Lưu trữ | THƠ RSS feed for this section

SỐNG ĐỂ YÊU THƯƠNG – Ngã Du Tử

1 Th1

 

 

Lối thực dụng bỏ quên lời châu ngọc

Bếp trần gian còn ấm chút lửa hồng

Ta nhuốm lại cho đời thêm ấm áp

Để không buồn mai mốt với non sông

 

Ơi, sự thực vắt ngang hồn dân tộc

Hồn quan san chau mặt suốt đêm ngày

Em có trách cũng đành thôi thế sự

Con sông nào không nhận những tầng mây

 

Trăng với nước một thời như ảo mộng

Nên loanh quanh sương khói nhuộm ngang đời

Thương nhật nguyệt cứ bình yên lên xuống

Chân lý lẽ nào là ánh sao rơi

 

Đời sống mãi triền miên theo dòng chảy

Nợ áo cơm siết cổ mộng bình thường

Đâu có hiểu hồn quan san rưng rức

Mơ cả đời sống để yêu thương./.

TRẦM TÍCH XUÂN

 

Bao nhiêu năm trăng mọc một phương

Những ngôi sao thần dân không đổi ngôi

Mặt trời chẳng bình yên soi rọi

Lòng người mang mang như tơ trời

 

Chỉ có Em

Mùa đông đến lại đong đầy nổi nhớ

Khi xuân giục giã tận phương ngoài

Ai ngữa mặt nở cái cười nửa nụ

Ải quan đầy những xa hoa

 

Ta đứng lại nhìn xa tám hướng

Hướng nào cũng mờ bến sông xưa

Nghe lỡ lói bao nổi buồn trầm tích

Mắt môi xưa hong lại tháng năm vừa

 

Khoác vội mùa xuân qua lớp áo

Vàng xanh sặc sỡ khắp làng quê

Có bà mẹ áo nâu, cánh bạc

Ngóng con xa mùa xuân vẫn chưa về

 

Khi mùa đông cáo chung

Ngày xuân nẩy mầm

 

NGÃ DU TỬ

SÀI GÒN

Advertisements

VIẾNG MỘ CHA – NH

19 Th12

VIẾNG MỘ CHA

Dâng hương con viếng mộ Cha
Ngậm ngùi sợi khói nhạt nhòa mi cay
Thắm dòng huyết nhục xưa nay
Chữ tâm chữ hiếu tháng ngày rong rêu

Chạnh lòng se lạnh mây chiều
Âm-dương lặng ngắt quạnh hiu nhà mồ
Thành tâm niệm giữa hư vô
Thái Sơn dưởng dục con nào vong ân

Sinh thời phụ – tử cách ngăn
Nay Cha về cõi vĩnh hằng Tổ Tông
Đời con trèo núi băng sông
Tha phương mỗi bước tím lòng hiếu trung

Con về viếng mộ Lễ không
Chỉ nhành hoa với nỗi lòng nhớ thương !
Lạy cha, khấn nguyện Tổ Đường
Mong người yên nghĩ miên trường thần tiên.

NH

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang đứng

NẾU ĐẤT VIỆT ĐAU THƯƠNG KHÔNG THẤY BIỂN ? – Nguyễn Việt Chiến

3 Th12

 

 

Nếu đất Việt đau thương không thấy biển?
Nếu đất mẹ xót xa không thấy biển?
Biển yêu thương che chở suốt ngàn đời
Hồn dân Việt lắng trong hồn sóng biển
Tiếng dân ca còn mặn muối trùng khơi
Nếu đất Việt rồi đây xa cách biển?
Biển đau thương sẽ dựng sóng ngàn đời
Lời ông cha dặn cháu con muôn thuở
Đem máu xương gắng giữ lấy biển trời

Nếu sông núi ngày mai không gặp biển?
Hồn Vọng phu trên sóng mãi hướng về
Hoàng Sa cát còn trầm vang máu đỏ
Máu Việt mình Trường Sa vẫn lắng nghe

Nếu quê hương nghẹn ngào mồ côi biển?
Đi về đâu những con sóng lạc loài
Đêm mất biển bơ vơ hồn đảo thức
Gọi đất liền cháy bỏng những ban mai

Nếu đất Việt đau thương bị mất biển?
Mây Trường Sơn u uất sẽ thôi bay
Sóng sông Hồng quặn sôi mùa lũ đỏ
Đồng Cửu Long bóng lúa mãi hao gầy

Nếu quê mẹ thân yêu xa vắng biển?
Ta về đâu trên sóng nước quê mình
Khi Tổ quốc như con tàu nhớ biển
Suốt đêm dài thao thức đợi bình minh

Nếu đất nước đau lòng không thấy biển?
Nước trăm sông không còn chảy yên bình
Mẹ Việt Nam ngàn đời không chịu nhục
Con lẽ nào lại từ chối hy sinh

Nếu quê hương yên lành bị mất biển?
Mắt trẻ thơ không thấy sóng dâng trào
Không thấy cát trên ban mai biển biếc
Nắng tự do trên biển ấm khát khao

Nếu sông núi thân thương mồ côi biển?
Tiếng mẹ ru không còn bóng hàng dừa
Không thấy cánh chim chiều về rợp đất
Đêm trăng lên không tiếng gió biển đùa

Nếu đất Việt quặn lòng thương nhớ biển?
Sóng Trường Sa mong đội đá vá trời
Mưa Hoàng Sa bóng thuyền miền lưu lạc
Vẫn ngóng về đất mẹ Việt Nam tôi

Nếu quê mẹ mùa xuân xa vắng biển?
Muối đời cha còn mặn chát sóng lừng
Muối đời mẹ thấm vào từng mất mát
Con lẽ nào sống quay mặt dửng dung

Nếu quê hương mùa hè xa cách biển?
Con cá đau mùa sinh nở tìm về
Con cá giận phận mình sao bèo bọt
Biển ngàn đời không còn chỗ chở che

Nếu đất mẹ mùa thu xa vắng biển?
Mưa Sài Gòn thôi ướt tóc em bay
Thu Hà Nội không thơm màu cốm mới
Phố cô đơn đội một mảnh trăng gầy

Nếu đất nước mùa đông không sóng biển?
Đỉnh Hoàng Liên cô độc giữa sương mù
Hải Vân núi bơ vơ bên đèo tối
Vó ngựa khua thấp thỏm dưới sao mờ

Nếu xứ sở dân ca không thấy biển?
Mái đình quê lưu dáng mũi thuyền cong
Nàng yếm đũi chân trần thèm khỏa sóng
Biển nơi đâu, ta khát biển cháy lòng

Nếu đất Việt ngậm ngùi mồ côi biển?
Núi sông kia không lẽ ngủ quên rồi
Tiếng Nguyễn Trãi bình Ngô trong máu khóc
Gặp Nguyễn Du tiếng Việt chẳng mồ côi

Nếu đất mẹ trắng tay không còn biển?
Triệu ngư dân phải mưu sống cách nào
Khi giặc biển lùa ta vào cõi chết
Ta ngực trần đối mặt với gian lao

Nếu sông núi uất hờn thương nhớ biển?
Đất quê hương đâu phải chốn lưu đày
Mẹ sinh ta trong tên bay, đạn lạc
Đất phù sa nuôi ta lớn mỗi ngày

Nếu Tổ quốc xót xa bị mất biển?
Dân Việt ta quyết giữ lấy biển này
Hồn sông núi ngàn năm mong rửa hận
Tiếng trống đồng mùa chim Lạc còn bay

Nếu đất nước yêu thương mồ côi biển?
Có lẽ nào con cháu chịu khoanh tay
Chín chục triệu trái tim nghe biển gọi
Thề giữ gìn đất mẹ Việt Nam đây

Nguyễn Việt Chiến

ĐÊM MƯA CỦ CHI

1 Th12

 

 

Nắng nung đất thép bùi ngùi
Mưa buồn hờn dỗi mặn mùi giận thương
Thành đồng một góc quê hương
Yêu em xa xứ đêm trường tăng ca
Rất gần mà cũng vời xa
Củ Chi ơi ta lại về ta nhớ hoài
Một thời bom đạn sắn khoai
Nay em còn gánh nặng vai cuộc người
Về đây thăm tuổi đôi mươi
Gặp cơn mưa nhớ tả tơi lá vàng.
——-

 NH

NHIP LỠ… – NH

29 Th11

NHIP LỠ…

Phách Thời gian !
Ngắt dùm thanh nhịp lỡ
Cho nụ hồng thôi đắng cánh dưới sương tan

Mùa yêu gãy
Tháng năm hờn
Ngâm nga vần thơ gãy
Một nốt trầm
Âm vọng mấy nỗi niềm riêng

Thu trôi đi – trôi đi
Dùng dằng thêm chi
Những tháng ngày đau vàng vọt
Đôi mắt chiều lặng lờ
Thăm thẳm phía xa xa

Tia nắng sớm
Vừa ửng lên
Dường như đang vội tắt
Mặt trời buồn
Mây hiu hắt
Gió lang thang….!!!

NH281016

ĐỨNG ĐỢI… Nguyên Hải

28 Th11

ĐỨNG ĐỢI…

Ngày và nắng chẳng ai đứng đợi
Để dấu mòn rêu nỗi nhớ lên xanh
Tinh của gió đã đọng thành trầm tích
Ngọn cỏ nào đùa sương sớm
Ngọn cỏ nào lơi lả ghẹo quỳnh hương

Ngờ chi sợi nhớ
Ngợ chi sợi thương
Bổ mười cau sáu cho đường dài thêm

Trăng trôi gương nước in hình
Dấu xưa bến cũ ta mình còn trông
Mỗi mùa mỗi sắc nhớ mong
Mà trời thắc mắc
Có không !
Hay là…?

Hương thầm thoáng tuổi mười ba
Gió reo tơ liễu duyên xa mắt mòn.!

NH291016

THANKSGIVING DAY

27 Th11

 

THANKSGIVING DAY

Ngày trôi
Dấu ấn đời đọng lại
Vết cặn trong lòng
Ray rức nỗi nhớ thương

Người là đức cha
là nghĩa mẹ
Là tình em
Là biển trời dập dềnh con sóng bạc
Bồng bềnh reo ru ngọt khúc yêu nồng

Làm dấu Thánh
Lạy chúa ba ngôi

Chắp tay niệm ngàn phương
Đất trời
Thánh Thần Tiên Phật

Tạ ơn đời
Tạ ơn người
Tạ ơn cả những yêu ma.

NH
Thanksgiving day 2016

%d bloggers like this: