Tag Archives: CUỐI CÙNG

KHÔNG THỂ LÀ EMAIL CUỐI CÙNG

10 Th12

 

KHÔNG THỂ LÀ EMAIL CUỐI CÙNG

PHẠM ĐÌNH TRỌNG

Ở Hà Nội tôi có hai người anh thân yêu: anh Phạm Quế Dương và anh Nguyễn Thanh Giang. Anh Phạm Quế Dương là một nhân cách văn hóa mặc áo lính. Trước khi nghỉ hưu anh là Tổng biên tập tạp chí Lịch sử Quân sự. Anh Nguyễn Thanh Giang là nhà khoa học địa chất và là một nhà tư tưởng, nhà lí luận chính trị sắc sảo.

Những năm 80 thế kỉ trước, nhà anh Phạm Quế Dương và nơi tôi làm việc cùng trên phố nhà binh Lý Nam Đế và chỉ cách nhau vài khối nhà. Ngày đó, anh Phạm Quế Dương thường xuyên tìm đến tôi để đưa tận tay tôi những bản photo những bài viết chọc thủng sự tuyên truyền dối trá cộng sản và sự bưng bít sự thật. Loại bài đó ngày nay dễ dàng tìm thấy trên những trang web Basam, Boxitvn, Danlambao, Danchimviet . . . nhưng ngày đó internet còn quá hiếm hoi, những trang báo mạng chưa có và những bài viết như vậy cũng vô cùng hiếm.

Những năm 80 thế kỉ trước, anh Phạm Quế Dương đã mang đến cho tôi ánh sáng dân chủ xé toang bóng tối độc tài như những năm 30 những người cộng sản mang đốm lửa cách mạng vô sản đến với những người nông dân đói khổ. Chỉ khác là ngày nay trong tăm tối độc tài, chúng tôi khao khát tự do dân chủ và anh Phạm Quế Dương đã mang đến ánh sáng dân chủ còn những nông dân đói khổ hơn nửa thế kỉ trước chỉ có khao khát tột cùng là cơm áo thì những người cộng sản chỉ mang đến cái bánh vẽ “người cày có ruộng” và mang đến cái có thật là hận thù và máu lửa đấu tranh giai cấp rồi đẩy những người nông dân đói khổ thiếu học, thiếu hiểu biết vào cuộc thanh toán giai cấp vô nghĩa, mất tính người nhưng đẫm máu và kéo dài triền miên không có điểm dừng.

Qua anh Phạm Quế Dương tôi biết anh Nguyễn Thanh Giang và mhững bài viết đầu tiên của tôi về dân chủ đều do anh Nguyễn Thanh Giang đặt hàng viết cho tập san Tổ Quốc. Năm 2007, ra Hà Nội để tham gia đoàn nhà văn Việt Nam sang hội thảo văn chương ở Konkata, Ấn Độ, tôi đến thăm anh Giang liền được anh Giang đặt tôi viết bài về chuyến đi này.

Từ Ấn Độ về, tôi gửi email ngay cho anh Nguyễn Thanh Giang bài viết Nghĩ Suy Từ Ấn Độ. Cũng bị mất độc lập bởi sự xâm lược của nước Anh, đất nước Ấn Độ lại bị chia rẽ sâu săc bởi tôn giáo và đẳng cấp xã hội, nhưng với tư tưởng bất bạo động, chọn con đường đấu tranh chính trị và đấu tranh nghị trường, Mahatma Gandhi đã giành được độc lập thực sự cho Ấn Độ từ năm 1947. Độc lập thực sự và bền vững đến hôm nay đã đưa Ấn Độ trở thành cường quốc nguyên tử.

Cùng hoàn cảnh lịch sử đó, những người cộng sản Việt Nam chọn con đường bạo lực đã đẩy đất nước Việt Nam vào những cuộc chiến tranh đẫm máu, triền miên suốt ba mươi năm. Gần chục triệu người Việt bị nướng trong lò lửa chiến tranh đó. Cả dãy Trường Sơn hùng vĩ bị đốt cháy và băm nát để chỉ giành được nền độc lập hình thức, mong manh và bị trói buộc vào hệ tư tưởng cộng sản khát máu, không bị trói buộc vào nước Nga Xô viết cũng bị trói buộc vào nước Tàu Cộng Đại Hán. Tôn sùng bạo lực. Nhà nước thành độc tài. Người dân thành nô lệ. Người trung thực thành thù địch. Xã hội tối tăm và tụt lại sau ngày càng xa với thời đại.

So sánh nền độc lập của Ấn Độ và Việt Nam, Nghĩ Suy Từ Ấn Độ đi đến cái kết: Điều nguy hại hơn cả là suốt hơn nửa thế kỉ giành và giữ chính quyền bằng bạo lực cách mạng vô sản, nhà nước cộng sản Việt Nam đã coi chính quyền tồn tại bằng bạo lực như một lẽ đương nhiên, như là điều bình thường. Một xã hội dân sự yên hàn nhưng chính quyền vẫn chuyên chính với dân, vẫn dùng bạo lực trả lời những ý kiến khác biệt thì không thể bình thường. Xài bạo lực quá lâu đã trở thành nghiện, khi ấy bạo lực đã trở thành ma túy của nhà cầm quyền! Quá nghiền, quá ỷ vào bạo lực, làm sao có thể nói đến dân chủ! Đó là một hệ lụy đau đớn do con đường bạo lực cách mạng vô sản mà những người cộng sản Việt Nam rước về cho đân tộc Việt Nam khốn khổ.

Anh Giang email cho tôi khen bài viết và anh cho biết bài viết được nhiều người đọc. Từ ngày đó, email không chỉ là đường dây thông tin mà còn là đường dây tình cảm của anh Giang và tôi. Anh Giang và tôi có bài viết mới đều gửi email cho nhau.

Tối 23.11.2016, tôi gửi cho anh Giang bài viết về ông thầy ở trường đại học Viết Văn Nguyễn Du của tôi. Một ông thầy dạy ngữ văn ở nhiều trường đại học mà khi nghe ông tỉnh ủy viên, trưởng ban tuyên huấn tỉnh ủy than rằng làm tuyên huấn của tỉnh nhưng ông phải chịu thiệt thòi chưa được học lí luận bài bản ở trường đảng Nguyễn Ái Quốc thì ông thầy văn chương liền bất ngờ bật ra câu nói như đã nung nấu từ lâu: Anh không được đi học là may. Học cái sai thì càng học càng ngu. Đất nước mình khốn khổ như hiện nay là vì cái ngu đó.

Gửi bài cho anh Giang tối hôm trước ngay hôm sau, 24.11.2016, tôi nhận được email trả lời của anh Giang

Anh Trọng ơi
Nhận được thư này rất mừng. Đang định gọi điện thoại kiểm tra sức khỏe của anh xem thế nào mà đã vài tuần nay không thấy bài của anh
Anh vẫn khỏe. Thế là mừng rồi
NTG

Nhớ lời anh Giang hẹn, khi nào tôi ra Hà Nội, tôi và anh sẽ tổ chức chuyến đi chơi đâu đó, rất cần gặp anh Giang ở skype để bàn về chuyến đi, tôi liền reply thư anh Giang: Lúc nào có thể được, anh cho em gặp anh ở skype, có việc em muốn nói với anh.

Mọi lần, thư của tôi đều được anh Giang trả lời tức thì. Lần này, ba ngày sau vẫn không có thư trả lời, tôi liền phôn và nhắn tin điện thoại cho anh. Chuông điện thoại đổ dồn mà không có người nhận cuộc gọi. Tin nhắn không hồi âm. Tôi đang nghĩ đến những tình huống bất thường có thể xảy ra thì tối 4.12.2016, nhận được email của anh Lê Anh Hùng:

THÔNG BÁO
TS Nguyễn Thanh Giang, một nhà đấu tranh dân chủ kỳ cựu, thành viên Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, đã bị tai biến mạch máu não từ 10 hôm nay. Hiện ông đang nằm điều trị tại phòng 208, khoa Thần kinh, Bệnh viện Hữu nghị Việt Xô (Số 1 Trần Khánh Dư, Hai Bà Trưng, Hà Nội).
Mặc dù năm nay đã 80 tuổi, nhưng ông vẫn luôn đau đáu dõi theo tình hình đất nước, vẫn đều đặn đăng các bài viết chính luận trên các trang mạng trong và ngoài nước, vẫn thường xuyên tiếp xúc, gặp gỡ những người bất đồng chính kiến, những anh em đấu tranh dân chủ trẻ tuổi cũng như bà con dân oan.
Xin thông báo để các thành viên trong Hội được biết. Mong mọi người quan tâm, chia sẻ và cùng cầu nguyện cho ông.

Ý định có từ trước về chuyến đi Hà Nội của tôi liền được thực hiện ngay. Ra Hà Nội tối hôm trước, sáng hôm sau tôi đón xe bus đến bệnh viện Hữu Nghị, vào phòng 208 khoa thần kinh thăm anh Giang thì người cùng phòng nói ông Giang đã chuyển viện về Thái Hà từ chiều hôm trước. Đón xe bus trở về và sau nhiều cuộc điện thoại tôi mới biết nơi người bệnh Nguyễn Thanh Giang chuyển đến là bệnh viện châm cứu trung ương đường Thái Thịnh, quận Đống Đa.

Tôi đến bệnh viện châm cứu. Anh Giang đang ngồi trên xe lăn hướng ra cửa phòng nhưng khi tôi đến trước anh, nét mặt anh vẫn vô cảm. Đứa cháu ngoại và người giúp việc đỡ anh lên giường. Mắt anh hé mở khi tôi cúi xuống sát anh. Dường như lúc này anh mới nhận ra tôi, anh nấc lên, mắt đỏ hoe rưng rưng.

Ngồi lặng bên anh, tôi lại nhớ đến cái email anh lo cho sức khỏe tôi. Nhẩm tính thời gian, tôi biết rằng anh gửi email đó vào buổi sáng thì chỉ hai, ba giờ sau cơn xuất huyết não ập đến anh trong giấc ngủ trưa. Anh Giang ơi, cái email anh gửi cho em sáng 24.11.2016 lại là cái email cuối cùng giữa em và anh ư? Không. Anh phải khỏe lại để những email mong chờ giữa em và anh còn tiếp tục mãi.

Chút riêng tư. Ở trên tôi phải nhắc đến chuyến xe bus đưa tôi đến và đi từ bệnh viện Hữu Nghị vì trên chuyến xe đó tôi trở thành nạn nhân của thời đại rực rỡ mà ông Nguyễn Phú Trọng hãnh diện ca ngợi như là thành quả rực rỡ do đảng của ông tạo ra, thời đại tham nhũng, trộm cắp, cướp của giết người ngang nhiên hoành hành. Trên chuyến xe bus đi từ đầu phố Trần Hưng Đạo về phía Nam Hà Nôi tôi bị những người hùng của thời đại rực rỡ móc túi lấy hết giấy tùy thân và tiền bạc. Tiền mất thôi quên đi cho nhẹ lòng. Chỉ mong được nhận lại những giấy tờ cần thiết, vì sẽ rất mệt mỏi khi phải đi làm lại những giấy tờ đó.

 

Phim tài liệu: “Những ngày cuối cùng ở Việt Nam” – BS

10 Th2

Posted by adminbasam on 08/02/2015

FB Mạnh Kim

7-2-2015

Tôi sẽ không nói, chính xác hơn là không dám nói, về sự xúc cảm chấn động mà anh bạn thân của tôi đã nghẹn ngào qua điện thoại chiều nay, sau khi xem “Last days in Vietnam” (đề cử Oscar 2015 hạng mục phim tài liệu hay nhất), bởi tự thân nỗi nghẹn ngào đã chứa đựng quá nhiều ý nghĩa khi nhắc lại sự kiện “những ngày cuối cùng”.

Đến giờ, vô số tư liệu đã giúp chúng ta có cái nhìn rất rõ về cuộc chiến nói chung và sự kiện tháng 4-1975 nói riêng – một cái nhìn riêng biệt, độc lập, hoàn toàn không bị tác động và suy suyển bởi dòng thông tin lệch lạc khác.

Chúng ta giờ đã có quá đủ thông tin để biết cái gì là “sự thật lịch sử” cũng như sự tàn bạo khốc liệt của lịch sử. Với thế hệ chúng tôi, điều khiến đau lòng nhất, bất chấp sự nguội lạnh của thời gian và đám tro tàn của sự kiện “những ngày cuối cùng”, là sự biến mất một nền văn hóa lộng lẫy của miền Nam, được vun đắp và xây dựng kỳ công với sự đóng góp của hồn cốt Bắc-Trung-Nam.

Đó hẳn là lý do khiến những người như anh bạn tôi phải xúc động, khi cánh cửa hồi ức được chạm vào, đôi khi bằng một tiếng gõ rất khẽ. Chỉ có một nền giáo dục tử tế mới có thể mang lại một sự nhạy cảm đặc biệt. Chỉ có một nền văn hóa sáng tạo tự do mới có thể mang lại một tâm hồn có thể cảm nhận sự rung động với đủ sắc thái cung bậc ái ố để giúp con người trở thành con người một cách đầy đặn nhất.

Mục tiêu cuối cùng nào của TQ ở Biển Đông? -Vnn

12 Th8

 

Nếu hành xử của Bắc Kinh khiến láng giềng phải tìm kiếm sự giúp đỡ từ Washington thì điều đó chỉ gây rắc rối cho TQ khi tự họ đẩy mình vào thế cô lập trong khu vực và đối đầu trực tiếp với Mỹ.

TQ, Biển Đông, bản đồ 9 đoạn, chủ quyền, ASEAN, Gạc Ma Trường Sa, Mỹ, giàn khoan
Ảnh: AP

Mùa bão đã bắt đầu ở Biển Đông. Nhưng nguy hiểm hơn những trận cuồng phong phá hủy nhà cửa, cây cối là một cơn bão chính trị đang đe dọa hòa bình tại một trong những điểm nóng nhất thế giới.

Trong vài tháng qua, TQ đã có nhiều tranh chấp với các láng giềng Đông Nam Á ở Biển Đông khi tiến hành hàng loạt biện pháp mạnh để khẳng định yêu sách chủ quyền với các đảo, bãi cạn và bãi ngầm trong khu vực mà những nước khác có chủ quyền.

Quan chức ngoại giao, quốc phòng cấp cao Mỹ đã thẳng thừng cáo buộc TQ gây bất ổn trong khu vực và đe dọa láng giềng. Cam kết nhiều lần lặp lại của TQ về “phát triển hòa bình”, về “hữu nghị, chân thành, cùng có lợi và toàn diện” với Đông Nam Á trở nên xáo mòn. Thêm vào đó là sự mơ hồ về những mục tiêu của Bắc Kinh.

Thậm chí ngay ở chính Bắc Kinh cũng có sự mơ hồ về những động thái của họ, giữa phe ôn hòa và phe chủ trương dùng sức mạnh. Theo giới phân tích, nếu hành xử của Bắc Kinh khiến láng giềng phải tìm kiếm sự giúp đỡ từ Washington thì điều đó chỉ gây rắc rối cho TQ khi tự họ đẩy mình vào thế cô lập trong khu vực và đối đầu trực tiếp với Mỹ.

“Một số người trong hệ thống đang tự hỏi, liệu việc này có gây phản ứng ngược”, Christopher Johnson, một nhà phân tích TQ tại Trung tâm Nghiên cứu chiến lược và quốc tế (CSIS) nói.

Cố thay đổi thực tế thực địa

Mục tiêu mơ hồ nhưng những gì trong thực tế mà TQ đang làm ở Biển Đông lại trở nên rõ ràng.

Ngày 1/1, họ áp đặt quy định yêu cầu bất kỳ ai đánh bắt ở vùng biển mà họ yêu sách chủ quyền (lên tới 90%) ở Biển Đông, phải có sự cấp phép từ nhà chức trách TQ. Tháng 3, tàu phòng vệ bờ biển TQ đã ngăn chặn binh lính Philippines tiếp cận tàu tiếp tệ ở bãi Thomas II.

Trong vài tháng qua, tàu nạo vét TQ đã được điều động để làm đảo nhân tạo ở Johnson South Reef (tức đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam) và thậm chí dự định xây đường băng ở đây. Tháng 5, công ty Dầu khí ngoài khơi quốc gia TQ đã đưa giàn khoan trái phép tới vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của VN. TQ đã điều động đội tàu hộ tống hùng hậu đi theo giàn khoan này…

Mọi động thái trên đều vi phạm thỏa thuận DOC mà TQ đã ký với ASEAN 12 năm trước khi các bên cam kết “tự kiềm chế trong việc tiến hành các hành động có thể làm phức tạp hay leo thang tranh chấp, ảnh hưởng tới hòa bình và ổn định”.

“TQ rất tranh thủ cơ hội, thúc đẩy và tăng tốc những gì họ có thể, chiếm giữ nhiều nhất những gì họ có thể”, David Arase, giảng viên chính trị quốc tế tại Đại học Johns Hopkins nói. 

Bằng việc tiến hành từng bước nhỏ để tránh khiêu khích Washington hành động nhằm hỗ trợ các đồng minh trong khu vực, TQ đang cố gắng “làm nản lòng” các đối thủ tuyên bố chủ quyền và “khiến họ phải từ bỏ quyền lợi của mình”, ông nói.

TQ luôn khẳng định hành động của họ là hợp pháp, rằng họ có “chủ quyền không tranh cãi” với toàn bộ các đảo ở Biển Đông cùng vùng nước lân cận bất chấp những khu vực này cách đất liền bao xa hay gần với đường bờ biển của các nước khác thế nào. 

Bắc Kinh đưa ra bản đồ 9 đoạn khẳng định yêu sách chủ quyền ở Biển Đông, nhưng bản thân họ chưa từng giải thích rõ ràng về tấm bản đồ này. Nhưng đang cố gắng bảo vệ tấm bản đồ ấy bằng cách thay đổi sự thực trên thực địa.

Không thể bao biện

Cái giá mà TQ phải trả cho sự áp chế láng giềng cũng không nhỏ. Hành xử của TQ gần đây đã khiến cộng đồng quốc tế lên tiếng chỉ trích, khiến khu vực thêm lo ngại và bất an. Một cuộc thăm dò tháng 7 của Trung tâm nghiên cứu Pew cho biết, đa số người dân ở 8/10 quốc gia láng giềng TQ lo ngại các tham vọng lãnh thổ của TQ có thể dẫn đến xung đột quân sự.

Các láng giềng TQ giờ đây không còn tin khẳng định của Bắc Kinh rằng, họ có thể trực tiếp giải quyết bất đồng trong tranh chấp lãnh thổ. Cũng không có nước nào nhiệt tình hưởng ứng lời kêu gọi của ông Tập Cận Bình về một hệ thống an ninh mà TQ làm trung tâm thay thế hệ thống cũ mà Mỹ nắm giữ suốt 70 năm qua. 

Ông Tập nói trong một hội nghị quốc tế ở Thượng Hải hồi tháng 5 rằng: “Người châu Á cần điều hành các công việc của châu Á, giải quyết các vấn đề châu Á và duy trì an ninh châu Á”.

Những mục tiêu quan trọng hàng đầu và dài hạn của TQ trong yêu sách chủ quyền hàng hải, theo Rory Medcalf – phụ trách chương trình an ninh quốc tế Viện Lowy, là “đảm bảo rằng không có điều gì xảy ra ở Biển Đông mà không có sự can dự của TQ” và “đảm bảo tự do tối đa cho lực lượng hải quân để trở thành người chơi chiếm ưu thế trong vùng biển này”.

Các cố vấn chính sách cho chính phủ TQ cho rằng, những mục tiêu này có thể dễ dàng đạt được nếu các láng giềng TQ tin tưởng hơn; họ đang thúc giục việc tái lập lại quan hệ ngoại giao của TQ trong khu vực. 

“Hải quân TQ có thể đánh bại mọi lực lượng hải quân ASEAN. Vấn đề là có đáng để làm điều đó”, Xue Li, trưởng ban chiến lược quốc tế Viện Khoa học xã hội TQ nói. 

“Biển Đông có thể là một chiến trường thực sự và điều đó rất có hại với tương lai TQ”, Zhu Feng thuộc Đại học Nam Kinh, TQ nhận định. 

Thái An(theo csmonitor)

 

CLB SÁNG TÁC THƠ CHUI, BÀI XÌ CUỐI CÙNG CỦA NHÂN CÁCH NỀN THƠ – BĐX

15 Th8

CLB SÁNG TÁC THƠ CHUI, BÀI XÌ CUỐI CÙNG CỦA NHÂN CÁCH NỀN THƠ

Nguyễn Hoàng Đức

 

“Cái kim trong bọc lâu ngày cũng bị lòi ra”, mà lần này là lòi tóe tòe loe, lòi không cách gì có thể dùng miệng lưỡi giảo hoạt khôn ranh mà biện hộ được. Một bài học bi kịch đã hiển minh rằng: không thể có niềm kiêu hãnh lớn dựa trên những việc làm bé, mà đã bé thì chớ lại còn tháu cáy vui chơi tí tởn. Đó là vụ Câu lạc bộ sáng tác văn học nghệ thuật “quốc gia” bị vỡ lở vừa qua với Đăng Hạ là nhà thơ, nhà báo – 29 tuổi, là chủ tịch đã dựng lên hơn 30 CLB sáng tác VHNT Việt Nam có chi nhánh ở nhiều tỉnh và thành phố, kết nạp hơn 4 nghìn hội viên, thu tiền vô tội vạ. Ông Lê Hồng Thiện, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, phó trưởng Ban Thơ Hội VHNT tỉnh Hưng Yên đã phải thốt lên “nhà thơ nhiều như mưa”, khi tại tỉnh này rầm rộ mọc lên các CLB sáng tác VHNT Việt Nam, kết nạp và phong cho gần 100 người thành nhà thơ. Các “nhà thơ” ở đây chủ yếu là những cán bộ hưu trí, người cao tuổi.

 

Đây là sự kiện nổi cộm không hề nhỏ tí nào, mà nó còn thể hiện một sự thật ngang trái cay đắng nào đó cho tầm vóc của quốc gia cũng như cách sống của dân tộc. Tại sao nhà thơ nhiều lại gây tai họa đến vậy? Nếu nông dân trồng được nhiều rau thì rất tốt, vì người ta không ăn hết thì để chăn nuôi. Nếu nuôi nhiều đầu bò cũng tốt vì vắt sữa nhiều ăn không hết thì cô đặc để giành hoặc dùng cho chăn nuôi. Một làng có nhiều trí thức thì càng tốt. Nhiều kỹ sư cũng tốt.

 

Nhưng tại sao nhiều thơ, nhiều nhà thơ lại không tốt? Vì thơ không phải là lao động, cũng không phải sản phẩm của lao động, mà chủ yếu là du hí vui vẻ. Vậy con người du hí vui vẻ nhiều lại không tốt sao? Theo triết gia Aristote, thì du hí vui vẻ còn là mục đích chính của cuộc đời. Nhưng đó là du hí vui vẻ sau khi người ta đã lao động làm ra sản phẩm cho cuộc sống rồi mới nghỉ ngơi. Còn không lao động chỉ đòi vui chơi đó là cách lười biếng, lãn công, trốn việc. Khi con người lười nhác trốn việc thì còn gì để nói. Đó là cách nhân gian vẫn gọi là đám vô tích sự, ăn hại, làm khổ người khác.

 

Việc người già về hưu, rỗi việc, buồn thì làm thơ, đó là việc làm rất tự nhiên lành mạnh, nhưng vấn đề nằm ở chỗ, khi các cụ đã làm thơ rồi thì bắt đầu hám danh vọng, tham gia các câu lạc bộ xuyên quốc gia, muốn có bằng khen và giải thưởng. Tức là các cụ háo danh vô bờ bến. Đó mới là cái đáng buồn khôn xiết kể. Tại sao? Tuổi già tức người ta đã bước qua tuổi tri thiên mệnh, tuổi càng nhiều nhân đức càng cao, đằng này lại đi hám danh ở mức i tờ, bỏ cả tiền ra để mua bằng, mua giải, chẳng đáng buồn sao? Nếu cái bằng hay cái giải là thứ để khao khát và phấn đấu thì người ta phải cố công ngay từ lúc trẻ chứ, đằng này vào lúc sức tàn lực kiệt mới mong gặt hái, có phải chính họ đã coi thường thơ chỉ là thứ vui chơi đầu ra. Trời ơi, con người vui chơi tí tởn đến mãn đời thì có tài sản gì để người ta kính trọng. Có phải chính vì không được kính trọng mới rủ rê nhau bệ tí thơ có ấn giải về để trộ bà con làng xóm?!

 

Nhiều chuyên gia viết: tuổi già là tương lai đã ở phía sau. Người già không còn nghĩ đến tương lai nữa mà họ sống lúc nào hay lúc đó, ăn chạc, ăn gỡ được lúc nào tốt lúc đó. Người già càng không bao giờ nghĩ đến lý tưởng, vì thế người ta không thể nào hướng tới cái đẹp hay nhưng gì cao quí được. Một người cả tương lai lẫn lý tưởng đã ở phía sau, sống theo tinh thần chộp giật lâm thời kiểu ma cà chớp thì làm sao còn cao đẹp cho được. Thi hào Goethe có nói đại loại rằng: Một dân tộc muốn có tác phẩm lớn thì phải có ba thứ: trước hết là lịch sử hào hùng, thứ hai là phải có người tài, thứ ba người đó phải sáng tác vào lúc đang sung sức.

 

Dân tộc ta đã có lịch sử hào hùng. Nhưng chưa có đủ một con người mang tầm vóc lớn. Có vài người sau: Nguyễn Du dù rất tầm vóc nhưng vẫn là người chủ yếu chuyển dịch tác phẩm hạng hai “Kim Vân Kiều truyện” của Trung Quốc sang thơ lục bát. Trần Đăng Khoa là thần đồng thơ ngay từ lúc nhỏ nhưng lại không tăng tiến nhanh dần đều để trở thành đại thụ. Có một nhà thơ kha khá một chút như Xuân Diệu thì lại tuyên ngôn một câu bất lực tuyệt đối, cũng là lảng tránh mặc cảm bé nhỏ tuyệt đối về thơ là “ca ca cứt cứt”, đám hậu sinh đa số còn nhỏ hơn đã dùng câu này như một phương ngôn lẩn trốn việc phải làm thơ đồ sộ. Còn triết gia Trần Đức Thảo, trong một hội thảo mới đây giành trọn vẹn cho ông đã có những tuyên bố chính thức, “ông chỉ là thần đồng triết học”. Có nghĩa là trong triết học ông cũng chỉ là một Trần Đăng Khoa trông có vẻ uyên bác trên cánh đồng nhí nhảnh, còn bước vào kinh viện uyên bác thật sự thì vẫn chỉ là làm vui tí chút. Kỳ thực các nhà văn, nhà thơ của chúng ta còn thiếu rất nhiều hành trang, cụ thể như: mấy ai chiêm nghiệm và sống tôn giáo? Mấy ai ưu tư về triết học và mỹ học? mấy ai rèn luyện âm nhạc có bản nhạc hay chỉ có người đánh đàn thổi sáo truyền khẩu? Mấy ai leo lên đài quan sát chính trị và xã hội đến mức làm bạn của các lãnh tụ? Hay là bị “Đảng khinh bỉ sâu sắc” lừ mắt nhìn như mấy gã trồng chậu hoa cây cảnh đòi vào sân khấu chính trị ngâm thơ để mua vui? Mấy ai lăn lộn với những phi lý bất công ở đời hay là chỉ lê la quanh quầy tem phiếu kiếm tí đường sữa ưu tiên? Ở Nga, nhà văn Macxim Gorki, cho dù chỉ là nhà văn vô sản hạng hai nhưng đã coi Stalin không bằng nửa con mắt. Ông chê Staslin là thô bạo, kém văn hóa… Thử hỏi mấy nhà thơ nước Việt có thể đứng ở tầm vóc đó? Than ôi, anh ham chơi đến già, mới lôi ra mấy câu vần vèo đòi khoe mẽ lăng nhăng làm sao có thể vươn tới tầm cao đó được?

 

Họa sĩ Michenlangelo cho rằng: Nghệ thuật cao hay thấp phụ thuộc vào độ khó của nguyên liệu. Theo đó điêu khắc đắp tuyết sớm thành tối hủy không thể nào vĩ đại bằng điêu khắc cầm búa đục đá nảy ra chan chát, khi đã hoàn thành đứng ngoài sương gió cả ngàn năm. Vậy thì mấy anh chàng chơi thơ có mấy câu vần vèo kia là nghệ thuật khó hay dễ? Trời ơi không thể khó vì nhà thơ nhiều như mưa, tuổi già rệu rã bỏm bẻm vẫn nặn bóp được mấy chục bài thơ đóng thành tập là thường!

 

Cái gì nhiều không thể được bảo tồn như động vật quí hiếm. Việc đông như mưa rơi hay ruồi nhặng làm thơ ở ta chứng tỏ hào hùng một điều: người Việt rất lười nhác, thích làm việc dễ, thích ham vui, rồi háo danh nhanh chóng nhẹ nhàng. Lương tri của con người xuất phát từ tri thức. Nếu tri thức thấp thì không cách gì lương tri cao. Có phương ngôn “Diện bất sầu, tâm bất quảng”, một người nếu không có diện mạo suy tư, thì tâm hồn họ nông choèn và nhỏ bé. Thử hỏi, cả triệu nhà thơ kia dễ dàng làm thơ và đòi leo lên đỉnh cao danh vọng với bằng khen và giải thưởng, liệu có phải một công việc có ưu tư và khó khăn? Hay với việc tí tởn đó lương tri của họ chỉ là thứ “tâm bất quảng”?

 

Phải nói lương tâm và nhân cách của nhà thơ trên bình diện phổ quát rất đáng báo động. Đấy cái câu lạc bộ sáng tác kia đã trao giải thưởng cho các hội viên theo lối “ăn bánh trả tiền” – là ai nộp tiền nhiều thì được giải cao, không cần xét đến chất lượng thơ. Không hiểu cái cách vui chơi lĩnh giải này có khác gì mấy chị em buôn son phấn? Có nhiều người nói: cách nhập nhòe đồng thau lẫn lộn này sẽ trộn thơ là lúa với rác. Không hẳn! Việc nhập nhòe tháu cáy kẻ sáng tác, người yêu thơ là cách cố tình của nhiều nhà thơ đã có danh. Tại sao? Vì họ muốn tạo ra ảo tưởng ở Việt Nam còn có nhiều người yêu thơ lắm, đó chính là mảnh đất “cầu” cho họ “cung” thơ.

 

Việc vỡ trận của CLB sáng tác thơ này làm cho mọi người liên tưởng đến sự “đồng dạng phối cảnh” của các cấp thơ ở Việt Nam: nào trắng trợn ra giá, móc ngoặc, đánh vào lòng hám danh nông nổi, tầm vóc ẻo lả thiếu trí tuệ và lương tâm, ham vui cấu kết bầy đàn để chiếm diễn đàn, rồi leo lên đỉnh cao của giải bằng cầu thang tiền nhiều giải cao, tiền ít giải thấp…

 

Những điều tôi nói đây không hiểu có chỗ nào quá không, hay tôi chưa nói được một phần trăm sự thật về số lượng nhà thơ đông như mưa rơi ở Việt Nam? Đã là mưa, thì hạt rơi xuống giếng hạt vào vườn hoa, đằng này các hạt mưa thơ Việt cứ nhằm chỗ xôi thịt, ghế cao, giải lớn mà mưa xuống. Than ôi một khi xôi, thịt, ghế và giải thắng thế thì làm gì còn có chỗ cho nghệ thuật muốn hát dù chỉ một câu hò trong vắt?!

 

NHĐ   13/08/2013

  Bài được Bảo Chân Trịnh trinhbaochan@gmail.com  gởi đến Vô Ngã

Share this:

Like this:

This entry was posted on Tháng Tám 13, 2013 at 1:20 chiều and is filed under Báo chí, Chuyên trang Nguyễn Hoàng Đức, Lý luận phê bình. Bạn có thể theo dõi phản hồi của bài này với dòng phản hồi RSS 2.0. Bạn có thể gửi phản hồi, hoặc trackback từ trang web của bạn.

4 phản hồi tới “CLB SÁNG TÁC THƠ CHUI, BÀI XÌ CUỐI CÙNG CỦA NHÂN CÁCH NỀN THƠ”

  1. doanhhoangduc nói:
    Tháng Tám 13, 2013 lúc 11:57 chiều | Trả lời

    Bài viết trên là sự thật trăm phần trăm, cách diễn đạt của tác giả là đúng mực nhưng số người cho lọt tai thì hơi bị ít, bởi vì cả xã hội đang lên đồng , nghe thấy tiếng đàn, tiếng mõ, ngửi thấy mùi hương là cái đầu muốn ngoáy tít. Mùi hương là danh vọng, là giải thưởng, là tập thơ mới in… và cứ thế lên đồng Buồn ở chỗ người tán thưởng rất đông., có ai đó chê bai như NGuyễn Hoàng Đức có khi còn bị ném đá. Hỡi những con người còn liêm sỉ, một xã hội đẹp hay xấu nó phụ thuộc vào tỷ lệ nhiều hay ít hạng người vô liêm sỉ

  2. Cao Thành Sơn nói:
    Tháng Tám 14, 2013 lúc 12:05 sáng | Trả lời Tôi đã 60 tuổi, cũng thỉnh thoảng cao hứng làm một vài bài thơ, nhưng chưa xuất bản tập thơ nào. Nhưng cách phỉ báng những người già về hưu như Nguyễn Hoàng Đức, tôi không thể chấp nhận được. Từ cách viết mạt sát theo kiểu ví các cụ :”như mưa rơi hay ruồi nhặng làm thơ..”, thật ra tôi không hiểu Đức thuộc hạng người nào? Tiêu chí của người cao tuổi là sống vui, sống khỏe. Vậy thì các cụ muốn làm gì vào lúc tàn hơi lực kiệt, đó là quyền của các cụ, vì nó chỉ làm cho cuộc sống thêm đẹp, thêm vui, không hại đến ai. Có hại chăng là hại đến những kẻ sống bám vào nghề làm thơ như một cứu cánh, nay mất miếng cơm do thơ nhiều không bán được, tức quá thành ra nói bậy. Việc nào ra việc nấy, kẻ làm sai sẽ bị pháp luật trừng trị, không được vơ đũa cả nắm như Nguyến Hoàng Đức.
  3. Thăng Du nói:
    Tháng Tám 14, 2013 lúc 12:30 sáng | Trả lời Thưa ông Cao Thành Sơn, tôi (U 63) cũng thuốc thế hệ cỏa ông. Việc những người già làm thơ để mua vui trước khi về với cát bụi thì cũng tốt thôi. Nhưng rầm rộ đến mức lập thành vô vàn CLB khắp cả nước với cả hàng tiệu bài thơ cùng cả tấn câu chữ đọc một lần rối quên, rồi vứt thì thật là chả nên chút nào ông ạ. Nhất là giữa lúc vận nướcđang lâm nguy và nhân tình thế thái đảo điên, đạo đức suy vi như thế này. Chắc ông cũng thấy hàng ngày, hàng giờ những trái ngang, và sự vô cảm của đa số người đời, trong đó có thế hệ chúng ta. Bài viết của Nguyễn Hoàng Đức không hề có ý xúc phạm một ai, mà sâu xa trong đó ông ấy nói lên cái hậu họa đã trở thành vấn nạn từ cái sự “thơ” tràn lan vô bổ, chính là cái suy vi đang hiện hữu của một nền đạo đức và văn hóa. Thưa ông.
  4. Anhbasam Điểm Tin thứ Tư, 14-08-2013 | doithoaionline nói:
    Tháng Tám 14, 2013 lúc 1:10 sáng | Trả lời […] cứu khoa học và nghiên cứu nhân văn (kỳ 1 & 2) (Da Màu). – Nguyễn Hoàng Đức: CLB SÁNG TÁC THƠ CHUI, BÀI XÌ CUỐI CÙNG CỦA NHÂN CÁCH NỀN THƠ (Bà Đầm Xòe). – BÙI NGỌC TẤN ĐỐI THOẠI VỚI CÁC SINH VIÊN NGHỆ THUẬT […]
  5. Hoành Sơn Nhất Đái nói:
    Tháng Tám 14, 2013 lúc 1:28 sáng | Trả lời

    Trong một comment về bài CN anh hùng trong văn chương của Nguyễn Hoàng Đức, bạn Ba Đồn viết rất hay: “Nhân chuyện Nguyễn Hoàng Đức mô tả con lợn và con bò Ấn Độ cãi nhau, xin kể chuyện con gà và con vịt Quảng Ngãi cãi nhau:
    – Ông cũng làm thơ dở, tui cũng làm thơ dở, sao Trần Mạnh Hảo, Nguyễn Hoàng Đức nói tui là á Thanh Thảo, Thanh Thảo 2, chứ không nói ông là á Phạm Đương, Phạm Đương 2.
    – Tại họ mới phát hiện 50% vấn đề
    – Thứ hai, họ nói ông chạy giải rồi kèm trẻ em là tui, sao không nói tui chạy giải, rồi kèm người lớn là ông!
    – Câu trả lời cũng y như trả lời câu hỏi 1.
    – Thứ ba, họ nói ông bày tui đứng trược bàn thờ quan trên, kêu “cặc”, ông thuyết minh tui khôn chứ không phải dốt để được quan trên gả con gái, bố trí cho chức quan, chứ sao họ không đặt vấn đề ngược lại, tui bày ông kêu “cặc” và diễn tiến giống như ông bày tui?
    – Câu trả lời cũng không khác 2 câu trên!
    – “Tôi mơ cứt ngập nhà ông- Mai giàu ông trả hai mươi phần trăm!”
    – Mày đúng là một anh hùng!”
    Tôi thấy các giải thưởng HNV cho Trường ca chân đất, Giờ thứ 25, Đa cực& đĩ điếm…cũng nghiệp dư lắm, cũng háo danh lắm, chả khác gì các câu lạc bộ ruồi nhặng mọc lên khắp đất nước.
    Trân trọng nhà phê bình Nguyễn Hoàng Đức và nhà văn Phạm Thành đập tan cái thành trì giả dối, hợm hĩnh, háo danh, bốc phéc đang làm nhiễu loạn xã hội.

  6. Lao Động Là Vinh Quang nói:
    Tháng Tám 14, 2013 lúc 1:35 sáng | Trả lời

    Nhà triết học số 1 châu Á Nguyễn Hoàng Đức ơi, ông hỏi: “Có phải chính vì không được kính trọng mới rủ rê nhau bệ tí thơ có ấn giải về để trộ bà con làng xóm?!” Bạn Ba Đồn đã giả nhời bằng bi hài kịch ngắn gọn sau:
    Thí sinh rón rén đi “chân đất” vào “giờ thứ 25″
    giám khảo tưởng chuột gián gì quấy không cho ngủ
    bèn lấy khúc xương trâu gặm dở hồi chiều
    quăng cho chúng nó tha đi đâu thì tha
    khỏi đinh tai nhức óc vì tiếng kêu chít chít
    nhưng chúng chưa buông tha
    những con chuột ăn khúc xương trâu sướng quá hè nhau ní nuận
    giám khảo mớ ngủ quăng tiếp miếng “nạc” gần cái phao câu
    và mắng đi đi, “đa cực và điểm đến”
    ní ní nuận nuận, ní nuận nồn
    bầy chuột nháo nhác giữa “sóng & khoảng lặng”
    (Ghi chú: Trường ca chân đất của Thum Thủm; Giờ thứ 25 của Pê Đê; Đa cực đĩ điếm của Văng Chum; Sóng & khoảng lặng của Từ Quất Hèo)
    Trách CLB nghiệp dư một, trách CLB HNV mười!

“Đưa Trung Quốc ra tòa án quốc tế là giải pháp cuối cùng” – TT

13 Th5

“Đưa Trung Quốc ra tòa án quốc tế là giải pháp cuối cùng”

 
TTO – Mới đây, Ngoại trưởng Philippines Albert del Rosario tuyên bố việc kiện những hành vi xâm phạm của Trung Quốc tại biển Đông ra tòa án trọng tài quốc tế là “giải pháp cuối cùng”.

Ngoại trưởng Philippines Albert del Rosario – Ảnh: Daily Inquirer

>> Lãnh đạo Đài Loan ra “tối hậu thư 72 giờ” cho Philippines
>> Đài Loan dọa trả đũa Philippines vụ bắn ngư dân

 

Theo báo Daily Inquirer, ông del Rosario cho biết Manila buộc phải áp dụng cơ chế này do Trung Quốc không chịu rút tàu ra khỏi bãi cạn Scarborough nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Philippines.

“Trung Quốc đã chiếm bãi cạn Scarborough và mọi nỗ lực đàm phán của chúng tôi đều không có hiệu quả” – ông del Rosario cho biết. Ông cho biết theo các báo cáo mới nhất, hiện có năm tàu Trung Quốc, gồm bốn tàu hải giám và một tàu tuần tra ngư nghiệp, đang chiếm cứ bãi cạn Scarborough.

Ngoại trưởng Philippines khẳng định Manila luôn mở rộng cánh cửa đàm phán song phương với Trung Quốc. Tuy nhiên ông nhấn mạnh Philippines quyết tâm tìm kiếm sự phân xử thông thông qua Liên Hiệp Quốc.

“Đoàn tàu đã rời nhà ga. Hoặc là Trung Quốc sẽ đi trên đoàn tàu đó, hoặc là họ sẽ không có mặt trên tàu. Phán quyết sẽ được đưa ra cho dù Trung Quốc có mặt ở đó hay không” – ông del Rosario tuyên bố.

Ông del Rosario cũng cho biết tòa án trọng tài theo Công ước Luật biển LHQ (UNCLOS) đã được thành lập ngày 22-4. Một thẩm phán người Sri Lanka được bổ nhiệm làm Chủ tịch Ban hội thẩm và các thẩm phán của Pháp, Đức, Hà Lan và Ba Lan làm thành viên Ban hội thẩm.

Các thẩm phán này đang tự tổ chức và thiết lập những quy định về việc làm thế nào để tiến hành các bước tiếp theo. Họ sẽ xem xét xem liệu tòa án có quyền xét xử vụ tranh chấp này hay không. Dự kiến tiến trình pháp lý này có thể kéo dài từ 2-4 năm.

Theo ông del Rosario, phán quyết của tòa án sẽ không chỉ có lợi cho Philippines. “Với Manila, phán quyết sẽ xác định đâu là lãnh thổ của chúng tôi và quyền khai thác tài nguyên trong vùng đặc quyền kinh tế theo UNCLOS. Với các nước khác, phán quyết sẽ giúp ngăn chặn mối đe dọa đối với tự do hàng hải” – ông del Rosario cho biết.

NGUYỆT PHƯƠNG

THẾ VÕ CUỐI CÙNG

1 Th5

THẾ VÕ CUỐI CÙNG

Kha Tiệm Ly

 

Trong khí thế sụt sôi của Nam Bộ kháng chiến, thì tại vàm Bảo Định ghe thuyền của dân thương hồ tứ xứ vẫn đổ về tấp nập kẻ xuống người lên. Trong đám dân tứ chiếng đó, có một lão tuổi khoảng 60 mươi, dáng roi roi, nhanh nhẹn, làn da rắn chắc gió sương. Râu mép và râu cằm làm cho lão thêm phần quắc thước. Lão vận áo bà ba, quần đáy nem, nên không giấu được dáng quê mùa.

 

Không ai để ý đến lão, biết lão; duy có Mụ Tám, chủ quán rượu xập xệ bên kia Cầu Quây, thoạt gặp lão đã nhận ra ngay. Mụ mừng rỡ, vừa thân tình , vừa tôn kính: 

– Trần sư phụ! Lâu rồi không gặp! May mắn quá!

 

Mụ nhìn quanh rồi nói vừa đủ nghe:

 

– Hôm nay mụ già vô duyên nầy mời sư phụ đến tệ quán dùng chén rượu, chẳng hay ý sư phụ thế nào?

 

Là người tinh ý,  Trần sư phụ đoán biết Mụ Tám có gì đó muốn nói với mình. Ông đáp nhỏ:

 

– Tôi cũng định đến thăm bà đây.

 

Trần sư phụ trầm tư hớp ngụm rượu suông trong lúc Mụ Tám oang oang phía sau nhà:

 

– Trần sư phụ đợi chút nhé. Món cánh gà chiên nầy là món hợp khẩu vị của Trần sư phụ đây. Trông Trần sư phụ có vẽ gầy gò hơn trước, Trần sư phụ cần phải tẩm bổ thêm mới được!

 

Trần sư phụ lặng lẽ nhếch môi cười, vừa cảm thương vừa cảm thông cho người đàn bà tốt bụng mà có tật nói nhiều nầy. Lát sau Mụ Tám bưng một mâm âm ấp vài món, nghi ngút khói. Trần sư phụ ái ngại:

 

– Bà làm chi hao tốn vậy? Tôi có xứng đáng cho bà tiếp đãi nồng hậu như thế nầy không?

 

Mụ Tám liếc mắt, hờn dỗi:

 

– Sao lại không xứng đáng? Hơn nữa, hôm nay tôi sẽ đối ẩm cùng sư phụ để bù lại những ngày thương nhớ….

 

Trần sư phụ thoáng giật mình, đặt nhẹ chén rượu xuống. Mụ Tám biết mình lỡ lời nên giả lả:

 

– Không không! Ý tôi nói chỉ một tiệc rượu nhỏ thôi mà. Hao tốn có là bao nếu để đãi một người khí phách, vũ dũng như Trần sư phụ đây.

 

Trần sư phụ nhếch môi:

 

– Khí phách, vũ dũng? Nếu bà nói “hữu dõng vô mưu, vô trí” thì tôi đỡ thẹn hơn.

 

–  Sư phụ đừng nói vậy mà!  Người ta nói : “Họa hổ họa bì nan họa cốt”, Ai mà đo được lòng người?

 

Mụ Tám nhỏ giọng:

 

– Võ công sư phụ siêu phàm, nên có một đồ đệ thiên hạ vô địch! Cũng nhờ võ công sư phụ truyền cho mà từ một tên đội quèn, một bước đã được thăng lên Cai Tổng, và được sự tin cậy tuyệt đối của nhà nước Phú Lang Sa.

 

Trần sư phụ buồn rầu:

 

– Tôi biết hết rồi bà à! Tôi thật đau xót…

 

Hai người im lặng. Mụ Tám có vẻ như ân hận vì trót lỡ lời, còn Trần sư phụ thì miên man nghĩ về đứa học trò thương yêu mà mình đã tận tâm tận lực đào luyện. Ông cứ ngỡ nó sẽ đem sở học cùa mình mà cứu khổn phò nguy, giúp ích cho làng cho nước như lời thề trước linh vị của đấng tổ sư; nào ngờ nó lại đem sở học ấy mà làm tay sai cho quân cướp nước, đàn áp, bắt bớ những người đã xả thân cho dân tộc, quê hương. 

Mụ Tám châm rượu cho Trần sư phụ, rồi tự mình cạn một chén., giọng cứng cỏi, dứt khoát:

 

– Hay là sư phụ trừng trị đứa phản đồ ấy là xong chuyện! 

Trần sư phụ trân trân nhìn mụ Tám. Trước mặt ông giờ không phải là mụ hàng quán đa sự, mà là một người kiên quyết khác thường. Mụ bậm môi:

 

– Tôi sẽ dụ hắn đến đây uống rượu rồi Trần sư phụ cho hắn một chiêu là xong.

 

Trần sư phụ cười buồn:

 

– Bao nhiêu sở học trong người tôi đã truyền hết cho nó. Trước kia tôi còn linh lợi, song đấu với nó chưa chắc chiếm phần thắng; huống chi nay gân cốt không còn nữa!

 

Mụ Tám lắc đầu thất vọng; trách:

 

– Mèo dạy cọp còn chừa thế leo cây, sao sư phụ lại khù khờ đến thế?

 

– Nếu mọi người đều dạy học trò mình mà chừa lại một ngón nghề, thì chỉ vài thế hệ sau, môn phái ấy chỉ còn là hư danh mà thôi.

 

Mụ Tám nhìn quanh rồi thì thào bên tai Trần sư phụ:

 

– Hay là… tôi cho thuốc độc vào rượu của hắn?

 

– Bà không sợ quán bà tan nát, và bản thân bà cũng khó thoát tội chết hay sao?

 

Mụ Tám cười mũi:

 

– Hứ! Thoát cái thân nô lệ nhục nhằn nầy mới là đáng kể, chứ có sá gì cái mái lá xiêu vẹo nầy?

 

Trần sư phụ vụt cười lớn:

 

– Hay cho lời nói của nữ lưu hào kiệt! Trần Can nầy nghe như cởi mở tấm lòng. Trong đời Can có một hồng nhan tri kỉ như em thì cuộc sống nầy không vô nghĩa nữa rồi!

 

Bèn rót tràn rượu:

 

– Thật sảng khoái! Can kính em một chén!

 

Nói xong uống cạn. Mụ Tám chúm chím cười. Hai má người đàn bà luống tuổi ửng hồng lên. Rượu luôn tràn chén như nụ cười không tắt trên đôi môi đẹp như hoa nở trọn về chiều:

 

– Uống đi Trần sư phụ! Không, Trần huynh! Mọi việc sẽ liệu sau.

 

Ngoài trời mưa chưa dứt hột; trong quán, rượu cạn lại châm đầy. Hai khách giang hồ chén thù chén tạc rôm rả tiếng lại lời qua. Đến xế chiều, Trần sư phụ cáo biệt:

 

– Ta có hẹn rồi. Cám ơn hiền muội buổi tiệc hôm nay.

 

Mụ Tám có vẻ không hài lòng:

 

– Trần huynh lại khách khí nữa rồi! Từ đây muội không muốn nghe tiếng “cám ơn” xa lạ đó nữa!

 

Rồi nhìn ra ngoài, đoạn rời ghế, ái ngại tiếp:

 

– Muội không dám làm lỡ công việc của huynh. Nhưng trời chưa dứt hột; huynh lấy cây dù nầy che đỡ.

 

Ra khỏi quán không xa, Trấn sư phụ, bỗng khựng lại vì tiếng nói chói vào tai:

 

– Sư phụ! Đệ tử chờ thầy đã lâu!

 

Trần sư phụ quay lại. Trước mặt ông là một thanh niên vạm vỡ. Hắn ở trần, mặc quần đùi, khoe những bắp thịt cuồn cuộn từ ngực tới bắp chân; trên vai hắn vác một thanh đao sáng loáng. Trần sư phụ cả giận, trợn mắt nhìn đứa phản đồ:

 

– Ai là sư phụ của ngươi?

 

Hắn cười to:

 

– Sư phụ không nhìn cũng chẳng sao! Vậy Hoàng Nhất Đao nầy cũng không dám làm mất thì giờ của sư phụ nữa: Rằng, từ xưa đến nay các vị võ sư khi truyền nghề cho đồ đệ, họ luôn chừa trong người một chiêu bí hiểm để phòng thân. Mà Hoàng Nhất Đao nầy lại không muốn có kẻ hơn mình! Bởi vậy nay nó muốn sư phụ truyền lại cho nó chiêu cuối cùng để nó nở mặt nở mày với thiên hạ, và Trần môn phái cũng có chút thơm lây!

 

– Hừ! Rõ là giọng điệu của phường vô lại. Nếu ta không theo ý ngươi thì sao?

 

Hoàng Nhất Đao hạ thanh đao trước mặt mình, thổi phù phù từ lưỡi đến chuôi:

 

– Đồ đệ ngu dốt nên đành phải hỏi ý kiến của bảo đao nầy!

 

Trần sư phụ thừa biết, nếu theo hay không theo lời yêu cầu của tên phản đồ, thì sinh mạng ông hôm nay cũng phải kết liễu dưới tay hắn tại đây. Nhưng khổ nỗi, vì kì vọng vào hắn mà bao tinh hoa võ học của môn phái Trần Can ông đã truyền sạch cho hắn. Giờ nầy, trước hắn, ông chưa phải là đối thủ nữa là! Nhớ lời Mụ Tám: “ Mèo dạy hổ còn chừa thế leo cây…” mà ông tự giận cho mình. Trong lúc tấn thối lưỡng nan; chợt ông nghiêm nghị bảo:

 

– Mi quả là đứa thông minh! Nhưng nếu ta truyền cho ngươi, thì ngươi phải hứa, từ nay ngươi phải để yên cho ta.

 

Hoàng Nhất Đao cười lớn:

 

– Tốt! Ta hứa! Ta hứa sẽ không bao giờ cho ông còn dịp bận tâm nữa! Ha ha!…

 

Trần sư phụ nén giận vì câu “không bao giờ còn dịp bận tâm” đầy ác ý. Ông cười gằn:

 

– Mi là kẻ tráo mồm tráo miệng. Mi không thề, ta không tin.

 

– Lắm chuyện! Thề bằng cách nào?

 

Trần sư phụ thư thả xếp dù lại:

 

– Ngươi chặt cây dù mà thề rằng, nếu ngươi nuốt lời, ngươi sẽ như cây dù nầy! Và sau đó ta và ngươi không ai nợ ai.

 

Tên phản đồ hơi bất bình, lớn tiếng

 

– Trẻ con! Đặt dù xuống mau!

 

Dù vừa đăt xuống, Bảo đao vung lên. “Phập!”. Dù đứt ngọt! Liền sau đó tên phản đồ “Á!” một tiếng đau đớn. Bảo đao rớt “choảng!”. Hai tay hắn ôm bụng, máu từ đấy phụt ra có vòi, bắn ướt cả áo Trần sư phụ! Thì ra lúc lưỡi đao vừa “phập” xuống. Nhanh như chớp, Trần sư phụ đã thuận tay cầm cán dù đâm vào bụng hắn: Hàng chục “kèo dù” bị tiện đứt ngọt, nhọn như những mũi tên xuyên suốt thấu qua lưng hắn. Hăn nhăn nhó chỉ vào Trần sư phụ:

 

– Ngươi… ngươi… sử dụng chiêu gì thế?

 

Trần sư phụ chưa kịp trả lời, thì tiếng Mụ Tám đay nghiến bên sau:

 

– Là chiêu “ĐỒ ĐỆ PHẢN SƯ”  (Trò phàn thầy) đó!

 

Hoàng Nhất Đao căm hận nhìn hai người. Máu từ họng trào ra, ngã phịch xuống!

 

Trần sư phụ nhìn mụ Tám với tay nải trên lưng; hỏi:

 

– Sao hiền muội lại đến đây?

 

– Giờ mà còn hỏi câu ấy để chờ bọn mã tà tới hay sao? Hãy theo em!

 

Rồi vội kéo tay Trần sư phụ. Hai người cùng chạy về hướng Cầu Vĩ. Mất hút sau mấy lùm cây.

 

 

KHA TIỆM LY

Bút tích “cực hiếm” của các vị vua cuối cùng triều Nguyễn – GDVN

14 Th4

Bút tích “cực hiếm” của các vị vua cuối cùng triều Nguyễn

Chủ nhật 14/04/2013 07:18
 
(GDVN) – Đó chính là bút tích ngự phê của các vị vua triều đại quân chủ cuối cùng cai trị Việt Nam với 10 vị vua của vương triều Nguyễn: Gia Long, Minh Mạng, Tự Đức, Thành Thái…
 Các châu bản lưu giữ được bút tích quý hiếm của 10 vị vua triều Nguyễn với đầy đủ những bút ký phê duyệt cho tới vị hoàng đế cuối cùng Bảo Đại giã từ ngai vàng quyền lực, chấm dứt hoàn toàn chế độ quân chủ chuyên chế kéo dài hàng ngàn năm ở Việt Nam Trong ảnh là bút tích vua Gia Long, người có công đầu sáng lập ra vương triều Nguyễn, lên ngôi năm 1802 đến khi băng hà vào năm 1820, 18 năm trị vì. Vị vua khét tiếng Nguyễn Ánh, lên ngôi hoàng đế lấy niên hiệu là Gia Long là từ được ghép lại của từ Gia là từ mảnh đất (Gia Định) và Long là từ kinh thành (Thăng Long) là vị vua chuyên quyền, quyết liệt, tàn khốc. Nội dung bản tấu: “Ngự y phó viện Thái y Đoàn Văn Hòa khải về thang Bát vị hoàn và thang Lý trung”. Châu phê: “Chú ý thêm, kính cẩn, chuyên sức vào công việc cốt sao cho khỏi bệnh”.


Trong ảnh là bút tích của vua Thiệu Trị với nội dung “Bộ binh phúc về việc tuyển chọn voi” ngày 23 tháng 7 năm Thiệu Trị thứ 7 (1847). Châu phê: “Chọn voi ngự, điều cốt yếu là như thớt voi Thái Bình, trang nghiêm, giỏi dang, thuần lương, khỏe là được”. Với bút phê của Vua Thiệu Trị, dễ thấy sự điều hành của vị vua này mềm dẻo hơn người tiền nhiệm là Vua Minh Mệnh.
Vua Thành Thái 19 năm trị vì (1889-1907) được coi là vị vua cấp tiến đầu tiên trong lịch sử Việt Nam. Ông mặc đồ tây, để tóc ngắn, nói tiếng Pháp và đặt mua báo tiếng nước ngoài. Ông thu nhận những nét văn hóa tinh hoa phương Tây nhưng vẫn giữ lòng yêu nước nhiệt huyết. Trong ảnh là bút tích vua Thành Thái. Nội dung bản tấu: “Bộ Lễ tâu về sĩ số học sinh trường Quốc Tử Giám”. Châu phê: Nên tự cho trường đó kiểm tra họ tên cùng lực học của bọn học sinh ấy hơn kém thế nào. chia thứ bậc kê khai ngự lãm”
Bút tích vua Bảo Đại. Nội dung bản tấu: “Bộ Lễ nghi Công tác đề nghị bác đơn của Mục sư IRWIN có liên quan đến Hoàng Trọng Vân”. Châu phê: “Demande rejettee”  (bác đơn)
Châu bản Triều Nguyễn chính llà một kho tàng các văn kiện hành chính, sự nghiệp do đích thân các vị vua của triều đại nhà Nguyễn phê ký duyệt về những chủ đề: kinh tế, chính trị, văn hóa, tư tưởng, phong tục tập quán, giáo dục, đối nội, đối ngoại…


Bút tích vua Minh Mệnh. Nội dung bản tấu: “Trấn thủ trấn Nghệ An Trương Văn Minh tâu báo cáo tình hình trộm cướp trong hạt”. Châu phê: “Làm đúng, nên cố sức gắng làm để xứng sự ủy nhiệm. Truyền bộ Binh truyển chỉ cho Nguyễn Văn Hiếu ở trấn Thanh Hóa định kỳ hỗi tiễu sao cho một trận quét sạch sào huyệt, bắt được tên cầm đầu để nhân dân đều được an nghiệp. Khâm thử”.
Bút tích vua Thành Thái. Nội dung bản tấu: “Phủ Tôn nhân tấu về việc chọn Phò mã cho Công chúa”. Châu phê: “Đáng giận cho Nguyễn Sắc đã nói rõ, nên chiếu theo thực hiện, sao lại phiền phức như vậy”.
Bút tích của vua Tự Đức. Nội dung bản tấu: “Phủ Thừa Thiên tấu việc làm lễ cầu mưa.  Châu phê: “Đền nào vốn linh ứng sao không đến đó cầu đảo để mau hiệu nghiệm. Vùng Quảng Trị đã được linh ứng, tại sao trong Kinh lại không. Trẫm thật hổ thẹn vì ngươi”. Vua Tự Đức có 36 năm trị vì đất nước (1847-1883). Qua chữ son của Vua Tự Đức người ta thấy vua phê dài chẳng kém lời tấu. Điều này cho thấy vua Tự Đức rất quan tâm đến tình hình chính sự và có cái nhìn toàn cảnh về đất nước.

 
 
Hoàng Lâm
%d bloggers like this: