Lưu trữ | Tháng Mười Một, 2016

Trích Hồi Ký Tống Văn Công: Đến già mới chợt tỉnh

30 Th11

Trích Hồi Ký Tống Văn Công: Đến già mới chợt tỉnh

 adminbasam on 30/11/2016

Viet-studies

 TRƯỚC KHI VÀO CHUYỆN

Tống Văn Công

29-11-2016

Ảnh bìa Hồi ký Đến già mới chợt tỉnh

Ảnh bìa Hồi ký Đến già mới chợt tỉnh – Tống Văn Công

Ngày 25 tháng Hai năm 2014, tôi gởi “Lời Chia Tay Đảng Cộng Sản Việt Nam”. Sau đó, nhận được nhiều ý kiến rất khác nhau.

Giáo sư Tương Lai, nhà văn Nguyên Ngọc, giáo sư Chu Hảo mừng cho tôi đã xong trách nhiệm của một đảng viên 56 tuổi Đảng. Nhà báo Kha Lương Ngãi, nhà văn An Bình Minh chia sẻ: “Như phải ly dị sau cuộc hôn nhân dài 56 năm, dù trút được gánh nặng, nhưng sao khỏi chút bùi ngùi”! Nguyên chủ bút báo Tin Sáng Hồ Ngọc Nhuận: “Đọc Lời Chia Tay, tôi rất vui, bởi nó đóng góp cho dân chủ hóa đất nước.” Nhà văn Thái Bá Tân đưa lên “phây” bài thơ tặng tôi có những câu: “… Trót đưa lên bàn thờ. Muốn hạ xuống cũng khó. Làm thế nào bây giờ? Một người vì lý tưởng. Hy sinh cả cuộc đời. Đến già mới chợt tỉnh. Đau, không nói nên lời. Con cháu những người ấy. Dẫu giỏi và thông minh. Cũng khó lòng hiểu hết. Cái đau cha ông mình”. Tiến sĩ, luật sư Lưu Nguyên Đạt sau khi kể tội kẻ từng là “cơ sở truyền thông của Đảng cộng sản” đã nhận xét “Quyết định bỏ Đảng của Tống Văn Công không quyết liệt, không sáng sủa như qua lời phát biểu của luật gia Lê Hiếu Đằng. Nó không đanh thép bằng lập trường thô bạo của một Dương Thu Hương.”

Về phần mình, từ khi được “mở mắt”, bắt đầu viết những bài góp ý với Đảng Cộng sản, lúc nào tôi cũng dặn mình chớ có nói năng như một kẻ vô can và phải tự biết mình “ngu lâu”, là “tội đồ”. Lúc nghe ông Nguyễn Văn Thiệu nói “Đừng nghe cộng sản nói, hãy nhìn cộng sản làm”, tôi cho rằng, nói như ông Thiệu chẳng thuyết phục được ai! Cho đến khi trải nghiệm chính sách của Đảng cộng sản qua các thời kỳ, đối chiếu thông tin nhiều chiều, mới xác nhận câu nói của ông Thiệu là có cơ sở! Vì vậy tôi nghĩ, phải viết như thế nào cho dễ lọt tai hàng triệu đảng viên chưa được “mở mắt” và không ít người bị nhồi vào não “ơn Đảng, ơn Bác”.

Với giọng nhẹ nhàng, nhưng tôi không lẩn tránh những đòi hỏi cấp bách dân chủ hóa đất nước, thực hiện các quyền dân sự và chính trị, tự do ngôn luận, tự do lập hội, nhà nước pháp quyền với tam quyền phân lập, không cho phép Đảng đứng trên Hiến pháp, pháp luật. Chính vì vậy mà tôi bị Đảng cộng sản đưa ra kiểm điểm 15 lần trong không khí đấu tố. Cuối cùng, không chấp nhận một đảng viên dám “tự ý nói lời chia tay”, ngày 6 tháng Ba năm 2014, Đảng công bố quyết định: “Khai trừ đảng viên Tống Văn Công vì đã có rất nhiều bài viết phát tán trên mạng internet xuyên tạc chủ trương chính sách, truyền bá những quan điểm trái với Cương lĩnh, đường lối của Đảng cộng sản Việt Nam; mặc dù đã được phân tích, giáo dục nhiều lần, nhưng không sửa chữa, khắc phục mà vẫn tiếp tục sai phạm ngày càng nghiêm trọng hơn, không còn đủ tư cách đảng viên cộng sản”.

Ông Nguyễn Gia Kiểng – Tập hợp Dân chủ Đa nguyên, trong bài “Thời điểm để nhìn rõ Đảng cộng sản”, đã cho rằng: “Thực ra chúng ta không nên thù ghét Đảng cộng sản. Nó chỉ là một sản phẩm của lịch sử và văn hóa của chính chúng ta. Một dân tộc không có tư tưởng chính trị không khác một con tàu không phương hướng, mọi tai họa có thể xảy đến và cộng sản chỉ là một”.

Tôi đồng ý với nhận định này. Tôi “ngu lâu” là do những nguyên nhân lịch sử và văn hóa đó. Cha tôi đi theo cộng sản từ năm 1929. Làng tôi, quận tôi, tỉnh Bến Tre tôi có không dưới 80% số dân đi theo cộng sản, riêng nông dân có thể lên đến 90%. Nhìn lại vài hiện tượng trong lịch sử: Hầu hết những người trong nội các Trần Trọng Kim và các văn nghệ sĩ nổi tiếng thời tiền chiến đều đi theo Việt Minh. Nhiều cơ quan đầu não của Việt Nam Cộng Hòa bị tình báo cộng sản thâm nhập, nhưng không có ở chiều ngược lại. Ông Nguyễn Thành Nhân quận ủy viên quận Ba Tri bị quân đội Việt Nam Cộng Hòa bao vây tứ phía, chạy thẳng vào nhà ông Tám Thương có hai con trai là lính Việt Nam Cộng Hòa, một người vừa bị Việt Cộng bắn chết. Vậy mà ông Tám Thương ôm chầm lấy Thành Nhân, đưa xuống hầm bí mật.

Rất nhiều trí thức xuất thân quan lại, có lập trường chống cộng, sau đó lại chấp nhận cộng sản: Huỳnh Thúc Kháng, Phan Kế Toại, Bùi Bằng Đoàn, Nguyễn Hữu Thọ, Trịnh Đình Thảo… Nhiều đảng viên cao cấp của Quốc Dân Đảng chuyển sang lập trường cộng sản như Trần Huy Liệu, Nguyễn Bình… Dân biểu đối lập trong Nghị viện Việt Nam Cộng Hòa, chủ nhiệm báo Tin Sáng, ông Ngô Công Đức, cha bị cộng sản xử tử, vậy mà trong hồi ký của ông in đậm những dòng này: “Có nhiều lúc trằn trọc khi nghĩ lý tưởng đã nằm trong tay của những người đã giết thân phụ mình và cuối cùng nhận họ là anh em, khi phải đặt Tổ quốc trên hết”.

Học giả Hoàng Xuân Hãn trong lá thư đề ngày 2 tháng Giêng năm Bính Tý (1996) gửi cho Võ Nguyên Giáp đã viết: Nước ta chỉ có hai cuộc giải phóng mà thôi, thời 1416– 1427 với Lê Lợi cùng Nguyễn Trãi và thời 1945– 1975 với Bác Hồ cùng các anh… Cái cần thiết trong cuộc giải phóng là cái Đức của người lãnh đạo, cái Đức để cho địch không tìm cách mua chuộc mình và làm gương cho nhân dân giữ lòng yêu nước…”

Nhắc lại những điều trên đây, tôi không nhằm biện minh cho sự “ngu lâu” của mình mà chỉ để cho thấy việc nhận ra chân lý trong giai đoạn lịch sử của nước ta vừa qua thật không dễ!

Trải qua 56 năm hoạt động trong Đảng, nay nghiệm lại, thức tỉnh, ngấm được nỗi đau lầm lạc vào con đường lịch sử, buộc dân tộc vào tròng độc tài đảng trị che giấu sau chiếc mặt nạ tự do, dân chủ.

 

Nước Mỹ từ Trump, TPP và kinh tế VN

30 Th11

Nước Mỹ từ Trump, TPP và kinh tế VN

Posted by adminbasam on 30/11/2016

Viet-studies

Phạm Chi Lan

29-11-2016

Cả thế giới những ngày này không ngớt xôn xao về nước Mỹ từ thời kỳ của Donald Trump và tác động đến thế giới, đến khu vực và chính nước mình sẽ ra sao. Trong khi nhiều chính sách khác của Mỹ chưa biết sẽ hình thành như thế nào, thì hôm 21/11 Tổng thống sắp nhậm chức của Mỹ đã tuyên bố sẽ rút khỏi Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP).

Cho tới gần đây, Việt Nam kỳ vọng rất nhiều vào hiệp định TPP sẽ được thực hiện để tạo những cú hích trong cải cách và phát triển kinh tế của mình, cũng như trong phát triển quan hệ các mặt, đặc biệt về kinh tế, thương mại với Mỹ.

Trước tình hình mới này, Việt Nam cần suy nghĩ nghiêm túc về các khả năng trong tương lai, và đặc biệt là về việc mình phải làm gì để thích ứng với bối cảnh kinh tế chính trị trên thế giới chắc chắn sẽ khác trước.

Thứ nhất, về cải cách kinh tế. TPP với những chuẩn mực cao được kỳ vọng sẽ tạo động lực và áp lực cho VN trong việc cải cách mạnh thể chế kinh tế. Tuy nhiên, cải cách thể chế trước hết là yêu cầu tự thân của nền kinh tế Việt Nam. Các nghị quyết của Đại hội Đảng lần thứ XI, XII, Chiến lược phát triển của VN cho thời kỳ 2011-2020 đều coi cải cách thể chế là một trong ba đột phá chiến lược. Do vậy, có hay không có TPP thì người VN vẫn phải tự mình chủ động tiến hành công cuộc cải cách này.

Tình trạng sụt giảm tốc độ tăng năng suất lao động, sụt giảm tốc độ tăng trưởng kinh tế và những vấn đề nổi cộm trong mấy năm gần đây đều có nguồn gốc từ thể chế. Để gỡ những nút thắt tăng trưởng và tránh bị tụt hậu xa hơn, người VN biết rõ cần cải cách càng sớm, càng triệt để càng tốt. Động lực, áp lực từ bên trong đối với cải cách đang tăng cao hơn bao giờ hết. VN thấy rõ, qua những cam kết trong TPP, cần cải cách như thế nào để xây dựng một hệ thống thể chế hiện đại, nhằm khắc phục những vấn đề hiện tại và đáp ứng yêu cầu phát triển của đất nước trong tương lai.

Hai là, về các nguồn lực cho phát triển. TPP được kỳ vọng sẽ bổ sung cho nền kinh tế còn tương đối nhỏ và thiếu thốn nhiều bề của VN những nguồn lực cần thiết để có thể phát triển mạnh hơn, bền vững hơn. Đó là thị trường hàng hóa và dịch vụ, là dòng vốn đầu tư, là công nghệ, kỹ năng và tri thức, là sự kết nối trong các chuỗi giá trị toàn cầu… TPP tạo nhiều thuận lợi cho việc tiếp cận các nguồn lực đó, nên không có TPP, khả năng tiếp cận các nguồn lực này, đặc biệt từ Mỹ, sẽ khó khăn hơn. VN sẽ phải điều chỉnh những dự định, chiến lược phát triển các sản phẩm của mình cho phù hợp với bối cảnh thay đổi cả về cấu trúc thị trường và điều kiện, phương thức tiếp cận các nguồn lực.

Mặt khác, chính trong bối cảnh này, VN càng cần nhận thức sâu sắc hơn rằng, trong phát triển của mọi quốc gia, nội lực bao giờ cũng là quyết định nhất. Cải thiện mạnh mẽ môi trường kinh doanh, tạo mọi thuận lợi cho doanh nghiệp và người dân trong nước tham gia các hoạt động kinh tế-xã hội, nâng cao năng lực của hệ thống điều hành, VN có thể khơi dậy và khai thác các nguồn lực còn dồi dào ở trong nước để phục vụ cho nhu cầu phát triển. Tăng tính minh bạch và trách nhiệm giải trình, chống tham nhũng, lãng phí, thực hành tiết kiệm ở cả cấp độ vĩ mô và vi mô cũng sẽ giúp nâng cao hiệu quả sử dụng các nguồn lực và tính bền vững.

Hơn nữa, nguyên lý “tài nguyên là hữu hạn, sức sáng tạo là vô hạn” đúng hơn bao giờ hết trong thời đại phát triển của công nghệ, của kinh tế tri thức ngày nay. Tập trung tạo lập các nền tảng cho phát triển nguồn lực con người, nguồn lực tri thức và đổi mới sáng tạo, nguồn vốn xã hội trong nước là việc phải được ưu tiên cao.

Ba là, về hội nhập quốc tế. TPP là quan trọng nhất, nhưng không phải là kênh hội nhập duy nhất của VN. Ngoài TPP, VN còn có FTA với EU, với Liên minh kinh tế Á-Âu, có AEC và ASEAN+6 và một số FTA khác đã ký kết hoặc đang đàm phán. Những hiệp định này bao gồm hầu như tất cả các đối tác kinh tế quan trọng nhất của VN.

Riêng với Mỹ, VN vẫn có BTA và hiệp định “BTA +” được ký trước khi VN gia nhập WTO, làm nền tảng cho quan hệ kinh tế giữa hai bên. Những bước tiến dài và quan trọng đã đạt được trong quan hệ nhiều mặt giữa hai nước trong hơn 20 năm qua kể từ khi bình thường hóa quan hệ cũng là vốn quý mà hai bên đã chung tay tạo lập. Và trên hết, lợi ích chung giữa hai nước, phù hợp với lợi ích phát triển của cả khu vực, là điều không ai có thể bỏ qua.

Bối cảnh thay đổi đòi hỏi VN phải gắng sức gấp bội để nâng cao khả năng tận dụng tốt nhất các mối quan hệ này, phát huy các động lực FDI và xuất khẩu mà các mối quan hệ này mang lại cho nền kinh tế, và tăng cường nội lực để tham gia hiệu quả hơn các chuỗi giá trị toàn cầu.

Cuối cùng, về số phận của TPP. Nhiều nước trong và ngoài TPP đang toan tính về TPP với những động cơ khác nhau. Việc Nhật thông qua TPP cho thấy Nhật sẵn sàng cùng các nước bàn bạc, điều chỉnh một số qui định cần thiết để cùng nhau thực hiện một TPP không (hoặc chưa) có Mỹ. Xét lợi ích khi tất cả các nước nếu tham gia có thể có được, điều đó cũng không có gì đáng ngạc nhiên, mà đáng hoan nghênh chứ!

Bài đã đăng trên Vietnam Forbes tháng 12-2016

 

GIẶC HỮU NGHỊ !!! – NH

30 Th11

 

GIẶC HỮU NGHỊ !!!

Hữu nghị làm chi thứ viễn vông
Lòng dân oán hận tủi cha ông
Nam Quan Bản Giốc về phương Bắc
Hải đảo Hoàng-Trường mất biển đông
Bành trướng bá quyền thâm máu Hán
Tham tàn xâm lược sặc mùi ngông
Ngàn năm đô hộ gương còn bóng
Sao rước giăc về xéo Tổ tông?!


NH

“NHÌN TỔNG QUÁT ĐẤT NƯỚC CÓ BAO GIỜ ĐƯỢC NHƯ THẾ NÀY KHÔNG?” – FB- Cương Biên

29 Th11
Cương Biên
Hôm qua lúc 12:16 ·

Báo Điện tử Dân Việt

·

“NHÌN TỔNG QUÁT ĐẤT NƯỚC CÓ BAO GIỜ ĐƯỢC NHƯ THẾ NÀY KHÔNG?”

Nhớ lời cô giảng năm xưa:

“- Hỡi sông Hồng tiếng hát bốn nghìn năm!

Xem thêm

Đêm rét buốt kèm gió lạnh khiến nhiệt độ ở Hà Nội có lúc xuống 14 độ C, những người vô gia cư ngủ chập chờn trên vỉa hè sau một ngày mưu sinh vất vả.
 
 

VĨNH BIỆT NGƯỜI ANH HÙNG CUBA! – FB Cương Biên

29 Th11

 

VĨNH BIỆT NGƯỜI ANH HÙNG CUBA!

Ai bảo Phidel độc tài
Vâng, thời của ông nó thế
Bởi ông ngộ nhầm chân lý
Dẫn Cuba theo Max-Lê!

Dù ai bảo ông độc tài
Tôi kính trọng ông vì nhẽ
Máu người Cuba còn đó
Trong kho lưu trữ của mình

Tôi kính trọng ông nặng tình
Với người Việt ta một thuở
Nay kính trọng thêm lần nữa
Ông muốn hỏa táng chính mình
Bởi ông biết nếu xây lăng
Tiền của nhân dân không sẵn
Cuba còn nghèo hơn hẳn
Thế giới ngoài kia, ông tường!
Bài học từ chính Lê Nin
Ông ghi một thời ông nhớ
Để đời sau không giật đổ
Thác mà hồn phách không thiêng!

Tiễn ông về với Lê Nin
Mang theo con đường giang dở
Mang theo vào lòng đất nhớ
Chủ nghĩa mà ông tôn thờ
Cầu chúc nhân dân Cuba
Nghĩa tử luôn là nghĩa tận
Đưa người về nơi sâu lắng
Giữa hồn dân tộc văn minh.

Cầu chúc Cuba các anh
Nối eo biển liền với Mỹ
Đường lên thiên đường-chính nó
Đừng phí thêm giây phút nào
Việc canh hòa bình thế giới
Chúng tôi đảm nhận, không sao!!!

Vào sáng sớm 26/11 giờ địa phương, tứ tối 26/11 giờ Việt Nam, ban tổ chức tang lễ sẽ cung cấp thông tin chính thức về việc tổ chức tang lễ người lãnh đạo cuộc Cách…
VIETNAMPLUS.VN|BỞI VIETNAMPLUS
 

NHIP LỠ… – NH

29 Th11

NHIP LỠ…

Phách Thời gian !
Ngắt dùm thanh nhịp lỡ
Cho nụ hồng thôi đắng cánh dưới sương tan

Mùa yêu gãy
Tháng năm hờn
Ngâm nga vần thơ gãy
Một nốt trầm
Âm vọng mấy nỗi niềm riêng

Thu trôi đi – trôi đi
Dùng dằng thêm chi
Những tháng ngày đau vàng vọt
Đôi mắt chiều lặng lờ
Thăm thẳm phía xa xa

Tia nắng sớm
Vừa ửng lên
Dường như đang vội tắt
Mặt trời buồn
Mây hiu hắt
Gió lang thang….!!!

NH281016

MỘT BÀI KIỂM TRA, MÔN TẬP LÀM VĂN – fb Hieu Phung

28 Th11

 

Đây là bài kiểm tra môn tập làm văn, lấy chủ đề ” Em hãy miêu tả cảnh sinh hoạt trong gia đình em vào một buổi tối ” của một bé trai 8 tuổi, đang học cấp 1 tạitrường X – TPHCM.

Cô giáo chấm cho em 4,5 điểm cùng lời phê bình bên dưới ..
” Gia đình con có năm người, ông nội con năm nay bao nhiêu tuổi con cũng không biết, con chỉ biết ông nội là người về hiu thôi, ba con làm việc hải quan ở ngoài sân bay Tân Sơn Nhất, mẹ con làm việc bán hàng chênh mạng inh tơ nét, anh hai của con tên Trung , ảnh học lớp năm.

Chiều nào đi làm về ba cũng đem một bịch đựng tùm lum đồ ở chỗ sân bay về cho mẹ con bán, lúc đó mẹ con mừng lắm đổ ra coi, con thấy có dầu thơm, đồng hồ, son phấn nữa, có bữa con thấy có điện thoai ai phon nữa .

Con thấy mẹ thì mừng nhưng ông nội ghét lắm, lúc ăn cơm nào ông nội cũng la ba con là thằng Hải mày đừng có lấy đồ của người ta nữa được không, thất đức lắm nha mày, ba con cãi lại ông , Kệ bọn tui đi tụi việt kiểu nó giầu lắm nghe ông nội và ba cãi lộn hoài con buồn lắm,

ăn xong học bài con với anh hai ngủ chung chênh lầu, ông nội ngủ dưới đất, tối qua nhà con cúp điện con không thấy đường đi tô lét con vô phòng ba mẹ tìm đèn cầy, con thấy ba mẹ cởi chuồng ôm nhau, thấy con mẹ mắc cỡ lấy mềm chùm lại, sáng ba con dặn vô phòng phải gõ cửa nha con, con nói tại thấy cửa phòng mở nên con vô đại, con xin lỗi ba mẹ nha.

Ăn xong mẹ chở hai anh em con đi học là hết sinh hoạt của nhà con. Ước mơ của con là ba đừng lấy đồ của mấy người việt kiều nữa để khỏi cãi lộn với ông nội con và con muốn nhà con đừng bị cúp điện nữa để con khỏi vô phòng ba mẹ tìm đèn cầy nữa .”

Không có văn bản thay thế tự động nào.

NẾU TÔI LÀ CON TRAI – fb QuotesTeeen

28 Th11

Bài hát NẾU TÔI LÀ CON TRAI

 

Tần Hoài Dạ Vũ giấc mơ đầy bướm lạ – nhavantphcm

28 Th11

Tần Hoài Dạ Vũ giấc mơ đầy bướm lạ

19.10.2016-23:35

 

 

 

DI NGÔN

 

Rồi anh sẽ gối đầu lên giấc mộng

ngủ quên đời trong giường mộ bình yên

em hãy khuấy hai tay làm biển động

che giùm anh tiếng đại bác vang rền

 

Xin em hãy liệm anh bằng tiếng hát

đắp mặt anh bằng mái tóc em buồn

cho anh quên những xác người tan nát

những kẽm gai còn rào kín tâm hồn

 

Em có nhớ, thắp hương bằng nước mắt

ngọt vô cùng anh sẽ uống no say

để anh quên chuyện trần gian đói khát

chén cơm đen muối mặn nuốt qua ngày

 

Và em hãy viết thư bằng cổ tích

đừng nhắc chuyện quê hương chinh chiến hận thù

anh sẽ tưởng hồn anh không xiềng xích

bay tìm em dù gió cát, sương mù

 

Anh sẽ dựng nhà với chân tay làm cột

giăng mùng cỏ xanh ngồi đợi em về

hai chúng mình sẽ bắt đầu hạnh phúc

tủi nhục này rồi con cháu quên đi!

 

1965

 

 

THƯƠNG NHỚ QUÊ TÌNH

 

Cầm đôi tay mùa xuân

Anh hôn từng chiếc lá

Gõ cửa linh hồn em

Dư âm chùng tiếng lụa…

 

Câu thơ của ngày xưa

Anh viết vào mây trắng

Mây trắng về hay chưa

Trong mắt chiều xa vắng?

 

Chiều nay trời không mưa

Mà câu thơ ướt áo

 

Cầm đôi tay mùa xuân

Rơi giếng lòng chiếc lá

Xa ngàn dặm quê tình

Giấc mơ đầy bướm lạ

 

Câu thơ thay áo mới

Mùa xuân cầm tay ai?

 

2003

 

Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ

 

 

MÙA XUÂN VÀ CƠN GIÓ

 

Mùa xuân cựa mình thức dậy

mở mắt những cánh hoa

Cơn gió vô tình đi qua

đuổi theo những giấc mộng êm dịu

Đến khi mùa xuân choàng chiếc áo

                             rực rỡ của ngày hội

lên cuộc sống tiềm ẩn đắm say

thì cơn gió khẽ khàng quay trở lại

và thú nhận với tất cả sự thơ ngây

rằng em chính là giấc mộng

mà tôi vẫn đi tìm trong cõi đời này!

 

TẦN HOÀI DẠ VŨ

 

Tổng thống Ngô Đình Diệm: Độc tài hay nhân trị?

28 Th11

  • 3 tháng 11 2016

Ngo Dinh Diem, the first president of Republic of VietnamImage copyrightKEYSTONE/GETTY IMAGES
Image captionÔng Ngô Đình Diệm, tổng thống đầu tiên của Việt Nam Cộng hòa, xuất hiện tại một hội chợ ở Sài Gòn năm 1957

Tổng thống Ngô Đình Diệm là người có công sáng lập Việt Nam Cộng Hòa, công định cư hàng triệu người Bắc di cư, công đưa miền Nam từ chiến tranh sang một thời kỳ vàng son nhất trong lịch sử cận đại, công xây dựng nền tảng kinh tế, giáo dục, văn hóa, xã hội cho miền Nam tự do.

Bên cạnh đó không ít người cho rằng ông Diệm độc tài, gia đình trị và đàn áp Phật giáo. Bài viết nhìn vào hoàn cảnh chính trị nhận định, phân tích, làm rõ vấn đề, để rút ra bài học.

Thời thế tạo Thủ tướng

Trong bài viết đăng trên Talawas: “Một lựa chọn dân chủ trong quá khứ: Hoàng đế Bảo Đại – Thủ tướng Ngô Ðình Diệm” tôi đã trình bày chính Quốc trưởng Bảo Đại chọn ông Diệm làm Thủ Tướng với sự đồng thuận của tất cả các tôn giáo, các phong trào chính trị và đảng phái quốc gia.

Đánh giá về ông Diệm, Quốc trưởng Bảo Đại cho biết:

“Trước đây tôi đã dùng ông Diệm, tôi biết rằng ông ta vốn khó tính. Tôi cũng biết về sự cuồng tín, và tin vào Đấng Cứu thế. Nhưng trong tình thế này, không còn có thể chọn ai hơn.

Thật vậy, từ nhiều năm qua, người Mỹ đã biết ông, và rất hâm mộ tính cương quyết của ông. Trước mắt họ, ông là nhân vật có đủ khả năng đối phó với tình thế, vì vậy Washington sẵn sàng hỗ trợ ông.

Nhờ thành tích cũ, và nhờ sự có mặt của em ông, đang đứng đầu Mặt trận Đoàn kết Cứu quốc, ông được nhiều nhà quốc gia cuồng nhiệt ủng hộ; các vị này từng làm đổ chính phủ Nguyễn Văn Tâm và chính phủ Bửu Lộc.

Tóm lại, nhờ cương quyết và cuồng tín, ông là người chống cộng chắc chắn. Đúng vậy, đó là người của hoàn cảnh.”

The last emperor of An NamImage copyrightAFP/GETTY IMAGES
Image captionHoàng đế cuối cùng của Việt Nam, Bảo Đại

Vua Bảo Đại còn cho biết vì hoàn cảnh bấy giờ, ông Diệm phải đương đầu với Pháp và Việt Minh cộng sản nên chính nhà vua đã trao toàn quyền quân sự, chính trị và cả ngoại giao cho ông Diệm.

Thời thế tạo Quốc trưởng

Trên thực tế quân đội, cảnh sát và các giáo phái vẫn chịu ảnh hưởng nhiều ở người Pháp, của vua Bảo Đại và không muốn chia sẻ quyền lực với Thủ tướng Ngô Đình Diệm.

Hoa Kỳ vì muốn loại người Pháp khỏi Đông Dương nên quyết định viện trợ trực tiếp cho chính phủ Ngô Đình Diệm, giúp ông Diệm kiểm soát được quân đội, dẹp được Bình Xuyên và các giáo phái.

Việc thống nhất các lực lượng quân sự của ông Diệm được các đảng chính trị nhiệt tình ủng hộ, nhưng lại va chạm đến quyền lợi những người đang nắm quyền lực quân đội, cảnh sát, giáo phái và với Quốc trưởng Bảo Đại.

Mâu thuẫn đã được giải quyết bằng việc trưng cầu dân ý “Truất phế Bảo Đại và khai sinh Đệ nhất Cộng hoà”, nói đúng hơn là việc trưng cầu dân ý chọn Bảo Đại hay chọn Ngô Đình Diệm.

Ông Lâm Lễ Trinh, nguyên Bộ trưởng Nội vụ (1955-59), cho biết việc truất phế Bảo Đại là một việc làm hoàn toàn ngoài ý muốn của ông Diệm, thậm chí lương tâm ông Diệm cảm thấy đã phạm tội khi quân.

Ông Huỳnh Văn Lang Tổng Giám đốc Viện Hối đoái kiêm Tổng Bí thư Liên chi bộ Đảng Cần lao, và nhiều người trực tiếp lật đổ Bảo Đại cũng đã xác nhận ông Diệm không có ý định lật đổ Bảo Đại.

Ngay chính cựu hoàng Bảo Đại cũng nhận định: “Việc ông ta lật tôi là do sức ép của chính trị.”

Ông Diệm xuất thân từ gia đình quan lại, được đào tạo bài bản để làm quan, thế nên ông không hề sửa soạn để có ngày phải giữ vai trò Quốc trưởng và Tổng thống Đệ nhất Cộng hòa.

protesters demonstrating in support of the policy of Premier general Ngo Dinh Diem and displaying banners against Emperor Bao DaiImage copyrightSTF/GETTY IMAGES
Image captionBiểu tình phản đối Quốc trưởng Bảo Đại ở Sài Gòn ngày 18/05/1955

Ông Diệm có vài năm sống tại Hoa Kỳ, nhưng thời gian quá ngắn để ông có thể hiểu thấu được người Mỹ và guồng máy dân chủ của Hoa Kỳ, và vì thế guồng máy công quyền Đệ nhất Cộng hòa rất khác khuôn mẫu công quyền Hoa Kỳ.

Quyền lực tập trung trong tay tổng thống

Những người hoạt động chính trị bên cạnh ông Diệm đều là những người nhiều kinh nghiệm chống cộng.

Họ tin rằng muốn thắng được cộng sản phải xây dựng một chính quyền trung ương mạnh, một lãnh tụ có quyền lực.

Từ đó, thay vì xây dựng một một guồng máy công quyền pháp trị thì họ hướng đến việc xây dựng một hệ thống nhân trị quyền lực tập trung trong tay Tổng thống Ngô Đình Diệm.

Theo họ, ông Diệm cần được biết đến như một nhân vật được đa số tuyệt đối quần chúng ủng hộ. Kết quả cuộc trưng cầu dân ý bị nhiều người tố cáo là gian lận, với con số tuyệt đối 98,2% dân chúng muốn ông Diệm thay Bảo Đại làm Quốc trưởng.

Bản thân ông Lâm Lễ Trinh và ông Huỳnh Văn Lang cũng cho rằng kết quả kia là thiếu trung thực.

Theo Hiến pháp 1956, tổng thống lãnh đạo quốc dân, được quyền chọn và bổ nhiệm từ chánh án tòa phá án, chủ tịch viện bảo hiến, các bộ trưởng chính phủ, các chức vụ trong quân đội…, đến tỉnh trưởng, quận trưởng, xã trưởng.

Quốc hội thì chỉ có một viện duy nhất. Quyền lực quốc hội bị lấn áp bởi quyền uy của tổng thống.

Chính ông Diệm đã chấp nhận kết quả trưng cầu dân ý và cùng Quốc hội soạn ra Bản Hiến pháp, sau đó việc suy tôn Ngô Tổng thống trở thành quốc sách, chứng tỏ ông Diệm chấp nhận vai trò hạt nhân trong nền Đệ nhất Cộng hòa.

Càng nhiều quyền lực thì trách nhiệm càng nặng nề đổ lên ông Diệm. Để hoàn thành trách nhiệm, ông phải chia sẻ quyền lực với những người thân cận, gần gũi và trung thành với ông.

Pedicabs on the road connecting Saigon with CholonImage copyrightTHREE LIONS
Image captionXe ba gác nối trung tâm Sài Gòn với Chợ Lớn, khoảng năm 1959

‘Thời nhân trị đã qua’

Vì muốn tập trung quyền lực, ông Diệm đã bị nhiều đảng chính trị và nhiều chính trị gia đối lập chống lại.

Nhiều người trước đây từng ủng hộ ông Diệm lên cầm quyền nhưng rồi không đồng thuận với ông về phương cách cầm quyền. Nhiều người phải bỏ nước ra đi, bị cô lập, bị tù, có người chết trong tù…

Sáng ngày 26/4/1960, một nhóm gồm 18 nhân sỹ ra Tuyên cáo Caravelle, nêu các sai lầm của chính phủ về chính trị, hành chính, xã hội, quân sự, tạo tình trạng bất mãn trong dân chúng, làm giảm tiềm lực đấu tranh chống cộng, đòi thực thi dân chủ, chấm dứt gia đình trị, và cải cách thể chế.

Tuyên cáo Caravelle là một biến cố chính trị vì nhóm nhân sỹ dám thách thức quyền lực của Tổng Thống, đa số sau đó bị bắt giam và bị tra tấn.

Việc chống lại chiến tranh du kích, thay vì bổ nhiệm người địa phương, Tổng thống Diệm lại sử dụng người thân cận vào các vai trò lãnh đạo địa phương, nên không được dân cộng tác, có nơi còn chống lại.

Nạn bè phái và lạm quyền của giới chức địa phương tạo tình trạng bất mãn trong dân chúng và cơ hội cho du kích cộng sản tồn tại và phát triển.

Không có bằng chứng chính quyền đã ra lệnh đàn áp Phật giáo hay thiếu tự do tôn giáo tại miền Nam. Nhưng việc đối xử thiên vị giữa các tôn giáo đã xảy ra ở cả chính quyền trung ương lẫn địa phương.

Sự thiên vị tôn giáo gây bất mãn và vào ngày 6/5/1963 bùng nổ khi chính quyền ra lệnh cấm treo Phật kỳ trong lễ Phật đản tại Huế, và sau đó dẫn đến cuộc đấu tranh đòi bình đẳng tôn giáo.

Ông Diệm giữ vai trò Tổng tư lệnh tối cao của các lực lượng quân sự, nhưng không có kinh nghiệm quân sự và rất ít ảnh hưởng trong quân đội.

Đa số tướng lãnh đều xuất thân từ quân đội Pháp, vì thế sự thăng thưởng và bổ nhiệm người của ông Diệm gây không ít bất mãn trong quân đội.

Ngày 11/11/1960, các sỹ quan chỉ huy Binh chủng Nhảy dù, cùng một số chính trị gia tấn công dinh Độc Lập, đòi ông Diệm cải tổ toàn diện cơ cấu lãnh đạo quốc gia để xây dựng lại chính nghĩa và nâng cao hiệu năng chiến đấu của quân dân miền Nam.

Cuộc đảo chánh không thành nhưng rõ ràng ông Diệm không còn kiểm soát được quân đội.

Ngày 27/2/1962, Trung úy Phi công Phạm Phú Quốc và Nguyễn Văn Cử đã bay 2 chiếc Skyrider A-1 ném bom, bom Napalm và bắn rocket vào Dinh Độc lập với mục đích giết ông Diệm nhưng không thành.

Ngày 1/11/1963, các tướng lãnh lại đảo chánh, lần này họ thành công.

Ngày hôm sau, 2/11/1963, ông Diệm và ông Nhu bị bắt và bị hạ sát.

Tại sao người Mỹ lật đổ ông Diệm?

Không có bằng chứng người Mỹ đã đưa ông Diệm về chấp chính. Thậm chí họ còn muốn lật ông ngay khi ông còn làm thủ tướng.

Nhưng lại có nhiều bằng chứng cho thấy cuộc đảo chánh 1/11/1963 có bàn tay người Mỹ nhúng vào.

Vai trò của tổng thống trong Bản Hiến pháp 1956, việc tấn phong ông Diệm làm Tổng thống, và Quốc hội Lập hiến biến thành Quốc hội Lập pháp là đi ngược với tinh thần lập hiến, cộng hòa và dân chủ theo khuôn mẫu Hoa Kỳ.

Người Mỹ đánh giá một thể chế là dân chủ khi thể chế đó tồn tại đối lập, không có tù chính trị và báo chí không bị kiểm soát.

Với người Mỹ, chính quyền Ngô Đình Diệm là một chính quyền độc tài gia đình trị vì ông Diệm sử dụng những người thân cận và gia đình trong việc điều hành quốc gia.

a soldier of the National Liberation Forces (NLF) of North Vietnam surveying the National Assembly building in SaigonImage copyrightAFP/GETTY IMAGES
Image captionMột người lính giải phóng ở Sài Gòn ngày 30/04/1975

Người Mỹ viện trợ cho miền Nam là nhằm ngăn chặn làn sóng xâm lược của cộng sản.

Ông Diệm một phần không được hỗ trợ của của các tướng lãnh quân đội. Khi cộng sản nổi dậy ở nông thôn, người Mỹ không còn tin ông Diệm có thể thực hiện việc ngăn ngừa cộng sản một cách có hiệu quả.

Trên thực tế, ông Diệm chỉ tập trung vào đối nội, mặt đối ngoại không được ông coi trọng. Nhiều tòa đại sứ là nơi đày ải người quốc gia không theo ông. Nên việc ngoại giao và đối phó với truyền thông quốc tế thời Đệ Nhất Cộng Hòa không được tốt lắm.

Người Mỹ đe dọa nếu không có những cải cách về chính trị và quân sự họ sẽ cắt viện trợ, nhưng ông Diệm xem thường lời đe dọa.

Người Mỹ biết rõ nhờ thành quả kinh tế nên ông Diệm được dân chúng ủng hộ, và do đó thực lực của ông vẫn còn. Nếu người Mỹ không trực tiếp nhúng tay vào việc lật ông Diệm thì các tướng lãnh và chính trị gia đảo chánh không thể nào lật đổ được ông.

Người Mỹ không chủ trương giết anh em ông Diệm, nhưng các tướng lãnh quân đội sợ nếu hai ông còn sống sẽ đảo ngược thế cờ và khi đó họ sẽ bị trừng trị nặng nề.

Chuyện ông Diệm và ông Nhu đi đêm, hoà giải, ve vãn, bắt tay, đầu hàng…, hay mắc lừa phe cộng sản nên bị Hoa Kỳ lật đổ là câu chuyện không có bằng chứng. Xin xem bài viết trước đây của tôi, đã đăng trên talawas “Quanh chuyện cành đào Hồ Chí Minh gửi vào Nam“.

Một thể chế cộng hòa nhân trị xây dựng chung quanh một con người, dù người đó có vì nước vì dân như Tổng thống Ngô Đình Diệm, là một thể chế cộng hòa thiếu bền vững.

Bài học này đã được rút ra trong việc xây dựng nền Đệ nhị Cộng hòa với tam quyền phân lập trên nguyên tắc kiểm soát và đối trọng giữa các nhánh quyền lực.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của ông Nguyễn Quang Duy từ Melbourne, Úc.

ĐỨNG ĐỢI… Nguyên Hải

28 Th11

ĐỨNG ĐỢI…

Ngày và nắng chẳng ai đứng đợi
Để dấu mòn rêu nỗi nhớ lên xanh
Tinh của gió đã đọng thành trầm tích
Ngọn cỏ nào đùa sương sớm
Ngọn cỏ nào lơi lả ghẹo quỳnh hương

Ngờ chi sợi nhớ
Ngợ chi sợi thương
Bổ mười cau sáu cho đường dài thêm

Trăng trôi gương nước in hình
Dấu xưa bến cũ ta mình còn trông
Mỗi mùa mỗi sắc nhớ mong
Mà trời thắc mắc
Có không !
Hay là…?

Hương thầm thoáng tuổi mười ba
Gió reo tơ liễu duyên xa mắt mòn.!

NH291016

Cuộc gặp 47 phút kỳ lạ với nhà tiên tri Vanga – Vietnamnet

28 Th11

 Cuộc gặp 47 phút kỳ lạ với nhà tiên tri Vanga

Trong cuốn sách của mình “Vanga. Giả thuyết về ngày tận thế” (Moskva, 1991), nữ văn sĩ E. Andreeva viết: “Tôi không thể hình dung được rằng người phụ nữ này sẽ đóng một vai trò lớn như vậy trong số phận phụ nữ và nhà văn của tôi…

Trong cuốn sách của mình  “Vanga. Giả thuyết về ngày tận thế” (Moskva, 1991), nữ văn  sĩ E. Andreeva viết:

“Tôi không thể hình dung được rằng người phụ nữ này sẽ đóng một vai trò lớn như vậy trong số phận phụ nữ và nhà văn của tôi…

Nếu không gặp người phụ nữ Bulgaria tuyệt vời này, cuộc đời tôi có thể đã diễn ra theo cách khác. Vì thế tôi coi mình có nghĩa vụ cung cấp thêm một bằng chứng khách quan và trung thực vào cái dòng thông tin đầy mâu thuẫn và giật gân về bà hiện đang tràn ngập trên các trang báo và màn ảnh truyền hình của chúng ta và nước ngoài…”

Dạo ấy Elena Andreeva là kỹ sư ở trung tâm truyền hình Sofia. Bà luôn luôn lắng nghe và đọc tất cả những gì xuất hiện trên báo chí Bulgaria  về  nhà tiên tri tuyệt vời này.

Nhiều người lúc bấy giờ làm việc ở xưởng phim trung tâm truyền hình Sofia đã trở thành nhân chứng tình cờ của tấn thảm kịch mà Vanga đã ngăn chặn được.

Cuộc gặp 47 phút kỳ lạ với nhà tiên tri Vanga

Một phụ nữ người Makedonia làm việc tại trung tâm truyền hình. Mùa hè, chị đưa đứa con gái một tuổi rưỡi về thăm ông, bà ở Nam Tư. Và bất ngờ đứa bé mất tích. Theo lời khuyên và được sự giúp đỡ của một cán bộ ở trung tâm truyền hình, ông, bà (những người được nhờ trông cháu) đến Bulgaria để gặp Vanga. Khi họ đến Petrich thì cháu bé đã mất tích được ba ngày.

Sáng sớm ngày thứ tư kể từ khi xảy ra câu chuyện thương tâm đó, một chiếc xe hơi biển số Nam Tư tiến vào nhà Vanga. Hai ông bà già không phải đợi lâu, bà Vanga đích thân ra gặp họ và bảo họ ngay lập tức đi tìm cháu bé. Bà cho biết tên thành phố, đường phố và nói thêm rằng cần phải khẩn trương vì cháu bé đang ở trong hoàn cảnh hết sức nguy hiểm.

Ngay lập tức họ lên đường theo địa chỉ hướng dẫn. Thành phố mà nhà tiên tri nêu tên nằm rất xa thị trấn nơi ông bà già sống.

Họ tìm thấy cháu bé bị nhốt trong một ngôi nhà đóng kín, xung quanh cỏ dại mọc um tùm.

Đứa bé không hề có phản ứng gì. Đã mấy ngày rồi nó không được ăn uống, bị chó cắn và muỗi đốt mặt sưng vù. Ngoài ra, cháu bị cảm lạnh, vì chỉ mặc một cái áo mỏng, mà đêm ở Nam Tư rất lạnh.

Tuy tình trạng của cháu bé hầu như vô vọng, nhưng cháu đã được cứu sống. Không ai biết vì sao cháu rơi vào ngôi nhà hoang vắng này, tại sao và vì mục đích gì cháu bị đưa tới đây (người ta không phát hiện ra dấu vết bạo lực nào trên cơ thể cháu).

Được nghe nói nhiều về người phụ nữ phi thường này, Elena Andreevna cũng muốn nhờ bà giúp đỡ. Một người thân của bà bị ốm nặng. Tất cả các phương thuốc đều đã được sử dụng, hy vọng cứu sống ngày càng mong manh.

“Đây là cọng rơm cuối cùng mà tôi bám vào, – E. Andreeva viết. – Tôi gặp một người phụ nữ trẻ. Chị khuyên tôi đến Petrich…

Lúc bấy giờ, cách đây 1/4 thế kỷ, khi tôi đến gặp Vanga, mỗi ngày bà tiếp từ 8 đến 10 người khách. Thật khó tin là hiện nay con số đó đã lên tới hàng trăm!

Hồi hộp bước qua ngưỡng cửa, tôi đi vào phòng. Ngồi trên đi-văng, dưới tượng thánh, là một người phụ nữ mù khoảng hơn 40 tuổi, trùm khăn, người đẫy đà, gương mặt tròn, mộc mạc. Bên cạnh bà là em gái Lubka, duyên dáng, gương mặt thanh tú, còn trẻ, trông chẳng có gì giống một phụ nữ nông dân.

– Chị vừa ly dị phải không? – nhà tiên tri đột ngột hỏi?

Tôi bối rối nhìn Lubka – liệu có nên trả lời không. Câu hỏi, như người ta nói, vỗ mặt. Tôi càng trở nên bối rối hơn. Lúc bấy giờ, quay về phía em gái, Vanga mô tả ngoại hình và tính cách của tôi khá chính xác, bà nói một số điều tốt đẹp về tôi – rõ ràng, muốn động viên tôi. Sau đó bà nói giọng đều đều:

– Lẽ ra chị phải đến gặp tôi từ lâu. Nhưng đừng lo lắng, người bệnh sẽ bình phục. Chỉ cần thay đổi không khí cho anh ta. Và càng nhanh càng tốt.

Tôi lại càng thêm bối rối. Bà muốn nói điều gì vậy? Cần thay đổi khí hậu? Liệu có phải là lắp máy điều hòa không khí trong nhà? Hay cơ thể bị ngộ độc và cần phải sử dụng phương pháp hút không khí ra khỏi người bệnh nhân?

Cuộc gặp 47 phút kỳ lạ với nhà tiên tri Vanga

– Bà muốn nói về khí hậu phải không? Tôi hỏi vì cho rằng dự đoán này hiện thực hơn những cái khác.

– Đúng thế.

Xin nói trước, theo lời khuyên của bà, tất nhiên, tôi chuyển bệnh nhân tới vùng ngoại ô Moskva và sức khỏe người thân của tôi đã hoàn toàn bình phục – sau nhiều năm ở bệnh viện, đau đớn, tuyệt vọng. Thật đơn giản và kỳ diệu. Giá như trong những phút hiểm nghèo, ai cũng có thể gặp được một người cố vấn tuyệt vời như vậy.

– Chị sẽ trở về với mẹ, nhưng điều này còn lâu mới xảy ra và chỉ với điều kiện là mẹ chị rất muốn điều đó, – nhà tiên ri nói với tôi.

Lúc bấy giờ những lời của bà không gây ấn tượng đối với tôi. Tôi nhớ lại chúng sau 10 năm, khi do những điều kiện không lường trước, một thời gian tôi trở thành kẻ “vô gia cư”. Tôi bị cắt hộ khẩu khỏi ngôi nhà bố mẹ vì “làm khách ở nhà chồng” quá lâu, và chỉ sau rất nhiều cố gắng của mẹ, tôi mới có thể trở về ngôi tổ phụ của mình.

– Chị sẽ đổi nghề và sẽ được xã hội thừa nhận, nhưng rất muộn. Chị sẽ khổ sở vì bị vu khống, nhưng sẽ tìm được những người bảo vệ có thế lực.

Lúc bấy giờ, ở tuổi 24, những lời dự báo mơ hồ, xa xôi ấy dường như là không tưởng.

– Chị sẽ đổi nghề sau hai năm nữa, – Vanga giải thích.

Lúc đó tôi không tin bà. Tôi là một kỹ sư hàng không, thời bấy giờ phụ nữ làm nghề hàng không hầu như rất hiếm. Tất nhiên, tôi cũng có chút tự hào, hơn nữa tôi lại tốt nghiệp đại học hàm thụ. Vì vậy, tôi hoàn toàn không có ý định đổi nghề. Tôi tin rằng Vanga đã dự báo sai…

Hai năm sau, tôi vô cùng vui mừng vì được nhận vào làm việc tại một trong những nhà xuất bản với chức vụ biên tập viên. Sau mức lương gần như “khủng” ở ngành hàng không, số tiền 84 rúp mà tôi nhận được hàng tháng trên cương vị mới quả là “chết đói”. Nhưng tôi không băn khoăn, tôi tràn đầy nhiệt huyết và những kế hoạch sáng tạo. Hoạt động văn học của tôi bắt đầu từ đây. Nói chung, tất cả những lời tiên tri của Vanga đều trở thành hiện thực, nhưng hiện thực đó diễn ra trong suốt cuộc đời.

Điều kỳ diệu bắt đầu thật đơn giản, Vanga đề nghị đưa cho bà những viên đường mà tôi đã đặt dưới gối từ đêm trước. Những người đến gặp bà đều biết những viên đường này. Đường là một thứ không có gì đặc biệt, mặc dù vậy, có lẽ nó đóng vai những tinh thể màu nhiệm hay những quả cầu thủy tinh. Vừa đưa tay sờ những viên đường Vanga vừa hỏi:

– Aleksandr là ai?

Đó là anh trai tôi, anh tình nguyện ra mặt trận khi chưa đầy 16 tuổi, và hy sinh vào những ngày đầu chiến tranh.

– Anh ta ở đây, – bà cầm cái gậy dựng bên bàn, gõ xuống nền nhà – anh ta hỏi thăm chị…- và bà bắt đầu nêu tên những người ruột thịt của tôi.

Bà chỉ nêu tên những người đang sống. Nhưng ngay lập tức tôi như cảm thấy hồn của anh trai tôi, người mà, tất nhiên, tôi chưa hề gặp, và chỉ có thể nói với anh thông qua bà Vanga, anh hỏi về những người sinh trước năm 41, tức là trước khi anh hy sinh. Tôi trả lời điều gì đấy, nhưng rõ ràng, tôi không nói đúng điều cần thiết, vì vậy Vanga bắt đầu nói thay tôi:

– Mọi người vẫn nhớ và yêu mến anh. Em trai được đặt tên là Aleksandr để tưởng nhớ anh. Anh không biết đâu, vì em sinh sau chiến tranh.

Sau đó gương mặt Vanga trở nên căng thẳng, điều này rất ít khi xẩy ra với bà.

Cuộc gặp 47 phút kỳ lạ với nhà tiên tri Vanga
Bà Vanga thời trẻ. (Ảnh: Huffington Post)

– Anh ấy hỏi chị về Maria. Maria là ai vậy?

– Tôi không biết.

– Anh ấy hỏi về Maria, – bà nhắc lại. Tôi bắt đầu luống cuống. Tôi không biết Maria nào cả. Tôi biết rất rõ dòng họ gia đình tôi, có thể nắm được số phận ít nhất của 5 thế hệ, còn Vanga thông thường chỉ biết đến đời ông, bà.

Tôi buộc phải lục tìm kho lưu trữ của gia đình. Trong đống tài liệu phai màu, tôi tìm thấy tờ giấy khai sinh của anh trai tôi. Và phát hiện ra chúng tôi là con cùng cha khác mẹ. Aleksandr sống với bố mẹ tôi, anh được yêu quý và đặt nhiều hy vọng vì anh là một chàng trai tài năng. Mẹ coi anh như con đẻ và không đồng tình với việc tôi khám phá bí mật gia đình và công khai điều đó. Mẹ đẻ của anh cả tôi là mọt phụ nữ nông dân ở Tver tên là Maria, vợ đầu của bố tôi. Những gì bố mẹ giấu chúng tôi đã được phát hiện nhờ tài năng kỳ diệu của Vanga.

– Ở đây còn có Nikolai, anh ấy là ai vậy? – giọng nói của Vanga cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.

Đúng lúc đó, tôi bỗng sực nhớ rằng khi biết tôi đến gặp Vanga, những người thân của tôi đã nhờ tôi hỏi thăm số phận của cậu Nikolai, anh trai mẹ, sĩ quan chuyên nghiệp, con người cực kỳ dũng cảm và trầm tĩnh. Chính những phẩm chất ấy buộc người thân nghi ngờ thông tin về việc cậu mất tích trong chiến tranh. Những con người như vậy không thể mất tích. Tôi bắt đầu giải thích như vậy, nhưng hóa ra là thừa.

– Anh ấy hy sinh ở ngoại ô Leningrad năm 43.

Điều đó hoàn toàn chính xác, nhưng nhà tiên tri không cho định hướng cụ thể – cậu được mai táng ở đâu, có mộ hay không. Mười lăm năm sau, mẹ tôi nhận được từ Leningrad thông báo nói rằng anh trai mẹ hy sinh anh dũng ở ngoại ô Leningrad vào năm 43 và được an táng tại một ngôi mộ tập thể cạnh ga Mga. Tên cậu được khắc bằng vàng trên bia mộ.

Lúc bấy giờ Vanga bắt đầu gọi tên những người thân của cậu, bà quả phụ và các con.

– Anh ấy hỏi chị về Tatiana, Yury, Ludmila…

Yury mới đây vừa bị mổ, mọi chuyện tốt đẹp. Con trai của cậu đã trở thành sĩ quan chuyên nghiệp như cậu. Cậu đã có cháu nội, sau này nó cũng sẽ trở thành quân nhân. Và chắt của cậu cũng thế…

Vanga dường như quên tôi. Cần nói thêm rằng những lời tiên tri của bà về sau đều phù hợp với thực tế. Cháu của cậu tôi về sau trở thành trung úy, con trai của người cháu ấy cũng trở thành quân nhân. Cậu tôi trở thành người đứng đầu triều đại quân nhân.

Nhưng bây giờ xin trở lại những giây phút tôi ở bên Vanga.

– Chị có muốn nói chuyện với bố chị không? – đột nhiên Vanga hỏi. Lần này bà không gõ cây gậy xuống nền nhà mà chỉ tay về phía sau tôi. – Ông ấy đang ở sau lưng chị đấy.

– Vì sao ông ấy chết? Chính mắt tôi nhìn thấy ông bị đánh… Cách đây 6 tháng…

Đúng lúc đó, Vanga chuyển sang nói về tôi, bà hiểu rằng tôi rất sợ hãi.

– Chị là người Nga đúng không? – bà hỏi.

– Người Nga, đơn giản là biết tiếng Bulgaria.

– Chị sống ở Moskva phải không? Chị có một ngôi nhà ở ngoại ô Moskva.

– Có một cái imot, không lớn lắm…

– Từ “imot” trong tiếng Bulgaria có nghĩa là một dinh cơ được truyền từ đời này sang đời khác. Gia đình tôi không có cái gì như vậy cả, đề tài này không thú vị đối với tôi, nhưng Vanga dường như đụng phải một rào cản vô hình. Tôi thấy mặt bà trở nên căng thẳng khiến tay bà sờ soạng những sợi chỉ nào đấy mà chỉ bà nhìn thấy. Bà đặt ra những câu hỏi mới, rồi lắc đầu. Và bỗng nhiên tôi thoáng nghĩ:

– Trong khu vườn nhà chúng tôi có một cái chuồng gà, trông giống cái kho hơn là nhà.

Cuộc gặp 47 phút kỳ lạ với nhà tiên tri Vanga

– Chính nó! – người đối thoại của tôi thở phào nhẹ nhõm và câu chuyện chuyển sang đề tài đời thường như trồng cây gì ở ngoại ô Moskva, ở đấy có cà chua, nho, anh đào hay không, có thể mua đất hay không? Trước mặt tôi giờ đây là một người đàn bà nông dân tò mò và mộc mạc. Quả là bà ném cho tôi cả núi câu hỏi.

Câu chuyện kéo dài mãi. Tôi được bà tiếp gần một tiếng đồng hồ. Bà không hài lòng với những lời khuyên mà bà có thể cung cấp cho tôi. Lúc chia tay, bà trao cho tôi một mảnh giấy in một nét ngoắc. Như vậy, tôi là người đầu tiên trở thành chủ nhân tờ giấy phép vào gặp bà. Khi ra tới sân, những người khách đang chờ nhìn tôi với vẻ ghen tỵ và tò mò hỏi tôi bà nói những gì. Tôi không muốn trả lời, chỉ nói một câu chung chung.

– Chưa ai được bà ấy tiếp lâu như vậy, – một bà già thở dài.

– Bà ấy đã nói chuyện với chị 47 phút.

Tôi cảm thấy ái ngại vì, rất có thể, tôi đã chiếm mất thời gian của ai đó, mặc dù điều đó ít phụ thuộc vào tôi.  Xưa nay không ai dám cắt lời Vanga hoặc hối thúc bà. Bởi vì đó là cuộc gặp gỡ kỳ diệu.

Theo Sức khỏe & Đời sống

NGHIÊN CỨU BIỂU ĐÔNG: Tin tuần từ 21/11-27/11 – ncbđ

27 Th11

Tin tuần từ 21/11-27/11

Thứ ba, 22 Tháng 11 2016 11:11 dinh tuan anh

 

-(VOV 24/11) Trung Quốc sắp khánh thành bảo tàng Biển Đông tại Tỉnh Hải Nam vào tháng 3 năm sau; (Plo 23/11) Chuyên gia Nga bàn về Biển Đông “mùa thấp điểm“

-(Thanhnien 23/11) Ngư dân Philippines phản đối ông Duterte cấm đánh bắt trong bãi cạn Scarborough sau khi ông Duterte dự định biến khu vực này thành khu bảo tồn sinh vật biển; Ngoại trưởng New Zealand bàn chuyện Biển Đông với Tổng thống Philippines

-(VOV 23/11) Mỹ-Philippines nhất trí giảm quy mô các cuộc tập trận chung và chấm dứt hoàn toàn các cuộc tập trận Hải quân cũng như các cuộc tập trận đổ bộ trên đất liền; (Vnplus 23/11) Đảng Cộng sản Nam Phi: Vấn đề Biển Đông cần được giải quyết hòa bình

-(Infonet 22/11) Đài Loan sắp tập trận cứu hộ trên Biển Đông: Một trong những nội dung chính của cuộc diễn tập là giải cứu những nạn nhân bị mắc kẹt trong một chiếc tàu bị đắm; (Vnexpress 22/11) Trump tuyên bố sẽ dừng TPP trong ngày đầu nhậm chức

-(Vnexpress 21/11) Ông Tập Cận Bình kêu gọi giải quyết song phương tranh chấp Biển Đông khi tham dự hội nghị APEC ở Peru; Khu trục hạm Trung Quốc tập trận tại Biển Đông

-(VOV 21/11) Chủ tịch nước Trần Đại Quang hội đàm với Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe: Hai nhà lãnh đạo chia sẻ quan điểm về giải quyết tranh chấp bằng các biện pháp hòa bình trên cơ sở luật pháp quốc tế; (Soha 21/11) Lập trường của Nga về Biển Đông không thay đổi

-( RFI 21/11) Philippines đề nghị lập khu bảo tồn biển tại Scarborough: Người phụ trách truyền thông của tổng thống Philippines khẳng định chủ tịch Trung Quốc chấp nhận đề nghị này của ông Duterte; (Soha 21/11) Tàu ngầm hạt nhân Trung Quốc sẽ khống chế Biển Đông

 

THANKSGIVING DAY

27 Th11

 

THANKSGIVING DAY

Ngày trôi
Dấu ấn đời đọng lại
Vết cặn trong lòng
Ray rức nỗi nhớ thương

Người là đức cha
là nghĩa mẹ
Là tình em
Là biển trời dập dềnh con sóng bạc
Bồng bềnh reo ru ngọt khúc yêu nồng

Làm dấu Thánh
Lạy chúa ba ngôi

Chắp tay niệm ngàn phương
Đất trời
Thánh Thần Tiên Phật

Tạ ơn đời
Tạ ơn người
Tạ ơn cả những yêu ma.

NH
Thanksgiving day 2016

TRÊN VỌNG GÁC VƯỜN QUỐC GIA TRÀM CHIM

27 Th11

 

TRÊN VỌNG GÁC

VƯỜN QUỐC GIA

TRÀM CHIM

Ngắm gì trên Vọng Tràm Chim

Gởi ai, ai biết nỗi niềm riêng ai

Đã qua hơn nữa đường dài

Lặng người trong cõi mốt mai hết ngày

 

Chút tình gởi gắm nơi nầy

Tam Nông chim đậu cây sai lộc mầm

Đứng trên đài gác tịnh tâm

Có không tri kỷ tri âm chốn nầy.?

 

“Thiên di” đôi cánh chim say

Phải đây cuối đất cuộc đầy cài then

Đường về có thấu cho chăng?

Dâng đôi cánh mỏi vào trăng Tháp Mười.

 

 

%d bloggers like this: