SỐNG ĐỂ YÊU THƯƠNG – Ngã Du Tử

1 Th1

 

 

Lối thực dụng bỏ quên lời châu ngọc

Bếp trần gian còn ấm chút lửa hồng

Ta nhuốm lại cho đời thêm ấm áp

Để không buồn mai mốt với non sông

 

Ơi, sự thực vắt ngang hồn dân tộc

Hồn quan san chau mặt suốt đêm ngày

Em có trách cũng đành thôi thế sự

Con sông nào không nhận những tầng mây

 

Trăng với nước một thời như ảo mộng

Nên loanh quanh sương khói nhuộm ngang đời

Thương nhật nguyệt cứ bình yên lên xuống

Chân lý lẽ nào là ánh sao rơi

 

Đời sống mãi triền miên theo dòng chảy

Nợ áo cơm siết cổ mộng bình thường

Đâu có hiểu hồn quan san rưng rức

Mơ cả đời sống để yêu thương./.

TRẦM TÍCH XUÂN

 

Bao nhiêu năm trăng mọc một phương

Những ngôi sao thần dân không đổi ngôi

Mặt trời chẳng bình yên soi rọi

Lòng người mang mang như tơ trời

 

Chỉ có Em

Mùa đông đến lại đong đầy nổi nhớ

Khi xuân giục giã tận phương ngoài

Ai ngữa mặt nở cái cười nửa nụ

Ải quan đầy những xa hoa

 

Ta đứng lại nhìn xa tám hướng

Hướng nào cũng mờ bến sông xưa

Nghe lỡ lói bao nổi buồn trầm tích

Mắt môi xưa hong lại tháng năm vừa

 

Khoác vội mùa xuân qua lớp áo

Vàng xanh sặc sỡ khắp làng quê

Có bà mẹ áo nâu, cánh bạc

Ngóng con xa mùa xuân vẫn chưa về

 

Khi mùa đông cáo chung

Ngày xuân nẩy mầm

 

NGÃ DU TỬ

SÀI GÒN

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: