng ngưỡng mộ .
  “Thiên đường buồn
  địa ngục có vui ” (VT)
                Trong ý niệm của thiên hạ ,  làm gì có Thiên Đường buồn ?. Quả thực , điều này không phải là Nghịch Lý . Nếu như những người thân của chúng ta Về Quê Trời mà vẫn mang theo ưu phiền , khi  chưa hoàn tất phần đời của họ nơi trần gian này ; Nếu như chúng ta sống không tốt , làm ô danh người đã khuất , thì Thiên Đường của họ không trọn vẹn niềm vui .Nếu chúng ta sống mà không cảm nhận được Hạnh Phúc , thì trần gian này vốn là địa ngục rồi !
          Với hai câu ” Thiên Đường buồn /Địa ngục có vui ” ( VT) Cho thấy chúng ta sống không phải chỉ có trách nhiệm với bản thân , có nghĩa vụ  với nhau , mà còn tri ân với cả những người đã khuất .Đó là Đạo Lý tốt đẹp vốn có từ ngàn xưa , cần được chúng ta duy trì . 
          Trong tác phẩm ” Tâm Hồn Cao Thượng ” ( Hà Mai Anh dịch) “… con ơi ! Ngày con mở mắt chào đời . mọi người chung quanh cười vui đón mừng con …. Con hãy Sống thế nào để khi con nhắm mắt lìa đời : con thì mĩm cười ,còn mọi người chúng quanh lại nhỏ những giọt nước mắt tiếc thương con .. ” .
        Khi tự tình ” Thiên Đường buồn /Địa Ngục có vui ” Phải chăng nhà thơ Vĩnh Thuyên đã giúp cho chúng ta nhận ra giá trị cuộc sống không đơn thuần là phần thuộc thể , mà luôn có mối tương quan mất thiết của thuộc linh ?   
Và đây là một chung cuộc đẹp ! Khi VT tha thiết gọi :
“ Trần gian ơi  !
em đừng đóng cửa
Chờ anh về
dù muộn chưa nguôi…” ( VT )
         Trần Gian trước là ẩn dụ cho những bộn bề , mỏi mệt của đời sống , thì VT vẫn không ngao ngán , mà muốn tận hiến cho cõi đời cả tấm lòng của mình , với niềm khát vọng khôn nguôi . Như có lần cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn bộc bạch :  ” Sống giữa cuộc đời này chỉ có thân phận và tình yêu. Thân phận thì hữu hạn, tình yêu thì vô cùng. Chúng ta làm cách nào nuôi dưỡng tình yêu , để tình yêu có thể cứu chuộc thân phận trên cây thập giá đời “. Phải chăng đó là tư tưởng lớn mà chúng ta cần học hỏi ? 
             Vốn là một người đa mang , với trái tim nóng bỏng yêu đời . chẳng ai ngạc nhiên khi nhà thơ cần sự đồng cảm , rồi cùng đồng hành với mình trong cuộc sống .  Cho nên , Trần gian cũng là ẩn ngữ về một hồng nhan tri kỷ  . Sẽ thật hạnh phúc khi có tình thân mở cửa lòng đón mừng , chia sẻ với mình khi lao đao , hoạn nạn , lầm lỗi … sau những rong đuổi bên đời .
        Có lẽ chúng ta từng đọc được một ý niệm rất đơn giản về Hạnh Phúc ” Hạnh phúc là có việc gì đó để làm, có ai đó để yêu thương và điều gì đó để hy vọng “
                 Bài thơ Trước Sau của Vĩnh Thuyên rất khúc chiết ,  rất logic ,có hậu lại mang dung lượng lớn cho những triết lý sống tích cực , khiêm nhu ,  hòa ái .
          Cảm ơn nhà thơ Vĩnh Thuyên với những góp nhặt rất Thực ,lời thơ đơn giãn mộc mạc lại rất Thiền đã góp cho vườn thơ luôn đơm hoa tươi đẹp, kết trái ngọt lành .
 
LÊ LIÊN
 

Gậy ông sẽ đập lưng ông vì “chủ nghĩa Đại Hán” hẹp hòi

27 Th2

Gậy ông sẽ đập lưng ông vì “chủ nghĩa Đại Hán” hẹp hòi

Thanh Niên Online

Thanh Niên Online – 2 giờ 58 phút trước

 

(TNO) Mấy hôm nay, dư luận ở Việt Nam, Nhật Bản, Philippines sôi lên phẫn nộ vì những tấm hình chụp được từ một nhà hàng ở Bắc Kinh, Trung Quốc.

Đó là tiệm ăn Beijing Snacks, gần lâu đài Thái tử Gong, khu vực hồ Houhai, nằm phía nam Tử Cấm Thành, Bắc Kinh. Một khu vực rất đông du khách đến thăm viếng.

Trong tấm hình do cô Rose Tang – một người Mỹ gốc Hoa đang làm việc tại Trung Quốc – chụp, người ta thấy tấm bảng dựng trước tiệm ăn, ghi rõ bằng tiếng Anh và bằng chữ in, nội dung: “Nhà hàng không phục vụ người Nhật, Philippines, Việt Nam và chó”. Ai cũng hiểu, “đối tượng thứ 4” là chó đưa vào cốt để miệt thị đến tận cùng 3 dân tộc, xếp họ ngang với súc vật.

Ngày xưa, ngay trong các tô giới thuộc lãnh địa một số nước phương tây ở Thượng Hải, người Trung Quốc đã từng vô cùng căm hận trước những tấm bảng cấm: “Ở đây, cấm người Trung Quốc và chó!”. Rất nhiều người Trung Quốc đã gia nhập đội quân cách mạng sau khi xem những tấm bảng mang tính kỳ thị dân tộc này.

Nay một tiệm ăn ở Bắc Kinh (có phải chỉ một tiệm ăn hay không?) lại áp dụng nguyên cái bài kỳ thị chủng tộc khốn nạn đã khiến họ từng nhục nhã và căm thù đó.

 

Nhà hàng Trung Quốc
Tấm bảng với nội dung kỳ thị phân biệt chủng tộc dán ngay trước tiệm ăn Beijing Snacks được viết cả bằng tiếng Anh và tiếng Hoa – Ảnh: AFP

“Cái gì mình không muốn ai làm cho mình, thì dừng bao giờ làm với người khác”. Sự nhục mạ, kỳ thị, tư tưởng phân biệt chủng tộc tối tăm không phải tới bây giờ mới có. Nhưng với thời hiện đại này, những tư tưởng và hành vi khốn nạn như thế đã và đang bị lên án dữ dội trên khắp thế giới.

Người Trung Quốc không phải không biết điều này. Họ đã từng là nạn nhân của sự kỳ thị phân biệt chủng tộc ấy, làm sao họ quên được.

Nhưng một khi họ để cho mình tối mắt vì sự hận thù dân tộc, vì thói “dân tộc lớn”, vì “chủ nghĩa Đại Hán” hẹp hòi, thì họ lại có thể bê nguyên điều đã khiến mình nhục nhã để bôi nhọ, mạ lỵ, xúc phạm các dân tộc khác.

Đó là một sự sa đọa. Nó có thể khiến họ bị cô lập, bị khinh bỉ trên khắp thế giới. Những tư tưởng dân tộc cực đoan mang màu sắc phát xít ấy đang bị lên án và chống đối quyết liệt trên khắp hành tinh này.

Bây giờ đang là thế kỷ 21, chứ không phải thế kỷ 19 hay đầu thế kỷ 20.

Người Việt Nam chúng ta, cả người Nhật, người Philippines nữa, hết sức phẫn nộ vì sự xúc phạm dân tộc này. Nhưng chúng ta là những người văn minh. Chúng ta không bao giờ lại bê nguyên trò phân biệt chủng tộc hèn hạ ấy để trả đũa lại người Trung Quốc. Những quán ăn ở Việt Nam vẫn mở rộng cửa cho tất cả mọi người trên thế giới này có dịp tới thăm viếng Việt Nam với sự thân thiện và thái độ phục vụ tốt nhất.

Vì chúng ta là Việt Nam. Vì chúng ta là người Việt.

Kẻ nào dùng những thủ đoạn xấu xa mà trong quá khứ đã có người áp dụng với mình để xúc phạm người khác, sớm muộn gì họ cũng sẽ phải nhận lấy hậu quả “gậy ông đập lưng ông”.

Thanh Thảo

‘Bị thôi việc vì phản đối TBT Trọng’ – BBC

27 Th2

… con đường đến với dân chủ tự do là con đường đòi hỏi cần rất nhiều sự kiên nhẫn và tôi vẫn theo đuổi con đường đó

BBC tiếng Việt

‘Bị thôi việc vì phản đối TBT Trọng’

Cập nhật: 14:18 GMT – thứ ba, 26 tháng 2, 20131

Ông Nguyễn Đắc Kiên, phó phòng, biên tập viên trang báo mạng của báo Gia đình & Xã hội vừa bị buộc thôi việc vì viết nhận xét trên blog phản đối lập luận của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng về sự ‘suy thoái’.

Tờ báo Gia đình & Xã hội ra thông cáo chưa đầy một ngày sau khi ông Nguyễn Đắc Kiên đăng bài viết với tựa đề “Vài lời với TBT ĐCS VN Nguyễn Phú Trọng” trên mạng internet.

Trả lời phỏng vấn BBC chiều tối ngày 26/2, ông Kiên nói ban biên tập tờ báo đã có buổi làm việc với ông ngay sau khi nhận được thông tin liên quan đến bài viết này.

‘Mệnh lệnh đạo đức’

 

Ông Nguyễn Đắc Kiên nói bản thân ông hoàn toàn nhận thức hệ quả của việc viết bài viết trên.

“Sau khi nghe bài phát biểu của ông Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng, với tư cách là công dân của nước Việt Nam, rất bất bình trước sự quy chụp về suy thoái lý tưởng, đạo đức,” ông nói.

“Tôi sống ở Việt Nam từ nhỏ, làm báo từ năm 2006 đến giờ. Tôi nhận thức được hệ quả sẽ đến với tôi.”

“Nhưng tôi khẳng định tôi viết bài này, cũng như những bài khác trên blog, hoàn toàn do mệnh lệnh đạo đức của tôi.”

Bài viết của ông Kiên cho rằng “không có điều nào nói xóa bỏ Điều 4 là suy thoái, muốn đa nguyên về chính trị là suy thoái, muốn phi chính trị hóa quân đội là suy thoái, chỉ có tham ô, tham nhũng… đi ngược lại lợi ích của nhân dân là suy thoái.”

2Tác giả nói: “Tôi không chỉ muốn bỏ Điều 4 trong Hiến pháp hiện hành, mà tôi muốn tổ chức một Hội nghị lập hiến, lập một Hiến pháp mới.”

Thông cáo của báo Gia đình & Xã hội nói “anh Nguyễn Đắc Kiên (nguyên phóng viên) vi phạm Quy chế hoạt động của Báo và Hợp đồng lao động nên Hội đồng Kỷ luật của Báo Gia đình & Xã hội đã họp và ra Quyết định kỷ luật, buộc thôi việc đối với anh Nguyễn Đắc Kiên”.

“Hiện nay anh Nguyễn Đắc Kiên không còn tư cách là phóng viên Báo Gia đình & Xã hội và tự chịu trách nhiệm cá nhân trước pháp luật với các hành vi của mình.”

Khi BBC liên lạc chiều ngày 26/2, Tổng Biên tập báo, ông Lê Cảnh Nhạc, từ chối trả lời về vụ việc.

Viết trên trang Facebook cá nhân của mình, ông Nguyễn Đắc Kiên nói: “Tôi hiểu và tôn trọng quyết định của lãnh đạo báo.”

“Nếu ở cương vị của họ, có thể tôi cũng phải làm thế. Tôi hiểu là mọi thứ còn chưa bắt đầu,” ông Kiên viết.

Trong cuộc phỏng vấn với BBC tiếng Việt, ông Kiên cũng nói mong muốn của ông trước mắt là tiếp tục được đọc và nghiên cứu để tìm hiểu thêm về lịch sử và thể chế của Việt Nam.

”Như tôi đã nói trong một bài blog trên website của mình, con đường đến với dân chủ tự do là con đường đòi hỏi cần rất nhiều sự kiên nhẫn và tôi vẫn theo đuổi con đường đó”

Nguồn: BBC tiếng Việt

* Mời nghe âm thanh phần phỏng vấn: – ‘Hệ quả đã nằm trong dự đoán của tôi’‘; – Tham khảo Blog của Nhà báo Nguyễn Đức Kiên; – 1645. Vài lời với TBT ĐCS VN Nguyễn Phú Trọng (Ba Sàm); – Anh Nguyễn Đắc Kiên không còn tư cách là phóng viên Báo Gia đình & Xã hội (Gia đình.net).

* Trao đổi của Nguyễn Đắc Kiên trên FB: “Gửi tất cả các bạn. Đầu tiên cho tôi xin lỗi vì đã không thể trả lời mọi comment và tin nhắn của các bạn. Tôi cố gắng để add tất cả mọi người, hy vọng là có đủ thời gian. Dù có chuyện gì xảy ra, tôi chỉ mong các bạn hiểu cho một điều, tôi không muốn là anh hùng, không muốn là thần tượng. Nước ta đã có nhiều anh hùng, nhiều thánh thần quá rồi. Tôi sợ. Tôi chỉ nghĩ rằng, khi đất nước ta có tự do, dân chủ, các bạn sẽ thấy rằng, các bài viết của tôi là rất bình thường, nó thật sự bình thường, không có gì to tát cả. Tôi cũng xin các bạn đừng nặng lời phê phán Báo Gia đình & Xã hội nơi tôi đã làm việc, tôi hiểu và tôn trọng quyết định của lãnh đạo báo. Nếu ở cương vị của họ, có thể tôi cũng phải làm thế. Tôi hiểu là mọi thứ còn chưa bắt đầu. Cầu chúc an lành cho tất cả chúng ta.”

Like this:

Like Đang tải …

Bài viết này được đăng vào 27/02/2013 lúc 04:55 và tập tin được lưu ở Blog/Báo, Dân chủ/Nhân Quyền, Hiến pháp, Đảng/Nhà nước. Tagged: . Bạn có thể theo dõi các phản hồi của bài viết này thông qua RSS 2.0 dòng thông tin. Bạn có thể Để lại lời nhắn, hoặc trackback từ trang của bạn.

167 phản hồi to “1647. Nhà báo Nguyễn Đắc Kiên ‘Bị thôi việc vì phản đối TBT Trọng’”

  1. 8x yêu nước đã nói

    27/02/2013 lúc 17:48 Sa thải anh Nguyễn Đức Kiên càng cho thấy Đảng Cộng Sản đang run sợ trước chính nghĩa!

    Cầu chúc anh Kiên mạnh khỏe, vững vàng và tiếp tục có nhiều bài viết khác nói thay nhân dân Việt Nam.

  2. Thanh Tùng đã nói

    27/02/2013 lúc 17:02 Tâm Sự Nàng Xuân – Như Quỳnh
    http://chiasenhac.com/hd/video/v-video/tam-su-nang-xuan~nhu-quynh~1060690.html

  3. KTS Trần Thanh Vân đã nói

    27/02/2013 lúc 16:57 Mừng cho nhà báo Nguyễn Đức Kiên đã được thôi việc sớm.
    phí hoài tuổi xuân em nhé.

  4. Nguyễn Luận đã nói

    27/02/2013 lúc 16:55 Chúng tôi nguyện sát cánh với anh Nguyễn Đắc Kiên.

  5. Khách đã nói

    27/02/2013 lúc 16:48 Báo Thanh niên thời Ông khế làm TBT sa thải một phóng viên đó là Ông Bách sau nhiều năm thưa kiện cuôi cùng Tòa án tuyên án Ông Bách thắng kiện Báo TN phải khôi phục lại cho Ông Bách. Trường hợp này khiếu nai rồi khiện ra Toa án.

  6. Hãy hỏi tội chúng đã nói

    27/02/2013 lúc 16:47 Lôi cổ lũ bán nước ra trước công luận ngay
    http://maithanhhaiddk.blogspot.com/2013/02/viettinbank-ninh-binh-thua-nhan-hoang.html

  7. Trần Quốc đã nói

    27/02/2013 lúc 16:16 Không ngờ ”bác” Nguyễn Đức Kiên còn trẻ.
    Vậy xin đính chính cho cách xưng hô trong một lời còm ngày hôm qua:
    KÍNH CHÀO ANH NGUYỄN ĐỨC KIÊN!

  8. Thành đã nói

    27/02/2013 lúc 16:08 Một cách hành xử đê tiện của báo Gia đình & Xã hội.

  9. Hoan Ca đã nói

    27/02/2013 lúc 15:29 Đảng CS đang tự biến mình thành thế lực thù địch của Quân đội và Nhân dân Việt Nam.

  10. 27/02/2013 lúc 15:17 […] 1647. Nhà báo Nguyễn Đắc Kiên ‘Bị thôi việc vì phản đối TBT Trọng’. […]

  11. Tứ Khoái đã nói

    27/02/2013 lúc 14:33 http://phamvietdao3.blogspot.com/2013/02/viec-nha-bao-nguyen-ac-kien-bi-sa-thai.html
    Sáng nay, tại trụ sở Liên hiệp Hội khoa học kỹ thuật Việt Nam tại Hà Nội, RED đã tổ chức cuộc hội thảo với chủ đề: Tác nghiệp báo chí trong việc lấy ý kiến nhân dân về các dự thảo chính sách; Đông đảo các nhà báo, các chuyên gia trong lĩnh vực pháp lý, truyền thông-báo chí; đại diện Cục Báo chí-Bộ Thông tin-Truyền thông; Đại diện cơ quan thông tin truyền thông Văn phòng Quốc hội đã đến dự nghe và tham luận…
    Có trên 10 tham luận, ý kiến phát biểu tại hội thảo này nhấn mạnh, phân tích và chỉ ra những mặt tích cực, tiêu cực của các phương tiện thông tin truyền thông đối với việc ban hành các chính sách của nhà nước…
    Cuộc hội thảo đã diễn ra tới 12 giờ trưa, nhiều ý kiến trao đổi thẳng thắng, cởi mở và hàm chứa nhiều thông tin bổ ích…
    Xin trích một trong những ý kiến phát biểu tại hội thảo này của Tiến sĩ Nguyễn Quang A và ông Nguyễn Hữu Vinh, chủ trang mạng Anhbasam về hệ lụy của việc TBT Giadinh.net buộc thôi việc nhà báo Nguyễn Đắc Kiên:

    • Võ Nguyên Liêu đã nói

      27/02/2013 lúc 15:13 Riêng ý kiến của tôi là phản đối việc báo Gia đình & xã hội đuổi việc đối với ông Kiên. Ông Kiên không là anh hùng nhưng là một nhà báo chân chính, điều này đã xóa bỏ quan niệm vơ đũa cả nắm là cho nhà báo là lũ bồi bút. Những người có tâm huyết (trong đó có nhà báo chân chính) đều muốn xóa bỏ điều 4 HP, vì rằng ta đang phấn đấu cho một nền dân chủ (đó là mục tiêu phấn đấu của các quốc gia) nhưng lại để một đảng độc quyền lãnh đạo là giết chết dân chủ. Cần phải xem một xã hội dân chủ càn có những tiêu chí gì, những biểu hiện gì rồi hãy đấu tranh cho dân chủ. Có người đã nêu cau hỏi: “Đòi dân chủ là đòi cái gì? Mất dân chủ là mất cái gì?” Hai cau hỏi này đều không tháy ai trả lời, thế nhưng người ta cả lãnh đạo và thường dân đều cứ nói đến dân chủ.
      Việc đuổi ông nhà báo phat biểu phê phán lãnh đạo chính là biểu hiện mất dân chủ, tức là muốn bịt mồm dân.

      Đề nghị Hội nhà bóa Việt Nam can thiệp để bảo vệ quyền lợi cho ông Kiên. Nếu Hội nhà bóa không làm thế thì nên đổi tên thành “Hội bồi bút Việt Nam” cho đỡ rách việc. Ông Kiên không vi phạm luật báo chí, không vi phạm đạo đức nghề nghiệp. Nơi nào đăng bài của ông thì nơi ấy chịu trách nhiệm. Ông Kiên có thể đề nghị Hội nhà báo quốc tế can thiệp hoặc Tổ chức phóng viên không biên giới can thiệp. Điều này thì ông Kiên quá biết hơn tôi, nhưng sợ trong khi mất bình tĩnh thì ông quên nên tôi nhắc thế thôi.
      Cuộc đáu trành cho dân chủ bằng ngôn luận là kiểu đấu tranh nghị trường không đỏ máu nhưng cũng lắm gian nan, cơ cực. Phải có người dấn thân. Các bạn đồng nghiệp của ông Kiên và mọi người nên đứng về phiá ông tức là đứng lên bênh vực công lý và nhân quyền, cũng là đấu tranh vì nền dân chủ của nước nhà. Muốn dân chủ thì phải có tự do ngôn luận, tức là để dân muốn nói gì thì nói như ý của Hồ chủ tịch trước đây. Ông Trọng không phải là vị thánh. Ở thế kỷ XXI này không thể dùng cường quyền áp bức dân lành.

  12. Bác Ba Phi đã nói

    27/02/2013 lúc 14:29 Anh Kiên hãy xem tờ quyết định buộc thôi việc của tòa soạn như như một giấy thông hành vào thế giới của tự do ngôn luận anh Kiên nhé. Chúc anh chân cứng đá mềm

    Sang năm hốt Trọng lú

    • VNL đã nói

      27/02/2013 lúc 15:47 Nếu như xét ông Kiên là người có tội thì cái tội của ông Kiên so với tội của ông Ba Dũng chỉ bằng một phần nghìn tỷ. Thế nhưng ông Ba Dũng chỉ “xin lỗi” một lời là xong. Bộ Chính trị cười xòa ngay. Lần này mong ông TBT Trọng nên đối xử công bằng đối với ông Kiên. “Kỷ luật chỉ thêm thù oán”. Nếu như ông Trọng có thái độ của người quan tử thì hãy nhớ lời Khổng tử “ai chê ta là thày của ta”. Đừng nên tiểu nhân thêm nữa, ông Trọng ơi.

      • nguyenmucar đã nói

        27/02/2013 lúc 16:42 Thế đảng và nhà nước mời dân góp ý để sửa đổi hiến pháp là sao?Góp ý có nhiều cách có phải ai cũng được mời đến trụ sở này nọ để phát biểu đâu? Việc anh Nguyễn đức Kiên phản bác trao đổi với ông Trọng có gì quá lời mà lại cho cấp dưới trả thù hèn thế? Ông có quyền nói ở tỉnh này tỉnh nọ, có phải ai cũng tán thành với câu nói của ông đâu , có khi họ còn …chửi ông sau lưng là …Lú lẫn…Chứ sao?
        Không kém cỏi và lú lẫn sao lại hành xử vô nhân vậy?Nếu là ông , tôi dân đen sẽ xin lỗi ông Kiên và đề nghị TBT báo Gia đình&xã hội thu hồi quyết định ấy ….thê mới là sáng suốt, tài tình và nhân văn ông Trọng ạ!

  13. 27/02/2013 lúc 14:20 Anh Kiên à, hẳn nhiên mất việc là khó khăn rồi nhưng có việc chỉ để có ba bữa ăn mà không có được cơ may phát biểu ý kiến của mình thì con đau thần kinh hơn nhiều, no ấm kiểu đó thì quá đau cho một con người có ý thức. Có quá nhiều người táng tận lương tâm chỉ vì vật chất quyền lợi mà dìm dân tộc này rồi. Hành động của anh là chính nghĩa là nguồn cổ vũ tinh thần cho những người con lại, cũng như là cái tát mạnh vào lũ du côn, xào trá đó. Chúng tôi luôn là một phần ý chí của anh ! Chúng ta phải kiên định với bon khốn này.

  14. đã nói

    27/02/2013 lúc 14:16 CS chỉ luôn lừa dân

  15. nam đã nói

    27/02/2013 lúc 13:48 Chúc mừng a Kiên đã thoát khỏi “gông cùm” tư tưởng của 1 tờ báo quốc doanh!
    Tôi từng hy vọng, TBT NPT mặc dù là một con người của lý thuyết, giáo điều…. nhưng vãn còn là một con người có đạo đức, có ý thức dân tộc, có tri thức… để một ngày tự nhận ra, từng bước cởi trói tư tưởng cho dân tộc, hay ít nhất có những quyết định “hơi vượt rào” nào đó để đưa đất nước tiến lên với dân chủ, tiến bộ.
    Nhưng, đọc bài phát biểu của ông, tôi biết mình đã lầm. Ông cũng chỉ là “nô lệ” của nhưng cái cũ kĩ, nô lệ của quyền lực, nô lệ của những ích kĩ, hẹp hòi cá nhân.
    Tôi “tiếc” cho ông, với cương vị như ông, với ít nhiều hình ảnh ông đã gây dựng được trong 5 năm ở quốc hội, với một con người được đánh giá là trong sạch, giản dị…. Ông đã phát biểu như… bí thư chi bộ khu phố!

    • Hà Huy đã nói

      27/02/2013 lúc 17:19 Đối với Trọng Lú thì chỉ có đến khi chết thì mới quên được Chủ thuyết Mac-Lê sáng ngời chân lý . Đến giờ này rồi mà còn nhận thức kém cỏi về nền dân chủ như Trọng Lú thì làm sao hắn có thể thay đổi nhận thức đây . Tội của Ông Trọng cao hơn Ông Dũng nhiều . Tội định hướng cho đất nước vào ngõ cụt .

  16. Lý lương Dân đã nói

    27/02/2013 lúc 13:13 Anh Kiên xem lại hợp đồng và luật lao động đi. Có khi khởi kiện bật trở lại Ban biên tập lại cũng là một đề tài hấp dẫn cũng nên.

    • Người Sài Gòn đã nói

      27/02/2013 lúc 14:25 Kiện cho vui, cho chúng bớt làm càn thôi chứ tôi tin anh Kiên cũng đủ khả năng kiếm sống, không cần phải dựa dẫm đi làm ” dư lợn viên” cho các tờ báo nô lệ làm gì !

  17. XXX đã nói

    27/02/2013 lúc 13:07 Tôi có một ước muốn đó là : anh Ba Sàm tiếp nhận nhà báo Nguyễn Đắc Kiên về với báo lề dân bằng cách mở mục liên kết blog của Nguyễn Đắc Kiên vào trên bên trái của blog TTXVH

  18. yeu to quoc VN đã nói

    27/02/2013 lúc 13:02 Kính phục anh Nguyễn Đức Kiên!
    Chúng ta, những người tri thức trẻ tuổi hãy noi gương anh Kiên!
    Đả đảo lũ CSVN đả đảo đả đảo x 999999999….999999 lần

  19. Huoi yeu nuoc da noi đã nói

    27/02/2013 lúc 12:41 Dan toc VN se khac ghi ten anh, anh Kien ah!

  20. Ngưỡng mộ anh Nguyễn Đắc Kiên đã nói

    27/02/2013 lúc 12:34 Anh Nguyễn Đắc Kiên đã bị trả thù một cách đê tiện, hèn hạ.
    Và chắc sẽ còn tiếp tục hứng chịu những đòn thù dã man hơn nữa.
    Nhưng anh có thể ngẩng cao đầu tuyên bố:
    Cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí; cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình, để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh cho quyền con người.

    Hành động dũng cảm của Anh Nguyễn Đắc Kiên không khác gì chàng trai Đan-kô lấy trái tim mình làm ngọn đuốc soi đường cho đồng loại:
    Vui gì hơn làm người lính đi đầu,
    Trong đêm tối tim Anh làm ngọn lửa.
    Không có sự hy sinh của những người như Anh Nguyễn Đắc Kiên thì đất nước sẽ mãi mãi sống trong đêm tối nô lệ. Sự hy sinh ấy bắc một chiếc cầu đi tới tương lai:
    Mỗi thây rơi là một nhịp cầu
    Cho ta bước tới cõi đời cao rộng.

    Nhân dân, đất nước sẽ ghi công và vinh danh Anh Nguyễn Đắc Kiên.

  21. Thằng Mõ đã nói

    27/02/2013 lúc 11:57 Ở trên đất nước CHXHCN Việt Nam dân chủ gấp vạn lần các nước dân chủ, tự do trên thế giới hiện nay. Điều tưởng là dễ dàng và đơn giản là muốn trở thành “một người bình thường” và nói “những điều bình thường” nhất mà cũng chẳng hề dễ dàng và đơn giản như người ta thường nghĩ !
    Nhà báo Nguyễn Đắc Kiên đã làm một điều tưởng rất bình thường, rất đơn giản là lên tiếng phê bình, bày tỏ lập trường của mình trước những lời lẽ xuyên tạc, vu khống, quy chụp một cách hết sức ngây thơ, ngu dốt … của ông TBT của đảng cs cầm quyền, khi ông nói về những hành động rất ư là hợp hiến, hợp pháp của người dân như lập kiến nghị, đi biểu tình, cùng nhau khiếu kiện những hành động tham lam, nhũng nhiễu của các cấp chính quyền tại các địa phương … trên một trang mạng, những lời lên lớp của ông ta với không chỉ những đảng viên của ông, mà cả với toàn thể nhân dân Việt Nam … ! Thế mà kết quả đưa đến là nhà báo này phải mất việc làm, và có thể còn bị nhiều rắc rối, hệ lụy hơn nữa trong tương lai !
    Tại sao phân tích và nói lên những sai trái quá rõ ràng trong lời phát biểu của lãnh đạo đảng cs và đưa ra những lập trường đúng đắn và cương quyết của mình lại là một cái … trọng TỘI trong xã hội Việt Nam hiện nay ?! Phải chăng đó là vì thái độ CỬA QUYỀN, vì lòng TỰ CAO, TỰ ĐẠI sẵn có, cộng với những MẶC CẢM ngu dốt, thiếu tâm, ít tầm nên người cs thường phải áp đặt, và cho rằng chỉ những gì mình NÓI, những công việc gì mình LÀM mới là CHÂN LÝ ?! Và chỉ có những gì của người cộng sản đưa ra, làm ra mới là ĐÚNG, mới là SỰ THẬT ?!
    Nhân dân Việt Nam đã vượt qua mọi sợ hãi và sẵn sàng để lột tất cả những cái mặt nạ mà đảng csVN đã dùng để che chắn cho bộ mặt nham nhở, dối trá, chuyên lừa đảo của họ ! Đã đến lúc đảng csVN phải trả lại quyền cai trị, quyền giữ nước và dựng nước cho nhân dân Việt Nam để lịch sử bước sang một trang hoàn toàn mới, với những triển vọng mới. Nhân dân Việt Nam sẽ tự làm chủ vận mệnh của mình, tự bầu cử ra một chính quyền thực sự của dân, do dân, và vì dân, làm cho dân giàu, nước mạnh, tổ quốc được vẹn toằn lãnh thổ, nhân dân được tự do, công bình, hạnh phúc. Đây mới là ƯỚC VỌNG CỦA TOÀN THỂ NHÂN DÂN DÂN VIỆT NAM.

  22. Cựu đảng viên đã nói

    27/02/2013 lúc 11:54 Nếu nhà báo Nguyễn Đắc Kiên còn công tác trong hệ thống báo “lề phải” thì ông (và còn rất nhiều nhà báo khác) sẽ không bao giờ có cơ hội nói lên chính kiến của mình.
    Thôi thì cũng may, giờ ông đã có thể trút bỏ được cái của nợ “lề phải” để, nếu ông tiếp tục dũng cảm, thì hãy gia nhập đội ngũ nhà báo và các blogger “lề trái” đã và đang rất đông đảo và phát triển mạnh chưa từng thấy trong cái chế độ đã vô cùng thối nát này.
    Thật là một sự trả thù đê hèn và đáng khinh bỉ của Trọng lú. Càng ngày hắn ta càng huênh hoang và càng bộc lộ bệnh lú của mình!

  23. minhtriet đã nói

    27/02/2013 lúc 11:46 hoan hô anh hùng nguyễn đắc kiên ……giới nghệ sĩ trọng tấn anh thơ…kim chi …giới trí thức kiến nghị 72…giới nhà báo …còn chờ gì nữa mà giới công an bộ đội không hưởng ứng tiếp theo hãy mạnh dạn túm cổ những thằng nói láo phản nước hại dân ra trước vành móng ngựa…….
    cố lên đồng bào ơi sắp bắt được bọn hán gian rồi…

  24. vanhienhasy đã nói

    27/02/2013 lúc 11:46 Theo tôi Anh Nguyễn Đức Kiên không trách TBT báo mà anh bị buộc thôi việc càng thấy anh có lòng vị tha biết bao.Ngược lại Lú và những kẻ ăn theo càng kém cỏi bấy nhiêu.Lớp trẻ còn và sẽ còn những người như anh thì dù giờ là lúc đen tối trong lịch trình dân tộc nhưng sự hưng thịnh trở lại sẽ là điều tất yếu .Bởi đó chính là anh linh của các bậc tiên liệt truyền từ thễ hệ này sang thế hệ khác không một thế lưc, bán và cướp nước có thể làm lay chuyển được.

  25. một cựu chiến binh đã nói

    27/02/2013 lúc 11:46 Không ngờ một người trông hiền lành như thế mà lại nhanh nhẹn bậc nhất về đàn áp và thủ tiêu đấu tranh !

  26. anh minh đã nói

    27/02/2013 lúc 11:30 Cho nghỉ việc tại các cơ quan nhà nước vẫn xảy ra như một hoạt động bình thường, nhưng ở đây thì thật khác thường!
    Họ vẫn cho nghỉ chỗ này chỗ kia rồi bán chỗ cho người khác thậm chí người mất việc hay mua việc còn hoan hỷ là khác?
    Đảng có thù hết người bất đồng chính kiến được không? hãy mau mau bỏ tù hết đi!
    Có hàng vạn người hàng ngày đang bình luận trên trang Ba Sàm đó? hầu hết họ đều bất đồng với đảng & phẫn uất khi đảng mất bình tĩnh quá mức như vậy.
    Các ông cứ đem thẻ đảng để trên bàn thờ tổ tông xem họ nghĩ gì? hỡi những kẻ đang phá hoại tổ quốc, đào mồ mả tổ tông đem bán cho giặc Tàu? & ra sức thu vén quyền lực, đàn áp nhân dân.

  27. 27/02/2013 lúc 11:26 […] ‘Bị thôi việc vì phản đối TBT Trọng’ (BBC/ BS). “Tôi không chỉ muốn bỏ Điều 4 trong Hiến pháp hiện hành, mà tôi […]

  28. Hà Huy Sơn đã nói

    27/02/2013 lúc 11:14 Kính gửi anh Nguyễn Đắc Kiên,

    Tôi không quan tâm đến quan điểm chính trị trong vụ này. Tôi chỉ quan tâm đến vấn đề kỹ thuật pháp lý, vụ này anh mà kiện TBT Báo GĐ&XH về mặt pháp luật tôi thấy thú vị. Tôi sẵn sàng làm luật sư miễn phí cho anh, nếu được anh tin cậy.

    LS Hà Huy Sơn
    ĐT 0903.222.888

    • anh minh đã nói

      27/02/2013 lúc 11:19 Tôi ủng hộ tuyệt đối anh Kiên kiện như đề nghị trên!

    • Thích Chân Quang đã nói

      27/02/2013 lúc 11:35 Ok! tôi cũng đồng ý với ý kiến luật sư Sơn. nếu cần chúng tôi sẽ ủng hộ các anh khởi kiện

    • Thùy Linh đã nói

      27/02/2013 lúc 12:52 Tôi e anh Kiên sẽ không làm việc này, bởi mấy lý do:
      1- Anh đã xác định là không trách lãnh đạo báo, xem điều đó là tất nhiên, cộng thêm mối quan hệ đồng nghiệp vốn có.
      2- Với “mệnh lệnh đạo đức” và lĩnh vực. con đường mà anh đã chọn để dấn thân, nếu xét về góc độ tâm và tầm thì TBT báo GĐ&XH không phải và không xứng là đối tượng anh quan tâm. hơn, thiệt.
      3- Trong vụ việc này, bất kỳ ai hay bản thân anh đều hiểu Tổng biên tập chỉ là công cụ của một kẻ khác (ngay cả khi có đồng tình với quan điểm của anh Kiên thì cũng không thể làm khác). Vấn đề là làm sao kéo được những kẻ “ném đá, giấu tay” kia ra ánh sáng, để công khai đối chất thì lúc đó, việc đấu kiện, hơn thua mới đúng tầm.

      Vì thế, tôi tin là anh Kiên sẽ đủ trầm tĩnh và kiên nhẫn để làm điều này. Chỉ cần khéo léo vài động tác nhỏ nữa thì một phần rất nhỏ còn lại của cái vỏ bọc bóng bẩy chính trị, tư tưởng, đạo đức “chưa suy thoái” kia sẽ tự bung ra thôi. Tuy nhiên, anh Kiên cũng rất cần được sự kề vai và trợ lực của các Luật sư trong lúc này và những bước tiếp theo vì quan trọng nhất vẫn là sự cẩn trọng, chắc chắn trong những hành động nhằm vào đối tượng, thế lức ẩn danh kia cũng như để bước tiếp trên con đường cùng mọi người đấu tranh vì dân chủ mà anh đã chọn.

      • bp đã nói

        27/02/2013 lúc 13:11 đúng,có lẽ kg cần thiết phải kiện đâu a Kiên.đó mới là cái tâm và tầm.chúc sức khỏe

      • Nguyễn Đắc Kiên, người trí thức chân chính đã nói

        27/02/2013 lúc 13:18 Tôi cũng cho rằng Anh Nguyễn Đắc Kiên không cần kiện.

      • Khách đã nói

        27/02/2013 lúc 16:38 Nếu kiện thì lại may mắn cho trọng lú quá, hắn sẽ sạch tay, còn TBT báo GĐ&XH lãnh tội. Không nên kiện.

    • Phanno đã nói

      27/02/2013 lúc 12:59 Anh Kiên nên kiện TBT báo GĐ&XH theo gợi ý của LS HHS. Tôi tin chắc vụ kiện sẽ thắng và sẽ còn thu được rất nhiều ý nghĩa tích cực khác nữa. Nhưng sau đó, thậm chí anh không cần tiếp tục làm việc ở chỗ đó nữa. Rất nhiều người ủng hộ anh, cảm ơn anh nhiều!

    • QS đã nói

      27/02/2013 lúc 13:48 con kiến kiện củ khoai.
      lẽ phải thuộc về kẻ mạnh.
      coi chừng nhận 2 bao cao su giống CHHV

    • Người Việt Yêu Nước đã nói

      27/02/2013 lúc 15:39 Dù biết chúng chỉ có luật rừng nhưng cứ kiện vì mình là con người đàng hoàng, hiểu biết và văn mình hơn lũ rừng rú đó.
      ĐỒNG Ý ANH KIÊN KIỆN

    • Nguyễn Đình Ấm đã nói

      27/02/2013 lúc 16:33 Hoan hô và cảm ơn LS Hà Huy Sơn đã sẵn sàng ủng hộ nhà báo Nguyễn Đắc Kiên tức ủng hộ những người chân chính. Trước kia tôi cùng cảnh ngộ nhưng không có điều kiện như bay giờ. Anh Kiên nên kiện lãnh đạo tờ GĐXH xem họ xoay sở ra sao cũng hay đấy các anh ạ.

  29. Bến đời đã nói

    27/02/2013 lúc 11:05 Anh Nguyễn Đắc Kiên đã lường trước được hậu quả khi quyết định đăng tải quan điểm của mình, vì vậy chúng ta không phải quá lo lắng cho một người sống ngay thẳng, chân thật như anh. Những người ngay thẳng thì “đi không đổi họ, ngồi không đổi tên, nằm không đổi địa chỉ”, còn các nhà báo của đảng luôn phải dùng bút danh và hoạt động bí mật ngay giữa thời bình dù đảng đang lãnh đạo toàn diện. Thực tế này nói lên điều gì?

  30. D.Nhật Lệ đã nói

    27/02/2013 lúc 11:01 Nói trung thực thì phải cảm phục nhà báo Nguyễn Đắc Kiên vì sự can đảm của anh mà rất hiếm người dám bày tỏ một cách công khai và thẳng thắn như vậy.Lý do thì nhiều lắm bao gồm về vật chất cũng như tinh thần khiến những kẻ giá áo túi cơm,
    những kẻ hèn nhát,kể cả những tên khôn vặt hay khôn ranh cũng không bao giờ có thể làm được như anh.
    Trước khi công khai hóa chính kiến của mình,anh bạn trẻ NĐK.cũng đã tính trước những hệ lụy mà anh phải chịu khi phát
    biểu rằng anh không bất ngờ gì lắm với quyết định bị nghỉ việc từ giới quan chức của bộ TT-TT của đảng CsVN.
    Chẳng hành động nào là vô ích cả,nhất là hành động đầy ý nghĩa của anh bạn trẻ đang góp phần vào việc tiễn đưa cái đảng độc quyền độc tài ra khỏi đất nước VN.! Mong là càng sớm càng tốt !

  31. Lamcamlaogia đã nói

    27/02/2013 lúc 10:56 Hoan ho anh Kien – ve nha duoi ga, giat do, nau com …cho vo con vinh du hon lam “phong v…i…e…n”

  32. Lú nặng đã nói

    27/02/2013 lúc 10:53 Thân gửi anh Kiên,
    Hãy kiên cường như tên của anh. Cuộc sống còn vất vả và có thể khó khăn vơi anh nhưng anh rất giầu về trí tuệ, bè bạn và mục tiêu chung cho VN

    • Hoa hạ đã nói

      27/02/2013 lúc 11:28 Bác Lú Nặng nói chí phải. Chúc anh Kiên và gia đình bảo trọng.
      Tôi rất cảm phục anh. Anh nói hộ chúng tôi.

  33. Phạm Lâm đã nói

    27/02/2013 lúc 10:52 Họ càng hèn thì càng khơi dậy lòng dũng cảm trong nhân dân, cái gì đến sẽ phải đến. Cảm ơn nhà báo Nguyễn Đắc Kiên về những việc làm cho cộng đồng.

  34. Nho que đã nói

    27/02/2013 lúc 10:42 Trong đợt tranh cử vừa qua, những người chống đối đã “chửi” Obama đủ kiểu, từ nhẹ đến nặng, từ kín đến hở, từ nhã nhặn đến thô bỉ nhưng cũng chẳng sao cả. Thậm chí ở nhiệm kỳ trước, Obama đã từng mời một viên cảnh sát khu vực đến nhà trắng uống bia, để xin lỗi vì đã có phát biểu xúc phạm đến anh ta.
    VN do dân chủ hơn vạn lần nên để bù lại, TBT hành xử phải kém văn hóa hơn bọn giãy chết ít nhất là một vạn lần.
    Một lý thuyết, một chủ nghĩa, một niềm tin mà có nguy cơ lung lay chỉ vì một bài viết khều nhẹ của một phó thường dân như anh Kiên. Điều đó chứng tỏ TBT hiểu rất rõ độ vững chắc của CNXH.
    Bọn tiểu nhân thường có nhiều trò trả thù vặt lắm, chúc anh Kiên sống đúng như tên bố mẹ đặt mà bước qua bọn tiểu nhân hèn hạ.

    • Dang Dung đã nói

      27/02/2013 lúc 10:56 Thua anh Kien (toi phai noi the du toi biet minh hon tuoi anh, nhung toi muon bay to su nguong mo cua toi doi voi anh), bai cua anh, ngay tu hom qua toi da in ra thanh 10 ban, van con nong hoi, va toi da tu tay dua cho 6 nguoi khac nhau, o nhung vi tri khac nhau, thanh phan khac nhau, trong do co toi 3-4 em sinh vien. Toi tin chac rang bai bao ay se con duoc chuyen tay nhau doc nhieu nua. Bai bao cua anh co cai gi do hao hao giong “tieng sung hoa cai cua Doan Van Vuon”.

  35. meomuop đã nói

    27/02/2013 lúc 10:37 Mặc dù anh không muốn trở thành anh hùng, thần tượng nhưng em “lỡ” thần tượng anh mất rồi. Em vô cùng ngưỡng mộ và cảm phục anh, nhà báo Nguyễn Đắc Kiên.

    Hy vọng đất nước ta sẽ đến nhanh với nền dân chủ để nguyện ước cao cả của anh trở thành hiện thực, để cho người dân trên đất nước ta cảm nhận được mùi vị tự do, để con dân Việt Nam không còn phải đau đáu, thèm thuồng dân chủ xứ người nữa.

  36. Một Đảng viên đã nói

    27/02/2013 lúc 10:35 Mới 10h30 mà ở một góc Trang mạng nhân dân đã có gần 100 ý kiến phê phán rất chính xác và khoa học cho ông Nguyễn Phú Trọng, TBT ĐCSVN. Ông Trọng ơi, ông có nên ngồi ở cái ghế đó nữa hay không? lần này ông đã chém một nhát nặng nề nhất vào sự tồn tại của Đảng rồi. Là một Đảng viên, tôi thấy bị ông xúc phạm quấy

  37. Trúc Bạch đã nói

    27/02/2013 lúc 10:35 Việc nhà báo Nguyễn Đắc Kiên bị cho thôi việc là điều ắt phải xẩy ra trong một nhà nước do đảng CS “Lãnh Đạo Toàn Diện Và Tuyệt Đối” .

    Nếu nhà báo Nguyễn Đắc Kiên không bị cho thôi việc – sau bài báo bầy tỏ quan điểm của minh – thì mới là chuyện Lạ !

    – Chỉ cầu mong rằng sau chuyện bị cho thôi việc, sẽ không có chuyện gì ‘không may” xẩy đến cho anh nữa .

    – Chỉ mong rằng ông Nguyễn Phú Trọng có thái độ đúng đắn của một người đứng đầu một đảng chính trị (lớn nhất và duy nhất tại VN);

    – Chỉ mong rằng ông Nguyễn Phú Trọng có thái độ đúng đắn – cần phải có của một người vừa được các chính phủ Anh, Ý, Bỉ và Liên Hiệp Châu Âu tiếp đón như một “thượng khách” – để chỉ thị cho cấp dưới của ông không trả thù một cách hèn hạ (như bản chất của CS xưa nay) đối với nhà báo Nguyện Đắc Kiên .

    -Tóm lại :

    Chỉ mong rằng ông TBT Nguyễn Phú Trọng lây được cách hành sử văn minh của một nhà lãnh đạo (có tầm) qua cuộc viếng thăm các nhà lãnh đạo Châu Âu vừa qua, để hành sử Văn Minh với Nhà Báo Nguyễn Đắc Kiên .

  38. Ts. Nguyễn Thạch Cương đã nói

    27/02/2013 lúc 10:29 Thưa anh Nguyễn Đắc Kiên, xin phép được ngả mũ kính chào anh, một nhà báo chân chính rất đáng khâm phục. Anh đã làm, đã viết, nói đúng với những gì mà trái tim anh mách bảo. ANH ĐÃ CẤT LÊN TIẾNG HÁT: “TIẾNG CHIM HÓT TRONG BỤI MẬN GAI”, Mong sao các nhà báo chân chính noi gương anh, xin cám ơn anh, chúc anh và gia đình mạnh khỏe.

  39. Hà Huy đã nói

    27/02/2013 lúc 10:26 Đề nghị các nước dân chủ không nên mời hoặc tiếp các lãnh đạo CS như CSVN . Vì ngoại giao , nên các nhà lãnh đạo mới tiếp kiến lãnh đạo CS chứ họ thán phục gì các ông mà cứ tưởng . ( Ông Cựu Chủ Tịt Triết : Mình ngang hàng với người ta nên cũng đàng hoàng ,… Ông Tổng thì mình phải như thế nào thì họ mới tiếp ) . Chán quá đi mất , kẻ thù còn bắt tay nhau trong ngoại giao . Họ có khinh thì họ vẫn lịch sự chứ không chơi trò đểu cáng như CS các ông . Chỉ đạo để buộc thôi việc nhà báo Nguyễn Đắc Kiên thì quả là hèn mọn quá . Mong ông kiên vui vẻ và tiếp tục con đường vì dân , vì nước . Quyết tâm cùng những người tiến bộ xóa bỏ CNCS trên quê hương Việt Nam ta . Quá coi thường Ông Tổng Lú .

  40. Quốc Dân đã nói

    27/02/2013 lúc 10:11 Nếu có nhiều người, nhiều nhà báo hành động trung thực theo “mệnh lệnh của đạo đức” như nhà báo Nguyễn Đắc Kiên, thì dân tộc, đất nước Việt Nam sẽ nhanh chóng ra khỏi đường hầm tăm tối của lý thuyết mơ hồ luẩn quẩn, lạc hậu, nghèo nàn, xa cách với văn minh nhân loại…nó làm cho nhiều trí thức, luật sư, giáo sư tiến sĩ , tướng tá hèn, u mê, không trung thực với bản thân mình…

    Bạn Nguyễn Đắc Kiên không là anh hùng, nhưng là người đã bước chân vào con đường lương thiện, minh bạch, trung thực với suy nghĩ của bản thân, bạn đã về với với nhân dân cùng với nhiều nhà báo, nhiều Trí thức đã như: Huy Đức, Cù Huy Hà Vũ, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long, Nguyễn Văn Đài, Tương Lai, Nguyễn Trung, Hoàng Xuân Phú, Nguyễn Đình Lộc, Trần Đình Triển, Phan Đình Diệu, Hoàng Lại Giang, Trần Thanh Vân, Trần Xuân Bách, Trần Độ, Hoàng Minh Chính Hà Sĩ Phu, Lê Hiếu Đằng, Huynh Tấn Mẫn, Võ Văn Tạo, Bùi Minh Quốc….

    Bạn Kiên đã hơn cả vạn nhà báo đang sợ hãi và vẫn còn đứng trong bóng tối.

  41. nguoi ha noi đã nói

    27/02/2013 lúc 10:11 Lại xuất hiện một tia sáng xuất hiện trong đêm dài đen tối; làm rõ dần cái chế độ toàn trị, mị dân và dối trá! Lịch sử sẽ ghi danh các anh là những người dám dấn thân.

  42. hoang lai giang đã nói

    27/02/2013 lúc 10:10 Nhà văn Hoàng Lại Giang xin được chia sẻ tâm tình của anh Nguyễn Đắc Kiên,một nhà báo trẻ mà chí lớn.
    Tôi rất mừng sau tôi là những thế hệ đáng trân trọng như những thế hệ khai quốc công thần.Đất nước ,dân tộc còn-mất,vinh-nhục là ở sự dũng cảm dấn thân của các anh chị hôm nay.
    Xin kính trọng anh.
    HLG

    • yeu Viet nam đã nói

      27/02/2013 lúc 10:26 Cam on Nguyen Dac Kien. Toi tin rang the he cua ban se nhieu nguoi giong ban , mang lai su trong sach cho dat nuoc , dan toc. Chuc ban “chan cung da mem’ tren con duong kho khan phia truoc.
      Chung luon yeu quy ban tran trong ban, va cung se dan thuc tinh lam giong nhu ban.

  43. Tôn Quỳnh đã nói

    27/02/2013 lúc 10:10 Một người có lương tri thì không nói như ông Trọng được. Đúng là 1 sự phỉ báng.

  44. van nguyen đã nói

    27/02/2013 lúc 10:06 Sa thải Nguyễn Đắc Kiên chứng tỏ giới lãnh đạo:
    Khẳng định LÃNH TỤ phát biểu thỉ không thể sai lầm .Thiên thương địa ha duy Đảng độc tôn ” – Bao lâu Hiến Pháp Còn ,thì Đảng còn thống trị .
    Bản đề nghị sủa dổi HIến Pháp không bao gồm điều bốn ,tất yếu bị coi là suy thoái , là phản động là âm mưu diễn biến hoà bình,là thách thưc quyền lạnh đạo của Đảng ,không thể chấp nhận đươc ..Tuy nhiên dây là tâp thể trí tuệ khổng lồ không thể diệt ngay được ,vì thế phải đành tỉa , từ cái mắt xich yếu nhất cô thế nhất ..Nguyễn Đắc Kiên .

  45. Trần Dân Tiên đã nói

    27/02/2013 lúc 10:02 Đúng là bọn xảo trá hèn hạ của bọn cầm quyền, lời ngay nghịch nhĩ hết thuốc chữa cho ĐCS VN
    .Dù thế nào thì anh NGUYỄN ĐỨC KIÊN cũng nói lên sự thật không có gì sai mà kẻ cầm quyền lại hành xử một cách côn đồ và vô đạo như vậy, thế mà cứ nhân mình là tinh hoa chân chính thật nực cười

  46. đã nói

    27/02/2013 lúc 09:56 Cảm ơn anh Kiên! Tôi thán phục anh, chúc anh có nhiều sức khỏe

  47. Gia đã nói

    27/02/2013 lúc 09:48 trọng lú đầu đã bạc, lại mang tiếng là tbt (dù nhân dân chẳng ai bầu loại súc sinh như mày ), lại đi trả thù hèn hạ, đê tiện một thanh niên, một nhà báo yêu nước. nếu mày chính danh thì mày cứ tranh luận công khai với người thanh niên yêu nước ấy, với nhân dân VN! loại đầu bã đậu như mày ăn nói ngu si, còn tỏ ra nguy hiểm nên đã từng bị một người đàn bà là Tổng Thống Braxin đuổi về không tiếp. vậy mà mày vẫn không nhục à?! bây giờ còn dám hỗn láo với nhân dân đã còng lưng đóng thuế nuôi mày. mà loại cầm thú như mày thì làm gì có khái niệm nhục!

  48. An Nhân. đã nói

    27/02/2013 lúc 09:47 Đảng CSVN mới đích thị là SUY THOÁI TOÀN DIỆN (bởi nó đang có “Những vấn đề cấp bách..trong xây dựng đảng.”)
    Đã suy thoái thì cần và nên “thoái vị” toàn diện đi ! – Chỉ có gian dối, đảng CSVN không còn chút xứng đáng để lãnh đạo gì nữa !

  49. nemo đã nói

    27/02/2013 lúc 09:42 Hỡi các bạn nhà báo , các bạn nghĩ sao vè cuộc sống của các bạn ? Các bạn cứ theo định hướng thì hỏi ai đọc báo của các bạn , thế rồi các bạn sống bằng gì ? hay lại điệp khúc ” Anh cho em xin 01 vé máy bay ra Hà Nội ” Hoặc là ” Anh có muốn lên báo quảng cáo cho doanh nghiệp của anh ko …” Nhục nhục lắm các bạn ạ . nhiều khi tôi thấy các bạn quá khổ , khổ cả vật chất lẫn tinh thần .

  50. GÓI Ý VỚI ĐỒNG CHÍ TBT Trọng đã nói

    27/02/2013 lúc 09:39 Thay vì buộc thôi việc nhà báo Nguyễn Đức Kiên , đúng ra Đ/C TBT Trọng nên cách chức và buộc thôi việc các quan chức tham nhũng , dục khoét , phá hoại đất nước , làm khổ nhân dân. Chính loại người này mới “suy thoái tư tưởng chính trị , đạo đức…” . Đây chính là nguyên vọng của người dân !

  51. Quốc đã nói

    27/02/2013 lúc 09:37 nhân dân phải lôi đầu thằng trọng lú ra xử vì tội vu khống, xúc phạm danh dự người khác ( ở đây là nhân dân VN ) vì nó dám nói nhân dân VN suy thoái đạo đức chỉ vì nhân dân VN muốn sống ngẩng cao đầu như tổ tiên, như các dân tộc văn minh, tiến bộ trên thế giới!

  52. Xấu hổ đã nói

    27/02/2013 lúc 09:37 Là một đảng viên tôi khâm phục anh Kiên và quá xấu hổ về đảng trưởng của tôi – ông Nguyễn Phú Trọng. Một ông TBT mà phát biểu đạp lên hiến pháp trắng trợn như thế lại còn trả thù hèn hạ một công dân vô danh.

  53. ddtd đã nói

    27/02/2013 lúc 09:12 Họa đã nối tiếp họa, lại đổ thêm dầu nữa chứ, một điềm dữ chăng?

  54. quần chúng đã nói

    27/02/2013 lúc 09:10 Hỡi các nhà báo ở lề phải! Không phải tất cả các bạn đều đớn hèn, đều sợ hãi. Không phải tất cả các bạn đều không nghĩ được như anh Nguyễn Đắc Kiên. Thậm chí có nhiều bạn còn có trình độ nhận thức rất cao.
    Vậy tại sao các bạn chưa lên tiếng bảo vệ đồng nghiệp của mình, anh Nguyến Đắc Kiên, người tự nhận mình ‘bình thường thôi’ nhưng đã đủ dũng cảm nói lên suy nghĩ thật của mình trước một hiện tượng ‘ngụy quân tử’ mang tên Nguyễn Phú Trọng?
    Khi các bạn đoàn kết cùng nhân dân, tất cả cùng lên tiếng ngay trên mặt trận của các bạn thì liệu có còn hiện tượng ngụy quân tử ấy nữa hay không? Lúc ấy hỏi còn cái gì làm cho các bạn sợ hãi nữa hay không?
    Đừng chần chừ nữa, hãy đoàn kết lại chống độc tài, độc trị để có dân chủ, một chế độ mà chúng ta ,ai cũng ước mong!

    • Li Lan đã nói

      27/02/2013 lúc 09:32 Nhớ lại chuyện PM18 khi mấy nhà báo bị bắt, không một đồng nghiệp nào trong giới báo lề đảng ho he. Giá như họ hiểu được rằng im lặng không bảo vệ đồng nghiệp tức là gián tiếp tự kết liễu đời mình, khi đến lượt kẻ khác cũng im lặng. Giờ là anh Kiên và còn những nạn nhân khác nữa có lòng tự trọng, biết xấu hổ trong làng báo.
      Nhân loại có phương cách rất hay: nhà báo đình bút, báo đình bản, chợ bãi thị, …! Nếu tất cả đoàn kết và không muốn làm thân phận bồi bút hèn mọn thì sẽ làm được.

  55. phuchung đã nói

    27/02/2013 lúc 09:06 đúng với lòng dân rồi anh kiên ơi.các bạn trẻ chúng ta nghĩ gì về thời gian qua mà ta đã sống… và thời gian tiếp theo mà con cháu chúng ta phải sống sẽ như thế naò , tốt lên hay xấu đi nếu xã hội không thay đổi

  56. 27/02/2013 lúc 09:02 Xin thành thật cùng chia sẻ với anh Kiên!
    Trong xã hội tự do dân chủ, tôn trọng quyền con người thì việc anh phát biểu như vậy là QUÁ ĐỖI BÌNH THƯỜNG.
    Qua việc này lại cho chúng ta thấy rằng XÃ HỘI HIỆN NAY KHÔNG BÌNH THƯỜNG!

    • An Nhân. đã nói

      27/02/2013 lúc 09:31 “Xã hội hiện nay không bình thường” thì rõ rồi, đầy rẫy những tệ nạn ghê rợn, nguy hiểm…luôn là mối lo lắng cho dân lành, cho tương lai !
      Thể chế chính trị này mới là không bình thường- Nó ngày càng man rợ, ngày càng đi ngược lại những mong mỏi và quyền lợi của người dân ! Nó không dám chấp nhận, thậm chí luôn chà đạp lên nhiều sự thật hiển nhiên…chỉ để bảo vệ những lợi lộc phe nhóm và cá nhân của những kẻ đảng viên chức quyền !

      Việc buộc thôi việc anh Ng. Đắc Kiên và đàn áp những người viết lên sự thật là sự trả thù hèn hạ của đảng cầm quyền, là cách hảnh xử tiểu nhân đê tiện của lũ phản động – Chúng chỉ muốn có 1 Hiến pháp, 1 hệ thống luật phục vụ động cơ đặc quyền đặc lơi nhằm kéo dài sự tồn tại và vơ vét tiền của của người dân nhiều hơn !

      Rất cảm ơn anh Kiên và những người đã viết lên sự thật !

  57. VA đã nói

    27/02/2013 lúc 08:59 “Bùm”!
    Kiên đã bắn rồi… Viên đạn găm trúng đích. Đối thủ lảo đảo ngã vật ra, miệng lảm nhảm kêu;” Đuổi..đuổi việc nó ngay…”
    ( Mượn ý bác Nguyên Ngọc)

  58. Huỳnh – Long An đã nói

    27/02/2013 lúc 08:56 Còn nữa đây. Vẫn tặng bạn Nguyễn Đức Kiên:

    “Cũng may”

    Cũng may…

    Kẻ hèn này vẫn còn luân lý
    Của Cha Ông truyền đến đời này
    Vẫn còn sách Trần Trọng Kim kinh sử
    Vẫn mãi hoài ghi trí sử Nho gia.

    Dẫu thời cuộc sao dời biển đổi
    Nhưng sao quên lời dặn Cha Ông
    Sao quên được Tổ Tiên nghìn năm dặn
    Tấc đất này xây bằng vạn xương khô.

    Tất đất này không thể vào tay giặc
    Dù đất này đã bán cho Hán tặc
    Nhưng cháu con vạn kiếp phải không quên
    Là cháu con dòng dõi Rồng Tiên
    Phải biết lấy câu „ Sơn Hà nguy biến „
    Phải tỉnh táo trong vòng xoay chuyển
    Ông Cha ta hay là kẻ ngoại xâm.

    Huỳnh Minh Tú

  59. nguyen hung đã nói

    27/02/2013 lúc 08:53 Qúy qúa một tấm lòng anh Kiên đã không ngại những nguy hiểm khó khăn của bản thân lên tiếng nói vì dân vì đất nước VN,tôi rất,sự hy sinh của anh và cùng những người yêu chuộng tự do như tiến sỷ Cù huy Hà Vủ,anh Điếu Cày chị Tạ Phong Tần luôn được người dân tôn trọng và ghi nhố,đất nước sẽ được dân chủ đó là quy luật của thời đại mà không ai có thể cưởng lại,những kẻ gây tội lội với đất nước dân tộc sẽ bị lịch sử phán xét nhân dân định tội

  60. dinhcaotritue đã nói

    27/02/2013 lúc 08:53 Anh Kiên đã bị đuổi việc vì dám phản biện TBT.Sắp tới , BHXHVN sẽ thu hồi sổ hưu của 72 vị nhân sĩ trí thức vì đã “suy thoái đạo đức”

  61. Đạo đức làm người đã nói

    27/02/2013 lúc 08:47 Thật đáng khâm phục Anh Nguyễn Đức Kiên,con đường phía trước lúc nào cũng nhiều gian khổ thách thức và sẽ có nhiều người như Anh nữa đứng lên chống lại những cái xấu xa,lừa bịp mị dân trong cái xã hội này.

  62. Nguyễn Tài Phú đã nói

    27/02/2013 lúc 08:43 Cảm ơn anh KIÊN rất nhiều, trong tình cảnh hiện nay, anh hãy cố gắng sớm vượt qua khó khăn tam thời này để tiến lên. chúng ta không làm nghề này thì làm nghề khác, nhất định không chịu luồn cúi bẻ cong ngời bút. Thanh niên chúng em sẽ phát động phong trào học tập anh KIÊN ..Em xin tặng anh một câu thơ ” tên anh đã là tên đất nước – KIÊN CƯỜNG”…chào thân ái quyết thắng.

  63. noikhongduoc đã nói

    27/02/2013 lúc 08:40 Coi chừng! Sắp tới 72 vị nhân sĩ đã góp ý hiến pháp sẽ được BHXH ra thông báo thu hồi sổ hưu !

  64. NGŨ HÀNH đã nói

    27/02/2013 lúc 08:39 Tôi trân trọng một nhà báo có lương tri . anh là một nhà báo bình thường , viết những điều bình thường mà hàng ngàn người dân muốn viết , muốn nói .
    nhưng họ sẽ cư xử không bình thường với anh .
    D6n chủ , tự do là như vậy cứ đâu phải xa xôi.

  65. Người Sài Gòn đã nói

    27/02/2013 lúc 08:38 Tôi thán phục anh Kiên, người dám chửi vào mặt bọn xảo trá !

  66. dtbt đã nói

    27/02/2013 lúc 08:35 Sao ở nước ngoài người ta chỉ trích, chê bai cả tổng thống mà có sao đâu?

    • Người Sài gòn đã nói

      27/02/2013 lúc 15:39 Tại vì ở nước ngoài (trừ 3 nước cộng sản VN, TQ, Cuba) không có cái gọi là điều 4 “hiến pháp” .

  67. anhnamsg đã nói

    27/02/2013 lúc 08:27 Chỉ cần các DNTN không đóng thuế thì chúng nó sẽ chết, bằng cách liên kết với cơ quan thuế mà ăn chia và báo cáo lổ trên BCTC.

  68. 27/02/2013 lúc 08:26 Thêm một người dấn thân bị đối xử hèn hạ của chính quyền.Cảm ơn Anh Kiên,cảm ơn tất cả những NGƯỜI dám lên tiếng !

  69. Thái Thú 3D đã nói

    27/02/2013 lúc 08:17 Một kiểu hành xử theo định hướng XHCN của chế độ csvn, nên việc anh Kiên bị sa thải thì không có gì lạ cả. Tiếp theo chế độ csvn sẽ tìm cách quy chụp cho anh Kiên tội gì đó để bắt bớ và răn đe là điều khó tránh khỏi nên anh kiên cẩn thận hơn nữa. Chúng ta đấu tranh để cho xã hội này có chút tính dân chủ chứ không thể nào có dân chủ thật sự trừ phi chế độ này bị phá bỏ . Tui luôn tâm niệm câu nói của TT Boris Yeltsin :”Cọng sản chỉ bị phá bỏ chứ không thể sửa”., và câu nói của Lái gió : “Chúng ta đang ở trong rọ”

  70. HTD đã nói

    27/02/2013 lúc 08:16 Tôi thật sự kính phục anh Kiên.
    Biết nói thế nào đây nhỉ? bởi tôi và rất nhiều người trong chúng ta là những thằng hèn, chỉ vì miếng cơm, manh áo nuôi vợ con mà phải nhẫn nhục trong suốt cả cuộc đời!!!
    Mong anh luôn khỏe để tiếp tục kiên định “con đường đến với dân chủ tự do”

  71. VuTuan đã nói

    27/02/2013 lúc 08:15 Cám ơn nhà báo Nguyễn Đắc Kiên, tôi đồng ý với Bạn nhưng không cần “khi đất nước ta có tự do, dân chủ” mà ngay bây giờ với tư duy logic 1 chút trên cơ sở pháp luật hiện hành thì tôi đã thấy các bài viết của Bạn là “rất bình thường, nó thật sự bình thường, không có gì to tát cả”. Đúng, Bạn không cần là anh hùng, không là thần tượng. Bạn là một công dân Việt Nam, là một nhà báo chân chính mà tôi ngưỡng mộ. Chúc phúc cho Bạn và gia đình!

  72. im lặng trước tội ác là hành động hèn hạ làm cho tội ác tiếp tục tồn tại và gia tăng. đã nói

    27/02/2013 lúc 08:06 Cảm ơn Anh Kiên, anh đã viết đúng và hành động đúng với lương tri của một nhà báo chân chính. Nếu các nhà báo ai cũng như Anh Kiên thì bọn độc tài tham nhũng không thể tự tung tự tác như hiện nay.
    im lặng trước tội ác là hành động hèn hạ làm cho tội ác tiếp tục tồn tại và gia tăng.
    Không phải cứ bám vào nhà nước vì miếng ăn mà nhục phải nói bậy, nói bạ theo kẻ cầm quyền.
    Không có cái nhà nước này, không có cái đảng khốn kiếp này thì nhân dân, trong đó có Anh Kiên vẫn sống và phát triển như nó vốn vậy từ đời Vua Hùng dựng nước đến nay thậm chí còn tốt đẹp văn minh như các nước dân chủ phát triển khác trên thế giới.

  73. Vu Hong Phong. đã nói

    27/02/2013 lúc 08:04 Trong chế độ này, là phóng viên của một tờ báo lề phải, viết một bài như thế không bị cho thôi việc mới là chuyện lạ.
    Hy vọng anh Kiên đã tiên lượng trước được hệ quả của việc mình làm và đã có sự chuẩn bị trước.
    Sự xuất hiện bài viết của anh Kiên đã chứng tỏ rằng tôi đã nhầm khi nghĩ rằng tất cả bọn phóng viên báo lề phải đều là một lũ bồi bút vô lương tri.
    Trong bối cảnh hiện nay, việc viết một bài như vậy đúng là một hành động dũng cảm.

  74. kieuhung đã nói

    27/02/2013 lúc 07:57 Tất cả chúng ta, 700 tờ bao & nhân dân cùng phản đối, lên tiêng vì tự do báo chí, hãy biểu tình đi hỡi những người làm báo có lương tri!

  75. Lú Phú Trọng đã nói

    27/02/2013 lúc 07:55 Các bác nhìn gương lão Kiên mà “học tập” đi: đấu với Lú tôi là không hề dễ dàng chút nào đâu!!! Vì sự tồn tại của cái băng đảng này, vì công cuộc “làm ăn” của bản thân mình và đồng bọn… thì nếu cần, Lú tôi có thể tự “đào mả bố” mình lên ấy chứ, triệt hạ một anh phóng viên của một tờ báo thì đã “nhằm nhò” gì ?!?! Nếu có phải sợ thằng nào thì thằng đó chính là “đồng chí X” của Lú tôi: nó không chỉ biết tông tích họ hàng mình, mánh khóe làm ăn của mình… mà nó còn có vây cánh thế lực hơn hẳn Lú tôi, không thể động chạm đến nó được, sợ lắm!!!!

  76. Đảngviêngià đã nói

    27/02/2013 lúc 07:54 Rất trân trọng ,rồi đây sẽ có nhiều nhà báo Nguyễn Đắc Kiên. liệu Trọng Trẻ có bỏ tù được hết không? Nguyễn phú Trọng có tài đức có công lao gì nhỉ?

  77. Ruồi Trâu đã nói

    27/02/2013 lúc 07:53 Nhà báo Kiên sẽ sống trong lòng người dân Việt!
    Chúng ta nên nghĩ đến 1 Quĩ do mọi người góp , để đỡ cho NBáo Kiên qua những tháng đầu bị thất nghiệp. Ko biết có ai đứng ra đcj không????

    • Đangviengia đã nói

      27/02/2013 lúc 10:25 Tôi hoàn toàn nhất trí, vừa là giúp Anh Kiên qua cơn khốn khó. Tôi xin đóng góp một phần nhỏ lương hưu com cõi của mình. Đây cũng là để tri ân người đã dũng cảm đứng lên nói thay lời chúng ta ( những người chưa vượt qua được nỗi sợ hãi giới cầm quyền), đồng thời cũng chỉ cho giới cầm quyền biết rằng họ chống Anh Kiên tức là chống lại nhân dân.

  78. teptiensinh đã nói

    27/02/2013 lúc 07:53 có thể Nguyễn Đức Kiên không cùng chung lý tưởng với ai, nhưng chỉ một sự đánh giá trái chiều, trái với luồng suy nghĩ của tổng trọng (rất có thể tổng trọng trong lúc bâng quơ nói ra!!!, chứ thời nay ai khôn chút chả biết cái gì cộng sản, cái gì điều 4 hiến pháp việt nam 1992… là đi ngược với ý chí của nhân dân). Tổng Trọng tự ái thì Kiên phải về vườn, khả năng làm xe ôm là rất cao. Nhưng cái manh động, kẻ cả, oán độc này của tổng Trọng sớm đã không vừa mắt nhiều người, nay vu vơ xa thải một người không có tội, càng cho thấy xã hội việt nam phải sớm lật mình, những người như tổng Trọng, như chế độ cộng sản hiện nay làm cuộc sống trở lên mong manh, sự ổn định nào cho dân tộc khi không có tự do dân chủ. Những số phận như Kiên như một đóa nhài trong làn sóng CMHN trên thế giới.

  79. ghetgias đã nói

    27/02/2013 lúc 07:52 Cái dân chủ gấp vạn lần của bà Doan là ở đây nè

  80. bá láp đã nói

    27/02/2013 lúc 07:51 VÌ NGƯỜI TA CẦN ÁNH MẶT TRỜI

    Tôi chưa thấy một đêm nào dài thế,
    bốn ngàn năm, giờ lại ngót trăm năm.
    hết phong kiến độc tài, đến lũ bạch tuộc thực dân,
    hết quân, hết vương, đến lũ tượng thần chủ nghĩa.

    bao thế hệ siết rên trong gọng kềm nô lệ.
    chuyên chế dã man đục rỗng chí con người.
    cha tôi, ông tôi, bao thế hệ ngủ vùi.
    tôi chưa thấy một đêm nào dài thế.

    không ánh mặt trời, bóng tối chí tôn,
    lũ quỷ ám thừa cơ toàn trị,
    khủng bố dã man, reo rắc những kinh hoàng,
    biến lẽ sống thành châm ngôn “mày phải sợ”.

    mày phải sợ mày ơi mày phải sợ,
    sợ nữa đi có sợ mãi được không,
    cốt tủy mục rỗng rồi trí óc cũng tối đen,
    mày lại đẻ ra lũ cháu con “biết sợ”.

    bao thế hệ đã ngậm ngùi mắc nợ,
    lũ chúng ta lẽ nào lại mắc nợ mai sau,
    còn chần chừ gì mà không tỉnh dậy mau,
    sống cho xứng danh xưng con người trên mặt đất.

    tôi chưa thấy một đêm nào dài thế,
    cũng chưa thấy có ngày mai nào không thể.
    vì người ta cần ánh mặt trời,
    tỉnh dậy đi lũ chúng ta ơi!

    Hà nội, 25.2.2012
    Nguyễn Đắc Kiên

  81. 27/02/2013 lúc 07:51 […] http://anhbasam.wordpress.com/2013/02/27/1647-nha-bao-nguyen-dac-kien-bi-thoi-viec-vi-phan-doi-tbt-t… […]

  82. Chín Đờn Cò đã nói

    27/02/2013 lúc 07:48 Xin chia buồn với nhà báo chân chính Nguyễn Đắc Kiên.
    Xin chúc mừng 700 vườn Cải thêm tươi tốt nhờ các TBT chưa chi đã “són trong quần” làm phân bón, như lão Lê cảnh Nhạc.

    • Đình Ấm đã nói

      27/02/2013 lúc 08:23 Xin cảm ơn nhà báo Nguyễn Đức Kiên đã có bài viết trúng ý tôi cũng như của vô số người lương thiện.Bài viết khẳng khái, đầy lương tâm và trách nhiệm với dân, với nước, bất chấp hiểm nguy xứng đáng với một con người, một nhà báo chân chính.Việc báo GĐXH khẩn cấp kỷ luật bắt anh thôi việc càng chứng tỏ cái gọi là “dân chủ” của VN là như thế nào. Từ đây việc kiếm được đồng tiền của anh sẽ khó khăn hơn khi còn dựa dẫm vào cơ quan báo của đảng nhưng chắc chắn anh sẽ thấy tự do hơn rất nhiều.Chính tôi cũng đã trải nghiệm những ngày tháng như thế.Tuy nhiên, có điều anh không nên bỏ đi theo cách êm ả mà phải làm cho ra nhẽ. Tay TBT của báo có quyền kỷ luật thôi việc một PV không?( Theo luật phải cấp trên một bậc) Họ bảo anh vi phạm quy chế là quy chế nào? Nếu có quy chế thì nó có vi phạm pháp luật hay không?Bài anh viết trên mạng về ông Trọng vi phạm cái gì?…Chúc anh “chân cứng đá mềm”, những người lương thiện luôn bên anh.

  83. bá láp đã nói

    27/02/2013 lúc 07:46 NHỮNG NGƯỜI CÓ QUYỀN

    Đất nước mình,
    còn có những thương binh,
    không cụt chân, cụt tay,
    mà tàn phế ở trái tim, khối óc.
    đau lòng lắm,
    con biết không,
    chiến trận,
    không giết nổi đồng đội ta,
    họ chết giữa thời bình.
    khi người ta đánh mất lương tâm mình,
    mất lý trí,
    trái tim,
    thì tức là đã chết.
    ôi bàn tay,
    từng nắm bao xương thịt,
    mắt lệ nhòa,
    qua bao buổi tiễn đưa,
    mà sao ta chưa ghê rợn bao giờ,
    như hôm nay đây,
    chôn xác đồng đội ta đang sống.
    ai đã qua một cuộc chiến tranh,
    bước khập khiễng,
    trên sợi dây sinh tử,
    sẽ hiểu được thiêng liêng sự sống,
    nghĩa tồn sinh hơn mọi thứ trên đời.
    họ sẽ không đòi hỏi đâu,
    hạnh phúc được làm người,
    đến phút này,
    như ta là đã ra mắc nợ,
    với đồng đội vô danh ngã xuống,
    cả đời này không trả hết nói chi đòi.
    nhớ lấy nghe con,
    trả không hết nói chi đòi.
    ta sinh ra vào buổi loạn ly,
    ta không có lỗi,
    cũng không có lý gì đòi quyền lợi,
    ta ra chiến trường,
    đó là phận sự của ta,
    cũng như con giữ phận mình đang sống.
    không ai có quyền chi đòi hỏi.
    những người có quyền,
    họ nằm xuống rồi con.

    Hà nội, 24.5.2012-Nguyễn Đắc Kiên

  84. bá láp đã nói

    27/02/2013 lúc 07:39 NGHE CON THƠ TẬP NÓI

    Dưới ngọn giáo
    mang tên,
    Ý thức hệ,
    đất nước bị cầm tù.
    Ý thức hệ,
    đấu tố cha ông,
    bỏ tù mọt gông,
    bất cứ trái tim nào dám sống.
    Ý thức hệ độc tài,
    bội phản lẽ nhân sinh.
    Ý thức hệ,
    đẻ ra những điêu linh,
    biến bệnh hoạn hoá ra lẽ thường tình.
    người câm điếc hoá ra người biết sống.
    quỳ gối, khom lưng ra kẻ ấy thiên tài.
    Đất nước tôi,
    không còn thấy những hình hài,
    nói dõng dạc tiếng Con người,
    thuở ấu thơ mẹ dạy.
    tội đấy phần ai,
    ngoài mi,
    Ý thức hệ độc tài.

    Hà nội, 19.5.2012-Nguyễn Đắc Kiên

  85. Thùy Dung đã nói

    27/02/2013 lúc 07:37 KÍNH PHỤC ANH KIÊN !
    CHÚNG TÔI BIẾT ƠN ANH !

  86. buncuoiwa đã nói

    27/02/2013 lúc 07:36 Mẹ nó!Chúng nó nói không có vùng cấm trong vụ lùm xùm sửa đổi HP là thế !Tư Ếch đâu rồi,khi hô hào người dân nói thật…

    • closed224 đã nói

      27/02/2013 lúc 10:22 “Người ta có thể trú úm một người, một nhóm người nhưng không thể trù úm cả dân tộc này”.
      Chúng tôi sẽ luôn bên anh, Đắc Kiên ạ.

      Tư Ếch hãy xuất hiện đi. Ông đã hèn hạ không dám gọi tên đ/c X. chẳng lẻ bây giờ Ông tiếp tục đứng ngoài cuộc luôn hay sao.

  87. quần chúng đã nói

    27/02/2013 lúc 07:33 Hỡi các Đảng viên ĐCSVN, các bạn đang là thành viên của một Đảng ngụy quân tử. Một Đảng mà nhóm cầm đầu có bản chất hèn với giặc ác với dân. Các bạn còn lưỡng lự, còn tin vào Đảng nữa hay thôi?

    Hãy thoái Đảng ngay tức thì để khỏi mang tiếng ô nhục là đồng chí với những kẻ như ông Lú, ông X…

    • Thùy Dung đã nói

      27/02/2013 lúc 07:38 ĐỪNG LÀM TAY SAI , LÓT ĐƯỜNG CHO BỌN GIAN ÁC . HÃY RỜI BỎ ĐẢNG SUY THOÁI NÀY .

    • Thằng Mõ đã nói

      27/02/2013 lúc 10:38 Tôi rất muốn bỏ … đảng vì lương tâm luôn bị cắn rứt từ mấy năm nay ! Nhưng, thực tình tôi còn tiếc cái … sổ HƯU, và chưa có can đảm dứt khoát với cái … quá khứ mà tôi đã cho là hào hùng, chân chính … !!!
      Một bạn đảng viên kỳ cựu đã thành thật tâm sự với tôi như vậy.

      • Bác Ba Phi đã nói

        27/02/2013 lúc 14:19 Đúng rồi bạn ạ, tôi tiếp xúc với các đảng viên già về hưu từ 40 tuổi đảng trở lên đều có tâm sự như vậy, họ luôn sống trong niềm tự hào của quá khứ các cuộc chiến mà họ đã trải qua, còn hiện tại họ biết quá rõ nên không buồn nhắc tới, và họ coi cuộc sống của họ hiện nay là quá đủ, vì trước đây họ đã cống hiến nhiều lắm rồi và họ cam chịu an phận sống hết quãng đời còn lại.

  88. bá láp đã nói

    27/02/2013 lúc 07:31 TƯỜNG BÉC LIN-TƯỜNG HÀ NỘI
    Tường đổ rồi,
    Béc-lin còn đó.
    đừng nói với tôi,
    về hiểu nhầm tai hại.
    Béc-lin đã nhầm về chính Béc-lin?
    đừng nói với tôi,
    về hiểu nhầm tai hại.
    hãy nói thật đi,
    chúng ta sai.
    chúng ta sai.
    như lẽ tự nhiên,
    như lịch sử ngàn đời có lỗi.
    có sao đâu,
    đơn giản,
    chúng ta sai.
    quá khứ chấm hết vào hôm nay,
    và ai cũng biết mai chưa là tận thế.
    vậy nhận đi,
    chúng ta sai.
    chúng ta sai.
    chúng ta làm lại.
    cha ông mình chẳng đã làm lại mãi đấy thôi.
    nhân loại ngàn đời cũng sai rồi làm lại.
    sao phải nặng nề,
    bám víu.
    chúng ta sai.
    độc đảng là sai,
    đa nguyên là tiến bộ,
    dân chủ tự do là quyền cơ bản Con người.
    phản bội lẽ này,
    chúng ta sai.
    nhận đi!
    đừng nói với tôi,
    về Dân chủ Tự do.
    khi nói thật,
    vẫn phải ngoái đầu nhìn lại.
    đất nước mình không có Tự do.
    nếu có một bức tường Hà Nội,
    như Béc-lin,
    ta sẽ xô đổ,
    Hà Nội sẽ vẫn còn.
    như Béc-lin,
    bức tường đã đổ.
    họ cũng như mình,
    họ cũng đã từng sai.

    Hà nội, 29.5.2012- Nguyễn Đắc Kiên

  89. NHẬT TUẤN đã nói

    27/02/2013 lúc 07:29 Mừng cho nước Nam, không phải ai cũng biến thành cừu. Cảm ơn anh Nguyễn Đức Kiên.

  90. Người sông Tiền đã nói

    27/02/2013 lúc 07:24 Cám ơn anh Nguyễn Đắc Kiên đã góp phần chứng minh Đảng CSVN: “Nói một đường, làm một nẽo”. Thật lố bịch, ông Tổng Trọng ơi!

  91. Kiến Vàng đã nói

    27/02/2013 lúc 07:23 Tôi thật khâm phục anh Nguyễn Đắc Kiên! Những người như anh VÔ CÙNG HIẾM trong xã hội VN hôm nay. Mong sao ngày càng có nhiều nhà báo “lề phải” nhận ra lẽ phải như vậy.
    Hành động vội vàng và sai trái của lãnh đạo tòa báo đã chứng tỏ cho chúng ta thấy rằng họ cũng là những kẻ đồng lõa với tội ác.
    Đối với ông TBT Trọng, ông ta đã nhận được những kết quả của sự thật và rất thực tế của nhân dân đối với những nhận thức của ông và mong muốn của nhân dân.
    Ông ta không thể bẻ cong sự thật, không thể đồng hóa lý tưởng của 90 triệu dân VN cũng giống như lý tưởng của các đảng viên của ông.

  92. 27/02/2013 lúc 07:04 Các đồng nghiệp ơi hãy thức tỉnh đi hãy noi gương theo A Nguyễn Đức Kiên đừng vì đồng lương mà viết theo chế độ thối nát

  93. Một thầy giáo đã nói

    27/02/2013 lúc 07:02 Tôi thực sự kính trọng và cảm phục nhà báo nhân dân Nguyễn Đức Kiên. Phê phán TBT anh đã hiểu hậu quả gì có thể đến với anh, song anh vẫn nói lên tiếng nói của sự thật, của lương tri. Anh đã nói cho cả tôi, cho Đa số người VN yêu nước. Việc đuổi việc anh Kiên chỉ làm cho dân càng hiểu thêm cái bộ mặt giả dối, giả dân chủ của những kẻ tự khoác lên mình chiếc áo bào Cộng sản, tự cho mình là cha mẹ của dân. Ông TBT ơi, xưa nay tôi vẫn xem ông là người có học, có tâm, có đức , song bây giờ tôi đã hiểu ông là loại người nào “bảo thủ, độc Tài và dốt nát ” Tại sao ông dám quy chụp người dân làm cái việc mà ông đã từng yêu cầu: đóng góp cho dự thảo HP, không có vùng cấm. Ông nói một đường, ông làm một nẻo, cái neo của ông không phải vì dân mà vì cái nghé của những người như ông. Tôi thật sự thất vọng về ông. Tôi đã nhầm lơin về ông.

    • quần chúng đã nói

      27/02/2013 lúc 07:27 Còn là Đảng viên còn mắc bệnh sợ vu vơ, còn ắc bệnh hoang tưởng! Không loại trừ ai!

  94. tanaka đã nói

    27/02/2013 lúc 06:56 Cảm ơn anh rất nhiều vì đã nói thay chúng tôi, anh Kiên ạ! Mong anh vững vàng trước những thủ đoạn của các ” thế lực thù địch của nhân dân”. Những thứ rác rưởi như Lú, X…rồi sẽ bị nhân dân trừng trị.

  95. 27/02/2013 lúc 06:55 […] 1647. Nhà báo Nguyễn Đắc Kiên ‘Bị thôi việc vì phản đối TBT Trọng&#8… […]

  96. h.anh đã nói

    27/02/2013 lúc 06:54 Cảm ơn anh! Nguyễn Đắc Kiên. Anh mới đúng là nhà báo trân chính.

  97. Võ Tấn đã nói

    27/02/2013 lúc 06:51 Tui ủng hộ quan niệm sống của nhà báo Nguyễn Đắc Kiên, thà như vậy còn hơn sống nhạt, sống nhục. Chúc anh Kiên và gia đình bình an

    • NẮNG HẠ đã nói

      27/02/2013 lúc 07:38 B ằng cách nào toàn dân VIỆT NAM ,trong và ngoài nước có thể giúp những nhân vật như vậy sống còn với dân với nước ?các bác làm sao tổ chức ,làm sao kêu gọi giới báo chí trên toàn thế giới giúp đở ,lên tiếng ,xin tất cả mọi người hảy lên tiếng ,góp sức cùng họ ,vì họ quá yếu ,quá nghèo ,quá cô đơn ,nhưng vẫn đứng lên như ngọn đuốc ,thắp bùng lên chính nghĩa ,phải la lên ở mọi nơi ,phải la lên ,báo chí cả thế giới có dám giúp đồng nghiệp nguy nan không ?

  98. 27/02/2013 lúc 06:51 giới lãnh đạo cộng sản VN sao mà họ hèn, và sợ tất cả những gì đi ngược lại suy nghĩ của họ. nhớ lại trước đây vụ Cù Huy Hà Vũ thưa TT Nguyễn Tấn Dũng thì bị côn đồ đến đập phá nhà. tòa án các cấp từ chối đủ mọi lý do không đưa ra tòa. còn nay một bài báo phản biện rất bình thường đối với TBT Nguyễn Phú Trọng thì lại cho người viết nghỉ việc. chưa biết tác giả của việc này là ai? ông Trọng hay ban tuyên giáo hay TBT báo GĐ&XH?. nhưng tôi lại thấy cái tâm, cái tầm học vị GS của các lãnh đạo cộng sản VN chỉ có ở những người thất học, lưu manh. một người lãnh đạo không thể vì một bài báo phản biện mà có hành động như vậy. cả một hệ thống dư luận viên một ban tuyên giáo thế mà sao không có ai phản biện lại baì viết của người ta mà lại chọn một hình thức cho nghỉ việc là quá sức HÈN HẠ. các ông đi nước ngoài chẳng qua người ta lịch sự đón tiếp chứ những hành động này chẳng khác gì loại trẻ con vẫn hay đối xử với nhau.

  99. 27/02/2013 lúc 06:31 […] Phóng viên Nguyễn Đắc Kiên đã bị cho nghỉ việc vì phản đối Tổng Bí thư Ngu… […]

  100. lẽ phải đã nói

    27/02/2013 lúc 06:25 Việt Khang, nhạc sỹ – Phương Uyên – Cù Huy Hà Vũ – bloger Điếu Cày – anhbasaigon – Tạ Phon Tần, Nguyễn Đắc Kiên … đang là những tấm gương sáng chói về tư tưởng đạo đức trên bầu trời đen tối của xã hội Việt Nam. ĐẢng CS Việt Nam càng trở nên độc tài & đáng sợ trước những hành động ngu xuẩn & đớn hen, nhà tù lương tâm không đủ để nhốt hết con em của dân tộc Việt Nam đâu!

  101. giangchau(gc) đã nói

    27/02/2013 lúc 06:18 Tên nhà báo Anh hùng này là NGUYỄN ĐẮC KIÊN . Tên anh đã được khắc vào Bảng Vàng. Xin mọi người đừng nhầm thêm nữa !

    • Huong Duong đã nói

      27/02/2013 lúc 06:30 Nen thanh lap ngay mot quy de giup anh Nguyen duc Kien vua bi duoi viec.. Do la chuyen khan thiet can lam de duy tri ngon lua dau tranh.. Xin dung hoan ho va vo tay Suong..Xin gui tien ve cho anh Nguyen xuan Dien de trao lai cho anh Kien
      Sau anh Kien, bat cu ai dam noi su that ma bi co quan sa thai thi phai co quy de giup nguoi do ton tai trong cuoc song. Do la chueyn thuc te can thiet ma nhung nguoi yeu qui tu do can phai hanh dong..Phai giup do cu the cho nguoi dau tranh..Ba con co dong y khong? Dong y thi gui ngay tien ung ho anh Kien de co the song con sau khi bi sa thai..

      • Nguyễn Thế Dũng đã nói

        27/02/2013 lúc 10:02 tôi ủng hộ !đề nghị các anh các chị lập quỹ để mọi người chúng ta giúp đỡ .

      • meomuop đã nói

        27/02/2013 lúc 10:30 Ủng hộ cả 2 tay 2 chân, hoàn toàn ủng hộ ý kiến này. Một trong những thủ đoạn hèn hạ của đảng là triệt kế sinh nhai của người đấu tranh cho tự do dân chủ. Chỉ cần chúng ta đồng lòng, ủng hộ những anh hùng này thì họ sẽ tích cực đấu tranh hươn và trên đất nước chúng ta sẽ có nhiều tinh thần Nguyễn Đắc Kiên hơn nữa.

  102. diemdan đã nói

    27/02/2013 lúc 06:17 Nhà văn Võ Thị Hảo : « Trước đây, tôi có phụ trách nội dung ở tờ Gia đình & Xã hội trong hai năm. Tôi rất tiếc là cái thời tôi làm việc ở đó, thì bạn Nguyễn Đắc Kiên chưa về báo Gia đình & Xã hội. Nếu mà tôi có một nhân viên như Nguyễn Đắc Kiên, thì tôi sẽ vô cùng hân hạnh, tôi sẽ rất hạnh phúc, bởi vì người trung thực, dám nói lên tiếng nói chân thành, ở Việt Nam bây giờ vô cùng hiếm. Và nếu mà trong tòa báo, hay bất kỳ cơ quan nào có một con người trung thực như thế, thì rất là đáng quý. Tôi thấy rất là vui, và rất là khâm phục, bởi vì, chưa nói đến đúng sai như thế nào, nhưng mà anh ấy đã rất dũng cảm.

    Mà tôi nghĩ rằng trong một thể chế được xưng là “Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Độc lập – Tự do – Hạnh phúc”, thì cái việc mà một người không bằng lòng với ý kiến của một người nào đó, dù đó là lãnh đạo hay là một dân thường, thì đó là chuyện quá bình thường, có gì đâu ? mà tại sao lại có thể ?… Anh ấy vừa đưa lên mạng một bài như vậy, bày tỏ chính kiến của anh ấy, thế mà báo Gia đình & Xã hội đã sa thải anh ấy nhanh thế ?!

    Theo tôi được biết, đấy là trái luật lao động và như thế là vi phạm quyền con người. Nếu mà muốn sa thải, theo luật lao động, thì thứ nhất vi phạm đó phải nặng ở mức độ nào, chứ không phải vấn đề phát ngôn. Nếu anh ấy làm sai, lấy chứng cứ sai, viết bài sai, vu cáo cho người khác, thì cũng phải nhắc nhở, cũng phải có một nhắc nhở có hệ thống, có quá trình, theo đúng luật lao động mà làm. Sao tự dưng lại sa thải ngay một người như thế ? Tôi nghĩ như thế là trái với luật lao động, như thế chứng tỏ là con người lao động ở Việt Nam đã bị đối xử như thế nào. Trong khi đó, có những tờ báo như tờ Tuổi trẻ hay Thanh niên, khi có vấn đề gì, họ cũng đã bị rất nhiều áp lực, nhưng họ cũng bình tĩnh họ xem xét lại, họ xem phóng viên của họ sai hay đúng ở mức độ nào. Chẳng hạn như trường hợp một số người, thậm chí họ bị tù, sau khi ra tù tờ báo vẫn tạo điều kiện cho họ có lại công ăn việc làm, thậm chí giữ lại chức vụ của họ. Thì tôi thấy : Đây là một điều hết sức vô lý !

    Tôi muốn nói thêm một điều nữa. Tôi nghĩ rằng những người quản lý ở Việt Nam, các nhà lãnh đạo Việt Nam cần phải hiểu rằng, cần phải làm quen với việc có những ý kiến trái mình. Đó là : Có những ý kiến trái mình là cái chuyện đương nhiên. Đừng trả thù họ ! Không được quyền trả thù họ như vậy !

    Bởi vì bây giờ là thế kỷ XXI rồi, nếu mà làm như vậy chỉ có thiệt hại về mình mà thôi, và mất uy tín mà thôi. Có lợi bây giờ, thì lại cái hại về sau. Dân chúng bây giờ thông minh lắm và thời đại toàn cầu hóa sẽ không có bất kỳ một hành vi nào hãm hại người khác mà có thể thoát khỏi dư luận và những quả báo. Cho nên là, các nhà lãnh đạo Việt Nam cần phải làm quen với cái việc người ta chỉ trích mình. Không đồng ý với ý kiến của mình đó là chuyện bình thường. Nếu mình mạnh và mình đúng, mình đâu có sợ những ý kiến đó. Đó là quyền tự do ngôn luận của mỗi người, quyền tự do ngôn luận cơ mà. »

    • lẽ phải đã nói

      27/02/2013 lúc 06:34 Vâng, đúng vậy, phải kiện báo Gia đình & Xã hội về việc bị buộc thôi việi trái với luật lao động, trái với tinh thần tự do ngôn luận, tự do báo chí mà hiến pháp đã quy định. Ông Trong không những sai trái quá lố khi phát biểu như vậy trước nhân dân, điều đó (điều ông nói anh Kiên phản bác) Trong phải nói ở buổ họp kín Bộ chính trị hoặc đại hội đảng CSVN mà thôi vì ở đó đảng của họ, muốn làm gì mặc xác họ.

      • Đảng viên nói đã nói

        27/02/2013 lúc 10:03 Đúng là Lẽ Phải. Dân Viêt Nam bây giờ phát biểu ở đâu tôi cũng thấy kiểu ” Con kiến mà kiện của khoai” Rồi thì là ” Đàn gãy tai trâu” Sáng qua đọc bài của anh Kiên, Sáng nay đi thể dục vừa mới nói chuyện với mấy bác. Chuyện này anh Kiên bi sa thai mất thôi. Y chang. Sáng nay mở mạng ra đọc thấy anh bị mấy đứa không biết luật do Nhà nước Cộng sản này quy định mà nó dùng ” Lâm luật” buộc thôi việc mất rồi. Đúng là một lũ TỒI.
        Chúc anh Kiên chân cứng đá mềm. Không làm việc này thì làm việc khác khi ngòi bút vẫn cứng, thẳng. Anh đã nói thay chúng tôi. Cảm ơn anh.

    • Yên Trần đã nói

      27/02/2013 lúc 07:22 Thưa chị, buộc thôi việc chỉ là bước số 1, chính quyền CS sẽ gấp rút và ráo riết tiến hành việc quy kết anh NGUYỄN ĐỨC KIÊN về tội chính trị.
      Mong anh Kiên vững vàng để đứng vững trước những buổi “được mòi” và đủ sức khỏe để chịu đựng những gì mà những người yêu nước như Điếu cày, Tạ Phong Tần ….. đang ở trong tù đã và đang chịu đựng.

      Tôi đang thắc mắc:
      1/ Ai ra lệnh cho tổng biên tập báo mạng của báo Gia đình & Xã hội ra quyết định buộc thôi việc nhân viên là Ông Nguyễn Đắc Kiên, phó phòng, biên tập viên trang báo mạng của báo Gia đình & Xã hội (tổng biên tập tự ý hay bị bắt buộc phải thi hành quyết định buộc ông Kiên thôi việc)
      2/ Và hợp đồng làm việc có mục bắt buộc không được nói những gì khác với định hướng của đảng Cs, ví dụ: nói trái ý Tổng bí thư của đảng, bất kì là nói nơi riêng với tư cách một công dân của nước CỘNG HÒA XÃ HÔI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM, không phải trong phạm vi trang mạng báo mà mình đang làm việc, để quy chụp vào mà buộc nhân viên thôi việc.
      3/ Không biết ông Nguyễn Phú Trọng có biết vụ buộc thôi việc này không (ông ra lệnh, hay kẻ khác mượn danh ông để áp bức,cấm đoán người dân không được nói khác hay hơn một chút là phê phán cái chưa đúng của đảng CS và những ngưới cộng sản thoái hóa.

  103. Dân đen SG đã nói

    27/02/2013 lúc 06:03 Sau vụ cô Kim Chi không muốn 3d khen, vụ anh Kiên “nhận xét” phát biểu của sâu chúa lú thực sự là những quả bom nổ giữa trời quang làm cho bọn chóp bu cs khiếp vía run sợ. Ngày tàn của bạo chúa chẳng con lâu.

  104. khách viếng thăm đã nói

    27/02/2013 lúc 06:01 hành động ngày hôm nay của anh đối với bề dày lịch sử cũng không có gì là to tát,nhưng tôi nghĩ rằng anh đã nói thay tiếng nói của rất rất nhiều người trên đất nước này hôm nay trong đó có bản thân tôi.một lần nữa xin được nói lời cám ơn và sự ngưỡng mộ chân thành đến anh

  105. Chính Ủy đã nói

    27/02/2013 lúc 06:00 Nguyễn Đức Kiên, Huy Đức, Đoan Trang…tiếp theo nữa là nhà báo nào gia nhập đội ngũ những nhà báo yêu nước, tỉnh táo, tự trọng và can đảm?

  106. thợ săn độc tài đã nói

    27/02/2013 lúc 05:54 Nguyễn Đức Kiên = Đức + Kiên

  107. Trung Nhân đã nói

    27/02/2013 lúc 05:52 Ứng xử Tiểu nhân

  108. Võ Phương Linh đã nói

    27/02/2013 lúc 05:46 Nguyễn Đức Kiên, hãy vững vàng, cả nước đứng bên Anh, bạn bè quốc tế đã và đang ủng hộ Anh.

    Tôi cúi đầu cảm phục nhà báo Nguyễn Đắc Kiên
    Tôi cầu xin Hương hồn các anh hùng, liệt sỹ, những người đã ngã xuống vì mảnh đất này, các vị linh thiêng hãy phù hộ cho ND cho những con chim đang vượt bão !

    Cù Huy Hà Vũ – bloger Điếu Cày – anhbasaigon – Tạ Phon Tần và Nguyễn Đắc Kiên . . . lịch sử đã khắc ghi tên tuổi các anh, chị.

  109. FAQ đã nói

    27/02/2013 lúc 05:39 Tầng lớp tinh hoa chính trị của những nước dân chủ đã phát triển như Anh , Pháp, Mỹ, Nhật …- ngay cả những thời kỳ thắng lợi nhất như có đảng viên đảng của mình làm Tổng Thống hoặc chiếm đa số trong Quốc Hội – cũng chưa bao giờ dám liều lĩnh nghĩ đến (chứ đừng nói đến tuyên bố hoặc tổ chức “quán triệt” đến toàn dân) việc giáo dục cho nhân dân về đạo đức hay chính trị…. như ở Việt Nam hiện nay.

    Và ngay khi đã lãnh đạo quân đội và toàn dân chiến thắng những cuộc chiến tranh lớn và sống còn như thắng chủ nghĩa Phát xít ở Đệ Nhị Thế Chiến, hoặc tiêu diệt được chủ nghĩa Apartheid hùng mạnh tại Nam Phi như Nelson Mandela, hoặc dành độc lập cho dân tộc khỏi ách thực dân như Mahatma Gandhi tại Ấn Độ…thì giới tinh hoa Cách Mạng đó cũng chưa và không bao giờ dám nghĩ đến việc đưa Đảng của họ lên lãnh đạo quốc gia một cách vĩnh viễn và không tranh cãi bằng cách sửa chữa Hiến pháp sau những chiến công đó.
    Chúng ta hãy nhìn ra xã hội chung quanh ngày hôm nay: Đảng của ông Trọng sẽ giáo dục chúng ta – những người dân thường ngoài Đảng – ra sao và như thế nào? Hãy nhìn những đồng chí từ cao cấp nhất như Thủ Tướng Dũng, các Ủy Viên Trung Ương Đảng béo mập và bệ vệ… cho đến các Bí thư và Chủ tịch Thành phố, Quận, Huyện, Phường, Xã…, họ tinh hoa và xuất sắc, kiểu mẫu đến mức nào để có thể đủ tiêu chuẩn giáo dục chúng ta về lý tưởng của họ, giúp chúng ta không “suy thoái về này nọ”?

    Chưa nói đến những kẻ bán nước cho ngoại bang!

    Đừng bao giờ cho họ chạm đến hoặc đòi dạy dỗ con em của chúng ta! Hãy nói không với tất cả bọn họ và những sản phẩm của bọn họ!

    Thật cảm phục nhà báo Nguyễn Đắc Kiên!

    • noileo đã nói

      27/02/2013 lúc 06:27 Mình cũng suy nghĩ như bạn. Thanks!

    • Khách đã nói

      27/02/2013 lúc 06:31 Like !

    • kieuhung đã nói

      27/02/2013 lúc 06:54 Thật là: phi lí, phi pháp, phi nghĩa, phi đạo đức… khi mà những kẻ vô đạo đức đang sống buông thả trên nỗi thống khổ của nhân dân với vô vàn xấu xa về tham nhũng, hủ lậu, cửa quyền, mua bán mọi thứ kể cả đất tổ lại đi rao giảng đạo đức, lối sống cho nhân dân!

  110. Hoàng Hưng đã nói

    27/02/2013 lúc 05:27 Hôm qua tôi đã gửi phản hồi này vào báo Gia Đình & Xã hội online, tất nhiên họ ko thể đăng. Vậy xin nhờ ABS: “Là một cựu nhà báo có 30 năm làm việc cho các báo chính thống, sau đó là cây bút tự do trên các diễn đàn online, tôi rất cảm phục đồng nghiệp Nguyễn Đắc Kiên đã dũng cảm nói lên sự thật thay cho hàng vạn đồng nghiệp câm lặng vì sợ hãi và nhiều triệu người dân thầm lặng vì chưa có điều kiện lên tiếng. Anh thừa tư cách làm nhà báo chân chính, nhà báo của nhân dân.”. Kiên ơi, vững vàng nhé!

    • Phạm Toàn đã nói

      27/02/2013 lúc 05:46 Kính chào bạn Nguyễn Đắc KIÊN.
      Cám ơn bạn đã cho thấy một biểu hiện cụ thể của nhà báo – công dân.
      Xin cám ơn.
      Toàn

  111. Chính Ủy đã nói

    27/02/2013 lúc 05:23 Tất cả các nhà báo lề đảng hãy nhìn tấm gương nhà báo Nguyễn Đức Kiên mà suy ngẫm, tự vấn lương tâm đạo đức mình. Sớm rời bỏ hàng ngũ những kẻ văn nô bồi bút quỵ lụy tung hô độc tài, về với nhân dân và lẽ phải mới là người sáng suốt, tự trọng và có nhân cách. Biết trước hậu quả việc đối mặt với độc tài mà vẫn nói thẳng sự thật mới là người trí giả và kiên cường. Hoan hô nhà báo Nguyễn Đức Kiên lần nữa! Toàn dân đã thức tỉnh, nhìn rõ bản chất của mọi vấn đề và thủ phạm đưa đất nước xuống đáy vực như hiện nay

  112. Dân Việt đã nói

    27/02/2013 lúc 05:22 <b<Nguyễn Phú Trọng: học trò lỗi lạc của Mao Trạch Đông:

    Giữa những năm 1950, Mao Trạch Đông muốn củng cố vị thế chính trị độc tôn của y, đã phát động chiến dịch “Trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng”. Theo đó, họ Mao khuyến khích nói ra nhiều quan điểm khác nhau về các vấn đề của Trung Quốc lúc đó. Qua chiến dịch này, họ Mao khôn khéo nắm bắt được tất cả những người có quan điểm khác biệt. Đây thực sự là thủ đoạn tinh vi và là cái bẫy chính trị để Mao có thể phát hiện và loại bỏ những nhân vật bất đồng quan điểm chính kiến.

    Ít lâu sau, họ Mao phát động chiến dịch “Diệt cỏ dại” nhằm tiêu diệt hết các đối thủ chính trị, đảm bảo vị thế độc tôn của y.

    Hơn nửa thế kỷ sau, Đảng CSVN phát động “lấy ý kiến góp ý sửa đổi Hiến pháp”.Vừa qua, nhân dân cả nước cùng đông đảo kiều bào ta ở nước ngoài đã hăm hở nói ra những điều bức xúc gắn với nhiều vấn đề hệ trọng của đất nước.

    Sau khi thấy “trăm nhà đã đua tiếng”, ngày 25/2/2013, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng bắt đầu “diệt cỏ dại”: “… Vừa rồi đã có các luồng ý kiến thì cũng có thể quy vào được là suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống chứ gì nữa … Xem ai có tư tưởng là muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp không, phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng không? Muốn đa nguyên đa đảng không? Muốn ‘tam quyền phân lập’ không? Hả? Muốn ‘phi chính trị hóa quân đội’ không? Người ta đang có những quan điểm đấy!… Đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúng đấy. Thì như thế là suy thoái chứ còn gì nữa! Chỉ ở đâu nữa nào? … Tham gia đi khiếu kiện, biểu tình, ký đơn tập thể … thì nó là cái gì?! … Cho nên các đồng chí quan tâm xử lý cái này.”

    http://caunhattan.wordpress.com/2013/02/26/nguyen-phu-trong-hoc-tro-loi-lac-cua-mao-trach-dong/

    Nếu ai có xem TV và nhìn thấy nụ cười “khẩy” và nghe những câu nói trên của đ/c Trọng thì sẽ hoàn toàn hiểu được tâm trạng của anh Nguyễn Đức Kiên khi viết “Vài lời với TBT ĐCS VN Nguyễn Phú Trọng”

    Xin cám ơn anh Nguyễn Đức Kiên!

  113. Nói tóm lại đã nói

    27/02/2013 lúc 05:18 Thông cáo của báo Gia đình & Xã hội…

    Là một trong những “Suy thoái đạo đức ” !

    Ông Lê Cảnh Nhạc, từ chối trả lời về vụ việc.

    Vì sợ mất “Cái sổ hưu ” !

  114. ĐĂNG QUANG đã nói

    27/02/2013 lúc 05:14 Anh Kiên ạ!
    -Mặc dù rất tôn trọng suy nghĩ của anh,khi anh khẳng định anh hiểu và tôn trọng quyết định của lãnh đạo tờ báo nơi anh làm việc”mới đây”,tôi vẫn khẳng định việc họ ra quyết định buộc thôi việc với anh,trước hết,chỉ nói về qui trình-thủ tục thôi,là hoàn toàn sai,vi phạm nghiêm trọng Luật Lao động.
    -Việc nào đi việc nấy.Liệu có nên,dù chỉ xuất phát từ lòng tự trọng,gỡ khó cho lãnh đạo tờ báo này,nhưng anh cũng đã vô tình tạo điều kiện cho bọn suy thoái,biến chất-chính cái ông Trọng và bè đảng của ông ta-làm hại người ngay không,thưa anh?

  115. danngheovietnam đã nói

    27/02/2013 lúc 05:10 Thêm một bằng chứng nữa về cái trò hề gọi là “góp ý sửa đổi hiến pháp”

  116. Hữu Thọ đã nói

    27/02/2013 lúc 05:00 Nếu là Lê Cảnh Nhạc, tôi sẽ họp cơ quan và nói: “Hãy noi theo tấm gương tuyệt vời của Nguyễn Đức Kiên. Chúng ta làm báo vì nhân dân đất nước, không vì lũ sâu dân mọt nước!”

    • ban doc đã nói

      27/02/2013 lúc 05:12 Ban ở đâu đấy ? hay ban đang mơ ?

    • Biển Đen đã nói

      27/02/2013 lúc 05:49 Thưa bác Hữu Thọ, “nếu là” của bác nằm vào thời điểm nào của lịch sử đấy ạ.
      Còn Lê Cảnh Nhạc, ông ta là một trong 700 TBT trong hệ thống của những người không “suy thoái” kia mà, răng bác lại mơ tưởng vậy.
      Để tham khảo, bác nên đọc bài “Hỏi đáp trực tuyến thủ tướng” của Thái Bá Tân.

Là thực thi quyền hiến định ông Trọng ạ! – BS

27 Th2

Blog Hoàng Xuân Phú

Là thực thi quyền hiến định ông Trọng ạ!

Hoàng Xuân Phú

Chương trình thời sự buổi 19h ngày 25/02/2013 của VTV1 đã tường thuật buổi làm việc của ông Nguyễn Phú Trọng – Tổng B­­­­í thư Đảng Cộng sản Việt Nam – với Tỉnh ủy Vĩnh Phúc. Tại đó, ông Trọng đã nói rằng:

“Vừa rồi đã có các luồng ý kiến thì cũng có thể quy vào được là suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống. Chứ gì nữa? Xem ai có tư tưởng là muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp không? Phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng không? Muốn đa nguyên đa đảng không? Muốn ‘tam quyền phân lập’ không? Hả? Muốn ‘phi chính trị hóa quân đội’ không? Người ta đang có những quan điểm đấy. Đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúng đấy. Thì như thế là suy thoái chứ còn gì nữa! Chỉ ở đâu nữa nào? Tham  gia đi khiếu kiện, biểu tình, ký đơn tập thể, thì nó là cái gì…ì? Cho nên các đồng chí quan tâm xử lý cái này.”

 

Đã có nhiều bài viết và ý kiến phản đối phát biểu kể trên của ông Trọng. Bản thân tôi đã trao đổi một số ý trong bài Hai tử huyệt của chế độ, nên ở đây không muốn bàn thêm về “Điều 4 Hiến pháp” và các vấn đề liên quan, mà chỉ đề cập đến một ý… mới mẻ đến không ngờ. Vâng, nó nằm trong câu:

“Tham  gia đi khiếu kiện, biểu tình, ký đơn tập thể, thì nó là cái gì…ì?”

Câu hỏi “thì nó là cái gì?” mang vẻ miệt thị. Đặc biệt, chữ “gì…ì” được ông Trọng dằn giọng kéo dài, như thể đay nghiến. Không hiểu, điều đó biểu lộ sự khó chịu, hay thể hiện rằng ông ấy thực sự không hiểu “khiếu kiện, biểu tình, ký đơn tập thể … là cái gì?” Bất luận vì lý do nào, thì việc người đứng đầu đảng cầm quyền đặt ra một câu hỏi như vậy cũng là một điều trầm trọng. Vì sao?

Trước hết, “biểu tình” là một quyền hiến định, ông Trọng ạ! Nếu ông không tin, thì cứ tìm trong Hiến pháp 1992, ắt sẽ thấy. Hiến pháp hiện hành của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam có một chương về “Quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân”, trong đó Điều 69 viết rằng:

“Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật.”

Như đã trao đổi trong bài “Quyền biểu tình của công dân”, do Quốc hội không (hoặc chưa) ban hành luật nào liên quan tới hoạt động biểu tình, nên mệnh đề “theo quy định của pháp luật” không (hoặc chưa) có tác dụng hạn chế quyền biểu tình. Nghĩa là, theo Hiến pháp và pháp luật hiện hành, thì công dân luôn luôn có quyền biểu tình ôn hòa, và quyền ấy không bị hạn chế bởi pháp luật.

Chính quyền thường viện dẫn Nghị định Quy định một số biện pháp bảo đảm trật tự công cộng số 38/2005/NĐ-CP vàThông tư số 09/2005/TT-BCA để ngăn cản và đàn áp biểu tình. Nhưng bài Lực cản Nhà nước pháp quyền đã chỉ ra rằng: 

–       Nghị định số 38/2005/NĐ-CP và Thông tư số 09/2005/TT-BCA vi phạm Hiến pháp và pháp luật.

–       Hiến pháp 1992 không trao cho Chính phủ quyền ban hành nghị định để hạn chế quyền công dân. 

–       Dù bỏ qua hai khía cạnh vừa kể, thì lời văn của hai văn bản ấy cũng không cho phép áp dụng chúng để cản trở biểu tình yêu nước, như những cuộc biểu tình ôn hòa đã diễn ra ở Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh trong hai năm 2011 và 2012. 

Hơn nữa, như đã trao đổi trong bài Teo dần quyền con người trong Hiến pháp, việc công dân biểu tình khi chưa có luật về biểu tình còn chính đáng và hợp pháp hơn so với việc Đảng Cộng sản Việt Nam hoạt động khi chưa có luật quy định về khuôn khổ hoạt động của đảng. Bởi vì

“Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.” (Trích Điều 4, Hiến pháp 1992)

Và trong một nhà nước pháp quyền, nhà cầm quyền (kể cả đảng và các cơ quan Nhà nước) “chỉ được làm những điều pháp luật cho phép, còn Nhân dân được làm tất cả những điều pháp luật không cấm”.

Như vậy, ông Trọng không thể tìm được cơ sở pháp lý nào để có thể phủ định quyền biểu tình của công dân. 

Còn việc “khiếu kiện” thì sao? Đó là chính là “quyền khiếu nại, quyền tố cáo” của công dân, ông Trọng ạ! Nó được hiến định tại Điều 74 của Hiến pháp 1992:

“Công dân có quyền khiếu nạiquyền tố cáo với cơ quan Nhà nước có thẩm quyền về những việc làm trái pháp luật của cơ quan Nhà nước, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, đơn vị vũ trang nhân dân hoặc bất cứ cá nhân nào.” 

Hiến pháp và pháp luật hiện hành hoàn toàn không cấm “tham  gia đi khiếu kiện” và “ký đơn tập thể”. Ngược lại, Điều 78 của Luật khiếu nại, tố cáo số 09/1998/QH10 (được Quốc hội khóa 10 thông qua ngày 2/12/1998) viết rõ:

Cử đại diện để trình bày với người tiếp công dân trong trường hợp có nhiều người khiếu nại, tố cáo về cùng một nội dung.”

Nếu không “cùng kiện”, không “cùng ký đơn”, thì làm sao có thể “cử đại diện để trình bày”? Nghĩa là: Luật số 09/1998/QH10 chấp nhận đích danh việc khiếu kiện có đông người tham gia và việc “ký đơn tập thể”.(1)  

Ấy vậy mà Chính phủ lại ngăn cản quyền chính đáng ấy bằng việc ban hành Nghị định số 136/2006/NĐ-CP, trong đó quy định tại Điều 6 rằng:

“… trong trường hợp đơn khiếu nại có chữ ký của nhiều người thì có trách nhiệm hướng dẫn người khiếu nại viết thành đơn riêng…”

Và Thanh tra Chính phủ còn khẳng định thêm trong Thông tư số 04/2010/TT-TTCP (tại Điều 8) rằng:

Đơn khiếu nại có họ, tên, chữ ký của nhiều người thì cán bộ xử lý đơn đề xuất Thủ trưởng cơ quan chuyển trả đơn…”

Rõ ràng là: Nghị định số 136/2006/NĐ-CP và Thông tư số 04/2010/TT-TTCP đã vi phạm Luật số 09/1998/QH10, và với việc ban hành hai văn bản ấy, Chính phủ đã vượt quá quyền hạn được quy định tại Điều 112 của Hiến pháp 1992.(2)  Vì vậy, chúng không có giá trị pháp lý để ngăn cấm việc “tham  gia đi khiếu kiện” và “ký đơn tập thể”. 

Tóm lại: Biểu tình và khiếu kiện, dù với tư cách cá nhân hay tham gia ký đơn tập thể, thì cũng đều là thực thi quyền hiến định, trong khuôn khổ pháp luật hiện hành, ông Trọng ạ! Nhân dân có quyền sử dụng các quyền hiến định đó, kể cả trong trường hợp ông hay ai đó cho rằng Hiến pháp chỉ để trang trí. Vì vậy, ông không thể “quy” việc họ “tham  gia đi khiếu kiện, biểu tình, ký đơn tập thể” là suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống”, rồi yêu cầu “các đồng chí quan tâm xử lý” được. 

Ông đã từng 5 năm làm Chủ tịch Quốc hội, “là cơ quan duy nhất có quyền lập hiến và lập pháp” (Điều 83, Hiến pháp 1992). Giờ đây ông là Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, đứng ra điều khiển Quốc hội sửa đổi Hiến pháp. Những tưởng, phải có kiến thức tối thiểu về Hiến pháp và pháp luật, thì mới có thể đảm nhận hai trọng trách ấy. Ai dè, ông lại hỏi mấy quyền hiến định “nó là cái gì”, với ngụ ý quy tội “suy thoái” và đòi “xử lý”… Điều đó khiến mọi người, kể cả trong lẫn ngoài đảng, phải nghẹn ngào tủi hổ, vừa thương xót bản thân, vừa thấy tội nghiệp cho đồng bào mình quá, ông Trọng ạ! 

Ghi chú

(1)  Điều 78 của Luật số 9/1998/QH10 vẫn còn hiệu lực, vì nó không bị sửa đổi trong Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật khiếu nại, tố cáo số 26/2004/QH11 (thông qua ngày 15/6/2004) và Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật khiếu nại, tố cáo số 58/2005/QH11 (thông qua ngày 29/11/2005).

(2)  Điều 18 của Luật hoạt động giám sát của Quốc hội số 05/2003/QH11 quy định rằng:

“Ủy ban thường vụ Quốc hội… đình chỉ việc thi hành một phần hoặc toàn bộ văn bản quy phạm pháp luật trái với Hiến pháp, luật, nghị quyết của Quốc hội và trình Quốc hội xem xét, quyết định tại kỳ họp gần nhất.”

Căn cứ vào điều luật này, trong bài Lực cản Nhà nước pháp quyền, tôi đã đặt câu hỏi:

“Đã bao giờ Ủy ban thường vụ Quốc hội  thực hiện nhiệm vụ kể trên hay chưa? Đợi đến bao giờ thì Ủy ban thường vụ Quốc hội mới xem xét và xử lý Nghị định số 38/2005/NĐ-CP và Thông tư số 09/2005/TT-BCA, cũng như Nghị định số 136/2006/NĐ-CP và Thông tư số 04/2010/TT-TTCP?”

Phát biểu của ông Nguyễn Phú Trọng ngày 25/02/2013 tại Tỉnh ủy Vĩnh Phúc đã cho thấy, tại sao dưới thời ông làm Chủ tịch Quốc hội, không những không dẹp bỏ được các văn bản vi phạm Hiến pháp và pháp luật đã có từ trước, như Nghị định số 38/2005/NĐ-CP và Thông tư số 09/2005/TT-BCA, mà còn để sinh thêm những văn bản sai trái mới, như Nghị định số 136/2006/NĐ-CP và Thông tư số 04/2010/TT-TTCP.

H.X.P.

26/02/2013

Cùng tác giả:

–       Chỗ đứng của Nhân dân trong Hiến pháp

–       Teo dần quyền con người trong Hiến pháp

–       Hai tử huyệt của chế độ

–       Viễn tưởng từ chức

–       Bài học tồn vong từ thảm họa

–       Nhận thức mới: Lấy là bỏ, bỏ là lấy

–       Lực cản Nhà nước pháp quyền

–       Trải bốn nghìn năm còn chậm lớn

–       Chiến binh cầm bút

–       Hãy để lương tâm lên tiếng một lần!

–       Một số khía cạnh hình sự của vụ án Tiên Lãng – Hải Phòng

–       Nhân vụ Tiên Lãng bàn về công vụ

–       Quyền biểu tình của công dân

–       Phiêu lưu điện hạt nhân

–       Về huyền thoại điện hạt nhân giá rẻ

–       Mạn bàn về an toàn điện hạt nhân

–       Nỗi buồn Quốc hoa

–       Một nhà khoa học đích thực

–       Bàn về qui mô đào tạo đại học từ góc độ chất lượng giảng viên

Share this:

Like this:

Like Đang tải …

Bài viết này được đăng vào 27/02/2013 lúc 06:19 và tập tin được lưu ở Dân chủ/Nhân Quyền, Hiến pháp, Pháp luật, Đảng/Nhà nước. Tagged: , . Bạn có thể theo dõi các phản hồi của bài viết này thông qua RSS 2.0 dòng thông tin. Bạn có thể Để lại lời nhắn, hoặc trackback từ trang của bạn.

150 phản hồi to “1648. Là thực thi quyền hiến định ông Trọng ạ!”

  1. nhân đã nói

    27/02/2013 lúc 17:30 Tam quyền phân lập moi chống dc tham nhũng- Còn độc đảng còn lă`m nhiêu khê

  2. Công chức 32 năm tuổi đảng đã nói

    27/02/2013 lúc 17:28 Bài viết của GS Hoàng xuân Phú thật tuyệt vời, rõ ràng, đanh thép.
    Thật không còn gì xấu hổ hơn đối với ông Nguyễn Phú Trọng, một GS TS, TBT nguyên Chủ tịch Quốc hội, nhưng chẳng hiểu biết gì về pháp luật.
    Quả thực không hổ danh Trọng lú.

  3. doxuantho đã nói

    27/02/2013 lúc 17:24 Chúng ta đang đánh thẳng vào cung tướng
    Thật không ngờ bài báo của Nguyễn Đắc Kiên phía Nhân Dân (ND) chiếu vỗ mặt TBT Trọng Lú phía Mafia (M) lại lợi hại như vậy. Ván cờ chính trị giữa ND và M đang diễn ra ngay trong cung tướng của M. M bị khuyết một sỹ Nguyễn Tấn Dũng và con tượng Tư Sang bị cản không phối hợp được với con tượng Nguyễn Bá Thanh. Con xe Phùng Quang Thanh thì đang bận với Tầu ngoài biên ải. Đúng lúc đó phía ND đã tung hàng loạt cú chiếu tướng , trong đó đặc biệt nguy hiểm của GS-TSKH Hoàng Xuân Phú, Hiệu Minh, Xích Tử….Báo chí bên M im re…Con Xe Trần Đại Quang đang ngẫm nghĩ…
    Phản ứng của bên ND thật uyển chuyển và nhanh nhậy. Một sư đoàn dư luận viên bị bẻ gẫy hoặc quy hàng, bị cảm hóa gần như hết
    Số người ký tên vào bản Kiến Nghị 72 đã lên đến 5659 người
    HÃY ĐÁNH THẲNG VÀO CUNG TƯỚNG

  4. đây rồi, bọn bán nước đã nói

    27/02/2013 lúc 16:44 Lộ mặt bọn bán nước
    http://maithanhhaiddk.blogspot.com/2013/02/viettinbank-ninh-binh-thua-nhan-hoang.html

  5. Lão Ngu đã nói

    27/02/2013 lúc 16:28 Đến tầm này mà anh Tổng còn khư khư những điều quá lạc lõng ! Bao giờ mới mở mắt ra đây ?
    Mưu mẹo của Mao giở ra :.” Cứ cho Trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng cho ngưu quỷ xà thần bò ra khỏi hang…” Thủ đoạn đê hèn này của Mao đã nửa thế kỷ rồi ! Nên về chăn gà Lơ go, chăn cá trê Phi đi thôi anh Tổng ơi !

  6. Thành đã nói

    27/02/2013 lúc 16:05 Bác Hoàng Xuân Phúc cứ lấy tiếng nói cửa loài người đối thoại với sói lang thì nó đâu có hiểu. Đất nước này giờ trong tay một bày lang sói mà. Chúng làm gì biết có luật lệ của con người. Chúng sử dụng luật rừng và chúng ngồi trên luật rừng ấy.

  7. Thanh Dòng đã nói

    27/02/2013 lúc 15:24 Tôi Tháy Vu tuan nói Đúng lắm. Người trong sạch ,có lương tâm người ta không bao giờ ở trong tổ chức …đó cả. Tôi cũng thấy ông cụ anh suy nghĩ rất đúng tâm trạng của nhiều người khác – cụ thể là cho con vượt biên lần 2 (nhưng hợp pháp – lần 1 là vượt biển sau giải phóng 1975).Bằng cách cho con cháu đi du học để tìm mọi cách ra sống làm việc ở nước ngoài – dù có bán hết gia sản họ cũng làm cho bằng được.Tôi nghĩ cũng đúng thôi – đất lành chim đậu – một tháng lương của con thằng bạn tôi học trường quốc tế đang làm việc ở Anh quốc 1 tháng tính ra VNĐ =240.000.000 (tức gấp khoảng 30 đến đến 40 lần lương tháng ở việt nam).Vu tuan à ông cụ anh thật sự minh mẩn đó.Giống Ba tôi tướng ở Bộ quốc phòng về hưu – khi bà chị ở đức – thời kỳ bức tường beclin đang sụp đổ định về hẳn VN nhưng ông cụ bảo cố gắng ở lại được thì cố mà ở lại con à với kiểu tư duy và cơ chế như VN mình hàng trăm năm nữa chưa theo kip nước Đức đâu – chi tôi vâng lời ở lại và dù đã quá cố nhưng lời ông cụ vẩn nguyên giá trị cho đến hôm nay.

  8. Duy Châu đã nói

    27/02/2013 lúc 15:23 Từ lâu, đảng đã đứng trên hiến pháp và pháp luật.
    Rất tiếc là ko có cơ quan nào bảo vệ hiến pháp, nên bài viết của các nhân sĩ trí thức như GS Phú đã vạch trần bộ mặt gian tham và vô pháp luật của đảng

  9. Cyclo! đã nói

    27/02/2013 lúc 15:20 http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/rong-ca-4-mo-phan-the-ky-pham-duy-1999-duy-quang-ft-thai-hien.7Pnx4QlziN.html

    • Cyclo! đã nói

      27/02/2013 lúc 15:26 Phần ca từ:
      Người đi trong mùa Ðông
      Lòng bâng khuâng như làn sương
      Theo người phu đi dọn xác chiến trường
      Người phu sau thời gian
      Một trăm năm đã gần xong
      Anh bình tâm đi lượm xác trên đường
      Những xác úa một thời
      Có bóng dáng triệu người
      Phiêu diêu nơi Thế Chiến Một, Thế Chiến Hai
      Hết Thế Chiến, lại là
      Anh em trong một nhà
      Lấy chém giết để giải hoà trong quốc gia
      Người đi trong mùa Ðông
      Ðội khăn tang, mang tình thương
      Theo người phu đi đào lỗ bên tường
      Người phu trong chiều buông
      Lòng hân hoan, chôn mộ xong,
      Nghe mùa Xuân đang rộn rã tới gần
      ÐIỆP KHÚC
      Nghe bên nấm mồ
      Có tiếng đàn trẻ nhỏ
      Lưng trâu bé ngồi
      Ðang cùng nhau hát chơi
      Mai đây, nấm mồ
      Một nụ vàng sẽ hé
      – Hoa ơi, tên gì ?
      Có phải hoa hướng dương ?

      Vùi sâu trong mộ chung
      Hoặc vùi nông trong mộ hoang
      Anh hùng rơm hay chủ nghĩa phi thường
      Vùi chôn bao lầm than
      Một trăm năm, bao trẻ em
      Mang bộ xương, theo Thần Ðói lên đường
      Những ác chúa từng miền
      Những xác ướp bạo quyền
      Chôn ngay đi, vứt chúng vào hố lãng quên
      Vứt Phát Xít vào mồ
      Ném Mác Xít vào mộ
      Hãy lấp kỹ cả tội hèn trong chúng ta
      Người đi trong mùa Ðông
      Ðội khăn tang, mang tình thương
      Theo người phu đi vùi hết mộ phần
      Rồi tan trong mộ sâu
      Một thây ma mang buồn đau
      Thế kỷ sau, sẽ dùng bón hoa mầu
      ÐIỆP KHÚC
      Ði qua nấm mồ, sẽ thấy ngọn cỏ mềm
      Cho êm cõi đời, cho tình nhân ngã lên
      Khi trên nấm mồ còn nở rộ bông hoa mới
      – Hoa ơi, tên gì ?
      – Hoa Tình Yêu đó em !

  10. HT Thích Sự Thật đã nói

    27/02/2013 lúc 14:17 Hay! Tôi rất ngưỡng mộ những bài viết của GS Hoàng Xuân Phú.
    GS Toán học có khác, lý luân chặt chẽ, mạch lạc và rất logic, cái này các chú bên chính trị phải vái lạy là bậc sư phụ. Tất cả những thủ đoạn chính trị lắt léo, ngụy tạo và ngụy biện để che dấu những âm mưu xấu xa đê tiện đã bị bóc trần một cách thê thẩm dưới lý luân của GS Hoàng Xuân Phú.
    Hôm qua nhà báo Nguyễn Đắc Kiên đã vạch rõ những sai trái của lời nói của ông lú Trọng, thực sự như một cái “vuốt mặt” bên trái. Hôm nay có GS HXP “vuốt mặt” tiếp bên phải. Hy vọng còn nhiều những bài viết của những người yêu nước có tinh thần Dân chủ Nhân dân khác chung tay bóc hết các lớp mặt nạ, son phấn lòe loẹt phường chèo của những “anh hề vô duyên” nhưng rất giảo hoạt và bất nhân tâm, để toàn dân được biết sự thật về một đảng rất xấu xa, bỉ ổi, yếu hèn, ty tiện, man trá.

  11. Phạm Thượng đã nói

    27/02/2013 lúc 14:15 Ông Trọng cho đến bây giờ củng chưa bắt kịp thời đại cho nên mới cố giử điều 4HP .Việt Nam không phải là của riêng của đcs mà là của toàn dân VN không phân biệt ai cả theo thời gian cũng như không gian.Ông và những người muốn giử điều 4HPmới chính là bọn phản động đi ngươc lạ trào lưu xả hội trong thế kỷ 21 này,là bọn suy thoái tư tưởng về chính trị(hủ lậu, chậm tiến),suy thoái về đạo đức truyền thốngVN( đạo đức của người cs=dốt nát,ham danh,bảo thủ,mánh khóe,thủ đoạn,hèn hạ,nói láo vu khống,giành công,tự tôn…noi tóm lại đủ 1001cái xấu của con người.)cho nên mọi người gọi ông là Trọng lú chẳng sai,không quá đáng.Nhìn thấy đảng trưởng mà lú thế thì suy ra đám đàng em bên dưới thì thế nào? ” có ai chọn thằng ngu làm lảnh tụ bao giờ đâu? nếu có thì là cả đảng đều ngu vậy” Người có trí nói khẻ thì hiểu liền,còn kẻ ngu nói mải không hiểu thì phải nói tạt vào mặt thì mai ra chúng hiểu,nếu còn không hiểu thì chỉ còn cách chôn nói đi cho xong.

  12. hoa hong đã nói

    27/02/2013 lúc 13:51 Nhai thơ tặng ông cử nhân văn chương đại học tổng hợp Hà Nội:
    khen ai khéo chọn (TBT) cho vui thế- Vui thế bao nhiêu nhục bấy nhiêu

    • Chỉ biết còn đảng còn mình đã nói

      27/02/2013 lúc 15:33 Người Việt không có cửa để được chọn ông Trọng đâu bác ạ, TÀU CỘNG chọn đấy.

  13. Dân chủ là sức mạnh đã nói

    27/02/2013 lúc 13:33 Xưa kia các cụ nhà ta nói: Nhất Quận công, Nhì ỉa đồng. Ngày nay, thì chúng ta có thể nói: Nhất cụ Tổng, Nhì ỉa đồng.

    Cụ Tổng phát biểu lôm côm, như ỉa đồng vậy – thoáng mát – vô căn cứ – vô pháp luật – vô trách nhiệm – vô đường hướng – vô nguyên tắc – vô kỷ luật – vô đảng phái, vô thần – vô tổ quốc – vô nhân dân …

    Thật vậy: Nhất cụ Tổng – Nhì ỉa đồng.

    GIỮA NĂM NAY VIỆT NAM ĐA ĐẢNG.

  14. Hoa Cải đã nói

    27/02/2013 lúc 13:18 Dù sao, Nguyễn Phú Trọng được coi nhĩnh hơn Nông Đức Mạnh, qua câu nói tại tỉnh ủy Vĩnh Phúc hôm kia. Trọng nói: “thế nó là cái gi…ì”. Nghe mấy tiếng này, thấy nặng mùi sách lược, chiến thuật hơn Nông Đức Mạnh hỏi nông dân “nuôi con gì, trồng cây gì”. Hờ hờ.

  15. Cựu đảng viên đã nói

    27/02/2013 lúc 13:05 Người lãnh đạo cao nhất của một Đảng đã “tổ chức và lãnh đạo cách mạng VN đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác” chính là ông Trọng này đây ư? Ai có thể tin nổi?
    Hèn chi mà đất nước VN, dân tộc Việt mới ra nông nỗi này!
    Không thể chấp nhận được một ông Tổng bí thư mà càng ngày càng ăn nói hồ đồ, chụp mũ lung tung. Đúng là chúng ta đang vô cùng xấu hổ với thế giới văn minh bởi một dàn lãnh đạo CS vừa dốt nát, tham lam nhưng lại không biết mình dốt nát (có biết mình tham lam nhưng mặc xác thiên hạ).
    Hãy cùng nhau đồng tâm nhất trí, mau chóng thoát ra cái thảm cảnh này!

  16. Thế Là Xong đã nói

    27/02/2013 lúc 13:04 Đúng là ngôn từ của trưởng lú với ” đỉnh cao trí tuệ ngược ” .

  17. Dân Việt đã nói

    27/02/2013 lúc 12:51 Cảm ơn GIáo sư Hoàng Xuân Phú, hy vọng “ông trọng” đọc bài của giáo sư để hiểu hơn về sự dốt nát chính trị của ông ta. Không biết ông có dám viết bài phản biện lại không hả ông TBT ?

    • Hoa Cải đã nói

      27/02/2013 lúc 13:11 Có! Bài phản biện nhan đề: Đình chỉ công tác để điều tra, làm rõ TS. Hoàng Xuân Phú suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống vào bậc mấy. Bạn chỉ giỏi mỉa mai Trọng lú. Trọng lú biết phản biện thì đâu có theo cộng sản và leo cao thế.

  18. Nguời giám sát đã nói

    27/02/2013 lúc 12:51 Nguyễn Công Dân đã nói

    Điều 4 lấn át quyền lực (bất khả xâm phạm) của Dân (chủ thể của hiến pháp) điều 2 (thực tế hầu như không một người dân nào nếu không phải là đảng viên được trực tiếp quản lý nhà nước,hoặc các cấp chính quyền, măc dù họ chiếm gần 100% dân số- nguyên nhân dẫn đến bộ phận lớn đảng viên bị suy thoái về nhiều mặt, kinh tế kém phát triển do bóc ngắn cắn dài… cũng ở đó mà ra ) -Vậy điều 4 là suy thoái tư tưởng chính trị

  19. phondoan@gmai.com đã nói

    27/02/2013 lúc 12:28 ông TBT đảng cs VN quy kết toàn thể công dân Nước VN ( không phải đảng viên đảng cs VN) suy thoái đạo đức vv . . . là cách nói lấy được quen thói nhưng có thể chấp nhận. Còn việc kỷ luật nhà báo Nguyễn Đức Kiên một cách ẩu tả như thế thì chỉ nói lên được một điều ngỡ ngàng là: Không chỉ riêng Trọng Lú mà lú cả đám từ thủ chí đến theo hạ rồi.Hết thuốc chữa rồi.

    • Hoa Cải đã nói

      27/02/2013 lúc 13:25 Chưa hết. Còn một loại thuốc chữa hữu hiệu: Ý chí toàn dân tộc được dẫn dắt bởi tầng lớp như GS Hoàng Xuân Phú.

  20. dan đã nói

    27/02/2013 lúc 12:25 Nhân dân thì không bao giờ suy thoái vì nhân dân là đích và cũng là đỉnh của quyền lực, chỉ những ai xa dân thì chính là suy thoái. Dân chủ thì phát triển và trường tồn, đảng chủ thì chỉ nhất thời thôi.

  21. Nguyễn mạnh Đức đã nói

    27/02/2013 lúc 12:16 Tôi bênh vực NPT thế này,bài phát biểu của ông ta ở VPhu là nói trong nội bộ dảng của ông ta nên không thể đưa ông ta ra tòa về vi hiến được,có chăng chỉ là cái đểu và độc tài mà thôi(kêu gọi sửa hiến pháp,không có vùng cấm nhưng lại ra chỉ thị các đồng chí phải xử lí)

  22. le đã nói

    27/02/2013 lúc 12:15 nhân dịp đọc bài viết của Gs Nguyễn Xuân Phú em cũng có một vài thắc mắc:
    1: Điều 4 (sửa đổi, bổ sung Điều 4)
    ” 1. Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.”
    vậy là đảng tự khẳng định mình là đội tiên phong như khoản 1 điều 4 hiến pháp sửa đổi bổ xung. nhưng tôi chưa thể tìm ra được tài liệu nào có cuộc họp thống nhất và biểu quyết về vấn đề này. Giả sử có đi chăng nữa thì cũng theo nhiệm kì, vì hôm nay tôi tín nhiệm anh, nhưng anh bê bối quá thì làm sao tôi tín nhiệm nữa được. nếu đảng muốn khẳng định trong lần sửa đổi hiến pháp này thì nên làm cuộc “khảo sát tín nhiệm” để thêm luận cứ vững chắc cho khoản 1 điều 4 như trên. Chứ bây giờ nói qua nói lại thì cũng chẳnng được gì, trước mắt một nhà báo đã bị xa thải do phản biện lại ý của bác Trọng. http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/02/130226_giadinhnet_editor_fired.shtml
    2. Đảng gắn bó mật thiết với nhân dân, phục vụ nhân dân, chịu sự giám sát của nhân dân, chịu trách nhiệm trước nhân dân về những quyết định của mình.
    ở khoản 2 điều 4 lại càng lộ diện, rành rành mới tháng 10/ 2012 cuộc họp quyết định “ không kĩ luật đồng chí X và ….” Có luận cứ nào khẳng định công dân việt nam không muốn kĩ luật như vậy hay lại do đảng giả danh nhân dân để quyết định.
    tại sao dân biểu tình chống ngoại xâm lại bị khống chế, tạm giam?
    lực lượng quân đội, công an, dân phòng lại tham gia cướng chế đất của nhân dân giao cho một doanh nghiệp nào đó. sao không để doanh nghiệp phải thương lượng với dân? tại sao nhân dân phải chống đối để rồi chính quyền phải cưởng chế.
    vậy có nên chẳng loại bỏ điều 4 của hiến pháp sửa đổi bổ sung.

    2: Quân đội nhân dân.
    Điều 70 (sửa đổi, bổ sung Điều 45)
    “ Lực lượng vũ trang nhân dân phải tuyệt đối trung thành với Đảng cộng sản Việt Nam, Tổ quốc và nhân dân, có nhiệm vụ bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, an ninh quốc gia và trật tự, an toàn xã hội; bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân, chế độ xã hội chủ nghĩa, cùng toàn dân xây dựng đất nước và thực hiện nghĩa vụ quốc tế.”
    thực tế quân đội chỉ có nhiệm vụ:
    “Các lực lượng vũ trang nhân dân phải tuyệt đối trung thành với tổ quốc và nhân dân, có nhiệm vụ sẵn sàng chiến đấu bảo vệ độc lập, chủ quyền. thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc, an ninh quốc gia và trật tự an toàn xã hội”.tới đây là đúng và đủ không cần thêm gì nữa.
    mới đây ngày 17/1/2013, vong linh các anh hùng đã chiến đấu hy sinh trong cuộc chiến chống quân xâm lược Trung quốc chắc hẳn rất giận dữ. vì các anh đã chiến đấu chống quân xâm lược, chứ đâu phải là ăn cướp, là xâm lược. vậy mà chính quyền đã không tổ chức lể tưởng niệm mà còn có động thái ngăn cản người khác. tại sao lại đòi hỏi quân đội nhân phải tuyệt đối trung thành với đảng. tại sao người ta đi xâm lược họ còn tổ chức lể kỉ niệm, còn mình chống họ xâm lược lại không dám tổ chức lể.

    • Hoa Cải đã nói

      27/02/2013 lúc 13:01 Hồ Chí Minh: “Đảng ta là một đảng cầm quyền”. Ông Hồ Chí Minh đã di chiếu cho các thế hệ cầm quyền đảng của ông ta đời đời như vậy, thì các người cộng sản phải làm theo. Để được “đảng ta là một đảng cầm quyền”, thì họ sẽ không bỏ sót âm mưu, thủ đoạn nham hiểm cổ kim nào, nhằm bảo đảm sự nghiệp cầm quyền của ông Hồ và đảng CSVN.

      TS. Hoàng Xuân Phú phân tích ở đây, ai cũng thấy phần sai thuộc về ông Nguyễn Phú Trọng, nhưng ông đâu thể quan tâm đến sự thật. Chống sự thật là nhiệm vụ chính trị số 1 của đảng CSVN. Bởi vì: “Cộng sản sinh ra trong khốn khó, tồn tại nhờ dối trá và sẽ chết khi sự thật phơi bày”.

  23. Hưng Quốc đã nói

    27/02/2013 lúc 12:12 Khâm phục anh Đắc Kiên, xin chúc anh cùng gia đình dồi dào sức khỏe, chúng tôi luôn luôn ủng hộ anh, tuy tôi là một thằng hèn không làm được việc như anh! Chào anh và cảm ơn Bác Phú

  24. Nguyễn Quyền đã nói

    27/02/2013 lúc 12:09 Tôi thấy đ/c D (dê) biết điều hơn đ/c T(tê); D thường nói ít làm nhiều,ăn… còn T thì khá phức tạp…

  25. Dang truong VN đã nói

    27/02/2013 lúc 12:06 Đầu đảng đã nói : trống đánh xuôi, kèn thổi ngược

  26. 27/02/2013 lúc 11:53 […] 1648. Là thực thi quyền hiến định ông Trọng ạ! 26/02/2013 […]

  27. 27/02/2013 lúc 11:43 Khi đuối lý tưc là sai về đường lối về học thuật, thì dở dùi cui còng số8
    giai đoạn này lịch sử gọi là thời Hồ mạt

  28. Trần Thi Vân đã nói

    27/02/2013 lúc 11:29 Tôi mừng lắm vì TBT NPT đã lòi cái đuôi LÚ cho mọi người thây, Đảng trường của một đảng với 3 triệu đảng viên mà ăn nói không logic, vu khống và bôi nhọ nhân dân, Cái mừng thứ 2 là có ” Bên Thắng Cuộc ” của Huy Đúc, nay lại đến nha báo Nguyễn Đác Kiên, nhà Toán Học Hoàn Xuân Phú và các sĩ phu khác, đối đầu với trí thức, văn nghệ sĩ, báo chi… Không biết làm .cách nào để cứu nguy đảng ta đây/

  29. PHUCHUNG đã nói

    27/02/2013 lúc 11:26 khẩu hiieeuj còn đảng còn mình và quân đội ta trung với đảng nói về lực lượng công an và quân đội thế còn câu thế lực thù địch chỉ ai đây nhân dân chăng hay là Mỹ , chính quyền sài gòn cũ, hay là pon pốt v…v CÓ LẼ là nhân dân ta mà thôi thế là từ nay nhân dân ta trở thành thế lực thù đich rồi Đảng nhỉ có đúng thế không ông nguyễn phú trọng ….? ?

  30. anh minh đã nói

    27/02/2013 lúc 11:17 “quy tội “suy thoái” và đòi “xử lý”… Điều đó khiến mọi người, kể cả trong lẫn ngoài đảng, phải nghẹn ngào tủi hổ, vừa thương xót bản thân, vừa thấy tội nghiệp cho đồng bào mình quá, ông Trọng ạ!”

  31. 27/02/2013 lúc 10:58 Trong tình hình hiện nay, tôi mong Đảng đừng sa vào bẫy của các thế lực thù địch là (Phát biểu của Tổng Bí Thư là một minh chứng, và việc đuổi nhà báo Nguyễn Đắc Kiên cũng là sai lầm) :
    1- Chia rẽ nội bộ Đảng,
    2- Tạo thế thù địch giữa Đảng và Nhân Dân.
    3- Tạo mâu thuẫn giữa Đảng và Quân Đội.
    Theo ước vọng của riêng tôi:
    – Ổn định chính trị để xây dựng kinh tế, diệt trừ sâu bọ, tham nhũng. Hãy xem gương Trung Quốc, chỉ trong vòng 40 năm về kinh tế đã vươn lên tầm cường quốc số 2; chỉ có độc Đảng mới có thể làm được điều đó.
    – Phải tuyên truyền và vạch ra viễn cảnh, nếu đa đảng thì đất nước sẽ loạn như thế nào để Nhân Dân thấu hiểu và cảm thông (chưa gì mà tôi thấy ở nước ngoài đã có các Đảng mà Chủ tịch có tên chữ đầu là Joe Đỗ Vinh, Kevin…; có mà loạn!!!).
    Một mặt, hãy tuyên truyền và vạch ra các cố gắng và thành tựu cũa Đảng trong việc xây dựng đất nước; mặt khác ra sức diệt trừ quan liêu và tham nhũng.
    Những thay đổi có thể trong Hiến pháp sắp tới:
    1) Bỏ điều 4;
    2) Lấy lại tên Đảng là Đảng Lao Động Việt Nam; và đương nhiên quyển lợi của Tổ Quốc và Nhân Dân phải là tối thượng…; Quân Đội trung với Nước, hiếu với Dân.
    3) Tích cực và sâu sát hơn trong vai trò giám sát Chính Phủ.

    • Nôbita đã nói

      27/02/2013 lúc 11:24 Trung Quốc giàu sao dân nó đói thế(à, vẫn còn nạn người ăn thịt người đó)? Độc đảng mới làm được điều đó thôi bạn ạ.

    • buinhatquang đã nói

      27/02/2013 lúc 11:31 rác rưởi

    • 27/02/2013 lúc 11:35 Thưa các Bạn,
      Tôi rất ghét Trung Quốc. Năm 1979 tôi đã rạch tay tại Hội Nghị Đoàn trong cơ quan và tình nguyện vào Bộ Đội.
      Chào trân trọng,
      Nguyễn Đức Thành

    • 27/02/2013 lúc 11:58 Một khi cây đã mục rỗng từ trong ra ngoài, bằng chứng là tư duy của ông Tổng còn như vậy đây thì Nguyễn Đức Thành còn mong gì cứu vãn phần gì nửa? Chặt bỏ đi, gieo mâm khác cho dân tộc Việt hồi sinh. Trung Quốc không thể là tấm gương cho VN được, TQ có tiền đó nhưng dân chúng mất cả quyền con ngươi, ô nhiễm môi trường, cán bộ tham nhũng hủ hóa, một đất nước giàu lên thì dân chúng phải sung sướng, còn như Trung Quốc thì tôi xin không dám noi gương đó ông Thành ơi ! Trung Cộng là ung nhọt của loài người xin đừng bắt chước.

    • 27/02/2013 lúc 12:06 Ha ha chú Nguyễn Đức Thành này ban đầu bên ngoài có vẻ tung hô Đảng, nhưng bên trong luồn và một âm mưu xâu mà Đảng CSVN chân chính gọi “Trotkist” tức là ngoác mồm ra bảo vệ Đảng nhưng trong áo dấu Dao Găm và đâm lén ngang hông Đảng, tay kia móc túi Ngụy lấy đô-la.

      Đảng CSVN lad đảng Anh Hùng, Đảng Văn Minh và nó nhạy bén đủ ngửi mùi tanh của phản tặc.
      Cho dù kẻ thù hèn nhát của Nhân dân ta có trăm mưu ngàn kế nhưng chúng đều chung một số phận cuối cùng”Xuống hố rác lịch sử của Dân tộc”

      Không một tên Việt Gian nào thoát khỏi sự trừng phạt của Dân Tộc nếu chúng nhân danh Dân chủ để mang họa vào cho Dân Tộc này…

      Chú Thành hãy tự nghĩ em có đúng lời anh nói không ?

      • Người Sài Gòn đã nói

        27/02/2013 lúc 16:00 Chắc mi toàn đi lừa người ta với cái băng đảng của ngươi thôi chứ ai rảnh mà đi lừa mi, người ta chỉ nhét sự thật vào cái mồm mi thôi !

      • kyquac đã nói

        27/02/2013 lúc 17:20 Chinh HCM-bo de dcs chung may dat ten nuoc VNDan chu… tai sao thang Viet gian dcskdbl NAY SO DANCHU THE HA?HA HA , NGU LAM, BAT HIEU =PHAN CHA MAY ROI.

    • Dương Cu Phóng đã nói

      27/02/2013 lúc 12:22 Bác chỉ nói với cháu thế này thôi: những gì cháu “trình bày” thì đảng này cũng đã nhận ra và “kiên quyết thực hiện” từ 30 năm trước đây rồi (…) Vấn đề là ở chỗ: càng “cải cách” thì càng “tệ hại”, càng “xuống cấp”, càng “thê thảm”… đến mức người dân không thể chịu đựng nổi (!!!) và họ đang nghĩ rằng họ bị… lừa đảo (!!!)

      Cháu có thể hiểu tiếng Việt không?!?! Hay đang “giả ngây giả ngô”?!?!

    • Hoa Cải đã nói

      27/02/2013 lúc 13:46 Thuở hồng hoang nhân dân mắc bẫy “tuyên truyền” của các người, đến nay mới gở được một phần nhỏ. Ngày nay, “tuyên truyền” của các người đã hiện nguyên hình tuyên chiến. Càng tuyên truyền, tinh thần dân tộc càng dâng cao – dâng cao đánh đổ các người. Vì các người mắc nhiều tội với nhân dân – tội ác nhìn đâu cũng thấy trên từng cây số – 24/7/365/ tý, sửu, dần, mẹo, thìn, tỵ, ngọ, mùi, thân, dậu, tuất, hợi.

    • 8x yêu nước đã nói

      27/02/2013 lúc 14:13 Ông Thành này nói mà không nghĩ à, sao ông ko nhìn gương các nước độc đảng khác như là Bắc Triều Tiên và My-an-ma (trước đây đi) hay là Cu-ba nữa.

      Trung quốc vương lên số 2 về kinh tế, cũng có nhiều thành tựu nhưng tính thu nhập bình quân đầu người thì hãy còn thua xa các nước dân chủ phương tây cũng như thua xa Hàn quốc và Nhật Bản. Nói đâu xa hòn đảo Đài Loan nhỏ bé ngay gần Trung quốc, người dân ở đó cùng dòng máu với mẫu quốc, nhưng nhờ chế độ dân chủ mà Đài Loan trở nên giàu có (thu nhập bình quân đầu người hơn 20,000 usd, so với trung quốc là 5,400usd)

      Nếu không có dân chủ cho trung quốc, dân chủ cho Việt Nam thì bao giờ chúng ta mới sánh vai cùng các cường quốc năm châu, hay mãi mãi đi bán tài nguyên, làm công làm thuê cho các nước khác?

  32. eyedrd đã nói

    27/02/2013 lúc 10:54 The General Secretary actually mocked about the citizens’ efforts to collect signatures in a peaceful manner to present to the authorities about the people’s wishes. He seems to lack the basic knowledge of what democracy means.

    Isn’t it ironic that the leader of the State and Society has no common sense?
    http://eyedrd.org/2013/02/reporter-nguyen-dac-kien-fired-for-critical-blog-and-political-reforms.html

  33. 27/02/2013 lúc 10:53 nhìn gương mặt ông bấy lâu nay tôi còn hy vọng sẽ có ngày ông đọc báo mạng mà thức tỉnh , và vì tự trọng theo cái tên ông ., ông sẽ từ bỏ bớt quyền và ngăn cản bọn quan tham của ông bớt cướp bóc của dân để khỏi mang tiếng xấu muôn đời là đảng cướp . Đến nay nghe ông nói tôi vô cùng thất vọng chỉ là một thằng dân oan nhưng tôi có danh dự biết sai , biết đúng . Đằng này mỗi ngày lộ diện ông là kẻ học chẳng tới đâu mà làm to quá .. Hãy trả lại quyền cho dân vì hơn ai hết ông phải hiểu rằng dân là nước , nước đẩy thuyền đi , nhưng cũng lật được thuyền ..
    hãy nhìn thế giới đi ông ra đi mà không học được gì là uổng lắm . Chẳng lẽ dân mạng chọn cho ông cái tên ấy phải đi vào lịch sử sao ông ?
    dân oan

  34. Quốc Dân đã nói

    27/02/2013 lúc 10:48 Hoàng Xuân Phú viết rất có tâm đức, rất có tầm và rất logic.
    Hay!
    Cám ơn GSTS Hoàng Xuân Phú.

    Trọng lú không xứng đáng học trò của học trò của GSTS Hoàng Xuân Phú.

    Tôi nhớ có ai : ” Không có đức mà lại ngồi cao, không có tài mà mưu toan lắm, không gặp họa là điều hiếm thấy”. Trọng lú và ĐCSVN hiện nay là những kẻ ứng với cả ba không ở trên.

    Hy vọng nay mai VN sẽ thoát khỏi bàn tay ngu ngốc và độc ác của Cộng sản liên kết với giặc Tàu.

  35. Trọng Lú đây đã nói

    27/02/2013 lúc 10:41 Trọng Lú chỉ đạo: “tại sao các anh lại không kiểm soát, tiếp tục để cái thằng GSTS toán học này nó viết bài bôi nhọ tôi
    Phải tống cổ nó ra kỏi viện tóan lập tức, ngay torng hôm nay. Nếu cần, lấy lại cái học hàm chức danh GSTS cho tôi…..đeo”

    Hihi, bác Phú sợ chưa?

  36. quần chúng đã nói

    27/02/2013 lúc 10:19 Xin hỏi các bác về điều mà bọn đảng muốn nhét vào HP của chúng: ‘Quân đội trung thành với đảng CS’
    Nếu điều này xảy ra thì chúng ta có nên cho con em mình vào quân đội không?
    Liệu nếu chúng vào qđ cs, sẽ có ngày chúng cầm súng bắn vào bố, mẹ, anh, em, họ hàng…đồng bào mình như bọn Tàu đã từng làm ở Thiên An Môn năm 1989?
    Thực tế quân đội, công an đã từng cầm súng nã đạn vào dân rồi như vụ anh Vươn cách đây chưa lâu.

    • Tổng Lú, X Tham đã nói

      27/02/2013 lúc 10:29 Đúng đâu có rảnh nuôi con cái, người thân rồi dâng cúng cho bọn khốn nạn làm điều phản quê hương.

    • Ngọc Song đã nói

      27/02/2013 lúc 11:10 -Nếu Trọng lú nói bậy:”Quân đội trung thành với đảng …”. Thì chúng ta quyết không con em vào quân đội.
      -Trọng lú ăn nói ngu dốt, xằng bậy quá.

    • Chim Gõ Kiến đã nói

      27/02/2013 lúc 13:47 Nếu Hiến Pháp mới có bổ xung điều này ” Quân đội trung thành với đảng CS” thì ta thấy rằng Quân đội là của đảng thì chỉ có ai còn đi theo đảng, thì họ và con cái của họ vào quân đội để bảo vệ đảng thôi. Như vậy quân đội đó sẽ tách ra thành đội quân của đảng, không phải của nhân dân nên nhân dân không có nghĩa vụ gì với đảng cs cả. Chúng ta nên tổ chức một đội quân khác cho chúng ta chỉ trung thành với Tổ quốc và nhân dân Việt Nam. Đội quân này sẽ có nghĩa vụ bảo vệ Tổ quốc và nhân dâm Việt Nam chống lại kẻ thù xâm lược Đất nước và kẻ thù của nhân dân.

  37. 27/02/2013 lúc 10:12 Đối với những phần tử chống phá sự lãnh đạo của Đảng, lợi dụng tự do dân chủ để gieo rắc sự nghi ngờ lãnh đạo của Đảng trong xã hội đều bị coi là phản bội. Tùy mức độ vi phạm mà ngành Công an và chính quyền nên thực hiện pháp luật đối với những phần tử chống đối đó, cho dù chúng đội lốt gì, ở đâu và con ai !

    Lịch sử đã giao phó cho Đảng Cộng Sản Việt Nam đưa nhân dân Việt Nam từ thân phận kiếp chó Nô lệ thành kiếp Người, chủ nhân ông đất nước, nay bọn chó Phản bội lại muốn đưa Nhân dân ta lần nữa vào con đường Nô lệ thì hãy tống bọn chúng vào địa ngục với lũ chủ chó của chúng.

    Đảng CSVN không thể khoan nhượng đối với bọn Chiêu Hồi, bọn phản bội và lũ phản loan.

    • Quốc Dân đã nói

      27/02/2013 lúc 10:21 ĐCSVN là kẻ ngạo ngược, công thần, ngu ngốc và tàn ác nhất trong lịch sử VN.

    • h.anh đã nói

      27/02/2013 lúc 10:23 Hế, chú dư luận viên. Theo anh thì đảng chú nên học tập tấm gương Bắc Triều Tiên ý. Cứ phải xiết, xiết, bịt thì đảng ta sẽ mãi trường tồn cùng tuế nguyệt.

    • Dương Cu Phóng đã nói

      27/02/2013 lúc 10:27 Cháu đảng ơi! Bác là hậu duệ 20 đời nhà Trần đấy, chính nhà Trần nhà bác có công đánh đuổi ngoại xâm, dành độc lập cho dân tộc, làm cho dân tộc này thoát khỏi họa “tuyệt chủng”… So với công lao của đảng của cháu thì “hơn đứt” rồi!

      Cứ như ý kiến của cháu trình bày thì bác và họ hàng bác mới xứng đáng là người lãnh đạo dân tộc này chứ không phải đảng của các cháu phải không?!

      Vậy thì: cái đảng hỗn láo kia, trao trả bố mày cái quyền lãnh đạo đất nước mau lên (!) đồ vong ơn bội nghĩa, bọn vô luân thường đạo lý, bọn lừa đảo xấc xược…!!!

      • Trong Lú đã nói

        27/02/2013 lúc 12:10 Dương Cu Phóng chỉ được nói hay! Lâu lắm rồi mới thấy một Dư lợn viên ra mặt… nó là một thằng hán gian đó bà con ơi!

    • 27/02/2013 lúc 10:35 Mày gồng lên manh mẽ lắm, nhưng nỗi sợ hãi của mày đang lớn dần theo thời gian vì mày đang chống lại cả một dân tộc mấy mươi triệu người đó con ạ. Lịch sử sắp sang trang con ạ, mày lật trang cũ khấn vái có ích gì cho mày !

    • Huyền đã nói

      27/02/2013 lúc 10:37 Ông là ai ?Làm đến chức gì rồi mà nói năng sặc sụa ,tanh tưởi ,nhầy nhụa mùi cống rãnh thế???

      • NHD đã nói

        27/02/2013 lúc 12:29 Huyền dư luận viên ăn cơm ông LỢI , cũng biết dùng lời ăn tiếng nói chả sạch sẽ gì .

    • doxuantho đã nói

      27/02/2013 lúc 10:41 Tôi đồng ý với ý kiến của Đại Tá!!! Kẻ cần bắt ngay là tên Nguyễn Phú Trọng, biệt danh Trọng Lú và tên Nguyễn Tấn Dũng, biệt danh đ/c X. Hai tên này đã làm cho nhân dân mất hết niềm tin vào ĐCSVN. Không những không biết lỗi mà tên Trọng Lú còn ngang nhiên phỉ báng Nhân Dân Việt Nam

    • nguoimientrung đã nói

      27/02/2013 lúc 10:50 Ông dư luận viên ơi, để thấy rõ cái vai trò to lớn của băng đảng tụi ông, thiết nghĩ trước mắt mấy ông cùng đảng trưởng của ông phải tạo ra cái của cải vật chất, phải sử dụng cái quĩ đảng của các ông mà chí phí cho sự đi lại họp hành của các ông. Đằng này các ông cứ ở trong nhà mát , ăn bát vàng rồi nói thánh nói tướng. Thử hỏi dân không đóng thuế, không bơm sữa nuôi các ông các ông có sống nổi qua ngày thứ hai không? dân không đem con em tham gia vào các họat động xã hội thì liệu rằng các ông có đủ thì giờ để ma mãnh dụ dỗ làm thoái hóa bọn họ mà làm tay sai cho các ông không? Đến giờ này cái đảng của các ông phá nát cả cái nước Việt Nam, phá nát cả cái cơ ngơi mà Ông Cha Tổ Tiên để lại mà các ông- những kẻ còn đảng con mình- lại to mồm dọa nạt ai mữa đây. Đảng viên nào còn chút lương tri hãy vứt cái thẻ đảng đi, để xem ông trọng lú thoái hóa, biến chất còn ăn nói với dân bằng cái giọng điệu trịch thưọng và mất dạy như thế nữa không.

    • Nguyễn Quyền đã nói

      27/02/2013 lúc 11:12 “Hãy thực hiện vai trò cầm quyền to lớn…” để nói phứa mà không cần nắm HP, để không thể phát hiện và xử lý khi vi phạm pháp luật ( như vi phạm quyền công dânvv…) .Vì đã có điều 4 trong tay rồi!!! (cái đuôi điều 4 thêm vào chỉ để…-nó không át được vai trò cầm quyền to lớn được!)

    • Ngọc Song đã nói

      27/02/2013 lúc 11:16 KHÔNG LỊCH SỬ NÀO GIAO PHÓ CHO DCS CẦM QUYỀN. ĐCS HÈN VÓI GIẶC TÀU, ÁC VỚI DÂN,CẦN LOẠI BỎ ĐCS.

    • Dân không đỏ đã nói

      27/02/2013 lúc 12:36 “Đối với những phần tử chống phá sự lãnh đạo của Đảng, lợi dụng tự do dân chủ để gieo rắc sự nghi ngờ lãnh đạo của Đảng trong xã hội đều bị coi là phản bội.”
      Làm gì mà chụp mũ ghê thế ông cộng sản?
      Theo tôi hiểu, nếu là người của một tổ chức, rời bỏ hàng ngũ, chạy sang phía ngược lại thì là phản bội.
      Nếu đảng viên cộng sản mà như vậy, ông có thể coi họ là phản bội, nếu là dân đen như chúng tôi thì sao ông có thể chụp cái mũ đó được! Dân đen như chúng tôi có cùng chung hàng ngũ cộng sản với ông đâu mà gọi là phản bội.
      Giờ đây, chính sách ngu dân của các ông mất tác dụng rồi, nhân dân đã hiểu rõ thế nào là cộng sản, sắp đến ngày các ông phải tìm ống cống đấy.

    • diembut đã nói

      27/02/2013 lúc 14:09 Ông cộng sản ơi! Nhờ có cộng sản của các ông mà nhân dân Việt Nam từ kiếp nô lệ trở nên kiếp chó như tấm biển trước quán ăn tàu tại bắc kinh viết. Hay ông nghĩ tấm biển đó chỉ nói đến những tên cộng sản nhà các ông mà thôi.

  38. Hà Huy đã nói

    27/02/2013 lúc 10:10 Một kẻ giáo điều tin tưởng tuyệt đối vào Mác-Lê ( Nguyễn Phú Trọng – TBT của ĐCS VN ) và một kẻ tham tàn , tham nhũng , điều hành chính phủ yếu kém , để con cái vào những chức vụ quan trọng , … Thủ Tướng chính phủ của ĐCS Nguyễn Tấn Dũng . Ai là kẻ nguy hiểm với đất nước hơn ? Tập thể Bộ CT do ông Trọng đứng đầu , đã mặc định rằng : Vai trò lãnh đạo của CS là duy nhất , là mãi mãi . Nên nhất định họ sẽ không nhìn ra sự sụp đổ mà Giáo sư Hoàng Xuân Phú đã cảnh báo về điều 4 HP hiện hành . Còn phát biểu của Ông Trọng tại Vĩnh Phú hiển nhiên là coi thường người dân Việt . Vậy suy cho cùng ĐCS VN là cái Đảng gì ?

  39. Bợm,lú đã nói

    27/02/2013 lúc 10:08 Tổng ta vừa lú, vừa bợm
    Lú thì có một, bợm thì gấp đôi
    Bợm lú ngày càng năng thêm
    Mau đưa ông ấy đi về bắc kinh
    Nhập viện để chữa bệnh này
    không thì ông ấy làm càn mà xem.

  40. Mu Sic đã nói

    27/02/2013 lúc 10:04 phong thái răng đe miệng không hở răng của ông Trọng thật chẳng coi pháp luật & người dân ra gì. “Tam quyền phân lập là cái gì, phi chính trị quân đội là cái gì…” đích thị đây là phong cách một Stalin đương đại

  41. nguoi ha tây đã nói

    27/02/2013 lúc 10:02 Hai ông đều là GS_TS cả mà nghe ra mỗi ông hiểu Hiến pháp một đằng!? Thế mới thấy cái GS_TS ngành đảng nó tệ hại bao nhiêu!? Tôi chán ngắt cái ngành “khoa học nước bọt” lắm rồi! đúng là nhổ rồi lại liếm.

  42. Lý lương Dân đã nói

    27/02/2013 lúc 10:01 Dân mình khổ quá đi. Vì nói với ĐỈNH CAO TRÍ TUỆ mà cứ như là phải nói với người thiểu năng trí tuệ vậy, mà cũng chưa biết có xong ko.

  43. Lã đình Mai đã nói

    27/02/2013 lúc 10:00 Không phải tay này nó lú đâu !Nó đang chứng tỏ :Hiến pháp ,Pháp luât. Quốc hội Tòa Án cái gì trê ,n đất nước này đều do tao, chúng tao mụốn thế nào phải được cúi đầu nghe theo .Phát súng lệnh bắt đầu tấn công những kẻ nào bị cái bẫy “lấy ý kiến” mà lộ mặt….”suy thoái”!? thể là chưa đầy 24 tiếng một nhà báo đã bị đuổi việc vì dám cãi lại lời.. “cha mẹ” !

  44. hoa hong đã nói

    27/02/2013 lúc 10:00 một TBT Đảng như thế này thì rõ ràng khóc khóc, mếu mếu như đứa trẻ đái dầm tại họi nghị 6 vừa qua là thật sự dễ hiểu!

  45. VNTG đã nói

    27/02/2013 lúc 09:49 NPTrọng kêu gọi toàn dân góp ý sửa đổi HP, sau đó NPTrọng mang ý kiến góp ý đó ra phỉ báng. Nói về về nhân cách, hành động của Trọng là hành động của kẻ lưu manh, tráo trở; theo luật NPT vi hiến! Cũng như Nguyễn Tấn Dũng, ăn cắp tiền dân lại lên giọng dạy đạo đức. Nguyễn Phú Trọng giở thói lật lộng tráo trở, coi khinh nhân dân, coi thường hiến pháp lại giở giọng phê phán đạo đức. Hỡi các đồng chí đảng viên ạ, đứng trong hàng ngũ mà những kẻ cai trị bạn thiếu đạo đức tối thiểu, các bạn có thấy xấu hổ không? Có thấy nhục cho đảng CS hay không? Riêng tôi, tôi xin trìu mến gọi đảng CS các bạn là một đám ngu dốt, vô học thì biến cho trong

  46. thuy đã nói

    27/02/2013 lúc 09:48 trên 5000 người góp ý sẽ bị hốt vào trại cải tạo vì đây là TRĂM HOA ĐUA NỞ như Tàu cộng!

  47. Võ Nguyên Liêu đã nói

    27/02/2013 lúc 09:48 Cái nhân vạt NPT này có điều rất kỳ lạ, quan lộ của ông ta thỉ thạt trải hoa, cứ tuàn tự nhi tiến, Còn trình độ của ông ta thì có cái mã TS, nhưng nghe ông ta nói thì chỉ có dùng câu đơn giản là “vô học” mới nói đúng bản chất của ông, nói năng thì lôm côm nhí nhố , chẳng đâu vào đâu. Vậy mà sao ông ta lại leo lên chức to nhất của đất nước để đứng đầu những kể vô cùng gian giảo quỷ quyệt? Chẳng riêng gì ông ta mà trước đây cũng có những TBT dốt nát, vô học, nhưng hồi còn Liên xô thì họ được Mạc tư khoa cầm ta chỉ việc như Lê Duẩn. Nay thì TBT độc lập tác chiến mà vẫn đứng vững. Có người bảo ông ta là “trẻ con” cũng đúng. Ông ta chẳng biết lý luận Mác Lê nin là gì đâu (cũng giống như nhiều quan chức khác thôi). Nếu ta đi theo con đường Mác Lê nin thì làm gì có cổ phần hóa (tư nhân hóa) và thị trường chứng khoán.

    Ông ta cũng chẳng biết điều lệ Đagnr là cái gì, nếu nói một cách thật nghiêm túc thì chính ông ta phá hoại Đảng. 19 điều quy định đối với đảng viên đã không được thực hiện lại đẻ ra cái “Kỷ luật” chỉ “xin lỗi” một lời là xong. Xin nhắc ông Trong Lú là kỷ luật của Đảng từ phê bình, khiển trách đến khai trừ, chứ không hề có “xin lỗi”. Nhí nhố quá. Sức mạnh của Đảng là ở chỗ giữ nghiêm kỷ luật. Ông Trong thử xem cái kỷ luạt của Đảng hiện nay như thế nào? Tùy tiện, dở hơi, nhố nhăng, chẳng kahcs nào một băng nhóm. Vậy mà ông cò cố giữ Đảng lãnh đạo đất nước này để đất nước ngày càng chìn sâu xuống đáy bùn.

    Xin hỏi ông Trọng vài câu:

    1- Đảng do giai cáp công nhân lãnh đạo , vậy trong thời buổi hiện nay có nhiều loại hình công nhân như công nhân quốc doanh, công nhân trong câc Cty TNHH, công nhan trong các Cty 100% vốn nước ngoài, công nhân tự do thì công nhân nào lãnh đạo?
    2- Trong hàng ngũ lãnh đạo cảu Đảng và nhà nước hiện có ai là công nhân không?
    3- Bản thân người Nga dạy cho các dân tộc khác đi theo con đường CSCN thì nay chính người Nga đã từ bỏ con đường CSCN rồi, vậy sao ta vẫn tôn thờ?
    4- Các ông cho con cháu sang học ở các nước Tư bản để về nước xây dựng CNXH hay sao?

    Người sành lý luận CNXH như ông thì không để câu này trong hiến pháp “Ta theo cchur nghĩa Mác Lê nin và tư tưởng HCM” rồi lại giải thích “tư tưởng HCM là độc lập dân tộc gắn với CNXH”. Nói thế tức là chủ nghĩa Mác Lê nin và CNXH là ahi chủ nghĩa hay sao. Mặt kahcs CNXH là thế giới đại đồng , xóa nhòa biên giới quốc gia mà tiến lên thế giới dadij đồng, chỉ thấy giai cấp chứ không thấy dân tộc (Vô sản thế giới liên hiệp lại)

  48. Nguyễn Công Dân đã nói

    27/02/2013 lúc 09:44 Điều 4 tranh giành quyền lực (bất khả xâm phạm) của Dân (chủ thể của hiến pháp) điều 2-Vậy điều 4 là suy thoái tư tưởng chính trị

  49. Hoan Ca đã nói

    27/02/2013 lúc 09:43 Vừa qua có thông tư liên tịch giữa Bộ QP và GDĐT về việc gọi nhập ngũ cả những người học giỏi đậu đại học …, chúng tôi hết sức vui mừng vì điều này. Nó sẽ tạo một sự chuyển biến sâu sắc trong quân đội. Vì những em học giỏi thường có tư duy đa chiều, dám phản biện. Vì vậy sẽ bớt đi những tàn khốc nếu có lệnh trên đưa xuống đàn áp nhân dân như vụ Thiên An Môn chẳng hạn. Thực chất của việc tăng cường quân đội là chống Trung Quốc, nhưng cũng có mặt tốt là như thế. Xưa nay Đảng luôn cho rằng mình luôn đứng sau giai cấp công nhân và nông dân, những người suốt ngày đầu tắt mặt tối chả có thời gian đâu mà phản biện. Nhưng nay tình hình đã khác, không lâu nữa đâu những người lính trí thức sẽ biết chĩa súng vào ai.

    • quần chúng đã nói

      27/02/2013 lúc 10:09 Lại phải nói đến điều mà bọn đảng muốn nhét vào HP của chúng: ‘Quân đội trung thành với đảng CS’
      Nếu điều này xảy ra thì tôi thề sẽ không cho con em mình vào quân đội đâu.
      Lý do rất đơn giản, nếu chúng vào qđ cs, sẽ có ngày chúng cầm súng bắn vào bố, mẹ, anh, em, họ hàng…đồng bào mình như bọn Tàu đã từng làm ở Thiên An Môn nawm1989.

    • buinhatquang đã nói

      27/02/2013 lúc 12:10 Lý sự kiểu trẻ con, già còn chưa tỉnh lại hy vọng vào những đứa mới học hết cấp 3 khi giao cho cộng sản nó tẩy não, cấm phản biện, cấm tiếp cận với internet với thông tin bên ngoài, với thông tin trái chiều thì chúng nhận thức cái gì???
      Nói thật xã hội bây giờ nếu những người làm cha làm mẹ có lương chi và hiểu biết thì hãy chú đến giáo dục con cái chứ đừng hy vọng quá nhiều vào nhà trường và xã hội
      Còn việc cổ vũ cho chúng vào quân đội hay đảng cộng sản có thể coi là “tội ác” vì hại đời chúng trong u mê và tăm tối
      Xin lỗi bác “đừng giao chứng cho ác”

      • Hoan Ca đã nói

        27/02/2013 lúc 15:22 @bác buinhatquang: không muốn tranh luận với bác nhưng nói thật bác coi thường tuổi trẻ quá. Nếu chúng ta không tin tưởng và giao cho tuổi trẻ nhiệm vụ, đất nước này sẽ già cỗi không có tương lai. Clinton khi sang thăm Vn đã phát biểu với học sinh sinh viên: đất nước này thuộc về các bạn, …

  50. Người dân đã nói

    27/02/2013 lúc 09:42 Các ông (Trọng) đang kêu gọi toàn dân đóng góp ý kiến vào dự thảo sửa đổi hiến pháp năm 1992, mà không chấp nhận các ý kiến đa chiều thì đừng bày trò lấy ý kiến đóng góp vào dự thảo sửa đổi hiến pháp làm gì cho tốn kém tiền bạc và công sức của nhân dân. Bản thân các ông đâu có làm theo hiến pháp và pháp luật đâu . Xã hội biển hiện rỏ vô pháp luật rồi.(Xã hội mình một rừng luật nhưng hành xử theo luật rừng )

  51. kyquac đã nói

    27/02/2013 lúc 09:38 Sao co the LU LAN NGU XUAN den muc ky la the nay, lai con AC nua chu, Chung to chet vi THAM.

  52. Tự dưng muốn khóc đã nói

    27/02/2013 lúc 09:37 Bổng dưng muốn khóc

    Nghe “Cụ” nói bổng dưng muốn khóc
    Ngót sáu chục năm chưa bao giờ khóc nên lời
    Khi mẹ mất nghẹn ngào nuốt lệ, không để nước mắt rơi
    Bố qua đời cắn chặt hai hàm răng,tiếng nấc khỏi bật

    Ngồi trước màn hình tự dưng òa khóc
    Năm mươi năm, sự thật trần trụi thế sao?
    Thủa sinh ra muốn theo Đảng cần lao
    Cùng nhân dân vì cơm no, áo ấm

    Suốt cuộc đời làm theo lời bố dặn
    Dân chủ, nhân quyền quyết chí đấu tranh
    Tám mươi ba năm Đảng chỉ nói quanh
    Giữ cho được ngai vàng phong kiến

    Mọi thuyết giáo chỉ đầu môi, trót miệng
    Đưa triệu người vào mê trận hồng hoang
    Đến bây giờ đất nước tan hoang
    Đảng vẫn khư khư khấu đầu tà thuyết

    Dẫu biết rằng đó là “Tử huyệt”
    Kéo ngày nào, ngày ấy tồn vong
    Hệ lụy khôn cùng, phó mặc non sông
    Sáu mươi tuổi đời tự dưng muốn khóc, có lạ không?

    • Người Sài Gòn đã nói

      27/02/2013 lúc 10:15 Khóc lóc vơi phường thảo khấu thì ích gì, chú hãy giúp con cháu mình đừng bị lừa đảo nữa, làm một cánh tay nối dài cho tương lai Việt Nam có dân chủ thực sự.

  53. Người Dân đã nói

    27/02/2013 lúc 09:32 Một phát biểu “quy về … suy thoái” từ tối 26/02 đã gây dư luận xôn xao, ngay đến bậc trí thức cũng công khai phản đối! Như vậy 3 ngày qua các bài viết của những công dân với tên tuổi cụ thể đã thẳng thắn nêu rõ quan điểm. Mới qua chưa tới 3 ngày đã có 728 comment cho 3 bài (VV Tạo, NĐKiên, HXPhú), tăng vùn vụt!

  54. VNTG đã nói

    27/02/2013 lúc 09:32 NPTrọng kêu gọi toàn dân góp ý sửa đổi HP, sau đó NPTrọng mang ý kiến góp ý đó ra phỉ báng. Nói về về nhân cách, hành động của Trọng là hành động của đứa lưu manh, tráo trở; theo luật NPT vi hiến! Cũng như Nguyễn Tấn Dũng, ăn cắp tiền dân lại lên giọng dạy đạo đức. Nguyễn Phú Trọng giở thói lật lộng tráo trở, coi khinh nhân dân, coi thường hiến pháp lại giở giọng phê phán đạo đức. Hỡi các đồng chí đảng viên ạ, đứng trong hàng ngũ mà những kẻ cai trị bạn thiếu đạo đức tối thiểu, các bạn có thấy xấu hổ không? Có thấy nhục cho đảng CS hay không? Riêng tôi, tôi xin trìu mến gọi đảng CS các bạn là một đám ngu dốt, vô học thì biến cho trong

  55. Bác Ba Phi đã nói

    27/02/2013 lúc 09:30 Trọng lú đã lật bài ngửa rồi, các bác trí thức và bà con phải đoàn kết chặt chẽ với nhau, tránh bị chúng ly gián tách rời khỏi nhóm, để chúng dễ bề trù dập hãm hãm hại bằng các trò đê tiện bỉ ổi.

    Sang năm hốt Trọng lú

    • VNTG đã nói

      27/02/2013 lúc 10:02 Há há, sang năm hốt Trọng lú. Có lẽ nhờ những phát ngôn ngu xuẩn như hôm rồi của Trọng mà thiên hạ có cớ xả stress

  56. Hương hồn Bố Mẹ Trọng lú đã nói

    27/02/2013 lúc 09:19 Ngày xưa, khi Bố Mẹ sinh con ra trên cõi đời này, đặt kỳ vọng vào con rất nhiều nên mới đặt tên cho con là PHÚ TRỌNG ! Nghĩa là con phải giàu có ( chính đáng) và có trí tuệ để mọi người kính trọng. Nhưng càng ngày , kỳ vọng của Bố mẹ về con càng trôi xuống sông, biển.
    Hành động và tư duy của con sao mà nó mau cùn và trở thành LÚ LẪN , tuy tuổi con chưa phải là người …quá già cả ! Bố Mẹ không nghĩ là con bị thiểu năng trí tuệ do bẩm sinh , nhưng khẳng định chính xác rằng : con U MÊ , ÁM CHƯỚNG là do cái lý luận Mác-lê-mao khùng điên nó ám hại , và người đời họ đặt tên con là TRỌNG LÚ chẳng có sai ! ( Ba Mẹ rất nhục khi con mang cái danh này, con biết không ?)
    Con phải mau từ bỏ , vứt vào sọt rác cái băng đảng mà con đang là đảng trưởng. ‘Quay đầu là bờ’ _ Nhân dân sẵn sàn tha thứ và lịch sử sẽ ghi công , nếu con làm được điều mà ngài Gooc-Ba- Chop ở nước Nga đã làm hơn 20 năm nay. Đó là : GIẢI TÁN ngay cái băng đảng phản dân hại nước này. Còn ngược lại , Bố Mẹ sẽ ‘ đội mồ’ ngồi dậy , lúc đó con không còn cơ hội để chuộc lại lỗi lầm nữa.

    • Lú Phú Trọng đã nói

      27/02/2013 lúc 09:38 Ối cha mẹ ơi là cha mẹ ơi! đã bao năm đi gọi hồn cha mẹ nhưng chỉ đến hôm nay, nhờ có vài câu chỉ đạo ra oai ở Vĩnh Phúc, mà con lại được gặp lại cha mẹ, thật là… họa vô đơn chí, họa vô đơn chí (!) ấy nhầm nhầm…: thật là diễm phúc, diễm phúc!!!

      Cha mẹ sinh ra và nuôi nấng con từ nhỏ hẳn cha mẹ hiểu con hơn bất cứ ai khác: năng lực con có hạn, có đôi chút năng khiếu văn chương thơ phú nhưng cũng chỉ ở dạng làng nhàng lớp 2, lớp 3… trong khi xã hội thật nhiều cám dỗ (tiền bạc, quyền lưc, rượu thịt, gái gú…) Nếu cứ nghe lời cha mẹ làm người lương thiện, sống theo năng lực của mình thì biết đến kiếp nào con mới được hưởng vinh hoa phú quý hả cha mẹ ơi là cha mẹ ơ…ơ…i….i….i!!!!

      Đợt tết Nguyên đán và Nguyên tiêu vừa rồi con đã đốt rất nhiều nhà cửa, xe cộ, tiền giấy… để gửi xuống âm ty cho cha mẹ dùng rồi, không biết cha mẹ có nhận được không, hay lại bị bọn quan lại ở dưới đó ăn chặn hết cả rồi?!?!?! Có lẽ con sẽ sai người đốt thêm nhà, xe… thậm chí cả máy bay Vietnam Airline nữa để gửi xuống cho cha mẹ, chỉ mong cha mẹ sống khôn chết thiêng phù hộ con cháu Ăn nên làm ra, bằng 5 bằng 10 năm ngoái… và đặc biệt nếu có thể cha mẹ hãy yểm bùa “đồng chí X” giúp con với vì từ ngày cướp từ tay nó cái chức Trưởng ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng, nó thù con ra mặt… À, vừa rồi con có đi xem bói thấy thầy bói bảo để làm ăn phát đạt, không bị kẻ thù hãm hại thì con phải chuyển Mả cha, Mả mẹ đi nơi khác, vì vậy con thông báo với cha mẹ để cha mẹ chuẩn bị trước nhé, con tin là cha mẹ sẽ vì con mà chịu chút thiệt thòi Mồ yên mả đẹp!!!

      Ối cha mẹ ơi là cha mẹ ơi! Con thương cha mẹ quá!!!!!!!!!!

      • Nguời Nga đã nói

        27/02/2013 lúc 09:56 Vì “Đảng viên nhan nhản – cộng sản mấy người” nên ông TBT ít nhiều cũng đã nghĩ đến Gooc-Ba-Chop rồi…

  57. Ngu mà lì đã nói

    27/02/2013 lúc 09:19 thằng nào nghĩ ra việc cấm khiếu nại, khiếu kiện ký đơn tập thể có thể khẳng định thằng đó ngu như chó. Nếu theo quy định của những con chó, con lợn đó thì tất cả các nạn nhân chất độc màu da cam đều phải làm từng cái đơn riêng để gởi cho tòa án Mỹ hay sao. và sẽ còn nhiều câu chuyện tréo ngoe nữa khi chúng ta làm việc với nước ngoài nếu họ viện dẫn rằng việc chúng ta ký đơn tập thể là không phù hợp với luật pháp tại Việt Nam.

    • Hoa Dã Quỳ đã nói

      27/02/2013 lúc 12:20 Chính là Phan Văn Khải chứ thằng nào nữa, cái lão sang thăm Mẽo ngồi họp báo với Bush mà phải mang mảnh giấy con con ra đọc đó

  58. Mồ cha nó đã nói

    27/02/2013 lúc 09:06 Tôi thấy ông Trọng tỏ ra là một TBT bảo thủ nhất, phản động nhất, nguy hiểm nhất cho dân tộc. Xét về mặt này thì rõ ràng NPT là tên tội đồ số 1 của dân tộc VN, đất nước VN hiện nay (nghĩa là còn nặng hơn cả 3D). Đến giờ này mà hắn ta chẳng những không thức tỉnh mà còn cố tình áp đặt CN Mác, CNXH và sự cai trị của cái đảng thoái hoá suy đồi trầm trọng về đạo đức, tư tưởng lên đầu lên cổ nhân dân VN, thậm chí lên cả nhân dân toàn thế giới nữa (giao giảng ở Cuba…).
    Không biết tôi nghĩ như thế có đúng không, hở các bác?

  59. Người Sài Gòn đã nói

    27/02/2013 lúc 08:49 Tôi và chắc không ít số người đã từng có chút niềm tin rằng ông Trọng hay một vài người nào đó trong cái bộ phận Đảng con chút tình cảm với dân tộc, vì đất nước này đã rách bươm ra vì xảo trá lừa bip lâu rồi. Tối qua, nghe những phát biểu của ông Trọng tôi hoàn toàn thất vọng và biết chắc chẳng con hy vọng nào cho dân tộc Việt Nam từ ĐCS nửa. ĐCS đã đặt quyền lợi của họ trên lợi ích của dân tộc. Họ không muốn mất tí quyền lợi nào mặc cho quốc gia có đang lâm nguy như hiện nay. Chúng ta phải tim cách khác thôi ! Dân tộc Việt phải vượt qua cơn sóng này.

    • Lú Phú Trọng đã nói

      27/02/2013 lúc 09:02 Ối xời ơi, đúng là bác ở SG hơi bị xa HN nên chưa hiểu Lú tôi cũng phải thôi: để lên được cái chức “be bé” như Bí thư thành ủy HN thôi cũng phải “trăm phương ngàn kế”, cũng phải “giả câm giả điếc”, cũng phải “vô luân vô pháp”, cũng phải “thượng đội hạ đạp”… như tất cả bọn quan chức khác thôi! Còn để “leo” được lên cái vị trí “đáng mơ ước” như của Lú tôi bây giờ thì bác phải hiểu là cần phải “vô liêm sỉ” đến mức nào rồi…!!!

      Các vị xót thương cái lão Kiên ấy làm gì, xót thương cho dân tộc đất nước làm quái gì?!?! Không gì bằng “thực tế”: quyền lớn, tiền nhiều, rượu thịt gái gú nhiều… mới là nhất (!) mới là đáng mơ ước (!), cuộc đời ngắn ngủi lắm, không hưởng thụ sớm đi đến lúc sắp xuống lỗ sẽ rất tiếc nuối đấy, đúng không bà con?!?!

      • Lú Phú Trọng đã nói

        27/02/2013 lúc 09:33 Có điều này mà Lú Trong tui chưa share với ai . Đó là tui phải QUỲ GỐI , LUỒN TRÔN , ĂN …’SHIT’ TÀU …mới có được như ngày hôm nay ! Sao bà con không nghĩ những ‘gian khổ ‘ của tui ?

      • Tổng Lú, X Tham đã nói

        27/02/2013 lúc 10:25 Bác Lú này có cái gì đó thần kinh bất thường thì phải, phát biể sao ngu ngơ bay bổng như ” đu dây điện” vậy ! Chết cả nút với lãnh đạo như vậy Việt nam ơi !

  60. Một người dân đã nói

    27/02/2013 lúc 08:47 Củ chuối!
    Lắm chữ lắm nghĩa kể ra cũng khổ.
    Thất học như em đây cứ vác từ điển tiếng Việt ra tra.
    Đạo: là con đường
    Đức là lối hành xử hợp Đạo
    Cách mạng: là phá bỏ cái xấu, xây dựng cái tốt
    Vậy thì người đảng viên trước lời thề. “Tuyệt đối trung thành với mục đích lý tưởng cách mạng của Ðảng” đang làm gì?
    “đòi đa nguyên đa đảng, đòi tam quyền phân lập, tổ chức biểu tình, ký kiến nghị tập thể…………………………..”
    thế thì có phải là suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống không?
    Nói đến tư tưởng chính trị thì đương nhiên hiểu là ý thức hệ rồi phải không ạ. Đã suy thoái về tư tưởng chính trị rồi thi thoảng lại mang ông Hồ ra làm bình phong, thế thì có phải là vô đạo đức không ạ. Đảng viên đi trước làng nước theo sau thế mà đi tổ chức biểu tình, ký kiến nghị tập thể thế đi ngược lại chủ trương của đảng của nhà nước thế thì có goi là lành mạnh được không ạ?

    Người Đảng viên đi trên con đường hiện thực lý tưởng của mình, thấy đá chắn đường thì góp sức cùng nhau đẩy đá ra mà đi, thấy nước chắn đường thì cùng nhau bắc cầu mà qua. Không dám dùng câu ” thấy núi dời núi, thấy sông dời sông” vì nó to tát quá. Đằng này lại đi rải gai dọc đường cho các “đồng chí” của mình dọn. Dọn không cẩn thẩn các “đồng chí” của mình đổ máu như chơi. Thế thì không goi là suy thoái thì goi là cái gì.

    Nhà giáo, nhà báo, thời buổi này vàng thau lẫn lộn. Nhân dân trông chờ gì ở những loại: ” trót vì tay đã nhúng chàm”

  61. Thành đã nói

    27/02/2013 lúc 08:39 Mấy thằng phát biểu như thế này chứng tỏ nó đã ngồi ị lên luật pháp. Kể cả cái chức TBT của nó cũng chỉ là một sự ngu muội.

  62. Giấu Tên đã nói

    27/02/2013 lúc 08:31 Nói linh tinh là điên, không biết gì là ngu. Vừa điên vừa ngu mà lãnh đạo đất nước. Ông về nghỉ đi, hay chết quách đi cho dân nhờ.

  63. Vu Hong Phong. đã nói

    27/02/2013 lúc 08:28 Đang là một người chồng, người cha tốt, tự nhiên thấy một tay, tên Phú Trọng, họ Nguyễn (đương kim TBT một đảng chính trị ở Việt Nam) quy kết mình là là người suy thoái về đạo đức.
    Không biết có nên kiện hắn ta về tội vu khống mạ lị không nhỉ?.

  64. nam Trần đã nói

    27/02/2013 lúc 08:21 Chắc gì các quan cộng sản nói chung và Tổng Trọng lú nói riêng đã “Hiểu và vận dụng Hiến pháp”.Chính vì vậy dưới chế độ CS toàn trị Hiến pháp chỉ để trang trí ngụy tạo mà thôi.

  65. Lú & Mồm Kiết Lỵ đã nói

    27/02/2013 lúc 08:18 Ông Lú phải biết rằng người ta khiếu kiện đông người, gửi đơn đông người là vì sao? Đó là những người thông minh, hiểu rõ sức mạnh số đông. Các ông ngại lan truyền thông tin nên tính tách ra trị riêng lẻ. Đầu óc chỉ có thế thì đúng là bằng trái nho. XH thay đổi rồi ông bại não và mồm kiết lỵ ạ.

  66. Nhà nước pháp quyền. đã nói

    27/02/2013 lúc 08:17 TiN HOT : Ông Nguyễn Phú Trọng bị truy tố về tội ‘ Chống lại Hiến Pháp’.
    Qua bài nói chuyện với tỉnh Uỷ Vĩnh phúc, ông Nguyễn Phú Trọng đã tuyên truyền ‘chống lại HP’. Kêu gọi và kích động nhiều người chống phá và chà đạp lên Hiếp pháp 1992.
    Đề nghị TRUY TỐ ông Nguyễn Phú Trọng về tội ‘CHỐNG LẠI HIẾN PHÁP nước CHXHCNVN’.
    Cơ quan thực thi quyền công tố ( VKS), CA có biện pháp ngăn chận , quản lý đương sự không để bỏ trốn. Nếu cần , có thể TẠM GIAM để điều tra.

    • anh minh đã nói

      27/02/2013 lúc 08:34 Anh Kiên có thể bị đẩy vào tù bất cứ lúc nào, gia đình & bản thân anh sẽ phải chịu nhiều rủi ro & cuộc sống trở nên khó khăn vô cùng, không ai dám nhận anh vào cơ quan của mình vì sợ bị liên lụy.
      Cái bất nhân, bất nghĩa & phản bội nhân loại là ở đó, ở trong đảng CS Việt Nam.

  67. anh minh đã nói

    27/02/2013 lúc 08:11 Đầu óc thế này mà đòi chống tham nhũng sao, ông Trọng?
    Chỉ là học trò của ông Dũng mà thôi!

  68. Lú Phú Trọng đã nói

    27/02/2013 lúc 08:11 Thôi được rồi ông Hoàng Xuân Phú, cứ coi như Lú tôi “thua” ông về khả năng nắm bắt luật pháp, lý luận… đi! Nhưng ông cứ thử hỏi mọi người xung quanh ông xem giữa ông với tôi ai là người có “chức vụ”, “vị trí” đáng mơ ước hơn ai?!?! ai là người “làm ăn” tốt hơn ai?!?! ai là người được những người xung quanh “kinh sợ” và “thèm muốn” hơn ai?!?! ai là người nắm quyền sinh quyền sát hơn ai?!?!…

    Từng đó thôi cũng đủ thấy ông “đi sai đường” rồi ông Phú ạ! Hãy “tỉnh ngộ” để quay về với “chính nghĩa”, với “cộng sản”, với băng đảng của Lú tôi đi! đảm bảo người như ông sẽ được cất nhắc lên những vị trí tương xứng, thoải mái “đè đầu cưỡi cổ” bọn dân đen mà chúng chẳng làm gì được mình; thoải mái “chém gió” mà vẫn được các “đồng chí” của mình nể trọng… thế có phải hơn không?!?!

    • Lú Phú Trọng đã nói

      27/02/2013 lúc 08:23 Thế nào ông Phú, sao không thấy trả lời?! Thôi thì đưa ra luôn “điều kiện” nhé: 5 triệu/tháng lương cứng, 300 triệu/tháng lương mềm, cộng thêm một vị trí đứng đầu trong ban tuyên giáo, hoặc hội đồng lý luận trung ương (tùy ông chọn)…

      (nếu có yêu cầu gì thêm thì cứ đề đạt, cứ gọi điện thẳng đến văn phòng TƯ đảng, Lú tôi sẽ tiếp chuyện trực tiếp với ông, nghe tôi đi: băng đảng này sẽ không để anh nào chịu thiệt nếu chúng mình “cùng hội cùng thuyền”, ông cứ nhìn tấm gương “đồng chí X” đấy thì rõ thôi: làm ăn thoải mái, phá phách thoải mái… mà có ai dám động vào đâu, kể cả Lú tôi ấy chứ!!!)

  69. Lẽ Phải đã nói

    27/02/2013 lúc 08:09 Vua của một nước mà ăn nói lăng nhăng quá!
    Phỉ báng nhân dân còn vi phạm pháp luậtj hiện hành của Việt Nam!
    Một kẻ ỉa lên pháp luật Việt Nam!
    Đúng là bản chất Cộng sản, luôn ngồi trên pháp luật & giả dối trắng trơn!

  70. GÓI Ý VỚI ĐỒNG CHÍ TBT Trọng đã nói

    27/02/2013 lúc 08:08 Bác Phú lúc nào cũng đơn giản , dễ hiểu và đúng như như phép tính 1+1=2 vậy !

  71. Cầu Vồng đã nói

    27/02/2013 lúc 08:06 Ông Trọng cũng như nhiều lãnh đạo khác do ” ngủ quên” trên điều 4 HP cho phép đảng luôn là lực lượng tiên phong, đứng trên cả Quốc hội nên đã bị nhiễm căn bệnh quan liêu, khinh thường và xa dân nhân dân dẫn đến tình trạng lý thuyết giáo điều, xơ cứng, dần dần suy thoái, biến chất đến mức ăn nói hồ đồ, quy chụp trái pháp luật như tại buổi làm việc với tỉnh ủy Vĩnh Phú .
    Quả là điều 4 đúng là “tử huyệt” của ĐCS VN như TS Hoàng Xuân Phú đã nêu rõ.

    Chắc ông Trọng và Ban Tuyên giáo sẽ ra đòn thù đàn áp và “khủng bố trắng” 72 trí thức, nhân sĩ cùng nhiều người đã dũng cảm , thẳng thắn ký bản Kiến nghị sửa đổi HP 1992 ( đã có chỉ thị của Tuyên giáo kèm danh sách 72 vị này rồi gửi tất cả các cơ quan truyền thông đề nghị không phỏng vấn, đăng bài của bất cứ ai trong số họ , đồng thời công an cũng xuống địa bàn cư trú, công tác của những người ký để đe nẹt , tìm hiểu thêm nhân thân để kiếm cớ đàn áp ).

    Đàn áp, đe nẹt trấn áp thì nhà cầm quyền nào mà chẳng làm được khi họ có đầy đủ công cụ và nhân lực trong tay thế nhưng làm như vậy là họ đang tiêu phí nốt những đồng vốn chính trị cuối cùng của chế độ để một ngày không xa nữa họ sẽ TRẮNG TAY như những kẻ thua bạc .

    Trong thời đại ngày nay khi mà nhận thức của người dân đã cao và biến động nhanh nhờ Internet thì những “canh bạc” này diễn ra nhanh lắm không đợi đến …rạng sáng đâu.

    • hoa cỏ may đã nói

      27/02/2013 lúc 08:28 Hành động quy chụp , kết án thậm chí là vu cáo, xúc phạm nhân phẩm các vị nhân sĩ , trí thức nổi tiếng có nhiều đóng góp cho chế độ mà ông TBT ĐCS VN Phú Trọng đã làm có ý nghĩa rất sâu sắc:

      – trong thời gian tới sẽ diễn ra tình trạng đảng viên trung thực tử tế rời bỏ đảng hàng loạt.

      – lớp trí thức trẻ sẽ tìm đường ra nước ngoài cống hiến tài năng khi họ thấy lớp cha chú, đàn anh mẫu mực bị đàn áp, quy chụp

      Ông Trọng đang phá đất nước này mạnh và triệt để còn hơn cả hàng triệu tên lính Trung Quốc xâm lược.

      Quả là người Tàu thâm thật khi họ có binh pháp “đánh mà không cần dụng binh”

  72. kieuhung đã nói

    27/02/2013 lúc 08:03 Làm TỔNG BÍ THƯ ĐẢNG CS VN là làm vua mà không dám đối diện để giải quyết các bức xúc xã hội như ông TRong, thì ra Trong còn thua xa các ông vua thời phong kiến về nhận thức. Nói như Trọng thì nhân tài đất Việt chết là phải, ông ta không có tâm, có tầm của một nguyên thủ quốc gia, một chính trị gia bệnh hoạn, giáo điều sáo rỗng còn thua xa ông thủ tướn Nguyễn Tấn Dũng một trời một vưc.
    Quá chua chát! đây là tai họa lớn cho đảng CS VN!

    • Mẹ Đốp đã nói

      27/02/2013 lúc 08:17 Nói gì thì nói TT Nguyễn Tấn Dũng là con người hành động, không bị bệnh giáo điều . Nạn tham nhũng trong chính phủ của ông là căn bệnh có nguyên nhân từ lỗi hệ thống XHCN có tính ý thức hệ nên Thủ tướng khác ngồi đấy cũng vậy thôi. Chính những kẻ tham nhũng chính trị và quyền lực nằm trong cơ quan đảng mới là nguồn gốc của tham nhũng kinh tế và mọi vấn nạn xã hội ngày nay. Qua bài phát biểu của TBT Trọng tại Vĩnh Phú mới thấy sự tham nhũng quyền lực và tư tưởng nó mới kinh hoàng làm sao vì nó có thể quy chụp , kết tội cả xã hội công dân tử tế nhất và hiển nhiên là khuyến khích , nuôi dưỡng những thế lực khuyển ưng tàn bạo. hèn nhát và đen tối nhất.

      Trong lãnh đạo VN đã ai dám nói huỵch toẹt vấn đề Hoàng Sa – Trường Sa trước Quốc hội như TT Nguyễn Tấn Dũng trong khi đó TBT TRọng lại lảng tránh câu hỏi cử tri về biển ,đảo bằng câu nổi tiếng ” Tình hình Biển Đông không có gì mới …”

      • Hoa Dã Quỳ đã nói

        27/02/2013 lúc 12:26 Có lý, 3D không đáng bị chửi như Trọng Lú
        Suy cho cùng 3D cũng vừa là thủ phạm nhưng cũng là nạn nhân của những kẻ lãnh đạo đảng giáo điều như Trọng Lú

  73. Thằng Trọng láo thật. đã nói

    27/02/2013 lúc 07:50 “Quyền biểu tình của công dân”, do Quốc hội không (hoặc chưa) ban hành luật nào liên quan tới hoạt động biểu tình, nên mệnh đề “theo quy định của pháp luật” không (hoặc chưa) có tác dụng hạn chế quyền biểu tình. Nghĩa là, theo Hiến pháp và pháp luật hiện hành, thì công dân luôn luôn có quyền biểu tình ôn hòa, và quyền ấy không bị hạn chế bởi pháp luật.

    Chính quyền thường viện dẫn Nghị định Quy định một số biện pháp bảo đảm trật tự công cộng số 38/2005/NĐ-CP vàThông tư số 09/2005/TT-BCA để ngăn cản và đàn áp biểu tình. Nhưng bài “Lực cản Nhà nước pháp quyền“ đã chỉ ra rằng:

    – Nghị định số 38/2005/NĐ-CP và Thông tư số 09/2005/TT-BCA vi phạm Hiến pháp và pháp luật.

    – Hiến pháp 1992 không trao cho Chính phủ quyền ban hành nghị định để hạn chế quyền công dân.

    – Dù bỏ qua hai khía cạnh vừa kể, thì lời văn của hai văn bản ấy cũng không cho phép áp dụng chúng để cản trở biểu tình yêu nước, như những cuộc biểu tình ôn hòa đã diễn ra ở Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh trong hai năm 2011 và 2012.

    “Công dân có quyền khiếu nại, quyền tố cáo với cơ quan Nhà nước có thẩm quyền về những việc làm trái pháp luật của cơ quan Nhà nước, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, đơn vị vũ trang nhân dân hoặc bất cứ cá nhân nào.”

    Hiến pháp và pháp luật hiện hành hoàn toàn không cấm “tham gia đi khiếu kiện” và “ký đơn tập thể”. Ngược lại, Điều 78 của Luật khiếu nại, tố cáo số 09/1998/QH10 (được Quốc hội khóa 10 thông qua ngày 2/12/1998) viết rõ:

    “Cử đại diện để trình bày với người tiếp công dân trong trường hợp có nhiều người khiếu nại, tố cáo về cùng một nội dung.”

    Nếu không “cùng kiện”, không “cùng ký đơn”, thì làm sao có thể “cử đại diện để trình bày”? Nghĩa là: Luật số 09/1998/QH10 chấp nhận đích danh việc khiếu kiện có đông người tham gia và việc “ký đơn tập thể”.(1)

    Ấy vậy mà Chính phủ lại ngăn cản quyền chính đáng ấy bằng việc ban hành Nghị định số 136/2006/NĐ-CP, trong đó quy định tại Điều 6 rằng:

    “… trong trường hợp đơn khiếu nại có chữ ký của nhiều người thì có trách nhiệm hướng dẫn người khiếu nại viết thành đơn riêng…”

    Và Thanh tra Chính phủ còn khẳng định thêm trong Thông tư số 04/2010/TT-TTCP (tại Điều 8) rằng:

    “Đơn khiếu nại có họ, tên, chữ ký của nhiều người thì cán bộ xử lý đơn đề xuất Thủ trưởng cơ quan chuyển trả đơn…”

    Rõ ràng là: Nghị định số 136/2006/NĐ-CP và Thông tư số 04/2010/TT-TTCP đã vi phạm Luật số 09/1998/QH10, và với việc ban hành hai văn bản ấy, Chính phủ đã vượt quá quyền hạn được quy định tại Điều 112 của Hiến pháp 1992.(2) Vì vậy, chúng không có giá trị pháp lý để ngăn cấm việc “tham gia đi khiếu kiện” và “ký đơn tập thể”.

  74. NPT đã nói

    27/02/2013 lúc 07:40 ĐỪNG NGHE NHỮNG GÌ CỘNG SẢN NÓI, HÃY NHÌN NHỮNG GÌ CỘNG SẢN LÀM. NHÂN DÂN VIỆT NAM ĐÃ DẠI DỘT NGHE NHỮNG GÌ CỘNG SẢN NÓI, NÊN ĐÃ CHÓT TỰ Ý ĐEO GÔNG CÙM CỘNG SẢN VÀO CỔ MÌNH, BÂY GIỜ HỐI HẬN QUÁ MUỘN. CHỈ CÒN CHỜ TẬN THẾ GIẢI THOÁT THÁO BỎ GÔNG CÙM CỘNG SẢN MÀ THÔI.

  75. Phong hóa suy đồi đến mức phản động độc tài quá rồi, điên nặng rồi những nhà lãnh đạo cs ạ ! đã nói

    27/02/2013 lúc 07:36 Qua ý kiến chỉ đạo” tại Vĩnh Phúc, Nguyễn Phú Trọng đã lộ nguyên hình là một tên phản động nguy hiểm nhưng đang ngồi ở vị trí lãnh đạo cao nhất trong bộ máy cầm quyền của đất nước-bản chất cái gọi là “người cộng sản” ở ông ta là gì nếu không phải là một tên độc tài phản động, tham nhũng bán nước ngoan cố chống lại quyền tự do dân chủ của nhân dân,ngăn cản và đàn áp người dân trên con đường tiến tới tự do dân chủ, công bằng, văn minh và phát triển bền vững của dân tộc.
    Hành động này của Trọng là hành động của kẻ lưu manh: sói đội lông cừu, sẽ châm ngòi cho những cuộc đàn áp đẫm máu của kẻ cầm quyền đối với người dân đòi tự do dân chủ và cũng sẽ là nguyên nhân đưa đảng cs VN đến chỗ bị nhân dân lên án và chắc chắn sẽ bị xóa sổ trong tương lai không xa.
    Các đảng viên có lương tri và đạo đức của người cách mạng chân chính, còn chần chừ và hy vọng gì nữa mà không rời khỏi cái đảng thối tha này, mà còn dùng dằng để người dân coi mình như kẻ thù lừa đảo và tàn ác?.
    Phong hóa suy đồi đến mức phản động độc tài quá rồi, điên nặng rồi những nhà lãnh đạo cs ạ !
    Ôi Việt nam suy tàn, thật tang thương đau xót.

  76. GÓI Ý VỚI ĐỒNG CHÍ TBT Trọng đã nói

    27/02/2013 lúc 07:26 Ai cũng biết biểu tình là do bức xúc . Không muốn người dân biểu tình ! . Đồng chí TBT Trọng có Quyền lực tuyệt đối ở trong tay . Tại sao Đ/C Trọng không nghĩ phải xây dựng một xã hội dân chủ , công bằng .Hô hào quan chức, công chức đừng tham nhũng , đừng hành dân nữa, để người dân không phải bức xúc ,mà dẫn đến biểu tình ?.

  77. NẮNG HẠ đã nói

    27/02/2013 lúc 07:16 Tôi vẫn cãm thông cho Nguyễn Phú Trọng .ông ta bị đứng vào thế không trị được tham nhũng ,không trị được đãng viên không phải cộng sãn ,toàn bọn cơ hợi ,làm giàu rất vô lương tâm ,tuổi cũng đã già ngày nghỉ chức cũng cứ tiến tới từng ngày ,không làm được việc gì ,thì phá cho nó sập tiệm luôn ,đãng cộng sản bây giờ là thế đó .có ai theo không ?có ai sợ không ?chúng nó suy thoái lại nói đãng suy thoái ,v. v… và v.v…vậy thì có bắt bỏ tù hết dân hay không ? ông đã đem những gì người dân có thể không biết chỉ cho người dân hảy coi đây nầy ,thằng nầy nói thế nầy nầy ,thằng khác nói thế khác nầy ,chúng muốn bỏ điều 4 ,chúng muốn đa đãng ,muốn tam quyền phân lập ,hảy coi đi rồi biết ,thế là dân đua nhau tìm cho ra ,là phải đi biểu tình ,ký tên ,người đàn bà VIỆT NAM sợ nhất là ô danh ,nhưng họ đã chọn ô danh để nói lên lẻ phải ,thì có chi để sợ .dân không sợ thì đãng phải sợ ,những người hảy thắp đuốc lên ,soi cho bản thân như đức phật dạy ,hảy thắp đuốc lên mà đi .con đường sống còn cho dân cho nước ,cho gioòng giống ,hảy can đãm lên ,phải lên tiếng ,để sống còn ,là người VIỆT NAM không thể ô nhục ,làm nô lệ ,

  78. Sao Mai đã nói

    27/02/2013 lúc 06:59 Cái nhìn bằng toán học quét qua đống rác luật hiện hành soi rọi thấy những thứ dõm đời của bọn lừa (phỉnh). Em tin bác Phú trên con đường đi đến cái đúng. Cám ơn bác Phú, mong bác bảo Trọng.

  79. Cao Vi Hiển đã nói

    27/02/2013 lúc 06:57 Nghe ý kiến chỉ đạo của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chỉ đạo tỉnh ủy Vĩnh Phúc và bình luận của nhiều người làm tôi suy nghĩ mãi mấy vấn đề:
    – Nếu Đảng CS là của dân, do dân, vì dân thì phải bình đẳng về mặt luật pháp, mọi hoạt động của đảng và đảng viên phải tuân theo pháp luật. Làm được như vậy thì khỏi phải cấm đảng viên việc nầy việc nọ ( trừ bí mất quốc gia theo luật ), thì không có chuyện suy thoái ấy
    – Vì sao mà phải cấm việc nầy ràng buộc việc nọ ngày càng nhiều – loại việc tự do dân chủ rất phổ quát của thế giới, trong khi yêu cầu của dân ngày càng tăng, càng cấm thì càng bùng thêm lên ?
    – Sao lại ngại, sợ phản biện xã hội, ý kiến trái chiều, ý kiến số đông đến thế trong khi đảng là của dân vì dân
    – Suy thoái của đảng thì lại là giá trị mà dân đang hướng tới đang đòi hỏi.
    – Nhiều vấn đề mâu thuẩn giữa lý luận với lý luận, mâu thuẩn giữa lý luận với thực tiển không làm sáng tỏ kịp thời, lúng túng, né tránh ?
    Mong các bạn, các đồng chí giải thích

  80. can lôc đã nói

    27/02/2013 lúc 06:53 cảm ơn bác PHÚ
    còn đối với loại người có đầu óc xem dân như giặc thường xem viêc đời bằng cách ngược lại
    rươu ta nấu nó cho rươu lậu
    muối ta làm nó bảo muối gian

    ..
    bọn chúng nó ngày càng độc ác
    người dân càng lắm lúc nguy nan

  81. Nguyễn Quang A đã nói

    27/02/2013 lúc 06:45 Công dân Nguyễn Phú Trọng (cũng là TBT của 1 đảng) đã làm trái Điều 4 của Luật Ban Hành văn bản quy phạm pháp luật nữa anh Phú à. Các luật sư nên xem ông có vi phạm luật hình sự khi bôi nhọ người khác không?

    • VuTuan đã nói

      27/02/2013 lúc 07:52 Ý kiến rất hay: “các luật sư nên xem ông có vi phạm luật hình sự khi bôi nhọ người khác không”.
      Khái niệm đạo đức, từ xưa ngoài Nhà trường, trong mỗi gia đình ông bà cha mẹ đều luôn dạy con cháu đạo đức. Tại sao TBT NPT lại áp đặt cho người dân là suy thoái đạo đức? Buồn và xót xa quá…
      Và đây là một câu trả lời của ông bà cha mẹ chúng ta được comment trong bài viết của nhà báo Nguyễn Đắc Kiên: Đỗ Kiên Cường trong 26/02/2013 lúc 06:22: Tối qua xem tivi,VTV1 PTV Vân Anh loan-tin TBT Ng Phú Trọng đi thăm và . . . lúc đó gia đình tôi mọi người mới ngồi vào mâm cơm, nghe được mấy câu, đại khái như sửa hiến pháp, đảng CSVN vẫn là lực lượng lãnh đạo XH là tất yếu, Ba tôi là BS Lão Thành CM, ông đã hy sinh tất cả tuổi thanh xuân và tương lai bên xứ người, về VN vào chiến khu làm CM (ông làm nghề cứu người,tất cả không phân biệt giới tuyến, hễ gặp người bệh, người bị thương là ông cứu chữa) nghe được mấy câu từ PTV Vân Anh, Ba tôi tắt tiv và gục xuống bàn, cả nhà hốt hoảng, ông bảo mọi người im lặng một chút, và ít phút sau ông bình phục, thẳng người ông nói (chủ yếu cho 2 đứa cháu nội, đang học ĐH mới được kết nạp vào đoàn) ở xứ này, nghề kiếm sống nên là nhà giáo hoặc nghề y, hai nghề này ít tội hơn ! nhìn con, cháu, ông nói, các con đứa nào chưa thoát ra cái vũng bùn nhơ ấy thì hãy mạnh bạo phứt bỏ nó ngay đi, gia đình ta, dù là làm việc cho C/m nhưng Ba, Má không hề làm gì trái với đạo đức, Ba muốn các con không đứa nào còn trong cái tổ chức ấy, hãy kiếm sống bằng tri thức và khả năng của mình, không có khả năng kinh doanh thì hãy an phận làm công ăn lương, nhìn 02 đứa cháu, ông nói Ba nói luôn, Ba sẽ bán căn nhà này, cho các cháu sang bên kia học, và dặn các cháu hãy cố gắng, định cư đưuợc bên ấy là tốt nhứt !

  82. doxuantho đã nói

    27/02/2013 lúc 06:43 Với lập luận chặt chẽ của Ông Hoàng Xuân Phú để bác ông Trọng, chúng ta có thể nghĩ đến việc kiện ông Trọng về tội LĂNG NHỤC NHÂN DÂN!

    • Xin can đã nói

      27/02/2013 lúc 07:53 Mấy ông tính kiện Tổng bí thư là bị tội làm nhục kẻ thiểu năng trí tuệ đấy nhé. Trọng lú không control được hành vi của mình, ổng đang tại vị mà mấy ông trí thức lại quá vô tâm khi soạn ra bản hiến pháp mới không nói gì đến Đảng, tức là ổng ra rìa. Ổng giận thì mất khôn , nói bậy.

  83. Vũ Thế Phan đã nói

    27/02/2013 lúc 06:43 [ Điều đó khiến mọi người, kể cả trong lẫn ngoài đảng, phải nghẹn ngào tủi hổ, vừa thương xót bản thân, vừa thấy tội nghiệp cho đồng bào mình quá, ông Trọng ạ! ] (hết trích)

    – Lại thêm một cú K.O cho ngài TS chuyên ngành xây dựng đảng, nguyên CT QH, đương kim TBT!

  84. Huong Duong đã nói

    27/02/2013 lúc 06:36 Mot Phan trung Ly ho hao nhan dan dong gop cai sua hien phap de che do tot dep ma sopng lau muon thuo
    Roi sau do vai ngay
    Mot Nguyen phu Trong len an bon phan dong doi sua hien phap de co the da nguyen da dang, bieu tinh.. Do la hien tuong suy thoai.. nguy hiem
    Ai con co the tin bon lanh dao Cong san Viet Nam??
    Neu con tin vao bon lanh dao CSVn , xin dua nguoi do vao vien Tam, Than..

  85. hayen đã nói

    27/02/2013 lúc 06:34 Liệu bác Phú có bị cho nghỉ việc không ạ? bó tay cái chế độ này

    • hoa cỏ may đã nói

      27/02/2013 lúc 08:33 Chắc chắn tụi khuyển ưng tay sai của Ban tuyên giáo TƯ sẽ xuống Viện Hàn Lâm Khoa học VN để ” làm việc” với TS Hoàng xuân Phú và đề nghị ông phải kiểm điểm, hối lỗi hoặc đe dọa cho nghỉ việc một cách trái pháp luật.
      Thế nhưng đó sẽ là một cái bẫy đang giăng ra….

  86. hayen đã nói

    27/02/2013 lúc 06:30 cam on Ong HOANG XUAN PHU

 

Thế giới 24h: Pháo Triều Tiên nổ long trời

27 Th2
 

Thế giới 24h: Pháo Triều Tiên nổ long trời

 

 Triều Tiên đã tiến hành diễn tập bắn đạn thật với giả định một cuộc chiến tranh thực sự; Thượng viện Mỹ phê chuẩn ông Chuck Hagel làm Bộ trưởng Quốc phòng… là các tin nóng trong ngày.

Nổi bật

Hãng thông tấn KCNA của Triều Tiên hôm qua (26/2) cho biết, nhà lãnh đạo nước này Kim Jong-Un đã thị sát một cuộc diễn tập bắn đạn thật nhằm mô phỏng một cuộc “chiến tranh thực sự”.

Theo KCNA, nhà lãnh đạo Kim Jong-Un đã ra lệnh tiến hành cuộc diễn tập bắn đạn thật này để thử nghiệm khả năng tác chiến của các đơn vị pháo binh trong trường hợp “tham chiến” thật sự.

“Các đơn vị pháo binh bắn hàng đợt pháo liên tiếp nhằm vào các mục tiêu của kẻ thù, những tiếng nổ long trời lở đất và tất cả các mục tiêu của kẻ thù đều chìm trong biển lửa”, KCNA đưa tin.

Nhà lãnh đạo Kim Jong-Un đã theo dõi sát cuộc tập trận và “cảm thấy hài lòng khi chứng kiến những mục tiêu của kẻ thù bị nhấn chìm trong biển lửa”, hãng thông tấn Triều Tiên cho biết thêm.

Ông Kim Jong-Un trong buổi thị sát đơn vị 323 hôm 21/2 vừa qua. (Ảnh: KCNA)

Bản tin của KCNA không cho biết cuộc diễn tập diễn ra khi nào và ở đâu, nhưng vẫn gây chú ý, bởi được đăng tải chỉ một ngày sau khi bà Park Geun-Hye nhậm chức Tổng thống Hàn Quốc.

Phát biểu ở lễ nhậm chức, bà Park kêu gọi Triều Tiên bỏ tham vọng hạt nhân, cảnh báo vụ thử hạt nhân mới đây là một thách thức đối với sự sống còn trong tương lai của nhân dân Triều Tiên.

Giới phân tích Hàn Quốc cho rằng, có thể cuộc tập trận này đã được Triều Tiên tổ chức vào hôm 25/2, đúng vào ngày Tổng thống Hàn Quốc Park Geun-Hye chính thức tuyên thệ nhậm chức.

Tuy nhiên, trên thực tế thì kể từ sau khi Triều Tiên tiến hành thử nghiệm hạt nhân lần thứ ba vào ngày 12/2, nhà lãnh đạo Kim Jong-Un đã nhiều lần tiến hành các cuộc thị sát lực lượng quân sự.

Hồi tuần trước, ông Kim Jong-Un đã đi thị sát một cuộc thao diễn của lực lượng không quân, một cuộc tập trận nhảy dù cùng một cuộc diễn tập tấn công chiến thuật phối hợp với bắn đạn thật.

Phát biểu trong một chuyến thị sát, nhà lãnh đạo CHDCND Triều Tiên Kim Jong-Un đã kêu gọi các quân nhân tăng cường chuẩn bị để tham gia hành động, cảnh giác cao độ tại mọi thời điểm.

“Trong trường hợp bị kẻ thù khiêu khích, các bạn phải thể hiện hết mình khả năng chiến đấu, giáng cho chúng những đòn chí tử cũng như cho nổ tung các sào huyệt của bọn xâm lược”, ông nói.

Tin vắn

– Theo công bố sáng 26/2 của Bộ Nội vụ Italy sau khi kiểm 99,9% phiếu bầu, liên minh trung tả của Pier Luigi Bersani chiếm đa số ở hạ viện.

– Bộ Giáo dục Hàn Quốc thông báo bắt đầu học kỳ tới vào tháng 3, mỗi năm học sinh sẽ học tối thiểu 10 giờ bắt buộc về quần đảo Dokdo/Takeshima.

– Báo chí Trung Quốc cho biết hải quân nước này chiều 25/2 đã tiếp nhận thêm tàu khinh hạm tàng hình lớp 056 trong một buổi lễ bàn giao ở Thượng Hải.

– Tổ chức Giám sát Nhân quyền cho biết, quân đội Syria đã tăng cường tấn công bằng tên lửa đạn đạo Scud vào các khu vực phiến quân chiếm đóng,

– Kênh Press TV của Iran đưa tin, nước này sẽ đưa ra “gói đề xuất toàn diện” tại vòng đàm phán hạt nhân với các cường quốc thế giới khai mạc ngày 26/2.

– Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Bản Itsunori Onodera ngày 26/2 cho biết, nước ông và Mỹ đã quyết định triển khai hệ thống radar X-band thứ hai ở Kyoto.

– Campuchia và Thái Lan nhất trí giải quyết tranh chấp biên giới thông qua Bản ghi nhớ ký năm 2000 và các quyết định của Tòa án Công lý quốc tế (ICJ).

– Thuyền trưởng tàu chở hàng Đài Loan va chạm với hai tàu cá Nhật Bản trên vịnh Osaka đã bị lực lượng tuần duyên Nhật Bản bắt giữ ngày 26/2.

– Các nhà lập pháp Hàn Quốc ngày 26/2 đã bỏ phiếu thông qua quyết định bổ nhiệm cựu công tố viên Chung Hong-won làm thủ tướng mới của nước này.

– Khu vực miền nam của Israel đã trúng phải một quả rocket từ Dải Gaza nhưng không gây thương vong. tuyến đường phía nam Ashkelon bị phá hủy.

– Đại diện của Argentina tại Hội nghị Liên hợp quốc về giải trừ quân bị cho biết Anh đã phái tàu ngầm có khả năng mang vũ khí hạt nhân tới Falkland.

– Với 58 phiếu thuận và 41 phiếu chống, Thượng viện Mỹ ngày 26/2 đã bỏ phiếu phê chuẩn ông Chuck Hagel làm tân Bộ trưởng Quốc phòng nước này.

Tin ảnh

Hiện trường vụ nổ khinh khí cầu ở Ai Cập hôm 26/2. (Ảnh: STR)

Ít nhất 19 khách du lịch đã bị thiệt mạng khi một khinh khí cầu hơi nóng phát nổ và rơi xuống từ bầu trời ở miền nam đất nước Ai Cập.

Phát ngôn


Thủ tướng Nga Dmitry Medvedev. (Ảnh: RIA Novosti)

Theo Russia Today, Thủ tướng Nga Dmitry Medvedev đã lên tiếng bác bỏ thông tin cho rằng “chiến tranh lạnh” đã bùng nổ giữa nước này với Mỹ.

“Không có chiến tranh lạnh và cũng không có điều kiện cho vấn đề đó”, Thủ tướng Dmitry Medvedev trả lời kênh truyền hình TV Globo của Brazil.

Kỷ niệm

Ivan Petrovich Pavlov (26/9/1849 – 27/2/1936) là nhà tâm lý học, nhà sinh lý học nổi tiếng người Nga.

Nǎm 1904, ông được trao giải Nobel cho công trình nghiên cứu về phản xạ có điều kiện và ngôn ngữ.

Thanh Vân (tổng hợp)

 

 

Hiến pháp là mái nhà bảo vệ nhân dân

27 Th2

Hiến pháp là mái nhà bảo vệ nhân dân

 

– Hiến pháp không chỉ là câu chuyện xa vời của các chính khách nhằm thiếp lập thể chế quyền lực cho thượng tầng chính trị, ngược lại, nếu được vận dụng nghiêm cẩn, sẽ gắn sát sườn và bảo vệ trực tiếp quyền lợi của tất cả công dân.

 

Một câu chuyện nhỏ về Hiến pháp Mỹ nhưng liên quan tới Việt Nam để minh họa, vụ kiên Tinker v. Des Moines được phán quyết bởi Tòa tối cao Mỹ năm 1969.

Chuyện nhỏ mà không nhỏ, bởi đây là một trong những vụ kiện tiêu biểu và nổi tiếng nhất trong lịch sử vận dụng Tu chính án số một của Hiến pháp Mỹ̀.

Tu chính án số một được phát biểu như sau trong Hiến pháp Mỹ: “Quốc hội sẽ không ban hành một đạo luật nào liên quan tới việc tổ chức tôn giáo hoặc ngăn cấm tự do tín ngưỡng, hoặc hạn chế tự do ngôn luận, báo chí hoặc quyền của dân chúng được hội họp một cách hòa bình, và quyền khiếu kiện Chính phủ nhằm thay đổi những thực tế đang gây bất bình”.

Người dân Mỹ biểu tình trong những năm 1970 để phản đối chiến tranh tại Việt Nam. Ảnh: Linzik

 

 

Câu chuyện bắt đầu vào một ngày tháng 12/1965, một nhóm học sinh lớn tụ tập ở căn nhà của cậu Christopher Eckhardt, 16 tuổi ở tiểu bang Iowa. Họ quyết định thể hiện thái độ phản kháng đối với sự can thiệp của Mỹ vào miền Nam Việt Nam bằng việc đeo băng tay màu đen khi tới trường trung học Des Moines.

Ban giám hiệu trường Des Moines bằng cách nào đó đã biết trước được ý đồ của nhóm học sinh. Ngày 14/12, ban giám hiệu nhóm họp và ra một điều luật mang tính ngăn chặn: buộc học sinh nào đeo băng đen tới trường phải gỡ bỏ, nếu không, sẽ bị cho thôi học cho tới khi nhận thức ra vấn đề.

Nhóm học sinh “nổi loạn” đã biết được chính sách mới của nhà trường, tuy thế, họ không lùi bước. Sáng 16/12/1965, cô bé Mary Beth 13 tuổi và cậu Christopher Eckhardt 16 tuổi vẫn đeo băng đen tới trường để phản đối Mỹ đổ quân vào Việt Nam. Hôm sau, cậu bé John Tinker 15 tuổi cũng thực hiện hành vi tương tự. Họ đều bị nhà trường đuổi về với lời đe dọa: khi nào không đeo băng tay nữa thì hãy tới trường. Nhóm “nổi loạn” lại tiếp tục thể hiện sự phản kháng bằng cách ở nhà cho tới hết năm. Còn hơn thế, thông qua cha mẹ, họ khởi kiện lệnh cấm đeo băng đen của nhà trường vì cho rằng điều luật ấy là vi hiến, xâm phạm tới quyền tự do ngôn luận được ghi trong Tu chính án số một của Hiến pháp.

Vụ án được Tòa án Quận xem xét và sau khi điều trần, tòa án bác bỏ cáo buộc của nhóm học sinh, với lý do: nhà trường có quyền hợp hiến trong việc ngăn chặn mọi hành vi gây rối loạn kỷ cương trường học. Nhóm học sinh tiếp tục kiện lên tòa án cao hơn nhưng cáo buộc tiếp tục bị bác.

Tính chất điển hình của vụ kiện đã khiến Tòa án Tối cao Hoa Kỳ trực tiếp vào cuộc và quyết định tiếp nhận vụ án. Tại phiên xử ở tòa tối cao, 7 trong số 9 quan tòa đã đồng thuận và khẳng định: đeo băng đen trong trường hợp này hoàn toàn không thể gây ra và không liên quan gì tới việc gây rối, ngược lại, đeo băng đen là “ngôn luận thuần túy” được bảo vệ toàn diện trong Tu chính án số một của Hiến pháp̀.

Tòa phán: “Những nỗi sợ và lo lắng vô cớ về gây rối không thể đứng trên quyền tự do biểu đạt… Các trường công không phải là lãnh địa của độc quyền lãnh đạo. Các quan chức của trường không có quyền áp đặt tuyệt đối lên học sinh. Cả trường và học sinh đều là những thực thể nằm dưới Hiến pháp. Các học sinh đeo băng tay để biểu lộ sự bất đồng của họ đối với cuộc chiến Việt Nam cũng như ủng hộ việc ngừng bắn, các em muốn hành vi ấy được mọi người biết và từ đó làm theo… Trong trường hợp này, Hiến pháp không cho phép các quan chức nhà nước được khước từ quyền tự do biểu đạt ấy của các em”.

Tòa án Tối cao đã lật ngược lại toàn bộ phán quyết của các tòa cấp thấp hơn và vận dụng Tu chính án số một trong Hiến pháp để bảo vệ các em học sinh. Điểm đặc biệt cần lưu ý trong vụ án này các em học sinh đã lặng lẽ đeo băng tay chứ không hề phát ngôn chống chính sách tham chiến của chính phủ. Tu chính án số một cũng chỉ quy định hết sức đơn sơ là sẽ bảo vệ “quyền tự do ngôn luận”. Nhưng Tòa án Tối cao đã vận dụng Hiến pháp hết sức linh hoạt khi cho rằng bản thân hành vi đeo băng tay cũng là một hình thức ngôn luận mang tính biểu tượng, bất kỳ hành vi nào phát đi một thông điệp và người tiếp nhận có thể hiểu thông điệp đó thì dù không nói ra lời vẫn được coi là ngôn luận. Tu chính án số một trong Hiến pháp không chỉ bảo vệ quyền nói mà cả quyền được lặng im, nếu sự im lặng ấy là thông điệp.

Vụ án Tinker v. Des Moines đã mở đường cho Tòa Tối cao cũng như các tòa cấp thấp hơn vận dụng Hiến pháp để bảo vệ người dân trong vô số vụ án sau này liên quan tới các hành vi mang tính biểu tượng. Nếu không có Hiến pháp bảo vệ, không có sự công minh của Tòa án tối cao, làn sóng biểu tình và các hình thức đa dạng phản đối chiến tranh Việt Nam trong nhân dân Mỹ̀ không bao giờ dữ dội, mạnh mẽ đến như thế. Chính nhân dân Mỹ đã tạo ra một phần sức ép khiến chính phủ Mỹ rút quân khỏi Việt Nam. Họ làm được điều ấy bởi họ được chở che dưới mái nhà Hiến pháp.

Hiến pháp không phải là chuyện “trên trời” mà ngược lại, bảo vệ lợi ích “sát sườn” của mọi người dân thuộc mọi tầng lớp trong xã hội. Cho dù có thể rất nhiều người hoàn toàn không biết gì về Hiến pháp và không nhận ra ảnh hưởng to lớn của nó, thì “nụ cười” hay “nước mắt” của họ trong tương lai sẽ bị tác động bởi Hiến pháp và quá trình thực thi nó. Cho dù ảnh hưởng của văn bản pháp lý cao nhất này lên mỗi cá thể sẽ khác nhau, có thể ít hay nhiều, trực tiếp hay gián tiếp, nhưng số phận của toàn bộ đất nước và tất cả nhân dân không thể tách rời khỏi mái nhà chung trên đầu chúng ta, mái nhà mang tên “Hiến pháp”.

Khánh Duy

Định mệnh – BS

25 Th2

Định mệnh

Hà Văn Thịnh, Khoa Sử – Đại học Huế

Truyền thuyết kể

Gióng đánh giặc khi mới lên ba

Có dân tộc nào nhọc nhằn hơn thế?

Có nơi đâu

Lịch sử ngập chìm dâu bể

3.000 năm chưa hết giặc trước hiên nhà?

 

.

Định mệnh thét gào lịch sử bão giông

Ta giữ nước nhiều gấp bội phần

Thời gian dựng nước

Cho mãi đến hôm nay vẫn chưa thể nào có được

Bởi hạnh phúc

Cũng trông chừng sau, trước

“Nửa cái hôn phải tỉnh thức ngó quân thù”*

.

Lịch sử nhắc hoài câu chuyện Mẹ Âu Cơ

Sao ta phải lên rừng, xuống biển?

Kẻ cướp trên núi cao, dưới sóng ngầm hung hiểm

Bao năm thâm độc rình mò…

Chúng muốn ta quỳ – mỏi gối xin, cho

Để Hoàng Sa, Trường Sa máu cuộn cùng nước mắt

Để nỗi đau hóa lặng câm giữa hai hàm răng nghiến chặt

Để xa xót tủi hờn nhức mãi tâm can…

.

Không!

Lịch sử nói rằng sóng nước Bạch Đằng Giang

Rừng Chi Lăng, cửa Chương Dương, Hàm Tử…

Xác giặc chất chồng, bạo tàn mục rữa

Việt Nam ơi, không nhát sợ bao giờ!

Chúng nói rằng có cốt khư** người Trung Quốc ở Hoàng Sa

Sao không đến gò Đống Đa để bới thêm, nhiều lắm?

Thanh Triều ư? Bụi ác tàn ngàn dặm

Bão Tây Sơn quét sạch, một tuần!

.

Định mệnh nhắc ta rằng Đất Việt gian truân

Nhưng chữ S chẳng thể nào gục gãy

Người trước ngã, người sau đứng dậy

Cối Kê ư? “Hoan Diễn do tồn”.

Lịch sử dạy ta rằng đảo, sóng Biển Đông

Là máu thịt của giang sơn tổ quốc

Là một nửa của hồn thiêng Đất – Nước

Chẳng thể đem cho, đem bán vật vờ!

Ta hiểu cuộc đời không phải giấc mơ

Nên trang sách phải tựa mình bên giá súng

.

Định mệnh bắt đầu bằng linh danh Phù Đổng

Tuổi thơ giữ nước quên mình

Định mệnh cảnh báo rằng

Nhẹ dạ Mỵ Châu ơi

Một phút buông trôi

Ngàn năm không xóa nổi

“Tình” Ải Bắc

Là khôn lường gian dối

Lông ngỗng bay

Trắng bợt chữ “NGỜ”?

.

Định mệnh nhắc em rằng

Xin hãy đừng quên

Sống với nguy nan

Là bổn phận của muôn vàn con dân Việt

Đất nước hôm nay được sinh thành từ da diết:

Thà làm ma nước Nam!

Thà cả Trường Sơn cháy hết!

Chẳng cam tâm quỳ xuống, bao giờ (!)

 H.V.T.

* Thơ Chế Lan Viên

** Tàn tích xương người chết

Tác giả Hà Văn Thịnh viết trong phản hồi: “Tôi chưa bao giờ được đăng bất kỳ bài thơ nào trên báo giấy của nhà nước nên chắc chắn, ngay cả lều thơ cũng không phải. Nhưng, sự đồng cảm của tôi đã được Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế chia sẻ, thật cảm động. Đọc xong, nhà thơ Ngô Minh có lên sân khấu tặng một ly rượu, trong tiếng vỗ tay…”

(Một độc giả đã dịch phần đầu bài thơ ra tiếng Anh)

Destiny

by Ha Van Thinh,
Department of History – Hue University

Legend has it that

Saint Giong fought the invaders at the age of three.

Is there any people in the world suffering as much hardship as ours?

Are there any places

Where history is submerged in blood and tears?

3000 years have gone with none seeing no invaders at the gate to our home?

The country’s fate screamed during the storms of history.

Much more time has been spent defending

than building the country.

Not until today has happiness come really.

For a reason:

When you are going to make a kiss

You must keep an eye open on the enemy” *

History keeps reminding us of the story of Mother Au Co

Why has our people have to go West and East”?

For there have been bandits in the mountains, and pirates at sea.

Keeping on hatchings their malign plot

They want us to kneel and plead for mercy

But Hoang Sa and Truong Sa are our blood and flesh

Our tears stop shedding and grieves deaden when we clench our teeth

Anger rising, laying heavy in our heart.

No!

History says that the waves of Bach Dang River

Chi Lang forest, Chuong Duong estuary, and Ham Tu

Are those place where the enemy dead bodies decayed with their rotten brutality

Never be afraid, Vietnam!

They claim that there are remains of the past Chinese in Hoang Sa**

Why don’t they come to Dong Da for much more, too much?

Qing Dynasty? Evil dust coming from thousands of miles was swept away by

the Tay Son storm, in a week!

Destiny reminds us Vietnam is the country of hardship

But this S-shaped land cannot broken down

One man killed, another stood up.

Coi Ke? Remember it. And “Hoan Dien”, keep in mind.

Like this:

Like Đang tải …

Bài viết này được đăng vào 25/02/2013 lúc 05:18 và tập tin được lưu ở Biển Đông/TS-HS, Quan hệ Việt-Trung, Văn hóa. Bạn có thể theo dõi các phản hồi của bài viết này thông qua RSS 2.0 dòng thông tin. Bạn có thể Để lại lời nhắn, hoặc trackback từ trang của bạn.

31 phản hồi to “1643. Định mệnh”

  1. Người Yêu Nước Việt Nam đã nói

    25/02/2013 lúc 15:34 Em thật xúc động khi đọc bài thơ của Thầy THịnh. Bài thơ như một cuốn lịch sử để dạy cho toàn thể chúng ta hãy nhớ và tự hào về lịch sử của Việt Nam nhưng cũng không được ngủ quên trên chiến thắng. với những người lãnh đạo càng không được phép nghe những lời đường mật ru ngủ của bọn Trung Quốc – những kẻ luôn có mưu đồ cướp đất, cướp biển và thao túng để Việt Nam trở thành lân bang của chúng.

    Trước đây, em đi học từ nhỏ đến lớn, không được tiếp xúc nhiều về thông tin, em cứ nghĩ rằng và tôn vinh Đảng Cộng Sản biết bao, theo em có thể ĐCS trước đây tuy có thể sai về tư tưởng nhưng thực sự họ muốn thống nhất để đất nước không bị chia cắt thành 2 miền. Sau khi thống nhất đất nước, những con sâu trong hàng ngũ Đảng đã ngày ngày đục khoét và đưa ĐCS giờ đây chỉ là cái vỏ của chính mình, bên trong Đảng là cả một bè lũ tham nhũng, lộng quyền và tham ô hối lộ, chạy chức chạy quyền. chúng thì sống trong nhung lụa, còn dân mình thì khổ cực lầm than, chúng đã làm cho đất nước ta nghèo đi và dân ta trở thành con nợ. Các tập đoàn kinh tế, tổng công ty của nhà nước cứ thi nhau lấy ngân sách nhà nước để đút túi riêng. Dân ta khổ quá!!!

    Giờ đây khi đã hiểu được Đảng, em thấy rằng, nếu Đảng không dựa vào dân thì nhất định Đảng sẽ mau chóng bị sụp đổ. Nhân dân ta ngày nay đã từng bước nâng cao được trình độ và họ nhận thức được đâu là sai đâu là đúng. chúng ta hãy cùng nhau đoàn kết lại để sẵn sàng chống bọn Trung Quốc bất kỳ lúc nào, hãy cùng nhau thể hiện tinh thần yêu nước và nói cho lũ sâu bọ định đầu hàng TRung Quốc phải bỏ cái ý định đen tối đó đi.

    Một lần nữa em cảm ơn thầy về bài thơ “ĐỊnh Mệnh”. Chúc Thầy sức khỏe và cho ra đời thêm những bài thơ như thế trong tương lai.

  2. Mê Linh đã nói

    25/02/2013 lúc 13:56 Bác Hà Văn Thinh ơi! Tôi đã khóc khi đọc những dòng thơ thấm đẫm tình yêu nước và tự tôn dân tộc kia.
    Hỡi bọn Bắc Kinh bành trướng! Bốn ngàn năm Mẹ Tổ quốc ta đã thức và đổ cả núi xương biển máu để giữ gìn từng tấc đất biên cương. Bốn ngàn năm ngươi chẳng thể thôn tính ta. Cớ sao giờ ta phải buông tay quỳ gối trước ngươi?!
    Việt Nam Muôn Năm!!!

  3. CDST đã nói

    25/02/2013 lúc 13:31 Chào ABS, tôi đã dịch xong bài thơ của Bác HVT và có nhiều sửa chữa cho có vần điệu hơn. Chọn rhymes thì mất ideas và ngược lại, thật khó. Bác Thịnh đọc bản dịch thấy chưa đạt thì thông cảm nhé. Tài năng tí tẹo có thế thôi. Chúc mọi người khỏe.
    thoughtful netizen

    DESTINY
    Legend has it that
    Saint Giong fought the invaders at the age of three.
    Is there a people in the world suffering as much hardship as ours?
    Are there any places
    Where history is submerged in blood and tears?
    Three thousand years have gone with none seeing no invaders
    Looming at the gate to our home?
    The nation’s fate screamed during the storms of its history.
    Much more time has been spent defending
    than the country’s building.
    Not until today has happiness come really.
    For a mere reason:
    When you are going close your eyes to make a kiss
    You must keep an one open towards the enemy” *

    History keeps reminding us of the story of Mother Au Co.
    Why has our people have to go West and East”?
    Cause there have been bandits
    In the mountains, and pirates at sea,
    Keeping on hatching their malignant plots,
    That want us to kneel and plead for mercy a lot.
    But Hoang Sa and Truong Sa are our blood and flesh.
    Our tears stop shedding and grieves deaden when we clench our teeth,
    Anger rising, remaining heavy in our hearts.

    No!
    History says that the waves of Bach Dang River,
    Chi Lang forests, Chuong Duong estuary, and Ham Tu gate
    Are those places where the enemy’s dead bodies decayed with their rotten brutality
    Never be afraid, Vietnam!
    They claim that there are remains of the past Chinese people in Hoang Sa
    Why don’t they come to Dong Da for much more, too much?
    Qing Dynasty? Evil dust coming from thousands of miles
    Was swept away by the Tay Son storm, in a week!
    Destiny reminds us Vietnam is the country of hardship
    But this S-shaped land is unbreakable, indeed.
    As one man killed, another stand up in place.
    Lessons from Coi Ke and Hoan Dien battles are still fresh
    And the enemy should keep in mind.

    History teaches us that islands and waves of the sea of Bien Dong
    Are the blood and flesh of our Fatherland
    Being half of the National Soul
    That cannot be either given, or sold!
    Understanding that life is not just a dream,
    The pages of our book are read while we’re holding the arms.
    Our destiny began with the Heavenly King of Phu Dong
    whose childhood was sacrificed for defending the motherland.
    Our destiny warns that
    Overconfident My Chau
    In a minute of lost precaution
    Left her wrong doings unable to be erased
    From thousands of years of history to date.
    “Love” from the North
    Is a mere fraud, incalculable
    Even when flying goose feathers
    Fell onto the ground in the shape of the word “suspicion”?

    Destiny reminds you
    Of unforgettable rule:
    Living with dangers and taking cautions, too
    Is the dutiful way of life of the multitude of Vietnamese people, who
    Know that “caution is the parent of safety.”
    Today’s country was born and grew up with these words
    From our long-sighted ancestors:
    I would rather be the devil of the Southern Nation
    Than the Emperor of the Northern Kingdom!
    We would rather the Truong Son range be burned up
    Than live kneeling as a pleased slave.

    __________________
    * from poetry by Che Lan Vien

    • CDST đã nói

      25/02/2013 lúc 13:36 Bài thơ này muốn người nước ngoài hiểu phải chú thích rất nhiều, khi nào ránh rỗi mới mần được. Chắc bác Thịnh sẽ giúp làm cái này trước bằng Tiếng Việt nhé. Ví dụ các chú thích về Thánh Gióng, Âu Cơ, Hàm tử, Cối Kê. Tôi làm mà sai lịch sử bác Thình đần cho chết à.

      • Đống Đa đã nói

        25/02/2013 lúc 14:41 Cảm kích trước tâm huyết của bác CDST đã dịch sang tiếng Anh bải thơ thấm đẫm lòng yêu nước và tinh thần dân tộc này, cho bạn bè khắp năm châu cùng hiểu về tinh thần Việt trước quân Bắc Kinh xâm lược. Xin cám ơn bác CDST.

  4. Dân chủ là sức mạnh đã nói

    25/02/2013 lúc 11:45 Giờ đây, sức mạnh của Thánh Gióng cần được chuyển mạnh mẽ thành sức mạnh phát triển khoa học – kỹ thuật và phát triển kinh tế đất nước. Nhưng:

    (1) Độc ác thay: Họ (đảng cộng sản) vẫn chỉ lo dùng mọi thủ đoạn đấy để giữ quyền lực, khư khư ôm Điều 4 Hiến pháp;

    (2) Nhơ bẩn thay: Họ (đảng cộng sản) vẫn chỉ là một phường tuồng, vô dụng, chỉ biết tham nhũng, đàn áp và cướp bóc nhân dân.

    Mẹ kiếp, đất nước này là của hơn 90 triệu người Việt.

  5. Chaubacbaphi đã nói

    25/02/2013 lúc 11:44 Thơ hay, tình đậm. Cám ơn anh Hà văn Thịnh !

  6. Quốc Dân đã nói

    25/02/2013 lúc 10:56 Áo lông ngỗng giặc Tàu đang dùng chính là “tư tưởng tương đồng” của đảng cộng sản VN và TQ là học thuyết Mác Lê, tư tưởng HCM (HCM là Mao – “bác Hồ ta đó cũng là bác Mao”) là CNXH đặc sắc mùi bành trướng.
    Trọng lú chính là Mị Châu thời nay của VN.

  7. “bất chiến tự nhiên thành” (không đánh mà thắng), rõ ràng TQ đang biến giấc mơ bá quyền xâm lược ấy thành hiện thực, nhờ biền lũ cầm quyền VN thành tay sai cho chúng như Trần ích Tắc, Lê chiêu Thống đã nói

    25/02/2013 lúc 10:39 Suốt 4000 năm qua, TQ chưa bao giờ từ bỏ tham vọng bành trướng và âm mưu thôn tính lân bang.
    Dù đã không ngừng tìm mọi thủ đoạn hòng biến VN thành một quốc gia làm nô lệ cho chúng, tuy nhiên kể cả dùng lực lượng quân sự xâm chiếm như các cuộc xâm lược trước đây, hay 1979,1988 vừa qua thì chúng vẫn chưa đạt được tham vọng của chúng là biến nước ta thành một quốc gia chư hầu cho chúng.
    Sang thế kỷ 20, nhờ có cái “chủ nghĩa Mác Lê nin, chủ nghĩa XH” chúng (cùng với Liên xô) dụ được những nhà lãnh đạo của VN bằng khuyến khích “giành độc lập thống nhất và xây dựng XHCN”, mà mục đích chính là biến VN thành người lính xung kích chết thay cho chúng, làm phên dậu cho chúng có hòa bình củng cố lực lượng thực hiện “thế giới đại đồng cộng sản” (không cần cái khẩu hiệu giả tạo đó thì Thái lan, Đức vẫn có độc lập thống nhất, thịnh vượng dân chủ và phát triển công bằng kia mà?).
    Đến nay, khi đã cầm quyền được một thời gian dài, khi người trực tiếp cầm quyền trong đảng csVN đã “tự diễn biến” hoàn toàn thành một lũ độc tài tham nhũng, đi ngược lại lợi ích của người dân, trở thành một lũ phản động thối nát độc tài, thì cs TQ tiếp tục dùng con bài ý thức hệ biến những tên cầm đầu đảng cs VN thành tay sai đắc lực nhằm biến VN thành chư hầu thực sự cho TQ.
    Nếu không bỏ được nội dung độc đảng trong điều 4 HP 1992 ra khỏi HP mới, thì điều đó chắc chắn sẽ trở thành hiện thực cho TQ.
    Xem ra, “bất chiến tự nhiên thành” (không đánh mà thắng), rõ ràng TQ đang biến giấc mơ bá quyền xâm lược ấy thành hiện thực, nhờ biền lũ cầm quyền VN thành tay sai cho chúng như Trần ích Tắc, Lê chiêu Thống xưa kia.

  8. Tào tháo đã nói

    25/02/2013 lúc 10:32 Đọc bài bài Thơ này của Hà v Thịnh tôi nghỉ câu nói ” dân tộc VN là một , đất nước VN là một ” chỉ là một từ sáo rỗng , nặng lý thuyết tuyên truyền .

    Theo tôi , đúng ra phải nói ” Dân tộc VN và đất nước VN là một ” . Một dân tộc còn , đất nước mất , thì ích gì .

    Một Cộng đồng nào đó ở Hải ngoại là dân tộc Việt , nhưng không sống trên đất Việt , thì cũng không thể xây dựng được một Tổ Quốc Việt Nam .

    Một dân tộc lưu vong , một đất nước bị ngoại bang xâm chiếm , chính là một Tổ Quốc trên bước đường bị tiêu diệt.

  9. 25/02/2013 lúc 10:18 Có một điều khó hiểu là Tại sao ông Thịnh này lại xưng cộc lốc Thánh Gióng là “Gióng”. của các nhân vật huyền thoại lịch sử à???

    • Nguyễn Minh Tâm đã nói

      25/02/2013 lúc 11:40 “Khi mới lên ba”, tức là còn con nít, gọi thế không có gì sai. Toàn bộ bài thơ của Hà Văn Thịnh đều ca ngợi tuyền thống hào hùng của Dan tộc mình, bạn Phạm Văn Điệp không nên bắt bẻ bằng cách chiết ra một từ như vây.

      • Thơ đã nói

        25/02/2013 lúc 15:29 Văn Điệp không hiểu về luật làm thơ, không nên bàn. Chỉ nên “dựa cột mà nghe” đừng nên “thưa thốt” về thơ làm gì

  10. Si Phu đã nói

    25/02/2013 lúc 10:09 Bai tho tham duom long cam pham giac Tau, da cuop Hoang Sa va Truong Sa cua ta. Cam on Thay mot nguoi Viet Nam yeu nuoc. Cam phan truoc tinh hinh dan toc, dat nuoc, nhung bat luc truoc thoi cuoc.

  11. Ruồi Trâu đã nói

    25/02/2013 lúc 08:55 Thế là lại phải làm 1 việc: Đọc thuộc bài thơ của Thầy Thịnh rồi!

  12. bagan3 đã nói

    25/02/2013 lúc 08:44 Mạo muội góp phần với
    Bài thơ thật đắt – của Hà Văn Thịnh
    *
    Đêm Thơ tại VĂN MIẾU – Xuân Quý Tỵ 2013
    *
    “Đêm ôm vợ
    thấy lòng giật thót
    Thương con thuyền đầu bãi
    đứng chơ vơ”

    -Con thuyền thường được lấy làm biểu tượng cho quốc gia.
    “Đêm nằm ngủ (vợ kế bên)
    …nghĩ đến hiện trạng Đất Nước đậu bến (đầu bãi) trơ trọi một mình (chơ vơ) …
    “thấy lòng (mình) giật thót…
    (tôi thêm hai chữ “QUẶN ĐAU” cho đầy đủ )

    THẬT ĐAU – Tại Văn Miếu quốc gia – dưới chế độ độc tài lệ thuộc ngoại bang và phương Bắc Tàu cộng…
    Lòng yêu Nước cũng không dám tỏ bầy, nên phải viết thiếu chữ… (sic)
    https://www.facebook.com/photo.php?fbid=546509512050526&set=a.446962178671927.107498.100000744461424&type=1&theater

    • Văn Miếu Ngày Thơ Việt Nam đã nói

      25/02/2013 lúc 09:58 VĂN MIẾU NGÀY THƠ VIỆT NAM

      “Váy rách” treo trước cung đình
      Cờ hồng che cái “cửa mình” tô hô
      Tài nông vô đức mạnh phô
      Thần linh bạt vía miếu thờ mất thiêng
      Trong ngoài trố mắt ngó nghiêng
      Sân Trình chí thẹn hố nghiên rồng sầu
      Minh Văn Khuê Các vấy màu
      Thăng Long ngàn thủa quạn đau Thánh hiền.

      Trích Lũ Bến Hàn Giang. Thơ Nguyễn Đào Trường. NXb Văn học 2012.

  13. Trần Chính đã nói

    25/02/2013 lúc 08:40 Đọc xong, chỉ muốn gọi 2 chữ: “THẦY ơi!”

  14. VanK13 đã nói

    25/02/2013 lúc 08:27 Cám ơn thầy. Em từng là SV của thầy thế hệ K13. Em thường xuyên đọc bài viết và Blog của thầy. Bài thơ của thầy rất hay và xúc động.

  15. congnhancokhi đã nói

    25/02/2013 lúc 08:21 ui chao , từng say mê đọc bao nhiêu bài của tác giả HVT, thậm chí còn lưu vô máy nữa thế mà bây chừ mới biết công việc của tác giả! Hình như ai cũng yêu nước dù có vẻ 1 số hành động của người lạm quyền thì phản lại lòng yêu nước của dân, song sự nặng lòng với dân tộc của người trí thức thật khác! xin được bày tỏ lòng khâm phục đối với tác giả bài thơ!

  16. Ca Chon đã nói

    25/02/2013 lúc 08:12 Excellent Ha Van Thinh poet.I hope to read some more the poems as that.Welcome and thank Mr HVThinh./

  17. NVN đã nói

    25/02/2013 lúc 07:53 Bác Thịnh đã dốc tâm can trong từng dòng chữ bài thơ.
    Lòng yêu nước luôn cuộn chảy trong từng con người Việt.
    Bác có thấy CS quyết ngăn cản những tấm lòng tri ân đồng bào chiến sỹ đã hy sinh bảo vệ tổ quốc chống TQ xâm lược.
    Thứ ma quỷ bán nước gian ác này cấu kết cùng giặc Tàu cướp nước – phải quét sạch chúng nó đi.

  18. Trúc Bạch đã nói

    25/02/2013 lúc 07:45 Bài Thơ hay quá !

  19. Thùy Dung đã nói

    25/02/2013 lúc 07:21 MỘT CÔNG DÂN YÊU NƯỚC !
    CHÚC BÁC THỊNH LUÔN BÌNH AN VÀ SỨC KHỎE !

  20. gia tao đã nói

    25/02/2013 lúc 07:10 cảm ơn thầy đã viết những bài thơ bằng trang sử
    từng chử từng câu là điều nhắc nhở dân mình
    đừng chủ quan ,đừng khờ dại vì chử tình
    của đại hán giăng thiên la địa vọng

  21. Người sông Tiền đã nói

    25/02/2013 lúc 06:56 Bài thơ rất hay, cám ơn nhà giáo, nhà báo và nhà thơ Hà Văn Thinh.

  22. hà văn thịnh đã nói

    25/02/2013 lúc 06:27 Xin cảm ơn bác đã dịch sang tiếng Anh…

    • Thơ đã nói

      25/02/2013 lúc 15:39 Đọc bài thơ của bác có một lần mà tôi có cảm giác bác như con tằm, mỗi câu thơ như một đoạn tơ vàng óng rút từ ruột bác ra, đau lắm. Xong bài thơ ấy, hẳn con tằm cũng cùng kiệt sức khi đã rút hết ruột mình ra rồi. CS nó cũng chỉ chờ có vậy thôi, bác hết sức là chúng vỗ tay hoan hô. Cuộc chiến còn dài bác ạ, mong bác bảo trọng.

  23. hg đã nói

    25/02/2013 lúc 06:07 Bai thơ hay và cảm đông
    Cảm ơn giáo sư HaVThinh của xứ Huế

 

NGÀY THƠ VIỆT NAM 2013 – BIỂN ĐẢO NỬA VỜI – Tễu

25 Th2

NGÀY THƠ VIỆT NAM 2013 – BIỂN ĐẢO NỬA VỜI

 
 
 
“Ngày thơ Việt Nam 2013 kết thúc bằng lễ thả thơ như hàng năm. Điều đáng tiếc nhất là BTC đã không thể trưng bày bản đồ cổ như dự tính. Trả lời báo VietNamNet, nhà thơ Hữu Thỉnh cho biết Hội Nhà văn Việt Nam đã không thể mượn được bản đồ cổ gốc từ nơi trưng bày”. (VNN)
 
Bác Gốc Sậy đặt vấn đề: “Ông Hữu Thỉnh hoặc “sức khỏe tâm thần” có vấn đề khi đòi mượn được bản đồ cổ gốc để đem ra bày ở một chỗ không thể bảo vệ (các địa phương đã trưng bày cũng dùng bản đồ gốc chắc?), hoặc ông cố tình nói dối thiên hạ nhằm đổ lỗi cho người khác!
 
Chiều nay, uống rượu với Bác Trần Nhương, bác cũng rất bức xúc và cho biết là tại buổi họp báo, bác đã đề xuất chuyện trưng bày bản đồ, BTC đã nhất trí, và đã in rõ trong chương trình, tờ giới thiệu. Vậy mà cuối cùng không có. 
 
Năm nay, trên phông nền lớn ở sân Văn Miếu thấy có chữ “Mùa Xuân Đất Nước”, không thấy lôi ông cụ 83 vào cuộc chơi này.  Đó là điểm đáng ghi nhận năm nay. Điểm thứ hai là không thấy diễn lại trò rước đất rước nước tận miền ngược như năm ngoái. 

Nhưng mà đèn lồng kiểu Tàu đỏ rực khắp trong ngoài. cờ phướn ngập một góc trời thì vẫn như 9 lần trước…

 
 Nhưng trên phông sân thơ trẻ ở sân Thái Học thì biển đảo được diễn tả thế này:
 

Không thấy viết chữ Hoàng Sa – Trường Sa, chỉ có mấy bông hoa thế thôi. Điều này khiến cho Nhà văn Dịch giả Trần Đình Hiến rất cáu, ông hỏi Nguyễn Xuân Diện cái bản đồ kia là bản đồ gì. Rõ khổ, thì ghi Hoàng Sa – Trường Sa vào đó thì ai đã ăn thịt mà phải sợ thế!

 
Nhà văn Dịch giả Trần Đình Hiến và Nguyễn Xuân Diện

 

Cụ Nguyễn Khắc Mai – GĐ Trung tâm Minh triết cũng tranh thủ tuyên truyền cho biển đảo, bằng việc mang đến sân thơ trẻ một bức thư pháp to đùng viết câu thơ của Nguyễn Bỉnh Khiêm:

Vạn lý Đông minh quy bả ác
Ức niên Nam cực điện long bình 
(Biển Đông vạn dặm giăng tay giữ
Đất Việt muôn năm vững trị bình)  

Cụ còn in ra trên một chồng giấy hồng để phát cho mọi người cùng biết và hiểu về triết lý Biển Đông của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm.

 
Đang hỏi nhau xem trong kịch bản hôm nay có ai ốm, không đến được thì cho Nguyễn Xuân Diện chạy qua thảm đỏ sân khấu một phát. Nhưng Nguyễn Đình Tú bảo: Không có chỗ cho anh nữa! 
.
 
Nguyễn Xuân Diện và Nguyễn Đình Tú (Tạp chí Văn Nghệ Quân đội)

 
 Học viện Cảnh sát Nhân dân cũng bon chen.
 
Nhưng trong buồng thơ của mình, Học viện toàn trưng ra thông tin hoạt động của đơn vị mình

 
Nhà văn Phạm Viết Đào và Nguyễn Xuân Diện
Cùng chụp ảnh, khi đang đứng cạnh một bác bên A83 chuyên theo dõi Blog PVĐ và NXD
 
Cùng Nhà văn Vũ Đảm. Mình hỏi: Xem thơ xong thì có đi theo nàng thơ nào không?
Anh bảo: Xem xong sân thơ thì mình về ăn rằm nhà người bạn. Rồi chừng như sợ mình đi theo, lão bảo: Nhưng mà hơi xa, nên tôi không rủ ông đi cùng. hi hi.hii Hóa ra là bên Gia Lâm
 
Cùng Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều. Mình chúc Anh Thiều năm mới dồi dào thi hứng, giàu sức sáng tạo và trên cương vị Phó Chủ tịch Hội Nhà văn thì luôn giữ văn chương cho văn chương.

 
 Một câu thơ “hay”(đối với Hội Nhà văn) sẽ được thả lên trời. 
Cầu cho nó nổ tung và rơi trên đất Việt Nam. Chứ nếu rơi bên Tàu, Hội Nhà văn bên ấy đọc được thì họ bưng mũi, bảo: Tưởng biển đảo của bọn An Nam thế nào! Chứ thế này “ngộ” cóc sợ!

 
Chép ra đây bài thơ: 
VĂN MIẾU NGÀY THƠ VIỆT NAM
 
“Váy rách” treo trước cung đình
Cờ hồng che cái “cửa mình” tô hô
Tài nông vô đức mạnh phô
Thần linh bạt vía miếu thờ mất thiêng
Trong ngoài trố mắt ngó nghiêng
Sân Trình chí thẹn hổ nghiên rồng sầu
Minh Văn Khuê Các vấy màu
Thăng Long ngàn thủa quặn đau Thánh hiền.
 
 
Trích Lũ Bến Hàn Giang. Thơ Nguyễn Đào Trường. NXb Văn học 2012.
 

Nợ xấu sẽ tăng đột biến

24 Th2

Nợ xấu sẽ tăng đột biến

Những thay đổi về tiêu chí phân loại và xử lý nợ xấu mới có thể khiến nợ xấu các ngân hàng tăng lên đột biến.

 

Theo số liệu của Ngân hàng Nhà nước, tính đến 30/9/2012, tỷ lệ nợ xấu chiếm 8,82% tổng dư nợ toàn hệ thống. Nếu tính tổng dư nợ tín dụng của các tổ chức tín dụng hiện nay vào khoảng 2,8 triệu tỷ đồng thì nợ xấu.

Nợ xấu lớn hơn công bố?

Nhiều chuyên gia cho rằng trên thực tế số nợ xấu còn lớn hơn bởi nó vẫn đang được che giấu. Theo nguyên tắc, những khoản nợ xấu đã được trích lập dự phòng rủi ro sẽ đưa ra ngoại bảng kế toán và tất nhiên số nợ xấu này sẽ không thể hiện trên sổ sách nữa, nhưng thực chất số nợ xấu này vẫn còn.

Năm 2012 vừa qua, NHNN cho phép các TCTD giảm lãi suất các khoản vay, gia hạn nợ, cơ cấu lại nợ cho các DN nên một khoản nợ xấu coi như đã được xử lý.

Chẳng hạn, khi cơ cấu nợ cho khách hàng, nợ lãi có thể được nhập vào nợ gốc và điều này sẽ làm tăng thêm dư nợ vay của các tổ chức tín dụng, nhưng thực tế, dòng tiền lại chưa hề quay về.

Các TCTD cũng có thể “làm đẹp” sổ sách bằng nhiều cách. Một trong những biện pháp phổ biến nhất chính là việc hỗ trợ giải ngân các khoản vay mới cho các khách hàng để trả nợ cũ hoặc giải ngân cho các dự án đã được hoàn thành để khách hàng trả nợ cũ. Khi đó, khách hàng không bị chuyển nhóm nợ.

Việc giải ngân lòng vòng giữa các khách hàng có mối quan hệ liên minh với nhau cũng là một cách để giúp các khách hàng này có dòng tiền để trả nợ và giảm nợ xấu. Nếu một khách hàng trong liên minh có nguy cơ bị nợ quá hạn hoặc nghiêm trọng hơn là bị nợ xấu, để giải quyết vấn đề này, nhiều tổ chức tín dụng có thể cho một DN khác hoặc cá nhân khác trong liên minh vay để giúp khách hàng này dùng tiền vay trên trả nợ.

Bằng cách này, tuy dư nợ của các tổ chức tín dụng, với liên minh khách hàng trên thực tế không thay đổi, nhưng nợ vẫn được đảm bảo đủ tiêu chuẩn và không phải trích dự phòng…

 
Nợ xấu trong thời gian tới được nhận định sẽ còn cao hơn bởi theo Thông tư 02/2013/TT-NHNN về phân loại nợ, trích lập và sử dụng dự phòng để xử lý rủi ro tín dụng mới ban hành thì rất nhiều khoản không bị coi là nợ xấu hiện nay sẽ được xếp vào nợ xấu.

Cụ thể, nhiều khoản nợ trước đây được coi là an toàn, như nợ được bảo đảm bằng cổ phiếu của chính tổ chức tín dụng, hoặc công ty con của tổ chức tín dụng, hoặc tiền vay được sử dụng để góp vốn vào một tổ chức tín dụng khác; nợ cấp cho công ty con, công ty liên kết của tổ chức tín dụng; nợ đang thu hồi theo kết luận thanh tra… nay bị xếp vào nợ xấu nhóm 3. Còn các khoản nợ cơ cấu lại thời hạn trả nợ lần thứ 2; nợ phải thu hồi theo kết luận thanh tra, nhưng đã quá thời hạn thu hồi đến 60 ngày mà vẫn chưa thu hồi được… bị xếp vào nợ xấu nhóm 4. Nợ cơ cấu lại thời hạn trả nợ lần thứ hai quá hạn theo thời hạn trả nợ được cơ cấu lại lần thứ hai; nợ cơ cấu lại thời hạn trả nợ lần thứ ba trở lên, kể cả chưa bị quá hạn, hoặc đã quá hạn… đều bị xếp vào nhóm nợ có nguy cơ mất vốn.

Việc đưa ra tiêu chuẩn mới về phân loại nợ xấu để tiến tới thông lệ quốc tế như vậy sẽ làm cho tỷ lệ nợ xấu tăng lên là điều khó tránh khỏi.

Xử lý nợ xấu, còn mất nhiều năm

Việc xử lý nợ xấu hiện nay vẫn được cho là hết sức khó khăn. Theo các chuyên gia, về nguyên tắc để xử lý nợ xấu có 2 cách là tăng dư nợ tín dụng mới lên, như vậy sẽ giúp giảm tỷ lệ nợ xấu xuống, nhưng hiện nay tăng trưởng tín dụng rất thấp, không thể đẩy mạnh được vì vậy khó làm giảm nợ xấu bằng cách này.

Tiếp theo là giảm quy mô nợ xấu. Tuy nhiên trong số nợ xấu thì nợ xấu do bất động sản gây ra chiếm tỷ lệ khá lớn, muốn giảm thì phải giảm tồn kho bất động sản, nhưng thị trường bất động sản đến nay khá trầm lắng vì vậy việc giải quyết nợ xấu theo hướng này cũng hết sức chậm chạp.

Việc thành lập công ty mua bán nợ theo các chuyên gia cũng chỉ giúp chuyển nợ từ chủ sở hữu này sang chủ sở hữu khác, còn nợ xấu vẫn tồn tại trong nền kinh tế.

Không những thế, cho đến nay việc xác định nợ xấu là bao nhiêu cũng còn chưa rõ ràng, lý do là vì nhiều ngân hàng, DN không minh bạch tài chính, nên cơ quan quản lý không thể xác định quy mô và chất lượng nợ xấu.

Ông Cao Sỹ Kiêm, Chủ tịch Hiệp hội DN vừa và nhỏ, cho rằng muốn giảm nợ xấu thì phải đánh giá được nợ xấu đang ở đâu. Tôi cho rằng chưa thể xử lý được nợ xấu bởi chúng ta chưa đánh giá được nợ xấu là bao nhiêu và nguyên nhân nào, từ đó có giải pháp xử lý hiệu quả.

Trả lời chất vấn về vấn đề nợ xấu, tại phiên họp thứ 10, Ủy ban Thường vụ Quốc ngày 21/8/2012, Thống đốc Nguyễn Văn Bình cho biết, khi thanh tra 9 tổ chức trong đề án tái cơ cấu, Ngân hàng Nhà nước phát hiện có tổ chức tín dụng có tỷ lệ nợ xấu lên tới 30%, 60%, thậm chí 1 số tổ chức còn lỗ đến mức âm vốn điều lệ.

Trong một diễn đàn kinh tế mới đây, ông Lê Xuân Nghĩa, nguyên Phó chủ tịch Ủy ban giám sát tài chính quốc gia, cho biết, thực tế nợ xấu của ngân hàng phức tạp hơn rất nhiều. Chúng tôi tính toán sơ bộ thì có ngân hàng nợ xấu lên tới 40% mà không ai biết gì, cũng không ai cảnh báo cho họ. Nhiều ngân hàng có nợ xấu lớn nhưng nguồn trích lập dự phòng rủi ro ít, do đó, việc xử lý nợ xấu không hề dễ. việc quản trị rủi ro của nhiều ngân hàng đã bị buông lỏng, không theo quy chuẩn.

Theo số liệu của ngân hàng Nhà nước, tổng lợi nhuận trước thuế của các tổ chức tín dụng trong năm 2012 là 28.600 tỷ đồng, giảm 50% so với 2011. Trong khi đó số tiền trích lập dự phòng rủi ro đã dành để xử lý nợ xấu là 39.000 tỷ đồng. Như vậy số tiền dùng để xử lý nợ xấu cao hơn gấp khoảng 1,3 lần so với lợi nhuận của ngân hàng.

Trần Thủy

 

Chỉ có thể là thảm họa nếu Quốc hội toàn nghị gật. – Đào Tuấn

22 Th2

Chỉ có thể là thảm họa nếu Quốc hội toàn nghị gật.

 

1

Cuộc tấn công, dù bằng những lời lẽ “dưới thắt lưng” của ông Hoàng Hữu Phước, qua blog cá nhân, ít nhất cho thấy ông đã dám công khai quan điểm cá nhân hoàn toàn không che đậy, không khoan nhượng. Một cú Đia-rếch thực sự

 

Năm 2007, lần đầu tiên một đại biểu QH Việt Nam mở blog. Thật tréo ngoe, đó chính là ĐBQH Dương Trung Quốc, người vừa đóng vai trò “nạn nhân” cho vụ “tấn công cá nhân”, bằng blog, của ĐBQH Hoàng Hữu Phước.
Bấy giờ, blogger Quốc Xưa Nay bày tỏ: Nếu blog của họ (một chính trị gia) có những điểm tích cực, họ có thể dùng nó để xây dựng hình ảnh, vận động tranh cử, truyền thông điệp tới người dân theo cách gần gũi hơn so với những bài phát biểu trước Quốc hội.
Trả lời câu hỏi của một tờ báo rằng: “Thế giới blog rất hỗn loạn. Thêm vào đó là tính nặc danh của môi trường internet. Đôi khi nhờ một cái nick ảo, người ta có thể bình luận thoải mái những gì mình thích, kể cả văng bậy… ?”. Vị ĐBQH lừng danh, người thứ nhì mang máy tính vào nghị trường, đáp: “Không, đó chính là môi trường để mình rèn luyện những phẩm chất cần có, có được một bản lĩnh để chấp nhận. Đối với một chính khách, theo tôi, điều đó rất quan trọng”.
Với việc mở blog, nghị sĩ nổi tiếng bày tỏ: “tôi chỉ muốn có một chỗ để đưa tất cả những gì mình viết vào để chia sẻ, để giới trẻ có thể bình luận, bình phẩm”.
Chỉ ít lâu sau đó, blog Quốc Xưa Nay đóng cửa. Ông Quốc cũng không có những bài bình luận mang tính chất cá nhân, dù trên nghị trường, ông vẫn là một trong số các vị ĐBQH thẳng thắn, không, phải gọi là “khảng khái”.
Để đánh giá một đại biểu dân cử, có lẽ không gì sinh động hơn câu “dân gian thời @”: “Nhất Ngoạn, nhì Trân, tam Lân, tứ Quốc”.
Blog, nói cho cùng, là nơi người ta bày tỏ quan điểm cá nhân trước những vấn đề của cuộc sống, của xã hội, và trách nhiệm hơn, là đối với những vấn đề của quốc gia, của dân tộc.
Cuộc tấn công, dù bằng những lời lẽ “dưới thắt lưng” của ông Hoàng Hữu Phước, qua blog cá nhân, ít nhất cho thấy ông đã dám công khai quan điểm cá nhân hoàn toàn không che đậy, không khoan nhượng. Một cú Đia-rếch thực sự.
Việc bày tỏ thẳng thắn quan điểm, dù phù hợp hay không, ít nhất cũng cho thấy một điểm tích cực: Ông là người đầu tiên dùng blog để bày tỏ chính kiến cá nhân. Điều này còn xa lạ, nhưng rất cần thiết. Cũng không ngẫu nhiên, một blogger đã bình luận tuyệt vời rằng: Khi nói lời xin lỗi về entry “tứ đại ngu”, ông Phước ít nhất đã không đổ lỗi cho “cô đánh máy”.
Có người đã nói về việc bãi nhiệm tư cách ĐBQH của ông Phước. Có luật sư đã nói về một “dấu hiệu vi phạm pháp luật”. Nhưng rõ ràng, việc các ĐBQH bày tỏ quan điểm qua blog cá nhân, tranh luận thẳng thắn với các quan điểm khác, là có lợi cho cử tri, cho nhân dân, để ít nhất cử tri biết được vị ĐBQH đó có “gật” không, và “gật” cho ai.
Xuân thu nhị kỳ, mỗi kỳ họp QH kéo dài cả tháng với trên dưới 50-60 phiên họp. Nhưng không khó để cử tri nhận ra là có những vị ĐBQH không bao giờ bộc lộ quan điểm, thậm chí, có những vị cả kỳ họp, nếu như không nói cả khóa, không hề phát biểu. ĐBQH Nguyễn Lân Dũng có lần giải thích sự im tiếng đó là do “Trình độ hạn chế, hoặc do thái độ tự ty”. Có thể là do thiếu một chữ “dũng” cần thiết nữa. Nhưng do gì thì cử tri cũng không thể biết, với sự im lặng đó, họ đại diện cho ai.
Chỉ có thể là thảm họa nếu Quốc hội toàn nghị gật.

Hiến pháp nên bớt quyền Chính phủ – BBC

22 Th2

Hiến pháp nên bớt quyền Chính phủ

LS Ngô Ngọc Trai

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng chúc mừng tân Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

Khi còn là chủ tịch Quốc hội, ông Nguyễn Phú Trọng có thấy bị lép vế so với Thủ tướng Dũng?

Theo quyết định của Bộ chính trị, Ban kinh tế trung ương có nhiệm vụ chủ trì, tham gia nghiên cứu thẩm định các đề án kinh tế – xã hội quan trọng trước khi trình Bộ chính trị, Ban bí thư.

Việc tái lập Ban kinh tế trung ương là bằng chứng cho thấy các cơ quan Đảng đã giảm sút niềm tin đối với hiệu quả điều hành kinh tế của Chính phủ. Ngoài ra cũng cho thấy Đảng muốn lấy lại thực quyền điều hành kinh tế vốn lâu nay do Chính phủ cầm trịch.

 

Một nguyên lý đơn giản là người lãnh đạo phải có trình độ hiểu biết, nắm chắc vấn đề hơn cấp dưới. Nếu yếu kém hơn, lãnh đạo dễ dàng bị cấp dưới qua mặt hoặc chơi xỏ.

Đảng với Chính phủ

Trước khi tái lập Ban kinh tế trung ương, vai trò tham mưu kinh tế cho Trung ương Đảng và Bộ chính trị là Vụ kinh tế thuộc Văn phòng trung ương Đảng. Để ý một chút thì sẽ thấy được sự chênh lệch thua sút lớn về nhân sự gồm số lượng chuyên viên, chuyên gia kinh tế của Vụ kinh tế so với số chuyên viên chuyên gia kinh tế của 30 đơn vị thuộc Chính phủ gồm bộ, cơ quan ngang bộ, cơ quan thuộc Chính phủ.

Từ đó thấy được mức độ ảnh hưởng về số lượng đề án chính sách do chính phủ đề xuất so với số lượng chính sách do Vụ kinh tế đề xuất, hoặc thấy được mức độ khuynh loát về số lượng, chất lượng ý kiến tham mưu giải trình về ưu khuyết điểm của chủ trương chính sách, từ đó xác định quan điểm chủ đạo có thông qua hay không các đề án của Chính phủ.

Một sự việc dẫn chứng: Đến khi thấy các tập đoàn kinh tế nhà nước làm ăn thua lỗ do nguyên nhân chính là đầu tư dàn trải đa ngành. Khi làm rõ trách nhiệm thì thấy rằng chủ trương này đã được thông qua tại Nghị quyết Trung ương 3 và Đại hội X về thực hiện thí điểm tập đoàn kinh tế, có kinh doanh đa ngành, đa lĩnh vực.

Bình tĩnh đánh giá thì chủ trương cho phép tập đoàn đầu tư đa ngành không có gì cho thấy đây là một giải pháp cao kiến, không có gì cho thấy đây là giải pháp mang hàm lượng trí tuệ uyên thâm sâu sắc. Tập đoàn kinh tế luôn ở giữa hai nhiệm vụ hoạt động kinh doanh hiệu quả và chạy theo lợi nhuận hay hoạt động như là một công cụ điều tiết nền kinh tế.

Vậy các chuyên gia kinh tế bên Đảng đã tham mưu như thế nào để cuối cùng thông qua chủ trương cho đầu tư đa ngành? Các cơ quan này đã làm việc thế nào, chất lượng làm việc đến đâu, khả năng dự liệu ra sao để dẫn đến kết quả thực tế như tập đoàn Vinashin đầu tư hàng trăm tỉ vào nhà máy sản xuất bia rượu hoặc nhà máy sản xuất phụ tùng xe máy để đến cuối cùng là nợ xấu và suy sụp kinh tế, doanh nghiệp phá sản và công nhân thất nghiệp?

Một phiên họp toàn thể của Quốc hội Việt NamQuốc hội nên kiểm soát quyền ra thông tư, nghị định của Chính phủ?

Việc tái lập Ban kinh tế trung ương chưa chắc đã đạt hiệu quả trong điều hành kinh tế, do vậy cần có biện pháp hiệp đồng bổ sung.

Nay cùng thời điểm Hiến pháp sửa đổi, cần minh định lại vai trò thẩm quyền của Chính phủ trong lĩnh vực kinh tế, xem xét lại quan hệ giữa Chính phủ và Quốc hội. Làm được việc này cùng với việc tái lập Ban kinh tế trung ương sẽ nâng cao thực chất hiệu quả điều hành nền kinh tế.

Quốc hội với Chính phủ

Hiện tại Hiến pháp quy định nội dung quá dài và thừa cho Chính phủ, trong đó nổi bật lên Chính phủ đóng vai trò quản lý điều hành nền kinh tế. Vai trò Chính phủ là cơ quan chấp hành của Quốc hội trong lĩnh vực kinh tế rất mờ nhạt.

Hiến pháp quy định Quốc hội có thẩm quyền quyết định chính sách tài chính, tiền tệ quốc gia; dự toán ngân sách nhà nước và phân bổ ngân sách nhà nước, phê chuẩn quyết toán ngân sách nhà nước; quy định, sửa đổi hoặc bãi bỏ các thứ thuế. Hiến pháp cũng quy định Chính phủ có nhiệm vụ thực hiện chính sách tài chính tiền tệ quốc gia.

Tập đoàn kinh tế nhà nước sử dụng vốn chung quốc gia nên các chủ trương chính sách lớn của tập đoàn ảnh hưởng liên quan trực tiếp tới ngân sách nhà nước và chính sách tài chính tiền tệ quốc gia, do vậy Quốc hội phải là nơi có thẩm quyền quyết định các chính sách lớn của tập đoàn. Lâu nay việc này vẫn do tự các tập đoàn hoặc Chính phủ quyết định.

Ví dụ việc tăng giảm giá xăng dầu, giá điện ảnh hưởng trực tiếp tới ngân sách nhà nước, chính sách tài chính tiền tệ quốc gia nhưng Quốc hội không hề có thẩm quyền. Việc giãn giảm thuế đối với doanh nghiệp lâu nay cũng do Chính phủ và các bộ quyết định mà không thông qua quốc hội.

Một phiên họp của nội các Thủ tướng DũngĐể Chính phủ điều hành toàn bộ nền kinh tế sẽ dễ sa vào lợi ích nhóm?

Sửa đổi Hiến pháp cần xác định rạch ròi vai trò của Chính phủ là cơ quan chấp hành của Quốc hội. Các chính sách kinh tế sẽ do Quốc hội quyết định, Chính phủ lập đề án trình Quốc hội quyết định thông qua, sau đó Chính phủ sẽ thực thi.

Quốc hội là cơ quan đại diện cho mọi tầng lớn nhân dân nên các quyết sách về kinh tế khi được thông qua là đã bàn thảo tính lường đến mọi góc độ lợi ích, nhờ vậy hạn chế được những quan liêu bất công trong chính sách. Nếu để Chính phủ nhiều quyền quản lý điều hành kinh tế thực chất là quyết định chính sách tài chính tiền tệ quốc gia, như thế vừa trái với Hiến pháp vừa dễ bị các nhóm lợi ích chi phối lũng đoạn mua chuộc.

Một điều thấy rõ là chính sách phát triển kinh tế thị trường của Việt Nam đi sau thế giới, các cấp lãnh đạo học được nhiều bài học từ các nước về chính sách phát triển, chính sách điều hành kinh tế, về chính sách tài chính tiền tệ quốc gia. Thực tiễn bi đát hiện nay đặt ra câu hỏi: Có hay không việc cố tình đi vào vết xe đổ của người đi trước, thực hành theo các chính sách bất hợp lý lỗi thời dẫn đến kết quả nền kinh tế chung suy sụp còn nhóm lợi ích thì hưởng lợi?

Cần củng cố thực quyền cho Quốc hội bằng việc hoàn thiện xây dựng đề án mỗi đại biểu Quốc hội sẽ có đội ngũ chuyên gia cố vấn riêng về kinh tế, như thế sẽ đối trọng được với lực lượng chuyên viên chuyên gia thuộc Chính phủ.

Trong thời gian Quốc hội không họp Ủy ban thường vụ Quốc hội sẽ đảm trách việc quyết định các chính sách kinh tế. Quyết định này đúng sai hợp lý đến đâu Quốc hội sẽ họp và cho ý kiến ở kỳ họp gần nhất.

Cần thay đổi cách điều hành kinh tế, nếu không sẽ vẫn còn những chính sách như chính sách độc quyền vàng miếng của Ngân hàng nhà nước, một chính sách rất khó phân biệt mục đích là giữ ổn định hay làm náo loạn thị trường vàng.

Bằng cách nào?

Một con tàu của tập đoàn VinashinĐảng và Chính phủ ai chịu trách nhiệm chính trong vụ sụp đổ của Vinashin?

Do muốn tránh những quyết sách sai lầm của Chính phủ nên lấy bớt quyền hạn của Chính phủ thì những quyền lấy bớt đó được chuyển về đâu? Dường như việc tăng quyền hạn để các cơ quan Đảng can dự sâu vào quản lý điều hành kinh tế thị trường đi ngược lại chủ trương xây dựng quốc gia pháp quyền.

Những quyền định đoạt của Chính phủ bị lấy bớt cần chuyển về cho Quốc hội. Trong định hướng xây dựng quốc gia pháp quyền, giảm bớt quyền hạn của Chính phủ cần được thực hiện bằng phương pháp thực chất đúng đắn là giảm bớt quyền ban hành văn bản quy phạm pháp luật của Chính phủ.

Hai đời tổng bí thư gần nhất của Đảng Cộng sản trước đó đều giữ cương vị chủ tịch Quốc hội, hẳn thấy được hạn chế của Quốc hội so với Chính phủ trong hoạt động làm luật.

Vì Quốc hội yếu nên đã tự mâu thuẫn và chia quyền làm luật với Chính phủ, biểu hiện ở chỗ Hiến pháp quy định Quốc hội là cơ quan duy nhất có quyền lập hiến và lập pháp, trong khi Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật cũng do Quốc hội ban hành lại quy định hàng loạt văn bản của Chính phủ, bộ, cơ quan ngang bộ cũng là văn bản quy phạm pháp luật.

Tính từ năm 1990 đến năm 2013 trong khi Quốc hội ban hành được 271 văn bản luật thì chính phủ ban hành 2.536 nghị định, các bộ ban hành 6.333 thông tư. Số văn bản bên Chính phủ nhiều gấp 33 lần số văn bản luật bên Quốc hội. Khi đã hơn chữ thì hơn nghĩa, như vậy các quan điểm của Chính phủ mới là cái thực chất được thi hành trong đời sống. Từ đó cho thấy Chính phủ hơn hẳn Quốc hội trong hoạt động ban hành ra các quy định ảnh hưởng trực tiếp vào mọi mặt đời sống người dân.

Sửa đổi Hiến pháp cần đặt chính phủ vào đúng chỗ là cơ quan hành pháp, cơ quan chấp hành của Quốc hội, cơ quan thực thi các quyết sách của Quốc hội. Các văn bản như nghị định, thông tư nếu cần thiết cho điều hành kinh tế đất nước thì Chính phủ dự thảo trình Quốc hội quyết định. Như thế sẽ tích hợp được nhu cầu điều hành thực tiễn của bên Chính phủ cũ với tư duy tri thức mới bên quốc hội. Từ đó sẽ giảm tránh được các tệ trạng như lợi ích nhóm chi phối lũng đoạn chính sách, hoặc việc ban hành ra những quy định bất công vô lý không thực tế.

Bài viết thể hiện quan điểm và cách hành văn của ông Ngô Ngọc Trai, một luật sư đang sinh sống và làm việc trong nước.

 

Hãy trả sự thật cho lịch sử – Vietinfo

22 Th2

Hãy trả sự thật cho lịch sử

Cập nhật lúc 18-02-2013 13:49:52 (GMT+1)

Bia tưởng niệm sư đoàn 33 – lịch sử bị đục bỏ nhưng không thể biến mất.

 

Tôi đã muốn im lặng. Tôi cũng đã muốn để hận thù người người lắng xuống. Và tôi cũng đã thử đặt mình vào cương vị của một người cộng sản để ”mọi việc đã có đảng lo”.

 

 

 

Tôi cũng đã cố dằn lòng để tin rằng, dưới gầm trời này, một Đảng cộng sản có tới 3 triệu đảng viên ”đại diện” cho 90 triệu con dân, được thừa hưởng truyền thống bất khuất của một dân tộc anh hùng có bốn ngàn năm lịch sử dựng nước và giữ nước cùng với đạo lý ‘uống nước nhớ nguồn’ đã ăn sâu vào tiềm thức, sẽ phải biết phân biệt bạn thù, biết cách để không đạp lên công ơn của các tiền nhân, công ơn của hàng triệu người đã nằm xuống để đảng còn tồn tại đến hôm nay…

Và tôi đã thất vọng. Thất vọng tràn trề!!! Đúng 34 năm 17.2.1979 – 17.2.2013 kỉ niệm ngày Trung Quốc cộng sản xua quân đồng loạt tấn công xâm lược đồng loạt 6 tỉnh biên giới phía bắc của Việt Nam. Đặng Tiểu Bình, tên đồ tể khoác áo cộng sản khát máu của thế kỉ 20 đã lột mặt lạ khi tuyên bố ”dạy cho Việt Nam một bài học” mà trước đó đã thâm hiểm ”giúp” cộng sản Việt Nam cướp chính quyền, giúp Việt Nam làm cái gọi là ”tiền đồ chủ nghĩa xã hội”, nhưng thực chất là để mượn tay tiêu diệt càng nhiều càng tốt cho đến người Việt Nam cuối cùng. Cái âm mưu nham hiểm mà cả ngàn năm Trung Quốc cố công nhưng không thành.

 

Video ghi lại một số nhân sĩ mang hoa đến đài tưởng niệm ở gần Bờ Hồ. Nguồn: Youtube.

 

Tranh luận giữa tiến sĩ Khải và bảo vệ đài ở Bờ Hồ. Nguồn: Youtube.

Xin điểm lại sơ lược một số tổng kết đã được bạch hóa để tuổi trẻ ngày nay có thể đánh giá mức độ khủng khiếp của cuộc chiến xâm lược có qui mô vào loại lớn nhất trong lịch sử Việt Nam mà vì ý thức hệ, vì nhiều nguyên nhân bí hiểm kì quái mà đảng cộng sản Việt Nam đã không hiểu bằng động cơ gì đã cố tình giấu nhẹm, cố tình xé đi một trang sử đau thương nhưng vô cùng vẻ vang trong truyền thống dân tộc chống  ngoại xâm mà tất cả còn mới nguyên, nhân chứng, vật chứng sống vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí oan hồn của hàng vạn bộ đội và nhân dân đã anh dũng nằm xuống trong cuộc vệ quốc vĩ đại chống kẻ thù truyền kiếp phương Bắc. Những oan hồn đó còn vất vưởng đâu đó trong những cánh rừng, trong hang núi, trong từng góc phố, trong đống đổ nát hoang tàn, trong từng tấm bia tưởng niệm sơ sài mà những người lính đã vội vã khắc trên những bức tường, vách đá ghi dấu tội ác hủy diệt, chiến thuật biển người của Trung Quốc. Những kẻ khốn nạn nào đó đã cố tình đục đi nham nhở nhưng những oan hồn ”vô danh” vĩ đại đó đã dựng lên một bức tường tâm linh vĩ đại cao ngút trời, không hẹn nhưng là thứ bom nguyên tử của lòng tin sẽ đổ ụp xuống đầu bất cứ lúc nào những kẻ ngoại bang còn nuôi dã tâm xâm lược và cả những kẻ dấu mình bán đứng nhân dân, bán đứng tổ quốc.

Điểm lại lịch sử:

– Cuộc kháng chiến chống Quân Nguyên lần thứ 2 của quân dân nhà Trần, quân mông nguyên huy động khoảng 200.000 quân và dân binh.
– Nhà Thanh kết thúc bằng chiến thắng Ngọc Hồi- Đống Đa của người anh hùng áo vải Tây Sơn, quân Thanh huy động khoảng gần 300.000 quân và dân binh.
– Thực dân Pháp tổng mọi thời kì khoảng 460.000 quân và lực lượng hậu bị.
– Tổng lượt lính Mỹ và chư hầu ở miền nam Việt Nam khoảng 550.000 ngàn khi đó với tư cách giúp chính quyền Việt Nam Cộng Hòa ngăn chặn hiểm họa cộng sản đứng đầu là Trung Quốc, Liên Xô, nam tiến bành trướng xuống phía Nam.
– 600.000 quân và dân binh thuộc đủ các quân binh chủng Trung Quốc đồng loạt tiến công xâm lược vào cùng một ngày (17.2.1979) khắp dọc 6 tỉnh phía bắc của Viêt Nam.

 

Đài tưởng niệm ở quận Đống Đa. Nguồn: Youtube.

Thống kê trên cho thấy mức độ khốc liệt chưa từng thấy trong lịch sử chống ngoại xâm của nhân dân Việt Nam tập trung trong một thời gian ngắn (một tháng sau khi Trung Quốc tuyên bố rút quân). Mặt khác cũng vào thời điểm đó, các quân đoàn, sư đoàn chính quy Việt Nam còn đang chiến đấu tại chiến trường Cam-Pu-Chia, ở phía biên giới chỉ còn một số sư đoàn, công an biên phòng chủ yếu là lính mới làm nhiêm vụ tăng gia sản xuất nhiều hơn là huấn luyện chiến đấu. Còn lại chủ yếu là dân quân, bộ đội địa phương.

Chưa có thống kê chính thức nhưng rải rác có những thông tin thuộc cả 2 phía: Phía xâm lược tổn thất khoảng 3 vạn. Việt Nam khoảng trên dưới 2 vạn cùng toàn bộ hạ tầng cơ sở 6 tỉnh phía Bắc bị san phẳng hoàn toàn. Lịch sử rồi đây sẽ phải trả lại đúng bản chất của cuộc chiến tàn khốc này nhưng những ước đoán sơ bộ thống kê ra đây để thấy cuộc chiến xâm lược phi nghĩa của cộng sản Trung Quốc gây tội ác cho nhân dân Việt Nam trong một thời gian rất ngắn lớn như thế nào.

Hãy xem ngày giỗ vĩ đại tập thể của nhân dân Việt Nam chống bành trướng Bắc Kinh 17.2.1979- 17.2.2013 đảng cộng sản và chính phủ Việt Nam ”UỐNG NƯỚC, NHỚ NGUỒN” như thế nào??? Câu hỏi được đặt ra, liệu đảng cộng sản Việt Nam có thực sự tôn trọng sự hi sinh, mất mát quá lớn của hàng vạn người đã anh dũng chống lại xâm lăng tàn bạo của bành trướng Bắc kinh, bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ hay không??? Hay chủ trương đồng hóa cùng với cộng sản Trung Quốc biến Việt Nam thành Tây Tạng thứ 2 của Trung Quốc??? và điều ám ảnh kinh khủng đó đã trở thành một phần sự thật phũ phàng ngay tại Hà nội, thủ đô của nước Việt Nam độc lập vào ngày ”Quốc giỗ, 17.2” hay không???

Xin mời những con dân nước Việt trong nước cũng như bà con Việt kiều đang sống ở khắp nơi trên thế giới, nếu còn có lòng tự trọng, lòng yêu nước nồng nàn, còn có trong dòng máu đã được lập trình, được mã hóa gien ”độc lập tự chủ, chống Hán hóa” đã từ 4000 năm hãy xem những thông tin, những đoạn video klip diễn ra vào ngày hôm qua tại Hà Nội, Sài Gòn vào ngày 8 tết cổ truyền cũng là ngày 17.2.2013, cũng là ngày quốc giỗ không thể nào quên trong lịch sử cận đại Việt Nam để tự mình đánh giá:

Hơn 700 tờ báo, hàng chục đài phát thanh truyền hình, các cơ quan thông tấn báo chí, cả hệ thống thông tin tuyên truyền khổng lồ chính thống của Việt Nam đã câm lặng, im thin thít ngoại trừ tờ ”thanh niên điện tử mạng” đã ”dũng cảm điểm khiêm tốn về ngày ”Quốc giỗ” nhưng theo nhận định của giới thạo tin thì rất có thể thông tin ”nhạy cảm” này có thể sẽ nhanh chóng bị gỡ bài như một số tiền lệ.

 

Sau khi đã chấp nhận cho đặt hoa viếng, bảo vệ gò Đống Đa ra tháo băng tưởng niệm. Nguồn: Youtube.

Tại Hà Nội, Các đài tưởng niệm anh hùng liệt sỹ tại 3 điểm: Đài liệt sỹ Bắc Sơn (đối diện lăng Bác, còn gọi là vườn hồng, cắt đường Hoàng Diệu- đường Bắc Sơn),đài tưởng niệm anh hùng liệt sỹ đối diện đền Ngọc Sơn, Tháp Bút Bờ Hồ, đài tưởng niệm anh hùng áo vải Vua Quang Trung Nguyễn Huệ, gò Đống Đa hương khói lạnh tanh. Khi nhân dân Hà Nội và các nhân sỹ trí thức, trong đó có nhiều vị từng giữ những cương vị cao của nhà nước trước đó mang vòng hoa tưởng niệm đến viếng các hương hồn liệt sỹ thì bị ngăn chặn bởi công an, bộ đội, bảo vệ, an ninh đội lốt đủ kiểu. Thậm chí các thế lực ” HẮC ÁM” này còn cố tình giằng giật vòng hoa, băng rôn gắn trên vòng hoa mang dòng chữ ” Đời đời nhớ ơn các anh hùng liệt sỹ chống Trung Quốc xâm lược”.

Có thể nghe thấy tiếng nói phản kháng căm hờn của dân chúng và những người đến viếng liệt sỹ ” đây là Hà Nội, là Việt Nam, không phải Tây Tạng trung Quốc, tại sao laị ngăn cản không cho viếng các liệt sỹ đã bỏ mình vì tổ quốc” và ”Ai đã trả lương cho các ông để các ông đồng lõa với với Hán hóa, quay lưng lại với nhân dân…”. Hãy nghe tiến sỹ Khải, nhà khoa học nổi tiếng còn gọi là ‘ông già ozon’, ông hét lên khi ông phẫn nộ trước những bảo vệ ăn lương bằng thuế của nhân nhân dân, những an ninh đội lốt côn đồ ngăn cản ông và những người dân mang vòng hoa đến viếng các liệt sỹ chống Trung Quốc xâm lược. ”Chúng mày là những thằng hèn, tao viếng những đồng đội của tao 34 năm trước đã chết vì tổ quốc. Cả nhà tao 6 đời đều chống Trung quốc xâm lược, tao phải chỉ thẳng mặt, thẳng tên …”

Với tư cách cá nhân, là nhân chứng sống trong cuộc chiến chống Trung Quốc xâm lược tàn bạo đó, tôi kêu gọi toàn thể đồng bào, tất cả các đồng đội dù quen, không quen biết còn sống sót, là những nhân chứng sống của một thời lịch sử đau thương đó hãy thắp một nén hương nghiêng mình trước hương hồn các liệt sỹ, cácđồng bào của mình đã quên mình chiến đấu và anh dũng hi sinh cho tổ quốc quyết sinh. Hãy không ngừng mọi lúc mọi nơi nhắc lại bài học lịch sử bi thảm 34 năm trước cho các thế hệ con cháu mình biết để đời đời khắc cốt ghi xương tội ác ”trời không dung, đất không tha” của bè lũ xâm lược bành trướng Bắc Kinh. Lịch sử sẽ công bằng, sẽ kết tội và không ai, không có thế lực nào có thể xé đi một trang sử đau thương nhưng vẻ vang của một dân tộc có truyền thống bất khuất 4000 năm anh dũng chống ngoại xâm.

 

Bản thu Chiến đấu vì độc lập tự do – Tuyết Nhung, Vân Khánh và đoàn ca nhạc đài TNVN.

Nhân một ngày đau buồn và phẫn nộ trước những tên Việt gian, Hán gian đã ngang nhiên cản phá đạo lí ” uống nước nhớ nguồn” của dân tộc Việt Nam ngay tại Hà nội, thủ đô của một nước độc lập, chúng ta vẫn tỉnh táo để nói rằng: Chúng ta không chống lại nhân dân Trung Quốc mà chống lại mưu mô bành trướng xâm lược từ đất liền tới biển đảo bằng mọi hình thức của nhà cầm quyền cộng sản Trung Quốc. Nên nhớ, nhân dân Trung Quốc cũng đang đấu tranh mạnh mẽ chống lại nhà cầm quyền cộng sản bất nhân của họ còn mạnh mẽ hơn cả Việt Nam. Nên nhớ, Sự kiên Thiên An Môn vào năm 1989 khi đảng cộng sản Trung Quốc dùng xe Tăng nhảy múa nghiền nát 10.000 thanh niên sinh viên đấu tranh ôn hòa đòi dân chủ, chỉ sau một đêm biến thành đống thịt xay khổng lồ có thể làm nguyên liệu cho 1,3 tỷ chiếc bánh Hamburger, đủ để phân phát cho mỗi người dân Trung Quốc mỗi người một chiếc, đó là vết nhơ lịch sử người dân TQ cũng không thể nào quên.

Cuối cùng, để giải mã cho lập trình có sẵn trong máu của hầu hết con dân Việt, chúng ta tự hào khẳng định: Chừng nào những thế lực đen tối Việt Nam cùng bành trướng Trung Quốc còn muốn tiếp tục Hán hóa dân tộc Việt Nam, muốn biến dân tộc Việt Nam trở thàng Tây Tạng thứ 2 của Trung Quốc thì chúng phải tiêu diệt đến người Việt Nam cuối cùng. Nếu không… đừng có mà mơ!!!

Tổ Quốc Việt Nam quang vinh muôn năm!
Đả đảo cộng sản Trung Quốc xâm lược!!!

18.2.2003

Bạn đọc Trần Đại Tài – Vietinfo.eu

 

SUY NGẪM DƯỚI CHÂN TƯỢNG ĐỨC THÁNH TRẦN – BS

22 Th2

SUY NGẪM  DƯỚI CHÂN TƯỢNG ĐỨC THÁNH TRẦN 

Tương Lai

 Vẫn bức tượng uy nghi và trầm mặc gần bến Bạch Đằng quận I ấy mà sao hôm nay lại có sức lay động lòng người đến vậy. Chọn nơi đây, dưới chân tượng của Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn, một lựa chọn tối ưu để dâng hoa tưởng niệm những người đã hy sinh trong cuộc chiến đấu chống xâm lược cách nay 34 năm. Ngày ấy, 17.2.1979 hơn sáu chục vạn quân xâm lược đồng loạt tấn công toàn tuyến biên giới phía Bắc.

Và rồi, đúng ngày này, các tờ báo chính thống, những tờ báo  in đâm các Huân chương cao sang trên “măng sét” để tự phong là tiếng nói của dân đều câm lặng không một lời nói đến những người đã ngả xuống trong cuộc chiến đấu chống quân xâm lược Trung Quốc, trừ tờ Thanh Niên có bài của Thiếu tướng Lê Văn Cương, một tiếng nói hiếm hoi cất lên trong cái biển im lặng đáng sợ của một chủ trương nhất quán, được chỉ đạo sít sao, tuyệt vời bạo liệt và triệt để.

 

Theo một cách nhìn và cách nghĩ “tích cực” thì đây là một dịp cũng thật là tuyệt vời để nâng cao nhận thức cho toàn dân nhằm “quán triệt” một chủ trương, đường lối đã định hình từ2 một sự cam kết nào đó chưa dám nói ra. Không nói, song bằng sự câm lặng của tất cả các trang báo từ trung ương đến địa phương tuân theo cây gậy chỉ huy từ nơi cao nhất đã “nói” rất rõ ràng. Nếu lại gắn kết với cách hành xử của các thế lực cầm quyền từ to tới nhỏ đối với những vị lão thành cách mạng, các cựu chiến binh, những nhân sĩ trí thức và những thanh niên, sinh viên yêu nước dâng hương và đặt hoa ở những nơi trang nghiêm để tưởng niệm những người con yêu của dân tộc hy sinh vì sự toàn vẹn của tổ quốc, sẽ thấy rõ mồn một ai là ai đang ngự trị trên mảnh đất thiêng thấm đẫm máu Việt Nam này. Người ta đang cố cam kết giữ “tình hữu nghị“, không muốn để những người “cùng chung ý thức hệ” phật lòng nên đã nhẫn tâm quay lưng lại với đồng chí đồng đội, cam lòng bỏ quên một cuộc chiến tranh xâm lược tàn khốc giết hại hàng chục vạn đồng bào chiến sĩ của mình. Ai đó cố tình bỏ quên, nhưng lịch sử của dân tộc thì đã từng ghi xương khắc cốt tội ác quân xâm lược Trung Quốc đã gây nên trên toàn tuyến biên giới phía Bắc năm 1979, tiếp tục tội ác của bọn Pôn Pốt và bọn quan thầy Trung Quốc của chúng gây ra trên vùng biên giới phía Tây Nam năm 1978 khiến “trúc rừng không ghi hết tội, nước biển không rửa sạch mùi” như xưa kia cha ông chúng đã làm mà Nguyễn Trãi đã lên án trong “Bình Ngô đại cáo“. Làm sao có thể bỏ quên một cuộc chiến tranh làm đổ máu hàng chục vạn người con yêu của tổ quôc, máu người đâu phải là nước lã! Vì thế mà Trần Hưng Đạo “ ngày quên ăn, đêm quên ngủ, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa, chỉ căm rằng chưa được sả thịt lột da quân giặc dẫu thân này phơi ngoài nội cỏ, xác này gói trong da ngựa cũng cam lòng” từng viết trong “Hịch tướng sĩ ” để khơi động ý chí cứu nước của các tướng sĩ “sinh ở thời nhiễu nhương, gặp phải buổi gian nan” không chịu “để tiếng xấu muôn đời” để không phải tự vấn lương tâm còn mặt mũi nào đứng trong trời đất nữa“?

Vì thế mà nói, tập họp nhau dưới chân tượng Đức Thánh Trần là sự lựa chọn ” tối ưu” để tưởng niệm đồng bào và chiến sĩ đã hy sinh nhân kỷ niệm ngày 17.2 bởi lẽ lịch sử là một nhân tố mà thiếu nó thì không một ý thức dân tộc nào có thể trường tồn và phát huy sức mạnh bất tận của nó được. Khơi dậy lòng yêu nước, tinh thần dân tộc và ý chí quật cường thì vời đến vị tướng đã được nhân dân phong Thánh, “Đức Thánh Trần” thì còn có nơi nào bằng?

Bầu trời xanh một màu xanh khắc khoải bên trên bức tượng vì nó ẩn chứa quá nhiều những mông lung và cay đắng trong suy tư của những con người hôm nay đang tập hợp dưới chân Ngài, hình ảnh tiêu biểu nhất cho bản lĩnh, khí phách của dân tộc, biểu tượng tuyệt vời của tư thế hiên ngang, quật cường chưa bao giờ chịu khuất phục trước kẻ thù. Tại đây, một quá khứ gần và một quá khứ xa ít hay nhiều hòa quyện vào nhau trong sự đa dạng sống động của thời hiện tại đang có quá nhiều những nghịch lý và ẩn số. Cho nên, một ngẫu nhiên tình cờ cũng gợi lên sự thăng hoa trong liên tưởng, khi bất chợt các cột nước dưới chân tượng bật phun lên trắng xóa đúng lúc mọi người tề tựu chuẩn bị cho lễ dâng hoa tưởng niệm. Tường thuật lại hiện tượng này, một nhà thơ đặt câu hỏi : đây là sự ủng hộ ngầm của những người phụ trách công viên hay là một tình cờ tuyệt đẹp, hoặc phải chăng có phảng phất yếu tố tâm linh?

Mọi suy đoán đều có thể. Thì chẳng phải Nguyễn Đình Chiểu từng xúc động về “tấm lòng son gửi lại bóng trăng rằm, tủi phận bạc trôi theo dòng nước đổ” khiến cho “nước mắt anh hùng lau chẳng ráo, cây hương nghĩa sĩ thắp thêm thơm” khi nghĩ đến những nghĩa sĩ bỏ mình vì nước đó sao? Làm sao lại không có sự xao động huyền ảo tâm linh khi nghĩ về những người đã ngã xuống vì lẽ tồn vong của Tổ quốc? Nhất là khi đứng dưới chân Đức Thánh Trần, biểu tượng chói sáng của lòng yêu nước thì làm sao ngăn được sức trào dâng của nỗi niềm đất nước trong tâm tư của những người đến đây hôm nay vì không muốn là kẻ “thấy quốc sỉ mà không biết thẹn” như Ngài đã trách mắng trong Hịch Tướng Sĩ!

Vị anh hùng dân tộc duy nhất được nhân dân phong Thánh ấy chính là biểu tượng cao đẹp nhất của người hết lòng vì nước, không bợn một chút toan tính riêng tư nhỏ hẹp vì lợi ích, quyền lực hay dục vọng của riêng mình. Dẹp bỏ tư thù,Vương không theo ý cha mình là Yên Sinh vương Trần Liễu,[anh ruột của Trần Cảnh tức là Trần Thái Tông] căn dặn trước lúc lâm chung phải giành lại ngôi báu, mà chỉ dốc lòng lo  cho trăm họ, toàn tâm vì việc nước. Khi Quốc Tảng, người con trai thứ hai, lộ ra ý muốn tranh đoạt ngôi báu, Vương tức giận mắng rằng “tên loạn thần là từ đứa con bất hiếu này mà ra“, rút kiếm toan chém đứa con bất hiếu rồi dặn người con trưởng : “sau khi ta chết, đậy nắp quan tài rồi mới cho Quốc Tảng vào viếng“. Để giữ sự đồng lòng dốc sức đánh giặc, Vương chủ động xóa bỏ sự hiềm khích với Trần Quang Khải, con thứ ba của Trần Thái Tông, em ruột Trần Thánh Tông, nhún nhường không ngồi vào ghế tể tướng [Thái sư] của Chiêu Minh Vương để tiếp sứ, cho dù đó là sự sắp đặt của vua Trần Thái Tông. Không chút gợn tâm về cái ghế tể tướng, chỉ một lòng cứu nước, cứu dân, đấy chính là phẩm tính cao cả của Trần Hưng Đạo

Người dốc lòng lo việc nước cũng là người hiểu rõ sức mạnh của dân, không có dân thì không còn nước. Cho nên “khoan sức cho dân, lấy đó làm kế sâu rễ bền gốc” là tư tưởng chỉ đạo của người gánh trọng trách quốc gia. Được lòng dân là giữ được nước, mất dân thì sớm muộn nước cũng mất. Càng hiểu như vậy, càng thấy ý nghĩa sâu xa của tâm thế dân tộc tôn Trần Hưng Đạo là danh tướng bậc nhất trong lịch sử đất nước, hơn nữa với nhân dân, Ngài là một vị Thánh, không chỉ vì sự nghiệp hiển hách đánh tan tác đế quốc Nguyên Mông ở thế kỷ XIII, mà còn vì phẩm tính cao cả của vị danh tướng bậc nhất trong lịch sử dân tộc. Sâu sắc biết bao khi Trương Hán Siêu, tác giả của “Bạch Đằng Giang phú ” kết thúc áng văn bất hủ:“Sông Đằng một dải dài ghê, sóng xô cuồn cuộn trôi về Biển Đông. Những người bất nghĩa tiêu vong, nghìn xưa chỉ có anh hùng lưu danh”.

 Kẻ bất nghĩa và người anh hùng thì đời nào chẳng có. Và dường như cũng thành quy luật, “kẻ bất nghĩa” bao giờ cũng phải đội cái lốt “chính danh” để lừa bịp người nhẹ dạ cả tin, tạo ra tình trạng vàng thau lẫn lộn, để dễ bề dựa vào bạo lực để giữ được quyền uy. Đặc biệt là ở vào thời đoạn của buổi thoái trào, thì chuyện này càng phơi bày rõ rệt. Trên dòng sông chảy xiết, ở những khúc quanh đổ ngoặt, váng bẩn nổi cả lên mặt nước! Nhưng điều đó không ngăn được sức cuộn chảy từ bên dưới! Ấy vậy mà sức cuộn chảy đó mới quyết định tốc độ của dòng sông xuôi về biển cả.

Trong dòng chảy thời gian, những triều đại sinh thành, hưng thịnh và rồi tiêu vong, chỉ có nhân dân là bất tử. Chuyện này không có gì mới! Một nghìn năm trước, thiền sư Vạn Hạnh đã gợi ra hình ảnh : “Thịnh suy như lộ thảo đầu phô”, thịnh suy nối tiếp nhau chỉ như khoảng thời gian hạt sương móc trên đầu ngọn cỏ mà thôi! Cho nên, “Nhậm vận thịnh suy vô bố úy”, ngẫm và hiểu cái lý của thịnh suy như vậy thì có gì đáng phải sợ hãi? Nhìn diễn tiến thịnh suy của một triều đại mà chỉ như khoảng thời gian hạt sương móc trên đầu ngọn cỏ, đôi mắt ấy đã thấu đến cái lẽ vô cùng. Vậy mà, ngẫm cho kỹ, đôi mắt ấy xem ra có cái gì đó rất hiện đại. Thì chẳng thế sao, Marcel Proust, văn hào hiện đại Pháp có câu nói bất hủ một cuộc thám hiểm thật sự không phải ở chỗ tìm kiếm những vùng đất mới, mà ở chỗ cần có đôi mắt mới”.

1Đôi mắt mới ấy sẽ nhìn ra những điều mà một đầu óc hạn hẹp, thiển cận và nô lệ vào những định kiến và những tín điều ẩm mốc sẽ không thể nào nhìn ra được. Khi mà các cụ ta cách đây cả nghìn năm xem chuyện thịnh suy chỉ như hạt sương móc trên đầu ngọn cỏ, thì chẳng phải đã xác lập một cách nhìn nhận sự vật trong mối tương quan biện chứng giữa động và tĩnh đó sao?  Vì rằng, “trong quá trình phát triển, tất cả những gì trước kia là hiện thực thì hiện nay trở thành không hiện thực, mất tính tất yếu, mất quyền tồn tại, mất tính hợp lý của chúng; và hiện thực mới, đầy sinh lực, thay thế cho hiện thực đang tiêu vong” đó là tri thức sơ đẳng về biện chứng của sự vận động và phát triển. Chỉ có điều, cái “hiện thực đang tiêu vong” ấy không dễ dàng nhường chỗ cho cái mới. Sự giãy dụa, cùng quẫy là đương nhiên! Mồm có thể rất sính nói về biện chứng nhưng não trạng và hành vi thì cố trì kéo cái cũ ruỗng nát và đang tiêu vong! Điều này chẳng lạ. Thì đó, Hégel quả là sâu sắc khi chỉ ra rằng mỗi bước tiến mới sẽ tất yếu biểu hiện ra như là một sự xúc phạm tới cái thiêng liêng, là một sự nổi loạn chống lại trạng thái cũ, đang suy đồi nhưng được tập quán thần thánh hoá”.

Không thể coi thường sự giãy dụa của cái cũ trước áp lực của cái mới, vì cái cũ ấy đang được “tập quán thần thánh hóa“. Và chính cái quán tính lịch sử ấy đang hà hơi tiếp sức cho thực thể đã ruỗng nát tự bên trong, cố níu kéo cái không thể níu kéo. Vì thế, lịch sử lại chứng kiến những bi kịch của sự tô son vẽ phấn cái bên ngoài để che lấp cái bên trong ấy. Mà oái oăm thay, sự lừa mị ấy đôi khi vẫn có được thế thượng phong cho dù hết sức bấp bênh chao đảo, nhằm kéo dài cơn hấp hối. Vì vậy, bi kịch trở thành hài kịch, nói theo ý của Karl Marx ” là để cho nhân loại vui vẻ từ bỏ quá khứ mà đi tới“! Không coi thường, song cần nhìn cho ra cái xu thế tất yếu của quy luật vận động và phát triển, trong đó, phải nhận ra được sức vận động tự thân của khối quần chúng nhân dân, một “đa số thầm lặng” rồi sẽ là sức mạnh tạo những đột phá không sao lường trước được.

Dưới chân tượng Đức Thánh Trần hôm nay, niềm suy tư ấy càng bừng lên những cảm xúc mãnh liệt về truyền thống quật khởi của dân tộc ta. Quá trình diễn biến đầy kịch tính của đất nước ta đã chứng minh sức sống kỳ lạ của dân tộc qua những dấu ấn đậm nét của những giải pháp độc đáo cho những vấn đề gặp phải trong cách thế ứng xử của ông cha ta.

Cứ vào lúc thời cuộc như dồn thế nước vào chân tường, thì cũng chính vào lúc ấy đã bật ra những giải pháp mang tính đột phá. Cũng trong bài phú vừa nhắc ở trên có một câu rất mộc mạc song triết lý ẩn chứa trong đó lại rất thâm trầm : “Kìa trận Bạch Đằng mà đại thắng, bởi Đại Vương coi thế giặc nhàn . Đây là Trương Hán Siêu nhắc lại chuyện năm Đinh Hợi [1287] hơn 50 vạn quân Nguyên kéo sang phục thù. Vua hỏi “Giặc tới, liệu tình hình thế nào?” Hưng Đạo Vương trả lời : “Năm nay đánh giặc nhàn“! Phải có bản lĩnh thế nào mới thấy được cái thế “nhàn” trước mấy chục vạn quân xâm lược khi chúng hùng hổ kéo sang rửa hận cho hai trận thua nhục nhã.

Trước đó một năm, năm Bính Tuất [1286], Đại Việt Sử ký Toàn thư chép :” mượn cớ đưa người đầu hàng là Trần Ích Tắc về nước lập làm An Nam Quốc Vương. Mùa hạ, tháng 6…Vua hỏi Hưng Đạo Vương : “Thế giặc năm nay thế nào“? Vương trả lời : “… Nay nếu nó lại sang thì quân ta đã quen việc chiến trận, mà quân nó thì phải sợ đi xa. Vả lại, chúng còn nơm nớp cái thất bại của Hằng Quán [tức Lý Hằng và Lý Quán bị giết trong cuộc chiến năm 1285] không còn chí chiến đấu. Theo như thần thấy, phá được chúng là điều chắc chắn“.

Rõ ràng là, quyết định thắng bại trong việc đánh giặc giữ nước tùy thuộc trước hết vào bản lĩnh, tầm nhìn của người gánh vác trọng trách quốc gia. Chưa đánh đã run sợ trước sức mạnh của kẻ thù thì chỉ có bó gối quy hàng và tìm cách lấp liếm cho sự ươn hèn ấy bằng sự ngụy biện về “mềm dẻo để tránh những quá khích gây nên thảm họa“. Cuộc sống đã bóc trần những “quỹ biện của ngôn từ” nhằm lừa mị những người thiếu thông tin! Không phải ngẫu nhiên mà lịch sử dân tộc tô đậm dũng khí của Trần Thủ Độ với câu “đầu thần chưa rơi thì xin Bệ hạ đừng lo“, ca ngợi khí phách của Trần Bình Trọng “ta thà làm ma nước Nam chứ không thèm làm vương đất Bắc”, đề cao bản lĩnh của Trần Hưng Đạo “Nếu Bệ hạ muốn hàng, xin hãy chém đầu thần trước đã“!

Cả ba câu nói của ba nhân vật lịch sử mà các trò nhỏ mới cắp sách đến trường đã được biết thì đều nói đến chuyện sẵn sàng chịu đầu rơi! Tại sao vậy? Là để dạy cho mọi thế hệ Việt một cách thế sống : sống ngẩng cao đầu. Sống cúi đầu không phải là cách sống Việt Nam. Đó là sự lựa chọn của dân tộc trong vị thế địa-chính trị oái oăm trứng chọi đá. Không thể dịch chuyển cái bán đảo hình chữ S này đi nơi khác nhằm tránh tham vọng bành trướng của chủ nghĩa Đại Hán muốn mở đường về phương Nam để gỡ cái thế bí của dân số quá đông. Vậy thì phải biết dạy cho con em Việt một cách sống “có cứng mới đứng được đầu gió“. Để khỏi nhắc lại ý mà người viết bài này đã nhiều lần đưa lên mặt báo, xin kết thúc bằng một đoạn văn súc tích của giáo sư Cao Huy Thuần về “Mười một chữ vàng” vừa đọc :

 Appeasement ” gồm 11 chữ, đúng là 11 chữ vàng vì đó là quốc sách của thủ tướng Neville Chamberlain, quốc sách của kẻ yếu sợ kẻ mạnh… Mười một chữ vàng của appeasement, Winston Churchill coi như là vàng giả, vàng để cúng âm hồn. Cúng ma thì được, cúng bá chủ thì Hitler vuốt râu mũi mà cười cho.

 Chamberlain từ chức vào tháng 5-1940 và chết nửa năm sau đó, tháng 11. Churchill lên nắm quyền, và chữ V của ông phất phới trên vinh quang của độc lập, tự do. V như là Victory, không phải V như là vàng…Chuyện lịch sử Munich này, ai mà không biết. Cho nên, dưới đây, tôi chỉ trích dịch vài tư liệu của văn khố lịch sử Anh cốt làm sống lại chút ít không khí thời đó, gọi là để kỷ niệm 80 năm ngày ra đời của một đại quốc bá chủ.Có thêm gì chăng nữa ở đây thì cũng chỉ nhắc lại câu nói danh tiếng của tổng thống Roosevelt: “Điều duy nhất mà ta phải sợ là chính là nỗi sợ hãi“. Câu nói sao mà tương tự một câu để đời của một bậc đại thần, chứa trọn cả linh hồn của một dân tộc chưa hề biết sợ: “Nếu Bệ Hạ muốn hàng, xin hãy chém đầu thần trước đã“! Dưới chân tượng Trần Hưng Đạo hôm nay, tất thảy lũ chúng tôi cứ vang vang trong đầu câu nói bất hủ ấy của Ngài.

Đức Thánh Trần đang nhắc nhở con cháu hôm nay một cách thế sống : Hãy ngẩng cao đầu mà sống. Những kẻ ươn hèn, bạc nhươc không phải là, không được là con cháu của Trần Hưng Đạo! Những suy ngẫm ấy như tăng thêm sức mạnh và nghị lực cho chúng tôi trong cuộc chiến đấu chống lại “ trạng thái cũ, đang suy đồi nhưng được tập quán thần thánh hoá“. Cuộc chiến đấu còn gian nan, nhưng kìa, “sóng xô cuồn cuộn trôi về Biển Đông. Những người bất nghĩa tiêu vong, nghìn xưa chỉ có anh hùng lưu danh”.

Không dám nhận mình là anh hùng, chỉ dám lòng tự dặn lòng quyết không là người vong ân bội nghĩa với máu của dồng đội và đồng bào mình thấm đẫm trên từng thước đất của non sông gấm vóc cha ông để lại. Càng không thể để cho một cuộc chiến tranh cố tình bỏ quên vì sự vong ân bội nghĩa ấy. Đấy cũng là lời nguyền dưới chân tượng Đức Thánh Trần nhân ngày 17.2.

Xin mời mở dòng link dưới đây để thấy rõ điều đã viết ở bài này :

thấy rõ mồn một ai là ai đang ngự trị trên mảnh đất thiêng thấm đẫm máu Việt Nam này. Người ta đang cố cam kết giữ “tình hữu nghị“, không muốn để những người “ cùng chung ý thức hệ” phật lòng nên đã nhẫn tâm quay lưng lại với đồng chí đồng đội, cam lòng bỏ quên một cuộc chiến tranh xâm lược tàn khốc giết hại hàng chục vạn đồng bào chiến sĩ của mình“.

 

http://www.youtube.com/watch_popup?v=emVNHFg3ceA&feature=youtu.be

T.L.

Ảnh: 1 – Trước tượng đài Đức Thánh Trần, Sài Gòn; 2 – GS Tương Lai dõng dạc tuyên bố lý do buổi tưởng niệm (Boxitvietnam).

‘Trọng tài’ chống tham nhũng độc lập sẽ mạnh tay hơn

22 Th2

‘Trọng tài’ chống tham nhũng độc lập sẽ mạnh tay hơn

 Cố vấn chính sách của UNDP cho rằng, một cơ quan chống tham nhũng độc lập có thể áp dụng các biện pháp xử lý và thực thi pháp luật một cách mạnh tay, khách quan và vô tư hơn.

 

Ông Jairo Acuña-Alfaro, cố vấn chính sách về cải cách hành chính và chống tham nhũng, UNDP Việt Nam nhấn mạnh trên tờ Diễn đàn pháp luật Việt Nam một trong những điểm nhấn của năm 2012, đó là luật phòng, chống tham nhũng (PCTN) sửa đổi được thông qua. Trong đó, thay đổi căn bản nhất là không còn quy định về Ban chỉ đạo Trung ương về PCTN.

Đề cập công tác PCTN trong năm 2013, ông Jairo chỉ ra cần tăng cường tính “độc lập”, “tự quyết” của cơ quan chống tham nhũng.

Tách bạch vai trò “trọng tài”

Theo cố vấn của UNDP, việc sửa đổi Hiến pháp hiện nay là cơ hội tốt để cân nhắc những phương án củng cố cơ sở để các định chế chịu trách nhiệm thực thi pháp luật chống tham nhũng hoạt động hiệu quả.

 

Ông Jairo Acuña-Alfaro: Cần tăng cường tính tự quyết của cơ quan chống tham nhũng. Ảnh: Minh Thăng

 

Việc đưa Ban chỉ đạo TƯ về PCTN về thuộc sự chỉ đạo, điều hành của Bộ Chính trị và đưa Văn phòng Ban chỉ đạo về Ban Nội chính TƯ có thể là một cơ hội tốt để tăng cường tính độc lập của các định chế kiểm soát tham nhũng.

“Có thể nói một phần của việc tổ chức lại bộ máy như vậy xuất phát từ nhận thức rằng sẽ rất khó chống tham nhũng nếu như các định chế thực hiện chức năng này “vừa đá bóng, vừa thổi còi”. Để tách bạch được vai trò của ‘trọng tài’, cần trao tính độc lập cần thiết cho ‘trọng tài’ đồng thời làm rõ chức năng điều tra của cơ quan chống tham nhũng. Nếu không, cơ hội sẽ bị bỏ lỡ và việc tái cơ cấu thể chế không có ý nghĩa gì ngoài việc thay đổi địa chỉ nhận đơn thư tố cáo của người dân” – ông nhấn mạnh.

Về điểm này, theo ông, Việt Nam có thể tham khảo “Nguyên tắc Jakarta về các cơ quan chống tham nhũng” do nhóm đương kim và cựu lãnh đạo cấp cao các cơ quan chống tham nhũng trên thế giới cùng thảo luận và công bố. Những nguyên tắc đó là cơ sở quan trọng để cơ quan như Ban Nội chính TƯ có thể xem xét trong quá trình nâng cao tính độc lập của cơ quan chống tham nhũng.

Bên cạnh đó, Việt Nam là một thành viên tích cực của cộng đồng các quốc gia thành viên của Công ước Liên hợp quốc về chống tham nhũng (UNCAC). Điều 6 và điều 36 của UNCAC quy định về các cơ quan PCTN và các cơ quan chuyên trách có thể là căn cứ quan trọng để tăng cường hơn nữa “tính độc lập” cho các cơ quan chống tham nhũng.

UNCAC tôn trọng các hệ thống pháp luật của các quốc gia thành viên, song cũng quy định các cơ quan PCTN được trao “sự độc lập cần thiết nhằm giúp cho những cơ quan này có thể thực hiện được chức năng của mình một cách hiệu quả và không chịu bất kỳ sự can thiệp trái pháp luật nào”.

Vai trò người đứng đầu

Ông Jairo cũng đề xuất một cách để tăng cường tính độc lập cho cơ quan chuyên trách về PCTN, trong đó có cả Thanh tra Chính phủ, đó là không chỉ cơ cấu lại tổ chức mà còn củng cố cơ chế bổ nhiệm người đứng đầu cơ quan PCTN (về nhiệm kỳ, quyền hạn và nhiệm vụ).

Chẳng hạn, thay vì bổ nhiệm người đứng đầu cơ quan PCTN theo nhiệm kỳ của Chính phủ 5 năm một lần, người đứng đầu cơ quan PCTN có thể được bổ nhiệm cho một nhiệm kỳ dài hơn (10-15 năm), hoặc không theo nhiệm kỳ cố định của Chính phủ (ví dụ từ 2011-2015) mà sẽ được bổ nhiệm hai năm sau mỗi nhiệm kỳ Chính phủ mới và cũng giữ nhiệm kỳ 5 năm (ví dụ: từ 2013-2017) nhằm đảm bảo tính độc lập của vị trí này với những người đứng đầu Chính phủ.

Người đứng đầu cơ quan PCTN đã qua quy trình tuyển dụng dựa trên năng lực thực sự từ giai đoạn đầu vào. Các quyết định bổ nhiệm và miễn nhiệm người đứng đầu cơ quan PCTN phải do Quốc hội thực hiện thông qua một ủy ban đặc trách về bổ nhiệm nhân sự cao cấp.

Ông cũng nhấn mạnh, tăng cường tính độc lập là cần thiết để củng cố các cơ chế thực thi pháp luật. Một cơ quan chống tham nhũng độc lập có thể áp dụng các biện pháp xử lý và thực thi pháp luật một cách mạnh tay, khách quan và vô tư hơn.

Những biện pháp hình sự xử lý tham nhũng hiện nay thiếu hiệu quả không phải do không đủ mạnh, mà do chưa được thực thi đầy đủ, nghiêm túc.

Lý do đó cùng với cơ cấu tổ chức nhiều thứ bậc, tầng nấc hiện nay khiến cho các cơ quan chống tham nhũng gặp không ít trở ngại trong quá trình điều tra bên cạnh những yếu kém về quyền năng và năng lực cần thiết để điều tra các vụ tham nhũng.

Nói một cách hình tượng hơn, đó là các cơ quan chống tham nhũng có thể được ví như “những con hổ không răng”, và điều này cản trở việc thực thi pháp luật PCTN có hiệu quả trên thực tế.

PV (ghi)

 

“NHỮNG NGƯỜI KHỐN KHỔ” SAO KHÔNG MỌC TRÊN CÁNH ĐỒNG TEM PHIẾU ? – nguyentuongthuy

21 Th2

 

NHỮNG NGƯỜI KHỐN KHỔ” SAO KHÔNG MỌC TRÊN CÁNH ĐỒNG TEM PHIẾU ?

 Nguyễn Hoàng Đức

Mới đây, nước Pháp dựng lại vở opera “Những người khốn khổ”, tất cả mọi người như được say sưa sống lại đời sống của những nhân vật mang tâm hồn lớn. Tại sao lại mang tâm hồn lớn?  Vì các nhân vật, đàn ông, đàn bà, lương thiện, kẻ cắp, lưu manh ở xã hội nào cũng có, nhưng không thể có được những tâm hồn lớn chứa đựng bên trong con người thể xác giới hạn để chiêm nghiệm thành những nhân vật mang theo cả chiều kích của thời đại cũng như cuộc sống. Nhớ lại:

Giăng Văn Giăng ra khỏi tù với khuôn mặt lầm lỳ bặm trợn. Nhìn thấy một cậu bé cạo ống khói đang hân hoan tung đồng tiền vừa kiếm được, rồi đánh rơi nó, y liền dùng bàn chân to sụ  dẫm lên.

–    Ông có nhìn thấy đồng tiền của tôi không?

–    Không!

–    Xin ông nhấc chân lên, nó ở ngay dưới bàn chân ông.

–    Không có đồng tiền nào sất! Mày có cút đi không?!

Giăng Văn Giăng vào ngủ nhờ một nhà thờ, chưa bảnh mắt, y đã chuồn mang theo rất nhiều đèn và chân nến bạc. Cảnh sát bắt được y, dẫn quay về nhà thờ, chuyến này thì y rũ tù, vì lần trước chỉ đập kính ăn cắp mẩu bánh mì, y đã đi tù 18 năm, lần này thì tái phạm với số đồ ăn cắp giá trị gấp triệu lần.

–    Thưa cha, có phải kẻ này đêm qua đã ngủ nhờ tại nhà thờ không?

–    Đúng vậy!

–    Chúng tôi đã bắt được nó, và cả đồ nó ăn cắp nữa!

Bầu trời sụp đổ trước mắt Giăng Van Giăng. Nhưng ngay đấy y đã được chứng kiến một lòng nhân từ nâng ngược bầu trời lên:

–    À đó là những thứ tôi tặng anh ta! Anh ta đi sớm quá, tôi còn định tặng anh ta hai chân nến bằng vàng nữa…

Giăng Van Giăng cảm phục vô vàn, y bỗng thấy sự tham lam cướp giật đồng tiền duy nhất của cậu bé cạo ống khói nhỏ bé vớ vẩn làm sao. Từ sự ăn năn ấy y trở thành một người nhân từ hiếm có và thường xuyên gọi những cậu bé cạo ống khói đến nhà để tặng tiền coi như sự bù lấp lại cái đồng tiền mà y đã cướp. Một đồng tiền chụp giật đã đầu tư cả một lòng nhân hậu quảng ái. Quả là một trải nghiệm sâu xa hiếm thấy. Bao giờ văn học Việt Nam mới có cuộc đầu tư trải nghiệm đó? Chúng ta dù chưa có, nhưng bằng tem phiếu xin cho của mình, văn học mậu dịch lại trải nghiệm một giá trị khác hẳn.

1-     Xin Hội nhấc chân lên cho, hình như có một giải thưởng nằm dưới đế giầy của Hội?

–    Giải thưởng nào?

–   Rõ ràng nhiều người nhìn thấy Thế Kỷ Bị Mất của Phạm Ngọc Cảnh Nam lấp lánh và giá trị lắm mà?

–    Chẳng có cái gì giá trị hết nếu không có được con dấu của Hội chứng kiến!

–    Nhưng xin Hội cứ nhấc chân lên cho!

–    Chân này của Hội hay của các anh, các anh định chơi trò ném đá hả?

–    Không! Chúng tôi đâu có ném gì, chúng tôi chỉ xin Hội nhấc chân lên thôi mà?

–    Chúng ông có quyền, chúng ông không nhấc chân lên, xem đứa nào làm gì được?!

2-     Quần chúng bắt được tên Pê Đê giải đến Hội.

–    Thưa Hội, có phải tên này đã từng thi giải ở đây không?

–    Giải gì? Giải rút hay giải tỏa hay đi giải?

–    Có phải Hội ta chỉ có giải xin cho của mậu dịch không?

–    Này không có mậu dịch làm sao đánh thắng Pháp và Mỹ, cả Tầu nữa?

–    Hội đánh thắng ai là việc khác, nhưng có phải Hội đã tổ chức thi thơ mậu dịch mà tên Pê Đê này đã tham gia?

–    Đúng! Thì sao?

–    Có nhân chứng tố cáo, gã Pê Đê này ăn cắp tên gọi một tác phẩm nổi tiếng thế giới có tên là “Giờ thứ 25”.

–    Ây chết sao lại nặng lời như vậy, ăn cắp là người ta phải thò tay vào túi, chúng ta nên gọi là “đạo văn” thôi.

–    Đạo văn cái gì, ăn cắp thì bảo là ăn cắp, tại sao các ông cứ tìm cách nói nhẹ đi, chữ “đạo” dịch ra tiếng nước ngoài, nó lại thành “đường” hay “tôn giáo”, coi như các ông đã xàng xê thoát tội có đúng không?

–    Mà anh ta không thể nào ăn cắp được, vì chúng tôi sắp trao giải cao nhất cho anh ta mà!

–     Các anh có biết đồng lõa với ăn cắp thì cũng bị xử tội như ăn cắp không?

–    Đừng nặng lời thế, chúng tôi không những trao giải mà còn đang soạn thảo mấy dòng tham luận về tài nghệ văn chương của anh Pê Đê.

–    Sao không soạn một bài đánh giá tài năng  đàng hoàng mà soạn tham luận gì có vài dòng?

–    Cái này thì… cái này thì… vì chúng tôi quen viết văn vần dăm câu mấy điều nó quen rồi.

–    Tài năng ít sao còn bày đặt viết văn? Lại còn giải rủng lăng nhăng? Có phải các ông định dùng giải  để che lấp và bón mớp cho tài năng bé tẹo của mình?

–    Cái này thì…

–    Và có phải các ông định dùng giải để lấp liếm cả tội đạo văn trắng trợn?

–    Tại sao lại đạo văn?  Khi vị linh mục tha thứ cho Giăng Van Giăng thì tội ăn cắp đâu có thành. Vậy khi chúng tôi tha thứ cho anh Pê Đê thì tội của anh ta cũng đâu có thành?

–    Trình độ của các ông ốm yếu vậy sao? Dù vị linh mục có tha thứ thì tội ăn cắp của Giăng Van Giăng vẫn thành, chỉ có điều anh ta không bị phơi ra trước pháp luật mà thôi. Còn ở đây các ông đâu có sở hữu giá trị giải như vị linh mục giữ đồ của nhà thờ mà đòi tha thứ, thêm nữa các ông là tình nghi đồng phạm sao có thể tha thứ được. Ở đây, người tha thứ là nhân dân. Nhân dân chính là người bị các ông dùng con dấu đánh cắp giá trị và ý nghĩa của giải thưởng đấy!

3-     Hội cứ xoành xoạch gắp giải to giải bé cho nhau như vậy, mà văn học vẫn tép riu là cớ làm sao?

–       Vì chúng tôi thương nhau như Giăng Van Giăng thương những cậu bé cạo ống khói gọi vào cho mấy đồng tiền!

–       Tại sao các ông lại phải thương nhau?

–       Vì nước ta chiến tranh liên miên bị ức hiếp…

–       Tại sao các ông lại tự ví mình với những thằng bé cạo ống khói?

–       Chẳng lẽ tài năng văn thơ của chúng tôi nổi tiếng như vậy mà không ví được với những đứa cạo ống khói chăng?

–     Các ông nên nhớ, những đứa cạo ống khói là chúng phải thường xuyên leo cầu thang, phải trèo lên những ống khói là thứ kiến trúc cao nhất và khó nhất, vì thế chúng là đại biểu ưu tú của giai cấp công nhân. Còn các ông là ai? Có phải là tiểu nông, tiểu khí, tiểu chí, viết một bài tiểu luận mini không xong, viết cái gì cũng “một thoáng”, “một chốc”, có mỗi phương ngôn “chân đất mắt toét” cũng không hiểu, sáng tạo bằng cảm xúc tùy tiện, sao có thể ví với giai cấp cạo ống khói?

–       Tại sao chúng tôi không hiểu “chân đất mắt toét”?

–       Thì các ông trao giải cho Trường ca chân đất đấy. Chân đất là sức với lên mắt toét. Chân là danh từ. Đất cũng là danh từ. Hai từ có thể đứng độc lập với nhau. Còn “toét” thì là một thuộc từ, một tính từ không thẻ đứng độc lập, mà là toét miệng, toét lỗ, toét mắt… chữ toét không thể đứng độc lập. Khi người Việt nói “chân đất mắt toét” có nghĩa từ đôi chân người ta đã dự phóng lên cái nhìn ở đôi mắt. Đó cũng là quan điểm và tư duy. Vậy khi các ông chỉ dùng từ “chân đất” có phải còn ít tư duy hơn dân gian mù chữ?

–      Ôi chúng tôi làm thơ cho vui ấy mà! Đừng quan trọng hóa như vậy!

–      Như vậy các ông là văn học quần chúng!

–      Đúng! Nhưng hãy nể chúng tôi một tẹo vì chúng tôi là Hội văn học được cấp con dấu!

–      Các ông có muốn những con dấu đó là dấu củ khoai không?

–       Không, đời nào!

–      Vậy thì các ông phải gạn đục khơi trong giữ gìn phẩm chất cho con dấu đó!

–      Vâng vâng ! Đúng thế! Đúng thế… Chúng tôi sẽ cố mà.

–      Đó có phải câu bẻm mép mà người Việt vẫn bảo “tôi xin chừa, lần sau lại thế”?

–      Không… Ai cũng phải có liêm sỉ chứ! Không liêm sỉ làm sao sống được?!

–     Ông nhớ lấy nhé, chúng tôi sẽ chờ xem sự liêm sỉ của các ông lớn đến mức nào hay là vẫn cố tình trao giải và đồng lõa với kẻ cắp???

 .

NHĐ    19/02/2013

http://nguyentuongthuy2012.wordpress.com/2013/02/19/nhung-nguoi-khon-kho-sao-khong-moc-tren-canh-dong-tem-phieu/

viettrinh75@gmail.com

Sức mạnh ‘lá chắn thép’ Bastion trấn giữ biển Đông

21 Th2

Sức mạnh ‘lá chắn thép’ Bastion trấn giữ biển Đông

VnExpress.net

 
 

Việt Nam là nước thứ hai trên thế giới sở hữu Tổ hợp tên lửa phòng thủ bờ biển có khả năng tấn công mục tiêu xa đến 300 km và bảo vệ một tuyến bờ biển chống tác chiến đổ bộ của đối phương lên đến 600 km.

>> Bãi đỗ xe nguy hiểm nhất thế giới
>> Trung Quốc từ chối ra tòa quốc tế về vấn đề Biển Đông

Sự kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thị sát hệ thống tên lửa phòng thủ bờ biển Bastion-P ngày 18/2 vừa qua gây sự chú ý. Đoàn 681 Hải quân, Quân chủng Hải quân được trang bị Tổ hợp tên lửa bờ Bastion và Tổ hợp ra đa bờ Monolit-B. Bastion-P là một trong những hệ thống tên lửa phòng thủ bờ biển cơ động hiện đại nhất trên thế giới hiện nay và hiện chỉ có Hải quân Nga và Việt Nam sở hữu.

Tổ hợp tên lửa phòng thủ bờ biển Bastion Việt Nam đang sở hữu.

Cùng với các loại vũ khí hiện đại khác như các phi đội máy bay SU-27/30 tác chiến không và biển; tàu ngầm kilo phục kích dưới mặt nước; các loại tàu hộ vệ tên lửa cao tốc trang bị mạnh như Molniya ‘tia chớp’ và hộ vệ hạm tàng hình Gepard 3.9 tác chiến trên mặt nước; các hệ thống tên lửa có thể cất giấu trong các containner như Club-K hay Kh-35 đảm bảo yếu tố bí mật bất ngờ, nhất là tổ hợp tên lửa Bastion-P có sức mạnh hủy diệt ghê gớm… Có thể giúp Việt Nam xây dựng chiến lược ‘chống tiếp cận’ hết sức hữu hiệu trước các nguy cơ đến từ hướng biển, đồng thời tạo sức mạnh răn đe với bất kỳ kẻ thù nào dám manh động xâm phạm chủ quyền biển đảo của nước ta.

Tổ hợp tên lửa phòng thủ bờ biển Bastion được bắt đầu thiết kế và phát triển trong thời kỳ Xô Viết vào những năm 80. Nhưng chỉ vào thập kỷ đầu tiên của thế kỷ 21 mới được đưa vào trong biên chế và xuất khẩu ra nước ngoài. Một số tổ hợp đã được Việt Nam và Syria đặt mua. Khách hàng tiềm năng tiếp theo là Velezuela.

Đầu năm 2011, Hạm đội Biển Đen, Lữ đoàn pháo binh – tên lửa số 11 (tên gọi Anapa) nhận được tổ hợp tên lửa bảo vệ bờ biển cơ động thứ 3 “Bastion”. Hai tổ hợp trước đã được biên chế vào lữ đoàn vào năm 2010. Lữ đoàn 11 được trang bị trong biên chế trước đây là: Pháo tự hành phòng thủ bờ biển SU-130mm A-222 và tổ hợp tên lửa chống tàu “Redoubt”.

Đây là tổ hợp vũ khí rất mạnh, một trong những tổ hợp tên lửa bảo vệ bờ biển tốt nhất, có khả năng cơ động cao, sử dụng tên lửa chống tàu có tốc độ siêu âm 3M55 “Yakhont” (“Onyx”).

Tổ hợp tên lửa Bastion.

Tổ hợp tên lửa bảo vệ bờ biển cơ động Bastion có khả năng tiêu diệt tất cả các tàu chiến, tàu vận tải, tàu xuống các loại, tấn công các mục tiêu đơn lẻ hoặc tấn công các cụm tầu thuyền chiến đấu, đồng thời có thể tấn công các cụm binh lực đổ bộ đường biển, đường không, các cụm binh lực trang bị nặng cho các hoạt động đột phá. Tổ hợp có thể hoạt động trong điều kiện hỏa lực đối phương rất mạnh, khả năng gây nhiễu điện từ và chế áp điện tử của đối phương cao nhất. Tổ hợp tên lửa Bastion có khả năng tấn công mục tiêu xa đến 300 km và bảo vệ một tuyến bờ biển chống tác chiến đổ bộ của đối phương lên đến 600 km.

Biên chế của tổ hợp: Tên lửa chống tàu K-130 “Yakhont” trong các thùng phóng dạng container; Xe phóng đạn (SPM K340P) trên thân xe Kamaz- 43101, với biên chế kíp xe là 5 chiến sĩ, hoặc trên xe MZKT-7930 kíp xe 3 người; Xe điều khiển tên lửa MBU K380P trên thân xe MZKT-65 273 với kíp xe điều khiển là 4 người; Thiết bị quản lý thông tin kỹ thuật đầu đạn tên lửa với thiết bị điều khiển bay trên tên lửa đất đối biển; Hệ thống điều khiển hỏa lực tự động ASBU; Tổ hợp trang bị hậu cần kỹ thuật; Xe vận tải và nạp đạn TLV K342P được trang bị cần cẩu có trọng tải 5,9 tấn dùng để tiếp đạn cho xe K340P; Xe hỗ trợ trực sẵn sàng chiến đấu; Hệ thống huấn luyện; Hệ thống máy bay trực thăng chỉ thị mục tiêu.

Bên cạnh cấu hình Tổ hợp nêu trên, còn thiết bị hỗ trợ ngắm bắn như: Hệ thống ra-đa ngắm bắn bờ biển tự hành Monolit-B, hay hệ thống ngắm bắn đường không 1K130E (gồm ra-đa Oko băng sóng đề-xi-mét gắn trên máy bay trực thăng Ka-31).

Biên chế tiêu chuẩn của tổ hợp Bastion: 4 ống phóng tên lửa thẳng đúng trên hai xe vận tải-bệ phóng đạn “Yakhont”. kíp lái 3; 1-2 xe điều khiển hỏa lực (kíp lái 5 người); 1 xe hỗ trợ trực sẵn sàng chiến đấu; 4 xe vận tải nạp đạn; Bổ sung cho tổ hợp Bastion có thể có rada tìm kiếm và và phát hiện mục tiêu tầu trên mặt biển, chỉ thị mục tiêu Monolit B trên xe, tầu cơ động và trên máy bay trực thăng chiến đấu.

Thời gian triển khai sẵn sàng chiến đấu 5 phút. Sau đó Tổ hợp có thể tấn công liên tục 8 tên lửa. Cơ số đạn của tổ hợp: max 24 tên lửa “Yakhont” cho 2 bệ phóng. Thời gian phóng liên tiếp là 2,5s cho một tên lửa. Sau khi triển khai sẵn sàng chiến đấu, Tổ hợp sẽ trực chiến đấu trong vòng 24 tiếng không cần sự hỗ trợ của tranh bị dự phòng. Thêm xe hỗ trợ trực sẵn sàng chiến đấu là 30 ngày. Thời gian khai thác sử dụng tổ hợp 10 năm.

Sơ đồ tác chiến của hệ thống tên lửa chống tầu Bastion-P.

Tên lửa chống tàu “Yakhont” (“Onyx”) được thiết kế và chế tạo theo sơ đồ khí động học với những cách hình thang vuông gấp lại được và mở ra khi phóng, để ổn hướng và điều hướng, đồng thời các van điều hướng luồng phụt, tại phần đáy đạn và hệ thống tạo luồng hút tại chóp mũi đạn, giúp đạn tên lửa tự ổn định và xoay theo hướng phóng dự kiến. Tên lửa có hệ thống dẫn đường tổ hợp (hệ thống đạo hàng quán tính và hệ thống tự dẫn radar ở giai đoạn cuối của quỹ đạo bay của tên lửa. Tên lửa dùng động cơ phản lực công xuất lớn, bay với tốc độ siêu âm (động cơ phản lực dòng khí thẳng với ống phóng tăng tốc sử dụng thuốc phóng dạng rắn. Động cơ có bộ phận nạp khí đồng trục ở đầu tên lửa và ống chụp đầu tên lửa hình nón.

Thông số kỹ thuật tên lửa “Yakhont” (“Onyx”): Chiều dài: 8,0 m; Đường kính: 0,70 m; Sải cánh: 1,7 m; Khối lượng: 3000 kg; Ống phóng container kín chiều dài: 8,9 m; Đường kính: 0,72 m; Khối lượng với ống phóng container TNS: 3.900 kg; Khối lượng đầu đạn: 200 kg; Tốc độ trên cao: 750 m/s (2,6 М); Tốc độ trên mặt nước tầm thấp: 680 m/s (2 М); Tầm bay của tên lửa: Khi tên lửa bay với tầm cao thay đổi theo quỹ đạo bay: (Giai đoạn đường bay cuối- 40 km)- 300 km; Khi tên lửa bay thấp với tầm bay cao là: 15 m – 120 km; Tầm bay cao của tên lửa 10-14.000 m; Động cơ phản lực: SPVRD; Lực đẩy: (кН) 4000; Khối lượng dầu T-6, 200 kg; Ống tăng tốc phản lực: Thuốc phóng dạng rắn; Khối lượng động cơ phản lực, 500 kg.

Hệ thống điều khiển: Trong giai đoạn bay hành trình – Đạo hàng quán tính; Trong giai đoạn cuối của quỹ đạo – dẫn đường bằng radar đơn xung, hoạt động trong mọi điều kiện thời tiết; Tầm phát hiện mục tiêu của radar: 50 – 70 km; Góc tìm kiếm và phát hiện mục tiêu ± 45°; Thời gian sẵn sàng hoạt động của radar khi bật: 2 phút; Khối lượng của radar – 85 kg; Điều kiện hoạt động của radar tự dẫn – biển động cấp 7.

Những đặc điểm kỹ chiến thuật của tên lửa “Yakhont” (“Onyx”): Tấn công mục tiêu ngoài đường chân trời; Chế độ tự động hóa hoàn toàn (bắn – quên); Có nhiều quỹ đạo bay khác nhau (thấp; cao và thấp); tốc độ bay siêu âm trên tất cả các tầm bay khác nhau; Khó nhận biết bằng radar trên boong tầu do sử dụng công nghệ tàng hình (stealth); Có thể sử dụng trên mọi phương tiện mang: tầu nổi, tầu ngầm và các phương tiện phóng trên mặt đất.

Tên lửa chống tàu “Yakhont” (“Onyx”) lúc đầu được chế tạo như một tên lửa đa dụng, được lắp trên máy bay, tàu chiến nổi, tàu ngầm, đồng thời trên các bệ phóng trên mặt đất: Tổ hợp tên lửa bảo vệ bờ biển Bastion; Tàu ngầm dự án 885 “Ash”;
Tàu phóng tên lửa cỡ nhỏ dự án 1234.7 “Rolling”; Các tàu tuần biển dự án 22350 “Đô đốc Gorskov”, kế hoạch đóng 20 chiếc tàu loại này (10 tàu trong 10 năm).

Sơ đồ hoạt động của tên lửa chống tàu Yakhont.

Nguyên tắc hoạt động của tên lửa “Yakhont”

Sau khi tên lửa được phóng khỏi ống phóng, động cơ tăng tốc sử dụng nhiên liệu rắn khởi động, ống khởi động được đặt trong buồng đốt của động cơ tên lửa, trong vòng vài giây, ống tăng tốc sẽ tăng tốc tên lửa lên đến 2M. Sau khi cháy hết, ống tăng tốc được đẩy ra ngoài bằng luồng khí và bắt đầu hoạt động của động cơ hành trình chính. Động cơ đẩy tên lửa bay với tốc độ 2,5M theo quỹ đạo đường đạn đã được nạp trong máy tính trên tên lửa.

Radar tự dẫn trên đầu đạn có thể khóa mục tiêu như tầu tuần dương trên khoảng cách đến 75 km. Sau khi phát hiện và khóa mục tiêu. Máy tính sẽ hạ độ cao của tên lửa xuống còn 5-10 m so với mặt nước biển, làm giảm đến tối thiểu khả năng đánh chặn của hệ thống phòng không trên tầu đối phương trong trường hợp địch phát hiện ra.

Chế độ hạ độ cao bay của tên lửa thấp hơn độ cao phát hiện của radar làm gián đoạn khả năng bám tên lửa của các loại vũ khí phòng không, tốc độ siêu âm và độ cao thấp trong giai đoạn bám và tự dẫn tấn công mục tiêu làm cho đối phương không thể chặn đánh được tên lửa.

Lần thứ hai radar được bật lên để bắt mục tiêu trong giai đoạn cuối, dẫn đường và đưa tên lửa vào mục tiêu. Thời gian ngắn và tầm xa của radar cho phép sử dụng các radar đơn xung có độ chính xác không cao. Lần bật radar thứ nhất ở độ cao cho phép xác định mục tiêu, lựa chọn mục tiêu của từng tên lửa theo cụm tàu và loại trừ các mục tiêu giả. Đây là tính năng rất hiệu quả của Yakhont. Tương tự như máy bay cảm tử của Nhật trong thế chiến thứ 2, vụ tấn công của tên lửa Yakhont với số lượng lớn đảm bảo khả năng tiêu diệt các tàu xuồng rất cao. Và do tốc độ cao > 2M. Khả năng tiêu diệt tên lửa ở tầm gần là không thể.

Một trong những đặc trưng của Yakhont là chương trình phần mềm nhân tạo chạy trên máy tính đầu đạn. Nó cho hiệu quả chiến đấu rất cao khi bắn loạt tên lửa. Trong trường hợp bị tấn công ồ ạt với số lượng lớn các tàu, chương trình trên đầu đạn tự chọn và đánh giá độ quan trọng của mục tiêu, lựa chọn tọa độ và phương thức tấn công. Đồng thời, chương trình cũng lựa chọn khả năng chống lại tác chiến điện tử và lựa chọn phương án tránh góc bắn của hỏa lực phòng không đối phương để tấn công tầu.

Khi tiêu diệt mục tiêu trong đội hình, các tên lửa còn lại chuyển hướng sang các mục tiêu khác, loại trừ khả năng 2 tên lửa cùng tiêu diệt một mục tiêu. Tính năng chiến thuật này được đảm bảo bằng máy tính trên tên lửa có hình ảnh của các loại tàu và các thông số khác, cho phép xác định loại cụm tàu và tàu (vận tải, tuần dương, tầu tuần tiễu, tầu sân bay, và tàu xuồng của lực lượng đổ bộ biển, từ đó tấn công mục tiêu quan trọng nhất).

Trong điều kiện phát triển sức mạnh và khả năng sẵn sàng chiến đấu của Hải quân, các tổ hợp tên lửa này cho phép bảo vệ vững chắc vùng biển, bờ biển của quốc gia. Đồng thời, cũng phải sử dụng tác tổ hợp tên lửa có tầm bắn gần, dưới 120 km Bal-E, tên lửa chống tầu Club-M có tầm bắn đến 150 km. Đồng thời phát triển các loại pháo tự hành bờ biển, tạo thành hệ thống phòng thủ lớp vững chắc vùng bờ biển.

Theo Tiền Phong

>> Thiên thạch Nga biến thành ‘vàng mười’
>> Trung Quốc từng định dùng máy bay không người lái ở Myanmar

Nén hương nhân 300 năm ngày sinh QUAN NỘI SAI HOÀNG NGŨ PHÚC – BVB

21 Th2

Nén hương nhân 300 năm ngày sinh QUAN NỘI SAI HOÀNG NGŨ PHÚC

 
 
Bài “Võ sáo” tại Lễ hội kỷ niệm Khởi nghĩa nông dân
Yên Thế  (Bắc Giang) 2012
 
    * BÙI VĂN BỒNG
 
BVB – Bước sang đầu năm 2013, năm con Rắn đen già nua vào kỳ lột xác, lại trùng với kỷ niệm 300 năm ngày sinh của quan Nội sai Hoàng Ngũ Phúc. Có một ‘sự cố’ là một vị thạc sĩ, Đại biểu Quốc hội, cùng họ và có cái tên na ná như ông đương danh Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước bị thiên hạ ném đá tới tấp vì “thần khẩu hại sắc phàm”.
 
            Trong lịch sử Việt Nam, danh tướng thời Lê Trung Hưng Hoàng Ngũ Phúc hay Hoàng Ngũ Phước (1713-1776). Hoàng Ngũ Phúc xuất thân là hoạn quan, nổi tiếng là người có nhiều mưu kế. Trước ông giữ chức tả thiếu giám, sung giữ chức nội sai trong Hình phiên. Ông quê ở xã Phụng Công, huyện Yên Dũng, (hiện nay là thôn Tân Phượng, xã Tân Mỹ, huyên Yên Dũng (Bắc Giang). Hoàng Ngũ Phúc có công lớn trong việc đánh dẹp các cuộc  khởi ngĩz nông dân Đàng Ngoài và là tổng chỉ huy cuộc nam tiến đánh Đàng Trong, mở mang đất đai Bắc Hà tới  Quảng Nam.
 
 
         Trước đây, tôi đã nghe danh của ông trong lịch sử, một tướng dũng mãnh, có tài thời Hậu Lê. Đầu tháng 6 năm ngoái, trong bài tham luận của đại biểu Quốc hội, nhà sử học Dương Trung Quốc “Nhà nước gặp nhiễu sự, dân còn giúp nước?”, trong đó có trích dẫn câu nói nổi tiếng của quan Nội sai Hoàng Ngũ Phúc: “Nước lấy dân làm gốc, nước bình yên, nước hãy để dân yên. Dân lấy nước làm lòng, khi nhiễu sự dân ra gánh vác”.
             Tôi được biết, Hoàng Ngũ Phúc có công lớn với triều vua thời Lê Trung Hưng, trước đây ông đã từng giữ chức tả thiếu giám, sung giữ chức nội sai trong Hình phiên.
            Có lẽ, trong lịch sử Việt Nam, ngoài Lý Thường Kiệt, chỉ có Hoàng Ngũ Phúc (Quận Việp), là tướng xuất thân từ hoạn quan có tài kiêm văn võ và có nhiều quân công nhất. Tuy nhiên, do thành tích của ông chỉ trong nội chiến, mà lại chủ yếu “chiến” với phong trào nổi dậy khởi nghĩa của nông dân để phò vua Lê, vỗ về chúa Trịnh, nên người đời sau ít nhắc đến. Còn Lý Thường Kiệt lập công trong chống ngoại xâm nên Lý Thường Kiệt nổi tiếng hơn ông.
             Các thế hệ sau này cũng được truyền thông là ông làm tướng nghiêm túc, cẩn trọng, có uy tín. Khi lâm trận, ông là người quả đoán. Những người trưởng thành dưới tay ông như Hoàng Đình Bảo, Nguyễn Hữu Chỉnh sau đều là những người nổi tiếng, ngang dọc thiên hạ, dù đều không được trọn vẹn như ông. Sở dĩ ông được trọn vẹn toàn danh, ngoài hoàn cảnh khách quan (khi thế nước Đàng Ngoài còn mạnh) còn do ông là người biết ứng xử, tiến lui đúng lúc không chỉ trong chính trường mà cả ngoài chiến trường, không mang dã tâm như các hoạn quan Triệu Cao đời nhà Tần, Ngụy Trung Hiếu đời nhà Minh trong lịch sử Trung Quốc. Về cuối đời, lối sóng phục thiện và những lời sám hối của ông lại được công tâm của người đời ghi nhận. Bản tính khiêm tốn, thành thực đối đã với người khác hết lòng trung tín, thưởng phạt quân sĩ nghiêm minh. Là người cầm quân dày dặn hơn 30 năm ngoài chiến trường, có lẽ hơn ai hết ông tự hiểu sức quân Trịnh khi tiến vào tới Quảng Ngãi như dây cung đã trương hết cỡ, không thể cố giành đất phương Nam, vì thế ông chủ động nhường Quảng Nam cho Tây Sơn hy vọng làm thoả mãn Tây Sơn.
           Không chỉ là người có công ổn định tình hình Bắc Hà, ông còn có công mở mang đất đai Bắc Hà xuống phía Nam, lần đầu tiên đánh bật chúa Nguyễn khỏi đất Thuận-Quảng, khôi phục lại cương thổ nhà Hậu Lê như thời Lê Sơ, điều mà bao thế hệ chúa Trịnh trước chưa làm được. Nhưng dường như cũng chỉ có ông là người hiểu mình và hiểu người, biết lui tiến ngoài mặt trận.
            Sau khi các tướng thế hệ ông và Bùi Thế Đạt mất, cha con chúa Trịnh quá say sưa vì chiến thắng, sinh kiêu ngạo, các tướng kế tục buông lỏng việc quân sự nên không giữ được cương thổ ông đã mở mang và cơ đồ họ Trịnh tiêu tan nhanh chóng. Ít ra Bắc Hà sẽ được bảo tồn lâu hơn. Một khi Tây Sơn không đánh chiếm được Bắc Hà, sẽ không phải phân tán lực lượng ra Bắc và khó có thể khẳng định họ Nguyễn còn cơ hội phục hồi ở Nam bộ hay không.
            Ông lo hết lòng phò vua Lê, chúa Trịnh, nhưng từ khi Trịnh Giang cầm quyền, chính sự Bắc Hà bắt đầu suy. Chúa Trịnh Giang tiêu dùng xa xỉ, thả cửa cho địa chủ cường hào ác bá chiếm đoạt ruộng đất, ức hiếp dân cày, thuế má một ngày một nhiều, sưu dịch một ngày một nặng khiến nhân dân Đàng Ngoài vô cùng cực khổ. Do đó nông dân Đàng Ngoài đồng loạt đứng lên khởi nghĩa.
             Từ năm 1737, nhiều cuộc khởi nghĩ nông dân liên tiếp nổ ra như: Nhà sư Nguyễn Dương Hưng nổi dậy khởi nghĩa ở Tam Đảo, Vũ Đình Dung nổi dậy ở Ngân Già (nên bị gọi là giặc Ngân Già), hậu duệ nhà Mạc (đã bị đổi họ) là Nguyễn Cừ, Nguyễn Tuyển cùng Vũ Trác Oánh nổi dậy ở Hải Dương. Theo “Lê Triều dã sử”, Nguyễn Cừ và Nguyễn Tuyển tin theo sấm Trạng Trình: “Phá điền thiên tử xuất, bất chiến tự nhiên thành” (Vỡ ruộng thiên tử ra, không đánh tự nhiên thành) nên dựng cờ khởi nghĩa. Tiếp đến là các cuộc khởi nghĩa của Nguyễn Danh Phương, Lê Duy Mật, Nguyễn Dương Hưng; nổi bật nhất là cuộc khởi nghĩa của Hoàng Công Chất, Nguyễn Hữu Cầu, tiếp tục tập hợp lực lượng và trở thành hai cánh quân khởi nghĩa lớn và làm hao binh tổn tướng của chúa Trịnh nhiều hơn cả.
           Ngoài những cuộc khởi nghĩa trên còn một số khởi nghĩa khác. Phong trào khởi nghĩa trải rộng khắp Bắc bộ vào tới Thanh Hóa, Nghệ An. Các cuộc khởi nghĩa phần đông lấy tiếng “phù Lê diệt Trịnh” làm cớ. Nhân dân mặt đông nam mang bừa vác gậy đi theo quân khởi nghĩa, toán nào đông thì kể có hàng vạn người, toán nào ít thì cũng có đến hàng trăm hàng nghìn người, rồi đi cướp phá ở các hương thôn và vây các thành ấp, quân triều đình đánh dẹp không được.
 
 
Nghi môn và đền thờ Quận Việp (Hoàng Ngũ Phúc)
 ở Tân Mỹ, Yên Dũng (Bắc Giang)                                                           
             Trong cung, Trịnh Giang suy thoái đạo đức, lối sống, sa vào tiền và gái, nhất là xa xỉ tư thông với cung nữ của cha, lại bị sét đánh hụt nên tin theo lời hoạn quan, làm nhà hầm ở luôn dưới đất để tránh sét, còn việc chính trị thì để cho các hoạn quan là bọn Hoàng Công Phụ chuyên quyền làm bậy. Trước tình hình đó, gia tộc họ Trịnh quyết định phế truất Giang, lập em Giang là Trịnh Doanh lên ngôi năm 1740. Là người có tài, Trịnh Doanh bắt đầu chỉnh đốn tình hình trong nước, ra tay đánh dẹp các cuộc khởi nghĩa.
           Điều đã được ghi rõ trong sử sách là ông, quan Nội sai Hoàng Ngũ Phúc, đã có công đem binh dẹp cuộc khởi nghĩa nông dân của Nguyễn Hữu Cầu (Quận He). Vì ngày thường cướp được thóc gạo của thuyền buôn, đem cho dân nghèo, cho nên Quận He đi đến đâu cũng có người theo, muốn lấy bao nhiêu quân lương cũng có. Nguyễn Hữu Cầu được các sử gia đánh giá là người kiệt hiệt, nhiều mưu mẹo nhất trong số các thủ lĩnh khởi nghĩa lúc đó. Có khi bị vây hàng mấy vòng, ông chỉ một mình một ngựa phá vây ra, rồi chỉ trong mấy ngày lại có hàng vạn người đi theo.
            Tôi đọc sử ghi lại, biết ông đã hết lòng phù chúa Trịnh, đi dẹp các cuộc khởi nghĩa của nông dân. Dân khổ cực, oan khốc quá, phải đi đấu tranh giành quyền sống giữa thời của chế độ phong kiến mục nát, tham tàn, ông rất hăng hái phụng mệnh vua chúa đi dẹp loạn. Để chứng minh là một “trung thần”, ông đã mưu trí vây quân khởi nghĩa của quận He ở núi Đồ Sơn, buộc Nguyễn Hữu Cầu phải phá vây ra, rồi chớp thời cơ cho quân khởi nghĩa đánh về đánh lấy thành Kinh Bắc. Trấn phủ là Trần Đình Cẩm và Đốc đồng là Vũ Phương Đề đánh thua ở Thị Cầu phải bỏ ấn tính mà chạy; ở Thăng Long, được tin ấy rất lấy làm báo động. Ông liền đem binh về, cùng với Trương Khuông lấy lại thành Kinh Bắc, nhưng thế Nguyễn Hữu Cầu vẫn mạnh, phá quân của Trương Khuông ở làng Ngọc Lâm (thuộc huyện Yên Dũng), đuổi quân của quan thống lĩnh Đinh Văn Giai ở Xương Giang (thuộc huyện Bảo Lộc) rồi lại về vây dinh Thị Cầu. Trịnh Doanh sai Hoàng Ngũ Phúc và Phạm Đình Trọng đem binh đến đánh bại Hữu Cầu ở Xương Giang. Năm 1751, Phạm Đình Trọng đem quân vào đánh phá trại. Hữu Cầu chạy đến làng Hoàng Mai thì bị bắt, đóng cũi đem về nộp chúa Trịnh và bị hành hình. Tương truyền trước khi chết ông có làm bài thơ “Chim trong lồng” nổi tiếng: “… Mặc bay đông ngữ, tây đàm / Chờ khi phương tiện dứt dàm vân lung / Bay thẳng cánh muôn trùng tiêu Hán / Phá vòng vây làm bạn kim ô / Giang sơn khách diệc tri hồ?”. Đến năm 1751, cơ bản các cuộc khởi nghĩa bị dẹp yên, chỉ còn Lê Duy Mật và Hoàng Công Chất dựa vào nơi xa xôi, hiểm yếu vẫn cầm cự được tới đầu thời Trịnh Sâm.
           Ông cũng đã lập công với chúa Trịnh là đánh bại quân Tây Sơn vào tháng 2-1775 ở Cấm Sa (Quảng Nam). Nhưng ông cũng khá thức thời là khi ở tuổi 62 sức đã yếu, lại bị bệnh, nên tháng 7 năm 1775, cùng lúc bệnh dịch hoành hành, lại nghe tin Nguyễn Huệ thắng quân Nguyễn chiếm lại Phú Yên, quận Việp án binh lại. Ông biết Tây Sơn đã đủ thực lực đứng vững, quân Trịnh không thể diệt được, nhất là khi quân của ông đi xa nhà đã mệt mỏi và phát dịch bệnh. Theo đề nghị của Nguyễn Nhạc, ông đã phong chức cho Nguyễn Huệ làm “Tây Sơn hiệu tiền tướng quân”. Biết mình không thể đương nổi việc quân nữa, tháng 9 năm đó ông bí mật bàn với các tướng rút quân về. Hai tướng văn là  Nguyễn Nghiễm ( cha của Nguyễn Du) và Nguyễn Lệnh Tân bàn nên rút về Quảng Nam, và đặt quan trông giữ phần lãnh thổ chiếm được. Còn ông ệp chủ trương rút hẳn về Thuận Hóa, vùng đất Quảng Nam sẽ tính sau. Ông sai người cầm thư đi gấp về Thăng Long xin ý kiến Trịnh Sâm. Trịnh Sâm xưa nay rất tin tưởng ông nên tán đồng đề nghị của ông. Quân Trịnh rút khỏi Quảng Ngãi lui hẳn về Phú Xuân.
               Nhờ công lao đánh dẹp các cuộc khởi nghĩa, Hoàng Ngũ Phúc được phong làm Việp quận công, thường gọi là Quận Việp. Năm 1754, Thượng thư bộ Binh Phạm Đình Trọng chết sớm, Hoàng Ngũ Phúc trở thành vị tướng quan trọng nhất của triều đình. Sau đó ông xin từ chức về hưu, được phong làm quốc lão. Cuối đời, ông đã nhận ra rằng: Thực chất các cuộc khởi nghĩa vẫn có tính độc lập và chúa Trịnh, bên cạnh việc điều chỉnh chính sách để giảm bớt gánh nặng cho dân, đã biết cách tận dụng điểm yếu này để tiêu diệt từng cuộc khởi nghĩa. Việc Trịnh Doanh, tại từng thời điểm, cho thủ lĩnh này hay thủ lĩnh khác giảng hoà, phong chức chính là cách chia bó đũa để bẻ từng chiếc.
               Tôi nhắc lại sự bùng phát rầm rộ và diễn biến liên tục các cuộc khởi nghĩa của nông dân Đàng Ngoài vào thời Trịnh Giang, xuất phát từ nỗi bất bình của nhân dân bị bóc lột bần cùng. Tuy nhiên, theo các nhà sử học, sau đó các cuộc khởi nghĩa không có được sự liên hợp cần thiết để đủ sức đánh đổ chính quyền Lê -Trịnh. Và cũng xin nhắc lại điều ông nói là chuẩn xác: “Nước lấy dân làm gốc, nước bình yên, nước hãy để dân yên. Dân lấy nước làm lòng, khi nhiễu sự dân ra gánh vác”. Quan niệm của ông như vậy là đi đúng nghĩa khí nông dân nước Việt: “Có áp bức, có đấu tranh, đấu tranh để giành quyền sống, quyền làm người, quyền mưu cầu hạnh  phúc, đi tới ước mơ công bằng xã hội”.
              Có điều, chiến công truy dẹp khởi nghĩa nông dân của ông chẳng mấy ai ca ngợi. Ông dùng hết tài trí, sức lực vì sự “trung quân”, nhưng nếu xét cho cùng ông chưa phải là nhà “ái quốc”. Đúng ra, hoàn chỉnh tài đức của quan lại thời đó là phải đạt được cả hai tiêu chuẩn “trung quân và ái quốc”. Đã “ái quốc” thì phải biết thương dân, nhất là nông dân nghèo cần lao, chịu nhiều tầng áp bức của xã hội thời đó.
                Năm ngoái, năm thứ 12 của thế kỷ 21 này, có những vụ được gọi là “nông dân nổi dậy”, tuy không đến mức như khởi nghĩa ngày xưa, nhưng cũng là sự đấu tranh giữa cường quyền với lợi ích thiết thân, lợi ích hính đáng, cũng là sự đấu tranh cho công  bằng xã hội mang hình thức dân chủ, với các vụ đã làm rung động cả nước như: Tiên lãng, Văn Giang, Vụ Bản, Dương Nội, Cần Thơ…Nếu ông được người có chức quyền ra lệnh đàn áp nông dân chỉ vì nhóm lợi ích của quan quyền, của đại gia, liệu ông có vì hai chữ “trung quân” mà thẳng tay đàn áp nông dân nghèo hèn hay không? Cho nên, người ta vẫn nói, đấng minh quân, quan hiền đức  “chấp lệnh tại triều, hành sự tại tâm”. Cũng do đi dẹp nhiều cuộc khởi nghĩa nông dân mà về cuối đời ông mới đúc kết được câu nói: “Nước lấy dân làm gốc… hãy để dân yên…”. Ông lưu danh hậu thế không phải vì những chiến công dẹp loạn, chiến công “chuyên chính với dân nghèo không ruộng đất”; những chiến công ấy đã có chúa Trịnh lộng quyền, lấn át vua ghi nhận, mà có lẽ bởi câu nói đúc kết chân lý ấy mà hậu thế nhớ đến ông. Quả là “hùm chết để da, người ta chết để tiếng”.
               Ông xa cõi trần đã 237 năm rồi, năm nay lại đúng vào 300 năm ngày sinh của ông, cho dù ông đã “trung quan” đến mức như “ngu trung”, gắng sức lập công phò Lê vệ Trịnh,  đàn áp các cuộc khởi nghĩa của nông dân, đánh Nam dẹp Bắc trong các cuộc tranh giành đất đai và quyền bính, nhưng câu nói của ông về lòng dân với nước vẫn còn nguyên giá trị cho đến hôm nay và mai sau.
            Đáng buồn là Hậu duệ đời nay của ông cũng có một nghị Phước khoe khoạng bằng thạc sĩ nhưng chưa có câu nói nào được thiên hạ ghi nhận, mà chỉ giỏi khoa môi múa mép phát ngôn bừa bãi như kẻ tâm thần. Ông Dương Trung Quốc, cho dù biết quan Nội sai Hoàng Ngũ Phúc chỉ có công với triều chính, nhưng lại có tội với nông dân nghèo, cũng lọc ra câu nói có giá trị của ông để minh truyền hậu thế. Vậy mà nghị Hoàng Hữu Phước nay lại chửi ông Dương  Trung Quốc như chửi mất gà! Ai nói ra cái căn bệnh tâm thần của ông nghị Phước đều bị hắn ta chửi tuốt, kể cả đài BBC, báo Tuổi trẻ…
              Nhưng dù sao, nhân kỷ niệm 300 năm ngày sinh của ông, kính chúc hương hồn của ông siêu thoát và có linh thiêng thì giúp cho xã hội Việt Nam sớm dẹp được nhanh gọn lũ quan tham khoác áo “cộng sản”; dẹp “một bộ phận không nhỏ có chức có quyền” suy thoái,biến chất; dẹp các a dua, a tòng sống cơ hội, hãnh tiến mà gian xảo như Hoàng Hữu Phước, Hoàng Quang Thuận, Trần Đăng Thanh, Nguyễn Thanh Tú … gây lắm nhiễu sự, để nước Việt có một thể chế chính trị-xã hội thực sự dân chủ, công bằng, văn minh; để dân Việt được sống và mở mặt thẳng mày với thiên hạ. Bài viết này xin được coi như bông hoa kỷ niệm  ngày sinh nhật của ông, cũng coi như nén nhang thắp viếng lăng mộ của ông.
 
BVB

Triều Tiên tung video ‘nhấn’ Obama ‘chìm’ trong biển lửa – SM

21 Th2

Triều Tiên tung video ‘nhấn’ Obama ‘chìm’ trong biển lửa

Chỉ 2 tuần sau khi phát hành video giả tưởng thành phố New York bị tên lửa hạt nhân oanh tạc, Triều Tiên lại tung một video khác mô phỏng cảnh Tổng thống Mỹ Barack Obama và các binh lính Mỹđang “tắm” trong biển lửa.

Ngoài hình ảnh Tổng thống Obama và binh lính Mỹ “vật lộn” trong biển lửa nhờ hiệu ứng lửa cháy khá đơn giản, đoạn video tuyên truyền được trang web Uriminzokkiri của Triều Tiênđăng trên Youtube ngày 17/2 chủ yếu làm nhiệm vụ gửi đi những dòng thông điệp được viết trên nền ảnh và âm nhạc hào hùng, bi tráng của game Scrolls Elder Oblivion.
 
 
 Thông điệp chỉ rõ: Triều Tiên đã thành công trong vụ thử nghiệm tên lửa hạt nhân lần thứ 3 bất chấp các hành động ngăn cản và trừng phạt ngày càng bất công của Mỹ. Thông điệp cũng đề cập tới việc nước Mỹ không tôn trọng các nước khác và không hề bình đẳng như cam kết.
 
Trang web NorthKoreaNews.org cũng cho hay video lần này chính là là một tuyên bố tham chiến của Bình Nhưỡng đối với Washington. Bởi trong video có xuất hiện thông điệp: “Những cáo buộc của Mỹ – một đất nước sử dụng luật rừng như quốcpháp đềuvô nghĩa. Thử nghiệm tên lửa hạt nhân cao cấp của Triều Tiên để chống lại đế quốc xâm lược Mỹ là một loại vũ khí bảo vệ chủ quyền”.
 
Phần cuối đoạn video còn chiếu các hình ảnh thuật lại vụ thử hạt nhân lần 3 của Triều Tiên được cắt từ một kênh truyền hình khác cùng câu kết luận xanh rờn: “Quần chúng hãy chờ xem! Nước Mỹ nên chịu trách nhiệm”.
 

Video trên được đăng tải chỉ vài ngày sau vụ thử hạt nhân lần 3 của Triều Tiên hôm 12/2 và video thành phố New York chìm trong biển lửa ngày 2/2. Cách thức tuyên truyền trên của Triều Tiên không còn mới lạ dưới thời nhà lãnh đạo “sính” công nghệ Kim Jong-un. Tháng Tư năm ngoái, Bình Nhưỡng cũng tung video hoạt hình mô phỏng một nhóm trẻ em Triều Tiên cưỡi tên lửa tấn công tàu hải quân Mỹ và gọi Tổng thống Hàn Quốc Lee Myung-bak là “con chuột”.

 
Đồng An

Manila sẽ tiếp tục vụ kiện “đường lưỡi bò” dù Bắc Kinh không đồng ý – RFI

21 Th2

Manila sẽ tiếp tục vụ kiện “đường lưỡi bò” dù Bắc Kinh không đồng ý

Ông Rene Almendras, cố vấn của tổng thống Philippines (DR)

Ông Rene Almendras, cố vấn của tổng thống Philippines (DR)
 

Hôm nay, 20/02/2013, một cố vấn của tổng thống Aquino, ông Rene Almendras tuyên bố là Philippines “hành động đúng” khi kiện Trung Quốc ra trước toà án quốc tế về bản đồ “đường lưỡi bò” áp đặt chủ quyền trên toàn bộ Biển Đông. Ông Almendras tuyên bố như trên sau khi hôm qua Bắc Kinh đã chính thức bác bỏ yêu cầu của Manila đưa tranh chấp này ra trước Tòa án Liên Hiệp Quốc. 

 

Theo lời cố vấn của tổng thống Aquino, chính phủ Manila đã dự trù là Bắc Kinh sẽ bác bỏ yêu cầu của Philippines, nhưng ông nhấn mạnh là Manila sẽ tiếp tục vụ kiện cho dù Trung Quốc có chấp thuận hay không.

Vào tháng trước, Philippines thông báo đã đưa vấn đề tranh chấp chủ quyền Biển Đông với Trung Quốc ra trước tòa án trọng tài của Liên Hiệp Quốc, chiếu theo Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển năm 1982, mà cả hai nước đều ký kết. Manila muốn tòa án Liên Hiệp Quốc tuyên bố bản đồ « đường lưỡi bò » của Trung Quốc là « phi pháp ».

Nhưng Trung Quốc cho tới nay vẫn khẳng định chủ quyền « không thể tranh cãi » trên gần như toàn bộ vùng Biển Đông, kể cả những vùng nằm sát bờ biển của Philipines, cũng như của Việt Nam.

Hôm qua, Trung Quốc đã chính thức bác bỏ yêu cầu của Philippines đưa vấn đề tranh chấp chủ quyền Biển Đông ra trước tòa án trọng tài Liên Hiệp Quốc, nhấn mạnh rằng hai nước nên thương lượng song phương về vấn đề này.

Chiếu theo các quy định của Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển, tòa án trọng tài có thể phân xử cho dù Trung Quốc không chịu tham gia. Bắc Kinh chắc chắn là sẽ không chấp nhận bất cứ phán quyết nào của tòa án. Nhưng nếu Liên Hiệp Quốc ra phán quyết cho rằng bản đồ « đường lưỡi bò » là phi pháp, thì đây sẽ là một vố đau về mặt ngoại giao đối với Trung Quốc.

Truyền thuyết Hồng Bàng và khát vọng độc lập tự cường của người Việt Nam – TTXVA

21 Th2

Truyền thuyết Hồng Bàng và khát vọng độc lập tự cường của người Việt Nam

 

hongbang-tulap

 

Hồng Bàng bấy lâu được xem là giai đoạn sơ sử và hệ thống huyền thoại lập quốc của người Việt Nam. Nó bao gồm một số chứng tích khảo cổ, truyện kể dân gian và sự kiện được ghi chép trong sử sách ; nhưng sự mơ hồ vẫn còn đó và chưa ai khảo sát được hết đâu là huyền thoại, đâu là sự thực. Trong thời đại toàn cầu hóa hiện nay, dưới ánh sáng khoa học và quan điểm tôn trọng sự thật, việc nhận diện vai trò của hệ thống truyền thuyết Hồng Bàng là cần thiết, nó giải thoát chúng ta khỏi những ảo vọng xưa cũ và mạnh dạn xác lập giá trị mới cho đất nước – con người Việt Nam.

Truyền thuyết Hồng Bàng kể lại những sự kiện lớn trong cộng đồng Bách Việt diễn ra từ năm 2879.TCN (Kinh Dương Vương dựng nước Xích Quỷ) đến năm 258.TCN (Hùng Duệ Vương trẫm mình xuống giếng, nhượng nước cho An Dương Vương), tính ra cách nay gần 5000 năm. Các truyện kể dân gian và dữ kiện ghi chép trong sử sách nhiều chỗ sai khác, nhưng đều nhận định, thời Hồng Bàng ban đầu có quốc hiệu Xích Quỷ, kinh đô tại Động Đình hồ, lãnh thổ bao gồm khu vực ngày nay là Hoa Nam và Bắc Bộ Việt Nam (tới hết đèo Ngang). Kinh Dương Vương (tên gọi Lộc Tục) là em Đế Nghi, họ là con Đế Minh – vị vua này cắt cử Đế Nghi làm vua phương Bắc (Trung Nguyên) và Kinh Dương Vương làm vua phương Nam (Bách Việt). Đến Sùng Lãm (con Kinh Dương Vương) thì lấy con gái Đế Lai (con Đế Nghi) – Âu Cơ – làm vợ. Âu Cơ thụ thai và sinh ra bọc trăm trứng, trăm trứng nở ra trăm con. 100 người con này chia 50 theo cha xuống biển – hình thành các nhóm Lạc Việt, 50 người con theo mẹ lên non – hình thành nhóm Âu Việt. Người con trưởng đóng đô tại vùng đất ngày nay là Việt Trì (Phú Thọ), đặt quốc hiệu Văn Lang. Vua được gọi là Hùng Vương, con vua được gọi là quan lang (nam) và mệ nàng (nữ), quan lại có Lạc hầuLạc tướng, quan cấp thấp là bồ chính, dân là Lạc dân và kẻ tôi tớ là xảo xứng. Cương vực Văn Lang bao gồm miền Bắc Việt Nam hiện nay và rất có thể một phần Quảng Tây (Trung Quốc). Nước Văn Lang tồn tại bên cạnh các nước khác của Việt tộc như Âu Việt, Mân Việt, Dương Việt, Thục Việt, Nam Việt, Điền Việt…

Theo nhiều nghiên cứu nhân chủng học nghiêm túc, thì các nhóm dân cư chỉ mới xuất hiện trên lãnh thổ Việt Nam hiện nay tối đa 2600 năm về trước. Cho nên, con số 4000 hoặc 5000 là bất khả tín, chưa kể có nhiều dấu hiệu chứng thực rằng, truyền thuyết Hồng Bàng chỉ là ý niệm sơ khai của tổ tiên người Việt Nam về buổi đầu lập quốc.

Về chính danh, truyền thuyết Hồng Bàng xuất hiện lần đầu trong sử sách Việt Nam thời điểm nửa cuối thế kỷ XIV – giai đoạn mạt Trần. Sách Việt Nam thế chí (越南世志) của danh sĩ Hồ Tông Thốc coi Hồng Bàng là thời khởi thủy của lịch sử Việt Nam, ngoài ra cũng có sách Đại Việt sử lược (大越史略) viết khoảng năm 1377 – 1388 cùng quan điểm. Các học giả đời sau đã căn cứ vào đó để xây dựng những bộ chính sử quy mô, như : Đại Việt sử ký toàn thư (大越史記全書, Quốc sử quán triều Lê), Việt sử tiêu án (Lê Quý Đôn), Đại Việt sử ký tiền biên (Ngô Thì Sĩ, Ngô Thì Nhậm), Khâm định Việt sử Thông giám cương mục (欽定越史通鑑綱目, Quốc sử quán triều Nguyễn), Việt Nam sử lược (Trần Trọng Kim), Việt sử thông luận (Lý Đông A)… Bắt đầu từ thời kỳ Liên bang Đông Dương, thuyết Hồng Bàng thị được đưa vào chương trình nghiên cứu – giảng dạy lịch sử (Quốc văn giáo khoa thư) và được sự kế thừa của ngành giáo dục Việt Nam Cộng hòa (trước đây) và Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam (hiện nay).

Tình trạng tài liệu : Các sách Đại Việt sử kýViệt Nam thế chí đều đã mất văn bản gốc, Đại Việt sử ký còn lại một số lời bình của Lê Văn Hưu được ghi lại trong Đại Việt sử ký toàn thư, sách Việt Nam thế chí còn bài tựa của Hồ Tông Thốc. Căn nguyên được hậu thế hiểu là cuộc xâm lược và chính sách cưỡng bức đồng hóa của triều Minh (Kỷ thuộc Minh, 1407 – 1427). Những cuốn sách còn lại đều ra đời trong hoặc sau thời Lê sơ nên còn nguyên vẹn. Tuy nhiên, theo giới nghiên cứu Hán Nôm, những sách như Đại Việt sử ký, Việt Nam thế chí không hề rời khỏi lãnh thổ Việt Nam. Tại sao vậy ?

Vào năm 1406, khi phát binh xâm lược Đại Ngu (quốc hiệu thời Hồ), Minh Thành Tổ ban sắc rằng : “Khi binh lính vào nước Nam, trừ các kinh Nho gia, kinh Phật, đạo Lão không thiêu hủy. Ngoài ra, tất cả sách vở, văn tự cho đến các loại văn tự ghi chép ca lý dân gian, hay sách dạy trẻ con học… đều đốt hết. Phàm những văn bia do Trung Quốc dựng từ xưa thì đều phải giữ cẩn thận, còn các bia do An Nam dựng thì phá hủy tất cả, một chữ không để sót“. Nhưng sang năm 1407, Minh Thành Tổ lại ban chiếu : “Nhiều lần trẫm đã bảo các ngươi, phàm An Nam có văn tự gì, kể cả các câu hát dân gian… các bia dù dựng lên một mảnh, hễ nom thấy là phá hủy hết… Sách vở do quân lính bắt được phải ra lệnh đốt luôn, chớ được lưu lại“. Như vậy, chủ đích của triều Minh là hủy diệt những sách vở được ghi chép bằng loại chữ khác Hán và cho phép những sách vở được viết bằng chữ Hán từ trước được lưu hành rộng rãi – bởi người Trung Hoa thừa hiểu, thành tựu cao nhất của một nền văn minh hoặc một cộng đồng hùng cường là chữ viết. Dầu vậy, đạo quân đô hộ đã không nghiêm túc thi hành mệnh lệnh, buộc nhà vua phải hối thúc thêm ; chắc chắn rằng, họ nhận thấy di sản văn hóa khác Hán của người Việt Nam không được bao nhiêu, nói cách khác, chữ viết mà tổ tiên chúng ta sử dụng khi đó là Hán tự – triều Minh không thể tiêu hủy những văn tự thuộc về không gian văn hóa của mình được ; hơn nữa người Việt Nam thuần nông, thành tựu văn hóa có được chủ yếu do lưu truyền chứ không cần ghi chép, tính toán như người Trung Hoa – vốn có tính cách thương gia ! Một lý do khác để củng cố niềm tin về di cảo của Đại Việt sử ký, Việt Nam thế chí là những sách như An Nam chí lược (Lê Tắc), Nam Ông mộng lục (Hồ Nguyên Trừng) ghi chép rất nghiêm cẩn, rõ ràng về Việt Nam trước thời Kỷ thuộc Minh, ra đời trên đất Trung Hoa nhưng được chính người Trung Quốc bảo quản và hiện nay thành tư liệu quý để người Việt Nam tìm hiểu tổ tiên mình, gốc gác mình. Tất nhiên, hoàn toàn có thể bỏ qua khả năng người Trung Hoa cất giấu hoặc tiêu hủy các sách vở chữ Hán do người Việt Nam viết, bởi Trung Hoa là một nền văn minh lớn – nó lớn bởi hàm lượng tri thức và tinh thần tôn trọng giá trị tri thức, người Trung Hoa và cả các thế lực ngoại tộc bị Hán hóa không có nhu cầu hủy diệt những thành tựu văn hóa mà chỉ có thể bồi đắp.

Vậy, những sử sách trước Kỷ thuộc Minh có ghi chép về thời Hồng Bàng trốn ở đâu ?

Giai đoạn nửa sau thế kỷ XIV, khu vực Trung Nguyên rối loạn bởi sự suy yếu của triều Nguyên – một triều đại phát xuất từ thảo nguyên Mông Cổ (phía Bắc Trung Hoa), các thế lực chính trị – quân sự địa phương trỗi dậy và xung đột lẫn nhau. Năm 1368, sau khi dẹp xong các phe phái đối lập, Chu Nguyên Chương lên ngôi Hoàng đế tại Nam Kinh, sáng lập triều Minh và thực hiện xong công cuộc nhất thống Trung Hoa, triều Nguyên phải chạy lên mạn Bắc Sơn Hải Quan. Cùng thời gian đó, vua Chế Bồng Nga nước Champa liên tục cất quân đánh phá Đại Việt (ban đầu là đòi lại châu Ô, châu Lý, sau đó thì muốn trả thù những cuộc xâm lăng trước đây của Đại Việt vào đất Champa). Từ năm 1360 đến năm 1390, quân Champa nhiều lần ra vào lãnh thổ Đại Việt trước ánh mắt bất lực của vua tôi triều Trần, trong đó, có 4 lần đại quân Champa chiếm được kinh thành Thăng Long, buộc hoàng gia Trần phải chạy lên mạn Bắc sông Hồng. Triều Trần không còn chủ động trong các chính sách ngoại giao và nội trị được nữa, khắp nơi nông dân nổi loạn do bão lũ triền miên và mùa màng thất bát, từ phương Bắc thì triều Minh liên tục hạch sách hòng kiếm cớ xâm lược. Cho nên, đây là thời kỳ Đại Việt suy thoái trên mọi mặt, riêng đạo Phật – quốc giáo thời Lý, Trần – thì ngày càng tỏ ra hủ bại. Trong hai thế kỷ trước đó, giáo lý nhà Phật được xem là tư tưởng trị quốc và đối ngoại ổn vững, nay mất hiệu quả. Có nghĩa, tư tưởng Phật giáo đã trở nên lỗi thời, tình thế buộc các nhà cai trị Đại Việt phải tìm ra một hệ tư tưởng mới đủ khả năng nhất thống quốc gia và đẩy lui các nguy cơ có thể xóa sổ Đại Việt trên bản đồ Á Đông.

Xem xét truyền thuyết Hồng Bàng từ bản thể luận thì thấy : Hai yếu tố chủ đạo trong sự cấu thành quốc gia Việt Nam là huyền thoại bọc trăm trứng (vậy nên người Việt Nam gọi nhau là “đồng bào” – tức là cùng bọc), kết quả của mối tình Lạc Long Quân (cha Rồng – sống dưới nước) và Âu Cơ (mẹ Tiên – sống trên ngàn). Xét từ “Lạc” trong yếu tố “Lạc Việt”, theo giáo sư Vũ Thế Ngọc, lạc = lak/nak = rak (tiếng Mường) = nước (tiếng Kinh) ; như vậy, “Lạc Việt” chỉ những cư dân sống ở vùng trũng, quen trồng lúa nước và đánh bắt cá. Xét từ “Âu” trong yếu tố “Âu Việt”, âu = u = rú (tiếng Mường) = nú/núi = vú (cơ quan sinh dục cái) ; như vậy, “Âu Việt” chỉ những cư dân sống ở vùng cao, chuyên săn bắn và hái lượm. Triết lý âm dương song hành được đưa vào ý niệm giải thích nguồn gốc hình thành quốc gia và các dân tộc Việt Nam đã cho thấy, tổ tiên chúng ta xác nhận Việt Nam là sự tổng hòa của nhiều sắc dân, nhiều luồng văn hóa chứ không phải dân tộc thuần nhất với một bản sắc văn hóa. Và như thế, truyền thuyết Hồng Bàng thực chất là chủ thuyết chính trị sơ khai với ý định xác lập vị thế của nước Đại Việt trên địa đồ chính trị Á Đông. Cần chú ý rằng, ngay từ buổi đầu lập quốc, các nhà chính trị Việt Nam đã nhận thấy đất nước chúng ta không phải tự nhiên mà nó, nó là sự tập hợp những thành tố khác nhau, mà chủ yếu là vai trò của dân cư – văn hóa hai khu vực Trung Hoa, Đông Nam Á. Trong mối tương quan với các đế quốc Á Đông cùng thời, Đại Việt tự xác định mình có tầm vóc ngang hàng, cũng có bề dày lịch sử và bản sắc văn hóa. Khi chấp bút cuốn Việt Nam thế chí, Hồ Tông Thốc đã chắp nối các truyện kể vụn vặt trong dân gian và lồng ghép quan điểm chính trị của triều Trần thành hệ thống tư tưởng quốc gia phù hợp xu thế thời đại. Như vậy, đằng sau lớp truyện kể lấp lánh huyền thoại đẹp đẽ là một hệ tư tưởng quốc gia có độ bền thời gian và cũng có sức hấp dẫn quần chúng rất cao.

Hiến pháp Việt Nam Cộng hòa năm 1956 nêu rõ, nước ta ở trên con đường giao thông và di dân quốc tế, có nghĩa, Việt Nam là một trong những điểm nút của một trong những dòng chảy dân cư – thương mại sôi động nhất thế giới, nó diễn ra liên tục và đến nay cũng không có dấu hiệu ngưng nghỉ. Cho nên, Việt Nam không phải dân tộc thuần nhất, mà là liên minh các dân tộc (con số chính xác hiện nay là 55) với nền văn hóa mở – có tính cách hội tụ nhiều bản sắc văn hóa. Lãnh thổ Việt Nam là lục địa mới (hiện nay vẫn chưa hình thành xong) có nhiều đầm lầy, sông ngòi chằng chịt với lưu lượng phù sa lớn ; trước thế kỷ XV, phương tiện giao thông chủ yếu là thuyền nhỏ (sự sa lầy của đạo quân Nguyên – Mông là minh chứng cho sai lầm khi quá lệ thuộc vào ngựa chiến và thuyền lớn). Với địa hình gồ ghề, chia cắt và ít có nơi đủ bằng phẳng để tập trung đông người thì việc gây dựng một nền văn minh lớn là bất khả thi, thực tế Việt Nam là cộng đồng văn hóa nhỏ, bản sắc cũng không đủ dày để tự vệ trước những cuộc xâm lăng văn hóa. Bởi vậy, trong xu thế toàn cầu hóa hiện nay, tự giam trong những ảo tưởng về quá khứ huy hoàng của đất nước là sai lầm. Cần phải thừa nhận tính chất Hán cũng như tính chất Ấn (khúc xạ qua Đông Nam Á) trong văn hóa Việt Nam, Trung Hoa và Đông Nam Á là hai thành tố chính tạo nên bản sắc văn hóa Việt Nam.

Trước Việt Nam thế chí, cuốn Đại Việt sử ký (hoàn thành năm 1272) của sử thần Lê Văn Hưu lấy sự kiện Triệu Vũ Đế dựng nước Nam Việt (203.TCN) là dấu mốc khởi thủy lịch sử Việt Nam, sau này, Bình Ngô đại cáo (平吳大誥) do Nguyễn Trãi viết năm 1428 có câu : “Tự Triệu Đinh Lý Trần chi triệu tạo ngã quốc / Dữ Hán Đường Tống Nguyên nhi các đế nhất phương” (Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời xây nền độc lập / Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên hùng cứ một phương), có nghĩa, nhà Triệu được xem là triều đại đầu tiên của nước Việt Namlịch sử quốc gia Việt Nam bắt đầu từ Triệu Vũ Đế (cách nay 2200 năm). Phải có nguyên cớ thì những trước tác mang danh nghĩa tuyên ngôn của triều đại mới khẳng định như thế ! Cuốn An Nam chí lược (安南志略) của Lê Tắc thì coi An Dương Vương là vị vua đầu tiên của nước Việt Nam, giai đoạn trước An Dương Vương chép rất sơ sài và dẫn liệu từ sử sách Trung Hoa. Bởi vậy, việc hình dung về thời khởi thủy lịch sử Việt Nam thông qua sử sách là rất khó thuyết phục, lớp huyền thoại Hồng Bàng đa phần hoang đường và không nên được coi là lịch sử chính thống. Bản thể những truyền thuyết đó mang tính chất văn học nhiều hơn là sự thật lịch sử, nhưng trong nhiều thế kỷ, người Việt Nam chúng ta đã ôm ấp chúng vào giấc ngủ để rồi chìm đắm trong những ảo vọng cùng cực.

Sau khi phế vua Trần để lập nên triều Hồ (1400), Hồ Quý Ly đã tiến hành những cải cách kinh tế – giáo dục nhằm gia tăng sức mạnh quốc gia. Trong chính trị, do sự chèn ép không ngừng của triều Minh và cũng hiểu rằng Đại Việt chưa đủ nội lực chống đỡ nếu quân Minh tràn xuống, vị Hoàng đế này đổi quốc hiệu là Đại Ngu với ý định khiêm nhường, không tỏ ra độc lập ngang hàng với Trung Hoa nữa mà tự coi quốc gia mình vốn dĩ là một phần của Trung Hoa (quan điểm dòng dõi Ngu Thuấn). Chính sách này ít nhất cũng khiến triều Hồ giữ yên bờ cõi được 8 năm (từ 1400 đến 1407), trước khi triều Minh phát binh xâm lược và gồm thâu Đại Ngu vào lãnh thổ Trung Hoa.

Sự thất bại của triều Hồ đã cho thấy, triết lý trị quốc của Hồ Quý Ly không thức thời ; bởi sau hai thế kỷ độc lập, người Việt Nam đã tạo dựng được không gian văn hóa riêng biệt với Trung Hoa và ý thức chính trị tự chủ cũng theo đó trỗi dậy.

Xem thêm :
Khai phóng hay là chết ?
Có một Trần Trọng Kim khác…

Xem tin nguồn: http://ttxva.org/truyen-thuyet-hong-bang-va-khat-vong-doc-lap-tu-cuong/#ixzz2LTme55Uv
Follow us: thongtanxavanganh on Facebook

Đừng phụ lá phiếu của dân

21 Th2

Đừng phụ lá phiếu của dân

– Hầu hết phản hồi của độc giả VietNamNet không đồng tình với ông Hoàng Hữu Phước về những lý lẽ ĐBQH này dùng trong bài viết công kích ĐB Dương Trung Quốc trên blog và cả về lời xin lỗi sau đó.

>> ĐB Hoàng Hữu Phước xin lỗi ĐB Dương Trung Quốc
>> ĐB Quốc lên tiếng sau khi ĐB Phước xin lỗi

Không có việc gì nhỏ

Viết trên trang mạng Emotino phê phán “Dương Trung Quốc và bốn điều sai năm cũ” (tứ đại ngu), ĐB Hoàng Hữu Phước gay gắt chỉ trích nhà sử học Dương Trung Quốc về nhiều quan điểm ông Quốc từng nêu tại Quốc hội, trong đó có vấn đề mại dâm, biểu tình, văn hóa từ chức…

Trong lời xin lỗi sau đó khi trả lời phỏng vấn của VietNamNet, ông Hoàng Hữu Phước nhắc lại “trong lúc nhà nước đang có quá nhiều cái để đương đầu, vậy mà ông Dương Trung Quốc liên tục nói về mại dâm, biểu tình, văn hóa từ chức… hãy để tập trung vào cái lớn”.

Độc giả VietNamNet đặt câu hỏi về quan điểm của ông Phước về “việc lớn, việc nhỏ”, “việc gì không nên bàn, việc gì cần bàn” tại cơ quan quyền lực cao nhất của đất nước.

Bất đồng quan điểm và tranh luận công khai, đặc biệt giữa các ĐBQH, là chuyện bình thường

Độc giả kobe (tulinhbk@…) chia sẻ không nên viện cớ đất nước đang đối mặt với vấn đề lớn, thế lực bên ngoài, thế lực chống đối để gạt đi những chuyện bị coi là nhỏ như biểu tình, đất đai… “Nếu không nói ra những chuyện bị cho là nhỏ thì những bất cập trong xã hội, nạn tham nhũng sẽ vẫn còn và làm khổ người dân. Đất nước Việt Nam là của 90 triệu người dân chứ không phải của riêng ai”, độc giả viết.

Độc giả Lương Vi (vanluong22@…) còn nhận định “tất cả những việc ông Phước cho là không phải việc lớn lại là những việc lớn nhất”.

Độc giả Quỳnh Như (nhu1899@…) thì đặt câu hỏi: Nếu ĐB Hoàng Hữu Phước thấy xã hội có nhiều vấn đề lớn cần quan tâm hơn mại dâm, biểu tình, văn hóa từ chức… thì đó là những vấn đề gì và bản thân ông Phước đã làm gì để thay đổi?

“Chúng tôi là những người dân nghèo, mong muốn một xã hội bình yên hạnh phúc, nhưng ngày ngày đọc báo đều thấy tệ nạn tràn lan, cướp giật lộng hành, thực phẩm bẩn đe dọa, tai nạn giao thông đầy rẫy… nên chỉ ước mơ có một phép màu là những người đứng đầu đất nước có tầm nhìn xa trông rộng, một trái tim yêu thương dân để có thể giải quyết các vấn đề trên”, độc giả này viết.

Bạn đọc hoangphi5@… nhắc nhở: “ĐBQH là người đại diện cho nhân dân, đem tiếng nói, nguyện vọng chính đáng của nhân dân lên bàn nghị sự. Từ những việc nhỏ đến việc lớn trên bàn nghị sự cũng đều phải lấy cái gốc là nhân dân”.

Độc giả Nguyễn Tấn Khôi (nguyentankhoi81@…) nhấn mạnh: “ĐB hãy đấu tranh, bảo vệ quyền và lợi ích của người dân, đừng để người dân thất vọng, không phụ lá phiếu của nhân dân”.

Độc giả Ngô Trọng Hiếu (ngotroghieu@…) ủng hộ trên diễn đàn Quốc hội, giữa các ĐBQH, nên tiếp tục tranh luận làm sáng tỏ vấn đề, hiến kế phục vụ lợi ích nước nhà, không nên quan niệm “trực ngôn là cung cấp cho những kẻ xấu, các thế lực không thân thiện một cơ hội bằng vàng để xúc xiểm QH, ĐBQH Việt Nam” như ông Hoàng Hữu Phước lo ngại.

Tranh luận cần có văn hóa

ĐB Hoàng Hữu Phước đưa ra bài viết công kích nói trên tại một trang mạng của giới kinh doanh mà ông đã tham gia viết đều từ 4 năm nay với 700-800 bài, và suy nghĩ “một bài hết sức vô tư, đăng trên trang mạng quen thuộc, không ngờ lại bị phản ứng như vậy”, đặc biệt vì “blog là một nhật ký mở”.

Tuy vậy, độc giả Chu Văn Đức (chuvanduchlu@…) nhắc nhở ông Phước: “Blog không có lỗi gì. Người dân phản ứng không phải vì ông viết bài trên mạng mà vì bài viết thể hiện sự thiếu văn hóa”. Điển hình là những từ ngữ mang tính tấn công cá nhân mà cách giải thích theo nghĩa Hán Việt của ông Hoàng Hữu Phước không nhận được sự chia sẻ của độc giả.

Độc giả Susu (hoanglan.at@…) nhấn mạnh: Blog là nơi chia sẻ tâm tư cá nhân, là một cuốn nhật ký nhưng là nhật ký bỏ ngỏ, mọi người đều có thể đọc, không thể ‘vô tư’ không biết đến phản ứng có thể có của dư luận….

Chính vì vậy, mặc dù ghi nhận việc ông Hoàng Hữu Phước đã lên tiếng xin lỗi ông Dương Trung Quốc, độc giả vẫn cho rằng lời xin lỗi này là chưa đủ. Ông Phước cần thể hiện sự cầu thị đối với đông đảo công chúng, người dân, đặc biệt là cử tri TP.HCM, những người đã bỏ phiếu bầu ông vào QH. Độc giả Hoài Phương (Ghoaiphuong57@…) nhấn mạnh “sửa sai như thế nào mới quan trọng”.

Nhân đây, độc giả cũng chia sẻ nhiều ý kiến về văn hóa tranh luận. “Bất đồng quan điểm và tranh luận công khai, đặc biệt giữa các ĐBQH, là chuyện bình thường”, đa số ý kiến độc giả đồng tình, song một bài viết mang tính xúc phạm thì không thể biện giải rằng chỉ là “sai về phương pháp tranh luận” như độc giả Lưu Quang Ngọc (luuqngoc@…) nhận định.

Độc giả Ha văn son (hvson@…) chỉ ra việc “đặt cái tôi cá nhân lớn quá, với những người phản biện mình thì tỏ ra khó chịu, bực tức, cay cú và tìm cách công kích với những ngôn ngữ không đẹp đẽ” là một việc đáng thất vọng.

Độc giả Nguyen xuan thinh (thinhalex@…) khuyên “nếu không đồng tình chính kiến thì có thể phản bác ngay tại hội trường hay tìm một phương án nào đó tốt hơn”, trong khi độc giả nguyenquoctrung68@… nhấn mạnh: “Người dân có quyền đòi hỏi những người đại diện cho mình, cho tiếng nói của mình phải hiểu những văn hóa ứng xử tối thiểu trong đời sống hàng ngày, chưa nói đến văn hóa nghị trường cũng như những việc to lớn của đất nước”.

Nhiều độc giả liên hệ với vấn đề “văn hóa từ chức” trong những trao đổi lại với ĐB Hoàng Hữu Phước. Họ cũng đặt vấn đề hoàn thiện quy trình bầu cử để cử tri có nhiều thông tin hơn khi bỏ phiếu bầu người xứng đáng vào Quốc hội.

Chung Hoàng

Rồng Trung Quốc có ‘thét ra được lửa’?

21 Th2

Rồng Trung Quốc có ‘thét ra được lửa’?

Trung Quốc sẽ không đơn giản giữ lấy chiếc ghế của mình trong trật tự hậu chiến tranh do Mỹ tạo ra.

Liệu Trung Quốc sẽ tiếp tục tăng trưởng với tốc độ nhanh gấp 3 lần Mỹ và trở thành nền kinh tế số một thế giới trong thập niên tới đây? Liệu Trung Quốc có khát vọng trở thành cường quốc số một ở châu Á và sau cùng là trên toàn thế giới? Khi Trung Quốc trở thành một cường quốc, liệu họ có theo lối mòn của Nhật Bản là trở thành một thành viên danh dự của phương Tây?

Giới nghiên cứu mỗi người một quan điểm, nhưng câu trả lời chắc chắn nhất cho những câu hỏi này vẫn là: không ai biết chắc. Tuy nhiên các chính khách, nhà đầu tư và người dân trong và ngoài khu vực ai nấy đều có đủ lý do bảo vệ cho suy nghĩ của mình. Và các nhà hoạch định chính sách Mỹ với đóng góp lớn vào chiến lược dịch chuyển trọng tâm về châu Á của chính quyền Obama cũng đang có những đánh giá của riêng mình. Riêng Henry Kissinger, một người Mỹ mà cho tới nay có thể nói là dành nhiều thời gian cùng các nhà lãnh đạo Trung Quốc kể từ thời Mao Trạch Đông, lại có câu trả lời là: Lý Quang Diệu.

Lý Quang Diệu là người đã khai sinh ra đất nước Singapore hiện tại và giữ cương vị thủ tướng nước này từ suốt năm 1959 đến năm 1990. Ông đã mài dũa trí tuệ của mình trong hơn nửa thế kỷ trên trường quốc tế, làm cố vấn cho các nhà lãnh đạo Trung Quốc từ Đặng Tiểu Bình cho tới Tập Cận Bình và các tổng thống Mỹ từ Richard Nixon cho đến Barack Obama. Điều này giúp ông có quan điểm tường tận và độc đáo về địa chính trị cũng như địa kinh tế của cả phương Đông và phương Tây.

Câu trả lời của Lý Quang Diệu cho các câu hỏi nêu trên lần lượt là: có, có, và không. Có, Trung Quốc sẽ tiếp tục tăng trưởng nhanh gấp vài lần Mỹ và các đối thủ phương Tây khác trong thập niên tới, và có thể trong cả mấy thập niên nữa.

Có, các nhà lãnh đạo của Trung Quốc đang rất nghiêm túc với việc trở thành cường quốc hàng đầu ở châu Á và trên thế giới. Như ông nói: “Tại sao không? Sự thức tỉnh ý thức vận mệnh của họ là thứ không cưỡng lại được”.

Không, Trung Quốc sẽ không đơn giản giữ lấy chiếc ghế của mình trong trật tự hậu chiến tranh do Mỹ tạo ra. Thay vào đó, “Trung Quốc có ý đồ muốn trở thành siêu cường lớn nhất thế giới – và được chấp nhận là một Trung Quốc chứ không phải là một thành viên danh dự của phương Tây”, ông nói trong bài phát biểu năm 2009.

 

Ảnh minh họa

 

Các chính phủ phương Tây không ngừng kêu gọi Trung Quốc thể hiện tinh thần trách nhiệm quốc tế với tư cách là một thành viên có trách nhiệm trong trật tự toàn cầu do các nhà lãnh đạo phương Tây sáng lập sau Đại chiến thế giới thứ hai. Nhưng như Kissinger quan sát, những lời kêu gọi này đang “dành cho một quốc gia tự nhận là lực lượng tạo sự thay đổi cơ chế thành viên trong hệ thống quốc tế được nhào nặn trên cơ sở các chương trình mà họ không dự phần phát triển”.

Theo quan điểm của Lý Quang Diệu, “Trung Quốc không vội thay thế Mỹ là cường quốc số một thế giới”. Ông từng nói trong một bài phỏng vấn với tờ Foreign Policy: “một số người Trung Quốc tưởng tượng rằng thế kỷ 21 sẽ thuộc về Trung Quốc, số khác hy vọng chia sẻ thế kỷ này với Mỹ bởi họ muốn gây dựng cho thế kỷ Trung Quốc sau đó”.

Chiến lược của Trung Quốc nhằm đạt được vị thế cao nhất, theo Lý Quang Diệu, là “xây dựng một tương lai vững mạnh và thịnh vượng, sử dụng lực lượng lao động dồi dào với kỹ năng và trình độ giáo dục ngày càng cao để vượt qua và xây dựng quy mô hơn tất cả các nước khác”. Về quân sự, các nhà lãnh đạo Trung Quốc không muốn có sự đối đầu nào cho tới khi nước này “vượt qua Mỹ về trình độ phát triển và ứng dụng công nghệ”, một lĩnh vực mà cho tới nay Trung Quốc vẫn đang thua kém rất xa.

Lý Quang Diệu nói, Trung Quốc tính toán rằng nếu họ tiếp tục duy trì “trỗi dậy hòa bình” và chỉ đấu tranh cho vị trí số một về kinh tế và công nghệ, họ sẽ không thể thua cuộc”. Nhưng nếu xét về sức mạnh cứng, các nhà lãnh đạo Trung Quốc về cơ bản vẫn theo phương châm của Đặng Tiểu Bình là “giấu mình chờ thời”.

Do đó, liệu chúng ta có sẽ bước vào kỷ nguyên Trung Quốc? Lý Quang Diệu vẫn dự đoán như vậy, mặc dù ông cũng lưu ý rằng “khả năng không xảy ra điều đó là 1/5”. Nếu Lý Quang Diệu nói đúng, các nhà lãnh đạo ở cả Trung Quốc và Mỹ sẽ đương đầu với một thách thức lớn trong vài thập niên tới với thực tế là cường quốc trỗi dậy thách thức cường quốc cũ. Trong lịch sử, các chính khách đã thất bại trong thử thách này: 11/15 những trường hợp như vậy kể từ năm 1500 đã kết thúc bằng chiến tranh. Giới lãnh đạo ngày nay phải ghi nhớ thống kê ấy, rút kinh nghiệm những sự thành công, và chuẩn bị tinh thần cho thực tế rằng sẽ cần phải có những sự điều chỉnh thái độ và hành động từ cả hai bên để tránh xung đột bạo lực trong tương lai.

Trâm Anh theo FP

*Tiêu đề do Tuần Việt Nam đặt

 

Thư ngỏ của ông Nguyễn Trung gửi Quốc hội, Chính phủ và ĐCSVN về sửa đổi Hiến pháp – BS

20 Th2

Thư ngỏ của ông Nguyễn Trung gửi Quốc hội, Chính phủ và ĐCSVN về sửa đổi Hiến pháp

Posted by basamvietnam on 20/02/2013

Thư ngỏ

 Hà Nội, ngày 19-02-2013

Kính gửi

–        Quốc hội nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam,

–        Toàn thể Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng Sản Việt nam,

–        Chính phủ nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

Kính thưa,

Tôi là Nguyễn Trung, 78 tuổi, trú tại 10(60A) ngõ 45A, phố Võng Thị, phường Bưởi, quận Tây Hồ, Hà Nội. Với tư cách là một trong những người tham gia Kiến nghị của 72 nhân sỹ trí thức về việc sửa đổi Hiến pháp [1] (gọi tắt: Kiến nghị 72),  xin được phép trình bầy một số suy nghĩ của tôi liên quan đến việc sửa đổi Hiến pháp đang được lấy ý kiến nhân dân cả nước

 

Một là, tôi nghĩ rằng sau 37 năm độc lập thống nhất, lần đầu tiên đất nước lại đứng trước nhiều nguy cơ lớn. Đó là:

–        Cuộc khủng hoảng toàn diện kinh tế, chính trị, xã hội, văn hóa hiện nay đất nước đang lâm vào khoảng một thập kỷ nay trầm trọng đến mức đe dọa sự mất còn chế độ chính trị và Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN). Điều này cũng có nghĩa cuộc khủng hoảng này đe dọa nghiêm trọng sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc, kìm hãm sự phát triển của đất nước. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã phải báo cáo tình hình này trước cả nước tại Hội nghị Trung ương 4 khóa XI, Bộ Chính trị nhận trách nhiệm về mình và đã xin lỗi trước cả nước và toàn Đảng.

–        Chủ nghĩa thực dân mới siêu cường Đại Hán đang trở thành vấn đề của cả thế giới – đặc biệt là đối với khu vực Biển Đông, uy hiếp trực tiếp các nước tại đây; đồng thời căng thẳng đang leo thang với nguy cơ có thể xảy ra chiến tranh trên Biển Đông. Sự lũng đoạn của Trung Quốc đối với các nước láng giềng – đặc biệt ở Đông Nam Á – đã tới mức nguy hiểm, trong đó có Việt Nam với tính cách là chướng ngại vật tự nhiên đầu tiên mà Trung Quốc nhất thiết phải khuất phục trên đường vươn ra đại dương.    Cần nhìn thẳng vào sự thật là sự lũng đoạn mọi mặt của Trung Quốc hiện nay trên thực tế đã đặt Việt Nam lọt thỏm vào vòng kiềm tỏa nhiều mặt của Trung Quốc. Không ít ý kiến trong nhân dân cho rằng về nhiều mặt Việt Nam trên thực tế đã trở thành một chư hầu kiểu mới của chủ nghĩa thực dân mới siêu cường Đại Hán.

–        Hệ thống chính trị của Việt Nam có quá nhiều bất cập để có thể cùng một lúc giải quyết 3 vấn đề lớn nóng bỏng đang đặt ra cho đất nước: (1)cần ổn định kinh tế để tìm đường đi vào một thời kỳ phát triển mới, nhưng hiện nay vẫn chưa có kế sách khả thi nào, nguy cơ kinh tế rơi xuống đáy sâu hơn nữa vẫn là thường trực; (2)chế độ chính trị tha hóa và quá yếu kém; tình hình đã đến mức vô hiệu hóa nhiều nỗ lực cứu chữa đã bỏ ra, tiếp tục kìm hãm sự phát triển của đất nước; trong khi đó hệ thống chính trị vẫn tiếp tục lún sâu hơn nữa vào độc tài toàn trị, để xảy tay có thể dẫn đến đổ vỡ; (3)đất nước vừa cần một sức mạnh bên trong làm nền tảng cho chính sách đối ngoại, vừa cần một đường lối đối ngoại độc lập tự chủ để đứng vững được trong tình hình căng thẳng và rất nhạy cảm hiện nay – đặc biệt là trên Biển Đông; song hiện nay cả hai đòi hỏi này cho mặt trận đối ngoại đều chưa có.

Có thể nói, những yếu kém của đất nước trong bối cảnh mới của tình hình quốc tế và khu vực – nhất là hiện tượng leo thang gây căng thẳng của Trung Quốc, đặc biệt là trên Biển Đông  – đang uy hiếp nghiêm trọng độc lập chủ quyền và kìm hãm sự phát triển của đất nước ta.

Hai là toàn bộ tình hình nêu trên đã được hàng nghìn ý kiến cảnh báo trong những kỳ chuẩn bị cho Đại hội toàn quốc lần thứ X và lần thứ XI của ĐCSVN, rất tiếc rằng không được lãnh đạo lắng nghe và tiếp thu.

Trong những ý kiến cảnh báo ấy, ý kiến quan trọng nhất là nhận định cho rằng nguyên nhân cơ bản của tình hình đất nước hiện nay là sự tha hóa và bất cập của toàn bộ hệ thống chính trị, bắt đầu từ Đảng. Nhận định này kết luận: Tình hình đòi hỏi phải thực hiện một cuộc cải cách chính trị triệt để và toàn diện để mở lối ra cho đất nước. Song trong thực tế, đòi hỏi vô cùng quan trọng này chẳng những bị gạt đi, mà toàn bộ hệ thống chính trị của đất nước trong gần một thập kỷ vừa qua ngày càng tiếp tục lún sâu vào bảo thủ, giáo điều, quan liêu; tệ nạn tiêu cực và tham nhũng ngày càng nặng; các quyền tự do dân chủ của nhân dân ngày càng bị xâm phạm. Chính thực trạng này là nguyên nhân gốc làm cho những năm vừa qua là thời kỳ phát triển xấu nhất, nguy hiểm nhất trong suốt 37 năm độc lập đầu tiên của đất nước.

Nói riêng về ĐCSVN, những năm vừa qua cũng là thời kỳ quyền lực Đảng phạm nhiều sai lầm và có nhiều hiện tượng hư hỏng, suy đồi chính trị và đạo đức nhất kể từ khi thành lập.

Ba là, Hội nghị Trung ương 4 khóa XI đã phần nào nhận ra thực trạng nguy hiểm nêu trên của đất nước và của Đảng, nhưng lại bất cập không dám nhìn thẳng vào toàn bộ sự thật, do đó chưa nhìn ra được nguyên nhân gốc là lỗi của hệ thống chính trị và của những quan điểm sai lầm của Đảng trong đường lối chính sách xây dựng và bảo vệ đất nước.

Với cách nhìn sự thật phiến diện như vậy, Hội nghị Trung ương 4 lấy tự phê bình và phê bình kiểm điểm cá nhân là phương thức giải quyết mọi sai lầm và yếu kém hay là bước đột phá đầu tiên; trong khi đó tiếp tục giữ nguyên và xiết chặt hơn nữa hệ thống chính trị theo hướng tăng cường “đảng hóa”, với mục đích tăng cường khả năng đối phó của Đảng với sự bất bình chính đáng đang ngày càng tăng trong nhân dân về mọi vấn đề của đất nước. Điển hình nhất của tình trạng “xiết” này là những hiện tượng: tăng cường “19 điều cấm trong Đảng”, sự kìm kẹp chưa từng thấy đối với trên 700 báo chí các loại của hệ thống chính trị (được gọi là báo chí “lề phải”), xuất hiện cái gọi là “đội ngũ dư luận viên” chưa hề có ở một quốc gia dân chủ nào, thẳng tay trấn áp đối với những người bất đồng chính kiến và đối với những cuộc biểu tình của nhân dân bảo vệ biển đảo của tổ quốc… v… v…

Cũng với cách nhìn sự thật theo kiểu tránh né nguyên nhân gốc như vậy. Hội nghị Trung ương 5 và 6 sau đó lấy chống tham nhũng là mặt trận chính. Quyết định này sai lầm ở chỗ (a)chủ yếu nhằm vào xử lý vụ việc, chứ không phải nhằm vào sửa lỗi hệ thống là chính, (b)đặt vấn đề chống tham nhũng lên trên mọi vấn đề cấp bách khác quan trọng hơn nhiều, nghĩa là rất cảm tính và thiên lệch – ví dụ như vấn đề ổn định kinh tế vỹ mô, trả lại các quyền tự do dân chủ của dân để thực hiện được chủ quyền của nhân dân cho phát huy sức mạnh nội lực, vấn đề tạo ra sự công khai minh bạch trong đời sống mọi mặt của đất nước, đòi hỏi trả lại vai trò phải có cho nhà nước pháp quyền để cả nước – bao gồm cả Đảng – phải tuân thủ pháp luật… Với 2 sai lầm lớn như vậy trong việc đặt ra vấn đề chống tham nhũng, lại thực hiện trong tình trạng Đảng và toàn bộ hệ thống chính trị có quá nhiều tiêu cực và yếu kém, nên đến nay kết quả thực hiện các nghị quyết của các Hội nghị Trung ương 4, 5, 6 liên quan đến chủ đề này có nhiều biến tướng rất đáng lo ngại, đến nay có thể nói là thất bại. Chính đồng chí Tổng bí thư không dưới một lần gián tiếp nhưng đã phải công khai thừa nhận như vậy.

Hơn nữa, trong khi tập trung mũi nhọn vào chống tham nhũng một cách phiến diện như vậy, đã xảy ra một số sự việc, một số phát ngôn rất thiếu cân nhắc, thiếu trách nhiệm (đôi khi có cả thứ ngôn ngữ mang đặc tính “anh chị”) của một số người có trọng trách… Những hiện tượng này hình như cho thấy câu chuyện đang diễn ra không phải chỉ có việc chống tham nhũng, mà còn là biểu hiện bên trong của những động cơ, những hiện tượng “đánh nhau”, “đối phó với nhau”… không thèm đếm xỉa đến tác động như thế nào đối với  kỷ cương, sự uy nghiêm và mối an/nguy của quốc gia. Những hiện tượng này hoàn toàn không được phép xảy ra với những chính khách chân chính!

Qua các Hội nghi Trung ương 4, 5 và 6, quyền lực của Đảng đang tự mình tiếp tục làm mất thêm uy tín của Đảng và gây thêm nhiều khó khăn nguy hiểm cho đất nước. Đơn giản bởi lẽ “nhóm” nào thắng thì đất nước cũng thua; vì hệ thống chính trị có quá nhiều sai lầm và quyền lực của nó vẫn được bảo toàn nguyên vẹn, thậm chí đang được “xiết” thêm. Trong khi đó trí tuệ và nguồn lực mọi mặt của đất nước không được tập trung vào xử lý những vất đề cấp bách nhất của đất nước; xảy ra quá nhiều hiện tượng “vạch áo cho người xem lưng” làm ảnh hưởng đến an ninh và thể diện quốc gia. Toàn bộ tình hình nhạy cảm này chỉ tăng thêm cơ hội cho sự lũng đoạn của Trung Quốc…

Tình hình mọi mặt hiện nay của đất nước đã đi tới thời điểm không thể trì hoãn cuộc cải cách chính trị toàn diện. Bối cảnh quốc tế vừa đòi hỏi, thách thức, cũng vừa tạo ra những thuận lợi chưa từng có cho một cuộc cải cách chính trị để xây dựng nên một thể chế chính trị dân chủ cho Việt Nam. Đất nước ta hiện nay lại đang đứng trước yêu cầu bức thiết phải sửa đổi Hiến pháp và thực tế đang cho thấy Hiến pháp 1992 dù sửa thế nào cũng không thể đáp ứng những đòi hỏi phát triển mới của đất nước; vì những lẽ này, xây dựng một Hiến pháp mới phù hợp là bước khởi đầu đúng đắn cho tiến hành cải cách chính trị.

Bốn là, tôi xin trình bầy một số điểm chính về cải cách chính trị, với tất cả mong muốn thiết tha ĐCSVN không được trốn tránh – (1)vì lẽ: Đảng nợ nhân dân nhiệm vụ lịch sử sau khi đất nước đã được độc lập thống nhất, đó là xây dựng một thể chế chính trị dân chủ để thực hiện những quyền và hạnh phúc của nhân dân như đã ghi trong Tuyên Ngôn Độc Lập 02-09-1945; và (2)còn vì lẽ: ĐCSVN cần tranh thủ cơ hội cuối cùng này để tự giải phóng chính mình khỏi sự nô lệ của quyền lực, giành lại vai trò lãnh đạo dựa vào tính tiền phong chiến đấu của mình như ĐCSVN đã từng có một thời trong cộng đồng dân tộc suốt giai đoạn kháng chiến cứu nước, để trên cơ sở này phấn đấu trở thành đảng cầm quyền trong hệ thống nhà nước pháp quyền dân chủ.

Dưới đây là một số ý kiến cụ thể:

1. Kết thúc Hội nghị Trung ương 6, Bộ Chính trị đã nhận lỗi trước nhân dân và trước toàn Đảng về trách nhiệm đã để cho đất nước gặp nhiều khó khăn và lâm vào hoàn cảnh bị uy hiếp như hôm nay, đã tự giác tuyên bố sẵn sàng nhận kỷ luật của Đảng. Cá nhân tôi đánh giá cao việc nhận lỗi này. Tuy nhiên, tôi xin đề nghị Bộ Chính trị tự đặt ra cho mình mức kỷ luật là: Toàn thể Bộ Chính trị khóa XI hết nhiệm kỳ này sẽ thôi không tham gia vào bất kỳ cấp ủy nào của Đảng dù ở địa phương hay trung ương.

Toàn thể Bộ Chính trị khóa XI cam kết trước cả nước và toàn Đảng sẽ dẹp hết sang một bên mọi khúc mắc riêng tư với nhau, một lòng cùng nhau trong suốt thời gian còn lại của nhiệm kỳ khóa Đại hội XI này đem tất cả tinh thần và nghị lực với ý thức trách nhiệm cao nhất phát huy trí tuệ cả nước và toàn Đảng để

(a)tháo gỡ những khó khăn cấp bách nhất,

(b)thực hiện thắng lợi giai đọan đầu của cuộc cải cách chính trị;

(c)xây dựng được Hiến pháp mới và thiết lập được thể chế của nhà     nước pháp quyền dân chủ.

2. Ban Chấp hành Trung ương ĐCSVN khóa XI cũng phải cùng chịu trách nhiệm với Bộ Chính trị khóa XI về tình hình đất nước hiện nay, cần nhận lỗi trước toàn dân và toàn Đảng. Với tinh thần này, và đồng thời đáp ứng yêu cầu đem lại cho Đảng sức sống mới, toàn thể các đảng viên đã tham gia 2 khóa là ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng sẽ thôi không tham gia vào danh sách bầu cử hay tự ứng cử vào BCHTƯ khóa XII nữa; và từ đây trở đi hình thành nguyên tắc không đảng viên nào được tham gia BCHTƯ quá 2 nhiệm kỳ, xóa bỏ hẳn cái “lệ” sống lâu lên lão làng. Từ đây tạo cơ hội thay đổi hoàn toàn việc tổ chức và xây dựng Đảng cho đúng với đòi hỏi phấn đấu trở thành đảng cầm quyền trong một thể chế chính trị dân chủ của nhà nước pháp quyền.

 3. Bộ Chính trị khóa XI huy động trí tuệ cả nước và tận dụng kinh nghiệm các nước đi trước cũng như khai thác mọi thành quả của văn minh nhân loại, phát huy bằng được chủ quyền và quyền năng của nhân dân, dấy lên tinh thần đoàn kết – hòa giải dân tộc, cùng nhau xây dựng thành công Hiến pháp mới cho một nước Việt Nam là tổ quốc muôn vàn yêu quý và là quê hương độc lập – tự do – hạnh phúc của mọi người dân Việt Nam. Nước ta sẽ cùng dấn thân với cả loài người tiến bộ cho hòa bình, hữu nghị, hợp tác, phát triển, tất cả cho con người và vì quyền con người.

Đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ căn cứ vào Hiến pháp mới do dân định này, để xây dựng và tổ chức lại đảng mình, để có được khả năng, ảnh hưởng và vai trò lãnh đạo trong xã hội dân sự, để từ đó phấn đấu được nhân dân lựa chọn (qua bầu cử trung thực) làm đảng cầm quyền theo những đòi hỏi và quy định của nhà nước pháp quyền (đặc biệt là những quy định về tự do bầu cử, tự do ứng cử và về sự tuyển chọn công chức của nhà nước pháp quyền).

Hiến pháp mẫu 2013 kèm theo Kiến nghị 72  rất đáng được đưa ra thảo luận rộng rãi trong nhân dân; cần khuyến khích có thêm một vài hiến pháp mẫu như thế và trao đổi công khai mọi ý kiến đóng góp khác nhau cho vấn đề Hiến pháp để nhân dân dễ so sánh, đối chứng.., qua đó tối ưu hóa sự lựa chọn của nhân dân.

Xin lưu ý: Chủ quyền tối cao của quốc gia thuộc về nhân dân, kể cả ĐCSVN cũng phải phục tùng và tuân thủ; vai trò lãnh đạo của ĐCSVN phải được thể hiện ở chỗ tạo mọi điều kiện để nhân dân thực hiện đầy đủ chủ quyền này. Đảng phải coi nội dung lãnh đạo như thế là nhiệm vụ tối cao và thiêng liêng nhất của mình trong giai đoạn phát triển mới của đất nước.

4. Đề nghị Quốc Hội, Bộ Chính trị và Chính phủ giao nhiệm vụ cho trên 700 báo chí của toàn bộ hệ thống chính trị tìm hiểu, nắm vững những kiến thức tiên tiến nhất của văn minh thế giới về hiến pháp, nhằm tổ chức học tập và quảng bá rộng rãi trong cả nước và trong toàn Đảng những kiến thức mới về xây dựng một chế độ chính trị dân chủ dựa trên kinh tế thị trường, nhà nước pháp quyền, xã hội dân sự. Toàn bộ nguồn lực trí tuệ của cả nước cần được huy động cho việc nâng cao dân trí, nâng cao khả năng của nhân dân thực hiện chủ quyền của mình đối với đất nước và đối với chế độ chính trị, cổ vũ nhân dân tham gia xây dựng Hiến pháp mới, coi đây là nhiệm vụ đầu tiên đặt nền móng cho toàn bộ quá trình cải cách chính trị của đất nước.

Đồng thời Quốc hội, Bộ Chính trị và Chính phủ thả hết những người bất đồng chính kiến đang bị tù tội, chỉ thị cho các cấp và các địa phương phải tôn trọng mọi quyền tự do, dân chủ của nhân dân. Quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận và sự công khai minh bạch phải được bảo đảm trong mọi lĩnh vực của đời sống đất nước.

Cải cách chính trị cần được xem là một quá trình thường trực, lâu dài, để luôn luôn đổi mới, và cần được tiến hành song song – vừa là cứu cánh, vừa là tiền đề – với sự nghiệp canh tân đất nước.

5. Đề nghị Quốc hội, Bộ Chính trị và Chính phủ huy động trí tuệ cả nước, đăc biệt là cố sao mời gọi được trí tuệ của các trí thức có tầm nhìn và tâm huyết với đất nước, hình thành một chiến lược tổng thể và thiết kế các bước đi của một cuộc cải cách chính trị triệt để, nhằm thay đổi đất nước toàn diện và sâu sắc, sao cho quá trình cải cách này diễn ra một cách hòa bình, hài hòa, kinh tế ổn định và có hướng phát triển mới, đồng thời tiếp tục nâng cao vị thế đối ngoại của đất nước. Rất đáng tham khảo kinh nghiệm của Myanmar cho cuộc cải cách chính trị này ở nước ta – đặc biệt là những kinh nghiệm về phát huy chất xám của trí thức, kinh nghiệm thiết kế trình tự và tiến độ rất hợp lý các bước đi, sự lồng ghép các bước đi… trong quá trình thực hiện dân chủ, để vừa giữ được ổn định, vừa từng bước tháo gỡ khó khăn và phát triển kinh tế, tiến hành được cải cách hệ thống nhà nước pháp quyền, đồng thời nâng cao vị thế quốc tế để gìn giữ an ninh quốc gia.

Trong cải cách, cũng như trong khắc phục những sai lầm trên mọi phương diện kinh tế và chính trị, cần chú trọng quan tâm đến khắc phuc những lỗi hệ thống và những yếu kém vỹ mô là chủ yếu; cố gắng thực hiện tối đa nguyên tắc khép lại quá khứ, không ngoái lại quá khứ, không hồi tố; đồng thời nỗ lực hết mức thực hiện hòa giải, cố tránh hết sức có thể việc hình sự hóa các vấn đề… Tất cả nhằm giảm xuống mức thấp nhất mọi tổn thất và đổ vỡ mới, phòng ngừa phát sinh những rạn nứt mới có thể xảy ra trong quá trình cải cách, đồng thời nhờ đó có thể tạo ra sự tin cậy nhau và đồng tâm hiệp lực hướng về phía trước, phát huy tối đa mọi khả năng và nguồn lực cho việc mau chóng chuyển đất nước đi vào thời kỳ phát triển mới.

Hòa giải, khép lại quá khứ, không ngoái lại quá khứ, không hồi tố, tránh hết mức có thể việc hình sự hóa – đấy là cách mở lối thoát cho những vấn đề bế tắc hay có thể gây xung đột lớn trong quá trình cải cách, để vĩnh viễn khép lại quá khứ, để giảm xuống mức thấp nhất mọi tổn thất, để bảo tồn và chắt chiu mọi nguồn lực cho nhiệm vụ mở ra một giai đoạn phát triển mới của đất nước. Riêng những vấn đề liên quan đến ruộng đất, cần được giải quyết trên cơ sở ưu tiên lợi ích của nông dân.  

Toàn bộ bộ máy nhà nước và các lực lượng vũ trang cần được giữ nguyên trong quá trình cải cách để bảo đảm sự vận hành liên tục và thông suốt mọi hoạt động của quốc gia, điều duy nhất phải thay đổi là toàn bộ bộ máy nhà nước và các lực lượng vũ trang từ nay chịu sự điều hành của Hiến pháp và các cơ quan hiến định. 

Xây phải được đặt ở vị trí quan trọng hơn chống như trình bầy trên trong cải cách chính trị chính là với ý nghĩa: thỏa hiệp chấp nhận sự (đã) trả giá cho thời kỳ phát triển của chủ nghĩa tư bản hoang dã vừa qua, để từ đây chấm dứt thời kỳ này, để hòa bình và sớm chuyển nhanh một cách hài hòa sang thể chế mới, thời kỳ phát triển mới[2].

Xin lưu ý: Chính quyền của tổng thống Myanmar Thein Sein trong vòng 20 tháng đã hoàn thành được cả 3 việc khó tương tự như ở nước ta là: (1)cải cách chính trị, (2)ổn định và phát triển kinh tế, (3)nâng cao vị thế quốc tế của quốc gia. Đáng chú ý là việc chuyển đổi chính quyền quân phiệt độc tài Myanmar sang thể chế chính trị của nhà nước pháp quyền dân chủ, không tốn một phát súng, không mất một nhân mạng. Nguyên nhân thành công chủ yếu là những người nắm quyền lực cao nhất của đất nước này đã thấy được sự cần thiết và đồng lòng nhất trí tiến hành cuộc cải cách có ý nghĩa sống còn này, huy động được chất xám trong lòng dân tộc theo tinh thần hòa giải cho sự thành công của cải cách. Đấy chính là một cuộc cải cách chính trị tử trên xuống và thành công ngoạn mục, mặc dù đấy mới chỉ là những bước đi đầu tiên trên con đường vạn dặm để tiến tới một Myanmar phát triển.

Nhân đây xin cảnh báo: “Đục nước béo cò”, “cướp cờ”, “nguy cơ xuất hiện Lê Chiêu Thống đời mới” (ví dụ nhân danh bảo vệ Đảng, bảo vệ chế độ XHCN…) luôn luôn là những thủ đoạn các con buôn cơ hội đủ mọi chủng loại, dù là trong nước hay nước ngoài, thường xử dụng để kiếm lợi trên tổn thất và xương máu của đất nước ta vào lúc đất nước ta thực hiện bước ngoặt đi vào cải cách. Mong trí tuệ cả nước đừng bao giờ mất cảnh giác!

Tôi xin nhấn mạnh, việc sửa đổi/soạn thảo Hiến pháp mới nhất thiết phải được coi là bước mở đầu và là nền tảng cho toàn bộ quá trình tiến hành cải cách chính trị và cải cách ĐCSVN. Không cải cách chế độ chính trị và hệ thống nhà nước hiện hành, không cải cách và tổ chức lại ĐCSVN, Hiến pháp được sửa đổi hay Hiến pháp mới dù được viết hay như thế nào cũng sẽ là vô nghĩa, thậm chí sẽ chỉ càng gây thêm hiểm họa mới cho đất nước.

Kính thưa Quốc hội, Bộ Chính trị và Chính phủ,

Khép lại quá khứ, không ngoái lại quá khứ và vượt lên nỗi sợ, quyết tâm dựa hẳn vào dân, lãnh đạo Đảng và Nhà nước hiện nay ngồi lại với nhau thì hoàn toàn có thể cùng nhau hội đủ mọi điều kiện trong tay thực hiện thắng lợi một cuộc cải cách chính trị từ trên xuống để đổi đời đất nước và đổi đời chính ĐCSVN trong hòa bình, mở đầu bằng xây dựng một Hiến pháp mới. Chắc chắn cả nước sẽ một lòng sắt đá với tinh thần Diên Hồng đứng đằng sau một quyết định hòa bình đổi đời như thế của lãnh đạo Đảng và Nhà nước! Như thế có gì mà sợ? Chỉ ở Việt Nam mới có tình huống này. Diễn tiến của lịch sử Việt Nam khách quan tạo ra như vậy. Càng để muộn, cơ hội này có nguy cơ lại vuột đi, như ba lần cơ hội lớn đã vuột đi trong gần bốn thập kỷ vừa qua[3].

Xin cứ ngẫm mà xem, trên cả thế giới này, chỉ một mình Việt Nam mới có những điều kiện đặc thù lịch sử dành cho ĐCSVN khả năng thực hiện một kịch bản hòa bình đổi đời như thế, nhất thiết lãnh đạo Đảng và Nhà nước hiện nay phải có tâm và đủ bản lĩnh nắm lấy! Đó cũng là kịch bản tối ưu duy nhất, đáng mong muốn nhất cho đất nước và kế thừa được truyền thống vinh quang trước đây của ĐCSVN, là trách nhiệm không thể thoái thác của ĐCSVN trong giai đoạn cách mạng mới của đất nước. Ở các nước khác mà như ta hiện nay sẽ khó có chuyện này, chí ít thì cũng đã phải xảy ra vài ba cuộc “mùa xuân Ả Rập” rồi!.. Tuy nhiên cũng phải nhắc nhở: Sự chịu đựng của nhân dân ta đang ở mức báo động đỏ.

Nếu lãnh đạo Đảng và Nhà nước hiện nay bạc nhược bỏ lỡ kịch bản hòa bình đổi đời này, một kịch bản sụp đổ như ở Liên Xô vào lúc nào đó, sớm muộn sẽ xảy ra ở nước ta, do chế độ chính trị đang ngày càng mục nát bên trong và không đương đầu nổi những thách thức quyết liệt từ bên ngoài. Khác chăng so với Liên Xô hồi ấy là: Ở Việt Nam sẽ rất hỗn loạn và đẫm máu.

Trong cuộc chiến tranh 17-02-1979, Trung Quốc trong cùng một giờ đã cho khoảng nửa triệu quân ào ạt tấn công toàn bộ tuyến biên giới phía Bắc nước ta; sự việc này cho thấy: Một khi xảy ra sụp đổ chế độ chính trị như thế ở Việt Nam, không loại trừ xuất hiện tình huống vì bất kể lý do gì, quân đội Trung Quốc lúc nào đó sẽ can thiệp… Đất nước ta sẽ đi về đâu?.. Thế rồi sẽ làm sao tránh khỏi nguy cơ vấn đề Biển Đông là chuyện đã rồi như Hoàng Sa?!.. Vân vân và vân vân…

Sự nghiệp đất nước độc lập thống nhất phải hy sinh chiến đấu nhiều thế hệ mới giành được làm sao có thể bảo toàn nếu cứ kéo dài mãi tình trạng đất nước èo uột, lệ thuộc như hiện nay?! Lấy gì giữ vững sự toàn vẹn lãnh thổ và chủ quyền quốc gia trong tình hình mới? Giữ đại cục mà nhiều yếu kém thế này liệu đất nước có được yên? Giữ đại cục đến mức nào thì là sự đầu hàng trá hình?..

Câu chuyện ngày càng rõ: Ngày nay giữ nước phải có toàn dân tộc và cả thế giới, chứ không phải là giữ Đảng như đang là đảng hiện nay! Ngày nay giữ nước, đất nước càng phải mau chóng trở thành một quốc gia phát triển!

Lãnh đạo Đảng và Nhà nước cần nghiêm túc nghĩ lại tất cả! Dứt khoát cần thông qua cải cách chính trị xốc toàn dân tộc đứng dậy phát triển đất nước bền vững, xây dựng Việt Nam là một thành trì bất khả xâm phạm, cùng với cả thế giới gìn giữ hòa bình.

Bí quyết thành công của Cách mạng Việt Nam là: Tinh thần yêu nước Việt Nam đã từng đủ bản lĩnh giương cao ngọn cờ dân tộc dân chủ làm nên Cách mạng Tháng Tám và hoàn thành sự nghiệp giải phóng đất nước, giành lại độc lập thống nhất cho Tổ quốc, tranh thủ được sự hậu thuẫn của cả thế giới cho sự nghiệp vẻ vang này, và đồng thời đã xác lập được cho quốc gia vị trí quan trọng trên trường quốc tế.

Trước những thách thức mới quyết liệt từ bên ngoài, trước những đòi hỏi phát triển của đất nước trong thời kỳ mới, hơn bao giờ hết Việt Nam cần tiếp tục giương cao ngọn cờ dân tộc – dân chủ với trí tuệ mới,  để xây dựng được đất nước độc lập – tự do – hạnh phúc, để có thể dấn thân cùng đi với cả thế giới. Tinh thần này cần trở thành linh hồn cho một Hiến pháp mới của đất nước bây giờ và mãi mãi về sau.

Bốn cuộc chiến tranh trong vòng một đời người, và biết bao nhiêu thương đau đến hôm nay đất nước vẫn đang còn phải chịu đựng, như thế là quá nhiều rồi! Mà đến hôm nay đất nước vẫn chưa ra khỏi cái nghèo và lạc hậu, có nhiều mặt tiếp tục lạc lõng! Tôi không thể chấp nhận nhân dân ta, đất nước ta lúc nào đó lại một lần nữa sẽ phải trầm luân trong một cuộc bể dâu mới đẫm máu.

Vì vậy tôi cho rằng phải thông qua hòa giải dân tộc để thực hiện cải cách toàn diện, nhờ đó thực hiện sự nghiệp canh tân đổi đời đất nước đến nay vẫn bị bỏ lỡ. Tiến bộ của văn minh nhân loại, của khoa học kỹ thuật và công nghệ, toàn cầu hóa ở nấc thang hiện tại.., tất cả vừa tạo cơ hội, vừa thách thức nước ta phải lựa chọn con đường của phát triển, bắt đầu từ thực hiện tự do, dân chủ.

Đúng ra phải nói thật với nhau cải cách chính trị đã để muộn mất 37 năm rồi – ngay sau khi đất nước độc lập thống nhất, chí ít là muộn 23 năm nay rồi – ngay sau khi chiến tranh lạnh kết thúc và Việt Nam hoàn toàn có thể đứng trên hai chân của mình! Không thể để muộn hơn nữa!

Chính sự chậm trễ này là nguyên nhân gốc làm cho đất nước độc lập mà nhân dân vẫn chưa có tự do, lối ra cho cuộc khủng hoảng đất nước đang lâm vào chưa rõ, mục tiêu cơ bản trở thành một nước công nghiệp hóa theo hướng hiện đại vào năm 2020 trở thành ảo tưởng.

Chính sự chậm trễ này khiến cho đất nước đang lâm vào tình trạng bị động chiến lược đầy nguy hiểm: Chưa có một tầm nhìn, một lời giải nào thuyết phục cho những thách thức kinh tế và chính trị, đối nội và đối ngoại đất nước đang phải đối mặt trong bối cảnh siêu cường đang lên Trung Quốc trở thành vấn đề của cả thế giới mà Việt Nam ở vào vị trí địa lý tự nhiên, vị trí địa kinh tế và địa chính trị cực kỳ nhậy cảm.

Sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước bây giờ đòi hỏi hơn bao giờ hết phải có toàn dân tộc và cả thế giới, sự chậm trễ này chưa giúp chúng ta trả lời làm như thế nào?!

Vì những lẽ trên, cải cách hệ thống chính trị của đất nước trở thành chuyện sống còn. Đòi hỏi xây dựng Hiến pháp mới đang cho đất nước một cơ hội.

Không có một thế lực nào bên trong hoặc bên ngoài có thể cấm nước ta đi vào một cuộc cải cách chính trị triệt để và toàn diện như thế, chỉ có sự tha hóa của hệ thống chính trị và tình trạng kìm hãm không dám thức tỉnh sự giác ngộ của nhân dân đang cản trở đất nước tiến hành nhiệm vụ này. Tự nhận về mình vai trò lãnh đạo, tại sao ĐCSVN không dám đứng lên tiền phong chiến đấu khắc phục hai trở lực này?

Tuy nhiên, mười bạn của tôi hôm nay, thì có đến chín người nói đòi hỏi ở ĐCSVN hiện nay, đòi hỏi chế độ chính trị này tự mình đổi đời bây giờ là điều không thể. Không ít bạn bè chí cốt và người thân trong nhà mắng tôi tư duy cải cách như thế là kẻ ngu trung, quở trách tôi sao không để cho ngôi nhà đã mục nát sụp đổ quách đi cho nhanh, kéo dài sự đau khổ của đất nước làm gì!?..  Vậy chỉ còn cách những người lãnh đạo Đảng và Nhà nước hiện nay hạ quyết tâm vượt qua điều không thể này.

Tôi nghĩ lãnh đạo Đảng và Nhà nước đang đứng trước cơ hội và có trách nhiệm ràng buộc khởi xướng cuộc cải cách chính trị hòa bình đổi đời đất nước và đổi đời chính bản thân ĐCSVN, bắt đầu từ xây dựng một Hiến pháp mới. Hoặc là để vuột mất cơ hội này và mắc tội đối với đất nước? Tôi không thay đổi được suy nghĩ của mình.

Kính thư,

Nguyễn Trung, 10 (60A) ngõ 45 A phố Võng Thị, Phường Bưởi, Quận Tây Hồ, Hà Nội, Đt. 04 38363036


[1] Xin gọi tắt là Kiến nghị 72, ngày 04-02-2013 đã được trao chính thức cho Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp.

[2] Tham khảo thêm: Nguyễn Trung, tiểu thuyết “Lũ”

http://viet-studies.info/kinhte/kinhte.htm

[3] (1)Cơ hội thực hiện hòa giải và thống nhất dân tộc ngay sau 30-04-1975; (2)Cơ hội độc lập đi với cả thế giới sau khi LXĐÂ sụp đổ; (3)Cơ hội đẩy nhanh quá trình bình thường hóa quan hệ với Mỹ, gia nhập ASEAN và gia nhập WTO.

—–

Bổ sung, hồi 8h, ngày 20/2/2013, TS Tô Văn Trường gửi tới lời bình: “Theo tôi biết, ngay từ khi còn đương chức, ông Nguyên Trung chính là người chấp bút cho bức thư “tối mật” của Thủ tướng Võ Văn Kiệt gửi Bộ Chính trị năm 1995 và cả 2 người đồng chí hướng đó đã chịu nhiều phiền toái vì tội “cầm đèn chạy trước ô tô”. Sau đó thời gian, ông Nguyễn Trung tự mình viết đơn gửi Thủ tướng Võ Văn Kiệt xin nghỉ chức trợ lý và ngay hôm sau chưa cần Thủ tướng trả lời,  ông chủ động khăn gói rời trụ sở thể hiện cái dũng, cái trí của kỹ sĩ để tránh giảm bớt các áp lực đè nặng lên vai người thủ trưởng, người Anh của mình.

Ngày nay, ở  tuổi 78 nhưng vẫn còn khỏe và cực kỳ minh mẫn, ông Nguyễn Trung tiếp tục thể hiện trí tuệ, tâm huyết của mình đối với sự phát triển của đất nước. Thư ngỏ của ông chắc chắn sẽ nhận được nhiều phản hồi tùy theo nhận thức góc nhìn của mỗi người nhưng có điểm chung là đất nước đang trong thời mạt vận, dân không còn lòng tin vào lãnh đạo mà đã mất lòng tin là mất tất cả! 
.
“To be or not to be” (tồn tại hay không tồn tại) câu nói của nhân vật Hamlet đã được ông Nguyễn Trung giải trình cho chế độ toàn trị. Việc còn lại, nếu họ không biết vượt qua chính mình, thì cái gì đến sẽ đến! Cái giá đắt phải trả không chỉ của người người trong cuộc mà là cả dân tộc và đất nước hình chữ S mảnh mai thương yêu của chúng ta. “

TRẦN MAI HƯỜNG: Mùa yêu đang ngậm sữa

20 Th2

TRẦN MAI HƯỜNG: Mùa yêu đang ngậm sữa

Posted on 19/11/2012 by buikimanhpoem

 

 

Thơ tình có thể chỉ viết cho một người. Thơ tình có thể viết cho người này lúc này, người khác lúc khác. Thơ tình có thể chẳng viết cho ai cụ thể. Trần Mai Hường viết cho ai đây? Chẳng bao giờ nên hỏi bất kỳ nhà thơ nào câu hỏi đó.

 

Hãy cứ cảm nhận tình yêu trong thơ Trần Mai Hường:
làm lúc Đồng hồ ngơ ngẩn vòng quay / Thời gian nhọc nhằn thở dốc ,
làm những ngày không,
làm khi Tất cả…xa? /Tất cả… quên? / Anh hay chính em?

cảm nhận những sắc độ của tình yêu của nữ sĩ như chính nơi tình yêu của lòng mình:
hoang mang – anh trôi sâu giấc mơ em / giấc mơ em anh đi vắng…
trơ vơ – không email / không điện thoại – và cả không nghĩ đến anh thật khó…
hình như – nhớ vỡ / nhớ hơn…/ phút ấy sương mềm / vẫn là anh
hờn ghen – buôn buốt mắt ai / hay nói ngược / ròng ròng đêm…

 

Hình như

 

Đã nhiều đêm anh trôi sâu giấc mơ em
Em hoang mang hỏi mình giữa khuya
Hình như
Nhớ vỡ…

 

Em nhón nhặt từng lát nghĩ về anh
Này thông minh,hóm hỉnh
Này nhân hậu,bao dung
Đem nung chảy
Tất cả quyện nhau thành giọt bỏng
Đúc lên nỗi nhớ đẹp và buồn

 

Có đêm giấc mơ em anh đi vắng
Đêm ấy hình như dài thêm
Đêm ấy hình như nhớ hơn
Những dịu dàng anh vây quanh dỗ dành em khe khẽ
Đừng khóc nữa em…

 

Có những mối tình thầm lặng
Đẹp và thanh khiết
Như trăng.

 

Những ngày không

 

Không email
Không điện thoại
Em chìm sâu công việc
Ơi ngoan

 

Mỗi ngày 24 giờ
Đồng hồ ngơ ngẩn vòng quay

Thời gian nhọc nhằn thở dốc
Bàn phím buồn
Trơ vơ em
Xanh xao đêm

Để không nghĩ đến anh thật khó

 

Có nút thắt đời định mệnh
Có khúc quanh đời không định hướng


 

Ví dụ anh
Như phù sa muộn
Như ga lẻ cuối rừng

 

Ví dụ anh
Như phù thủy với chiếc đũa thần
Thôi miên
Em đã gồng mình
Cảnh giác…

 

Lý trí bất lực
Khi cố đi ngược lộ trình trái tim.

  

Thơ lúc không giờ

 

Những ý nghĩ đục
Thánh thót sâu đêm
Bế em xoay vòng quanh lối cỏ
Hình như phút ấy sương mềm

 

Hình như vẫn là anh
Người đàn ông chỉn chu như kinh
Nồng nàn hơn lửa…

 

Đừng hỏi tại sao thu đánh dấu mình miên man vàng cúc
“Bông huệ trắng và bức tường cũng trắng
Sao bóng hoa trên tường lại đen”*

 

Đêm mặn nồng đến nhường kia
Em giấu nỗi em vào dốc đêm bão lốc
Mặc vùng vằng sai đúng
Cố thoát khỏi cung mê dại
Bằng ngụy biện trái mùa rồi tự thả mình trôi

 

Những ý nghĩ đục vẫn điềm nhiên cười
Bế em xoay vòng quanh lối cỏ…

*Thơ Bế Kiến Quốc

Ghen

 

Câu thơ sinh hạ lúc mình xa
buôn buốt mắt ai
…thức
Phố đã mềm
…vắng
Người đàn bà hay nói ngược
…em
Và những hờn ghen ròng ròng đêm

 

Anh – người đàn ông nhớ xưa
Ký ức đằm đằm trai trẻ
Vẫn biết không thể
Vớt lại ngày qua

Có một mùa yêu đang ngậm sữa
Rưng rưng người
Rưng rưng em

 

Người rất xa ơi
Ăm ắp tay mình
Kẽ trăng lẩy bẩy nhỏ từng giọt thương thầm
Run rẩy chín dần
Nâng niu nhé anh

 

Xin đừng nhớ xưa
Để em không phải tự hỏi mình cớ sao nước mắt
Lạc vì không đâu

 

Tất cả…xa?
Tất cả… quên?
Anh hay chính em?

 

Trần Mai Hường – TP HCM.

Trả lờiTrả lời tất cảDi chuyển…

Thế giới 24h: Quân đội TQ “nuôi” hacker

20 Th2

Thế giới 24h: Quân đội TQ “nuôi” hacker

– Hãng bảo mật hàng đầu của Mỹ tuyên bố quân đội Trung Quốc đang kiểm soát một lượng lớn hacker; Đại diện Triều Tiên đe dọa Hàn Quốc ngay giữa một hội nghị của Liên hợp quốc… là những tin nóng trong ngày.

Nổi bật

Tờ New York Times số ra hôm 19/2 dẫn báo cáo công bố cùng ngày của công ty an ninh mạng Mandiant cho biết, quân đội Trung Quốc hiện kiểm soát một lực lượng lớn hacker và nhiều loại virus máy tính khác nhau.

Số lượng hacker đang nằm dưới quyền kiểm soát của quân đội Trung Quốc có thể lên tới hàng trăm hoặc thậm chí là hàng nghìn người, hãng bảo mật hàng đầu ở nước Mỹ cho biết trong bản báo cáo mới nhất của mình.

Tòa nhà bên phải được cho là trụ sở của đơn vị 61398. (Ảnh: New York Times)

 

Theo Mandiant, công ty đã tổ chức hàng trăm cuộc điều tra và kết quả thấy rằng, nhóm hacker tấn công các báo lớn ở Mỹ, cơ quan chính phủ và nhiều công ty, “là nằm ở Trung Quốc và chính quyền nước này biết họ”.

Mandiant khẳng định, nhóm hacker là một bộ phận của quân đội Trung Quốc, được gọi là đơn vị 61398. Cuộc điều tra các vụ tấn công của nhóm này giúp Mandiant lần tới một tòa nhà 12 tầng tại ngoại ô Thượng Hải.

Đó là một tòa nhà nằm trên đường Đại Đồng, ngoại ô Thượng Hải, được cho là trụ sở của đơn vị 61398. Mandiant cho rằng đơn vị này đã đánh cắp dữ liệu từ ít nhất 141 tổ chức tại Mỹ, Anh và Canada từ năm 2006.

Phản ứng lại, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc cho rằng, các cáo buộc thiếu chứng cứ rõ ràng như trên vừa thể hiện tính thiếu chuyên nghiệp vừa thiếu trách nhiệm và không giúp gì cho việc giải quyết vấn đề.

Ông Hồng Lỗi tái khẳng định rằng, Trung Quốc luôn phản đối những hành vi xâm nhập tấn công máy tính, đồng thời nói thêm rằng bản thân nước ông cũng là một trong những nạn nhân của những vụ tấn công qua mạng.

Tin vắn

– Bộ Quốc phòng Nga đã thông qua quyết định cho các tàu chiến tiếp tục trực chiến tại Địa Trung Hải trong bối cảnh khủng hoảng ở Syria ngày càng nghiêm trọng.

– Bộ Tư pháp Ai Cập ngày 19/2 đã chuyển sang Tòa án Hình sự Cairo hồ sơ vụ cựu Thủ tướng Ahmed Shafiq với cáo trạng tham nhũng và lạm dụng công quỹ.

– Bộ trưởng Quốc phòng Ấn Độ tuyên bố còn “quá sớm” để xem xét khả năng gian lận trong vụ mua máy bay chiến đấu Rafale với hãng Dassault Aviation của Pháp.

– Bộ trưởng Quốc phòng Iran Ahmad Vahidi cho biết, nước này đang sản xuất các hệ thống radar tầm xa khác nhau vốn có thể “phủ sóng” xa đến 3.000km.

– Tehran sẵn sàng giảm bớt những lo ngại của phương Tây để đối lấy việc Mỹ và các đồng minh chấp thuận khả năng làm giàu uranium của Iran.

– Lực lượng hải quân của Hàn Quốc bắt đầu tập trận chung thường kỳ trong vùng biển Nhật Bản với không quân tình báo Mỹ, đại diện Bộ Quốc phòng Hàn Quốc nói.

– Ông Barack Obama sẽ trở thành Tổng thống Mỹ đầu tiên được trao huân chương Tổng thống Israel trong chuyến thăm nước này vào tháng tới.

– Cảnh sát Thổ Nhĩ Kỳ đã bắt giữ những kẻ thuộc Mặt trận nhân dân cách mạng tự do bị tình nghi thực hiện vụ đánh bom khủng bố nhằm vào sứ quán Mỹ tại Ankara.

– Bộ Ngoại giao Nga khẳng định, quốc gia này ủng hộ các biện pháp chính trị-ngoại giao để làm lành mạnh tình hình quân sự và chính trị ở khu vực châu Á.

– Tàu huấn luyện Hải quân Ấn Độ INS Sudarshini đang ở thăm Malaysia nhân kỷ niệm 20 năm thiết lập quan hệ hữu nghị giữa Ấn Độ và ASEAN.

Tin ảnh

Hiện trường vụ tai nạn máy bay trực thăng hôm 19/2 ở Yemen. (Ảnh: THX)

 

Hôm 19/2, trong khi luyện tập, một trực thăng quân sự của Yemen đã lao xuống một khu dân cư đông đúc ở thủ đô Sanaa làm ít nhất 9 người thiệt mạng và hàng chục người khác bị thương.

Phát ngôn

Phát biểu tại Hội nghị giải trừ quân bị của Liên hợp quốc hôm 19/2, đại diện Triều Tiên Jon Yong Ryong nói, “những hành vi của Hàn Quốc có thể xem như lời loan báo cho sự tận diệt của nước này”.

Kỷ niệm

Ngày 20/2/1943, Mexico đã xảy ra một tấn bi kịch khi núi lửa Paracutin hoạt động, chôn vùi toàn bộ ngôi làng cùng tên dưới chân núi.

Thanh Vân (tổng hợp)

Quân đội Trung Quốc mạnh cỡ nào?

20 Th2

Quân đội Trung Quốc mạnh cỡ nào?

Các năng lực quân sự ngày càng tinh vi của Trung Quốc tiềm tàng làm thay đổi một cách cơ bản cán cân chiến lược của khu vực châu Á – Thái Bình Dương.

Nhân dịp ra mắt cuốn thứ 12 trong tập sách Châu Á Chiến lược của NBR (Cục Nghiên cứu Quốc gia về Châu Á) – với tựa đề Châu Á Chiến lược 2012-13: Thách thức Quân sự của Trung Quốc, chúng tôi đã trò chuyện với Giám đốc Nghiên cứu Châu Á Chiến lược, ông Ashley J. Tellis (Carnegie Endowment for International Peace). Trong cuộc phỏng vấn này, Tiến sĩ Tellis thảo luận về những kết luận chính trong cuốn sách và lập luận rằng các năng lực quân sự ngày càng tinh vi của Trung Quốc tiềm tàng làm thay đổi một cách cơ bản cán cân chiến lược của khu vực châu Á – Thái Bình Dương.

– Cuốn Châu Á Chiến lược năm ngoái đã nghiên cứu sự trỗi dậy của Trung Quốc và Ấn Độ, những tác động đối với châu Á-Thái Bình Dương, và phản ứng của các nước châu Á khác và Mỹ. Trọng tâm của cuốn sách năm nay thu hẹp ở phạm vi các tác động về năng lực quân sự tiến bộ của Trung Quốc. Tại sao ông lại quyết định chỉ tập trung vào khía cạnh sức mạnh của Trung Quốc?

Chúng tôi chủ ý thu gọn trọng tâm của cuốn sách năm nay bởi vì các năng lực quân sự của Trung Quốc giờ đã trở thành một yếu tố quan trọng đối với sự ổn định của châu Á – Thái Bình Dương. Chúng tôi muốn nghiên cứu các quy mô cụ thể của tiến trình hiện đại hóa đó, đặc biệt là các khả năng từ chối – tiếp cận của Trung Quốc, bởi vì dường như chúng tôi thấy rằng các yếu tố đó có tiềm năng lớn nhất làm thay đổi sự cân bằng chiến lược của khu vực châu Á – Thái Bình Dương.

Tôi luôn quan điểm rằng sự thành công của châu Á là một hàm gồm ít nhất 2 hệ số chủ chốt. Thứ nhất là khả năng của Mỹ trong việc đảm bảo một môi trường khu vực bình yên nhờ khả năng phóng chiếu sức mạnh của nước này tới các vùng ven biển châu Á. Thứ hai là năng lực quân sự của các nước trong khu vực tiếp tục trong trạng thái cân bằng.

Tuy nhiên, việc Trung Quốc đầu tư vào các năng lực từ chối chiến lược trong thập niên qua rõ ràng đã khiến cho hệ số thứ nhất thay đổi. Và mặc dù người ta không chú ý nhiều đến điều đó, tôi nghĩ năng lực của Trung Quốc cũng đang ảnh hưởng tới hệ số thứ 2 và phá vỡ sự ổn định của các cán cân trong khu vực mà chúng ta vốn cho là hiển nhiên.

Nếu các năng lực từ chối của Trung Quốc thực sự đe dọa triệt tiêu cả hai hệ số này – khả năng phóng chiếu sức mạnh của Mỹ và các cán cân trong khu vực vốn đang dần đông cứng lại trong 30-40 năm qua – thì phạm vi giờ đã được đặt ra cho một số chuyển đổi hệ quả ở châu Á – Thái Bình Dương.

Ảnh minh họa

 

Vì vậy, chúng tôi cảm thấy chủ đề này đáng được nghiên cứu sâu hơn. Lần cuối cùng chúng tôi nghiên cứu các năng lực quân sự của Trung Quốc là cách đây 6 năm. Trong cuốn Châu Á Chiến lược 2005-06, chúng tôi đã trình bày một đánh giá sâu rộng về chương trình hiện đại hóa quân sự của Trung Quốc. Năm nay, chúng tôi nghĩ nên tập trung vào các mức độ năng lực cụ thể để đánh giá chúng ảnh hưởng như thế nào đến hai hệ số nêu trên. Và chúng tôi thấy rằng các năng lực từ chối tiếp cận của Trung Quốc đang tác động rất lớn dọc theo cả hai yếu tố này. Các chương của cuốn sách đưa ra nhiều đánh giá thấu đáo về mức độ thế nào và tại sao lại như vậy.

Liệu sức mạnh quân sự đang lên của Trung Quốc có đe dọa đến sự ổn định khu vực? Các láng giềng của Trung Quốc đã nỗ lực điều chỉnh những lo lắng chiến lược như thế nào cho phù hợp với sự phụ thuộc kinh tế ngày càng lớn của họ vào Trung Quốc?

Liệu các năng lực quân sự của Trung Quốc có đe dọa ổn định hay không là vấn đề về các yếu tố cấu trúc chứ không phải các yếu tố ngoại giao. Trong khi Trung Quốc tiếp tục đưa ra các cam kết ngoại giao với khu vực, những cam kết này tự thân chúng không đủ để làm thay đổi các yếu tố quan trọng trên thực tế.

Đúng vậy. Hầu hết các nước châu Á đang phản ứng theo cách đó – tức là, họ đang nhận các cam kết ngoại giao cho những gì họ xứng đáng. Tuy nhiên, vẫn có những lo lắng cao độ giữa các láng giềng của Trung Quốc, bởi họ biết rằng cán cân quyền lực đang thay đổi theo hướng bất lợi cho họ. Sự thay đổi đó đang diễn ra giữa một thời điểm mà họ thấy sức mạnh quân sự của Mỹ đang ngày càng bị thách thức ở châu Á, sức mạnh kinh tế của Mỹ đang ngày càng yếu đi, và năng lực quân sự của chính họ ngày càng nhỏ bé so với Trung Quốc. Chính những thay đổi quan trọng này đang tác động đến những toan tính của các láng giềng của Trung Quốc hơn là những gì đang diễn ra trên lĩnh vực ngoại giao.

Hơn nữa, các nước châu Á rõ ràng đang bị trói buộc. Thậm chí họ đã thấy rõ những thay đổi quan trọng trong cán cân quyền lực, họ cũng biết rõ thực tế có một sự tương thuộc kinh tế ngày càng lớn với Trung Quốc. Các láng giềng của Trung Quốc không muốn gì hơn là có điều tốt nhất của cả hai thế giới – cũng là hợp lý đối với bất kỳ chủ thể nào trong tình huống này. Họ muốn tất cả các lợi ích thương mại có được từ sự tương thuộc đó, nhưng họ cũng muốn những miễn trừ xuất phát từ việc có một cán cân quyền lực có lợi. Thật không may, không có cách nào dễ dàng để điều chỉnh chu trình đó.

Ở mức độ mà sự tương thuộc kinh tế ngày càng tăng giữa Trung Quốc và khu vực có thể dẫn tới những đồng cảm lớn hơn giữa các chủ thể trong khu vực thì chắc chắn đó là một diễn tiến tích cực. Tuy nhiên, phải nói rằng thực tế tiến trình này xảy ra đồng thời với những gì là sự chuyển đổi các năng lực quan trọng đã khiến nhiều đối tác khu vực do dự về việc liệu các lợi ích kinh tế ngày càng lớn của Trung Quốc, rốt cuộc, có đạt tới nhận thức về các khả năng quân sự mạnh mẽ hơn hay không.

Về mặt lịch sử, khu vực đã giải quyết vấn đề này bằng cách dựa vào Mỹ. Ngay cả nếu các cán cân quân sự suy giảm trong một số trường hợp cụ thể, thì các nước châu Á đã tìm được sự an ủi từ thực tế rằng Mỹ đã cung cấp cho họ sự bảo vệ. Bởi vì sự bảo vệ này rất mạnh, các chủ thể trong khu vực có thể tiếp tục trao đổi mậu dịch với Trung Quốc, ngay cả khi cuối cùng Trung Quốc phát triển nhanh hơn họ.

Tuy nhiên, những gì hiện đang phá vỡ tính toán truyền thống này là việc Mỹ dường như đang lâm vào một cuộc khủng hoảng kinh tế, mà điểm kết thúc của nó vẫn còn chưa rõ ràng. Do vậy, sự chắc chắn về tương lai của cường quốc quân sự Mỹ ngày càng giảm đi, đặc biệt là khi Trung Quốc phát triển thành công các năng lực từ chối. Vì thế, chúng ta hiện đang sống ở một thời khắc chuyển giao quan trọng, nơi mọi quốc gia trong khu vực đều thấy lo phiền vì bất trắc về tương lai.

Ai cũng hy vọng nền kinh tế toàn cầu sẽ trở lại bình thường và Mỹ sẽ chứng kiến một thời kỳ phục hồi tăng trưởng kinh tế sau khi tác động khủng hoảng kinh tế kết thúc. Mọi người đều hy vọng Mỹ sẽ có thể thực hiện một cuộc hồi sinh với các năng lực kinh tế lớn hơn. Và hy vọng nhờ một sự kết hợp đổi mới công nghệ, các chế độ vận hành mới, và các mối quan hệ đối tác chiến lược, Mỹ sẽ có thể phục hồi khả năng về các đảm bảo an ninh. Nếu hy vọng đó trở thành sự thật, sẽ có một sự đảo ngược về trạng thái cân bằng truyền thống. Nhưng nếu có bất kỳ yếu tố nào trong số này không trở thành hiện thực theo cách mà khu vực kỳ vọng, thì khi đó, chúng ta nhiều khả năng sẽ tiến vào một thời kỳ bất ổn nghiêm trọng trong những năm sắp tới.

– Trong phần giới thiệu cuốn sách, ông nói rằng, với vai trò là một cường quốc dẫn đầu thế giới, Mỹ đối mặt với một thế tiến thoái lưỡng nan: khi bảo đảm cho sự ổn định của hệ thống quốc tế và khuyến khích sự tương thuộc kinh tế, Mỹ cho phép sự trỗi dậy của các đối thủ tiềm năng – chẳng hạn như Trung Quốc – mà sự trỗi dậy này có thể làm mất ổn định hệ thống khi họ tìm cách đảo lộn hoặc thay đổi trật tự hiện thời theo ý mình. Liệu có cách nào tránh được hoặc giảm bớt những tác động của nghịch lý này không?

Theo tôi nghĩ, thế tiến thoái lưỡng nan mà Mỹ đang đối mặt với hy vọng quản lý được sự tương thuộc và an ninh sẽ là thế khó chủ đạo trong ít nhất nửa đầu tiên của thế kỷ. Không có giải pháp dễ dàng nào cho điều này.

Giải pháp duy nhất sẽ làm thỏa mãn cả về tư duy lẫn thực tiễn là giải pháp bắt nguồn từ việc củng cố quyền bá chủ của Mỹ. Nếu Mỹ tìm ra một cách để trở lại dưới dạng phục hồi kinh tế của chính nước này, nếu họ tìm được một cách để có những phát kiến mới cho phép nước này chi phối nền kinh tế toàn cầu thêm một thế hệ nữa, thì khi ấy, theo tôi, kết quả này sẽ mang lại những giải pháp tốt nhất cho thế khó đó. Đặc biệt, nó sẽ có tác động phục hồi nguyên trạng như trước. Nó tái tạo những điều kiện đã tồn tại khi Mỹ đặt hệ thống thương mại toàn cầu vào đúng vị trí – hệ thống mà sau đó trở thành nền tảng cho sự tương thuộc toàn cầu.

Nếu Mỹ không thể làm được như thế, nếu họ không thể trở lại và tái thiết các nền tảng cho sức mạnh kinh tế của mình, thì nước này sẽ phải triền miên đứng trước các lựa chọn không hề dễ chịu. Trung tâm của vấn đề sẽ là các câu hỏi: Liệu Mỹ có thể tiếp tục gánh chịu phí tổn duy trì một thể chế toàn cầu mà sẽ ngày càng tạo ra nhiều đối thủ cạnh tranh hơn? Thêm nữa, liệu điều này có thể là một sự đầu tư vững chắc?

Như thế có nghĩa là Mỹ có thể không đạt được nhiều lợi ích như các đối thủ cạnh tranh, đặc biệt là khi các đối thủ cạnh tranh bắt đầu tạo ra những thách thức ngày càng lớn hơn trong đấu trường quân sự. Thế khó này sẽ ngày càng cấp bách và gây rắc rối nếu Mỹ không thể thực hiện một sự phục hồi kinh tế. Tin tốt là không gì ngăn được Mỹ thực hiện điều này. Mỹ vẫn là quốc gia đổi mới nhất trong tất cả các nền kinh tế toàn cầu.

Nếu Mỹ xoay xở được điều đó, trong số nhiều điều khác, thì không có lý do gì mà những chuyển đổi đang diễn ra trong nền kinh tế thật ở Mỹ không được đáp lại bởi sự đúng đắn trong nền kinh tế tiền tệ. Nói về nền kinh tế thật, có rất nhiều tin tức thú vị tiềm ẩn. Mỹ hiện đang trở nên độc lập cao điểm về năng lượng lần đầu tiên trong rất nhiều thập niên; nước này đang trên đỉnh của một cuộc cách mạng công nghiệp mới với các công nghệ như sản xuất 3-D; nước này vẫn dẫn đầu xuất sắc về các công nghệ quân sự then chốt; và Mỹ vẫn là trung tâm đơn lẻ lớn nhất về sản xuất khoa học và công nghệ trên thế giới.

Vì vậy trong một nền kinh tế thật, mọi thứ trông không tồi tệ như đôi khi chúng được mô tả. Nhưng bí quyết sẽ là thiết lập một trạng thái tài chính bền vững để có thể tạo ra một môi trường thân thiện hơn nhằm nuôi dưỡng các cuộc cách mạng này trong nền kinh tế thật. Nếu chính trị của chúng ta cho phép chúng ta thực hiện các lựa chọn khôn ngoan về chiến lược, chúng ta rốt cuộc sẽ có thể tạo ra một môi trường quốc gia cực kỳ thuận lợi cho một sự lặp lại của thành công Schumpeterian trong nền kinh tế toàn cầu. Và đó thực sự là những gì tôi nghĩ các mục tiêu trung hạn và ngắn hạn nên hướng tới.

– Hồi tháng 1, chính phủ Mỹ thông báo một chính sách “tái cân bằng chiến lược” để thích nghi với những chuyển đổi sức mạnh địa chính trị trên toàn cầu về phía châu Á-Thái Bình Dương. Ông có nghĩ chiến lược này sẽ thành công, và theo ông nước Mỹ đang phải đối mặt với những thách thức nào?

Quyết định của chính phủ Mỹ nhằm tái cân bằng hướng tới Thái Bình Dương là điều vừa cần thiết vừa không thể tránh khỏi. Cần thiết là bởi vì khu vực châu Á – Thái Bình Dương hiện nay là trung tâm về chính trị và kinh tế toàn cầu. Không tránh khỏi là bởi vì mọi nước đều sẽ buộc phải chuyển hướng các nguồn lực của họ tới những nơi mà họ có thể thu về những lợi ích lớn nhất và đối mặt với những thách thức lớn nhất. Khu vực châu Á – Thái Bình Dương rõ ràng chứa đựng cả hai yếu tố này. Vì vậy tôi nghĩ nếu chính quyền Obama không tuyên bố tái cân bằng thì chính quyền kế nhiệm sẽ làm vậy.

Nên nhớ rằng khi chính quyền George W. Bush nhậm chức, đã có nhận thức rằng Mỹ sẽ phải tập trung vào châu Á – Thái Bình Dương. Thực tế, nếu bạn nhớ tất cả các tuyên bố chính thức của chính quyền trước ngày 11/9 thì sẽ thấy chúng đều tập trung vào cách thức kiềm chế sự trỗi dậy của Trung Quốc. Định hướng đó cho thấy cốt lỗi của cân bằng chiến lược. Chính quyền đã nhận ra từ rất sớm rằng các khoản đầu tư lớn được thực hiện ở bên trong châu Âu và Trung Đông sẽ dần dần bị thay thế thiên về một sự ràng buộc mới với châu Á.

Thật không may, sự kiện 11/9 đã xảy ra và Mỹ đã dính líu vào các khu vực Nam Á và Trung Đông nhiều hơn bao giờ hết. Những can thiệp ở Nam Á và Trung Đông là kém khôn ngoan, bởi vì chúng là những ép buộc xuất phát từ sự cần thiết tạm thời chứ không phải là bộ điều khiển của xu hướng bền vững nào đó. Động lực lâu dài vẫn là châu Á, bởi vì đó là nơi có lịch sử tăng trưởng. Thực vậy, nếu các sự kiện quanh 11/9 không xảy ra, nước Mỹ đã dịch chuyển năng động hơn nhiều theo trọng tâm hướng tới châu Á – Thái Bình Dương của mình. Chính quyền Obama chỉ đơn giản là tìm lại được điểm mà những cơn bốc đồng ban đầu của chính quyền Bush đã dẫn đến. Đó là điều đúng đắn cần làm.

Trở ngại lớn nhất đối với tái cân bằng là các nguồn lực bị hạn chế. Các ý định là đúng, đường hướng là chuẩn, nhưng liệu Mỹ có đủ các nguồn lực để thực thi một sự cân bằng thành công hay không là điều còn chưa rõ. Theo tôi, để tái cân bằng thành công, nước Mỹ phải hoàn thành 3 nhiệm vụ chiến lược.

Thứ nhất, Mỹ phải duy trì quyền bá chủ khu vực của mình thông qua áp dụng sức mạnh quốc gia toàn diện – quân sự, kinh tế và chính trị… Thứ hai, Mỹ phải đủ sức loại bỏ được những thách thức từ chối mà một số nước như Trung Quốc ở Viễn Đông và Iran ở Vịnh Ba Tư thể hiện. Thứ ba, Mỹ phải duy trì các năng lực quân sự hùng mạnh toàn diện trong khu vực để làm tiêu tan bất kỳ một sự cạnh tranh an ninh cục bộ nào giữa các nước trong khu vực – và đôi khi là giữa chính các đồng minh của nước này.

Liệu Mỹ sẽ có các nguồn lực để thực thi hiệu quả một chiến lược mà sẽ đạt được 3 mục tiêu này, theo tôi, vẫn là một câu hỏi chưa có lời giải. Chưa có lời giải là bởi vì chúng ta chưa chắc chắn liệu Mỹ có thành công trong sự chuyển đổi kinh tế của chính nước này hay không. Chúng ta sẽ biết vào cuối thập niên này rằng liệu Mỹ có đủ khả năng ổn định tình hình tài chính và vận hành chính trị hiệu quả để cho phép nước này ra các quyết định sáng suốt nhằm đưa đất nước tới đích mong muốn.

– Do mối quan hệ vốn đã sóng gió mà điển hình là những nhận thức sai và hồ nghi chiến lược ngày càng tăng, làm sao Mỹ và Trung Quốc có thể tránh được một thế khó về an ninh vốn đang leo thang thành xung đột?

Không may là Mỹ và Trung Quốc đã bị kẹt trong một thế tiến thoái lưỡng nan về an ninh. Đó là một thế khó mà cả hai bên sẽ phải giải quyết trong vài thập niên, và không hề có một lối thoát dễ dàng.

Chừng nào Trung Quốc còn tiếp tục tăng cường các năng lực của mình, Mỹ sẽ vẫn phải lo lắng về những gì mà sự phát triển đó báo hiệu cho cả an ninh khu vực lẫn vị trí đứng đầu khu vực của chính Mỹ. Trung Quốc sẽ tiếp tục lo âu về việc liệu Mỹ có đầu tư vào các chiến lược quyết đoán hơn nhằm chế ngự sự phát triển của mình hay không. Đây là bản chất của con người, và không phải là thứ có thể giải quyết một cách thần kỳ. Cả hai bên phải xử lý thế khó theo các cách ngăn cho tình hình biến thành xung đột mở.

Sự vươn dậy của các cường quốc lớn luôn dẫn tới những thời kỳ bất an trong chính trị quốc tế. Chúng ta đã có nhiều ví dụ lặp đi lặp lại trong quá khứ, khi mà sự vươn dậy của các cường quốc góp phần làm gia tăng ngờ vực và thậm chí cả xung đột. Nếu may mắn, chúng ta có thể tránh được những tác động nặng nề nhất – một cuộc xung đột không giới hạn quyết liệt và lan truyền.

Tôi nói rằng “nếu chúng ta may mắn” một phần bởi vì mức độ tương thuộc kinh tế luôn cản trở tiềm năng xung đột. Sự hiện diện của các vũ khí hạt nhân là một trở ngại nữa đối với tiềm năng và mức độ xung đột. Mặc dù vậy, tình hình sẽ vẫn cần rất nhiều nỗ lực từ cả hai phía nhằm ngăn chặn một sự bùng phát chiến tranh thực sự. Hơn nữa, cả hai bên sẽ phải làm rất nhiều điều đúng đắn để tiết chế cuộc cạnh tranh của họ. Tuy nhiên, tôi nghĩ cuộc cạnh tranh này sẽ tiếp tục tồn tại trong một thời gian dài.

Sam Nguyễn theo NBR

*Tác giả Greg Chaffin là một chuyên gia về các vấn đề an ninh và chính trị tại NBR (Cục Nghiên cứu Quốc gia về Châu Á – The National Bureau of Asian Research).

(Tiêu đề do Tuần Việt Nam đặt)