Tag Archives: Dân chúng

Cựu lãnh đạo Cộng sản Hungary ra tòa vì tội đàn áp dân chúng – RFI

19 Th3

 

Cựu lãnh đạo Hungary Bela Biszku

Cựu lãnh đạo Hungary Bela Biszku

REUTERS/Laszlo Balogh

25 năm sau ngày chế độ cộng sản sụp đổ, phiên tòa xét xử một cựu lãnh đạo đảng Cộng sản Hungary mở ra vào ngày 18/03/2014. Bela Biszku trả lời về vai trò của ông, với tư cách là bộ trưởng nội vụ, trong cuộc đàn áp phong trào nổi dậy chống Liên Xô can thiệp vào mùa thu năm 1956.

 

Bela Biszku bị tố cáo “tham gia tích cực” vào hai vụ nổ súng sát hại gần 50 người biểu tình vào tháng 12 năm 1956 và bị truy tố vào tháng 10 năm 2013 với tội danh “phạm tội ác chiến tranh”.

Bela Biszku là cựu lãnh đạo đảng cộng sản Hungary đầu tiên bị bắt và bị truy tố vì phạm tội ác chiến tranh từ khi quốc gia Đông Âu này được tự do vào 1990.

Nhân vật mà công tố viên mô tả là “ thành viên ban lãnh đạo chủ chốt của đảng” có nguy cơ lãnh án tù chung thân.

Bela Biszku bị buộc tội “chủ mưu, chủ động tham gia gây tội ác chiến tranh. Với chức vụ bộ trưởng nội vụ, ông đã bao che cho các hành động trả thù những người tham gia khởi nghĩa chống Liên Xô.

Phong trào khởi nghĩa bắt đầu vào ngày 23/06/1956 tại Budapest, bị đàn áp trong biển máu ngày 04/11 khi Liên Xô đưa chiến xa sang Hungary. Chiến dịch đàn áp đã làm 2000 người chết. Chế độ thân Nga đã mở chiến dịch trả thù tiếp theo đó, hành quyết hơn 300 người và bắt giam 20.000 người.

Hơn 200.000 dân Hungary phải chạy sang nước ngoài lánh nạn.

Quảng Ngãi: Giấc mơ hiệu ứng đám đông dân chúng – VOA

6 Th11

Quảng Ngãi: Giấc mơ hiệu ứng đám đông dân chúng

 
 
Chính quyền địa phương bị tố cáo triển khai dự án nạo vét, cho doanh nghiệp nước ngoài khai thác cát ở khu vực Cửa Đại sông Trà Khúc gây sạt lở nghiêm trọng, làm ảnh hưởng đến an cư và sinh kế của dân.Chính quyền địa phương bị tố cáo triển khai dự án nạo vét, cho doanh nghiệp nước ngoài khai thác cát ở khu vực Cửa Đại sông Trà Khúc gây sạt lở nghiêm trọng, làm ảnh hưởng đến an cư và sinh kế của dân.
x
Chính quyền địa phương bị tố cáo triển khai dự án nạo vét, cho doanh nghiệp nước ngoài khai thác cát ở khu vực Cửa Đại sông Trà Khúc gây sạt lở nghiêm trọng, làm ảnh hưởng đến an cư và sinh kế của dân.

Chính quyền địa phương bị tố cáo triển khai dự án nạo vét, cho doanh nghiệp nước ngoài khai thác cát ở khu vực Cửa Đại sông Trà Khúc gây sạt lở nghiêm trọng, làm ảnh hưởng đến an cư và sinh kế của dân.

CỠ CHỮ +

04.11.2013

Lời hứa

Trong một hành động hy hữu tính từ cuộc “nổi dậy” của nông dân Thái Bình vào năm 1997, chính quyền tỉnh Quảng Ngãi đã quyết định thỏa mãn gần như toàn bộ yêu sách của ngư dân huyện Tư Nghĩa thuộc địa phương này.

Một quan chức huyện Tư Nghĩa đã chính thức thông báo sẽ hỗ trợ 125 tàu cá của ngư dân xã Nghĩa An và Nghĩa Phú bị ảnh hưởng với tổng số tiền hơn 2,5 tỉ đồng. Riêng 583 ngư dân đi trên các tàu cá không ra khơi được vì luồng lạch bị bồi lấp, mỗi ngư dân được hỗ trợ 2 triệu đồng.

Đáng ngạc nhiên là giữ lời hứa của mình, chỉ sau 4 ngày từ thời điểm cuộc biểu tình của ngư dân nổ ra, chính quyền địa phương bắt đầu chi trả tiền hỗ trợ cho các chủ tàu cá và ngư dân.

Chiếc tàu đánh cá đầu tiên trong tổng số trên 200 tàu ngư dân bị mắc kẹt cũng đã ra tới biển sau nhiều ngày bị ngáng đường do nạn bồi lấp cửa sông – hậu quả của việc nạo vét, tận thu cát nhiễm mặn của hai doanh nghiệp khai thác cát tại đây.

Có thể ghi nhận, đây là lần hiếm hoi một chính quyền địa phương ở Việt Nam không nuốt lời.
 
Từ chức

Một bài tường thuật của báo Thanh Niên cho biết “vụ Quảng Ngãi” bắt đầu từ chuyện hút cát để khai thông cửa biển và tận thu số cát nhiễm mặn tại sông Trà Khúc.

Theo giấy phép mà tỉnh Quảng Ngãi cấp cho hai doanh nghiệp khai thác cát tại cửa sông này, sẽ có khoảng 40 triệu mét khối cát được “tận thu” để xuất khẩu. Cửa sông Trà Khúc cũng sẽ được khơi thông, tạo điều kiện để tàu bè của ngư dân ra vào dễ dàng.

Thế nhưng, mới khai thác khoảng 3 triệu mét khối, mối an nguy của làng chài nơi cuối sông Trà bắt đầu xuất hiện. Hàng chục ao tôm của nông dân bị sóng đánh sập, cuốn luôn ra biển. Sóng cũng đã lan đến làng chài Nghĩa An, những cây dương giữ làng có tuổi đời 30-40 năm bắt đầu bật gốc. Hàng trăm tàu thuyền không những không được ra vào thông suốt như lời hứa của doanh nghiệp mà còn bị mắc kẹt do cửa sông Trà Khúc đã bị bít hẳn.

Dân đã phản ảnh với tỉnh về thực trạng nguy hại này. Lãnh đạo tỉnh Quảng Ngãi đã tiến hành kiểm tra thực tế và ra quyết định tạm đình chỉ việc khai thác cát từ giữa tháng 9/2013, đồng thời yêu cầu các doanh nghiệp nhanh chóng khắc phục sự cố.

Sự việc cứ tưởng như thế là đã ổn thì đùng một cái, nơi cửa biển cuối sông Trà lại xuất hiện những chiếc sà lan cùng con tàu vận tải đầy khả nghi. Một mất mười ngờ, dân Nghĩa An cho rằng các doanh nghiệp đã bội tín, tiếp tục hút cát. Họ tập hợp nhau kéo lên huyện Tư Nghĩa để phản đối, gây tắc nghẽn quốc lộ 1A trong nhiều giờ liền. Đích thân bí thư tỉnh ủy Quảng Ngãi là Võ Văn Thưởng đã phải cấp tốc đến hiện trường để giải thích, thuyết phục đám đông.

Cuộc đối thoại của lãnh đạo tỉnh Quảng Ngãi với hàng ngàn người dân Nghĩa An ngay sáng hôm sau ngày xảy ra sự cố đã dẫn tới những cam kết của chính quyền với dân. Theo đó, sau 4 ngày, cửa sông Trà sẽ được khơi thông; tiến hành đền bù thiệt hại cho ngư dân do tàu không ra khơi được; yêu cầu doanh nghiệp phải khẩn trương xây bờ kè để chống tái sạt lở; và điều cuối cùng, tỉnh sẽ chấm dứt “tận thu cát nhiễm mặn” nếu như việc nạo vét cửa sông tiếp tục đe dọa làng chài…

Thậm chí, chủ tịch tỉnh này còn cam kết “sẽ từ chức” nếu không thực hiện đúng lời hứa.Thanh Niên cũng là tờ báo thường dành thiện cảm đặc biệt cho ông Võ Văn Thưởng. Cả tờ báo này và ông Thưởng đều có liên quan rất thân thuộc đến hệ thống trung ương Đoàn – vốn được xem là “cánh tay mặt của Đảng”.
 
Một ngàn!

So với quá nhiều hứa hẹn của giới quan chức chính phủ, các bộ ngành được trình diễn trong các kỳ họp quốc hội, họp tổng kết ngành hay họp báo, hiển nhiên tỉnh ủy và chính quyền Quảng Ngãi đã tạo ra một nét dị biệt bằng vào chức trách “đày tớ” mới đây. Lời hứa của họ còn được người dân cho rằng có thể “nghiệm thu” được, lồng trong bối cảnh nhiễu nhương quan trường và mị dân quan chức quá phổ cập như hiện nay.

Câu hỏi còn lại là liệu sự thành tâm của nhà chức trách Quảng Ngãi đã đủ chín để dẫn tới kết quả được xem là khả quan cho bà con ngư dân? Hay còn nguyên do nào khác?Tất nhiên, không thể phủ nhận vài cố gắng của Bí thư Võ Văn Thưởng trong nhiệm vụ “an dân”, sau quá nhiều ví dụ xa dân của chính quyền tỉnh này.

Là một tỉnh thuộc diện nghèo của quốc gia, Quảng Ngãi cho đến nay vẫn chưa tự nhấc mình khỏi danh sách nguy hiểm về mặt bằng thu nhập và mặt bằng dân trí. Địa phương này cũng là nơi mà những nguồn tài nguyên còn sót lại vẫn tiếp tục bị khai thác ồ ạt đến mức cạn kiệt, là một trong những địa phương mà giới quan sát bình luận “ăn cả thịt của mình”.

Đời sống ngày càng khốn khó, hố phân cách thu nhập ngày càng làm cho người dân khó kế sinh nhai và phát sinh bất mãn. Bất mãn sinh ra phản ứng, phản ứng lại bột phát biểu tình. Vụ biểu tình của ngư dân huyện Tư Nghĩa khá giống với những cuộc biểu tình do quá bức bối trong các năm 2010, 2011, 2012 và 2013 của nông dân mất đất ở Bắc Giang, Nam Định, Hưng Yên, Bắc Ninh, Dương Nội…

Tuy nhiên, dấu ấn nổi bật của đám đông Tư Nghĩa là số lượng người biểu tình. Nếu các cuộc tuần hành của nông dân mất đất thông thường chỉ tập hợp được vài ba trăm đến nửa ngàn người, thì con sóng làm tắc nghẽn quốc lộ 1A ở Quảng Ngãi vừa qua đã lên đến hàng ngàn.

Rõ ràng, cuộc biểu tình mang tính quy nạp đó còn vượt hơn nhiều so với điều thường bị xem là “tụ tập đông người” ở Việt Nam. Thậm chí người dân còn bắt giữ 3 công nhân.

Nhưng vì sao đã không xảy ra hành động trấn áp, cô lập hoặc đàn áp của lực lượng cảnh sát Quảng Ngãi – một hiện tượng rất thường thấy ở đất nước của vô số điều luật 258?

Có một mối liên hệ không thể bỏ qua giữa đám đông ở Quảng Ngãi với đám đông biểu tình đòi trả tự do của giáo dân tại Hà Nội vào đầu tháng 10/2013, bên phiên tòa xử án luật sư Lê Quốc Quân. Cuộc biểu tình rất quy củ, ôn hòa nhưng không thiếu quyết tâm của người công giáo đã làm cho chính quyền và công an Hà Nội bất lực. Thay cho hành động cô lập, cách ly và bắt bớ như đối với những cuộc biểu tình chống Trung Quốc hoặc với dân oan mất đất, cảnh sát Hà Nội đã im lặng giữ trật tự không kém thua không khí nghiêm túc của giáo đoàn.

Tuy nhiên, đến phiên tòa xử án Đinh Nhật Uy ở Long An vào cuối tháng 10/2013, tình thế đã khác hẳn. Chỉ vài chục biểu tình viên – một con số không đủ lớn để một lực lượng công an cùng dân phòng gấp vài chục lần có thể dễ dàng trấn áp. Và trấn áp đã thực sự xảy ra. Dù chỉ câu lưu những người bị bắt giữ trong ít tiếng đồng hồ, song hành động tay chân và dùi cui của giới thi hành công vụ lại trở nên nổi tiếng nhất.

Cú ra tay dễ dãi của chính quyền Long An cho phép người biểu tình rút ra một bài học thấm thía: bất cứ cuộc biểu dương nào dưới một trăm người cũng đều có thể bị giải tỏa một cách dễ dàng.
 
Những tiền lệ tiếp nối

Dù từ năm 1992 đến nay, hiến pháp Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam chưa bao giờ được làm rõ nghĩa hơn bởi Luật biểu tình, và đến giờ cũng chưa một cơ quan nào thành tâm nhận ra cần cung cấp thứ quyền tối thiểu đó cho người dân, song suy thoái kinh tế cùng các nhóm lợi ích lộng hành bất chấp vẫn là chất xúc tác mạnh mẽ nhất tạo ra nhiều cuộc biểu tình không theo công thức.

Xã hội Việt Nam đang ở vào giai đoạn mà sức mạnh đám đông được khởi nguồn từ con số, dù chỉ là con số mang tính ô hợp. Khi số người biểu tình chạm mốc một ngàn người hoặc hơn, chính quyền buộc phải e ngại. Những phương án phòng chống biểu tình, bạo động được thiết kế và tập dượt kỹ lưỡng trước đó sẽ khó có tác dụng, cũng chẳng mấy ai đủ can đảm để đưa chế độ cưỡng bức vào thực thi.

Trước đám đông và đặc biệt là một đám đông có yêu sách chính đáng và có sức chịu đựng bền vững, ý chí trấn áp của chính quyền trở nên mệt mỏi hơn.

Hiệu ứng đám đông cũng đã bắt đầu lan tỏa, từ nông thôn miền Bắc vào miền Trung và bắt đầu có tác dụng đối với bà con ngư dân Quảng Ngãi.

Tiền lệ lại tạo ra tiền lệ. Không thể cho rằng những cuộc tuần hành và biểu tình của nông dân và giáo dân ở các vùng nông thôn miền Bắc, đặc biệt là cuộc biểu dương lực lượng của giáo dân Mỹ Yên ở Nghệ An vào tháng 9/2013, đã không có tác động gì đến nhận thức và phương pháp hành động của đám đông biểu tình ở Quảng Ngãi.

Trong tình thế quá khó xử như thế, điều dễ hiểu là chính quyền một số địa phương không muốn để xảy ra xung đột và đổ máu, đặc biệt trong bối cảnh xã hội đang tiềm ẩn nhiều ngòi nổ luôn có thể bùng phát, còn hoàn cảnh đối ngoại cũng không cho phép các chính quyền địa phương dùng luật rừng để qua mặt Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị.

Nhưng trên tất cả các chính quyền địa phương, giới lãnh đạo trung ương không muốn dính dáng vào bất cứ trách nhiệm nào đối với các cuộc biểu tình đông người, nhất là khi chuyện biểu tình sẽ làm xấu hình ảnh của Nhà nước Việt Nam trong con mắt cộng đồng quốc tế, trong đó giấc mơ một cái ghế của Hội đồng nhân quyền Liên hiệp quốc vẫn chưa hoàn toàn tan biến.

Có lẽ đó là một trong những lý do chính để với tư cách là một nhân sự cấp cao của trung ương được “biệt phái về cơ sở”, Bí thư Quảng Ngãi Võ Văn Thưởng đã lần đầu tiên thể hiện một hành động chỉ đạo có ý nghĩa rất tình cảm cho dân chúng và có thể cho cả chính ông.

Riêng với những nhân tố được xem là sáng giá như ông Thưởng, thời gian về cơ sở thường chỉ 2-3 năm. Chỉ vài năm nữa là đến đại hội 12 của Đảng. Vụ Quảng Ngãi chính là cơ hội sáng giá không kém để những người như ông thể hiện sự cống hiến cho nhân dân – nếu quả có cái tâm, hoặc tạo nên tiếng vang trong lòng cấp trên để tiếp tục chinh phục vị thế chính trị cao hơn. Hoặc cả hai…

Sự đan xen phức hợp về tâm lý trong não trạng từ chính thể trung ương xuống các cấp chính quyền địa phương như thế, vô hình trung, sẽ khiến cho tiền lệ về những đám đông biểu tình trở nên dày đặc hơn và còn có thể hiệu quả trong thời gian tới.

Bài viết thể hiện quan điểm của tác giả. Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.  


Phạm Chí Dũng

Phạm Chí Dũng là nhà báo tự do hiện đang sinh sống tại Sài Gòn.

Dân chúng nghĩ gì từ vụ án tử hình Trần Dụ Châu năm 1950 – Bauxite

17 Th10

Dân chúng nghĩ gì từ vụ án tử hình Trần Dụ Châu năm 1950

Người quan sát

Vào tháng 9 của 62 năm trước, ngày 5/9/1950, vụ án tử hình tội phạm tham nhũng Trần Dụ Châu đã gây chấn động chiến khu chống Pháp. Suốt tháng 9 của năm nay, 62 năm sau vụ án Trần Dụ Châu, một vụ án tham nhũng khác đươc bàn đến.

Tờ Công An Nhân Dân số ra ngày 24/08/2005 đăng bài ôn lại vụ án Trần Dụ Châu cho biết, Châu đã lấy cắp của công quỹ một số tiền lớn: 57.959 đồng Việt Nam, 149 đôla Mỹ, các tài sản khác trị giá 143.900 đồng Việt Nam. Giá gạo ở Thái Nguyên – Bắc Cạn năm 1950 là 50 đồng/một kg. Tờ Pháp luật và Xã hội số ra ngày 5/12/2010 bổ sung sự kiện, khi kiểm tra két của Trần Dụ Châu đã thu được một triệu đồng và 25.000 đô la Mỹ.

Tổng cộng số tiền Trần Dụ Châu tham nhũng là gần 1.200.000 đồng và 25.149 đô la Mỹ. Căn cứ giá gạo tại thời điểm tham nhũng, quy theo giá gạo hiện nay, Châu đã tham nhũng tương đương 2,6 tấn gạo, quy theo thời giá hiện nay (15 triệu đồng/tấn) là 45 triệu đồng và 25.149 đô la Mỹ.

Ngày 20/5/1950, Tòa án binh tối cao do Tướng Chu Văn Tấn ngồi ghế chánh án đã xử tử hình Trần Dụ Châu. Trần Dụ Châu đã làm đơn xin Chủ tịch nước ân xá vì ông ta đã có nhiều công lao với kháng chiến, nhưng Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn phê chuẩn án tử hình một cán bộ cách mạng đã có hàm đại tá và đương kim Giám đốc Nha Quân nhu thuộc Bộ Quốc phòng.

Năm nay, 62 năm sau vụ án Trần Dụ Châu, khởi đầu từ tháng 7, kéo dài suốt tháng 8 và tháng 9, kéo qua tháng 10, một vụ án tham nhũng khác được bàn đến trong… “tình đồng chí”, và kết cục không kỷ luật một ai.

Trong vụ án Trần Dụ Châu, chỉ thấy một tay chân là Lê Sỹ Cửu được bàn đến, và ông Cửu cũng nhận án tử hình vắng mặt (vì ốm nặng). Còn trong vụ án lần này, chỉ những thông tin sơ sài trên mạng, người ta cũng hình dung thấy một mạng lưới chằng chịt, như vòi bạch tuộc vươn khắp nơi để hút máu của nhân dân, từ những mảnh đất của nông dân nghèo, đến những tập đoàn kinh tế nhà nước kếch xù, đến những cánh rừng bạt ngàn và cao nguyên thuộc các cứ điểm có vai trò sinh tử trong chiến lược quân sự.

Trong vụ sai lầm cải cách ruộng đất, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã rút khăn chấm nước mắt sụt sùi để nhận những khuyết điểm do mình gây ra. Tổng bí thư (TBT) Nguyễn Phú Trọng cũng bắt chước ông Hồ Chí Minh khóc ngậm ngùi. Nhưng khác nhau căn bản là ở chỗ, ông Hồ Chí Minh đã để những bạn chiến đấu của mình nhận án kỷ luật đảng, còn TBT Trọng thì đưa ra một kịch bản rất “sáng suốt”, là nhận kỷ luật toàn Bộ Chính trị (hòa cả làng), để rồi lại “lãnh đạo” Ban Chấp hành Trung ương cho toàn thể BCT trắng án (!)

Dân tình bàn gì? Không hiểu ông Tổng bí thư có biết không?

Người quan sát xin thu lượm ít dư luận, nhờ trang Bauxit Việt Nam thông tin để TBT có thêm thông tin để xử lý.

Luồng dư luận thứ nhất: Đảng ta nhân ái

Một số đảng viên và cựu chiến binh khen TBT sáng suốt, có tinh thần nhân ái, dám dũng cảm động viên toàn Đảng phê phán một hồi để rồi tha bổng, vừa để thể hiện lòng tin đối với sự tự giác của đảng viên, vừa để giữ được đức “dĩ hòa vi quý” trong Đảng. Sau khi đánh giá cao tính nhân văn của Đảng, nhóm này phân vân: Như vậy thì phải xem lại “tính chiến đấu của Đảng ta”. Đảng ta đã bị tầm thường hóa thành một phường hội mất rồi

Luồng dư luận thứ hai: Đảng ta hữu khuynh

Điều này, không rõ có sự chỉ đạo thống nhất không, nhưng qua các vụ kiểm điểm ở cấp cơ sở đều thấy thể hiện đúng tinh thần “xuê xoa” như thế. Nếu quả vậy, thì lý trí của “Đảng ta” bị cái tình cảm nhân văn lấn át hết rồi. Chứng kiến các vụ kiểm điểm cấp cơ sở, dân tự phát nghĩ như thế, không có thế lực thù địch nào xúi giục. Nhưng nay thấy cả Ban Chấp hành Trung ương cũng “giơ cao… không dám đánh khẽ” như thế, thì Dân cho rằng, kết cục của Nghị quyết 4 sẽ nhanh chóng bị lãng quên trong lịch sử Đảng ta.

Luồng dư luận thứ ba: Đảng ta bất lực

Dân thất vọng về Đảng, cho rằng Đảng đã bất lực. Vụ án này xét về quy mô tham nhũng, mức độ tác hại có tầm vóc ghê gớm, mà vụ án Trần Dụ Châu không thể nào so sánh được. Vụ tham nhũng Trần Dụ Châu chỉ mang tính cá nhân. Vụ án này mang tính tổ chức rất cao, và được chính những người ở vị trí cao nhất trong Đảng “lãnh đạo”. Chính vì thế mà Đảng đã phải xử… tha bổng. Tha bổng không phải vì lợi ích dân tộc, mà vì tránh để “thế lực thù địch lợi dụng”

Luồng dư luận thứ tư: Đảng ta nhúng chàm

Dân nghi ngờ Đảng, cho rằng “các bố” tay nhúng chàm hết rồi, há miệng mắc quai, e nó vạch mặt chỉ tên mình và “các đồng chí… chưa bị lộ” ra thì chết. Nếu quả như vậy, thì ”Đảng ta” đã ở vào hồi nguy kịch lắm rồi. Khi ý kiến này đến tai các vị chấp hành viên, lãnh đạo các tổ chức Đảng cơ sở thì được các đồng chí giải thích “Đây là luận điệu của các “Thế lực thù địch”. Chúng tung dư luận nói xấu Đảng ta, chứ Đảng ta đâu đến nỗi ấy.

Tuy nhiên, khi hỏi dân, thì chẳng ai biết thế lực thù địch ở đâu, nhưng con cái họ cung cấp những thông tin xác thực về việc con cái họ, vừa là bạn học cùng ra trường với con gái một ông nào đấy ngày hôm qua, bỗng nhiên được đặt ngồi trên đầu một tập đoàn kinh tế hạng lớn, bỗng nhiên có quyền sinh sát đống tài sản hàng ngàn tỷ, ngồi trên đầu cả một bộ sậu “Đảng ủy” của cái tập đoàn kếch xù ấy, trong khi đó, nhân viên của ông ta từ chối nhận những bạn học cùng trang lứa của con ông gái xin vào làm chân… “học việc” … “rót nước” cho các thủ trưởng là nhân viên cấp dưới của ông ta. Họ đã trắng trợn nhúng chàm đến mức ấy. Hèn chi, mọi đề xuất kỷ luật chỉ là trò cười cho các “thế lực thù địch”, và lần này bọn chúng (các thế lực thù địch) lại tích lũy thêm sự kiện để nói xấu Đảng ta.

Từ những luồng dư luận thu thập trên đây, Người quan sát xin gợi ý để đồng chí Tổng Bí thư suy nghĩ về những cách nhìn nhận của quần chúng trước quyết định của Ban chấp hành TW dưới sự lãnh đạo của Tổng Bí thư như sau: Đảng ta nhân ái, Đảng ta hữu khuynh, Đảng ta bất lực hay Đảng ta nhúng chàm, hay là Đảng ta là hiện thân của tất cả những thứ đó?

Cả bốn luồng dư luận này đều dẫn đến sự mất tín nhiệm của Đảng trước nhân dân. Biết rằng, với cơ chế hiện nay, thì cử ông khác lên vị trí ấy, cũng sẽ mắc lại đúng những tội như thế, nhưng thà làm cái việc vô công đó vẫn còn giữ được một chút lòng tin mong manh vào sự tồn tại của Đảng.

Nhân thể, cũng nên ôn cố tri tân một chút, xem thái độ của Đảng ta trong vụ án Trần Dụ Châu như thế nào? Cũng là cái đảng ấy thôi, sao bây giờ khác quá.

N.Q.S.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

 

* * *

 

Bài đăng trên Báo Cứu Quốc số ra ngày 25/5/1950

Trần Dụ Châu, nguyên Giám đốc Nha Quân nhu can tội ăn cắp công quỹ làm nhiều điều bỉ ổi đã bị đưa ra trước Tòa án binh tối cao. Ngay ngày hôm sau, tên phản bội quyền lợi nhân dân ấy đã bị bắn để đền tội của y.
Trong tình thế kháng chiến và trong giai đoạn quyết liệt hiện nay, vụ án Trần Dụ Châu có một ý nghĩa lớn lao. Nó làm toàn thể nhân dân bằng lòng và thêm tin tưởng ở chính quyền và đoàn thể nhân dân. Nhân dân đã thấy rõ: Chính quyền và đoàn thể không bao giờ dung túng một cán bộ nào làm bậy, dù cán bộ cao cấp đến đâu đi nữa. Vụ án này còn làm vui lòng tất cả những cán bộ Quân nhu ngay thẳng, chí công vô tư, đã không để Trần Dụ Châu lôi cuốn.
Nó đã cho chính quyền và đoàn thể ta nhiều kinh nghiệm trong việc dùng cán bộ, giáo dục và kiểm soát cán bộ.
Có người e ngại: Chúng ta mở toang vụ án này, công khai vạch rõ nhưng tội lỗi nhơ bẩn của Trần Dụ Châu và bè lũ có thể làm một số dân chúng chê trách, hay kẻ địch bám vào đấy để nói xấu chính quyền, đoàn thể ta. Không! Chúng ta không sợ phê bình và tự phê bình những khuyết điểm của ta. Chúng ta khác bọn phản động và hơn hẳn chúng ở chỗ đó. Đấy là một sự khuyến khích nhân dân thẳng thắn, phê bình những sai lầm của cán bộ, của Chính quyền, đoàn thể vì họ đã hiểu chính quyền, đoàn thể ta là chính quyền, đoàn thể của họ và họ nhất định không tha thứ những kẻ nào đi ngược quyền lợi của họ.
Cái chết nhục nhã của Trần Dụ Châu còn là một lời cảnh cáo những kẻ lén lút đang tính chuyện đục khoét công quỹ của Chính phủ, trục lợi của nhân dân. Tất cả những bọn ấy hãy coi chừng dư luận sắc bén của quần chúng và luật pháp nghiêm khắc của Nhà nước nhân dân!
Chúng ta phải thẳng tay vạch mặt và trừng trị những bọn ấy, những kẻ tham ô, hoang phí, những kẻ mưu sống phè phỡn trên mồ hôi nước mắt người khác, để tiến tới xây dựng một nền tảng chính quyền nhân dân thật vững vàng.
Đây không phải là việc riêng của Chính phủ, của đoàn thể mà đấy là bổn phận của tầng lớp đông đảo quần chúng nhân dân chúng ta”.

C.Q

%d bloggers like this: