Lưu trữ | 8:37 Chiều

MỘT BÀI KIỂM TRA, MÔN TẬP LÀM VĂN – fb Hieu Phung

28 Th11

 

Đây là bài kiểm tra môn tập làm văn, lấy chủ đề ” Em hãy miêu tả cảnh sinh hoạt trong gia đình em vào một buổi tối ” của một bé trai 8 tuổi, đang học cấp 1 tạitrường X – TPHCM.

Cô giáo chấm cho em 4,5 điểm cùng lời phê bình bên dưới ..
” Gia đình con có năm người, ông nội con năm nay bao nhiêu tuổi con cũng không biết, con chỉ biết ông nội là người về hiu thôi, ba con làm việc hải quan ở ngoài sân bay Tân Sơn Nhất, mẹ con làm việc bán hàng chênh mạng inh tơ nét, anh hai của con tên Trung , ảnh học lớp năm.

Chiều nào đi làm về ba cũng đem một bịch đựng tùm lum đồ ở chỗ sân bay về cho mẹ con bán, lúc đó mẹ con mừng lắm đổ ra coi, con thấy có dầu thơm, đồng hồ, son phấn nữa, có bữa con thấy có điện thoai ai phon nữa .

Con thấy mẹ thì mừng nhưng ông nội ghét lắm, lúc ăn cơm nào ông nội cũng la ba con là thằng Hải mày đừng có lấy đồ của người ta nữa được không, thất đức lắm nha mày, ba con cãi lại ông , Kệ bọn tui đi tụi việt kiểu nó giầu lắm nghe ông nội và ba cãi lộn hoài con buồn lắm,

ăn xong học bài con với anh hai ngủ chung chênh lầu, ông nội ngủ dưới đất, tối qua nhà con cúp điện con không thấy đường đi tô lét con vô phòng ba mẹ tìm đèn cầy, con thấy ba mẹ cởi chuồng ôm nhau, thấy con mẹ mắc cỡ lấy mềm chùm lại, sáng ba con dặn vô phòng phải gõ cửa nha con, con nói tại thấy cửa phòng mở nên con vô đại, con xin lỗi ba mẹ nha.

Ăn xong mẹ chở hai anh em con đi học là hết sinh hoạt của nhà con. Ước mơ của con là ba đừng lấy đồ của mấy người việt kiều nữa để khỏi cãi lộn với ông nội con và con muốn nhà con đừng bị cúp điện nữa để con khỏi vô phòng ba mẹ tìm đèn cầy nữa .”

Không có văn bản thay thế tự động nào.

NẾU TÔI LÀ CON TRAI – fb QuotesTeeen

28 Th11

Bài hát NẾU TÔI LÀ CON TRAI

 

Tần Hoài Dạ Vũ giấc mơ đầy bướm lạ – nhavantphcm

28 Th11

Tần Hoài Dạ Vũ giấc mơ đầy bướm lạ

19.10.2016-23:35

 

 

 

DI NGÔN

 

Rồi anh sẽ gối đầu lên giấc mộng

ngủ quên đời trong giường mộ bình yên

em hãy khuấy hai tay làm biển động

che giùm anh tiếng đại bác vang rền

 

Xin em hãy liệm anh bằng tiếng hát

đắp mặt anh bằng mái tóc em buồn

cho anh quên những xác người tan nát

những kẽm gai còn rào kín tâm hồn

 

Em có nhớ, thắp hương bằng nước mắt

ngọt vô cùng anh sẽ uống no say

để anh quên chuyện trần gian đói khát

chén cơm đen muối mặn nuốt qua ngày

 

Và em hãy viết thư bằng cổ tích

đừng nhắc chuyện quê hương chinh chiến hận thù

anh sẽ tưởng hồn anh không xiềng xích

bay tìm em dù gió cát, sương mù

 

Anh sẽ dựng nhà với chân tay làm cột

giăng mùng cỏ xanh ngồi đợi em về

hai chúng mình sẽ bắt đầu hạnh phúc

tủi nhục này rồi con cháu quên đi!

 

1965

 

 

THƯƠNG NHỚ QUÊ TÌNH

 

Cầm đôi tay mùa xuân

Anh hôn từng chiếc lá

Gõ cửa linh hồn em

Dư âm chùng tiếng lụa…

 

Câu thơ của ngày xưa

Anh viết vào mây trắng

Mây trắng về hay chưa

Trong mắt chiều xa vắng?

 

Chiều nay trời không mưa

Mà câu thơ ướt áo

 

Cầm đôi tay mùa xuân

Rơi giếng lòng chiếc lá

Xa ngàn dặm quê tình

Giấc mơ đầy bướm lạ

 

Câu thơ thay áo mới

Mùa xuân cầm tay ai?

 

2003

 

Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ

 

 

MÙA XUÂN VÀ CƠN GIÓ

 

Mùa xuân cựa mình thức dậy

mở mắt những cánh hoa

Cơn gió vô tình đi qua

đuổi theo những giấc mộng êm dịu

Đến khi mùa xuân choàng chiếc áo

                             rực rỡ của ngày hội

lên cuộc sống tiềm ẩn đắm say

thì cơn gió khẽ khàng quay trở lại

và thú nhận với tất cả sự thơ ngây

rằng em chính là giấc mộng

mà tôi vẫn đi tìm trong cõi đời này!

 

TẦN HOÀI DẠ VŨ

 

Tổng thống Ngô Đình Diệm: Độc tài hay nhân trị?

28 Th11

  • 3 tháng 11 2016

Ngo Dinh Diem, the first president of Republic of VietnamImage copyrightKEYSTONE/GETTY IMAGES
Image captionÔng Ngô Đình Diệm, tổng thống đầu tiên của Việt Nam Cộng hòa, xuất hiện tại một hội chợ ở Sài Gòn năm 1957

Tổng thống Ngô Đình Diệm là người có công sáng lập Việt Nam Cộng Hòa, công định cư hàng triệu người Bắc di cư, công đưa miền Nam từ chiến tranh sang một thời kỳ vàng son nhất trong lịch sử cận đại, công xây dựng nền tảng kinh tế, giáo dục, văn hóa, xã hội cho miền Nam tự do.

Bên cạnh đó không ít người cho rằng ông Diệm độc tài, gia đình trị và đàn áp Phật giáo. Bài viết nhìn vào hoàn cảnh chính trị nhận định, phân tích, làm rõ vấn đề, để rút ra bài học.

Thời thế tạo Thủ tướng

Trong bài viết đăng trên Talawas: “Một lựa chọn dân chủ trong quá khứ: Hoàng đế Bảo Đại – Thủ tướng Ngô Ðình Diệm” tôi đã trình bày chính Quốc trưởng Bảo Đại chọn ông Diệm làm Thủ Tướng với sự đồng thuận của tất cả các tôn giáo, các phong trào chính trị và đảng phái quốc gia.

Đánh giá về ông Diệm, Quốc trưởng Bảo Đại cho biết:

“Trước đây tôi đã dùng ông Diệm, tôi biết rằng ông ta vốn khó tính. Tôi cũng biết về sự cuồng tín, và tin vào Đấng Cứu thế. Nhưng trong tình thế này, không còn có thể chọn ai hơn.

Thật vậy, từ nhiều năm qua, người Mỹ đã biết ông, và rất hâm mộ tính cương quyết của ông. Trước mắt họ, ông là nhân vật có đủ khả năng đối phó với tình thế, vì vậy Washington sẵn sàng hỗ trợ ông.

Nhờ thành tích cũ, và nhờ sự có mặt của em ông, đang đứng đầu Mặt trận Đoàn kết Cứu quốc, ông được nhiều nhà quốc gia cuồng nhiệt ủng hộ; các vị này từng làm đổ chính phủ Nguyễn Văn Tâm và chính phủ Bửu Lộc.

Tóm lại, nhờ cương quyết và cuồng tín, ông là người chống cộng chắc chắn. Đúng vậy, đó là người của hoàn cảnh.”

The last emperor of An NamImage copyrightAFP/GETTY IMAGES
Image captionHoàng đế cuối cùng của Việt Nam, Bảo Đại

Vua Bảo Đại còn cho biết vì hoàn cảnh bấy giờ, ông Diệm phải đương đầu với Pháp và Việt Minh cộng sản nên chính nhà vua đã trao toàn quyền quân sự, chính trị và cả ngoại giao cho ông Diệm.

Thời thế tạo Quốc trưởng

Trên thực tế quân đội, cảnh sát và các giáo phái vẫn chịu ảnh hưởng nhiều ở người Pháp, của vua Bảo Đại và không muốn chia sẻ quyền lực với Thủ tướng Ngô Đình Diệm.

Hoa Kỳ vì muốn loại người Pháp khỏi Đông Dương nên quyết định viện trợ trực tiếp cho chính phủ Ngô Đình Diệm, giúp ông Diệm kiểm soát được quân đội, dẹp được Bình Xuyên và các giáo phái.

Việc thống nhất các lực lượng quân sự của ông Diệm được các đảng chính trị nhiệt tình ủng hộ, nhưng lại va chạm đến quyền lợi những người đang nắm quyền lực quân đội, cảnh sát, giáo phái và với Quốc trưởng Bảo Đại.

Mâu thuẫn đã được giải quyết bằng việc trưng cầu dân ý “Truất phế Bảo Đại và khai sinh Đệ nhất Cộng hoà”, nói đúng hơn là việc trưng cầu dân ý chọn Bảo Đại hay chọn Ngô Đình Diệm.

Ông Lâm Lễ Trinh, nguyên Bộ trưởng Nội vụ (1955-59), cho biết việc truất phế Bảo Đại là một việc làm hoàn toàn ngoài ý muốn của ông Diệm, thậm chí lương tâm ông Diệm cảm thấy đã phạm tội khi quân.

Ông Huỳnh Văn Lang Tổng Giám đốc Viện Hối đoái kiêm Tổng Bí thư Liên chi bộ Đảng Cần lao, và nhiều người trực tiếp lật đổ Bảo Đại cũng đã xác nhận ông Diệm không có ý định lật đổ Bảo Đại.

Ngay chính cựu hoàng Bảo Đại cũng nhận định: “Việc ông ta lật tôi là do sức ép của chính trị.”

Ông Diệm xuất thân từ gia đình quan lại, được đào tạo bài bản để làm quan, thế nên ông không hề sửa soạn để có ngày phải giữ vai trò Quốc trưởng và Tổng thống Đệ nhất Cộng hòa.

protesters demonstrating in support of the policy of Premier general Ngo Dinh Diem and displaying banners against Emperor Bao DaiImage copyrightSTF/GETTY IMAGES
Image captionBiểu tình phản đối Quốc trưởng Bảo Đại ở Sài Gòn ngày 18/05/1955

Ông Diệm có vài năm sống tại Hoa Kỳ, nhưng thời gian quá ngắn để ông có thể hiểu thấu được người Mỹ và guồng máy dân chủ của Hoa Kỳ, và vì thế guồng máy công quyền Đệ nhất Cộng hòa rất khác khuôn mẫu công quyền Hoa Kỳ.

Quyền lực tập trung trong tay tổng thống

Những người hoạt động chính trị bên cạnh ông Diệm đều là những người nhiều kinh nghiệm chống cộng.

Họ tin rằng muốn thắng được cộng sản phải xây dựng một chính quyền trung ương mạnh, một lãnh tụ có quyền lực.

Từ đó, thay vì xây dựng một một guồng máy công quyền pháp trị thì họ hướng đến việc xây dựng một hệ thống nhân trị quyền lực tập trung trong tay Tổng thống Ngô Đình Diệm.

Theo họ, ông Diệm cần được biết đến như một nhân vật được đa số tuyệt đối quần chúng ủng hộ. Kết quả cuộc trưng cầu dân ý bị nhiều người tố cáo là gian lận, với con số tuyệt đối 98,2% dân chúng muốn ông Diệm thay Bảo Đại làm Quốc trưởng.

Bản thân ông Lâm Lễ Trinh và ông Huỳnh Văn Lang cũng cho rằng kết quả kia là thiếu trung thực.

Theo Hiến pháp 1956, tổng thống lãnh đạo quốc dân, được quyền chọn và bổ nhiệm từ chánh án tòa phá án, chủ tịch viện bảo hiến, các bộ trưởng chính phủ, các chức vụ trong quân đội…, đến tỉnh trưởng, quận trưởng, xã trưởng.

Quốc hội thì chỉ có một viện duy nhất. Quyền lực quốc hội bị lấn áp bởi quyền uy của tổng thống.

Chính ông Diệm đã chấp nhận kết quả trưng cầu dân ý và cùng Quốc hội soạn ra Bản Hiến pháp, sau đó việc suy tôn Ngô Tổng thống trở thành quốc sách, chứng tỏ ông Diệm chấp nhận vai trò hạt nhân trong nền Đệ nhất Cộng hòa.

Càng nhiều quyền lực thì trách nhiệm càng nặng nề đổ lên ông Diệm. Để hoàn thành trách nhiệm, ông phải chia sẻ quyền lực với những người thân cận, gần gũi và trung thành với ông.

Pedicabs on the road connecting Saigon with CholonImage copyrightTHREE LIONS
Image captionXe ba gác nối trung tâm Sài Gòn với Chợ Lớn, khoảng năm 1959

‘Thời nhân trị đã qua’

Vì muốn tập trung quyền lực, ông Diệm đã bị nhiều đảng chính trị và nhiều chính trị gia đối lập chống lại.

Nhiều người trước đây từng ủng hộ ông Diệm lên cầm quyền nhưng rồi không đồng thuận với ông về phương cách cầm quyền. Nhiều người phải bỏ nước ra đi, bị cô lập, bị tù, có người chết trong tù…

Sáng ngày 26/4/1960, một nhóm gồm 18 nhân sỹ ra Tuyên cáo Caravelle, nêu các sai lầm của chính phủ về chính trị, hành chính, xã hội, quân sự, tạo tình trạng bất mãn trong dân chúng, làm giảm tiềm lực đấu tranh chống cộng, đòi thực thi dân chủ, chấm dứt gia đình trị, và cải cách thể chế.

Tuyên cáo Caravelle là một biến cố chính trị vì nhóm nhân sỹ dám thách thức quyền lực của Tổng Thống, đa số sau đó bị bắt giam và bị tra tấn.

Việc chống lại chiến tranh du kích, thay vì bổ nhiệm người địa phương, Tổng thống Diệm lại sử dụng người thân cận vào các vai trò lãnh đạo địa phương, nên không được dân cộng tác, có nơi còn chống lại.

Nạn bè phái và lạm quyền của giới chức địa phương tạo tình trạng bất mãn trong dân chúng và cơ hội cho du kích cộng sản tồn tại và phát triển.

Không có bằng chứng chính quyền đã ra lệnh đàn áp Phật giáo hay thiếu tự do tôn giáo tại miền Nam. Nhưng việc đối xử thiên vị giữa các tôn giáo đã xảy ra ở cả chính quyền trung ương lẫn địa phương.

Sự thiên vị tôn giáo gây bất mãn và vào ngày 6/5/1963 bùng nổ khi chính quyền ra lệnh cấm treo Phật kỳ trong lễ Phật đản tại Huế, và sau đó dẫn đến cuộc đấu tranh đòi bình đẳng tôn giáo.

Ông Diệm giữ vai trò Tổng tư lệnh tối cao của các lực lượng quân sự, nhưng không có kinh nghiệm quân sự và rất ít ảnh hưởng trong quân đội.

Đa số tướng lãnh đều xuất thân từ quân đội Pháp, vì thế sự thăng thưởng và bổ nhiệm người của ông Diệm gây không ít bất mãn trong quân đội.

Ngày 11/11/1960, các sỹ quan chỉ huy Binh chủng Nhảy dù, cùng một số chính trị gia tấn công dinh Độc Lập, đòi ông Diệm cải tổ toàn diện cơ cấu lãnh đạo quốc gia để xây dựng lại chính nghĩa và nâng cao hiệu năng chiến đấu của quân dân miền Nam.

Cuộc đảo chánh không thành nhưng rõ ràng ông Diệm không còn kiểm soát được quân đội.

Ngày 27/2/1962, Trung úy Phi công Phạm Phú Quốc và Nguyễn Văn Cử đã bay 2 chiếc Skyrider A-1 ném bom, bom Napalm và bắn rocket vào Dinh Độc lập với mục đích giết ông Diệm nhưng không thành.

Ngày 1/11/1963, các tướng lãnh lại đảo chánh, lần này họ thành công.

Ngày hôm sau, 2/11/1963, ông Diệm và ông Nhu bị bắt và bị hạ sát.

Tại sao người Mỹ lật đổ ông Diệm?

Không có bằng chứng người Mỹ đã đưa ông Diệm về chấp chính. Thậm chí họ còn muốn lật ông ngay khi ông còn làm thủ tướng.

Nhưng lại có nhiều bằng chứng cho thấy cuộc đảo chánh 1/11/1963 có bàn tay người Mỹ nhúng vào.

Vai trò của tổng thống trong Bản Hiến pháp 1956, việc tấn phong ông Diệm làm Tổng thống, và Quốc hội Lập hiến biến thành Quốc hội Lập pháp là đi ngược với tinh thần lập hiến, cộng hòa và dân chủ theo khuôn mẫu Hoa Kỳ.

Người Mỹ đánh giá một thể chế là dân chủ khi thể chế đó tồn tại đối lập, không có tù chính trị và báo chí không bị kiểm soát.

Với người Mỹ, chính quyền Ngô Đình Diệm là một chính quyền độc tài gia đình trị vì ông Diệm sử dụng những người thân cận và gia đình trong việc điều hành quốc gia.

a soldier of the National Liberation Forces (NLF) of North Vietnam surveying the National Assembly building in SaigonImage copyrightAFP/GETTY IMAGES
Image captionMột người lính giải phóng ở Sài Gòn ngày 30/04/1975

Người Mỹ viện trợ cho miền Nam là nhằm ngăn chặn làn sóng xâm lược của cộng sản.

Ông Diệm một phần không được hỗ trợ của của các tướng lãnh quân đội. Khi cộng sản nổi dậy ở nông thôn, người Mỹ không còn tin ông Diệm có thể thực hiện việc ngăn ngừa cộng sản một cách có hiệu quả.

Trên thực tế, ông Diệm chỉ tập trung vào đối nội, mặt đối ngoại không được ông coi trọng. Nhiều tòa đại sứ là nơi đày ải người quốc gia không theo ông. Nên việc ngoại giao và đối phó với truyền thông quốc tế thời Đệ Nhất Cộng Hòa không được tốt lắm.

Người Mỹ đe dọa nếu không có những cải cách về chính trị và quân sự họ sẽ cắt viện trợ, nhưng ông Diệm xem thường lời đe dọa.

Người Mỹ biết rõ nhờ thành quả kinh tế nên ông Diệm được dân chúng ủng hộ, và do đó thực lực của ông vẫn còn. Nếu người Mỹ không trực tiếp nhúng tay vào việc lật ông Diệm thì các tướng lãnh và chính trị gia đảo chánh không thể nào lật đổ được ông.

Người Mỹ không chủ trương giết anh em ông Diệm, nhưng các tướng lãnh quân đội sợ nếu hai ông còn sống sẽ đảo ngược thế cờ và khi đó họ sẽ bị trừng trị nặng nề.

Chuyện ông Diệm và ông Nhu đi đêm, hoà giải, ve vãn, bắt tay, đầu hàng…, hay mắc lừa phe cộng sản nên bị Hoa Kỳ lật đổ là câu chuyện không có bằng chứng. Xin xem bài viết trước đây của tôi, đã đăng trên talawas “Quanh chuyện cành đào Hồ Chí Minh gửi vào Nam“.

Một thể chế cộng hòa nhân trị xây dựng chung quanh một con người, dù người đó có vì nước vì dân như Tổng thống Ngô Đình Diệm, là một thể chế cộng hòa thiếu bền vững.

Bài học này đã được rút ra trong việc xây dựng nền Đệ nhị Cộng hòa với tam quyền phân lập trên nguyên tắc kiểm soát và đối trọng giữa các nhánh quyền lực.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của ông Nguyễn Quang Duy từ Melbourne, Úc.

ĐỨNG ĐỢI… Nguyên Hải

28 Th11

ĐỨNG ĐỢI…

Ngày và nắng chẳng ai đứng đợi
Để dấu mòn rêu nỗi nhớ lên xanh
Tinh của gió đã đọng thành trầm tích
Ngọn cỏ nào đùa sương sớm
Ngọn cỏ nào lơi lả ghẹo quỳnh hương

Ngờ chi sợi nhớ
Ngợ chi sợi thương
Bổ mười cau sáu cho đường dài thêm

Trăng trôi gương nước in hình
Dấu xưa bến cũ ta mình còn trông
Mỗi mùa mỗi sắc nhớ mong
Mà trời thắc mắc
Có không !
Hay là…?

Hương thầm thoáng tuổi mười ba
Gió reo tơ liễu duyên xa mắt mòn.!

NH291016

Cuộc gặp 47 phút kỳ lạ với nhà tiên tri Vanga – Vietnamnet

28 Th11

 Cuộc gặp 47 phút kỳ lạ với nhà tiên tri Vanga

Trong cuốn sách của mình “Vanga. Giả thuyết về ngày tận thế” (Moskva, 1991), nữ văn sĩ E. Andreeva viết: “Tôi không thể hình dung được rằng người phụ nữ này sẽ đóng một vai trò lớn như vậy trong số phận phụ nữ và nhà văn của tôi…

Trong cuốn sách của mình  “Vanga. Giả thuyết về ngày tận thế” (Moskva, 1991), nữ văn  sĩ E. Andreeva viết:

“Tôi không thể hình dung được rằng người phụ nữ này sẽ đóng một vai trò lớn như vậy trong số phận phụ nữ và nhà văn của tôi…

Nếu không gặp người phụ nữ Bulgaria tuyệt vời này, cuộc đời tôi có thể đã diễn ra theo cách khác. Vì thế tôi coi mình có nghĩa vụ cung cấp thêm một bằng chứng khách quan và trung thực vào cái dòng thông tin đầy mâu thuẫn và giật gân về bà hiện đang tràn ngập trên các trang báo và màn ảnh truyền hình của chúng ta và nước ngoài…”

Dạo ấy Elena Andreeva là kỹ sư ở trung tâm truyền hình Sofia. Bà luôn luôn lắng nghe và đọc tất cả những gì xuất hiện trên báo chí Bulgaria  về  nhà tiên tri tuyệt vời này.

Nhiều người lúc bấy giờ làm việc ở xưởng phim trung tâm truyền hình Sofia đã trở thành nhân chứng tình cờ của tấn thảm kịch mà Vanga đã ngăn chặn được.

Cuộc gặp 47 phút kỳ lạ với nhà tiên tri Vanga

Một phụ nữ người Makedonia làm việc tại trung tâm truyền hình. Mùa hè, chị đưa đứa con gái một tuổi rưỡi về thăm ông, bà ở Nam Tư. Và bất ngờ đứa bé mất tích. Theo lời khuyên và được sự giúp đỡ của một cán bộ ở trung tâm truyền hình, ông, bà (những người được nhờ trông cháu) đến Bulgaria để gặp Vanga. Khi họ đến Petrich thì cháu bé đã mất tích được ba ngày.

Sáng sớm ngày thứ tư kể từ khi xảy ra câu chuyện thương tâm đó, một chiếc xe hơi biển số Nam Tư tiến vào nhà Vanga. Hai ông bà già không phải đợi lâu, bà Vanga đích thân ra gặp họ và bảo họ ngay lập tức đi tìm cháu bé. Bà cho biết tên thành phố, đường phố và nói thêm rằng cần phải khẩn trương vì cháu bé đang ở trong hoàn cảnh hết sức nguy hiểm.

Ngay lập tức họ lên đường theo địa chỉ hướng dẫn. Thành phố mà nhà tiên tri nêu tên nằm rất xa thị trấn nơi ông bà già sống.

Họ tìm thấy cháu bé bị nhốt trong một ngôi nhà đóng kín, xung quanh cỏ dại mọc um tùm.

Đứa bé không hề có phản ứng gì. Đã mấy ngày rồi nó không được ăn uống, bị chó cắn và muỗi đốt mặt sưng vù. Ngoài ra, cháu bị cảm lạnh, vì chỉ mặc một cái áo mỏng, mà đêm ở Nam Tư rất lạnh.

Tuy tình trạng của cháu bé hầu như vô vọng, nhưng cháu đã được cứu sống. Không ai biết vì sao cháu rơi vào ngôi nhà hoang vắng này, tại sao và vì mục đích gì cháu bị đưa tới đây (người ta không phát hiện ra dấu vết bạo lực nào trên cơ thể cháu).

Được nghe nói nhiều về người phụ nữ phi thường này, Elena Andreevna cũng muốn nhờ bà giúp đỡ. Một người thân của bà bị ốm nặng. Tất cả các phương thuốc đều đã được sử dụng, hy vọng cứu sống ngày càng mong manh.

“Đây là cọng rơm cuối cùng mà tôi bám vào, – E. Andreeva viết. – Tôi gặp một người phụ nữ trẻ. Chị khuyên tôi đến Petrich…

Lúc bấy giờ, cách đây 1/4 thế kỷ, khi tôi đến gặp Vanga, mỗi ngày bà tiếp từ 8 đến 10 người khách. Thật khó tin là hiện nay con số đó đã lên tới hàng trăm!

Hồi hộp bước qua ngưỡng cửa, tôi đi vào phòng. Ngồi trên đi-văng, dưới tượng thánh, là một người phụ nữ mù khoảng hơn 40 tuổi, trùm khăn, người đẫy đà, gương mặt tròn, mộc mạc. Bên cạnh bà là em gái Lubka, duyên dáng, gương mặt thanh tú, còn trẻ, trông chẳng có gì giống một phụ nữ nông dân.

– Chị vừa ly dị phải không? – nhà tiên tri đột ngột hỏi?

Tôi bối rối nhìn Lubka – liệu có nên trả lời không. Câu hỏi, như người ta nói, vỗ mặt. Tôi càng trở nên bối rối hơn. Lúc bấy giờ, quay về phía em gái, Vanga mô tả ngoại hình và tính cách của tôi khá chính xác, bà nói một số điều tốt đẹp về tôi – rõ ràng, muốn động viên tôi. Sau đó bà nói giọng đều đều:

– Lẽ ra chị phải đến gặp tôi từ lâu. Nhưng đừng lo lắng, người bệnh sẽ bình phục. Chỉ cần thay đổi không khí cho anh ta. Và càng nhanh càng tốt.

Tôi lại càng thêm bối rối. Bà muốn nói điều gì vậy? Cần thay đổi khí hậu? Liệu có phải là lắp máy điều hòa không khí trong nhà? Hay cơ thể bị ngộ độc và cần phải sử dụng phương pháp hút không khí ra khỏi người bệnh nhân?

Cuộc gặp 47 phút kỳ lạ với nhà tiên tri Vanga

– Bà muốn nói về khí hậu phải không? Tôi hỏi vì cho rằng dự đoán này hiện thực hơn những cái khác.

– Đúng thế.

Xin nói trước, theo lời khuyên của bà, tất nhiên, tôi chuyển bệnh nhân tới vùng ngoại ô Moskva và sức khỏe người thân của tôi đã hoàn toàn bình phục – sau nhiều năm ở bệnh viện, đau đớn, tuyệt vọng. Thật đơn giản và kỳ diệu. Giá như trong những phút hiểm nghèo, ai cũng có thể gặp được một người cố vấn tuyệt vời như vậy.

– Chị sẽ trở về với mẹ, nhưng điều này còn lâu mới xảy ra và chỉ với điều kiện là mẹ chị rất muốn điều đó, – nhà tiên ri nói với tôi.

Lúc bấy giờ những lời của bà không gây ấn tượng đối với tôi. Tôi nhớ lại chúng sau 10 năm, khi do những điều kiện không lường trước, một thời gian tôi trở thành kẻ “vô gia cư”. Tôi bị cắt hộ khẩu khỏi ngôi nhà bố mẹ vì “làm khách ở nhà chồng” quá lâu, và chỉ sau rất nhiều cố gắng của mẹ, tôi mới có thể trở về ngôi tổ phụ của mình.

– Chị sẽ đổi nghề và sẽ được xã hội thừa nhận, nhưng rất muộn. Chị sẽ khổ sở vì bị vu khống, nhưng sẽ tìm được những người bảo vệ có thế lực.

Lúc bấy giờ, ở tuổi 24, những lời dự báo mơ hồ, xa xôi ấy dường như là không tưởng.

– Chị sẽ đổi nghề sau hai năm nữa, – Vanga giải thích.

Lúc đó tôi không tin bà. Tôi là một kỹ sư hàng không, thời bấy giờ phụ nữ làm nghề hàng không hầu như rất hiếm. Tất nhiên, tôi cũng có chút tự hào, hơn nữa tôi lại tốt nghiệp đại học hàm thụ. Vì vậy, tôi hoàn toàn không có ý định đổi nghề. Tôi tin rằng Vanga đã dự báo sai…

Hai năm sau, tôi vô cùng vui mừng vì được nhận vào làm việc tại một trong những nhà xuất bản với chức vụ biên tập viên. Sau mức lương gần như “khủng” ở ngành hàng không, số tiền 84 rúp mà tôi nhận được hàng tháng trên cương vị mới quả là “chết đói”. Nhưng tôi không băn khoăn, tôi tràn đầy nhiệt huyết và những kế hoạch sáng tạo. Hoạt động văn học của tôi bắt đầu từ đây. Nói chung, tất cả những lời tiên tri của Vanga đều trở thành hiện thực, nhưng hiện thực đó diễn ra trong suốt cuộc đời.

Điều kỳ diệu bắt đầu thật đơn giản, Vanga đề nghị đưa cho bà những viên đường mà tôi đã đặt dưới gối từ đêm trước. Những người đến gặp bà đều biết những viên đường này. Đường là một thứ không có gì đặc biệt, mặc dù vậy, có lẽ nó đóng vai những tinh thể màu nhiệm hay những quả cầu thủy tinh. Vừa đưa tay sờ những viên đường Vanga vừa hỏi:

– Aleksandr là ai?

Đó là anh trai tôi, anh tình nguyện ra mặt trận khi chưa đầy 16 tuổi, và hy sinh vào những ngày đầu chiến tranh.

– Anh ta ở đây, – bà cầm cái gậy dựng bên bàn, gõ xuống nền nhà – anh ta hỏi thăm chị…- và bà bắt đầu nêu tên những người ruột thịt của tôi.

Bà chỉ nêu tên những người đang sống. Nhưng ngay lập tức tôi như cảm thấy hồn của anh trai tôi, người mà, tất nhiên, tôi chưa hề gặp, và chỉ có thể nói với anh thông qua bà Vanga, anh hỏi về những người sinh trước năm 41, tức là trước khi anh hy sinh. Tôi trả lời điều gì đấy, nhưng rõ ràng, tôi không nói đúng điều cần thiết, vì vậy Vanga bắt đầu nói thay tôi:

– Mọi người vẫn nhớ và yêu mến anh. Em trai được đặt tên là Aleksandr để tưởng nhớ anh. Anh không biết đâu, vì em sinh sau chiến tranh.

Sau đó gương mặt Vanga trở nên căng thẳng, điều này rất ít khi xẩy ra với bà.

Cuộc gặp 47 phút kỳ lạ với nhà tiên tri Vanga
Bà Vanga thời trẻ. (Ảnh: Huffington Post)

– Anh ấy hỏi chị về Maria. Maria là ai vậy?

– Tôi không biết.

– Anh ấy hỏi về Maria, – bà nhắc lại. Tôi bắt đầu luống cuống. Tôi không biết Maria nào cả. Tôi biết rất rõ dòng họ gia đình tôi, có thể nắm được số phận ít nhất của 5 thế hệ, còn Vanga thông thường chỉ biết đến đời ông, bà.

Tôi buộc phải lục tìm kho lưu trữ của gia đình. Trong đống tài liệu phai màu, tôi tìm thấy tờ giấy khai sinh của anh trai tôi. Và phát hiện ra chúng tôi là con cùng cha khác mẹ. Aleksandr sống với bố mẹ tôi, anh được yêu quý và đặt nhiều hy vọng vì anh là một chàng trai tài năng. Mẹ coi anh như con đẻ và không đồng tình với việc tôi khám phá bí mật gia đình và công khai điều đó. Mẹ đẻ của anh cả tôi là mọt phụ nữ nông dân ở Tver tên là Maria, vợ đầu của bố tôi. Những gì bố mẹ giấu chúng tôi đã được phát hiện nhờ tài năng kỳ diệu của Vanga.

– Ở đây còn có Nikolai, anh ấy là ai vậy? – giọng nói của Vanga cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.

Đúng lúc đó, tôi bỗng sực nhớ rằng khi biết tôi đến gặp Vanga, những người thân của tôi đã nhờ tôi hỏi thăm số phận của cậu Nikolai, anh trai mẹ, sĩ quan chuyên nghiệp, con người cực kỳ dũng cảm và trầm tĩnh. Chính những phẩm chất ấy buộc người thân nghi ngờ thông tin về việc cậu mất tích trong chiến tranh. Những con người như vậy không thể mất tích. Tôi bắt đầu giải thích như vậy, nhưng hóa ra là thừa.

– Anh ấy hy sinh ở ngoại ô Leningrad năm 43.

Điều đó hoàn toàn chính xác, nhưng nhà tiên tri không cho định hướng cụ thể – cậu được mai táng ở đâu, có mộ hay không. Mười lăm năm sau, mẹ tôi nhận được từ Leningrad thông báo nói rằng anh trai mẹ hy sinh anh dũng ở ngoại ô Leningrad vào năm 43 và được an táng tại một ngôi mộ tập thể cạnh ga Mga. Tên cậu được khắc bằng vàng trên bia mộ.

Lúc bấy giờ Vanga bắt đầu gọi tên những người thân của cậu, bà quả phụ và các con.

– Anh ấy hỏi chị về Tatiana, Yury, Ludmila…

Yury mới đây vừa bị mổ, mọi chuyện tốt đẹp. Con trai của cậu đã trở thành sĩ quan chuyên nghiệp như cậu. Cậu đã có cháu nội, sau này nó cũng sẽ trở thành quân nhân. Và chắt của cậu cũng thế…

Vanga dường như quên tôi. Cần nói thêm rằng những lời tiên tri của bà về sau đều phù hợp với thực tế. Cháu của cậu tôi về sau trở thành trung úy, con trai của người cháu ấy cũng trở thành quân nhân. Cậu tôi trở thành người đứng đầu triều đại quân nhân.

Nhưng bây giờ xin trở lại những giây phút tôi ở bên Vanga.

– Chị có muốn nói chuyện với bố chị không? – đột nhiên Vanga hỏi. Lần này bà không gõ cây gậy xuống nền nhà mà chỉ tay về phía sau tôi. – Ông ấy đang ở sau lưng chị đấy.

– Vì sao ông ấy chết? Chính mắt tôi nhìn thấy ông bị đánh… Cách đây 6 tháng…

Đúng lúc đó, Vanga chuyển sang nói về tôi, bà hiểu rằng tôi rất sợ hãi.

– Chị là người Nga đúng không? – bà hỏi.

– Người Nga, đơn giản là biết tiếng Bulgaria.

– Chị sống ở Moskva phải không? Chị có một ngôi nhà ở ngoại ô Moskva.

– Có một cái imot, không lớn lắm…

– Từ “imot” trong tiếng Bulgaria có nghĩa là một dinh cơ được truyền từ đời này sang đời khác. Gia đình tôi không có cái gì như vậy cả, đề tài này không thú vị đối với tôi, nhưng Vanga dường như đụng phải một rào cản vô hình. Tôi thấy mặt bà trở nên căng thẳng khiến tay bà sờ soạng những sợi chỉ nào đấy mà chỉ bà nhìn thấy. Bà đặt ra những câu hỏi mới, rồi lắc đầu. Và bỗng nhiên tôi thoáng nghĩ:

– Trong khu vườn nhà chúng tôi có một cái chuồng gà, trông giống cái kho hơn là nhà.

Cuộc gặp 47 phút kỳ lạ với nhà tiên tri Vanga

– Chính nó! – người đối thoại của tôi thở phào nhẹ nhõm và câu chuyện chuyển sang đề tài đời thường như trồng cây gì ở ngoại ô Moskva, ở đấy có cà chua, nho, anh đào hay không, có thể mua đất hay không? Trước mặt tôi giờ đây là một người đàn bà nông dân tò mò và mộc mạc. Quả là bà ném cho tôi cả núi câu hỏi.

Câu chuyện kéo dài mãi. Tôi được bà tiếp gần một tiếng đồng hồ. Bà không hài lòng với những lời khuyên mà bà có thể cung cấp cho tôi. Lúc chia tay, bà trao cho tôi một mảnh giấy in một nét ngoắc. Như vậy, tôi là người đầu tiên trở thành chủ nhân tờ giấy phép vào gặp bà. Khi ra tới sân, những người khách đang chờ nhìn tôi với vẻ ghen tỵ và tò mò hỏi tôi bà nói những gì. Tôi không muốn trả lời, chỉ nói một câu chung chung.

– Chưa ai được bà ấy tiếp lâu như vậy, – một bà già thở dài.

– Bà ấy đã nói chuyện với chị 47 phút.

Tôi cảm thấy ái ngại vì, rất có thể, tôi đã chiếm mất thời gian của ai đó, mặc dù điều đó ít phụ thuộc vào tôi.  Xưa nay không ai dám cắt lời Vanga hoặc hối thúc bà. Bởi vì đó là cuộc gặp gỡ kỳ diệu.

Theo Sức khỏe & Đời sống

%d bloggers like this: