Lưu trữ | MÍM CHI RSS feed for this section

MÍM CHI VUI – fb ngannguyen

28 Th6
“Ba nhà toán học và ba nhà vật lý học chuẩn bị đi sang thành phố xa để tham dự buổi thuyết trình. Họ gặp nhau ở quầy bán vé tàu. Các nhà vật lý học xếp hàng đầu tiên và họ mua vé như thường, mỗi người một vé. Còn các nhà toán học thì mua 1 vé cho cả 3 người.
– “Sao lại thế?” – các nhà vật lý học ngạc nhiên – “chẳng phải trong tàu sẽ có người soát vé và sẽ đuổi các ông ra nếu không có vé sao?!”.
– “Các ông đừng lo” – các nhà toán học trả lời – “chúng tôi có PHƯƠNG PHÁP riêng”.
Trước khi tàu lăn bánh, các nhà vật lý học cố gắng theo dõi ứng dụng “phương pháp” bí ẩn. Cả 3 nhà toán học cùng chen nhau vào trong một toa lét của tàu. Khi người soát vé đến toa lét và gõ cửa, cánh cửa hé mở và một cái tay thò ra với chiếc vé. Ông ta cầm vé và đi tiếp. Các nhà toán học đi đến nơi mà không có vấn đề gì.
Sau buổi thuyết trình cả 6 người lại gặp nhau ở quầy bán vé. Các nhà vật lý học, lấy cảm hứng từ ví dụ của các nhà toán học, cũng mua 1 vé cho 3 người. Các nhà toán học thì chẳng mua gì cả.
– “Thế các ông sẽ đưa gì cho người soát vé?”
– “Chúng tôi có PHƯƠNG PHÁP”.
Trong tàu, các nhà vật lý học chen nhau vào trong một toa lét, còn các nhà toán học thì trong toa lét khác. Trước khi tàu chuẩn bị lên đường, một nhà toán học đi đến toa lét của các nhà vật lý học và gõ cửa. Một cánh tay thò ra với một chiếc vé. Ông ta cầm vé và quay lại với các đồng nghiệp của mình.

Ý nghĩa câu chuyện: Đừng bao giờ áp dụng các phương pháp toán học nếu không hiểu chúng”

Sưu tầm

Advertisements

Báo Động Đỏ: Nước Mỹ Có Thể Mất Bất Cứ Lúc Nào

22 Th6

 

Nước Mỹ có thể mất bất cứ lúc nào

america collapse

Phiếm luận của Nguyễn Tường Thuỵ – 21/6/2014

Hôm đến thăm tòa soạn báo Người Việt ở California, một chị trong Ban biên tập hỏi mình: “Cảm tưởng của anh từ khi sang Mỹ?”, mình trả lời luôn:

-Tôi có cảm giác như nước Mỹ mất bất cứ lúc nào.

Mọi người hoảng sợ và chờ mình giải thích. Không phải mình rủa cho thằng đế quốc này nó chết đi mà nói có cơ sở hẳn hoi nhé.

Nguy cơ của nước Mỹ bắt đầu ngay từ khâu tuyên truyền. Ai đời một quốc gia to tổ bố mà chỉ nhõn cái tên: Mỹ. Ít ra, phải có chữ mỹ miều nào đó đi kèm như “Nhân Dân” trong quốc hiệu Cộng hòa nhân dân Trung Hoa, “Dân chủ” trong Cộng hòa dân chủ nhân dân Triều Tiên hoặc “Xã hội chủ nghĩa” trong Cộng Hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam chứ.

Không có những chữ ấy đã đành, còn không có cả mục tiêu, kiểu như hướng tới “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ văn minh” nữa. Sợ à? Thì cứ hô lên, thiên hạ không tin thì cũng có vài thằng tin. Vài thằng còn hơn không. Cứ nói đại, còn dân không giàu, nước không mạnh, cũng chẳng có độc lập, không có tự do hạnh phúc thì đã chết ai. Hình như Mỹ chẳng thuộc câu: “điều gì không đúng, nói mãi rồi người ta cũng tin”

Ở các đường phố Mỹ, người ta không biết trương lên các biểu ngữ như “Nước Mỹ muôn năm”, “đảng (đảng gì nhỉ, hi hi) quang vinh muôn năm” hay “Tổng thống Washington sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta”. Cờ Mỹ chỉ treo ở công sở, cấm có mang phơi bày ra giữa các dải phân cách trên đường giao thông để nhắc nhở đây là nước Mỹ bao giờ.

Thời gian mình ở Mỹ, cả 3 buổi sáng, chiều, tối, không làm việc thì giao tiếp nên thường xuyên long nhong trên đường. Mặc dù trước khi sang đây mình ra sức hình dung nhưng không tránh khỏi những điều lạ, nó chẳng giống như môi trường quen thuộc mình đã sống. Vì thế, mình càng lo cho nước Mỹ.

Đất nước gì mà ngay cả thủ đô cũng chẳng trông thấy mống cảnh sát nào, cứ như là một vùng đất hoang không có ai quản lý vậy. Lúc anh lái xe chở mình từ sân bay về chỗ ở, chỉ thấy xe hơi là xe hơi. Dân cứ thế lái, chẳng có ai chỉ đường, phân luồng hay giám sát giao thông. Mình căng mắt ra nhìn vào lề đường với hy vọng túm được chú cảnh sát nào đó đang núp lùm. Nhưng hỡi ôi, cây thì nhiều nhưng toàn là cây thưa lá, thì núp ở đâu. Nhưng mãi rồi cũng thấy có một chỗ khuất. Mình nhắc anh lái xe:

-Chầm chậm thôi anh, coi chừng lùm cây, chú ý cảnh sát…

Anh quay sang mình 1 giây như không hiểu gì rồi lại chăm chú vào tay lái.

Mãi rồi quen. Đúng là ở Mỹ, họ không cho cảnh sát đứng đường thật. Mà không cho đứng đường thì làm gì có thu nhập thêm.  Không có thu nhập thêm thì làm sao khuyến khích được sự tận tụy của nhân viên cộng lực. Cảnh sát sẽ sinh ra trễ nải với công việc thì bảo vệ chế độ làm sao. Lẽ ra phải có chính sách kích thích họ sao cho ngày nghỉ  cũng tranh nhau đi làm nhiệm vụ, lăm le trực thay đồng nghiệp khi đồng nghiệp mới chỉ nhức đầu, sổ mũi. Chiến sĩ không có thu nhập thêm thì lấy chi cống nạp, sếp tiêu bằng cái gì ngoài lương, chỉ đạo cấp dưới phá án làm sao mà sáng suốt được. Ở Việt Nam, ấy chết, nói nhầm, ở nước khác á, điều một cảnh sát ra đứng đường sếp thu ít ra cũng dăm nghìn đô. Tiêu hết, sếp lại “luân chuyển cán bộ”, thu thêm. Mới biết Mỹ to xác nên ngờ nghệch, làm sao nghĩ ra được những cái mẹo ấy.

Cảnh sát đã vậy còn tình hình dân phòng cũng không khá hơn. Vào các khu thương mại và ở cả những chỗ hàng quán quây ra vỉa hè nữa, chẳng thấy dân phòng vung vẩy dùi cui đuổi chợ. Mà lực lượng này cần gì phải trả lương vì nó tự trang trải được. Nó đói thì bắt trứng lộn, trái cây mà ăn, khát thì bắt cô ca, pep si mà uống, no rồi thì chia nhau mang về cho vợ tuồn sang chợ khác. Hôm nào dân sợ quá, không dám bày hàng ra, không thu được gì thì cũng giải quyết được khâu oai, tăng cường nỗi sợ hãi từ dân đối với chính phủ. Không nuôi dưỡng lực lượng này, nếu có biến xảy ra thì huy động sao đây. Cái đám lúc nhúc ấy, nếu sử dụng vào việc dẹp biểu tình, giải tán đám đông, cưỡng chế đất cũng được việc đáo để chứ.

Mình nhập cảnh vào Mỹ cũng chẳng ai thèm để ý. Ít ra, mình cũng từ nước cộng sản sang nước đế quốc. Cộng sản với đế quốc là kẻ thù của nhau, một mất một còn. Mặc dù kiểm tra an ninh rất kỹ, không phát hiện ra vũ khí, vật dụng kim loại nhưng làm sao biết đầu óc mình đang nghĩ gì. Lẽ ra, ngay từ sân bay, họ phải cho người theo dõi xem thằng cha Việt cộng ấy hành tung ra sao, ẩn náu ở đâu, móc nối cấu kết với thế lực thù địch nào chứ.

Hai ngày đầu tiên, mình được bố trí ở một nhà ngoại thành. Chủ nhà giành cho mình một phòng riêng, đầy đủ tiện nghi. Mỗi lần ra khỏi phòng, mình chỉ khư khư tấm hộ chiếu như lá bùa hộ mệnh, lại còn kẹp sẵn hai tờ 20 đô la vào nữa, phòng khi công an hay tổ trưởng dân phố đến hỏi thì nhanh nhảu trình ngay để gây thiện cảm.

Chiều tối, mọi người đến chơi đông lắm. Nhưng mình miệng vẫn nói chuyện còn lòng dạ thì không yên. Nhớ hôm nhà mình tụ tập đông người, nhờ có “tai mắt của nhân dân” mà bọn chúng biết Thúy Nga đang ở đây nên mới mai phục đánh cho mẹ con Nga một trận khi mới ra khỏi nhà mình chừng dăm phút. Nghĩ thế, thỉnh thoảng mình ra ngoài nhìn quanh xem có thấy hàng xóm rình rập gì không. Khách đến chơi, ô tô để đầy phía trước tức là rất bất thường sao lại không có người rình cơ chứ. Phát hiện thấy một phần tử người nước ngoài, lại thuộc quốc gia cộng sản đang ẩn náu ở đây mà trình báo, nếu không được thưởng thì cũng tăng thêm uy tín với chính quyền. Nơi mình sống, nhà nào có người làm cán bộ chính quyền, công an, hay dân phòng thì tự hào và yên tâm lắm, khối người nhờ vả. Nếu không có thì tìm cách quen thân. Nhà mình không thân được ai nên đành chịu.

Cuối cùng, mình lén chốt chặt cửa lại nhưng thỉnh thoảng vẫn đánh mắt ra phía ngoài, chỉ sợ công an đến kiểm tra đột xuất. Nghĩ lại hôm 25/9/2013 công an phá cửa nhà mình xông vào bắt Phương Uyên rồi bắt luôn cả 9 người khác mà kinh hãi đến tận bây giờ. Nhỡ ra công an Mỹ lấy lý do kiểm tra hộ khẩu, xông vào bắt mình nện cho một trận rồi tống lên máy bay áp giải về Việt Nam thì hỏng hết việc, chưa ra trận mà đã thành tù binh.

Khách đã về hết, chỉ còn mình với chủ nhà. Lúc này đã 10 giờ nhưng không thấy anh có vẻ gì lo đến việc khai báo lưu trú. Định nhắc, lại sợ anh cho mình là nhà quê. Đành gợi ý khéo bằng cách tỏ ra rằng mình có thể là đối tượng cảnh sát quan tâm để anh đừng quên việc trình báo, mình bảo:

-Ngày xưa tôi có 5 năm ở chiến trường…

Có vẻ như anh chẳng để ý gì, mình tỏ ra nguy hiểm hơn:

-Tôi ra trận, đánh nhau hăng lắm, cũng được mấy danh hiệu dũng sĩ.

Nhưng anh chỉ bảo:

-Từ chiều đến giờ, mải nói chuyện, anh chưa ăn, tôi làm cái gì cho anh ăn nhé.

Mãi rồi mình cũng biết, ở đây không có qui định khai báo tạm trú lưu trú gì ráo trọi. Tóm lại, hộ chiếu của mình chỉ phải chìa ra mấy lần khi xuất, nhập cảnh, ngoài ra chẳng ma nào thèm hỏi đến. Quản lý lỏng lẻo thế này, làm sao tránh khỏi thế lực thù địch trà trộn vào dân phá hoại cơ chứ.

Tuy vậy cái dở nhất của nước Mỹ là làm cho dân nhờn. Quốc hội gì mà ai ra vào tùy thích, sao tránh khỏi mất thiêng. Lại còn rồng rắn mang theo mỗi người cốc cà phê hay nước uống vào Quốc hội nữa chứ. Đi cũng uống, ngồi cũng uống, mỏi tay thì để cả lên bàn toàn tài liệu, chẳng ra cái vẻ uy nghiêm của cơ quan quyền lực cao nhất nước gì cả. Không có hàng rào cảnh sát gườm gườm, đầy sát khí mỗi khi thấy ai có vẻ dân thường mon men đến gần. Mình ra vào nhà Quốc Hội mấy lần, chỉ họ thấy kiếm tra xem những thứ mang theo có gì có thể gây ra nguy hiểm thôi chứ hoàn toàn không kiểm tra giấy tờ xem là ai, quan hay dân thường, có ai là đối tượng theo dõi không, chủ quan đến thế là cùng.

Hôm đầu, mình cứ nem nép đi theo mấy cháu, thấy chúng nó vào đâu, mình mới dám vào. Sau quen dần, mình xông khắp nơi, vào cả phòng tổng thống cầu nguyện, đứng ở nơi tổng thống tuyên thệ nhậm chức chụp ảnh, chụp chán rồi nằm khèo lên đi văng hóng cái không khí thoáng đãng, chẳng thấy ai thèm nhắc nhở

Buổi điều trần ở quốc hội, khi một ông nghị phát biểu, mình thấy bà Sanchez đứng nép sang một bên vui vẻ chờ đến lượt mình. Nghe nói bà có nhiều người giúp việc, thế mà không có đứa nào chạy đi bê ghế xun xoe đặt vào mông bà. Nếu ở ngoài trời chắc cũng chẳng đứa nào chịu cầm ô che. Hình như đám giúp việc chẳng hãi bà tí nào, chẳng sợ bà đuổi việc hay sao ấy.

À, còn ở Hollywood, dân chúng nặn cả tượng tổng thống đương nhiệm bằng sáp mới táo tợn chứ. Obama đứng, cười nhăn nhở, chìa tay ra cho ai muốn bắt thì bắt. Nhạo báng lãnh tụ đến thế là cùng, hỏi sao dân không nhờn. Mình bắt tay chụp hình xong, xoa đầu gã một cái để thử phản ứng nhưng không thấy cảnh sát nào chạy đến xốc nách dong đi.

Tóm lại, ở Mỹ, hệ thống chuyên chính vô sản, à quên, chuyên chính… tư sản tê liệt, không thấy hoạt động, quan và dân đều như nhau, thậm chí quan còn khổ hơn. Đó là điểm yếu chết người của Mỹ. Nếu không biết làm cho dân sợ thì sao tránh khỏi chuyện biểu tình không theo định hướng, rồi cứ đà này, dần dần dân chúng nó lật nhào chế độ lúc nào không biết ấy chứ.

NGUYỄN TƯỜNG THỤY

TIẾNG VIỆT BẮC NAM .

9 Th4

TIẾNG VIỆT BẮC NAM .

 

Bắc bảo Kỳ , Nam kêu Cọ (gọi là Kỳ Cọ)
Bắc gọi lọ, Nam kêu chai
Bắc mang thai, Nam có chửa
Nam xẻ nửa, Bắc bổ đôi

Ôi! Bắc quở Gầy , Nam than Ốm
Bắc cáo Ốm, Nam khai Bịnh
Bắc định đến muộn , Nam liền la trễ
Nam mần Sơ Sơ, Bắc làm lấy lệ
Bắc lệ tuôn trào, Nam chảy nước mắt
Nam bắc Vạc tre, Bắc kê Lều chõng
Bắc nói trổng Thế Thôi, Nam bâng quơ Vậy Đó
Bắc đan cái Rọ, Nam làm giỏ Tre,
Nam không nghe Nói Dai, Bắc chẳng mê Lải Nhải
Nam Cãi bai bãi, Bắc Lý Sự ào ào
Bắc vào Ô tô, Nam vô Xế hộp
Hồi hộp Bắc hãm phanh, trợn tròng Nam đạp thắng
Khi nắng Nam mở Dù, Bắc lại xoè Ô
Điên rồ Nam Đi trốn, nguy khốn Bắc Lánh mặt
Chưa chắc Nam nhắc Từ từ, Bắc khuyên Gượm lại
Bắc là Quá dại, Nam thì Ngu ghê

Nam Sợ Ghê, Bắc Hãi Quá
Nam thưa Tía Má, Bắc bẩm Thầy U
Nam nhủ Ưng Ghê, Bắc mê Hài Lòng
Nam chối Lòng Vòng, Bắc bảo Dối Quanh

Nhanh nhanh Nam bẻ Bắp, hấp tấp Bắc vặt Ngô
Bắc thích cứ vồ, Nam ưng là chụp
Nam rờ Bông Bụp, Bắc vuốt Tường Vi
Nam nói: mày đi đi! Bắc hô: cút xéo.
Bắc bảo: cứ véo! Nam : ngắt nó đi.
Bắc gửi phong bì, bao thơ Nam gói
Nam kêu: muốn ói, Bắc bảo: buồn nôn !
Bắc gọi tiền đồn, Nam kêu chòi gác

Bắc hay khoác lác, Nam bảo xạo ke
Mưa đến Nam che, gió ngang Bắc chắn
Bắc khen giỏi mắng , Nam nói chửi hay.
Bắc nấu thịt cầy , Nam thui thịt chó.

Bắc vén búi tó , Nam bới tóc lên
Anh Cả Bắc quên , anh Hai Nam lú
Nam : ăn đi chú , Bắc: mời anh xơi!
Bắc mới tập bơi , Nam thời đi lội

Bắc đi phó hội , Nam tới chia vui
Thui thủi Bắc kéo xe lôi , một mình xích lô Nam đạp
Nam thời mập mạp , Bắc cho là béo
khi Nam khen béo , Bắc bảo là ngậy

Bắc quậy Sướng Phê , Năm rên Đã Quá !
Bắc khoái đi phà , Nam thường qua bắc
Bắc nhắc môi giới , Nam liền giới thiệu
Nam ít khi điệu , Bắc hay làm dáng

Tán mà không thật, Bắc bảo là điêu
Giỡn hớt hơi nhiều, Nam kêu là xạo
Bắc nạo bằng gươm , Nam thọt bằng kiếm
Nam mê phiếm , Bắc thích đùa

Bắc vua Bia Bọt, Nam chúa La-De
Bắc khoe Bùi Bùi lạc rang , Nam : Thơm Thơm đậu phọng
Bắc xơi na vướng họng, Nam ăn mãng cầu mắc cổ
Khi khổ Nam tròm trèm ăn vụng , Bắc len lén ăn vèn

Nam toe toét «hổng chịu đèn» , Bắc vặn mình «em chả»
Bắc giấm chua «cái ả» , Nam bặm trợn «con kia»
Nam mỉa «tên cà chua» , Bắc rủa «đồ phải gió»
Nam nhậu nhẹt thịt chó , Bắc đánh chén cầy tơ

Bắc vờ vịt lá mơ , Nam thẳng thừng lá thúi địt
Khi thấm, Nam xách thùng thì Bắc bê sô
Nam bỏ trong rương , Bắc tuôn vào hòm
Nam lết vô hòm , Bắc mặc áo quan

Bắc xuýt xoa “Cái Lan xinh cực!” ,
Nam trầm trồ “Con Lan đẹp hết chê!”
Phủ phê Bắc trùm chăn , no đủ Nam đắp mền
. . .
ST   (FB)

Vợ chính chủ – quechoa

13 Th11

Vợ chính chủ

Chuyện xe chính chủ thiên hạ bàn loạn cả lên. Đúng là ngồi trên trời làm chính sách.  Mình nghĩ cũng buồn cười, ai không chịu chuyển đổi giấy tờ xe, đó là người trốn thuế. Khi mua bán xe cộ có hai loại thuế, đó là thuế thu nhập cá nhân đối với người chuyển nhượng tài sản và phí trước bạ đối với việc sang tên đổi chủ, nếu trốn là phải phạt. Phạt là đúng, chẳng ai cãi.  Nhưng cái sự phạt thuộc về luật thuế, phải áp dụng vào luật thuế mà phạt chứ. Nghị định 71 áp dụng vào luật gì để phạt? Luật thuế hay luật giao thông?

Ai phạt mấy ông trốn thuế? Đó là mấy ông thuế vụ. Tại sao lại để mấy ông cảnh sát giao thông đi làm thay? Đời thủa nhà ai lại để mấy ông cảnh sát giao thông chạy ra đường phạt mấy ông trốn thuế. Khùng.

Kiểu làm luật thi hành luật tào lao chi khươn thế này sao rồi cũng có luật vợ chính chủ cho mà xem. Mình không đùa đâu, luật này đã có rồi đấy. Ngày xưa đem vợ vào khách sạn nếu không trình ra giấy kết hôn đừng hòng khách sạn cho thuê phòng. Ngày mình mới cưới vợ, cưới ở quê đem vợ vô Huế  ở căn hộ của mình. Công an phường đến hỏi, giấy kết hôn thì có nhưng chứng minh thư không, hộ khẩu cũng không. Họ giam hai đứa một đêm ở công an phường, muỗi cắn gần chết, hi hi.

Ngân khố đang rỗng, ông Thăng đang kẹt tiền, thế nào ông cũng xui chính phủ ra nghị định vợ chính chủ, rồi bảo cảnh sát giao thông phạt thật nặng kẻ nào không có vợ chính chủ.

Nói nhỏ với ông Thăng nhé, mấy chục triệu cặp vợ chồng có đến quá nửa là không có giấy kết hôn hoặc làm mất giấy kết hôn, ông tha hồ phạt. Sáng kiến hay đấy, ông Thăng làm đi, thế nào cũng kiếm được vài chục nghìn tỉ chứ không ít. 

Ok ok ông Thăng làm luật phạt vợ không chính chủ đi nhé, chỉ lưu ý luật phải ghi rõ ràng, nếu không đủ tiền nộp phạt thì ông Thăng tịt thu vợ. Bảo đảm đàn ông vỗ tay ủng hộ ông Thăng rần rần.

He He

Nguyễn Quang Lập

ĐUỔI KHÉO

13 Th12

         Suốt  ngày quần quật với công việc “làm dâu trăm họ” trong bếp ăn tập thể. Chị nuôi Quách Thị Ngừa tất bật với cơm rau cá mắm, đã vậy mà còn thường xuyên lời qua tiếng lại  với đám lính trẻ. Lúc thì cơm khê, khi thì cơm sống, lúc thì canh mặn, kho nhạt… dù cho  tuổi của chị xấp xỉ ngũ tuần, thế mà  chúng nó cũng chẳng lựa lời.

 Vậy nên chẳng có lần nào họp bình thi đua mà chị nuôi  được bầu vào  loại A.

 Không thể ngậm mãi uất ức trong lòng, chị nuôi lên gặp Trung là người phụ trách đơn vị để trình bày, và đề nghị cấp  trên xem xét.

            Sau  khi đả thông tư tưởng và hứa sẽ xem xét, nhưng lâu ngày  mới có dịp trút giận, chị nuôi thao thao bất tuyệt với đủ thứ cà – kê – dê – ngổng…

            Không biết làm sao mời được chị  nuôi ra khỏi  phòng, để còn  giải  quyết cả núi công việc.

            Trung cắt ngang lời chị nuôi và đột ngột hỏi:

À mà chị nuôi  ơi, sao chị có cái tên hay quá  vậy ?

            Có gì mà hay hả chú ?!

            Ngoài dấu  huyền, tên chị không thể bỏ dấu gì khác được.

            Sau mươi giây im lặng, mặt chị Ngừa có vẻ căng thẳng rồi xả nộ”

            -Chú !!!

             -Chú !!!

            -Chú Bố láo….

             -Trung:             hihihihihihi

             Dạ chào chị…

 

                                                                                                            NH

NHỮNG CÂU VÈ VỀ…THƠ“

12 Th12
 
Bùi Hoàng Tám
 
Hình như tôi làm vè gặt hái được nhiều “thành quả cách mạng” hơn làm thơ. Lý do là tính tôi thích ứng khẩu, ghép vần, lấy sự vui làm trọng. Mà muốn thế, nhanh nhất và hiệu quả nhất là làm… vè. Với lại, tôi thấy vè cũng chả xấu. Vè mà có người đọc, người nhớ có khi còn hơn vạn lần cái loại thơ vàng mã, rực rỡ trong lồng son, tủ kính chả có ma nào thèm đọc, chả có ích gì cho đời. Đó là loại thơ in phí giấy, một tấn giấy mất mấy tấn gỗ, một tấn gỗ mất mấy khu rừng. Tôi gọi việc in thơ không hay là phá cây đốt rừng, là hành vi “lâm tặc”. Thơ của tôi hình như cũng ít người nhớ hơn… vè của tôi. Oách nhất là có lần vào một quán bia hơi ở Phố Vọng, thấy một chủ quán in hẳn bài vè “Về cái ti vi” của tôi trên một tấm pano lớn, dựng trước quán. Chuyện này có các Nhà thơ Hoàng Trần Cương, Trần Quang Quý và anh Phạm Ngọc Ngoạn chứng kiến, tôi không nói điêu. Điều mà chưa bài thơ nào của tôi có niềm vinh quang ấy. He!
Hôm nay cuối tuần, lục trong kí ức mấy câu vè viết về… thơ, viết ra cho zui zẻ zậy.
Tôi rất ngại in thơ vì, như đã nói ở trên, sợ mình thành “lâm tặc”, và tự răn mình:
Những thằng in thơ không hay
Chính là thủ phạm phá cây, đốt rừng.

Có lần, vợ tôi giục tôi in thơ. Mà thơ in ra bây giờ, tặng có người nhận đã là may, chả mong thiên hạ đọc. Tôi làm câu vè, than thở cho cái thời:
Gặp nhau tay bắt mặt mừng
Hỏi gì thì hỏi, xin đừng… tặng thơ!

Cho nên dù nhiều lần vợ giục, tôi vẫn cứ nấn ná. Đành phải làm hai câu vè để “đả thông tư tưởng”:
Vợ ơi anh bảo vợ này
Thơ in cho đẫy, có ngày… ăn xin!
Dạo ở Thái Bình, tôi đề trên cửa quán mấy câu vè:
Thơ ơi ta bảo thơ này
Để ta đi bán thịt cầy nuôi thơ
Thà rằng thịt chó, lá mơ
Còn hơn viết những câu thơ tầm thường.
Hi, nói phét thế thôi chứ thơ tôi chủ yếu là từ tầm thường trở lên đến… rất tầm thường.
Lại nhớ có lần dự Ngày thơ ở Văn Miếu, thấy thơ thả ngút trời, trong đó không ít những câu cũng tầm… “phá cây đốt rừng”, bèn thương cho thân phận những câu thơ hay:
Gió đưa thơ dở lên giời
Thơ hay ở lại chịu đời đắng cay.
Lại nhớ hồi được kết nạp vào Hội Văn nghệ Thái Bình, được mời dự cuộc họp tổng kết của một hội nuôi ong để làm thơ. Thơ đâu chả thấy, được mỗi bài vè:
Từ ngày có hội nuôi ong
Thì chất lượng mật lại… không ra gì
Sản lượng cũng tụt hẳn đi
Xem ra nọc độc cực kỳ tốt tuơi.

Như giới thiệu từ đầu, chuyên đề này mang tên “Những câu vè viết về…  thơ!”. Do cũng chả ghi chép gì, nên nhớ được có vậy thôi. Về cái khoản vè này, tôi còn khối các đề tài khác nữa. Ví như vè tặng vợ kiểu: “Tôi thì nổi tiếng là lười – Vợ tôi nổi tiếng là người… cần cu – tức là cần cù, ý nói là chịu khó, kẻo vợ tôi đọc được, lại bảo có… cu đâu mà cần. He! Nếu các bác thích, hẹn dịp khác vậy. Xin kết thúc chuyên đề này bằng câu chuyện về bài vè:

Vợ tôi dở dại dở khôn!

Khoảng năm 1990, khi đó báo Văn Nghệ tổ chức cuộc thi thơ rất hoành tráng. Nhà thơ tật nguyền Đỗ Trọng Khơi được giải nhì với chùm Ánh trăng. Do không đi nhận giải được, báo Văn nghệ tổ chức về tận nhà trao giải. Đoàn gồm nhà văn Nguyễn Khắc Trường- Phó TBT, trưởng ban thơ Bế Kiến Quốc…
Hôm ấy, Hội Văn nghệ Thái Bình tiếp đoàn ở quán cạnh nhà tôi. Dạo đó, tôi còn bán thịt chó ở Thái Bình (nhân dân Thái Bình có tặng tôi 2 câu thơ: Thái Bình có chú Bùi Hoàng – Tám bán quán thịt… chó làm thơ hay. Giời ạ, tôi làm thơ ra cái… chó gì).
Nhòm qua khe cửa, thấy nhà thơ Bế Kiến Quốc đeo kính, ngồi quay lưng ra phía ngoài. Tôi bèn gấp mấy bài thơ, đưa cho cô con gái khi đó mới 9 – 10 tuổii bảo: Con đem sang đưa cho cái bác đeo kính kia nhé. Nhìn qua khe cửa, tôi mong ông giở ra lướt qua cho một cái. Nhưng không. Ông thản nhiên cuộn cuộn nhét vào cái túi như túi dết rồi tiếp tục câu chuyện. Thế là toi rồi. Tôi tự nhủ.
Cũng cần nói thêm ngày ấy được in thơ trên báo Văn Nghệ là niềm mơ ước không chỉ của loại văn sĩ tép riu như tôi. Nếu tôi nhớ không nhầm thì dạo đó, lũ văn sĩ ở Thái Bình mới chỉ có khoảng 5 -6 người (nói như quê tôi là chưa đầy một cỗ) có thơ in trên Văn nghệ. Tôi nhớ có lần chúng tôi đang ba hoa thơ phú, một nhà thơ đàn anh ngồi lặng lẽ nghe, rồi phán nhẹ một câu: Năm một nghìn chín trăm mấy mấy, mình có bài in trên Văn Nghệ. Thế là chao ôi, cả bọn ngồii im như thóc giống. Vì vậy chuyện được in trên Văn nghệ như một chứng chỉ bảo kê cho tầm văn chương vượt qua phà Tân Đệ. Do đó, tuy thất vọng nãp nề nhưng tôi không buồn và cũng mau quên niềm vinh quang ảo tưởng đó đi.
Mấy tuần sau, tôi ra bưu điện mua báo Văn Nghệ. Lại nói thêm rằng Văn Nghệ thời Nguyên Ngọc là niềm chờ đợi mỗi chiều thứ sáu. Người ta mong ngóng, người ta chờ đợi như chờ cửa hàng thực phẩm bán cá mè ranh cắt ô số 6, đợi như đợi kết quả số đề. Cầm tờ Văn Nghệ trên tay, đọc lướt qua trang nhất, phần giới thiệu nội dung. Giời ạ, gì thế này. Tôi xoa mặt, dụi mắt. Thơ Bùi Hoàng Tám… Dụi hai ba lần cho tỉnh hẳn, tôi tự trấn an: Chắc thằng cha nào đó cùng tên chứ mình thì làm gì có của!? Giở trang trong. Giời đất ơi, thơ mình. Đúng thơ của mình. Tự dưng thấy chân tay rủn rủn, mồ hôi lấm tấm lưng, tóc gáy hơi giật giật.
Tôi không biết lão ÔBAMA với lão JONMĂCKÊN khi trúng cử tổng thống Mỹ mừng đếm mức nào nhưng cứ theo tôi, khó có thể hơn tôi khi đó. Thế là từ nay trong các cuộc nhậu tôi sẽ im lặng. Đợi đến lúc cao trào nhất, tôi mới gại giọng bảo rằng: Năm một nghìn chín trăm mấy mấy, mình có bài in trên Văn Nghệ… Cứ nghĩ đến mấy lão bạn thơ hàng tỉnh mặt nghệt ra như ngỗng ỉa, mồm câm như thóc giống thì còn gì sung sướng cho bằng nữa. Hình như khi đó, để trấn tĩnh mình, tôi lẩm bẩm hát Tổ quốc ơi, ta yêu người mãi mãi Hay Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay… Đại loại thế.
Sẵn có 10.000 ngàn trong túi, tôi mua tất cả 5 tờ Văn nghệ. Rồi lặng lẽ leo lên gác xép để nhấm nháp niềm hạnh phúc. Tôi như chú gà, đẻ được quả rứng muốn vỗ cánh chạy toáng ra đường mà hét lên cục ta cục tác. Nhưng do không là gà nên dành cục tác thầm vậy.
Đêm đó tôi trằn trọc, thỉnh thoảng lại sờ tay xuống gối xem thật hay mơ. Bây giờ kể lại chuyện này, có thể có người bảo Lại bốc phét nhưng đó là cảm gác rất thật. Không vui sao được khi từ ngày mai, trong những cuộc nhậu, khi mọi người đang khủng bố thơ ca, tôi sẽ lặng im, rất lặng im, chờ cho mọi người lắng giọng ới thủ thỉ rằng: Năm …. cứ nghĩ đến đó đã sung sướng phát rồ, phát dại lên rồi. Thế là từ mai, tôi sẽ đổi thành phần, nâng giai cấp. Tôi sẽ như bố tôi ngày cải cách ruộng đất được từ địa chủ biến thành trung nông. Còn với tôi, sẽ là một cuộc cách mạng số phận từ thằng bán thịt chó tỉnh lẻ trở thành nhà thơ có tác phẩm vượt bến phà Tân Đệ.
Nhìn sang bên cạnh, thấy mụ vợ cứ thản nhiên ngủ mà bực cả mình. Người đâu mà vô duyên thế, cái ngày trọng đại như thế này mà y ngủ được thì rõ là loại vợ gì không biết. Đã thế lại còn ngáy, tiếng ngáy du dương, bổng trầm như có vần, có điệu mới tức nữa. Rồi chợt nhớ, chưa báo cho hắn biết thì hắn làm sao mà chẳng ngủ, chẳng ngáy. Đợi đấy sáng mai, ta sẽ trịnh trọng tuyên bố để cho mụ biết tay. Từ mai, ta se tha hồ uống rượu rồi nếu vợ cằn nhằn, ta sẽ bảo làm thi sĩ mà không có bầu rượu tùi thơ thì là loại thi sĩ hạng bét. Và từ mai, ta cũng quyết không rửa bát, quét nhà nữa. Một nhà thơ lớn không thể phải rửa bát, quét nhà. Đó là chân lý.
Sáng hôm sau, chờ cho mụ vợ chuẩn bị hòm hòm hàng họ, tôi mới thẽ thọt:
– Anh có bài đăng báo Văn nghệ…
– Cái gì…?
– Anh có bài đăng báo Văn nghệ…
–  Bài gì? Mụ vợ cao giọng hỏi, kèm theo cái nhìn sắc như dao hoạn lợn.
– Bài… THƠ!
– Dí L… vào, Dí L… vào. Thơ với chả thẩn. Đi làm hàng cho tôi bán hàng.
Tôi như người đang lên cơn sốt xuất huyết bị dội nước lạnh. Toàn thân giận run lên. Thế mà cả đêm qua, tôi cứ tưởng tượng ra cái khuôn mặt tươi như hoa mào gà của mụ khi tôi báo tin này. Thế mà… Ức thật, thế này thì ức thật. Ức hơn Chí Phèo chờ Thị Nở cái đêm ở bờ sông. Chả lẽ nhà thơ, lại chửi bậy chửi bạ như ánh Chí. Đành nuốt cả một mối căm hờn trong cuống họng. Đi nhậu. Khi chai rượu đã vơi đi già nửa, tôi chợt phì cười. Ơ, với cái mụ vợ này thì đến thằng đẻ ra thơ là mình thì mụ cũng dí L… vào từ đỉnh đầu đến gót chân chứ nói gì đến đứa con tinh thần với chả tâm thần có tên là THI CA?. Và bật cười. Và làm thơ.
Thơ rằng: Vợ tôi dở dại dở khôn – Ngày năm bảy bận dí L… vào thơ.
Nhà thơ Kim Chuông, người luôn đội mũ (vì bị ngứa đầu) và đeo kính (vì bị cận nặng) cả khi làm tình lẫn lúc… tắm (tôi đã tận mắt chứng kiến cả 2 cảnh này nên thề có trời đất, không bịa), đặc biệt là lúc nào cũng lảm nhảm đọc thơ, kể cả khi… ngủ (Anh em đã từng có lần phác họa chân dung rằng: Thái Bình có bác Kim Chuông – Đội mũ, đeo kính, cởi truồng – ĐỌC THƠ) chợt nghiêng nghiêng vành mũ lảm nhảm đọc theo. Tan cuộc, Kim Chuông về Hội (Tức là Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật, chứ không phải hội Nuôi ong, mà quê tôi có thơ rằng: Từ ngày có Hội nuôi ong – Thì chất lượng mật lại không ra gì) ông ổng đọc. Nhà viết kịch Trọng Khuê nghe được, mới thêm vào: Còn tôi ra ngẩn vào ngơ – Ngày dăm bảy lượt dí THƠ vào L…. Bài thơ bây giờ đã có 4 câu: Vợ tôi dở dại dở khôn – Ngày dăm bảy bận dí L… vào THƠ – Tôi thì ra ngẩn vào ngơ – Ngày dăm bảy lượt dí THƠ vào L… Đến khổ thứ ba: Kỳ này xét giải Quý Đôn – Đề nghị xét cả cho L… và THƠ thì có hai dị bản. (Giải thưởng mang tên Nhà bác học Lê Quý Đôn – (Khổ thế)5 năm một lần ở Quê lúa, cũng nói thêm là lần nào cũng kiện tụng. Cả giải lần này, đang kiện tùm lum, khéo nghỏe rồi).
Dị bản một là ở Thái Bình, nhiều người nói là của họa sỹ Hà Trí Dũng. Dũng là họa sỹ điêu khắc, từng là ĐB QH, tác giả của tượng Trần Hưng Đạo ở Kim Môn – Hải Dương và tượng Lê Quý Đôn ở TP Thái Bình. Dạo ấy, Dũng vừa khánh thành tượng Lê Quý Đôn, được Giải thưởng mang tên cụ Thám hoa này. Trong một lần tức khí gì đó, Dũng đã làm hai câu tiếp theo.
Dị bản thứ hai là của bác Nguyễn Trọng Tạo. Dạo đó, Hội Văn nghệ Thái Bình mời Hội Văn nghệ Thừa Thiên Huế ra chơi. Có một em tên là Oanh hay Yến  đẹp nức nở và cuồn cuộn nhuệ khí như sống Đà, sông Hồng chứ không yên ả như sông Hương quê em. Người cao, chân dài, ngực nở (nghĩa là thừa tiêu chuẩn cấp bằng lái xe của bác Nguyễn Quốc Triệu mà xấp xỉ cái cân đo đong đếm của bác Dương Kỳ Anh) lại thơm lừng nóng bỏng… Thôi, chả tả nữa kẻo… thiên hạ thèm! Bác Tạo ra cùng đợt này. Và hai câu: Kỳ này… là của Thi sĩ Nguyễn Trọng Tạo.
Chẳng biết thực hư thế nào, xin kể lại những điều mình nghe thấy.
Khi lên Hà Nội, có lần nghe tôi kể chuyện về tác phẩm văn học bất hủ này, nhà văn Nguyễn Uyển khi ấy là Trưởng ban công tác Hội nhà báo Việt Nam và nhà báo Nguyễn Đoàn (TBT báo Bưu điện VN) thêm vào hai câu cuối: Mấy tay giám khảo ất ơ – Lại đem bỏ tuốt cả thơ ra ngoài. Thế có tệ không cơ chứ. Chỉ xét mỗi… cái ấy.
Xin chép lại cả bài của tổ hợp văn chương đọc cho vui nhé:
Vợ tôi dở dại dở khôn
Ngày dăm bảy bận dí L… vào THƠ
Tôi thì ra ngẩn vào ngơ
Ngày dăm bảy lượt dí THƠ vào L…
Kỳ này trao giải Quý Đôn
Đề nghị xét cả cho L… và THƠ
Mấy tay giám khảo ất ơ
Lại đem bỏ tuốt cả THƠ ra ngoài
–  (tức là… không xét thơ).
Bài thơ này, nhiều người về sau cứ tưởng của tôi tất cả. Nhưng thực tình, tôi chỉ là kẻ làm câu đầu tiên và có ¼ sản phẩm. Xin học tinh thần tự phê nghiêm túc của báo Lao động mà Nói lại cho rõ.

Đoạn kết
Bài thơ từ đó lan truyền, nhiều người bạn khi giới thiệu tôi với người lạ thường gắn liền tên người với tên tác phẩm. Kiểu: Đây là Bùi Hoàng Tám Vợ tôi dở dại…. Điều ngạc nhiên là cách giới thiệu này rất hiệu quả chứng tỏ bài thơ đã được toàn dân biết. Sau này, Nhà thơ Nguyễn Huy Thiệp trong bài Trò chuyện với hoa Thủy tiên có trích dẫn:  Giai thoại có một nhà thơ nói về thơ trong tình cảnh sau đây (tôi đã đưa chuyện này vào trong tiểu thuyết của tôi vì nó quá hay) khá tiêu biểu cho thực tế đó: Vợ tôi nửa tỉnh nửa mơ – Hôm qua nó bảo dí thơ vào L… – Vợ tôi nửa dại nửa khôn – Hôm nay nó bảo dí L… vào thơ, tôi cũng không phủ nhận cảm tình của nhân dân đối với thơ nhưng quả thực trên thực tế, cái danh nhà thơ là một thứ nhìn chung chung, chỉ là nhưng nhít, hữu danh vô thực, chẳng ai muốn dây vào nó. Nhà thơ đồng nghĩa với sự chập cheng, hâm hấp, quá khích, vớ vẩn, thậm chí còn lưu manh nữa (nguyên văn).
Bùi Hoàng Tám   
Nguồn: trannhuong.com

CÓ PHẢI CÁI ĐẦU ?!

12 Th12

              Sau  nhiều năm xa cách cùng dòng đời  xuôi theo cuộc sống. Tình cờ hai người bạn thuở thiếu thời là Bill và Jack gặp nhau trên phố.

Trong bộ complet sang trọng đầy  lịch lãm, quý phái làm tăng nét hãnh tiến trên khuôn mặt đầy hưng phấn của một viên chức thành danh, Bill vừa thoáng hăm hở chào  Jack, đã nghiêm sắc lại và hỏi:

            Lâu  lắm rồi  ta mới  gặp lại nhau, cuộc sống của cậu thế nào ?

            Vẫn là họa sĩ thôi, Jack trả lời

            Sao cậu  luộm thuộm thế hả Jack, cái mà trên cái đầu của câu  , cậu có thể gọi là cái mũ được sao?

            Àh  há ! nó rách rưới quá.

            Mà Jack muốn hỏi  Bill:

            Cái mà dưới cái mũ của Bill, không biết có phải  là cái đầu…?!

            …..

                                                                                                            NH Sưu Tầm

%d bloggers like this: