Tag Archives: công an

Nổ lớn tại Công an tỉnh Đắk Lắk, 2 người chết – NLĐ

13 Th12

NLĐO) Một vụ nổ lớn vừa xảy ra tại Công an tỉnh Đắk Lắk. Một nguồn tin tại Bệnh viện đa khoa tỉnh Đắk Lắk cho hay đã có 2 người chết và 2 người bị thương trong vụ nổ này.

Thông tin ban đầu cho biết vụ nổ lớn xảy ra vào khoảng 20 giờ 50 phút đêm nay (12-12) tại một toà nhà thuộc Công an tỉnh Đắk Lắk (đường Nguyễn Tất Thành, TP Buôn Ma Thuột).


Một nhà dân bị sập cửa, nền nhà bị vỡ trong vụ nổ

Một nhà dân bị sập cửa, nền nhà bị vỡ trong vụ nổ

Theo một số người dân sống gần hiện trường, vụ nổ phát ra từ toà nhà chứa tang vật vi phạm. Vụ nổ có sức công phá lớn đến mức nhiều nhà người dân ở quanh khu vực cũng bị sập một phần. Nhiều cửa kính, bóng đèn nhà dân lân cận bị hư hỏng.


Một bức tường nhà dân gần đó bị vỡ vụn

Một bức tường nhà dân gần đó bị vỡ vụn

Lúc 21 giờ 30 phút, có mặt tại hiện trường, phóng viên chứng kiến một khung cảnh hoảng loạn. Nhiều bức tường của toà nhà bị sập hết tường. Vẫn còn nhiều tiếng la khóc. Lúc này lực lượng cứu hộ vẫn đang tích cực tìm kiếm nạn nhân trong đống đổ nát. Một người được đưa ra từ đống đổ nát nghi đã chết. Những người có mặt tại hiện trường cho biết nạn nhân này bị hất văng hàng chục mét trong vụ nổ. Không khí quanh khu vực có mùi như mùi thuốc nổ


Một bức tường nhà dân gần đó bị sập

Một bức tường nhà dân gần đó bị sập

Phóng viên Cao Nguyên của Báo Người Lao Động đang có mặt tại hiện trường vụ nổ sẽ tiếp tục cập nhật thông tin đến bạn đọc.

Lúc 22 giờ 10 phút: Ghi nhận của phóng viên một xe quân sự cùng lực lượng công binh đã đến hiện trường.

Tại dãy nhà dân phía sau tòa nhà nghi vụ nổ được phát ra (thuộc nhánh 25 đường Trần Hưng Đạo), gạch, đá, gỗ văng xa hàng chục mét, làm đứt các dây cáp viễn thông.

Tại dãy phòng trọ số 25/15 đường Trần Hưng Đạo bị sập hết toàn bộ trần nhựa do rung chuyển của vụ nổ này.

Theo những người dân gần đó, khác với những tiếng nổ họ từng biết đến, tiếng nổ lớn trong vụ này kéo dài trong khoảng 10 giây.


Một nhà dân bị nứt tường, sập trần

Một nhà dân bị nứt tường, sập trần

Theo quan sát của phóng viên, Công an đã cử lực lượng đến từng nhà dân gần đó để kiểm tra tình hình trước mắt.

Hiện phóng viên Cao Nguyên (Báo Người Lao Động) đã bị một người mặc thường phục thu máy ảnh.

Phóng viên Cao Nguyên sẽ tiếp tục cập nhật thông tin đến bạn đọc.

22 giờ 58 phút: Một nguồn tin tại Bệnh viện đa khoa tỉnh Đắk Lắk cho hay đã có 2 người chết và 2 người bị thương trong vụ nổ này. Trong số 2 người bị thương, có một người bị thương rất nặng do chấn thương sọ não. Phần lớn trong số này là chiến sĩ công an.

Một nguồn tin khác cho hay vụ nổ xảy ra ở kho chứa hóa chất khám nghiệm của Công an tỉnh Đắk Lắk, chứ không phải ở kho chứa tang vật vi phạm như nhiều người dân nghĩ.

Hiện Công an tỉnh Đắk Lắk đã tổ chức cuộc họp khẩn để tìm ra nguyên nhân vụ nổ.

Người Lao Động online sẽ tiếp tục cập nhật thông tin vụ nổ đến bạn đọc.

23 giờ 30 phút: Trao đổi nhanh với phóng viên Báo Người Lao Động, Thiếu tướng Trần Kỳ Rơi, Giám đốc Công an tỉnh Đắk Lắk, xác định vụ nổ xảy ra tại phòng tạm lưu giữ vật chứng trong khuôn viên của Công an tỉnh Đắk Lắk.

23 giờ 50 phút: Thiếu tướng Trần Kỳ Rơi cho biết các lực lượng vẫn đang cứu hộ, cứu nạn tại hiện trường

Cao Nguyên

 

Đụng tới Bộ Công an, báo Pháp Luật & Xã Hội dám “mò dái ngựa”, nên bị khởi tố – ABS

7 Th6

 

Posted by adminbasam on 06/06/2014

Cái “gương” của nhà báo Nguyễn Hùng bên BBC còn sờ sờ ra đó mà nhà báo Minh Thắng, báo Pháp Luật & Xã Hội không “ngán”, dám “mò dái ngựa”, đụng tới Bộ Công an? Blogger Đồng Phụng Việt đã có bài viết Bác Hồ không bằng bác Quang, để thấy rằng các nhà báo muốn nói lên sự thật ở cơ quan nào cũng được, ngoại trừ Bộ Công an.

Vì bài báo này, mà nhà báo Minh Thắng đã bị Bộ Công an khởi tố tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” theo điều 258 BLHS. Bài báo đã bị gỡ bỏ. Mời bà con đọc tại đây:

PL&XH

Luật sư “tố” DN của Bộ Công an kinh doanh kiểu “bầu Kiên”

Thứ Hai, 02/06/2014 23:11

(PL&XH) – Vụ án Nguyễn Đức Kiên được tòa “hẹn” tuyên án vào sáng 9-6. Trước giờ “G”, luật sư lại tìm được bằng chứng ngay cả DN của Bộ Công an cũng không đăng ký kinh doanh đầu tư tài chính mà vẫn góp vốn, mua cổ phần, chẳng khác nào “bầu Kiên”.

Xin nhắc lại, diễn biến tranh tụng tại phiên tòa, luật sư Bùi Quang Nghiêm, Hoàng Đôn Hùng đều khẳng định quy buộc của VKS về tội danh “Kinh doanh trái phép” cho ông Kiên là không có căn cứ pháp luật. Theo VKS thì 5 công ty của ông Kiên trong giấy phép đăng ký kinh doanh, không có đăng ký kinh doanh đầu tư góp vốn, mua cổ phần cổ phiếu, do vậy quy buộc ông Kiên tội “Kinh Doanh trái phép”, trong khi đó, các luật sư chứng minh trên cơ sở pháp lý, thì đầu tư góp vốn, mua cổ phần cổ phiếu không cần phải đăng ký giấy phép kinh doanh.

Chính bản thân luật sư Hoàng Đôn Hùng vào đầu năm 2014 đã làm 2 hồ sơ thành lập doanh nghiệp với ngành nghề được đăng ký là “đầu tư góp vốn, đầu tư tài chính: góp vốn, mua cổ phần”, thì ngày 21-3-2014, Phòng Đăng ký kinh doanh Sở KHĐT TP.HCM trả lời bằng công văn số 01777/ĐKKD-TNXL cho rằng “Hiện Luật doanh nghiệp và các văn bản pháp luật chưa quy định về đăng ký hoạt động này”. Phòng Đăng ký kinh doanh Sở KHĐT TP.Hà Nội cũng trả lời bằng công văn số 24/ĐKKD01 ngày 18-3-2014, “Luật doanh nghiệp quy định tổ chức, cá nhân có quyền mua cổ phần của công ty cổ phần, góp vốn vào công ty TNHH, công ty hợp danh theo quy định của luật này”.

Tại tòa, luật sư Hùng đã chứng minh bằng các bằng chứng này và khẳng định: “Góp vốn, mua cổ phần cổ phiếu không phải là ngành nghề kinh doanh, mà là quyền của doanh nghiệp, không cần và cũng không thể đăng ký kinh doanh”.

H1

H2

H3

Hàng loạt bằng chứng cơ quan quản lý Nhà nước “đầu tư góp vốn, mua cổ phần không cần đăng ký kinh doanh”. Ảnh: Minh Thắng

Trao đổi với phóng viên chiều 2-6, các luật sư đã cho biết, hàng loạt bằng chứng mới vừa được các luật sư thu thập được, để chứng minh hàng loạt công ty đã đầu tư góp vốn, mua cổ phần cổ phiếu mà trong giấy phép đã được cấp hoàn toàn không có đăng ký “đầu tư tài chính, góp vốn, mua cổ phần cổ phiếu”. Đặc biệt là các công ty của chính Bộ Công an cũng không hề đăng ký kinh doanh đầu tư góp vốn, mua cổ phần cổ phiếu, mà họ vẫn thực hiện hành vi này từ lâu nay.

Theo “điểm danh” của các luật sư này, đó là Tổng công ty Viễn thông toàn cầu (GTEL), Bộ Công an là chủ sở hữu công ty này. GTEL không đăng ký ngành nghề kinh doanh tài chính, góp vốn, mua cổ phần, cổ phiếu. Vậy mà ngay trên Website của công ty này (http://gtel.com.vn/vi-VN/caccongtythanhvien/6/23/Default.aspx) cũng công bố công ty này góp vốn thành lập rất nhiều công ty khác, trong đó có việc góp vốn vào công ty CP Thương mại và Dich vụ Kỹ thuật GTEL và công ty TNHH Công nghệ Thông tin và Truyền thông GTEL.

Như vậy, công ty TNHH Công nghệ Thông tin và Truyền thông GTEL, công ty này có chủ sở hữu là Tổng công ty Viễn thông toàn cầu (GTEL). Mà chính Bộ Công an là chủ sở hữu của Tổng công ty Viễn thông toàn cầu (GTEL). Công ty này không đăng ký ngành nghề kinh doanh tài chính, góp vốn, mua cổ phần cổ phiếu, nhưng công ty này đã góp vốn vào công ty CP Thương mại và Dich vụ Kỹ thuật GTEL… Theo các luật sư, cơ cấu góp vốn ở nhiều công ty khác, cũng minh chứng đều này.

Các luật sư băn khoăn đặt câu hỏi, với bằng chứng này, thì ngay cả Bộ Công an cũng có công ty hoạt động đầu tư tài chính góp vốn, mua cổ phần cổ phiếu kiểu …”bầu Kiên”. Liệu các DN này có bị xem xét quy buộc là “Kinh doanh trái phép” như theo kết luận điều tra của Cơ quan điều tra-Bộ Công an và VKSND tối cao trong vụ án Nguyễn Đức Kiên !?

Sự việc cần câu trả lời từ các cơ quan tiến hành tố tụng đang xử lý vụ án Nguyễn Đức Kiên, đặc biệt cần hồi âm rõ ràng từ phía Bộ Công an.

Minh Thắng

—–

Bài viết này đăng trên báo Thanh Niên cách đây 3 tiếng, hiện không còn.

Bổ sung: 18h 6-6-2014. Bài báo này đã đổi cái tựa thành “Khởi tố vụ án ‘lợi dụng quyền tự do dân chủ’ xảy ra ở một tờ báo, thay vì cái tựa ban đầu là “Viết về doanh nghiệp của Bộ Công an, một tờ báo bị khởi tố“.

Thanh Niên

Viết về doanh nghiệp của Bộ Công an, một tờ báo bị khởi tố

(TNO) Chiều ngày 5.6, Cơ quan An ninh điều tra, Bộ Công an đã ra quyết định khởi tố vụ án hình sự “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” theo điều 258 BLHS, xảy ra tại Báo điện tử Pháp luật và Xã hội (Cơ quan của Sở Tư pháp TP.Hà Nội).

Trong thông báo trên cổng thông tin điện tử Bộ Công an, Cơ quan An ninh điều tra cho biết ngày 2.6.2014, trên Báo điện tử Pháp luật và Xã hội (http://phapluatxahoi.vn) có đăng bài báo của tác giả Minh Thắng với tiêu đề: Luật sư “tố” doanh nghiệp của Bộ Công an kinh doanh kiểu “bầu Kiên”; nội dung phản ánh sai sự thật về hoạt động của Tổng công ty Viễn thông Toàn cầu (GTEL) thuộc Tổng cục Hậu cần, Kỹ thuật – Bộ Công an, làm người khác hiểu sai, giảm uy tín, mất lòng tin về hoạt động của tổng công ty này.

Đến ngày 4.6.2014, Cơ quan An ninh điều tra, Bộ Công an nhận được Công văn số 253/GTEL-VP của Tổng công ty Viễn thông Toàn cầu do Chủ tịch Nguyễn Văn Dư ký, khẳng định: nội dung bài báo là sai sự thật, đã xâm phạm nghiêm trọng uy tín và các lợi ích hợp pháp khác của Tổng công ty…; đồng thời đề nghị Cơ quan An ninh điều tra, Bộ Công an xem xét, xử lý việc đăng tải bài báo trên theo quy định của pháp luật.

Căn cứ vào Công văn trên của Tổng công ty Viễn thông Toàn cầu và kết quả bước đầu xác minh của cơ quan chức năng có dấu hiệu tội phạm nên Cơ quan An ninh điều tra đã khởi tố vụ án để điều tra, xử lý theo quy định của pháp luật.

Theo tìm hiểu, bài báo có tựa đề “Luật sư “tố” doanh nghiệp của Bộ Công an kinh doanh kiểu “bầu Kiên” đã đưa ra nhiều thông tin xét xử vụ án Nguyễn Đức Kiên và đồng phạm, trong đó có dẫn lời luật sư cho rằng doanh nghiệp của Bộ Công an hoạt động tương tự như công ty của Nguyễn Đức Kiên nhưng không bị quy buộc về tội kinh doanh trái phép. Hiện Báo điện tử Pháp luật và xã hội đã gỡ bài viết nói trên.

Thái Uyên

Nguồn: News.yahoo.com

– Mời xem thêm: Khởi tố vụ án xảy ra tại Báo điện tử Pháp luật và Xã hội (TP). – Khởi tố báo điện tử Pháp Luật Và Xã Hội (TT).

Làm sao chấn chỉnh công an Việt Nam? – Bauxite

11 Th4
 

LS Ngô Ngọc Trai

clip_image002

Báo chí Việt Nam gần đây phản ánh nhiều vụ việc về tình trạng bạo quyền của lực lượng Công an, điều này có lẽ là hệ quả từ việc Việt Nam gia nhập Công ước quốc tế về chống tra tấn và đối xử tàn bạo.

clip_image003

Cũng có thể do Ban chỉ đạo cải cách tư pháp Trung ương đã đi vào những hoạt động cụ thể thiết thực nhằm xây dựng một nền tư pháp Việt Nam được trở nên công minh tiến bộ.

Xem ra lực lượng Công an đang không gặp may, nhưng rất có thể đây chỉ là sự ồn ào của một giai đoạn, sau đó mọi việc sẽ trở lại tình trạng cũ.

Vậy làm thế nào để xử lý tận gốc tình trạng lộng quyền của lực lượng Công an?

Giải pháp nếu có cũng cần ở tầm sách lược thể hiện ở các chế định mới về pháp lý và chính trị. Như thế mới tạo nền tảng căn cơ bền vững duy trì uốn nắn hoạt động của lực lượng này ở cả hiện tại và tương lai.

Pháp lý hay chính trị

Thông thường sau khi ký kết gia nhập Công ước quốc tế, Quốc hội và Chính phủ sẽ truyền tải những nội dung Công ước thành các văn bản pháp quy. Sửa đổi quy định cũ hoặc ban hành thêm quy định mới để điều chỉnh các vấn đề của đời sống đất nước sao cho phù hợp với tinh thần Công ước.

Nhưng tình trạng bạo quyền của lực lượng Công an là do hiện tại còn thiếu chế định pháp lý ngăn cấm hay do chế định về chính trị hiện trao quyền quá lớn cho lực lượng này ở Việt Nam?

Ở phương diện pháp lý thì thấy: Bộ luật tố tụng hình sự quy định nghiêm cấm mọi hình thức truy bức nhục hình. Bộ luật hình sự quy định một loạt tội danh xâm phạm hoạt động tư pháp như Tội dùng nhục hình, Tội bức cung, Tội làm sai lệch hồ sơ vụ án, Tội lợi dụng chức vụ quyền hạn giam giữ người trái pháp luật.

Luật công an nhân dân đã quy định về nghĩa vụ, trách nhiệm và những việc không được làm của sĩ quan, hạ sĩ quan, chiến sĩ công an nhân dân.

Pháp lệnh tổ chức điều tra hình sự đã quy định những việc Điều tra viên không được làm, quy định về bổ nhiệm miễn nhiệm cách chức chức danh Điều tra viên.

Các văn bản pháp lý khác như Luật cán bộ công chức cũng điều chỉnh hành vi việc làm của cán bộ chiến sĩ Công an.

Các chế định pháp lý là không thiếu vậy tại sao Công an vẫn lộng quyền?

Người ta dám làm sai vì họ không sợ bị trừng phạt, không sợ bị trừng phạt vì quyền lực họ to lớn. Quyền lực to lớn đó là vấn đề vị thế chính trị.

Vậy phải tìm nguyên nhân ở các chế định chính trị về lực lượng này.

Vị thế của Công an

clip_image004

Tuy cùng là Đảng viên CS nhưng Công an lại là Đảng viên mang vũ khí

Thực tế cho thấy một người vừa là Công an vừa là đảng viên thì ta chỉ toàn thấy người đó là Công an.

Vì Công an là một chức nghiệp và thường xuyên tác động tới dân, trong khi tư cách đảng viên chỉ hiển diện trên giấy tờ và trong phòng họp.

Công an thì chắc chắn phải là đảng viên, nhưng đảng viên chưa chắc đã là Công an, Công an lại có kỷ luật của lực lượng vũ trang nghiêm hơn kỷ luật Đảng. Cho nên công an là lực lượng có tính đồng nhất và tổ chức cố kết hơn tổ chức Đảng.

Công an được coi là thanh kiếm bảo vệ Đảng nhưng nhiều trường hợp người ta phải làm một việc vì sợ uy quyền của công an chứ không phải vì chính sách phù hợp với nhân tâm. Người ta khấn phật vì sợ ông thiên lôi.

Vị thế của lực lượng Công an so sánh với các lực lượng khác trong cùng tổ chức Đảng như công nhân, nông dân, công chức khác có thể ví như một quả tạ bằng sắt nằm trong cùng túi với các thứ đồ chơi bằng nhựa.

Như thế thật khó xác định Đảng lãnh đạo Công an hay Công an lèo lái Đảng.

Làm cách nào để Đảng nắm chắc và siết chặt lực lượng này?

Giải pháp là cần giữ khoảng cách giữa Đảng và Công an.

Lâu nay Đảng coi Công an là lực lượng trung thành bảo vệ nên giữ lực lượng này ở gần, hoặc có thể Đảng sợ để nó ở xa thì khó kiểm soát điều khiển.

Vì thế nên Đảng tổ chức sắp xếp để người đứng đầu các đơn vị công an giữ vị thế chính trị cao.

Người đứng đầu các đơn vị Công an đồng thời là thành viên trong cơ quan lãnh đạo tập thể của Đảng, ví như Bộ Trưởng Bộ Công an là ủy viên Bộ chính trị, Giám đốc công an tỉnh là Ủy viên thường vụ tỉnh ủy, Trưởng công an huyện là Ủy viên thường vụ huyện ủy.

Nhưng khi Đảng giữ Công an ở gần thì cũng có những rắc rối.

Xét theo tự nhiên: Khi chúng ta sử dụng công cụ lao động, chúng ta được an toàn nhờ khoảng cách từ cổ tay đến bả vai. Sẽ rất nguy hiểm nếu bàn tay mọc ngay trên cơ thể. Đó là ví dụ kinh điển về giá trị của khoảng cách.

Xét theo đời sống thực: Lẽ thường, vị thế (chính trị) kém hơn sẽ dễ sai khiến hơn, bởi vì sẽ khó bảo khi nó bằng vai với mình.

Cũng theo lẽ thường, làm sao mà nói lý lẽ đúng sai với một kẻ có võ lại đầy thủ pháp kinh nghiệm áp chế người khác?

clip_image005“Công an có thể tham gia lắng nghe để thừa hành cho tốt, được trình bày ý kiến khi được cho phép nhưng không được tham gia biểu quyết”

Làm sao trao đổi lý lẽ đúng sai với một kẻ có vũ khí?

Thực tế vị thế tiếng nói của người bên Công an có uy lực như thế nào trong các cấp của tổ chức Đảng hẳn các đảng viên biết rõ.

Giảm vị thế chính trị

Một nguyên lý tổ chức và hoạt động của Đảng là lãnh đạo tập thể, và đây chính là cơ sở nền tảng dẫn đưa đến việc để cho người bên lực lượng Công an tham gia vào hoạt động lãnh đạo tập thể.

Cách bố trí xắp xếp nhân sự như vậy có ích lợi là Đảng nhanh chóng có được ý kiến tham mưu đề xuất, lực lượng Công an lại nắm rõ vấn đề và có khả năng giải quyết nên thuận tiện cho tham gia làm thành viên của cơ quan tập thể lãnh đạo.

Bố trí đó cũng bởi bối cảnh Đảng hoạt động trong môi trường nhiều thù địch, cần có lực lượng công an bảo vệ thường trực bên mình.

Cách bố trí đó xuất phát từ những nhận thức đơn giản, phù hợp với hoàn cảnh.

Nhưng nay môi trường và hoàn cảnh đã khác, nên cần thiết phải thay đổi.

Không nên để Bộ trưởng Bộ Công an giữ cương vị ủy viên Bộ chính trị mà chỉ nên để ở Ủy viên Trung ương Đảng. Giám đốc công an các tỉnh, huyện không nên để là Ủy viên thường vụ mà chỉ nên là ủy viên thường.

Trong các cuộc họp người bên Công an có thể tham gia lắng nghe để thừa hành cho tốt, được trình bày ý kiến khi được cho phép nhưng không được tham gia biểu quyết.

Theo đó, Công an tham mưu đề xuất, nhưng quyết định ở người khác.

Bằng cách đó Đảng sẽ vẫn sử dụng phát huy được ưu thế vũ khí sắc bén của lực lượng Công an, nhưng lại khắc chế kiểm soát được lực lượng này.

Đó là giải pháp khả dĩ nhất trong tương quan chính trị giữa lực lượng Công an với các lực lượng khác trong cùng tổ chức Đảng.

clip_image006

Công an cũng hoạt động trong lòng một xã hội đang có nhiều vấn đề

Ở nhiều quốc gia, họ quy định lực lượng công an không được tham gia chính trị, không được là đảng viên của bất kỳ đảng phái nào. Không cho có vị thế chính trị chỉ cho có vị thế pháp lý (quyền hạn theo luật), bằng cách đó hạn chế được sự lộng quyền.

Trong khi đó ở Việt nam lực lượng Công an giữ vị thế chính trị cao trong Đảng, lực lượng này vừa nắm vũ khí lại có cả cơ quan ngôn luận báo chí, truyền hình.

Đạo đức công dân

Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại.

Tình trạng bạo quyền cho thấy đạo đức công vụ yếu kém nhưng Công an đâu có sống trong chân không.

Họ tồn tại trong môi trường xã hội, đạo đức xã hội xuống cấp phần nào phản chiếu tới đạo đức công vụ của lực lượng Công an.

Tình trạng bạo quyền xâm phạm tới quyền tự do dân chủ của công dân, nhưng đây chỉ là một phần của hàng loạt các tệ trạng xã hội mà người dân là tác nhân và có trách nhiệm trong đó.

Rất nhiều người khi thấy thực tế cuộc sống không được như ý muốn thì chỉ biết phê phán mà không chấp nhận lẽ đời là cần bỏ công vun trồng mới tới ngày hái quả.

Rất nhiều người khi gặp vấn đề thì ai cũng chỉ biết tìm cách luồn lọt cho được việc của mình trong khi hòn đá tảng rắc rối vẫn nằm đó và chờ đợi người khác.

Ai cũng ích kỷ cá nhân, mũ ni che tai, ngậm miệng ăn tiền, sống chế mặc bay.

Đạo đức công dân như thế, làm sao đòi hỏi đạo đức công vụ của Công an?

“Một nền tư pháp công minh tiến bộ đâu phải chỉ là công việc của chính quyền, người dân cũng phải có trách nhiệm trong đó”

Mình đã công chính chưa mà đòi hỏi điều đó ở người khác?

Biết bao vấn đề bất cập xảy ra trong đời sống hàng ngày nhưng có mấy ai đụng đậy ngón tay để góp phần giải quyết?

Muốn có đời sống dân chủ an lành thì phải dựng xây, tự dưng đâu có được. Một nền tư pháp công minh tiến bộ đâu phải chỉ là công việc của chính quyền, người dân cũng phải có trách nhiệm trong đó.

Cho nên khi chê trách người thì cũng phải nhìn nhận lại mình. Hành xử của cán bộ công quyền thực chất là tấm gương phản chiếu và tương xứng với thái độ trách nhiệm của công dân.

Nêu ra vấn đề đạo đức công dân đặt trong mối tương quan với đạo đức công vụ của Công an là nhằm thúc đẩy mọi người sống có trách nhiệm hơn, chứ không phải chê trách.

Vì chê trách không phải là giải pháp.

Giải pháp ở Đảng.

Ở Việt Nam hiện nay, trị được Công an không ai ngoài Đảng.

N. N. T.

Bài viết nguyên có tựa đề là ‘Vận hạn Công an’, thể hiện quan điểm của luật sư Ngô Ngọc Trai, hiện đang hành nghề ở Hà Nội và Nam Định.

Nguồn: bbc.co.uk

 

Viết khi nhận giấy mời của công an – BS

6 Th4

Posted by News on April 5th, 2014

Phạm Đình Trọng

21 giờ khuya ngày 2.4.2014, ông công an khu vực đến nhà đưa cho tôi Giấy Mời: 8 giờ 30 ngày 4.4.2014 đến trụ sở công an để “trao đổi liên quan đến một số bài viết”. Giấy mời có hai Liên. Tôi nhận Liên 2 và kí vào Liên 1 để người chuyển Giấy mời mang về trình. Trước khi kí, tôi ghi: Tôi đã nhận. Công an có việc cần trao đổi xin mời đến nhà tôi. Tôi không có việc cần gặp công an.

 

Không thể hình sự hoá đời sống dân sự

1. Nhà nước của dân, do dân, vì dân là nhà nước phục vụ. Người dân là chủ trả lương, trao quyền hạn và nghĩa vụ cho công chức nhà nước để phục vụ người dân. Nhà nước của dân, do dân, vì dân không phải là nhà nước cai trị coi người dân chỉ là bề tôi, là thần dân, là đám đông bầy đàn và quan chức nhà nước hưởng lương lậu, bổng lộc từ tiền thuế của dân cứ mặc sức dùng chức trách, quyền uy của dân trao để xách nhiễu dân.

Người dân đóng thuế nuôi bộ máy nhà nước là nuôi công bộc để phục vụ dân. Nhưng người dân có việc đến cơ quan nhà nước thì bị công bộc của dân mặt lạnh như kem, khinh khỉnh ra uy hành hạ dân đủ điều, làm khó trăm bề để vòi phong bao. Còn công bộc có việc cần gặp dân thì viết giấy sai người đưa xuống triệu dân lên. Quan chức nhà nước vẫn coi mình như “phụ mẫu chi dân”, như cha mẹ dân của thời quân chủ phong kiến mới hành xử với dân như vậy. Không thể cứ bình thản duy trì mãi một nhà nước xấu xí như một định mệnh bất hạnh của người dân Việt Nam khốn khổ.

2. Những bài viết của tôi thuộc lĩnh vực văn hóa tư tưởng. Những bài viết đó có gì không thuận với chính thống cần nhắc nhở, trao đổi, tranh biện thì đó là việc của cơ quan tuyên giáo, của các nhà lí luận, của hội đồng lí luận, không phải việc của công an.

Vẫn biết công an có cơ quan an ninh văn hóa. Nhưng “Giỏi giang cũng chỉ một nghề / Con phượng thì múa, con nghê thì chầu” (Ca dao). Dù là an ninh văn hóa nhưng vẫn là công an, chỉ có nghiệp vụ công an, không có nghiệp vụ văn hóa, không có thẩm quyền thẩm định văn bản văn hóa. Vì thế khi muốn buộc Điếu Cày Nguyễn Văn Hải tội Tuyên truyền chống nhà nước, cơ quan công an điều tra vẫn phải đưa những bài báo của Điếu Cày Nguyễn Văn Hải sang cơ quan văn hóa thẩm định, kết luận. Dù trong nhà nước chuyên chính vô sản, cơ quan văn hóa cũng chỉ thẩm định theo ý muốn của cơ quan công an điều tra mà thôi. Nhưng những văn bản văn hóa phải do cơ quan văn hóa thẩm định đã xác nhận rằng cơ quan công an, dù là an ninh văn hóa cũng không có thẩm quyền thẩm định văn bản văn hóa. Không có thẩm quyền thẩm định, kết luận đúng sai của văn bản văn hóa, chỉ có thẩm quyền và nghiệp vụ công an thì có gì để “trao đổi liên quan đến một số bài viết” của tôi nhỉ!

DSC03707

Hơn nữa, cùng lấy con người làm đối tượng hướng tới, đối tượng quan tâm của công việc nhưng con người của văn chương, của khoa học xã hội nhân văn là con người văn hóa, tâm hồn, con người của chiều sâu tâm lí, tính cách với những buồn vui, đau khổ, vui sướng, day dứt, trăn trở. Còn con người mà công an dồn tâm sức soi xét, giám sát là con người sinh vật, con người hành động, với công an, đó là con người tội phạm.

Chỉ chuyên sâu khám phá, phát hiện mặt trái, mặt tiêu cực của con người sinh vật, con người tội phạm, chỉ thấy những xấu xa, tội lỗi, nguy hiểm của con người sinh vật, công an khó đồng cảm, chia sẻ được với nỗi đau của con người văn hóa, nỗi đau, nỗi trăn trở của những người làm văn chương, những người trân trọng giá trị văn hóa, tâm hồn của con người. Xa cách nhận thức, xa cách cái nhìn về con người như vậy, làm sao có thể “trao đổi” về những bài viết mang nỗi đau, nỗi day dứt về con người, về thế sự nhỉ!

Bệnh nghề nghiệp, thày thuốc chữa bệnh nhìn đâu cũng thấy vi trùng. Luật sư nhìn sự việc nào cũng liên tưởng tới điều luật này, điều luật nọ. Công an nhìn đâu cũng thấy tội phạm và công an luôn đặt mình ở vị trí đối mặt với tội phạm, ra uy trấn áp tội phạm. Mấy năm trước tôi đã một lần làm việc với hai cán bộ của bộ Công an tại trụ sở công an quận Tân Bình và tôi đã trở thành đối tượng của quyền uy trấn áp đó, trở thành tội phạm.

Mở đầu buổi làm việc hai cán bộ bộ Công an đưa cho tôi tập bài viết của tôi được in ra từ trên mạng bảo tôi kí xác nhận đúng là bài viết của tôi. Một việc làm tốn kém tiền bạc của dân, tốn kém công sức, thời gian cũng lại là tiền bạc và hoàn toàn không cần thiết. Các bài viết tôi đều ghi tên rõ ràng, đầy đủ. Suốt mấy năm qua, người đọc đều biết rõ về tôi, cơ quan an ninh văn hóa càng biết rõ hơn, tôi có chối bỏ những bài viết của tôi đâu mà phải tốn tiền in ra, đưa tôi xác nhận. Làm việc với an ninh, tôi không còn thư thái, tĩnh tâm dò từng chữ hơn chục bài viết, có bài hơn chục trang. Với lòng tin vào sự đàng hoàng của cơ quan công an, tôi chỉ nhìn qua tên bài viết rồi kí đại. Kí như vậy là tôi đã nhận phần bất trắc về mình nếu như có gài bẫy trong những bài in lại đó. Nhưng lần sau bị đưa vào tình thế đó, tôi vẫn lại kí đại. Đó là điều không thật sự an toàn đối với tôi.

Với sự cởi mở, vui vẻ của tôi, buổi trao đổi khởi đầu khá nhẹ nhàng, bình đẳng. Nhưng gần cuối buổi, anh cán bộ công an trẻ, có lẽ tuổi chỉ bằng già nửa tuổi của tôi bỗng lấy bộ mặt và giọng nói hình sự căng thẳng trấn áp tôi và yêu cầu tôi không được viết đưa lên mạng buổi làm việc này. Cuộc gặp có hai điều đáng nhắc lại.

. Tôi nhận ra mục đích chủ yếu của cuộc gặp chỉ để công an dằn mặt, nhắc nhở, răn đe tôi, một công dân sử dụng quyền tư do ngôn luận bộc lộ những chính kiến khác biệt với chính thống. Trước đó vài tháng, một công an cấp thành phố và một công an cấp quận đã đến nhà bảo tôi đừng viết bài nữa. Cuộc gặp này không nói thành lời điều đó nhưng bộ mặt hình sự, trấn áp, răn đe đã nói ra điều đó.

. Công dân làm việc với cơ quan công an về những bài viết công khai, hợp pháp trên mạng, không có gì là bí mật quốc gia thì có gì phải giấu nhỉ? Không muốn công khai những cuộc gặp răn đe của công an với công dân nhưng công an lại hào phóng phát đi quá nhiều giấy mời đòi công dân đến đồn công an làm việc. Yêu cầu tôi không được viết là tước đoạt quyền tự do ngôn luận của tôi. Dẫu vậy, để khỏi gây căng thẳng với cơ quan công an, tôi đã không viết lại một sự việc có nhiều điều rất đáng ghi lại về một thời công an trị.

Vâng. Người dân Việt Nam hôm nay đang phải sống trong thời công an trị. Công an lộng hành. Công an kiêu binh. Công an dày đặc trong xã hội. Công an có mặt quá đông trong chính trường. Công an là thường trực ban bí thư, nhân vật thứ hai trong đảng cầm quyền. Công an là Thủ tướng Chính phủ. Công an đứng đầu Chính phủ. Công an đứng đầu nhiều tỉnh, nhiều huyện. Công an đứng đầu Tòa án tối cao, đứng đầu Ủy ban Tôn giáo của Chính phủ.

Không có nghiệp vụ quản trị đất nước. Không có kiến thức hành chính quốc gia. Chỉ có nghiệp vụ trấn áp tội phạm. Nhà nước công an đó nhìn mọi người dân đều là tội phạm và biến xã hội thành một nhà giam lớn. Công an tùy tiện bắt giam người dân lương thiện. Công an lạnh lùng đánh chết dân trong trong trụ sở công an. Đánh chết dân trên đường làng. Đánh chết dân giữa phố đông. Công an đánh nhà báo, đánh dân giữ đất giúp cho nhóm lợi ích bất chính cướp đất của dân. Công an đang gây tội ác chồng chất với dân. Công an đang vay quá nhiều nợ máu của dân. Công an ngang nhiên tước đoạt những quyền con người thông thường cơ bản của người dân. Công an đùng đùng kéo đến bao vây ngăn chặn không cho người dân ra khỏi nhà đi biểu tình chống giặc Tàu xâm lược. Công an tùy tiện thu hộ chiếu, cấm người dân xuất cảnh. Trí thức viết về hiện thực đau buồn của đất nước, phản biện những chủ trương, những việc làm nguy hại cho đất nước của đảng cầm quyền, một việc làm được Hiến pháp và pháp luật cho phép cũng bị công an gọi lên gọi xuống hết năm này sang năm khác. Công an kết cấu thành băng nhóm chia nhau chốt chặn từng cung đường làm luật tống tiền lái xe. Công an làm cả những việc thất đức với người chết mà đám du thủ du thực, ma cô lưu manh ngoài đường phố cùng không dám làm là xông vào cướp băng tang viếng người chết.

Nhà nước công an đang hình sự hóa mọi mặt đời sống của một xã hội dân sự. Bóng công an đè nặng xuống cuộc sống người dân lương thiện. Nhưng những băng nhóm tội phạm cứ nhởn nhơ tồn tại, rầm rộ mang hàng nóng thanh toán nhau náo loạn cả khu dân cư giữa ban ngày thường xuyên diễn ra khắp đất nước giữa thời bình.

Công an nhân danh pháp lật để vi phạm pháp luật

Ông Võ Văn Kiệt, một người cộng sản trung thực hiếm hoi có nhận xét rất đúng rằng: Ngày 30 tháng tư năm 1975 có một triệu người vui thì cũng có một triệu người buồn. Trong xã hội, tình cảm cũng như nhận thức, tư tưởng, chính kiến của con người ngược xuôi, trái chiều nhau là đương nhiên, rất bình thường. Không thể “Bắt tình cảm ngược xuôi / Theo đúng luật đi đường nhà nước”.

Một xã hội độc tài, đảng trị như xã hội Việt Nam có vài chục triệu người yêu đảng Cộng sản, ủng hộ đảng Cộng sản dù yếu kém, tham nhũng thế nào cũng nghiễm nhiên lãnh đạo nhà nước và xã hội Việt Nam như một định mệnh nghiệt ngã của dân tộc Việt Nam thì cũng sẽ có vài chục triệu người không dành cảm tình cho đảng Cộng sản, không chấp nhận sự độc quyền thống trị xã hội của đảng Cộng sản là điều rất bình thường. Người yêu đảng Cộng sản có nhu cầu được nói ra tình yêu đó thì người không chấp nhận dành quyền lãnh đạo đất nước cho đảng Cộng sản cũng có nhu cầu giải tỏa nỗi niềm của mình. Đó là nhu cầu tự nhiên, rất con người, rất chính đáng. Nói ra tình yêu, giải tỏa nỗi niềm bằng ngôn ngữ, bằng tác phẩm nghệ thuật, bằng ngôn luận, bằng báo chí, bằng biểu tình. Nhu cầu rất tự nhiên, rất con người đó được Hiến pháp 2013 bảo đảm ở điều 25: Công dân có quyền tự do ngôn luận, tư do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình . . . Tôi viết bài giải tỏa những suy nghĩ, chính kiến của mình cũng chỉ là thực hiện cái quyền Hiến pháp trao cho tôi mà thôi.

Hiến pháp 2013 còn có điều 15: Mọi người có nghĩa vụ tôn trọng quyền của người khác. Nhưng người dân sử dụng quyền Hiến pháp trao cho, biểu tình chống giặc Tàu cướp biển Việt Nam, bắn chết dân Việt Nam đã bị lực lượng đông đảo công an cùng côn đồ ngăn chặn, gây rối, đàn áp, hành hung, bắt giam. Công an đã nhiều lần đến chặn cửa nhà tôi không cho tôi đi biểu tình. Viết giấy mời tôi lên trụ sở công an “trao đổi liên quan đến một số bài viết” của tôi cũng nhằm trấn áp, răn đe tôi đừng viết ra những chính kiến của tôi khác biệt với chính thống.

Công an là công cụ bảo vệ pháp luật. Mọi việc làm của công an đều đương nhiên nhân danh pháp luật. Nhân danh pháp luật, công an đã làm nhiều điều trái pháp luật.

Bộ công an không cho hỏi về hai người dân chết trong đồn công an – RFA

2 Th4

2014-04-01

duong-noi-prtest

Dân Dương Nội giăng biểu ngữ trước trụ sở nhà tiếp dân hồi tháng 1, 2013, đòi giải quyết đơn nạp từ năm 2012.

Courtesy of danlambao.com

 

Những người dân tại Dương Nội vẫn tiếp tục dựng lán giữ đất, trong khi bộ công an vẫn không cho dân được hỏi về hai người bị công an bắt và đã chết một cách mờ ám.

Hai người dân phường Dương Nội, quận Hà Đông, thành phố Hà Nội là ông Trần Văn Sang và Trần Văn Miên bị bắt từ ngày 26 tháng 3 vừa qua; đến ngày 29 tháng 3 cơ quan chức năng thông tin cho biết hai người cắn lưỡi tự tự tại nơi giam giữ.

Bà Cấn Thị Thêu, một người tích cực trong hoạt động khiếu kiện và giữ đất tại phường Dương Nội sau khi bị dự án bỏ hoang hóa trong 6 năm qua, vào chiều ngày 1 tháng 4 cho biết thông tin mới nhất sau khi đến tận các cơ quan trung ương để hỏi thăm vụ việc:

Hôm nay chúng tôi đi đến Bộ Công An và Trung ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam gửi đơn yêu cầu trong ngày hôm nay, tức 1 tháng tư, phải cho chúng tôi được gặp ông Trần Văn Miên và ông Trần Văn Sang; nhưng họ không cho. Chúng tôi nghi rằng tính mạng hai ông ấy bị nghiêm trọng, có thể bị công an đánh ở trong tù. Người ta nói người ta sẽ xem xét để xác minh vụ việc đó như thế nào.

 

Khi bắt thì nọ nói giam tại trại giam số 1, Hà Nội. Bây giờ chúng tôi chỉ biết công an quận Hà Đông bắt người, chúng tôi ra đó hỏi yêu cầu xác minh thông tin hai người đó cắn lưỡi tự tử trong tù. Trong ba, bốn ngày qua họ vẫn chưa xác minh cho chúng tôi. Bây giờ chúng tôi rất lo lắng không biết sức khỏe của hai ông tại nơi giam giữ như thế nào.

Tối 29 tháng 3 công an ở đồn lại bắt ba người trong số những người dân Dương Nội đến đồn công an đòi người. Hai giờ sáng mới được thả ra, ba người này cho biết họ bị công an trong đồn đánh đập.

Người dân giữ đất nhưng cũng như những nơi khác, biện pháp cưỡng chế vẫn được làm theo cách ‘tằm ăn dâu’. Những người công khai đòi hỏi quyền lợi ra mặt đấu tranh với lực lượng cưỡng chế thường bị ghép vào tội ‘gây rối trật tự’, ‘chống người thi hành công vụ.

Tình hình căng thẳng giữa dân oan Dương Nội và công an Hà Đông – Viet-Info

2 Th4
Cập nhật lúc 01-04-2014 03:15:20 (GMT+1)

Công an nhân dân tại Vân Giang đã từng đánh và đàn áp cả nhà báo đang tác nghiệp.

 

Hà Đông, Hà Nội – Trong không khí nhiều nơi trong cả nước xuống đường biểu tình phản đối việc chiếm dụng đất của dân oan, bà con tại Dương Nội cũng không chịu lùi bước. Mặc cho côn đồ hăm dọa, hành hung, lực lượng công an bắt giữ người tùy tiện, nhưng người dân Dương Nội không nao núng. Họ quyết tâm giữ đất, nếu không, họ chẳng còn gì để mất.

 

 

 

> Dân oan Dương Nội lại bao vây trụ sở công an quận Hà Đông
> Người dân Vũng Áng, Hà Tĩnh biểu tình phản đối cưỡng chế đất đai
> Dân oan Dương Nội cắn lưỡi tự tử hay bị công an dùng nhục hình tra tấn? 
> Dân Ninh Thuận biểu tình phản đối khai thác titan 
Dân oan Sài Gòn tiếp tục biểu tình trước đại sứ quán Mỹ 
 

Suốt buổi sáng 31/3, hàng trăm dân oan phường Dương Nội cùng ngưới thân của  2 ngươi bị công an Hà Đông bắt cóc ngày 26/3 vừa qua kiên trì  đòi công an phải cho gặp mặt ông Trần Văn Sang và ông Trần Văn Miên để hiểu rõ tình hình sức khỏe hai ông ra sao sau khi có tin từ trại giam báo về gia đình là 2 ông cắn lưỡi tự tử.

Công an quân Hà Đông đáp lại bà con bằng sự im lặng. Đến 12 giờ trưa những người bám trụ bao vây trụ sở công an quận Hà Đông đồi công lý cho người thân đã được đông bào tiếp tế nươc uống, khẩu phần ăn trưa để tiếp tục đợi chở sự trả lời của công an quân Hà Đông.

Đên khoáng 16 giờ chiều nay 31/3, trực ban công an quận Hà Đông đã mới một số bà con là người thân của ông Trân Văn Sang và ông Trần Văn Miên vào gặp.

Cuộc gặp kéo dài đến gân 6 giờ tối nhưng không mang lại kết quả gì. Công an quận Hà Đông vẫn vòng vo nói chỉ huy đi vắng họ chỉ lắng nghe để báo cáo cấp trên chứ không có thẩm quyên gải quyết.

Ông Trần Văn Sang và ông Trần Văn Miên, hai dân oan bị bắt
Ông Trần Văn Sang và ông Trần Văn Miên, hai dân oan bị bắt. Ảnh do tác giả cung cấp.
 

Bà con phường Dương Nội và những ngưới thân của hai người bị băt, khẳng định họ sẽ đi đến cùng để tìm ra sự thật về tính mạng của  hai ông Trần Văn Sang và Trần Văn Miên.

Sau đây là hình ảnh bữa cơm của bà con dân oan phường Dương  Nội trước trụ sở công an quận Hà Đông và buổi đói thoại diễn ra vào chiều tối nay 31/3.

Nhà báo Trần Quang Thành
Gửi đăng Vietinfo.eu
 

Không ít người sau khi đến công an lại phải nhập viện, vì sao? – BS

24 Th2
 

Posted by News on February 23rd, 2014

Pháp luật Thành phố Hồ Chí Minh

Thứ Bảy, ngày 22/2/2014 – 23:43

Các thiết chế giám sát còn yếu; luật quy định chưa rõ cùng tiêu chuẩn công an viên thấp dẫn đến lạm quyền.
o
Gần đây nhiều người phải nhập viện, thậm chí tử vong sau khi công an cấp xã gọi họ lên làm việc. Có vụ công an thừa nhận họ đánh đập nạn nhân nhưng cũng có vụ công an đổ thừa là nạn nhân tự té, tự gây thương tích hoặc đánh nhau với ai đó… dù trước khi đến công an nạn nhân bình thường và hoàn toàn khỏe mạnh.
o
 
Đâu là lý do? Cách nào khắc phục tình trạng này?
o
Giám sát lỏng lẻo

. Phóng viên: Thưa ông, gần đây dồn dập xảy ra hiện tượng người dân sau khi bị công an cấp xã mời lên làm việc thì sau đó phải nhập viện, có người tử vong. Vì sao có sự việc này?

+ Ông Đỗ Đức Vĩnh, kiểm sát viên cao cấp VKSND Tối cao tại TP.HCM: Không phải xảy ra dồn dập mà hiện tượng này đã tồn tại từ lâu. Đây là một thực tế không thể phủ nhận nhưng trước đây chúng ta chưa biết và là thực trạng làm đau lòng ngành công an. Hiện nay các phương tiện truyền thông phản ánh nhanh hiện tượng này, giúp các nhà làm luật xây dựng cơ chế phòng ngừa tốt hơn.

Với những sự việc lạm quyền, đánh đập cụ thể, chắc chắn những công an lạm quyền sẽ bị xử lý.

. Hiện tượng này chủ yếu xảy ra ở công an cấp xã?

 + Chưa có con số thống kê nhưng với những thông tin dồn dập trên báo chí, đây là hiện tượng cần lưu tâm.

Theo quy định hiện hành, công an cấp xã được quyền thực hiện nhiều nhóm công việc, trong đó có nhiệm vụ giữ an ninh trật tự trên địa bàn. Công an xã được quyền thẩm tra, xác minh, phân loại các tin tức về an ninh trật tự, an toàn xã hội. Công an xã được phép lập hồ sơ, lấy lời khai ban đầu… Như vậy, trong một số trường hợp, công an xã đã làm công tác “tiền tố tụng”, làm công việc của điều tra viên nhưng luật chưa quy định cụ thể cách thức thực hiện, trong khi việc này lại dễ đụng chạm đến quyền con người, quyền dân chủ của công dân. Các hoạt động này nếu không cẩn thận rất dễ vi phạm pháp luật.

1

Anh Nguyễn Hồng Khởi ói ra máu và được công an đưa đi cấp cứu vào tối 11-2 sau khi Công an phường Linh Xuân, quận Thủ Đức làm việc. Ảnh: HT

Khác với quy trình tố tụng, hoạt động của cơ quan điều tra bị giám sát chặt chẽ từ rất nhiều cơ quan, trong đó có VKSND. Riêng hoạt động của công an cấp xã chỉ chịu sự giám sát của cơ quan cấp xã, các đoàn thể cấp xã và cấp trên trực tiếp. Thoạt nhìn chúng ta thấy cơ quan công an cấp xã có đủ các thiết chế giám sát nhưng như chúng ta đã biết, hoạt động của công an lại đặc thù nên các cơ quan, đoàn thể cấp xã khó nắm bắt, chỉ vào cuộc khi xảy ra vi phạm nên cũng khó ngăn ngừa hành vi lạm quyền của họ.

Tiêu chuẩn trình độ quá thấp

.Vậy đâu là giải pháp ngăn ngừa tình trạng lạm quyền này?

+ Phải nhìn nhận rằng hiện hoạt động giám sát của các đoàn thể thuộc Mặt trận Tổ quốc với ngành công an còn yếu, cần khắc phục tình trạng này để ngăn ngừa vi phạm.

Cạnh đó cần công khai, minh bạch hoạt động của công an cấp xã. Lâu nay chúng ta vẫn thấy hiện tượng khi công an mời lên làm việc thường chỉ có công an với đương sự trong một phòng riêng, cửa đóng kín bưng nên mới có chuyện đánh đập, nhục hình. Trong khi hoạt động của công an cấp xã không là hoạt động tố tụng, hà cớ gì phải đóng kín cửa khi làm việc với đương sự?

Có thể không nên để người khác nghe thấy nội dung làm việc nhưng nên để những người xung quanh nhìn thấy cuộc làm việc giữa công an với đương sự bằng cách mở cửa sổ, cửa phòng cho mọi người xung quanh nhìn thấy. Điều này sẽ điều chỉnh ngôn phong, tác phong làm việc của người thực thi công vụ và sẽ không có chuyện công an đánh đương sự. Đây cũng là cách tốt nhất để các đoàn thể, chính quyền giám sát hoạt động của công an.

. Như ông nói, hoạt động công an xã đụng chạm đến quyền con người nhưng tiêu chuẩn thành công an viên rất thấp, có nơi chỉ cần hết tiểu học. Ngay cả quyền của chính họ họ còn không nắm thì làm sao đi bảo vệ quyền của người khác…

+ Tôi hoàn toàn đồng tình với điều này. Khi anh không có kiến thức pháp luật mà giao quyền đụng chạm đến quyền con người rất dễ bị lạm quyền. Theo quy định, tiêu chuẩn công an viên chỉ cần hết trung học cơ sở hoặc hết tiểu học (ở vùng sâu, vùng xa). Tiêu chuẩn này quá thấp so với sự phát triển của xã hội hiện nay…

Cũng nhìn nhận rằng chế độ cho công an cấp xã còn thấp so với mặt bằng chung nên chưa đủ sức thu hút người vào làm trong khi công việc của họ là cả núi, làm việc không kể ngày đêm. Điều này cũng cần xem lại.

Cạnh đó, điều muôn thuở là nâng cao dân trí để người dân đủ lý lẽ bảo vệ quyền của mình sẽ tránh việc bị bắt nạt.

. Có một thực tế công an xã tiếp nhận thông tin về những vụ việc có dấu hiệu hình sự nhưng không báo cho công an cấp trên, tự mình thực hiện việc thu thập và xảy ra những chuyện không hay…

+ Thực tế có rất nhiều trường hợp sự việc phạm tội xảy ra, công an cấp xã giải quyết mà không chuyển cho cơ quan điều tra công an cấp huyện trong khi họ không có chức năng giải quyết. Vấn đề này liên quan đến quy trình xử lý tin báo tố giác tội phạm và các ngành đang gấp rút hoàn thiện để ngăn ngừa vi phạm, ngăn ngừa việc lạm quyền…

. Xin cảm ơn ông.

VI TRẦN

Lạm quyền điều tra

1. Gõ từ khóa “chết tại trụ sở công an”, Google cho ra hơn 7,2 triệu kết quả; còn với từ khóa “tự tử tại trụ sở công an” thì con số này là 1,5 triệu. Tất nhiên số vụ bị cho là chết hay tự tử ở trụ sở công an không lên đến số đó nhưng vẫn thường xuyên xuất hiện trên báo chí khiến những ai quan tâm không khỏi giật mình.

Ở nhiều vụ, “kịch bản tự tử” tuy khác nhau vài tình tiết nhưng tựu trung là: Nghi can – người được công an mời đến trụ sở làm việc không biết vì lý do gì sau đó đã dùng dây (thắt lưng hay bất cứ dây gì) treo cổ lên… song cửa sổ trong phòng trụ sở công an. Mà cửa sổ thì không quá đầu người, tức những ai thích chết thì phải co giò lên trong một thời gian đủ dài để thần chết rước đi!

Nói theo ngôn ngữ bình dân thì đến đứa con nít còn không tin nổi chuyện này chứ nói gì người lớn có lý trí. Ấy thế nhưng người ta vẫn kết luận nguyên nhân cái chết trong trụ sở công an tréo ngoe như thế, bất chấp khoa học từng chứng minh điều hiển nhiên trong bản năng sống của con người là không thể làm thế dù cho trước đó anh ta thật sự có ý định tự tử.

Nhưng rồi tin hay không là tùy, kết luận vẫn cứ đưa ra, người chết thì cũng đã chết rồi, người (thân) còn sống nếu muốn khiếu nại cứ khiếu, bởi trả lời sau đó của cơ quan có thẩm quyền vẫn không thay đổi: Chết vì tự tử.   

2. Theo Bộ luật Tố tụng hình sự, ở nước ta cơ quan điều tra chỉ có ở cấp huyện trở lên, tức cán bộ công an xã không phải là cán bộ điều tra, không phải là điều tra viên.

Về nguyên tắc, công an xã/phường là (một trong những) nơi tiếp nhận thông tin, tin báo tội phạm ban đầu. Tại đây, cán bộ công an chỉ được quyền ghi biên bản lời khai ban đầu đối với các nghi can và người liên quan, biết chuyện. Sau đó nếu thấy có dấu hiệu tội phạm thì công an xã/phường sẽ chuyển vụ việc lên công an quận/huyện – nơi có cơ quan điều tra để nơi này thụ lý giải quyết. Khi đó, điều tra viên sẽ trực tiếp điều tra vụ việc, sẽ hỏi cung nghi can theo trình tự thủ tục tố tụng chặt chẽ.

Những biên bản ghi lời khai ban đầu ở công an xã/phường (nếu có) chỉ là tài liệu tiền tố tụng, được thực hiện ở giai đoạn tiền tố tụng. Nó tuy cũng có giá trị (vì được lưu trong hồ sơ bút lục vụ án) nhưng giá trị pháp lý của nó rất thấp.

Ấy thế nhưng thực tế cho thấy trong rất nhiều trường hợp chính công an xã/phường lại là người đầu tiên thực hiện công đoạn điều tra đối với các nghi can, mà thực hiện rất dữ, rất quyết liệt. Thay vì chỉ ghi biên bản lời khai ban đầu, không ít nơi đã thực hiện các biện pháp nghiệp vụ điều tra để buộc nghi can phải nhận tội. Đây chính là đầu dây mối nhợ khiến không ít cán bộ công an vì nóng vội điều tra cho ra sự việc mà sử dụng biện pháp nghiệp vụ phi chính thức, dẫn đến nghi can bị bầm trầy, thậm chí chết oan.

Cho nên, nếu để ý kỹ thì sẽ thấy số vụ “chết ở trụ sở công an” xảy ra ở công an xã/phường nhiều hơn ở công an quận/huyện.

Đã đến lúc ngành công an cần nghiêm túc chấn chỉnh tình trạng này. Ngoài ra, khi xảy ra trường hợp đáng tiếc nào, cơ quan chức năng nên mạnh dạn điều tra và nghiêm trị cán bộ công an làm sai để răn đe, giáo dục. Và trên hết đừng bao giờ để xảy ra bất kỳ vụ “chết ở trụ sở công an” nào nữa. Có như thế mới lấy lại niềm tin của người dân vào lực lượng công an, lực lượng được coi là luôn gần dân, bảo vệ tính mạng, tài sản của nhân dân.

NGÔ THÁI BÌNH

%d bloggers like this: