Tag Archives: Giải thuởng

XIN CHÚC MỪNG HỘI NHÀ VĂN ĐÃ LÀM ĐƯỢC CÔNG VIỆC RẤT TO LÀ ĐÃ LOẠI ĐƯỢC NHỮNG TÁC PHẨM HAY RA NGOÀI GIẢI THƯỞNG

3 Th2

 

Giải thưởng Hội Nhà văn một nhiệm kỳ nay, năm nào cũng vậy, bao nhiêu điều tiếng thị phi. Mà dư luận xã hội càng ngẫm càng có lý, mặt khác dư luận ngay từ chính nội bộ Ban Chấp hành và các hội đồng Thơ, Văn xuôi, Lý luận phê bình mà ra. Trong đó vẫn còn số ít những người có lương tâm nhưng bị các “đại ca đầu gấu” lấn lướt! Cứ tính lại 5 năm giải thưởng một nhiệm kỳ, mỗi năm số tác phẩm có tín hiệu của tài năng, sáng tạo đều bị lần lượt BCH tìm đủ cách êm dịu để loại ra. Mới tinh đây, mùa giải cuối cùng của nhiệm kỳ VIII cũng không nằm ngoài quy luật tráo trở, đổi trắng thay đen, ném đá giấu tay của tập thể lãnh đạo Hội Nhà văn bởi sự lèo lá, giả dối, không minh bạch. Chúng tôi đi tìm thông tin trên các mạng xã hội, thấy bài này trên FB Lê Anh Hoài với nhiều lời bình tán xôm tụ, mà thao tôi, câu bình xuất sắc là của FB Maria De la Tao “Xin các pác đừng ném đá hội nhà văn nhá vì hội nhà văn đã làm được một việc rất to là đã loại được những tác phẩm văn chương hay ra khỏi giải thưởng. Một tràng vỗ tay.”Khi nhiều FB chán nản đòi giải tán Hội thì FB Pham Tam Hieu BÀN: “Xời ơi. Vướn đề là còn ối người cao tuổi muốn được tặng phiếu Bé Ngoan”.Sang FB Paul Nguyễn Hoàng Đức, có status GIẢI THƯỞNG VĂN HỌC MẶT TRẬN
ĐÃI NGỘ NHỮNG ĐẦU GẤU HẠ CÁNH AN TOÀN là một bài viết mạnh mẽ như sóng thần.Hàng trăm FB đã vào bình luận trong đó FB Lâm Thu Hiền nói: “Khi một giải thưởng danh giá được trao cho một tác phẩm văn học, thơ ca… có giá trị, người nhận nó chắc hẳn sẽ rất vinh dự và hạnh phúc. Trái lại, nếu nó được trao cho một tác phẩm mà khiến nhiều người không tâm phục khẩu phục thì người nhận cũng chẳng vẻ vang, hãnh diện gì. Thậm trí, cái giải thưởng ấy còn làm người nhận bẽ bàng (cố đấm để …ăn xôi) giống như khi bậc phụ huynh cầm tấm giấy khen của con trên tay mà trong bụng vẫn ngậm ngùi biết rằng con mình ‘với chưa tới’, được cái giấy khen hoặc là do mình trong Ban phụ huynh hoặc là do mình chăm sóc cô giáo của con quá “chu đáo”. Xét đến cùng, thì CÁI ĐƯỢC/SỰ ĐƯỢC ấy cũng là chỉ cái “quá khẩu thành tàn”.Bên cạnh FB Sao Mai cũng có ý kiến rất hay :”Sao Mai Nguyễn Thụy Kha …thơ gì mà thô lậu và ngớ ngẩn đến tức cười tội nghiệp . Cho ông ta nhận giải khác nào làm nhục ng ta .”FB Lâm Thu Hiền rất trình độ, hệ thống lại các vấn đề :”Văn thơ là thứ cao quý và tao nhã mà những kẻ cầm cân nảy mực về văn hóa cư xử (tôi chưa tìm ra từ thích đáng) như trong bài viết này và nhiều bài nữa (*) mà tôi đã đọc thì thật là xấu hổ…. ………………………………………………………………………………………………………………(*):
– Tại sao thơ dở, văn nhạt lên ngôi? (Nguyễn Hoàng Đức) – nguồn: Vandanviet.net 25/8/2013
– Sáng tác thơ, làm thơ, sinh hoạt thơ (Nguyễn Hoàng Đức) – nguồn: Bà đầm xoè 17/4/2014
– Thơ dở, văn dở… đang đắt giá (Trần Mạnh Hảo) – nguồn: Nguyễn Tường Thuỵ’s blog 01/8/2013
– “Những lớp sóng ngôn từ” hay những lớp sóng giải thưởng đánh chìm thơ? (Trần Mạnh Hảo) – nguồn: trannhuong.com 04/01/2014
– Trao giải thưởng văn học cho tác phẩm dở là một tội ác (Trần Mạnh Hảo) – nguồn: Bùi Văn Bồng’s blog 14/01/2014
– Từ “hiện tượng” thơ Hoàng Quang Thuận (Nguyễn Hoài Nhơn) – nguồn: trang Trung tâm phát triển Văn hoá-Nghệ thuật 06/10/2012
– Dương Kỳ Anh phù thuỷ bốc thơm thơ Hoàng Quang Thuận- ô danh muôn đời (Đỗ Hoàng) theo vannghecuocsong.com. – nguồn: Bà đầm xoè 19/9/2013
– Nhà văn Y Ban từ chối giải thưởng Hội nhà văn 2012 (Yến Anh) – nguồn: Người lao động Online 19/01/2013
& một số bài nữa mà tôi đọc rải rác trên báo giấy nhưng tôi không nhớ tiêu đề bài báo và tên người viết.”

Những bài viết mở màn trên đã nhận sự chia sẻ tích cực của các websites, blog văn chương trong và ngoài nước. Sự việc chắc chắn không dừng lại o9wr đây mà sẽ còn những đàm tiếu bi hài bất tận về cái sự, nói như ngôn ngữ nhà thơ Trần Mạnh Hảo trong một bài phê bình trước đây là bệnh mù thơ của Hội Nhà văn đã hết thuốc chữa, Hội Nhà văn hè nhau tiễn thi ca lên đoạn đầu đài!

GIẢI THƯỞNG VĂN HỌC MẶT TRẬN
ĐÃI NGỘ NHỮNG ĐẦU GẤU HẠ CÁNH AN TOÀN

Paul Nguyễn Hoàng Đức

Mỗi năm nhìn giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam lại liên tưởng tới hợp tác xã gia công. Thử nhìn, nước ta mỗi đầu sách in ra với 90 triệu dân số chỉ có quanh co khoảng 1000, nếu luộc hết cỡ khoảng dăm nghìn, trong khi đó mỗi đầu sách ở nước Nhật dân số cũng chỉ hơn ta gấp ba lần nhưng ra cả triệu bản, nghĩa là mỗi đầu sách được đón đọc gấp khoảng một nghìn lần nước ta.

Sức đọc phản ánh nền văn học, sức đọc văn học của ta chỉ ngang cấp xã ở Nhật, cho rộng dài đi thì dưới cấp huyện. Cường quốc là khái niệm nước lớn, nhưng người ta vẫn bảo: Nước Mỹ là cường quốc nhưng là tiểu quốc về bóng đá. Có người đã tự nhận nước ta là cường quốc về thơ, vậy thì nước ta còn là cường quốc về nông nghiệp, cường quốc về vứt rác bừa bãi, cường quốc về thiểu năng trí tuệ khi làm dường xong mới đào lên đặt cống.

Và nền văn học dưới cấp huyện trên cấp xã của chúng ta chỉ là một nền văn học nông dân, học, rồi đi bộ đội hay công nhân để được thoát ly, không phải đội mưa gió ngoài đồng, “ăn cơn chúa múa tối ngày”. Văn nghệ mới đầu mục đích chỉ là phong trào để kích thích động viên sản xuất và chiến đấu. Rồi tiếp diễn các anh chị công –nông – binh cứ à uôm viết tiến lên. Anh nào quá giỏi hay xuất sắc cũng thường chỉ được một bài. Rồi lại lao vào “học nhi ưu tắc sĩ” (học giỏi làm quan). Giải thưởng năm nay chủ yếu giải quyết chính sách hưu hạ cánh an toàn cho các bác cả đời đã thành bã văn thơ, không có khả năng đội trần hay đạp trần, mà chỉ có khả năng luồn cúi ngang lưng lãnh đạo. Hãy xem những giải:

“Theo thông tin từ Hội Nhà văn Việt Nam, các giải thưởng của Hội năm 2014 thuộc về: Biên bản chiến tranh 1-2-3-4.75 (Nhà xuất bản Chính trị quốc gia), tiểu thuyết tư liệu của Trần Mai Hạnh; Trường ca ngắn, kịch thơ (Nhà xuất bản Hội Nhà văn) của Nguyễn Thuỵ Kha; Trăm năm trong cõi… (Nhà xuất bản Văn học), lý luận phê bình của Phong Lê và Thơ Việt Nam hiện đại, tiến trình và hình tượng (Nhà xuất bản Văn học), lý luận phê bình của Nguyễn Đăng Điệp…”

Giải thơ năm ngoái thì trao cho đại ca Thanh Thảo với tập ấm ớ từ cái tên “Trường ca chân đất” văng cả cứt đái vào thơ, rồi Năm Trì gãi háng, rồi Phạm Đương, khi bị tố là đạo nguyên si cả tên đầu đề, Hội nhà văn cứ giả điếc trao bừa, coi như ta cứ trao bừa cho giải ăn cắp là ta không ăn cắp. Còn năm nay trao cho Thụy Kha cũng là một đầu gấu. Mọi người cứ nghiệm đi sang năm dù các đại ca này có ra những tập thơ hay hơn, cũng không đến lượt vì còn giành cho người khác xếp hàng.

Còn hãy nghe tài năng thơ xuất sắc của Nguyễn Thụy Kha một đại ca được mệnh danh là “con quạ của những xác chết” qua nhưng vần thơ được chắt lọc nhất:

“Tôi con dân chính gốc Hải Phòng/ Cả ấu thơ chưa hề đến biển. Năm ấy tôi mười ba tuổi/ Lần đầu tiên nghỉ hè cắm trại Đồ Sơn/ Lần đầu tiên chân chạm sóng đại dương/ (…) Năm ấy chúng tôi đâu biết có một chuyện bất ngờ đã từ đây sẽ xảy ra/ Chúng tôi thì lạc đường nhưng những người lính hải quân lại đang tìm đường mới/ Và cái vịnh khuất nẻo này sẽ là nơi xuất phát/ Của một đoàn tàu dũng cảm ra đi/ (… )/ Năm nay tôi sáu ba tuổi/ Lại trở về thung lũng xanh gặp tuổi mười ba/ Tần ngần nhớ ngày xưa bên mốc số không/ bên tượng đài thủy quân tàu không số/ Bất chợt thấy dâng lên quanh mình bao cực sóng/Thấy hồn mình cũng hóa thành cực sóng/ Để mãi mãi dạt dào sóng vọng Biển Đông/ Để Tổ quốc Việt Nam muon đời đứng vững/ Cong một đường thái cực thiêng liêng.”

Thơ văn là phải vướt qua thông tin cấp một mới là thơ văn, đằng này 99% những câu thơ trên là thông tin cấp một. Giờ tôi xin làm một khúc thơ vu vơ nhưng hay hơn:

Tôi là con gà gốc Đông Cảo, cả đời tôi chưa thấy hồ, ngày đó tôi 13 tháng tuổi, lần đầu tiên bị đem ra chợ Lồng, tôi đâu biết chuyện bất ngờ gì sẽ xảy ra, tôi được rao bán đúng lúc người ta tuyển quân băng dãy Trường Sơn… Một cụ bà vừa khóc vừa mua tôi, cụ đem về cúng cầu may cho con cụ qua khỏi cảnh chiến trường, cụ già lẩm cẩm chập chạp, tôi đạp tung lồng thoát khỏi… Ngày con cụ về đòi bắt tôi giết thịt ăn mừng/ nhưng cụ khóc lóc văn xin và bảo vía của tôi là gà thoát chết thì con mới thoát, mẹ nuôi nó thành gà già để kỷ niệm ngày con thoát trở về/ Sướng quá tôi đứng trên đỉnh lồng như đứng trên đầu trái đất gáy vang một khúc bất tử thiêng liêng!…

Thôi những thơ mậu dịch này, chỉ là chứng minh cho cơ chế cơ quan ăn tem phiếu nhạt hoét. Những cán bộ trong hệ mậu dịch hý hửng thấy mình lúc nào cũng là quả pháo hoa đứng xếp hàng trên đầu nòng súng. Họ đâu có biết viên đạn muốn bay cao thì phải được bắn đi từ đáy cò. Và thơ họ rút cục mãi mãi chỉ là pháo hoa rụng như bọt xà phòng ngay đầu cuống rơm.

Paul Đức 25/01/2014

Mời quý vị đọc status này vốn là bài trên Báo Tiền phong:

HỠI ƠI, GIẢI THƯỞNG HỘI NHÀ DZĂN

Gần như hằng năm, cứ vào dịp này thì y như rằng sóng gió dư luận về Hội Nhà văn Việt Nam (NVVN) lại nổi lên.
Chuyện xét kết nạp hội viên mới thì đã lình xình rồi với những dư luận “không làm đơn cũng được kết nạp” (thực ra chuyện này là thị phi), rồi lại chuyện vài kẻ không được xét lên mạng tuyên bố tôi thân lắm với Chủ tịch, Phó chủ tịch, họ mời tôi vào, nhưng nay thế này tôi không thèm vào nữa…? Không hiểu có phải vì thế, mà báo Văn Nghệ, rồi website Hội NVVN mãi mới đăng danh sách các tân hội viên, trong khi các báo lại đăng trước đến cả tháng?

Chuyện thứ hai là kết quả giải thưởng văn chương.

Đầu tiên là một chuyện lặp đi lặp lại nhiều lần rồi. Từ việc tập “Trường ca ngắn – kịch thơ” (NXB Hội Nhà văn) của Nguyễn Thụy Kha đoạt giải thưởng ở thể loại thơ. Vấn đề là khi tập thơ này qua Hội đồng Thơ, nó chỉ được 2 phiếu trên 9 thành viên Hội đồng!

Nhân đó, một số vị lại rêu rao lên ở chốn nọ chốn kia rằng, Ban Chấp hành Hội không coi Hội đồng chuyên môn là gì. Có vị lại mạnh mồm tuyên bố có khi cần phải rút lui khỏi hội đồng (kiểu như nhà văn Y Ban đã từng rút lui khỏi Hội đồng văn xuôi năm 2013, nhưng với lý do khác).

Đàm tiếu cũng không tha giải thưởng ở thể loại văn xuôi – tác phẩm “Biên bản chiến tranh 1-2-3-4.75”?(NXB Chính trị Quốc gia) của tác giả Trần Mai Hạnh. Đây là một cuốn sách tập hợp lại những tư liệu, hồi ức của nhà báo Trần Mai Hạnh. Và chính Trần Mai Hạnh cho biết, cuốn sách được viết dưới hình thức biên bản. Vấn đề là ở đó. Nhiều người tỏ ra không phục với câu hỏi: Đây là giải thưởng văn chương cơ mà, đâu phải là giải báo chí? Trần Mai Hạnh đã vượt qua cả những ứng viên nặng ký năm nay – Hồ Anh Thái và Nguyễn Bình Phương. Một tờ báo giật tít có vẻ thảng thốt: Nhà báo đoạt giải thưởng văn chương. Chính Hội Nhà văn cũng có vẻ bối rối khi không thể nói rõ được cuốn sách này thuộc thể loại nào trong văn xuôi.

Ở thể loại lý luận phê bình văn học, tập “Trăm năm trong cõi”?(NXB Văn học) của tác giả Phong Lê và tập “Thơ Việt Nam hiện đại – tiến trình và hiện tượng”?(NXB Văn học) của tác giả Nguyễn Ðăng Ðiệp đoạt giải thưởng. Tập của Phong Lê cũng bị nhiều ý kiến phàn nàn. Rằng đây là một tuyển những bài tham luận nhân những dịp kỷ niệm và bài báo của ông, thì có đáng? Cuốn sách này đề cập đến những tác giả đã thành danh từ rất lâu (mà Phong Lê gọi là “Thế hệ Vàng”), những Tản Đà, Ngô Tất Tố, Hoàng Ngọc Phách… Tố Hữu, Chế Lan Viên, Tô Hoài… Vàng thì đã hẳn, nhưng còn tính phát hiện, chưa nói tính dự báo?

Cũng biết chuyện văn chương nghệ thuật là khó định giá. Cũng biết cạnh đỉnh vinh quang bao giờ cũng đầy rẫy thị phi. Nhưng xem ra, nhiều ý kiến của giới chuyên môn là có cơ sở. Trước hiện tượng này, liệu Hội đồng xét giải của Hội NVVN có động tâm?

Nguồn:
http://www.tienphong.vn/van…/song-gio-giai-thuong-814914.tpo

Bài do:

nam bộ hai's profile photo
hainambo40@gmail.com     gởi đến Vô Ngã

Giải thưởng Hội Nhà văn năm 2013: TỰ LÀM KHÓ MÌNH

27 Th1
Một bài viết trên báo lề phải Sức khỏe& Đời sống, nhưng rất đáng đọc. Rất đáng trách hằng trăm tờ báo gọi là Văn nghệ, từ Trung ương đến các tỉnh thành, kinh phí bao cấp do nhân dân đóng thuế nuôi, lại cứ tụng ca phe cánh, đú đởn bè phái, không dám động chạm Hội Nhà văn vì các quan văn nghệ đầu đường xó chợ sợ quan văn nghệ Trung ương không kết nạp…Tưởng rằng các cụm từ “lợi ích nhóm””tư duy nhiệm kỳ” trong nghị quyết của đảng chỉ xảy ra ở lĩnh vực kinh tế xã hội, ai dè nó đầy rẫy trong văn chương mậu dịch.

Bởi vậy, cư dân mạng rất thích đọc Trần Mạnh Hảo, Nguyễn Hoàng Đức, Đỗ Hoàng, Nguyên Hải, Trần Mỹ Giống, Hồ Thanh Ngân, Vũ Đình Ninh, Thạch Minh, Nguyễn Tường Thụy, Phạm Thành, Đào Hiếu, Nguyễn Quang Lập, Nguyễn Hữu Vinh…trên các trang mạng. Giờ xin mời quý vị đọc chút báo trên báo”lề phải có lương tâm”với đồng tiền thuế nhân dân:

Ảnh: Hai nhà phê bình Trần Mạnh Hảo và Nguyễn Hoàng Đức, khắc tinh của bọn người chạy giải.

20/01/2014 13:00

Giải thưởng Hội Nhà văn năm 2013:

Tự làm khó mình?

Giải thưởng thường niên năm nay người ta thấy phần lớn là những gương mặt hoặc đã quá “nhàu” hoặc lạ hoắc như thể không còn gì để xếp đầy “mâm cỗ tất niên”, nên đành vậy. Bởi lẽ, như luật bất thành văn, cứ đến mùa thứ 5, mùa của giới văn nhân, bao giờ mà chẳng có giải, giống như các cụ nhà ta thường bảo “cỗ nào chẳng có thịt gà”, năm hết Tết đến, không có giải, mất vui. Vì thế, không ít người cho rằng Hội Nhà văn đang tự làm khó mình xem ra cũng có lý.

“Méo mó, có hơn không?”

Giải thưởng năm nay được trao cho các tác phẩm: tập truyện ngắn Bãi vàng, đá quý, trầm hương của Nguyễn Trí; tập tiểu luận và bút ký về nghề văn Phút giây huyền diệu của Ma Văn Kháng; tập thơ Những lớp sóng ngôn từ của Mã Giang Lân; tiểu thuyết Nông dân của nhà văn Ba Lan Wladyslaw St. Reymont do dịch giả Nguyễn Văn Thái chuyển ngữ.

Tự làm khó mình?

Có thể nói, Ma Văn Kháng là một nhà văn gạo cội của làng văn chương Việt, người dường như đã quá “no” các giải thưởng, trao thêm một giải thường niên nữa liệu có làm cho tiếng tăm của ông tăng thêm chút nào hay chỉ làm khổ ông thôi. Dư luận cho rằng lý do duy nhất để trao giải cho tác phẩm của ông chỉ mang tính chất hiếu hỉ theo kiểu “kính lão đắc thọ”. Vì trong giới lý luận phê bình, dạng các tác phẩm như hồi ký, bút ký cá nhân, tự truyện… chỉ được xem là “cận văn chương” chứ chưa phải là văn chương đích thực nên không thể bàn về chất lượng nghệ thuật.

Không biết đây là chuyện mừng hay lo, vui hay buồn khi một thành viên Hội đồng chấm giải cho hay, đến phút 89 mà vẫn không tìm ra bất cứ tác phẩm nào khả dĩ đại diện cho mảng văn xuôi mùa này, cuối cùng, tập truyện ngắn Bãi vàng, đá quý, trầm hương của Nguyễn Trí vừa đặt lên bàn xem xét và bỏ phiếu, ngay lập tức đạt số phiếu tuyệt đối (9/9). Một đại diện Hội Nhà văn Việt Nam (NVVN) trao đổi với báo giới về tập truyện ngắn này đã cho hay: “Đây là một phát hiện lớn của giải thưởng hội năm nay…”. Nhưng cũng từ sự “phát hiện” này có người lo ngại, giải thưởng văn chương năm nay có xu hướng đề cao loại văn chương “huỵch toẹt”, “bốp chát”, “bặm trợn” cũng như những tác phẩm thuộc loại “làng nhàng” khác. Có người còn nghĩ quá đi, tương lai có thể loại văn chương viết về những tên buôn lậu ma túy, các má mì gái mại dâm, những tên cướp giật đường phố, bắt cóc trẻ em, buôn bán phụ nữ qua biên giới… bất luận là có hay không có văn chương đều có thể đoạt giải. Dường như trong những năm gần đây, không ít người cố tình đề cao một cách thái quá loại văn chương này, đẩy nó lên thành mặt “hàng độc”, “quí hiếm”, cần phải tôn vinh, cổ vũ (!?)

Những lớp sóng ngôn từ là tập thơ đuối nhất so với mặt bằng thơ những năm gần đây cũng như so với các tác phẩm đoạt giải năm nay.Nhiều bài viết như nói, chẳng phải thơ, cũng không ra văn xuôi, nó chỉ khác là những câu nói bình thường, nhưng tác giả rất “chịu khó” xuống dòng.

Tiểu thuyết Nông dân – một tác phẩm đã từng đoạt giải Nobel văn học năm 1924, được Nguyễn Văn Thái chuyển ngữ cũng nhận được giải văn học dịch năm nay. Chất lượng nghệ thuật của tác phẩm gốc đã được cả Hội đồng văn học Giải Nobel quốc tế kiểm định từ cách đây gần thế kỷ, khỏi phải bàn. Có người bảo, với đà này, thời gian tới, cứ “đè” những tác phẩm đoạt giải Nobel của thế giới ra mà dịch, chắc chắn sẽ đoạt giải. Tuy nhiên, nhiều đồng nghiệp dịch cho rằng tác phẩm còn khá nhiều lỗi khi chuyển ngữ, nhất là khả năng Việt hóa một số thuật ngữ có yếu tố Hán – Việt là không chuẩn.

Đi tìm nguyên nhân “vì sao nên nỗi”

Tất cả những người được giải năm nay đều thuộc lớp tuổi U 60, trẻ nhất là Nguyễn Trí (sinh năm 1958), tiếp đến là Nguyễn Văn Thái (sinh năm 1945), rồi đến Mã Giang Lân (sinh năm 1941) và cuối cùng là Ma Văn Kháng (sinh năm 1936). Như vậy, có thể nói, không có gương mặt nào trẻ về tuổi đời được giải năm nay.

Tuy nhiên, năm nay, cả bốn tác phẩm đoạt giải đều nằm trong tầm “soi” của dư luận. Nhiều người cho rằng các tác phẩm nói trên đều “có vấn đề” về mặt chất lượng nghệ thuật.

Theo lẽ thường tình, bản thân tác giả và những tác phẩm được trao giải những năm trước đây cũng như sẽ trao giải năm nay không có lỗi gì, vì chẳng mấy ai cầm bút viết văn, làm thơ cốt vì giải. Chuyện xét giải là việc của Hội đồng chấm chứ tác giả làm sao quyết định được? Thế nhưng cũng không thiếu chuyện ì xèo rằng người này, người nọ bằng uy tín tuổi tác, nghề nghiệp, quan hệ thân sơ với nhiều thủ thuật khá tinh vi đã tác động nhất định đến các thành viên Hội đồng, làm cho cán cân công lý nhiều khi chao đảo, thậm chí chệch hướng.

Ảnh: Những tác phẩm nội dung dở chạy giải giỏi: Trường ca chân đất văng cứt vào thơ, Giờ thứ 25 đạo văn, Màu tự do của đất hay Màu tự do quê một cục…

 

Theo chúng tôi, nguyên nhân sâu xa nhất xảy ra tình trạng trên là sự thiếu công khai minh bạch các tiêu chí cũng như quá trình xét giải. Từ nhiều năm nay, những tác phẩm được giải, công chúng chưa hề biết mặt mũi nó ra làm sao, đến khi tác phẩm được giải họ mới mắt tròn mắt dẹt, chẳng hiểu cơ sự ra làm sao. Có người còn mạnh mồm nói trắng ra rằng những tác phẩm được giải là không đáng đọc. Dư luận cho rằng trong việc xét giải lúc này, lúc khác đã bị lợi ích nhóm và các yếu tố tiêu cực chi phối. Dù đấy chỉ là ý kiến của một vài cá nhân nào đó, nhưng cũng đủ để tạo nên một màn sương đục làm hoen ố ít nhiều giải thưởng văn chương, một trong những giải thuộc loại cao quý.

Thiết nghĩ, một hội nghề nghiệp có uy tín và đã ra đời cách đây gần 60 năm (1957) như Hội NVVN cho đến nay vẫn chưa có bất kỳ một bộ tiêu chí nào làm cơ sở khoa học cho sự định giá tác phẩm văn chương. Nếu có bộ tiêu chí thực sự khoa học để đánh giá tác phẩm cũng như công khai quá trình xét chọn tác phẩm, thì chắc chắn sẽ giảm thiểu đến mức tối đa sự ỉ eo, đàm tiếu của dư luận về những áp lực từ lợi ích nhóm, từ những việc tiêu cực (nếu có), từ quan hệ thân sơ, những lá phiếu cảm tính và nhất là sự tắc trách trong khâu đọc và thẩm định tác phẩm.

Hà Ngân

http://suckhoedoisong.vn/van-hoa-the-thao/tu-lam-kho-minh-20140119222158883.htm

 

“NHỮNG LỚP SÓNG NGÔN TỪ” HAY NHỮNG LỚP SÓNG GIẢI THƯỞNG ĐÁNH CHÌM THƠ ?

5 Th1

 
Trần Mạnh Hảo
 
Theo trang mạng của nhà văn Trần Nhương và hai trang mạng của hai nhà văn ủy viên ban chấp hành Hội nhà văn Việt Nam : Văn Công Hùng & Đình Kính công bố trên Internet từ ngày 01-01-2014, rằng giải thưởng văn học của Hội nhà văn VN 2013 về sáng tác trao cho hai cuốn văn xuôi và một cuốn thơ. Tập thơ được giải thưởng Hội nhà văn VN năm 2013 là tập : “Những lớp sóng ngôn từ” của nhà thơ Mã Giang Lân (sách dày 94 trang, gồm 42 bài thơ, do NXB Hội nhà văn ấn hành 2013).
 
Mã Giang Lân là bút danh của GS.TS. Lê Văn Lân ( sinh năm 1941, quê Thanh Hóa, dạy môn Văn học thuộc trường đại học khoa học xã hội & nhân văn Hà Nội từ năm 1966, từng nhiều năm làm chủ nhiệm bộ môn văn học Việt Nam hiện đại). Trong cuộc thi thơ của báo Văn nghệ năm 1969-1970, năm Phạm Tiến Duật được giải nhất, Mã Giang Lân được giải ba, với bài thơ : “Trụ cầu Hàm Rồng”.
 
Người viết bài này đã đọc tập thơ “ Những lớp sóng ngôn từ” của Mã Giang Lân trước khi nó được giải thưởng Hội nhà văn VN năm 2013. Cảm giác của chúng tôi về tập thơ này là nó rất nhạt và rất dở. Nó, tập thơ này có một ưu điểm là nó không dơ, không tục tĩu như tập “ Trường ca chân đất” của Thanh Thảo được giải thưởng Hội nhà văn và cả giải thưởng Hội liên hiệp văn học nghệ thuật với thứ thơ dơ kiểu : “Bác Năm Trì ngồi gãi háng/ Cứt đầy nhà anh…”. Khi nghe tin tập thơ này được giải thưởng Hội nhà văn VN, chúng tôi hơi bị bàng hoàng lục trên giá sách tìm lại “ Những lớp sóng ngôn từ” của Mã Giang Lân và đọc lại một cách thận trọng. Chúng tôi rất buồn, đành phải thông báo với qúy vị rằng tập thơ vừa trúng giải Hội nhà văn VN này của ông Mã Giang Lân rất nhạt và rất dở !
   
Là người đã viết hàng chục bài phê bình Hội Nhà văn Việt Nam trong mấy năm gần đây hầu như có một chủ trương rất phi văn học là liên tục chọn những tập văn dở nhất, tập thơ dở nhất để tôn vinh bằng cái gọi là giải thưởng hàng năm của hội và các giải thưởng cao hơn do Hội đề đạt và chịu trách nhiệm về chuyên môn ? Mỗi năm nhân dân mất hàng trăm tỉ đồng nuôi cái hội nhà văn quốc doanh này để nó liên tục tôn vinh văn dở, thơ dở làm hỏng thẩm mỹ văn học của bao nhiêu lớp trẻ là có công hay có tội với dân tộc, đất nước đây ?
 
Nếu tập thơ “ Những lớp sóng ngôn từ” của ông Mã Giang Lân không được Hội nhà văn tôn vinh là tập thơ hay nhất năm 2013 thì chúng tôi không mất công phê bình làm gì ! Bởi người làm thơ nhạt, thơ dở vốn dĩ không có tội tình gì. Chỉ những người vinh danh thơ dở, tán dương thơ nhạt nhẽo bằng giải thưởng này giải thưởng nọ là có tội với nền văn học. Ít nhất những kẻ tôn vinh, ca ngợi, trao giải thưởng cho thơ dở, thơ nhạt là có tội lừa đảo : treo đầu dê bán thịt chó, tội làm hỏng thẩm mỹ văn học của lớp trẻ. Chúng tôi xin chứng minh tập thơ được Hội nhà văn tôn vinh này nhạt và dở ra sao ?
 
Trước hết chúng tôi bàn qua về cái tên của tập thơ : “ Những lớp sóng ngôn từ”. Đã từ lâu trong nghệ thuật phân tích thơ dạy trong nhà trường đã xuất hiện thuật ngữ : “lớp sóng ngôn từ”. Chỉ cần vào http://google.com , đánh cụm từ “ lớp sóng ngôn từ” ta sẽ có rất nhiều kết quả của nhiều bài tập làm văn của học sinh trung học, của sinh viên văn học pos lên mạng dùng thuật ngữ “ lớp sóng ngôn từ” trước khi tập thơ “ Những lớp sóng ngôn từ “ của Mã Giang Lân xuất bản ( 2013) rất nhiều năm. Đến nỗi thuật ngữ” lớp sóng ngôn từ” bị lạm dụng quá mức, ai ai cũng dùng nó để phân tích thơ văn, từ học sinh, sinh viên đến giáo sư đại học, thành ra khuôn sáo, thậm chí sáo mòn, sáo rỗng…
 
Việc nhà thơ Mã Giang Lân, vốn mang học vị tiến sĩ, học hàm giáo sư, dạy môn văn học bậc đại học lâu đến 47 năm, lại là nhà nghiên cứu văn học viết rất nhiều sách về thơ văn, liên tục ngồi phản biện ( chấm) các luận án tiến sĩ văn học cấp nhà nước…lại quá dễ dãi dùng một cụm từ đã thành mòn sáo “lớp sóng ngôn từ” vốn do người khác sáng tạo để dùng làm tên cho một tập thơ của mình, là một việc làm rất phi văn học, thiếu sáng tạo, nếu không nói là “đạo” văn của người khác. Việc này, có lẽ cũng giống như một ông làm thơ trẻ Phạm Đương vừa được Hội nhà văn Việt Nam tôn vinh tập thơ viết theo trường phái nước ốc “ Giờ thứ 25” năm ngoái ( 2012) mà ông ta đã đạo ( ăn cắp) tên cuốn tiểu thuyết lừng danh thế giới của văn hào Rumani Constantin Virgil Gheghiu chăng ?
 
Lại nữa, tên tập thơ : “Những lớp sóng ngôn từ” của Mã Giang Lân, theo chúng tôi là chưa ổn về phép tu từ. Bởi, danh từ “sóng” vốn chỉ số nhiều, khộng thể có số ít. Người ta nói : “sóng biển” thì phải hiểu là có nhiều con sóng chứ không phải là một con sóng. Không ai nói “ những con sóng biển” cả. Cũng như người ta nói : sóng âm, sóng radio, sóng thần, sóng điện từ…thì danh từ “sóng” trong các từ trên đều chỉ số nhiều cả, không thể có số ít. Ví dụ, danh từ “người” vừa có số ít : một người, vừa có số nhiều : những người. Nhưng danh từ “ sóng” thì phải hiểu là có nhiều con sóng. Việc tác giả tập thơ này đặt từ “những” chỉ số nhiều trước một danh từ cũng chỉ số nhiều là “sóng” là không ổn về phép tu từ; giống như một ai đó có bài thơ mang tên khá buồn cười sau : “ Những các cô gái quan họ” hay ai đó lại viết “ Những phái nữ miền duyên hải quê ta” …Bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh không phải viết về một con sóng; hay bộ phim “ Sóng ở đáy sông” là chỉ nhiều con sóng; bài thơ “ Sóng vẫn đập vào eo biển” của Lê Văn Ngăn chẳng lẽ theo cách dùng từ lười nghĩ của Mã Giang Lân lại lấy tên là “Những lớp sóng vẫn đập vào eo biển” hay sao ?
 
Thông thường, người ta bao giờ cũng thích làm đẹp mặt tiền ngôi nhà theo triết lý : “đẹp tốt khoe ra, xấu xa đậy điệm”. Một tập thơ cũng vậy, bao giờ tác giả cũng tìm bài thơ vào loại hay nhất để lên đầu. Xin qúy bạn đọc thử đọc qua bài thơ đầu tiên của tập thơ : “Những lớp sóng ngôn từ” của Mã Giang Lân xem nó dở hay hay :
 
“MỘT SÁNG HÀM RỒNG
 
Từ đây tới biển rất gần / gần hơn tưởng tượng
Bao người lính năm xưa nằm xuống
Bây giờ phiêu diêu nơi nào
Cây xanh đến nao lòng
Hồn các anh xanh thế không
Bây giờ mấy người mơ mộng
Nhìn lung linh cầu đổ bóng mặt sông
Bốn mươi năm lại một sáng này
Nhà chài tung lưới
Đoàn tàu hối hả lao vào
Hình như ngày hè găm đầy mắt lưới
3-2010 “
 
( hết trích)
 
Cả bài thơ chào hàng của Mã Giang Lân trên toàn những lời nói thông thường xuống dòng liên tù tì, không hề có tư tưởng, không hề có cảm xúc,chẳng thấy một câu thơ nào là sao ? Đã nhiều lần chúng tôi từng nói : TRONG THƠ CÓ NÓI NHƯNG CHỈ TOÀN NÓI KHÔNG THÌ KHÔNG PHẢI THƠ. Lối viết dễ dãi, nhạt nhẽo, dở hơi này đang tràn ngập nền thơ hôm nay. Cứ với lối viết rất dễ dãi kiểu nước cống ngày, xin lỗi, chúng tôi dám cá với cả bàn dân thiên hạ, nếu trong một ngày, chúng tôi không sản xuất ra 15 tập thơ thuộc hàng được giải thưởng của hội nhà văn VN như kiểu này thì chúng tôi xin mất mười con voi, ba vạn chín nghìn con kiến (!). Chúng tôi xin khoe : đã từng ngồi hai tiếng đồng hồ sản xuất ra 20 bài thơ nhái theo kiểu thơ tân con cóc của Nguyễn Quang Thiều rồi tung lên mạng, được một số bạn viết thư khen giống hệt thơ NQT và còn hay hơn thơ NQT nữa. Nay chúng tôi xin ứng tác liền trên máy tính một bài thơ theo kiều Mã Giang Lân trên để hầu bạn đọc, như sau :
 
MỘT CHIỀU TRÀNG TIỀN
 
Sông Tràng Tiền lừ đừ về từ ngã ba Tuần mà lâu hơn mấy thế kỷ
Có nhiều anh đã tự tử trên sông vì thất tình
Con sông hiền lành lại dễ chết đuối
Sông xanh đến nghi ngờ
Hồn ai ám mãi con sông
Lúc này ít người đi bộ
Cầu im như thóc soi mặt sông lặng lẽ
Ngót bốn mươi năm anh có chiều nay
Cồn Hến hình như đang trôi
Một chiếc xe ô tô xịt khói đen trên cầu
Áo dài trắng một o Huế bị khói xe làm đen xạm
Hình như chiều thu đang tối trong mắt em
 
Chúng tôi xin trích nguyên bài thơ thứ hai trong tập “ Những lớp sóng ngôn từ” của Mã Giang Lân để xem thơ được giải Hội nhà văn VN hay cỡ nào ? Bài thơ in ở trang 06, như sau :
 
ĐỘNG LONG QUANG
 
Tôi về quê đọc thơ Lê Thánh Tông
Vách đá động Long Quang
Giữa sườn xanh núi
Mây đầy trời
Mây đầy đất
Mây đầy cây
Lá ướt long lanh thiếu nữ
Gió sông mơn man gợi nhớ
Tôi hỏi cùng mây gió
Làm sao hiểu được lòng người
Làm sao hiểu được lẽ đời
Vách đá âm thầm vọng lại
Cứ về đây
 
Hàm Rồng 2-4-2010
 
( hết trích)
 
Bài thơ thứ hai của tập thơ được giải thưởng Hội nhà văn này cũng không phải thơ : không có tứ, không có câu thơ, không xúc cảm dư ba, toàn là những câu nói thông thường rất ấm ớ xuống dòng liên tục. Đến nỗi bảo “bài thơ” này là thơ dở đã là đề cao nó quá rồi. Bài này đâu có thể gọi là thơ mà dở với hay ?
 
Người viết bài này bèn ngứa bút, xin lỗi bạn đọc, đành phải “ngoáy” trong giây phút cái lối thơ vô hồn, vô ý, dễ dãi, dông dài của Mã Giang Lân để làm bài thơ nhái rất xịn, rất giải thưởng hội, như sau :
 
ĐỘNG PHONG NHA
 
Tôi về quê bạn tôi Quảng Bình tìm thơ xưa để đọc
Trên vách đá động Phong Nha không thấy khắc thơ thẩn gì
Trong vòm hang Phong Nha toàn đá là đá
Đá trên đầu
Đá dưới chân
Đá ngập mắt, ngập hồn
Suối khóc rách rách oan hồn trinh nữ đá
Hơi lạnh bồi hồi thương thế gian
 
Tôi hỏi động đẹp nhất thế giới này hay hỏi các nhũ đá
Làm sao biết được vú đá không nuôi ai
Làm sao tôi biết đá có linh hồn hay không
Vách đá Phong Nha câm như hến không thèm trả lời
Không hiểu sao các người lại ngu hơn đá …
 
Ôi, người xưa bảo : quá tam ba bận. Chúng tôi xin trích nguyên cái gọi là “bài thơ” thứ ba trong tập : “Những lớp sóng ngôn từ” của Mã Giang Lân in ở trang 07, xem có phải là thơ không :
 
“CÂY ĐA Ở LAM KINH
 
Mấy trăm năm rễ tua tủa
Dáng lão nông trầm ngâm
Thân xù xì mốc
Bên lăng tẩm rêu phong
Những cành cong
Tay ngai phủ bụi
Xếp chồng thời gian
Mà sao cứ tua tủa lên đầy trời
Lá nõn xanh non
 
03-4-2010”
 
( hết trích)
 
Bài này cũng chỉ là những câu nói thông thường xuống dòng mà thôi : không tứ, không thơ. Câu kết có vẻ thơ, có vẻ triết lý nhưng chỉ là lặp lại ý của trăm người khác viết về cây già sinh lá nõn như câu ca dao : “tre già măng mọc”. Người viết bài này xin phép “ ngoáy” một bài thơ nhái dễ dãi viết không cần nghĩ ngợi, như sau :
 
CÂY LỘC VỪNG BÊN HỒ GƯƠM
 
Lộc vừng cổ thụ bao tuổi rồi
Già cỗi mà sao đẹp như thiếu nữ
Thân cây xấu gớm xấu ghiếc
Lộc non đâm lên giời
Hoa lại thả xuống đất như râu cụ ông ngàn tuổi
Có cành cong
Có cành thẳng
Thả hoa xuống đất chơi
Trầm ngâm quá
Mà sao đỏng đảnh lẳng lơ thế
Lộc vừng
 
Hi vọng bài cuối cùng của tập thơ “ Những lớp sóng ngôn từ” in ở trang 90, xem Mã Giang Lân có kết thúc bằng một bài thơ, hay chỉ là một bài nói suông, xin trích nguyên cả bài để cống hiến độc giả :
 
“TRÊN CHUYẾN BUS BAN MAI
 
Bác tài vừa kê đầu vợ chiếc gối hoang hoải mùi đêm
Đôi tay điệu nghệ của một vòng sương giăng phố vắng
Đèn pha quét những ngả đường nhàu ướt
Hành khách lên xe run rẩy
Người trở về sau một đêm vã mồ hôi
Người chạy chợ đầu mối
Lỉnh kỉnh cân tay bao bì dây buộc
Cần một hệ số an toàn cho cuộc mưu sinh
Người nhấp nhổm nhận mặt điểm dừng
Chuyển tiếp ngoại ô nhà máy
Áo quần còn hoi hoi chưa kịp khô
Một tốp học sinh ào lên xe run rẩy
Người lớn rạt lại thành đống phế thải
Ríu rít trẻ thơ che chắn hết mùi xăng tiếng máy
Xe nồng nàn những bánh mì xôi xéo bích quy nước uống
Cứ thế các em làm mới ban mai
4-2012
 
 Thơ với chả thẩn ! Các cụ bô lão xã tôi trong “câu lạc bộ thơ xã Nghĩa Phú” mà phải đọc được những ngữ được giải hội nhà văn như bài thơ trên của Mã Giang Lân và đọc cả tập thơ vừa được hội tôn vinh này, chắc chắn các cụ sẽ nguyền rủa những thứ phản thơ, giết thơ này ít nhất là tám tháng. Chúng tôi sau khi đã ăn phải 42 bài ( bốn mươi hai hạt sạn) trong tập “ Những lớp sóng ngôn từ” và đã có tội làm khổ bạn đọc vì trích ra mấy bài nói dông dài, ấm ớ, vớ vẩn được mạo danh thơ vừa được hội nhà văn VN tôn vinh này, bèn viết một bài nói dông dài theo phong cách vớ vẩn phi thơ của Mã Giang Lân, theo trường phái diệt thơ do Hội nhà văn VN đang thực thi để giết nền văn học nước nhà. Đặng mua vui cho bạn đọc, như sau :
 
TRONG CHỢ ĐỒNG XUÂN BUỔI SÁNG
 
Một anh gác chợ giai tơ liếc một bà sồn sồn vừa chui ra khỏi chăn bông ngái ngủ
Các bà béo, các cô gầy, các bà lưng còng và các cô lưng thẳng chen nhau họp chợ
Đèn chợ chưa tắt vàng mắt con tum hùm đang còn dở sống dở chết
Người họp chợ như ong vỡ tổ
Mồ hôi người pha mùi tanh cá mùi tanh thịt để qua đêm sắp thiu
Người bán hằm hằm người mặc cả đanh đá
Có người cãi nhau
Lại có người tính đánh nhau vì trả giá làm gầy con cá
Làm sao im lặng tí các bà đi chợ
Ồn quá, lộn xộn không ra hàng lối gì
Mua bán quân hồi vô phèng
Áo quần mấy bà âm lịch hôi quá đi mất
Sáng ra rét thế mà bà bán thịt vẫn vã mồ hôi
 
Cả đám trẻ con cũng đi chợ
Bọn người lớn hằm hằm trả giá tí giết nhau
Mấy em gái nhà quê nổi cơn tam bành mua xôi sáng mà đưa nhầm khoai nướng
Không thấy ai bán thơ bán văn trong chợ
Người gác chợ nhảy bổ vào bắt nhầm một tên móc túi
Cứ thế người gác chợ làm mới chợ Đồng Xuân
 
Nói tóm lại, “ Những lớp sóng ngôn từ” in ra 42 bài nói dông dài, nói vớ vẩn, dễ dãi, lẩm cẩm, ngô nghê, không hề có tư tưởng, không hề có cảm xúc…tịnh không có bài nào đáng gọi là thơ cả. Hàng mấy chục ông ( bà) trong ban sơ khảo, chung khảo đã đọc tập thơ này. Qúy vị đã nhận thù lao Hội rất nhiều tiền cho công đọc riêng một tập thơ này thôi, sao lại vô lương tâm đến thế, lấy một tập nói dông dài bậy bạ như trên để tôn vinh là tập thơ hay nhất năm 2013 của toàn cõi Việt Nam thì thử hỏi các qúy ông qúy bà trong ban giám khảo một là thần kinh có vấn đề, hai là tịnh không hề đọc, ba là thơ này là thơ chạy giải ( đút tiền) như lời đồn lâu nay, ngoài ra không cón nguyên nhân nào khác ?
 
Than ôi, “ Những lớp sóng ngôn từ” hay chính là NHỮNG LỚP SÓNG GIẢI THƯỞNG đã, đang và sẽ đánh chìm nền thơ, làm chết đuối cả nền văn học nước nhà. Qúy vị trong ban lãnh đạo hội nhà văn VN quả thực đã mắc một tội lớn với dân tộc Việt, với tiếng Việt bằng việc mấy năm nay toàn tôn vinh thơ dở, văn dở, trong khi hàng năm xài phung phí hàng trăm tỉ đồng là tiền xương máu của nhân dân, cốt để làm những việc bậy bạ như vụ trao giải thưởng dỏm này, chắc chắn sẽ để tiếng xấu muôn đời sau.,.
 
Sài Gòn ngày 03-01-2014
 
Trần Mạnh Hảo
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

bài viết rất tốt

 
Hương Giang – 04/01/2014 06:41
Hoan nghênh nhà thơ TRần Mạnh Hảo có bài viết hay và kịp thời về tệ nạn tôn vinh thơ dở, thơ cứt đái, thơ đạo văn…của cái gọi là Hội đồng GK Hội Nhà văn Việt Nam.
Thanh Thảo cứt đái đầy nhà
Phạm Đương trộm đạo la đà ngoài sân
Bây giờ đến Mã Giang Lân
Cũng cùng một giuộc tâm thần văn chương
Thế mà cái Hội chán chường
Mang thơ giẻ rách làm hương để thờ
Không có Trần Mạnh Hảo ra quân, nhân dân đóng thuế nuôi Hội không biết rằng chúng nó lấy tiền mồ hôi nước mắt để làm các công việc đốn mạt là ăn chia lợi ích nhóm bằng giải thưởng rởm
 
 
Bảo Chân Trịnh <trinhbaochan@gmail.com>;  goi den Vo Nga

Blogger Điếu Cày được giải thưởng Tự do Báo chí Quốc tế 2013 của CPJ – RFI

28 Th9

Blogger Điếu Cày được giải thưởng Tự do Báo chí Quốc tế 2013 của CPJ     

Blogger Điếu cày (G) biểu tình tại Thành phố Hồ Chí Minh năm 2007, phản đối Trung Quốc đòi hỏi chủ quyền trên Trường Sa và Hoàng Sa. Ảnh tư liệu (Nguồn rsf.org)

Blogger Điếu cày (G) biểu tình tại Thành phố Hồ Chí Minh năm 2007, phản đối Trung Quốc đòi hỏi chủ quyền trên Trường Sa và Hoàng Sa. Ảnh tư liệu (Nguồn rsf.org)
Thụy My         

Ông Nguyễn Văn Hải tức blogger Điếu Cày đã được Ủy ban Bảo vệ Nhà báo (CPJ) quyết định trao tặng giải thưởng Tự do Báo chí Quốc tế năm 2013, cùng với ba nhà báo của Ecuador, Ai Cập và Thổ Nhĩ Kỳ. Tin này được loan trên trang web của tổ chức CPJ có trụ sở tại New York vào hôm qua 26/09/2013.

 

  

Ông Joel Simon, giám đốc điều hành của Ủy ban Bảo vệ Nhà báo tuyên bố : « Vào thời điểm mà thông tin đã trở thành tài nguyên toàn cầu, bốn nhà báo trên đây đã bất chấp nạn kiểm duyệt và trấn áp để mang lại thông tin cho chúng ta. Chúng tôi nhìn nhận lòng can đảm, sự dấn thân và sự chối từ im lặng của họ ». 

Thông cáo của CPJ cho biết, bốn nhà báo được giải – Janet Hinostroza ( đài Teleamazonas, Ecuador), Bassem Youssef (đài Capital Broadcast Center, Ai Cập), Nedim Sener (báo Posta, Thổ Nhĩ Kỳ) và Nguyễn Văn Hải (tức blogger Điếu Cày, Việt Nam) – đang phải đối mặt với những sự trả thù do công việc của họ, kể cả quấy rối về luật pháp, đe dọa về thân thể và bắt giam. 

Cũng theo thông cáo trên, bà Janet Hinostroza đã buộc phải tạm ngưng một chương trình truyền hình sau khi bị đe dọa, ông Youssef bị điều tra về các bản tin châm biếm, ông Sener bị quy tội hoạt động khủng bố vì các bài điều tra mang tính chỉ trích và có thể bị lãnh án 15 năm tù. 

Ông Nguyễn Văn Hải, một trong các blogger nổi tiếng nhất Việt Nam, đã thành lập Câu lạc bộ Nhà báo Tự do trong một đất nước mà báo chí đều do Nhà nước kiểm soát, và đã bị 12 năm tù kèm theo 5 năm quản chế theo một điều luật mơ hồ về « tuyên truyền chống Nhà nước ». 

Các bài viết trên blog của ông dưới bút danh Điếu Cày đề cập đến những vấn đề nhạy cảm về chính trị, trong đó có những bài phản đối Trung Quốc xâm lấn Hoàng Sa và Trường Sa, và chống giới chức tham nhũng. Ông Nguyễn Văn Hải cũng kêu gọi xuống đường phản đối rước đuốc Olympic Bắc Kinh đến Thành phố Hồ Chí Minh tháng 12/2007. 

CPJ nhắc lại, ông Nguyễn Văn Hải bị giam giữ 5 tháng vào năm 2008 trong khi không bị cáo buộc tội danh nào, đến tháng 9/2008 bị kết án hai năm rưỡi tù giam vì tội « trốn thuế ». Sau khi mãn án, ông vẫn phải tiếp tục ở tù vì lại bị lãnh thêm một bản án mới, và tháng 7/2013 blogger này đã tuyệt thực hơn một tháng để phản đối các điều kiện giam giữ. Theo một nghiên cứu của CPJ, đến cuối năm 2012 tại Việt Nam có ít nhất 14 nhà báo bị giam cầm, đứng thứ nhì trên thế giới chỉ sau Trung Quốc. 

Ủy ban Bảo vệ Nhà báo là tổ chức phi lợi nhuận hoạt động độc lập với mục tiêu bảo vệ tự do báo chí trên toàn thế giới. Giải thưởng Tự do Báo chí Quốc tế được thành lập từ năm 1991, mỗi năm trao giải cho bốn nhà báo đã tỏ ra dũng cảm trước mọi đe dọa. 

Bốn nhà báo đoạt giải năm nay sẽ được vinh danh tại lễ trao giải thưởng niên của CPJ và được mời dự ăn tối tại New York ngày 26/11/2013. Trong quá khứ, có những nhà báo bị cầm tù nhiều năm sau đó khi được trả tự do đã đến dự lễ, và có ba phóng viên được truy tặng giải.

 
        tags: Báo chíChâu ÁChính trịNgôn luậnTự doViệt NamXã hộiĐàn ápĐiếu Cày

Giải thưởng truyện ngắn trên báo Văn nghệ: “nới ra để cho người viết trông vào”* – PBVH

8 Th5

Giải thưởng truyện ngắn trên báo Văn nghệ: “nới ra để cho người viết trông vào”*

Dạ Ngân

Nới cửa

Có ngồi ở Ban Văn của báo Văn Nghệ mới biết, truyện ngắn các nơi đổ về không thiếu. Nếu lượng thơ cho Ban Thơ là nước lũ thì lượng truyện ngắn cho Ban Văn là nước lớn. Vì sao? Vì rất nhiều người Việt mình viết được truyện ngắn. Vì dù có ỉ eo thế nào thì diễn đàn Văn Nghệ cũng phủ rộng, nhất là trong nhà trường và trong văn giới phía Bắc. Đây nữa, còn là vì Văn Nghệ chấp nhận được những truyện có dung lượng lớn, thậm chí phải in 2 kỳ báo, cũng bình thường.

Nhưng khi mở ra một cuộc thi thì không khí phải khác. Phòng ốc không thể rộng hơn nhưng cửa thì nhất định phải nới ra để cho người viết trông vào. Cửa đây phải được hiểu theo nghĩa tốt đẹp và hình tượng của từ này, đó là sự cởi mở, cách mời gọi và cả sự công tâm của những người cầm trịch nữa. Vậy ngày thường thì không cần những thứ đó sao? Cần chứ, quá cần, thường xuyên cần nhưng Cuộc thi là một bữa tiệc lớn và kéo dài. Chúng tôi không dọn mình, dọn tâm dọn thế thì làm sao xứng đáng với kỳ vọng của hàng ngàn người viết sẽ làm việc với mình? Hàng ngàn chứ không ngoa, những cuộc thi thường kéo dài 2 năm, bản thảo ngập tràn, từ vùng cao đến vùng sâu, từ mọi miền tổ quốc đến hải đảo và hải ngoại.

Ở cuộc thi thứ 3 tôi tham gia tổ chức (1/3/2006 – 31/3/2007), Ban biên tập có một chủ trương độc đáo: với tác giả gửi dự thi một chùm truyện, nếu truyện đồng đều hay thì in liền cùng một số báo 2 hoặc 3 truyện. Ban Văn tiếp nhận việc đó với sự đồng thuận, nức lòng. Y Ban là tác giả đầu tiên in liền 2 truyện gần như mở màn cuộc thi đó. Việc I am đàn bà sau rốt bị rời khỏi giải thưởng bởi  nhiều lý do không thuộc phạm vi bài viết này. Tôi nhớ mãi buổi chiều hôm ấy khi tờ báo vừa ra sạp và sau đó là cú điện thoại mừng rơn của Y Ban. Chúng tôi đã nới cửa và người viết lẫn người đọc đã nhìn thấy một mâm tiệc vui, hứa hẹn một mùa giải đẹp vào lúc sự mong đợi ở vào đỉnh điểm.

           Phát hiện

Mười năm ở báo Văn Nghệ, tham gia tổ chức 3 cuộc thi truyện ngắn, tôi chỉ nói lên công việc âm thầm của chính mình. Bởi so với những bậc tiền bối và những anh chị trang lứa, thâm niên “trụ trì” của tôi chưa thấm với ai. Điều đó thực sự đúng, khi tôi so mình với nhà văn Ngô Ngọc Bội hay nhà văn Nguyễn Khắc Trường hay nhà văn Trần Huy Quang…

Cảm hứng liên tài là những từ mà tôi thích nhất khi nghĩ về những ngày làm sơ khảo các Cuộc thi. Không chỉ trách nhiệm mà là cảm hứng, nhất định không phải cảm hứng vui vì không khí được lên dây cót. Cảm hứng vì mình gần như là người đầu tiên cầm trên tay những trang bản thảo chỉ gửi gắm cho Ban Văn và Cuộc thi. Và hầu như tuần nào mình cũng lọc được những truyện thú vị để đưa duyệt và xếp hàng. Những người viết mới toanh, những trang văn thể nghiệm và tới cùng,  những truyện hưởng ứng đầy thân ái của những nhà văn đã thành danh… và dĩ nhiên, cả những trang bản thảo khiến phải cầm lên đặt xuống nhiều lần. Cửa đã nới nhưng vẫn không phải là không còn cái khung nào, trần đã được đẩy lên nhưng dưới gầm trời thì trời vẫn là trần kia mà. Nhưng phàm những người viết gai góc đến độ như để thử thách biên tập viên và cả Ban biên tập thì họ cũng không cay cú nếu như chúng tôi báo rằng lúc này chưa in được truyện đó. Họ là cao thủ.

Cảm hứng liên tài có thể coi là một cái duyên. Duyên của người ngồi một chỗ mà “tìm thấy” người ở xa mình hàng ngàn cây số. Việc đó không lý giải được, cũng không cầm tay chỉ việc cho các bạn trẻ đang ngồi ở vị trí ngày trước của tôi được. Chỉ biết rằng tôi đã đón đợi những tác phẩm hay cho Cuộc thi bằng tất cả sự mẫn cảm trong trẻo của mình. Nhưng những người như Y Ban, Đoàn Ngọc Hà, Văn Chinh, Sương Nguyệt Minh, Phạm Thái Quỳnh, Hồ Tĩnh Tâm…thường đem đến cuộc thi sự chín chắn nối dài những thành công của họ. Nhưng đi kèm với đội hình thành danh ấy, chắc chắn cuộc thi nào cũng mong mỏi những gương mặt tươi sáng mới để kính cáo với độc giả rằng, chúng tôi đã đãi cát tìm vàng chứ đâu có ngồi không mà đợi.

Ở cuộc thi 2000 – 2001, Trần Hạ Tháp như là một cầu thủ lần đầu ra sân và đã “làm bàn” ở phút 89 với Cuộc cờ lều Ngộ Vân. Lúc đó, vào cuối năm 2001 đó, chưa ai biết Trần Hạ Tháp ngoài miệt Huế của cậu ta. Và dư luận đã khá đồng tình khi giải Nhất đã thuộc về một người mà cả Ban biên tập và Hà Nội chưa biết gì cả. Trần ai, lên rừng rồi xuống biển, nghèo dập nghèo bầm. Gì nữa? Không cần nhân thân ra sao, đó là tiêu chí đầu tiên và nhân văn mà chúng tôi đã nối tiếp được truyền thống bà đỡ của thế hệ biên tập trước mình. Cuộc cờ lều Ngộ Vân là một áng văn, đẹp từ trong tới ngoài về một nhân vật lịch sử mà ngòi bút nào chạm đến cũng thấy tim mình nhói lên, mãnh liệt.

        Chăm sóc

Kinh nghiệm ở cuộc thi 2000 – 2001 ấy nhắc tôi rằng cảm hứng thôi chưa đủ. Sự quán xuyến của Ban sơ khảo là quan trọng nhất, từ đó sẽ có “thực đơn” cho bữa tiệc mà Ban chung khảo là những nhà thẩm định đầu tiên. Một cuộc thi dài hàng trăm tuần, nó cần những gì ngoài việc in đều đều 2 hoặc 3 truyện mỗi kỳ báo?

Chúng tôi đặt hàng sự hưởng ứng của những nhà văn cao niên. Cái tông ấy, vấn đề cỡ ấy, sự đáo để ấy… là cái cỡ để những người viết mới có thể ướm vào. Mục viết lời bình những truyện đặc sắc cũng là một cách làm cho cuộc thi không bị nguội. Khi đã xuất hiện những cụm tác giả thì phải “xâu” họ lại để thành hiện tượng thú vị cho cuộc thi như nhúm tác giả cựu binh Nguyễn Danh Khôi, Lã Thanh An, Mai Tiến Nghị… ở Hải Hậu (Nam Định). Phập phồng, trông đợi và không khỏi sức ép. Vậy, uy tín của sự công tâm thì đủ không? Có những tác giả không ngại “vượt tuyến” đã ép từ Ban biên tập xuống để chúng tôi phải xếp lịch in, thường những vị ấy không bao giờ là người mới trong làng viết cả. Thôi thì, coi như “tệ nạn”, chung quanh mình lấm hết, cơ quan của mình sạch bong mà dễ à? Có một người viết quen biết với tôi không tin vào khả năng của mình (dù người đó viết rất được) đã có lần hỏi độp: “Có cần tác động ở khâu nào không, tôi chi?”. Dĩ nhiên tôi đã nổi xung một trận lôi đình và may sao, đó là lần duy nhất tôi chịu đựng cách hành xử đó.

Hỡi các bạn trẻ, các bạn ở đâu cả rồi? Chúng tôi thầm gọi như vậy bởi mong mỏi giới thiệu cho làng văn những gương mặt chưa ai biết. Cô gái xuống ga Vĩnh Yên “đáp” xuống chỗ tôi cùng với một hình dung mơ hồ: nhất định đây là một chàng trai có tài, sang và có cốt cách lạ. Phạm Duy Nghĩa đã không phụ lòng vun đắp của chúng tôi với Cơn mưa hoa mận trắng sau đó. Và Hà Thị Cẩm Anh không trẻ nhưng tinh khôi như suối nguồn, và “Ông cỏ giêng” Nguyễn Hiệp như một cây xương rồng sần sùi, an nhiên từ Bình Thuận nữa. Hay như Kiều Bích Hậu với Đợi đò và Nguyễn Danh Lam với Đất ở cuộc thi 2006 – 2007. Thiên bẩm của các tác giả mới nếu không có cuộc thi và sự tương tác giữa người sơ khảo với họ thì rất có thể sẽ sa vào hai trường hợp: dài dòng làm truyện yếu và đuối, hoặc là truyện sắp hay chứ chưa hay mà chúng tôi thì luôn muốn hay một cách mỹ mãn.

Trường hợp Ngô Phan Lưu là một đơn cử để cho thấy người làm sơ khảo ngoài con mắt xanh như cách nói thông thường, còn phải dày công để cùng tác giả đi tới một cái đích là vào chung khảo của cuộc thi. Ngô Phan Lưu là một cây bút nhiều trữ lượng, như sau này dân viết và độc giả nhận thấy. Bấy nhiêu chưa đủ. Tác giả ưa thích lối viết truyện không cốt chuyện và nếu ghi là tản văn thì cũng không sao. Chúng tôi đã nhìn thấy chất triết luận của một ngòi bút chắc chắn phải có một cuộc sống gọi là “lên bờ xuống ruộng”, một tác giả mới nhưng không trẻ, chẳng hề gì. Và cũng như Trần Hạ Tháp, Nguyễn Hiệp, hay Hồ Thị Ngọc Hoài… khi các tác giả lần đầu ra Hà Nội lĩnh giải thì cũng là lần đầu tôi biết mặt mũi họ ra sao. Nhưng sự tương tác trên bản thảo của chúng tôi với nhau là đặc biệt mật thiết và cảm động.

Những chương trình truyền hình thực tế gần đây cho tôi một liên tưởng: phàm đã là cuộc thi thì khán giả là người quan trọng nhất, vì vậy mà sự sàng lọc và chăm chút ở vòng ngoài luôn luôn quan trọng. Vì ai?

Vì những độc giả lý tưởng

Tôi không cho rằng các cuộc thi làm ra cho người viết. Chúng ta, những người viết truyện và những bà đỡ đều chung một mục đích tối thượng: phụng sự người đọc. Tôi không tin những ai nói rằng tôi viết cho chính mình. Viết và công bố là hai nhu cầu như ăn và thở vậy. Và khi tác phẩm được in, nó là một đứa trẻ độc lập đời sống với đấng sinh thành và bà mụ đã rước nó ra. Vì vậy mà tôi nghĩ, người đọc mới chính là động cơ để người viết phải viết và chúng tôi phải in.

Người đọc của chúng ta đã khác đi nhiều qua từng giai đoạn, không hẳn một cung đường thời gian nào. Nhưng chắc chắn độc giả của hôm nay không giống độc giả của thời chiến tranh, thời bao cấp và thời cận hậu chiến. Chính người đọc là một sức ép để người viết muốn viết khác những người đi trước mình. Về phương diện này, chúng tôi, những người ngồi ở ghế biên tập văn xuôi của báo Văn Nghệ có thể thanh thản nghĩ rằng, chúng tôi là nơi an lành để tác giả bất phân quá khứ và vùng miền được xuất hiện một cách trọng thị và bình đẳng.

Nhưng vì sao tôi nói rằng đối tượng mà chúng tôi tri ân và cống hiến là những độc giả lý tưởng? Là vì, do hoàn cảnh lịch sử và do trình độ tiếp nhận hay cảm thụ, không phải ai cũng là độc giả khích lệ tìm tòi và công tâm. Có không những độc giả ném đá? Có không những độc giả quy chụp? Có không những độc giả sát thủ? Hà Nội mặt trời, Hà Nội vừa cao mà cũng vừa đủ xa và sức mạnh của liên tài đã khiến chúng tôi giữ được tinh thần nhân văn trong công việc của mình, ấy là việc không phân biệt quá khứ và nhân thân mà chúng tôi đã có một đội hình tác giả đẹp cho những cuộc thi, trước hết là cho những độc giả trong sáng với ước nguyện một nền văn học lành mạnh và tốt đẹp.

Chú thích

* Nhan đề do Phê bình văn học đặt. Tên gốc là “Bếp núc những cuộc thi”

Nguồn: Văn nghệ Trẻ số 17- 18 (ra ngày 28- 4- 2013) – số báo đặc biệt chào mừng ngày giải phóng Miền Nam

KINH HOÀNG: CHỦ TỊCH HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM HỮU THỈNH “THAY MẶT” BAN THƯỜNG VỤ TIẾP TỤC LỪA ĐẢO HÀNG TRĂM CƠ QUAN THÔNG TẤN BÁO CHÍ KHI CÔNG BỐ SAI TÊN TÁC PHẨM ĐOẠT GIẢI THƯỞNG VĂN HỌC VÀ BẰNG KHEN NĂM 2012

25 Th1
Friday, January 25, 2013

KINH HOÀNG: CHỦ TỊCH HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM HỮU THỈNH “THAY MẶT” BAN THƯỜNG VỤ TIẾP TỤC LỪA ĐẢO HÀNG TRĂM CƠ QUAN THÔNG TẤN BÁO CHÍ KHI CÔNG BỐ SAI TÊN TÁC PHẨM ĐOẠT GIẢI THƯỞNG VĂN HỌC VÀ BẰNG KHEN NĂM 2012

 
Giải thưởng Hội Nhà văn đang nóng dần lên khi sắp đến ngày trao giải thưởng, việc ghi sai tên tác phẩm được dư luận cho rằng Ban giám khảo lười đọc, làm ẩu ghi bừa phứa. Ngay cơ quan ngôn luận Hội Nhà văn cũng đưa tin sai.

1. Báo Lao động trong bài Tác giả và tác phẩm bị coi thường (Số 19 – Thứ tư 23/01/2013 06:20) đã dẫn lời nhà văn Phạm Ngọc Cảnh Nam: “Ông Nam cho biết, không phải đến khi nhà văn Y Ban nói toạc ra trên báo chí, mà ngay từ đầu ông đã rất bức xúc. Đầu tiên là thông tin đăng công bố những tác phẩm đoạt giải năm 2012 của nhà thơ Văn Công Hùng – thành viên của hội đồng giải. Ông Hùng tham gia chấm giải, nhưng lại viết sai cả tên sách thành “Một thế kỷ đã mất”. Khi ông điện thoại cho nhà văn Trần Trung Kỳ để nhắc ông Hùng, nhưng ông ấy tiếp tục sai khi sửa lại là “Một thế kỷ bị mất”. “Điều này minh chứng cho lời nói của Y Ban là có thành viên ban giám khảo không đọc tác phẩm, nhưng vẫn bỏ phiếu chấm giải” – ông Nam bức xúc”.

2. VnExpess trong bài Giám khảo Hội Nhà văn VN bị chỉ trích “lười đọc” , Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo cho rằng, chất lượng giải thưởng đi xuống là do ban giám khảo “lười đọc”. “Lười đọc nên không phân biệt được đâu là tác phẩm hay, tác phẩm không hay. Đến tên tác phẩm còn viết sai thì làm sao có chuyện đọc kỹ được”, nhà thơ Trọng Tạo nói. Vấn đề sai sót mà Nguyễn Trọng Tạo nêu ra xảy ra ngay trong mùa giải năm nay. Trong bản tin công bố kết quả giải thưởng của Hội nhà văn Việt Nam hôm 16/1, tác phẩm “Thế kỷ bị mất” của nhà văn Phạm Ngọc Cảnh Nam bị viết nhầm thành “Một thế kỷ bị mất”. Đến ngày 21/1, Hội mới ra thông báo đính chính trên website chính thức của Hội.
3. Nhà thơ Văn Công Hùng, UVBCH, thành viên Hội đồng chung khảo giải thưởng Hội Nhà văn 2012 vừa có lời trên blog: “Cuối cùng thì té ra bác Phạm Ngọc Cảnh Nam từ chối nhận bằng khen của Hội Nhà Văn cho tiểu thuyết “Thế kỷ bị mất” là do chị Hoàng Tuyên gọi điện thông báo cho bác ấy (thực ra là chị Tuyên gọi để hỏi thông tin để gửi giấy mời), và do mình gõ thừa chữ Một trong tên sách của bác ấy khi hân hoan thông báo trên blog của mình. Hôm qua mình có trả lời phỏng vấn báo SGGP về việc này, đợi in xong rồi sẽ post”.

 
 
HNV tiếp tục lừa hàng trăm cơ quan thông tấn báo chí
khi đưa tin sai tên tác phẩm của Thanh Thảo và Khuất Bình Nguyên

______________

 

Tưởng chừng sự việc đã chấm dứt, việc đưa tin sai là do lỗi của “cậu đánh máy” vội vàng. Nhưng một bằng chứng không thể chối cãi khi Ban Thường vụ Hội Nhà văn và Hội đồng chung khảo giải thưởng đã dành cả ngày để họp và ra được bản THÔNG BÁO phủ nhận toàn bộ những cáo buộc của nhà văn Y Ban, khẳng định không có “lợi ích Nhóm”.

Điều kinh hoàng là, Chủ tịch Hữu Thỉnh đã thay mặt Ban Thường vụ Hội Nhà văn ký và công bố sai tên TÁC PHẢM đoạt giải thưởng văn học năm 2012.

Với các nhà văn, nhà thơ chỗ nào viết hoa, chỗ nào không viết hoa đều có sức mạnh như một Tu Ma Hốc. Thế mà Ban Thường vụ Hội Nhà văn nỡ nào lại chơi sửa tên tác phẩm đoạt giải. Nhỡ có người kiện thì sao nhỉ, dấu đỏ lòm rồi…

– Tập thơ Trường ca chân đất, của nhà thơ Thanh Thảo trở thành Trường ca Chân đất.

– Tập thơ Hoa Hoàng đàn nở muộn, của nhà thơ Khuất Bình Nguyên, biến thành Hoa hoàng đàn nở muộn.

Hậu quả là hàng trăm cơ quan thông tin báo chí tiếp tục đưa tin sai về tên tác phẩm đoạt giải thưởng và bằng khen của Hội Nhà văn VN.

Không biết, với việc không phải đứa con đẻ của mình được trao giải thưởng và bằng khen, nhà thơ THANH THẢO và nhà thơ KHUẤT BÌNH NGUYÊN có dám can đảm từ chối hay không?


TRƯƠNG CHI


(Văn chương +)

__________________________


DƯỚI ĐÂY LÀ BẢN TRÊN WEB VANVN – CƠ QUAN NGÔN LUẬN CỦA HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM TIẾP TỤC ĐƯA THÔNG BÁO CỦA BAN THƯỜNG VỤ SAI TÊN TÁC PHẨM CỦA NHÀ THƠ THANH THẢO VÀ KHUẤT BÌNH NGUYÊN

Thông báo của Ban thường vụ Hội Nhà văn Việt Nam

(Về Giải thưởng văn học năm 2012)

21-01-2013 07:41:56 PM

THÔNG BÁO

CỦA BAN THƯỜNG VỤ  HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM

Về Giải thưởng văn học năm 2012

Ngày 21 tháng 01 năm 2013, tại Hà Nội, theo sự uỷ nhiệm của Ban chấp hành, Ban thường vụ Hội Nhà văn Việt Nam đã tiến hành phiên họp xem xét, thông qua Giải thưởng văn học năm 2012. Tham dự phiên họp có Trưởng Ban Kiểm tra của Hội.

Sau khi nghe báo cáo của các chủ tịch Hội đồng Sơ khảo và Chủ tịch Hội đồng Chung khảo, Thường vụ Hội Nhà văn Việt Nam nhất trí như sau :

1/ Việc xét giải thưởng văn học năm 2012 của Hội đã được tiến hành theo đúng Quy chế giải thưởng; từ khâu nhận tác phẩm đăng ký dự giải đến quá trình xét của Hội đồng Sơ khảo và Hội đồng Chung khảo đã thực hiện đúng quy trình, thể thức và tiến độ quy định.

– Các tác phẩm dự giải năm 2012 là tác phẩm của các tác giả, dịch giả xuất bản từ 01/11/2011 đến ngày 31/10/2012, thực hiện đúng quy định của  Quy chế giải thưởng. Từ 217 tác phẩm tham dự, qua Sơ khảo đã chọn được 15 tác phẩm vào Chung khảo.

– Quá trình xét giải từ cấp Sơ khảo đến cấp Chung khảo được tiến hành công khai, dân chủ, tôn trọng mọi ý kiến khác nhau và quyết định bằng phiếu bầu.

– Các tác giả có tác phẩm dự giải không tham gia Hội đồng Sơ khảo và Chung khảo.

Kết quả làm việc các bước đều có biên bản đầy đủ, báo cáo Ban chấp hành.

– Quy chế giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam quy định: các tác giả là hội viên của Hội và chưa phải hội viên đều có quyền tham dự. Việc các uỷ viên Ban chấp hành tham dự giải là quyền và trách nhiệm của một hội viên, hoàn toàn không có cái gọi là “lợi ích nhóm”. Trong các nhiệm kỳ trước đã có nhiều nhà văn nổi tiếng trong  BCH đã được giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam.

– Mùa giải 2011, bắt đầu thực hiện theo Quy chế mới, nên năm 2011 phải xét cả hai năm 2010 và năm 2011. Do đó, để bảo đảm chính xác, Ban Chung Khảo bỏ phiếu hai lần, mỗi lần cho một năm.

– Trong mùa giải năm 2012, các thành viên Sơ khảo đến Chung khảo đều đọc kỹ tác phẩm, có chính kiến và bỏ phiếu bầu hợp lệ. Hoàn toàn không có cái gọi là “phiếu trắng”.

 

Theo Quy chế, giải thưởng của Hội gồm có Giải thưởng và Bằng khen của BCH Hội Nhà văn Việt Nam;

2/ Hội nghị đánh giá cao kết quả làm việc của Hội đồng Sơ khảo, Chung khảo và quyết định tặng Giải thưởng văn học năm 2012 gồm các tác phẩm sau: 

I. GIẢI THƯỞNG:  

1. Văn xuôi:

– Tập truyện ngắn Thành phố đi vắng của nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ

2. Thơ:

– Tập Trường ca Chân đất của nhà thơ Thanh Thảo

– Tập thơ Giờ thứ 25 của nhà thơ Phạm Đương

– Tập thơ Màu tự do của đất của nhà thơ Trần Quang Quý

3. Lý luận phê bình:

– Tập tiểu luận, phê bình văn học Đa cực và điểm đến của nhà văn Văn Chinh

II. Tặng BẰNG KHEN của BCH Hội Nhà văn Việt Nam:

1. Văn xuôi:

– Tiểu thuyết Trò chơi huỷ diệt cảm xúc của nhà văn Y Ban

– Tiểu thuyết Thế kỷ bị mất của tác giả Phạm Ngọc Cảnh Nam

2. Thơ:

– Tập thơ Hoa hoàng đàn nở muộn của nhà thơ Khuất Bình Nguyên

– Tập thơ Chất vấn thói quen của nhà thơ Phan Hoàng.

Như vậy, Giải thưởng văn học năm 2012 của Hội Nhà văn Việt Nam gồm 5 giải chính thức và 04 Bằng khen của BCH Hội Nhà văn Việt Nam.

3/ Ban Thường vụ giao cho Ban Sáng tác tổ chức thông báo rộng rãi trên các phương tiện thông tin đại chúng và tổ chức lễ trao giải vào dịp đón xuân Quý Tỵ 2013.

 T/M BAN THƯỜNG VỤ

CHỦ TỊCH

 Nhà thơ HỮU THỈNH

(đã ký)

NGUYỄN VĂN THỌ: LÀ NHÀ VĂN, TA SỐNG VỚI BẠN ĐỌC, HAY LÀ TA SỐNG VỚI CÁI GIẢI THƯỞNG CỦA BẤT KỲ ĐOÀN THỂ CƠ QUAN NÀO? – VC+

25 Th1

NGUYỄN VĂN THỌ: LÀ NHÀ VĂN, TA SỐNG VỚI BẠN ĐỌC, HAY LÀ TA SỐNG VỚI CÁI GIẢI THƯỞNG CỦA BẤT KỲ ĐOÀN THỂ CƠ QUAN NÀO?

 
Mấy hôm nay lại rộ lên những ý kiến xung quanh chuyện giải Hội Nhà văn. Với nhiều điều anh nói B, chị nói C, làm tôi chả biết tin ai.


Nhưng tôi nghĩ, việc không nhận giải là chuyện bình thường, nếu thực sự tự thấy giải không xứng tầm tác phẩm của mình, có quyền từ chối, song làm ầm ĩ lên, trở nên kiện tụng hạ bệ nhau, thì đâu có phải việc của một nhà văn. Viết văn để Nhân bản hơn cơ mà, ai lại ùm xùm như thế. Là nhà văn, ta sống với bạn đọc, hay là ta sống với vài cái giải thưởng của bất kì đoàn thể cơ quan nào?
Thế nên cầm bút viết những điều tử tế và cao cả với biết sống sao cho đúng với tinh thần tử tế cao cả là việc khó lắm ru!
 
 
Nhà văn Nguyễn Văn Thọ
THÁI ĐỘ NHÀ VĂN VÀ CÁC CUỘC CHƠI
 
Tôi quay lại văn chương từ 1996. Tôi từng tham dự bốn cuộc thi. Lần đầu tiên tham gia cuộc thi văn trên Tạp chí Văn nghệ quân đội, tôi không được giải gì, dù truyện ngắn lần ấy, gần đây nhất nhà văn Lê Minh Khuê vẫn tuyển vào tập những truyện ngắn hay viết về Hà Nội (Người Hà Nội). Sau đó là tham gia cuộc thi trên Tuần báo Văn nghệ và tôi đoạt giải ba truyện ngắn Vườn Maria. Lần thứ ba tôi thi trên Tạp chí văn nghệ quân đội và đoạt giải Nhì không có giải nhất. Lần thứ tư tôi thi trên báo Văn nghệ lại nhận giải Ba truyện Phố cũ. Lần thi này, có những truyện ngắn giải rất cao, song bao nay nay không ai đọc, và thực ra nhiều người thừa hiểu sự thẩm định của các nhà văn cầm chịch có hạn.
Phố cũ và truyện ngắn Mười ba bến nước của Sương Nguyệt Minh thi lần ấy tuy nhận giải thấp song rất nhiều tuyển tập vẫn in đi in lại sau gần 8 năm trôi qua.
Những khi đi dự giải như vậy, tôi thường nghĩ như đi hội, đã chơi thì phải chấp nhận hơn thua, vì vậy dù không được giải hay được giải thấp hơn cả những tác phẩm khác, tôi vẫn mỉm cười. Và sự thật, tác phẩm nào thực sự có giá, sẽ được bạn đọc đón nhận lâu dài. Có lẽ chính điều suy nghĩ đó làm cho tôi không hậm hực và vẫn giữ vững lực bút của cá nhân, ngày viết một nhiều hơn, chưa nói là hay hơn, song rõ ràng chín hơn.
Cho tới nay, tôi từng nhận 5 giải văn chương lớn (hai giải của Hội Nhà văn), không cậy nhờ xin xỏ, chạy vạy ai. Tôi rất biết ơn các nhà văn đã từng đưa các tác phẩm của tôi lên bàn xét và trao cho các tác phẩm ấy giải thưởng dù có khi có lần đánh giá chưa đúng trong toàn cục cuộc thi. Có gì đâu, tôi hay nghĩ, tôi sáng tác vì đau khổ, vì muốn chia sẻ, tâm sự có tính đồng loại, chứ đâu phải chiến đấu vì cái giải. Chả nhẽ sự vật vã hàng ngàn đêm trắng để có khi cắt máu ra mà viết chỉ để cho cái giải, thì tôi tầm thường thế ư?
Mấy hôm nay lại rộ lên những ý kiến xung quanh chuyện giải Hội Nhà văn. Với nhiều điều anh nói B, chị nói C, làm tôi chả biết tin ai.
Nhưng tôi nghĩ, việc không nhận giải là chuyện bình thường, nếu thực sự tự thấy giải không xứng tầm tác phẩm của mình, có quyền từ chối, song làm ầm ĩ lên, trở nên kiện tụng hạ bệ nhau, thì đâu có phải việc của một nhà văn. Viết văn để Nhân bản hơn cơ mà, ai lại ùm xùm như thế. Là nhà văn, ta sống với bạn đọc, hay là ta sống với vài cái giải thưởng của bất kì đoàn thể cơ quan nào?
Thế nên cầm bút viết những điều tử tế và cao cả với biết sống sao cho đúng với tinh thần tử tế cao cả là việc khó lắm ru!
 
NHÀ VĂN NGUYỄN VĂN THỌ
%d bloggers like this: