Lưu trữ | 7:21 Sáng

Tự sự của một cựu chiến binh trước hiện tình đất nước!!

14 Th9

 

 

Posted by adminbasam on 13/09/2014

Viet-studies

Đặng Kiên Trung

12-09-2014

Tôi theo Đảng Cộng sản Việt Nam thuở còn niên thiếu, nay tuổi về chiều! Trong cuộc chiến với Mỹ có thời gian là sĩ quan Quân đội Nhân dân Việt Nam, dù rời quân ngũ đã lâu, nhưng tôi vẫn quan tâm dõi theo từng bước trưởng thành của Quân đội, của các Lực lượng vũ trang nhân dân nói chung; mối quan hệ quân dân; nhiệm vụ bảo vệ và xây dựng Tổ quốc, giử gìn trật tự trị an xã hội…

Tôi đọc bảng Kiến nghị của 20 cựu sĩ quan Lực lượng vũ trang nhân dân gởi Lãnh đạo Nhà nước và Chánh phủ CH XH CN Việt Nam đề ngày 2 tháng 9 năm 2014, rất hoan nghênh các vị có sáng kiến làm bảng kiến nghị nầy rất cần thiết “… trước tình hình nghiêm trọng, đe dọa an ninh, chủ quyền và sự phát triển của Quốc gia”.  Tôi tán thành nội dung 4 điểm bảng Kiến nghị, xin nhấn mạnh và bổ sung:     

Điểm 1: Kiến nghị viết: “ cần chấm dứt ngay việc huy động Quân đội vào những sự vụ mang tính đối kháng với Nhân dân, như giải tỏa đất đai, ngăn chặn các cuộc biểu tình yêu nước ôn hòa…, tuyệt đối không lạm dụng lực lượng Công an vào việc đàn áp những người dân vô tội, chỉ yêu cầu giải quyết quyền lợi hợp pháp của mình. Tôi bổ sung: “và chấm dứt trấn áp, khủng bố trắng…  những người bất đồng chính kiến, đấu tranh vì tự do, dân chủ và quyền con người…”. Đảng và chính quyền có cơ quan  “công tác tư tưởng” và bộ máy tuyên truyền, sao không dùng đấu tranh lý lẽ với họ trên các diển đàn, lại sử dụng lực lượng Công an, kể cả dùng bọn “xã hội đen” với chiêu trò không thể gọi quang minh chính đại làm mất uy tín lực lượng Công an nhân dân dưới con mắt người dân và bạn bè quốc tế!

Điểm 4: Bảng Kiến nghị yêu cầu:“… Nhà nước phải báo cáo rõ ràng với Nhân dân về thực trạng quan hệ Việt-Trung… Về Hội nghị Thành Đô, có tin nói rằng Tân Hoa xã và Hoàn cầu Thời báo của Trung Quốc đã công bố nội dung thỏa thuận giữa hai bên, trong đó trích dẫn: “Việt Nam mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền trung ương tại Bắc Kinh….”. Và, “Chuyến đi thăm Trung Quốc gần đây của đặc phái viên Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam đã thỏa thuận với phía Trung Quốc về ba nguyên tắc chỉ đạo phát triển quan hệ Việt – Trung… Chưa biết bên trong còn có những thỏa thuận cụ thể gì,…”. Bảng Kiến nghị nêu thái độ dứt khoát: “… yêu cầu lãnh đạo Đảng và Nhà nước có đối sách đúng đắn trước mưu đồ và hành vi xâm lược của thế lực bành trướng Trung Quốc, không thể chấp nhận thái độ thể hiện sự thần phục họ, và càng đòi hỏi phải công khai, minh bạch thực trạng quan hệ giữa hai bên”.

Tôi đề nghị bổ sung: Chánh phủ phải có hành động kiên quyết và khẩn cấp đấu tranh với Trung Quốc; kể cả kiện Trung Quốc ở Tòa án quốc tế, yêu cầu Trung Quốc trao trả vô điều kiện quần đảo Hoàng Sa và đảo Gạc Ma của Việt Nam chúng đánh chiếm trái phép. Trước mắt, bằng mọi biện pháp cần thiết chặn đứng hành động leo thang nguy hiểm của Trung Quốc đang xây dựng căn cứ quân sự trên đảo Gạc Ma”.

 Về chuyến đi Trung Quốc của đặc phái viên Lê Hồng Anh, người dân không biết gì khác“những câu sáo ngữ” chung chung. Nhưng, nhìn bức ảnh Tập Cận Bình tiếp đặc phái viên Lê Hồng Anh, người ta có thể cãm nhận cái “thế” của Việt Nam trong “ván bài ngoại giao” này; tôi và bạn bè của tôi nhận xét: Đặc phái viên Lê Hồng Anh sao giống cậu học trò nhỏ nhút nhát, trước ông thầy giáo nghiêm khắc trả bài học không thuộc bị thầy giáo bắt nạt!! Người dân Việt Nam nào có chút lòng tự ái dân tộc xem bức ảnh nầy không thể không buồn lòng, tức tối!!

 Bảng Kiến nghị của các cựu sĩ quan, tiếp theo Thư ngỏ của 61 đảng viên nhiều tuổi đời, cao tuổi đảng gửi Ban chấp hành Trung ương và toàn thể đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam; cũng như những kiến nghị, thư ngỏ…  trước đây ký tên tập thể và nhiều bài viết đăng trên các trang mạng đầy tâm huyết của các bậc lão thành, nhân sĩ, trí thức tên tuổi – là nhóm người tôi cho là “Tinh hoa đất nước” ngày nay – về những vấn đề quan hệ tương lai dân tộc và sự mất còn của chế độ, nhưng Ban lãnh đạo Đảng và Nhà nước thái độ hững hờ, xem thường! Nội bộ những người cộng sản ứng xử nhau như vậy tôi biết nói sao đây?! Tôi có đọc bài viết của một nhà báo sống ở nước ngoài tỏ thái độ bực bội rằng: “Chẳng lẽ hàng ngũ trí thức Việt Nam đành chịu bó tay…”; rằng: “… hãy dấn bước thêm theo hướng đoạn tuyệt với những gì các bạn đã cho là sai lầm, hư hỏng…”.

 Nước nhà đang như con thuyền chòng chành trong giông bảo, hệ quả những sai lầm đối nội, đối ngoại trong quá khứ và hiện tại của những “người cầm lái”. Thiết nghĩ, mọi người cần tỉnh táo, khôn ngoan, đồng tâm, hiệp lực tìm hướng đi, cách làm thích hợp nhất, đưa “con thuyền” vượt qua khó khăn, thách thức, nhẹ nhàng tiến tới bến bờ vinh quang! Vẫn biết thế lực bảo thủ, giáo điều, trì trệ đang nắm vận mạng đất nước, cuộc đấu tranh của những bậc lão thành, các cựu sĩ quan, các nhân sĩ, trí thức tên tuổi qua các hình thức nói trên là cách làm đúng đắn và cần thiết trong lúc nầy cần tiếp tục đẫy mạnh, kiên trì, mền dẻo, thái độ kiên quyết, lý lẽ sắc sảo, vững chắc, có sức thuyết phục cao.

Trong cuộc đấu tranh nầy tôi rất ngưỡng mộ các vị lão thành, các nhân sĩ, trí thức tên tuổi; đặc biệt ông Nguyễn Trung, nguyên trợ lý cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, các bài viết của ông tôi đọc nghiền ngẫm từng câu, từng chử. Tôi vừa đọc bài “Ông Nguyễn Trung: chỉ cần đảng CSVN đặt lợi ích dân tộc lên trên hết” của Nguyễn Đình Ấm, ghi cuộc trò chuyện với ông Nguyễn Trung.

Ông Nguyễn Đình Ấm hỏi: “… – Tại sao tuổi đã cao, sức đã yếu mà ông lại cặm cụi viết những bài mà ngay sức trẻ cũng phải thấy mệt mỏi bởi những bài viết kỳ công, cần rất nhiều sự kiên nhẫn, hiểu biết nhiều mặt và một sự “phiêu lưu” chính trị như vậy ?

 Ông Nguyễn Trung thổ lộ: “ Tôi buộc phải viết vì trước mối an nguy của dân tộc tôi không thể làm ngơ. Đặc biệt tôi viết còn vì sự thôi thúc từ lời dặn của nguyên thủ tướng Võ Văn Kiệt (VVK) trước khi ông từ giã cõi đời: Anh phải viết để làm sao đảng cộng sản thay đổi cứu được đất nước…

 Ông Nguyễn Đình Ấm viết: Nếu ai để ý qua những bài viết của ông NT, nhất là bài “Chúng ta lựa chọn gì cho tổ quốc?” thì quan điểm xuyên suốt của tác giả là muốn đảng CSVN tự thay đổi, dân chủ hóa để cứu đất nước chứ không muốn điều đó xẩy ra khi đảng CSVN sụp đổ, mặc dù ngày ấy sẽ đến. Ông không muốn sự thay đổi trong loạn ly để đất nước, nhân dân phải trả giá. Đây cũng là quan điểm, ý muốn cháy bỏng của ông VVK và có lẽ của mọi người yêu nước…

 Tôi đã nói với ông NT, điều đó rất khó xẩy ra vì trong lịch sử xưa nay những chế độ độc tài tự thay đổi, nhường ngai vàng cho nhân dân là vô cùng hiếm. Ông NT đưa ra thí dụ về Myanma, “chẳng lẽ đảng CSVN không văn minh bằng lãnh đạo Myanma”…và vẫn hy vọng. Ông khẳng định:

    “- Mọi thứ đều đã rõ, chỉ cần đảng CSVN đặt lợi ích dân tộc lên trên hết là sẽ làm được tất cả.

Tôi có niềm tin như ông Nguyễn Trung, dưới áp lực đấu tranh ôn hòa thấu lý đạt tình của các vị “Tinh hoa đất nước”, của quần chúng nhân dân và công luận, cùng với biến chuyển chính trị – xã hội không tránh khỏi trong nước và quốc tế tạo ra sức ép mạnh mẽ, sớm muộn cũng làm lay động Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam buộc phải lắng nghe, chọn con đường thay đổi phù hợp trở về trong lòng dân tộc, đặt lợi ích quốc gia, dân tộc trên hết, bảo vệ và xây dựng đất nước theo tư tưởng Hồ Chí Minh vì “Dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”./.

Đ.K.T

 Tác giả gửi cho viet-studies ngày 12-9-14

 

Blogger Phạm Viết Đào ra tù – BBC

14 Th9

 

Cập nhật: 08:36 GMT – thứ bảy, 13 tháng 9, 2014

Tòa phúc thẩm hồi tháng 6 đã xử kín và quyết định y án với ông Phạm Viết Đào

Nhà văn, blogger Phạm Viết Đào vừa được trả tự do sau khi mãn hạn 15 tháng tù vì tội ‘Lợi dụng các quyền tự do dân chủ’ theo Điều 258 Bộ Luật Hình sự.

Trả lời BBC ngày 13/9/2014, ông Đào cho biết ông chính thức ra tù vào lúc 8 giờ sáng ngày 13/9.

 

Ông cho biết sức khỏe vẫn bình thường, dù “hơi mệt”.

Ông Đào, người có nhiều bài viết trên blog chỉ trích chính quyền Việt Nam, bị bắt hồi 13/6 năm ngoái tại Hà Nội.

Đến ngày 19/3, Tòa án Nhân dân TP Hà Nội đã tuyên án ông 15 tháng tù vì tội ‘Lợi dụng các quyền tự do dân chủ’ theo Điều 258 Bộ Luật Hình sự.

 

‘Họ vẫn dò xét tôi khi ở trong tù’

00:15:55

Nhà văn, blogger Phạm Viết Đào thuật lại với BBC về những gì đã xảy ra với ông sau khi ông bị bắt và suốt thời gian 15 tháng đi tù.

Nghemp3

Bạn cần mở JavaScript lên và cài phần mềm Flash Player mới nhất để nghe/xem.

Mở bằng chương trình nghe nhìn khác

Trong tin đăng ngày 19/3, Thông tấn xã Việt Nam (TTXVN) dẫn cáo trạng được đọc tại tòa sơ thẩm cho biết từ tháng 2/2012 đến tháng 6/2013, ông Đào đã lập ra ba blog và đăng tải 91 bài “có nội dung nói xấu, xuyên tạc, bôi nhọ, công kích Đảng, Nhà nước, xâm phạm đến lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân.”

‘Thừa nhận, xin lỗi’

Vẫn theo cơ quan thông tấn của nhà nước, tại phiên tòa, “bị cáo Phạm Viết Đào thừa nhận việc đăng tải các bài viết nói trên”, “thừa nhận toàn bộ nội dung luận tội của Viện kiểm sát là đúng” và “xin được xem xét cho hưởng mức án thấp nhất.”

Trong khi đó, hãng thông tấn AFP cho biết ông Đào đã “xin lỗi” vì “đăng tải một số thông tin không đúng sự thật”, nhưng cũng nói thêm rằng ông không nghĩ những bài viết của ông “ảnh hưởng xấu đến xã hội”.

Tòa phúc thẩm ngày 12/6 đã xử kín và y án sơ thẩm.

Ông Phạm Viết Đào từng công tác tại Vụ Điện ảnh của Bộ Văn hóa và sau đó là Thanh tra của bộ này cho tới năm 2007.

Tại phiên tòa, bị cáo Phạm Viết Đào thừa nhận việc đăng tải các bài viết nói trên, thừa nhận toàn bộ nội dung luận tội của Viện kiểm sát là đúng và xin được xem xét cho hưởng mức án thấp nhất

Thông tấn xã Việt Nam

Sau đó ông làm Trưởng phòng Thanh tra Hành chính và Phòng chống Tham nhũng của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch.

Ông là Hội viên Hội nhà văn và cũng từng dịch nhiều tác phẩm sang tiếng Romania, nơi ông đã tu nghiệp đại học chuyên ngành văn chương.

Ông Đào cùng bị bắt một đợt với một blogger khác cũng được nhiều người biết đến là ông Trương Duy Nhất và cả hai ông đều được nhiều tổ chức quốc tế, chính phủ và phi chính phủ, trong đó có EU và Hoa Kỳ, đề nghị với chính quyền trao trả tự do ‘ngay lập tức và vô điều kiện’ ngay sau khi các ông bị bắt cũng như vào thời điểm các phiên tòa xét xử các ông.

Ông Đào ra tù chỉ hai ngày sau khi một nhà hoạt động nhân quyền trong nước của Việt Nam, ông Nguyễn Xuân Nghĩa ra tù sau khi mãn hạn bản án 6 năm tù giam vì tội ‘Tuyên truyền chống phá Nhà nước’ theo Điều 88 Bộ Luật Hình sự.

Thêm về tin này

 

 

Tự chủ kinh tế: Cách Putin đối đầu phương Tây – Vnn

14 Th9

 

Với việc phương Tây tiếp tục đưa ra những biện pháp cấm vận mới, Tổng thống Nga Vladimir Putin đang lên kế hoạch mà những trợ tá của ông gọi là trả đũa “bất cân xứng”.

Thay vì trừng phạt trực tiếp nhằm vào phương Tây, ông Putin dường như đang thúc đẩy Nga đi theo con đường kinh tế tự chủ – đồng thời cũng thận trọng không chọc giận người Nga vốn đã quen với hàng hóa phương Tây.

Nga, Putin, Ukraina
Tổng thống Nga Putin. Ảnh: Reuters

Theo hãng thông tấn RIA của Nga, một phụ tá của Putin nói rằng, Moscow sẽ nhằm vào đích các danh mục phi nông nghiệp – thứ mà “châu Âu phụ thuộc vào Nga hơn là Nga phụ thuộc vào họ”. Ví dụ như việc hạn chế nhập khẩu quần áo, xe hơi phương Tây.

Putin dường như đang thúc đẩy tiến trình mà ông từng công bố trước đó là xây dựng khả năng của nước Nga trong việc sản xuất các sản phẩm tiêu dùng với quy mô lớn. Ví dụ, ông muốn Nga sẽ tự sản xuất các sản phẩm may mặc.

Dĩ nhiên với ô tô, kế hoạch của ông cũng không hề dễ dàng. Nhưng mục tiêu trả đũa của Putin không nhằm vào các loại xe mới phần lớn được nhập khẩu chiếm 31% thị trường, hay xe do công ty nước ngoài lắp ráp tại Nga (khoảng 50%).

Putin đang thúc đẩy chính sách khuyến khích dùng ô tô nội địa. Trong tháng 7, Thủ tướng Dmitry Medvedev đã ra chỉ thị cấm quan chức chính phủ mua xe công nhập khẩu. Hiện tại, nếu ông Putin tiếp tục với lệnh cấm nhập khẩu xe cũ, thì đây có thể là một bước đi khác nhằm thúc đẩy người Nga mua các loại xe thương hiệu nội địa, từ đó thúc đẩy các nhà sản xuất ô tô trong nước như AvtoVAZ.

Hướng về châu Á

Bình luận trong một cuộc họp ở Tajikistan hôm qua, Tổng thống Nga Putin đã kêu gọi những nỗ lực mới nhằm tăng cường hợp tác với TQ và các nước cộng hòa thuộc Liên Xô cũ ở Trung Á giữa bối cảnh EU thắt chặt cấm vận Nga xung quanh cuộc khủng hoảng Ukraina.

Tại cuộc họp, ông Putin không đề cập trực tiếp tới lệnh cấm vận, nhưng đã cố gắng xây dựng các mối quan hệ kinh tế với châu Á. “Tôi tin rằng thực sự cần thiết để cải thiện hiệu quả hợp tác của chúng ta nhằm đối mặt với các thách thức”, ông nói tại hội nghị thượng đỉnh Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO).

“Hơn nữa, tình hình thế giới ngày một khó khăn, ngày càng có nhiều mối đe dọa”, Tổng thống Nga phát biểu.

Ông Putin cho biết, các nhà lãnh đạo đã thảo luận về tình hình Ukraina. Bày tỏ quan ngại về tình hình kinh tế toàn cầu, ông nhấn mạnh: “Trong bối cảnh này, tôi đề nghị chúng ta xem xét nâng cấp chương trình hợp tác kinh tế, thương mại của SCO và đưa ra kế hoạch thực thi điều đó”.

SCO gồm có TQ, Nga, Tajikistan, Kazakhstan, Kyrgyzstan và Uzbekistan.

Thái An (theo Newsweek, Quartz)

 

Chặn nguy cơ một ‘xã hội chết’

14 Th9

 

 

Mặc dù xây dựng nền tảng đạo đức xã hội luôn là điều cốt yếu, nhưng cũng cần có những quy định pháp lý để chống bệnh vô cảm. Một xã hội vô cảm sẽ là một “xã hội chết”.
>>Để thanh thản nói ‘tôi là người tử tế!’

>> Tranh nhau làm… người tử tế

>> Món ăn mang tên ‘vô cảm’

>> Nhẫn tâm và vô cảm – bệnh mãn tính?

Không khó nhận ra bệnh vô cảm, nhưng làm sao để chữa được bệnh thì không hề đơn giản. Sự mất lòng tin trong xã hội, sự ích kỷ, tính thực dụng trong lối sống của một bộ phận xã hội làm cho bệnh thêm nặng.

Tạo cho xã hội sức đề kháng

Để chữa trị căn bệnh “ung thư tâm hồn” này,  cần phải kết hợp đồng bộ nhiều giải pháp. Trước hết phải tạo cho xã hội một sức đề kháng. Đó chính là việc xây dựng và không ngừng nhân lên những yếu tố tích cực trong xã hội. Một môi trường xã hội tốt, lành mạnh sẽ tạo được sức đề kháng cao với căn bệnh này. Ngược lại, trong một môi trường xã hội xấu, nơi mà tiêu cực lấn át tích cực thì bệnh vô cảm sẽ lây lan.

Một xã hội vô cảm sẽ là một “xã hội chết”- cái chết trước hết từ trong tâm hồn.

Phải bền bỉ xây dựng văn hóa ứng xử, tạo đời sống tinh thần phong phú, mà ở đó các giá trị tinh thần, đạo đức của xã hội được xác lập rõ ràng, thể hiện mạnh mẽ, để ai làm những điều xấu cũng phải sợ, cũng phải ngại. Nếu cái tốt, cái thiện ở thế thượng phong, nếu ở đâu người tốt cũng biết đoàn kết, hợp lực tạo nên sức mạnh thì ở đó chắc chắn cái xấu, cái ác sẽ từng bước bị đẩy lùi,  sự vô cảm sẽ mất dần đi.

Tất cả chúng ta đều phải day dứt trước câu hỏi: Bây giờ đời sống của người Việt Nam mình khấm khá hơn trước rất nhiều nhưng tại sao bệnh vô cảm lại nặng hơn?  Như thế càng thấy rõ, không phải cứ nghèo là vô cảm, không phải cứ túng là làm liều.

Thuốc chữa bệnh vô cảm nằm ở sự truyền phổ sâu sắc những giá trị truyền thống của dân tộc, thẩm thấu vào trong đời sống xã hội. Xã hội càng hiện đại thì những giá trị đó lại càng cần nhân rộng, không được để cho những làn sóng lai tạp, xô bồ che lấp, lấn át những giá trị truyền thống.

Khi bệnh vô cảm trong xã hội càng lây lan thì sự gắn kết, tình người càng bị mai một. Xã hội cần có ngọn lửa nhân ái lan tỏa, những người hoạn nạn càng cần ngọn lửa nhân ái sưởi ấm họ. Đó chính là tiêu chí của một xã hội văn minh, một xã hội có đạo đức.

Cuộc chiến chống bệnh vô cảm cần được triển khai trong từng gia đình, trước hết là giáo dục con cháu bằng các hành vi ứng xử mẫu mực của ông bà, cha mẹ, người lớn tuổi.

Tôi từng chứng kiến một việc đáng buồn: Hôm đó, chúng tôi đang đi trên một đường phố thì thấy một cụ già gầy guộc, quần áo cáu bẩn, ngồi bên vỉa hè chìa tay xin ăn. Một cháu bé chừng 8 tuổi đi cùng với bố mẹ liền đưa cho cụ già gói bánh cháu đang cầm trên tay. Cụ già nói, giọng thều thào: “Cảm ơn cháu”. Lập tức, người mẹ sẵng giọng nói với cháu bé: “Ăn mày giả vờ đấy con ạ”. Cháu bé ngơ ngác không hiểu mình đã làm sai điều gì.

vô cảm, cơ quan công quyền, tai nạn, tung clip, móc túi, xe điên, iPhone, công lý, ngược đãi trẻ, đút lót, phong bì, pháp luật, đạo đức công vụ
Vô cảm là một căn bệnh đáng sợ của xã hội. Ảnh minh họa

Cần những quy định pháp lý

Mặc dù xây dựng nền tảng đạo đức xã hội luôn là điều cốt yếu, nhưng cũng cần có những quy định pháp lý để chống bệnh vô cảm. Nếu thấy bệnh nhân nguy kịch mà nhân viên y tế từ chối việc cứu chữa thì dù với bất cứ lý do gì cũng phải bị xử lý nghiêm minh; nếu gặp người bị nạn trên đường mà không cứu sẽ bị truy cứu với những chế tài riêng.

Trách nhiệm công vụ thể hiện đạo đức công vụ, đạo đức xã hội. Đối với hệ thống công quyền, để trị bệnh vô cảm, cần cải cách hành chính một cách mạnh mẽ hơn, đưa ra những quy định khoa học, cụ thể, rõ ràng về trách nhiệm của từng người trong guồng máy công vụ để nếu một người không làm đúng chức trách của mình thì lập tức bị bật ra khỏi hệ thống. Nếu một nền hành chính được thực thi một cách khoa học thì sẽ dần dần sẽ tạo ra một thói quen, buộc những ai ở trong guồng máy cũng phải làm hết chức phận của mình.

Bên cạnh việc xây dựng một nền hành chính khoa học để quản trị tốt thì cần tăng cường giáo dục để cho những “công bộc” – những người ăn lương của nhà nước bằng tiền đóng thuế của dân – phải cảm thấy mình có trách nhiệm đạo đức trong việc phục vụ dân; trước những đòi hỏi, những bức bách, thậm chí những bất hạnh của người dân thì không thể làm quay mặt làm ngơ. Và cần tăng cường thanh tra công vụ thường xuyên, bất chợt, đột xuất dưới nhiều hình thức khác nhau để bắt bệnh thật chính xác, kịp thời, từ đó sẽ thưởng phạt nghiêm minh.

Không gì có thể thay thế việc khơi dậy lòng nhân ái và dũng khí trong mỗi con người,   tinh thần trách nhiệm và dũng khí của các cơ quan chức năng trước những ngang trái và bất công.

Cần xây dựng một xã hội đồng cảm và chia sẻ. Các hoạt động nhân đạo, từ thiện được triển khai rộng khắp là hướng tới một xã hội như vậy.

Một xã hội vô cảm sẽ là một “xã hội chết”- cái chết trước hết từ trong tâm hồn.

Hồ Quang Lợi

 

%d bloggers like this: