Tag Archives: ra khỏi

XIN CHÚC MỪNG HỘI NHÀ VĂN ĐÃ LÀM ĐƯỢC CÔNG VIỆC RẤT TO LÀ ĐÃ LOẠI ĐƯỢC NHỮNG TÁC PHẨM HAY RA NGOÀI GIẢI THƯỞNG

3 Th2

 

Giải thưởng Hội Nhà văn một nhiệm kỳ nay, năm nào cũng vậy, bao nhiêu điều tiếng thị phi. Mà dư luận xã hội càng ngẫm càng có lý, mặt khác dư luận ngay từ chính nội bộ Ban Chấp hành và các hội đồng Thơ, Văn xuôi, Lý luận phê bình mà ra. Trong đó vẫn còn số ít những người có lương tâm nhưng bị các “đại ca đầu gấu” lấn lướt! Cứ tính lại 5 năm giải thưởng một nhiệm kỳ, mỗi năm số tác phẩm có tín hiệu của tài năng, sáng tạo đều bị lần lượt BCH tìm đủ cách êm dịu để loại ra. Mới tinh đây, mùa giải cuối cùng của nhiệm kỳ VIII cũng không nằm ngoài quy luật tráo trở, đổi trắng thay đen, ném đá giấu tay của tập thể lãnh đạo Hội Nhà văn bởi sự lèo lá, giả dối, không minh bạch. Chúng tôi đi tìm thông tin trên các mạng xã hội, thấy bài này trên FB Lê Anh Hoài với nhiều lời bình tán xôm tụ, mà thao tôi, câu bình xuất sắc là của FB Maria De la Tao “Xin các pác đừng ném đá hội nhà văn nhá vì hội nhà văn đã làm được một việc rất to là đã loại được những tác phẩm văn chương hay ra khỏi giải thưởng. Một tràng vỗ tay.”Khi nhiều FB chán nản đòi giải tán Hội thì FB Pham Tam Hieu BÀN: “Xời ơi. Vướn đề là còn ối người cao tuổi muốn được tặng phiếu Bé Ngoan”.Sang FB Paul Nguyễn Hoàng Đức, có status GIẢI THƯỞNG VĂN HỌC MẶT TRẬN
ĐÃI NGỘ NHỮNG ĐẦU GẤU HẠ CÁNH AN TOÀN là một bài viết mạnh mẽ như sóng thần.Hàng trăm FB đã vào bình luận trong đó FB Lâm Thu Hiền nói: “Khi một giải thưởng danh giá được trao cho một tác phẩm văn học, thơ ca… có giá trị, người nhận nó chắc hẳn sẽ rất vinh dự và hạnh phúc. Trái lại, nếu nó được trao cho một tác phẩm mà khiến nhiều người không tâm phục khẩu phục thì người nhận cũng chẳng vẻ vang, hãnh diện gì. Thậm trí, cái giải thưởng ấy còn làm người nhận bẽ bàng (cố đấm để …ăn xôi) giống như khi bậc phụ huynh cầm tấm giấy khen của con trên tay mà trong bụng vẫn ngậm ngùi biết rằng con mình ‘với chưa tới’, được cái giấy khen hoặc là do mình trong Ban phụ huynh hoặc là do mình chăm sóc cô giáo của con quá “chu đáo”. Xét đến cùng, thì CÁI ĐƯỢC/SỰ ĐƯỢC ấy cũng là chỉ cái “quá khẩu thành tàn”.Bên cạnh FB Sao Mai cũng có ý kiến rất hay :”Sao Mai Nguyễn Thụy Kha …thơ gì mà thô lậu và ngớ ngẩn đến tức cười tội nghiệp . Cho ông ta nhận giải khác nào làm nhục ng ta .”FB Lâm Thu Hiền rất trình độ, hệ thống lại các vấn đề :”Văn thơ là thứ cao quý và tao nhã mà những kẻ cầm cân nảy mực về văn hóa cư xử (tôi chưa tìm ra từ thích đáng) như trong bài viết này và nhiều bài nữa (*) mà tôi đã đọc thì thật là xấu hổ…. ………………………………………………………………………………………………………………(*):
– Tại sao thơ dở, văn nhạt lên ngôi? (Nguyễn Hoàng Đức) – nguồn: Vandanviet.net 25/8/2013
– Sáng tác thơ, làm thơ, sinh hoạt thơ (Nguyễn Hoàng Đức) – nguồn: Bà đầm xoè 17/4/2014
– Thơ dở, văn dở… đang đắt giá (Trần Mạnh Hảo) – nguồn: Nguyễn Tường Thuỵ’s blog 01/8/2013
– “Những lớp sóng ngôn từ” hay những lớp sóng giải thưởng đánh chìm thơ? (Trần Mạnh Hảo) – nguồn: trannhuong.com 04/01/2014
– Trao giải thưởng văn học cho tác phẩm dở là một tội ác (Trần Mạnh Hảo) – nguồn: Bùi Văn Bồng’s blog 14/01/2014
– Từ “hiện tượng” thơ Hoàng Quang Thuận (Nguyễn Hoài Nhơn) – nguồn: trang Trung tâm phát triển Văn hoá-Nghệ thuật 06/10/2012
– Dương Kỳ Anh phù thuỷ bốc thơm thơ Hoàng Quang Thuận- ô danh muôn đời (Đỗ Hoàng) theo vannghecuocsong.com. – nguồn: Bà đầm xoè 19/9/2013
– Nhà văn Y Ban từ chối giải thưởng Hội nhà văn 2012 (Yến Anh) – nguồn: Người lao động Online 19/01/2013
& một số bài nữa mà tôi đọc rải rác trên báo giấy nhưng tôi không nhớ tiêu đề bài báo và tên người viết.”

Những bài viết mở màn trên đã nhận sự chia sẻ tích cực của các websites, blog văn chương trong và ngoài nước. Sự việc chắc chắn không dừng lại o9wr đây mà sẽ còn những đàm tiếu bi hài bất tận về cái sự, nói như ngôn ngữ nhà thơ Trần Mạnh Hảo trong một bài phê bình trước đây là bệnh mù thơ của Hội Nhà văn đã hết thuốc chữa, Hội Nhà văn hè nhau tiễn thi ca lên đoạn đầu đài!

GIẢI THƯỞNG VĂN HỌC MẶT TRẬN
ĐÃI NGỘ NHỮNG ĐẦU GẤU HẠ CÁNH AN TOÀN

Paul Nguyễn Hoàng Đức

Mỗi năm nhìn giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam lại liên tưởng tới hợp tác xã gia công. Thử nhìn, nước ta mỗi đầu sách in ra với 90 triệu dân số chỉ có quanh co khoảng 1000, nếu luộc hết cỡ khoảng dăm nghìn, trong khi đó mỗi đầu sách ở nước Nhật dân số cũng chỉ hơn ta gấp ba lần nhưng ra cả triệu bản, nghĩa là mỗi đầu sách được đón đọc gấp khoảng một nghìn lần nước ta.

Sức đọc phản ánh nền văn học, sức đọc văn học của ta chỉ ngang cấp xã ở Nhật, cho rộng dài đi thì dưới cấp huyện. Cường quốc là khái niệm nước lớn, nhưng người ta vẫn bảo: Nước Mỹ là cường quốc nhưng là tiểu quốc về bóng đá. Có người đã tự nhận nước ta là cường quốc về thơ, vậy thì nước ta còn là cường quốc về nông nghiệp, cường quốc về vứt rác bừa bãi, cường quốc về thiểu năng trí tuệ khi làm dường xong mới đào lên đặt cống.

Và nền văn học dưới cấp huyện trên cấp xã của chúng ta chỉ là một nền văn học nông dân, học, rồi đi bộ đội hay công nhân để được thoát ly, không phải đội mưa gió ngoài đồng, “ăn cơn chúa múa tối ngày”. Văn nghệ mới đầu mục đích chỉ là phong trào để kích thích động viên sản xuất và chiến đấu. Rồi tiếp diễn các anh chị công –nông – binh cứ à uôm viết tiến lên. Anh nào quá giỏi hay xuất sắc cũng thường chỉ được một bài. Rồi lại lao vào “học nhi ưu tắc sĩ” (học giỏi làm quan). Giải thưởng năm nay chủ yếu giải quyết chính sách hưu hạ cánh an toàn cho các bác cả đời đã thành bã văn thơ, không có khả năng đội trần hay đạp trần, mà chỉ có khả năng luồn cúi ngang lưng lãnh đạo. Hãy xem những giải:

“Theo thông tin từ Hội Nhà văn Việt Nam, các giải thưởng của Hội năm 2014 thuộc về: Biên bản chiến tranh 1-2-3-4.75 (Nhà xuất bản Chính trị quốc gia), tiểu thuyết tư liệu của Trần Mai Hạnh; Trường ca ngắn, kịch thơ (Nhà xuất bản Hội Nhà văn) của Nguyễn Thuỵ Kha; Trăm năm trong cõi… (Nhà xuất bản Văn học), lý luận phê bình của Phong Lê và Thơ Việt Nam hiện đại, tiến trình và hình tượng (Nhà xuất bản Văn học), lý luận phê bình của Nguyễn Đăng Điệp…”

Giải thơ năm ngoái thì trao cho đại ca Thanh Thảo với tập ấm ớ từ cái tên “Trường ca chân đất” văng cả cứt đái vào thơ, rồi Năm Trì gãi háng, rồi Phạm Đương, khi bị tố là đạo nguyên si cả tên đầu đề, Hội nhà văn cứ giả điếc trao bừa, coi như ta cứ trao bừa cho giải ăn cắp là ta không ăn cắp. Còn năm nay trao cho Thụy Kha cũng là một đầu gấu. Mọi người cứ nghiệm đi sang năm dù các đại ca này có ra những tập thơ hay hơn, cũng không đến lượt vì còn giành cho người khác xếp hàng.

Còn hãy nghe tài năng thơ xuất sắc của Nguyễn Thụy Kha một đại ca được mệnh danh là “con quạ của những xác chết” qua nhưng vần thơ được chắt lọc nhất:

“Tôi con dân chính gốc Hải Phòng/ Cả ấu thơ chưa hề đến biển. Năm ấy tôi mười ba tuổi/ Lần đầu tiên nghỉ hè cắm trại Đồ Sơn/ Lần đầu tiên chân chạm sóng đại dương/ (…) Năm ấy chúng tôi đâu biết có một chuyện bất ngờ đã từ đây sẽ xảy ra/ Chúng tôi thì lạc đường nhưng những người lính hải quân lại đang tìm đường mới/ Và cái vịnh khuất nẻo này sẽ là nơi xuất phát/ Của một đoàn tàu dũng cảm ra đi/ (… )/ Năm nay tôi sáu ba tuổi/ Lại trở về thung lũng xanh gặp tuổi mười ba/ Tần ngần nhớ ngày xưa bên mốc số không/ bên tượng đài thủy quân tàu không số/ Bất chợt thấy dâng lên quanh mình bao cực sóng/Thấy hồn mình cũng hóa thành cực sóng/ Để mãi mãi dạt dào sóng vọng Biển Đông/ Để Tổ quốc Việt Nam muon đời đứng vững/ Cong một đường thái cực thiêng liêng.”

Thơ văn là phải vướt qua thông tin cấp một mới là thơ văn, đằng này 99% những câu thơ trên là thông tin cấp một. Giờ tôi xin làm một khúc thơ vu vơ nhưng hay hơn:

Tôi là con gà gốc Đông Cảo, cả đời tôi chưa thấy hồ, ngày đó tôi 13 tháng tuổi, lần đầu tiên bị đem ra chợ Lồng, tôi đâu biết chuyện bất ngờ gì sẽ xảy ra, tôi được rao bán đúng lúc người ta tuyển quân băng dãy Trường Sơn… Một cụ bà vừa khóc vừa mua tôi, cụ đem về cúng cầu may cho con cụ qua khỏi cảnh chiến trường, cụ già lẩm cẩm chập chạp, tôi đạp tung lồng thoát khỏi… Ngày con cụ về đòi bắt tôi giết thịt ăn mừng/ nhưng cụ khóc lóc văn xin và bảo vía của tôi là gà thoát chết thì con mới thoát, mẹ nuôi nó thành gà già để kỷ niệm ngày con thoát trở về/ Sướng quá tôi đứng trên đỉnh lồng như đứng trên đầu trái đất gáy vang một khúc bất tử thiêng liêng!…

Thôi những thơ mậu dịch này, chỉ là chứng minh cho cơ chế cơ quan ăn tem phiếu nhạt hoét. Những cán bộ trong hệ mậu dịch hý hửng thấy mình lúc nào cũng là quả pháo hoa đứng xếp hàng trên đầu nòng súng. Họ đâu có biết viên đạn muốn bay cao thì phải được bắn đi từ đáy cò. Và thơ họ rút cục mãi mãi chỉ là pháo hoa rụng như bọt xà phòng ngay đầu cuống rơm.

Paul Đức 25/01/2014

Mời quý vị đọc status này vốn là bài trên Báo Tiền phong:

HỠI ƠI, GIẢI THƯỞNG HỘI NHÀ DZĂN

Gần như hằng năm, cứ vào dịp này thì y như rằng sóng gió dư luận về Hội Nhà văn Việt Nam (NVVN) lại nổi lên.
Chuyện xét kết nạp hội viên mới thì đã lình xình rồi với những dư luận “không làm đơn cũng được kết nạp” (thực ra chuyện này là thị phi), rồi lại chuyện vài kẻ không được xét lên mạng tuyên bố tôi thân lắm với Chủ tịch, Phó chủ tịch, họ mời tôi vào, nhưng nay thế này tôi không thèm vào nữa…? Không hiểu có phải vì thế, mà báo Văn Nghệ, rồi website Hội NVVN mãi mới đăng danh sách các tân hội viên, trong khi các báo lại đăng trước đến cả tháng?

Chuyện thứ hai là kết quả giải thưởng văn chương.

Đầu tiên là một chuyện lặp đi lặp lại nhiều lần rồi. Từ việc tập “Trường ca ngắn – kịch thơ” (NXB Hội Nhà văn) của Nguyễn Thụy Kha đoạt giải thưởng ở thể loại thơ. Vấn đề là khi tập thơ này qua Hội đồng Thơ, nó chỉ được 2 phiếu trên 9 thành viên Hội đồng!

Nhân đó, một số vị lại rêu rao lên ở chốn nọ chốn kia rằng, Ban Chấp hành Hội không coi Hội đồng chuyên môn là gì. Có vị lại mạnh mồm tuyên bố có khi cần phải rút lui khỏi hội đồng (kiểu như nhà văn Y Ban đã từng rút lui khỏi Hội đồng văn xuôi năm 2013, nhưng với lý do khác).

Đàm tiếu cũng không tha giải thưởng ở thể loại văn xuôi – tác phẩm “Biên bản chiến tranh 1-2-3-4.75”?(NXB Chính trị Quốc gia) của tác giả Trần Mai Hạnh. Đây là một cuốn sách tập hợp lại những tư liệu, hồi ức của nhà báo Trần Mai Hạnh. Và chính Trần Mai Hạnh cho biết, cuốn sách được viết dưới hình thức biên bản. Vấn đề là ở đó. Nhiều người tỏ ra không phục với câu hỏi: Đây là giải thưởng văn chương cơ mà, đâu phải là giải báo chí? Trần Mai Hạnh đã vượt qua cả những ứng viên nặng ký năm nay – Hồ Anh Thái và Nguyễn Bình Phương. Một tờ báo giật tít có vẻ thảng thốt: Nhà báo đoạt giải thưởng văn chương. Chính Hội Nhà văn cũng có vẻ bối rối khi không thể nói rõ được cuốn sách này thuộc thể loại nào trong văn xuôi.

Ở thể loại lý luận phê bình văn học, tập “Trăm năm trong cõi”?(NXB Văn học) của tác giả Phong Lê và tập “Thơ Việt Nam hiện đại – tiến trình và hiện tượng”?(NXB Văn học) của tác giả Nguyễn Ðăng Ðiệp đoạt giải thưởng. Tập của Phong Lê cũng bị nhiều ý kiến phàn nàn. Rằng đây là một tuyển những bài tham luận nhân những dịp kỷ niệm và bài báo của ông, thì có đáng? Cuốn sách này đề cập đến những tác giả đã thành danh từ rất lâu (mà Phong Lê gọi là “Thế hệ Vàng”), những Tản Đà, Ngô Tất Tố, Hoàng Ngọc Phách… Tố Hữu, Chế Lan Viên, Tô Hoài… Vàng thì đã hẳn, nhưng còn tính phát hiện, chưa nói tính dự báo?

Cũng biết chuyện văn chương nghệ thuật là khó định giá. Cũng biết cạnh đỉnh vinh quang bao giờ cũng đầy rẫy thị phi. Nhưng xem ra, nhiều ý kiến của giới chuyên môn là có cơ sở. Trước hiện tượng này, liệu Hội đồng xét giải của Hội NVVN có động tâm?

Nguồn:
http://www.tienphong.vn/van…/song-gio-giai-thuong-814914.tpo

Bài do:

nam bộ hai's profile photo
hainambo40@gmail.com     gởi đến Vô Ngã

Tiếng nói của một cựu chiến binh ra khỏi ĐCSVN (tiếp theo) – DLB

29 Th5

Tiếng nói của một cựu chiến binh ra khỏi ĐCSVN (tiếp theo)

 

Nguyễn Chí Đức phỏng vấn cựu chiến binh Nguyễn Hồng Bích, người âm thầm ra khỏi đảng năm 1992
 
– Nguyễn Hồng Bích (NHB): Tôi là Nguyễn Hồng Bích, đi Bộ đội ngày 04 tháng 3 năm 1983, thuộc Trung đoàn 612, Bộ Tư lệnh Thông tin Liên lạc. Tôi tham gia vào đảng năm 1986. Đến lúc tôi chuyển nghành năm 1992 thì tôi thuộc diện Cơ quan Giải tán. Từ đó đến nay cũng không hướng về đảng cộng sản (đcs). Tôi về Qưê Hương, tôi không làm gì ảnh hưởng đến người khác, nuôi con cái đi học đàng hoàng tử tế. Phấn đấu mục đích là không để người khác làm ảnh hưởng đến mình, và về vật chất tinh thần, thực lực là muốn (tức là phải nói rằng) xã hội công bằng, văn minh.
– Nguyễn Chí Đức (NCĐ): Anh có quan tâm gì đến thời sự xã hội, chính trị của trong nước cũng như trên thế giới không ạ?
 
– NHB: Hoàn toàn đến nay, đến giờ Thời sự là tôi thường không xem, tôi xem phim vì tôi không tin. Tôi chỉ xem Dự báo thời tiết là chính.
 
– NCĐ: Tức là anh xem Truyền hình chủ yếu xem Dự báo thời tiết, chứ anh không xem mục Thời sự của Truyền hình Trung ương à?
 
– NHB: Tôi chỉ xem Truyền hình mục tình hình, tin thế giới thôi, trong nước tôi ít xem.
 
– NCĐ: Bây giờ với tư cách một người Việt Nam mà yêu Quê Hương Đất Nước thì anh có tâm tư và nguyện vọng gì và hy vọng gì cho Đất Nước Việt Nam không ạ?
 
– NHB: Tâm tư nguyện vọng tức là đcs hoặc là một đảng nào đứng ra lãnh đạo của Đất Nước Việt Nam mà làm cho dân giàu nước mạnh thì tôi ủng hộ. Chứ không phải chỉ đcs, mà đàng nào cũng được.
 
– NCĐ: Hiện giờ là trên dư luận cũng như các phương tiện truyền thông cũng đồn đoán đến một «Hội Huynh đệ đã lầm đường lạc lối», nôm na là «Hội Người ra khỏi đảng» thì anh có nguyện vọng, anh tham gia không ạ?
 
– NHB: Tức là lúc tôi vào đcs, thì tôi vào lính […], nhưng mà trải qua một thời gian thì tôi biết rằng thực lực thì tôi không thích, tôi phải rút… Tôi là đảng viên cs nhưng khi tôi chuyển ngành về một chế độ […] mà tôi không lấy, tôi chỉ về bằng các hồ sơ khác, nhưng hồ sơ đảng thì tôi để đấy, tôi không sinh hoạt.
 
– NCĐ: Tức là anh không cần những quyền lợi gì của cs cũng như về Quân đội?
 
– NHB: Vâng !
 
– NCĐ: Xin hỏi anh câu cuối. Có “Hội Huynh đệ những người lầm đường lạc lối” tức “Hội Người ra khỏi đảng” thì anh có muốn tham gia và sinh hoạt chung với anh em trên toàn quốc không ạ?
 
– NHB: Tức là có những các Hội nào làm cho nền kinh tế không làm ảnh hưởng gì đến mình và con cái thì tôi ủng hộ.
 
– NCĐ: Xin cảm ơn anh.
 
– NHB: Nếu phỏng vần thì tôi xin đọc một bài thơ:
 
“Ông tổ là ông tổ chung,
Chẳng ai giành giật của riêng mình.
Gia tài để lại nơi thờ cũ,
Lóng lánh ánh vàng [núi Thừa Phong?].
[Quê Hương tất cả rèn Đồi Vọng?]
Chẳng muốn phong lưu, cũng đỡ bần.
Con cháu mọi người đều ý thức:
Xây dựng, tự lực!”
 
Đó là giòng họ. Tôi chỉ đọc thơ giòng họ thôi.
 
 

‘Đảng chưa ra khỏi cái bóng của mình’ – BS

25 Th5

‘Đảng chưa ra khỏi cái bóng của mình’

 

BBC tiếng Việt

Nguyễn Thị Hường

Gửi cho BBCVietnamese.com từ Hoa Kỳ

Sau những cuộc “lấy ý kiến nhân dân” rầm rộ, và với những bản báo cáo choáng ngợp như 20 triệu lượt ý kiến của nhân dân, 28,000 hội thảo hội nghị góp ý hiến pháp từ các cấp các ngành, có lẽ Đảng Cộng sản nghĩ đó là đủ để tạo cái vỏ bọc dân chủ cần thiết cho dự thảo Hiến pháp của họ.

 

Nhưng trong thực tế, những con số đó không thuyết phục được ai về tính dân chủ của cuộc sửa đổi Hiến pháp và cũng chẳng nói lên điều gì về “nguyện vọng của đa số nhân dân”.

Cho đến nay Việt Nam vẫn không có truyền thông độc lập, không có các tổ chức dân sự tự do cũng như các tổ chức đối lập nên không có kiểm soát và phản biện rộng rãi trong quá trình “lấy ý kiến” nhân dân.

Kết quả cuộc thu thập các ý kiến về sửa đổi Hiến pháp do Đảng Cộng sản tiến hành khó có thể được coi là trung thực.

Kiến nghị 72 và khảo sát trên mạng của trang Cùng viết Hiến pháp – những ý kiến và khảo sát độc lập – phản ánh những nguyện vọng trái ngược so với những gì Đảng Cộng sản đang cố níu kéo, đặc biệt là về điều 4, về vai trò của quân đội cũng như về quyền tư hữu đất đai và bản chất của chế độ chính trị.

Tất nhiên, nói về số lượng thì Đảng Cộng sản, với vị thế độc quyền lãnh đạo cả bộ máy nhà nước từ trung ương đến địa phương, với nguồn ngân sách và nhân lực khổng lồ do nhân dân đóng thuế nuôi, áp đảo những khởi xướng độc lập của những nhóm trí thức ít người và và không có phương tiện cũng như môi trường chính trị tự do để vận động cho quan điểm của họ hay thực hiện những cuộc khảo sát độc lập mang quy mô rộng lớn hơn để rộng đường dư luận.

Chúng ta đang thấy một cuộc cạnh tranh về tư tưởng hiến pháp và chính trị trong đó xã hội đang lép vế trước thiểu số cầm quyền.

Phúc quyết và sửa hệ thống

Tôi vẫn cho rằng nếu không có một cuộc phúc quyết hiến pháp minh bạch, dân chủ thì mọi sửa đổi Hiến pháp chỉ là vô nghĩa, tốn tiền bạc của nhân dân một cách vô ích.

Tôi nhấn mạnh yếu tố “minh bạch” và “dân chủ” bởi tôi biết rằng có những người quan ngại rằng một cuộc phúc quyết hiến pháp trong tình trạng không có tự do chính trị như hiện nay có thể củng cố quyền lực và tính chính danh của chế độ thay vì thực sự phản ánh ý nguyện của nhân dân một cách trung thực. Nhưng chúng ta cần phân biệt giữa nguyên tắc và phương thức tiến hành.

Về mặt nguyên tắc, chúng ta cần thống nhất rằng phúc quyết Hiến pháp là điều kiện để Hiến pháp thực sự là khế ước xã hội qua đó nhân dân trao quyền cho nhà nước. Có những Hiến pháp dân chủ mà không quy định phúc quyết hiến pháp, đúng vậy.

Nhưng đó là những quốc gia đã có dân chủ, Quốc hội hay cơ quan lập hiến trong thể chế chính trị của họ do nhân dân bầu ra qua bầu cử tự do, công bằng, đại diện cho quốc dân và chịu trách nhiệm trước quốc dân của họ. Đó là điều Việt Nam chưa có.

Và phúc quyết Hiến pháp là một cơ hội trong thời điểm hiện tại để nhân dân Việt Nam bày tỏ nguyện vọng về những vấn đề chính trị căn bản nhất của quốc gia.

Sau khi thống nhất về nguyên tắc như vậy, việc tổ chức như thế nào để cuộc trưng cầu dân ý được minh bạch, dân chủ, là điều quan trọng cần bàn. Những người lãnh đạo thức thời trong Đảng Cộng sản nên ngồi lại cùng giới trí thức, đảng viên cấp tiến, và cả những tổ chức đối lập, để bàn thảo và thương lượng những điều kiện tiến hành cuộc phúc quyết Hiến pháp.

Đó là cách khôn ngoan để họ vừa có thể đáp ứng nguyện vọng của nhân dân, vừa giữ thế chủ động và thể diện để có cơ may bảo đảm vị thế chính trị của họ trong tương lai. Vị thế chính trị của họ trong tương lai chỉ có thể dựa vào sự đồng thuận của nhân dân mà thôi.

Tất nhiên, thay đổi Hiến pháp không phải là tất cả những gì Việt Nam cần. Chẳng ai ngây thơ đặt niềm tin vào những điều kỳ diệu nào đó mà một cơ chế hiến pháp dân chủ sẽ tự động mang lại cho Việt Nam.

Đất nước cần rất nhiều cải cách trên nhiều phương diện, giáo dục, kinh tế, y tế; cần những người có tâm, có tài, có trách nhiệm để thực hiện các cải cách đó một cách khôn ngoan và hữu hiệu. Pháp luật chỉ là một phần của những gì Việt Nam cần mà thôi.

Tuy vậy, đất nước nào cũng cần một hệ thống pháp luật chuẩn mực, một cơ chế nhà nước dân chủ quy định trong bản Hiến pháp để tiến hành những cải cách khác một cách hiệu quả với sự đóng góp của những người hiền tài. Như nhiều người đã nói: vấn đề của Việt Nam là vấn đề cơ chế, là “lỗi hệ thống.” Mà viết lại Hiến pháp chẳng phải là tổ chức lại hệ thống quyền lực nhà nước đó hay sao?

Cơ hội đoàn kết

Sửa đổi hiến pháp còn có thể là cơ hội để những người Việt Nam cả trong lẫn ngoài đảng, cả giới lãnh đạo lẫn đối lập, cả trí thức và người dân thường suy nghĩ sâu sắc về những nguyên tắc và giá trị nền tảng kết nối chúng ta như một xã hội, một cộng đồng, một quốc gia, lên tiếng thể hiện sự đồng thuận về những giá trị và nguyên tắc đó và hiến định chúng.

Nếu vẫn còn sự bất đồng về những hệ giá trị căn bản nhất – chất keo gắn bó chúng ta với tư cách là những thành viên của cùng một cộng đồng, liệu những lời kêu gọi đoàn kết, hòa hợp, phát triển, có thực hiện được hay không?

Điều gắn bó người Việt chúng ta là gì? Là một ý thức hệ ngoại lai hay những giá trị tư tưởng nhân bản, bao dung, như sự tổng hòa tam giáo đồng nguyên là một niềm tự hào và là một ví dụ? Là rập khuôn giáo điều an phận hay tinh thần ham học hỏi và dám “ra biển lớn”?

Là một thể chế chính trị tập quyền áp đặt hay một cơ chế hạn chế quyền lực nhà nước, một xã hội dân sự đầy khí lực và một hệ thống khuyến khích người tài tham gia quản trị quốc gia?

Chúng ta có dám “vượt qua cái bóng của chính mình” bằng việc mạnh dạn gỡ bỏ những gì đang làm trì trệ sự phát triển và hoà nhập quốc tế của quốc gia, và đặt nền tảng là những nguyên tắc mới, những hệ giá trị cầu thị mới trong bản khế ước xã hội – Hiến pháp?

Chúng ta sẽ làm thế nào để bước cái bước tiến “vượt qua cái bóng của chính mình” đó mà không lặp lại những sai lầm lịch sử gây thêm chia rẽ, thù hận hay nghi kỵ giữa người Việt lẫn nhau? Không một cá nhân hay một nhóm người nào trong xã hội có thể áp đặt câu trả lời cho những câu hỏi quá lớn đó.

Đó phải là một câu trả lời đồng thanh, tập thể, sau một cuộc thảo luận công khai, tự do, bởi toàn thể công dân Việt Nam qua một cuộc trưng cầu ý dân dân chủ và minh bạch.

Hiến pháp không chỉ là một điều luật thông thường.

Có học giả đã nói rằng Hiến pháp là một bộ luật chính trị. Đảng Cộng sản Việt Nam đừng cho rằng họ có thể làm ngơ trước những đòi hỏi về chính trị của người dân Việt Nam thể hiện qua những cuộc thảo luận trên truyền thông xã hội và các kiến nghị về Hiến pháp.

Làm ngơ trước những đòi hỏi về Hiến pháp đồng nghĩa với việc làm ngơ trước những đòi hỏi ôn hòa về chính trị. Mà ý dân là nền tảng của quyền lực chính trị của một chế độ.

Đảng Cộng sản Việt Nam có sự lựa chọn giữa một cải cách ôn hòa và củng cố vị thế chính trị của họ thông qua việc cải tổ hiến pháp, hoặc tiếp tục thách thức sức mạnh tiềm ẩn của nhân dân, vốn chỉ bùng phát khi giới lãnh đạo mà họ từng kỳ vọng không còn lắng nghe họ nữa.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của cô Nguyễn Thị Hường, nghiên cứu sinh Luật, Đại học Indiana, Hoa Kỳ.Bài viết thể hiện quan điểm riêng của cô Nguyễn Thị Hường, nghiên cứu sinh Luật, Đại học Indiana, Hoa Kỳ.

Like this:

Like Đang tải …


15 phản hồi

  1. PHI NGHĨA nói:
     
    0
     
    0

     

    i
     
    Rate This

     

    Quantcast

    Điều 4 chính là bã độc dược đối với ĐCSVN!
    chính vì nuốt phải Điều 4 nên ĐCSVN mới thoái hóa nghiêm trọng như vậy, mất tính chính nghĩa và tự diệt vong.

  2. Dan viet nói:
     
    0
     
    0

     

    i
     
    Rate This

     

    Quantcast

    Bon cho dang nao dam phuc quyet hp mot cach dang hoang. Neu dan bot hen thi hay vung len chon cai dang cs cho chet di cho roi

  3. Vòng A Phóng nói:
     
    1
     
    0

     

    i
     
    Rate This

     

    Quantcast

    hàng triệu triệu ý kiến và bài viết, góp ý cho đảng cs về những sai lầm và những biện pháp tháo gỡ những bất cập, nhưng tất cả họ đều bỏ ngoài tai và càng hung hăng – ngang tàng chà đạp lên luật pháp, phỉ nhổ lên những tuyên bố bịt bợm của họ, nghị quyết 1841 của liên hiệp Châu Âu, các thể chế độc tài đảng trị, chế độ cộng sản là một tổ chức tội ác chống lại nhân loại !
    Hiện nay trên thế giớ chỉ còn 03 quốc gia độc tài cộng sản. Tôi ước mong cộng đồng các quốc gia phát triển và HĐBALHQ thông qua nghị quyết này, khi quốc tế đã thông qua, thì chắc chắn VN, Cu Ba, Bắc Hàn, sẽ khó mà ngoan cố hành hạ người dân vô tội mãi thế này, và về lâu dài thì các chế độ tội ác này, sẽ bị tiêu diệt bởi lực lựơng gìn giữ hòa bình của LHQ

  4. latufa nói:
     
    0
     
    0

     

    i
     
    Rate This

     

    Quantcast

    Lời Đảng

    Đảng nhất định quyết bảo lưu điều bốn
    Bỏ điều này là tự sát dân ơi!
    Bài học đau thương cay đắng ngậm ngùi
    Của Liên bang Xô viết đảng Lê nin còn đó!

    Một Góc ba Chóp điên khùng cả ngố
    Để Dên Xin thừa cơ hội phất cờ
    Khiến thôi rồi ôi mẫu quốc Liên xô!
    Và huynh đệ Đông Âu bè Cộng sản!

    Đảng ta khiếp kinh cuống cuồng hốt hoảng
    Nguy cấp rồi! vận đảng quá mong manh
    Cũng may nhờ Đảng Trung quốc đàn anh 
    Trụ lại được giúp đảng ta tồn tại

    Ơn cứu mạng, đảng ta còn nhớ mãi
    Nguyện nghìn đời trung với đảng đàn anh
    Quên hận năm xưa Mã Viện, Tiểu Bình
    Thế ỷ dốc dựa vào nhau tồn tại

    Kinh Nghiệm ấy, đảng ta thề nhớ mãi
    Không bao giờ mất cảnh giác dân ơi
    Điều bốn muôn năm! độc đảng nghìn đời!
    Búa liềm vô địch! đảng tiền phong bất diệt!

    Phan Huy MPH

  5. NẮNG HẠ nói:
     
    1
     
    0
    i
     
    Rate This

     

    Quantcast

    Tôi có ý muốn nhờ các bác nào có địa chỉ của tất cả cơ quan việt cộng làm ơn gởi trả tất cả những gì đảng viên của họ ăn cắp tiền dân trả cho bọn mất dạy việt cộng này . trọng dũng sang hùng thích thú thứ này thì làm ơn gởi cho chúng nó .
    và để góp ý với bài viết .
    tôi cũng băn khoăn rất nhiều làm sao để xoay cho được tình trạng của đảng cộng sản đã sa lầy .có lẻ như tác giả bài viết chỉ có con đường như những gì tác giả viết là có khả năng thực hiện được ,mới hôm qua tôi cũng đọc thấy bài viết của NGUYỄN KHOA ĐIỀM vẫn là trăn trở ,tại sao ai cũng bị rơi vào bóng tối lại không lo dọn dẹp lúc còn nắm trong tay những gì có thể làm ?
    thế giới biến đổi từng giờ ,nhất là phía thái bình dương ,không phải chỉ có Mỷ toàn quyền quyết định mọi chuyện ,khi ÚC NHẬT ẤN và cả khối ASEAN phải đương đầu với Trung cộng tỏ ra hung hăng ngạo mạn ,chiến tranh xảy ra những lân bang của Trung cộng nổi lên bao vây đánh vào tứ phía ,Trung cộng chỉ có đường thua ,Nga và Mỷ tha hồ bán vủ khí ,và cuối cùng bàn cờ phải ngả ra bên thắng bên thua .đảng cộng sản phải trả giá không rẻ cho lúc này ,Nhật đủ khả năng thay Mỷ cùng đồng minh ra tuyến đầu ,và nhờ Mỷ yểm trợ không và hải quân như là hậu phương ,Trung cộng không sao xoay trong lúc này ,vì không ai theo ,chỉ là thời gian ,nếu họ đủ bản lảnh chịu giải thể như liên bang SÔ VIẾT thế giới sẻ đở khổ còn không thì phải chiến tranh thôi .PHI LUẬT TÂN đã tuyên chiến đến người lính cuối cùng ,không lẻ đồng minh làm ngơ ,tuy nhiên chiến trường không bao giờ xảy ra ở biển đông ,biển Đông chỉ là diện nơi Trung cộng bị bao vây và lục địa TRUNG QUỐC MỚI LÀ CHIẾN TRƯỜNG ,HỒNG KÔNG đâu ai muốn sáp nhập ,như vậy lẻ nào ĐÀI LOAN và các dân tộc khác không đòi độc lập khi họ có cơ hội ?bất chiến tự nhiên thành có thể là đây .khi Trung cộng bị bao vây ,mọi nơi sẻ nổi lên đòi hỏi và quốc tế ủng hộ thì coi như thành ,

    • Nguyễn Hữu Quý nói:
       
      0
       
      0
      i
       
      Rate This

       

      Quantcast

      PHI LUẬT TÂN đã tuyên chiến đến người lính cuối cùng, không lẻ đồng minh làm ngơ, tuy nhiên chiến trường không bao giờ xảy ra ở biển đông, biển Đông chỉ là diện nơi Trung cộng bị bao vây và lục địa TRUNG QUỐC MỚI LÀ CHIẾN TRƯỜNG.
      Tôi đồng quan điểm với bác NẮNG HẠ, việc PHI LUẬT TÂN tuyên bố như trên mới hôm qua là một vấn đề rất đáng suy nghĩ theo xu hương phát triển mới của tình hình, điều này có nghĩa đã được Mỹ hỗ trợ phía sau. Cũng có nghĩa là: Quan hệ Trung-Mỹ “nói vậy mà không phải vậy”, Mỹ sẽ quyết phá tan Đảng và nhà nước CSTQ như đã từng làm đối với Liên Xô.
      Vấn đề là: Mỹ có làm được không?
      Ta phải khẳng định là: Làm được!
      Người giúp Mỹ làm việc này không ai khác chính là nhân dân Trung Quốc. Những tội ác mà Mao Trạch Đông và đảng của ông ta gây nên cho nhân dân TQ trong mấy chục năm qua là nguyên nhân để nhân dân TQ “phá vòng nô lệ”. Việc đảng CSTQ trong những năm gần đây khơi dậy tinh thần dân tộc Đại Hán với mục đích là để hạn chế khả năng này.
      Nhìn bề ngoài ta cứ tưởng do TQ là thị trường khổng lồ cho nên quan hệ Trung-Mỹ khó có thể xẩy ra chiến tranh, nếu hiểu như vậy là chưa hết. Mỹ sẽ phá tan TQ để mang lại quyền lợi và văn minh cho các dân tộc phía Tây lục địa Trung Hoa. Và như vậy công nghệ và hàng hóa Mỹ sẽ đến với phần lục địa phía Tây của TQ nhiều hơn…
      Hy vọng, trong Đảng CSVN còn nhiều người sáng suốt, để tránh một sự sụp đổ kéo theo nhiều hệ lụy khác, trong khi Trung cộng luôn luôn là bậc thầy về vận dụng thời cơ để xâm lược nước ta.

  6. Không dám sáng ngời nói:
     
    0
     
    0

     

    i
     
    Rate This

     

    Quantcast

    Hình như hiên ngang sáng ngời là dư luận viên ăn lương của …chửi để nhận lương à.

  7. andanh nói:
     
    2
     
    0

     

    i
     
    Rate This

     

    Quantcast

    Bai viet hay va phan anh dung thuc te, khao sat y kien cua cac trang mang doc lap co ket qua nguoc voi bao cao cua nha nuoc, o Viet Nam ai cung hieu so lieu nao la thuc te.

  8. minhr nói:
     
    0
     
    0

     

    i
     
    Rate This

     

    Quantcast

    Anh Ba để lọt một thằng tâm thần( hien ngang với chả sáng ngời)..làm bẩn hết cả trang quá buồn nôn với lũ tâm thần này

  9. Cá Mập nói:
     
    0
     
    6
    i
     
    Rate This

     

    Quantcast

    theo dõi thông tin về việc lấy ý kiến của dân về việc tham gia sửa đổi hiến pháp, mình thấy Đảng và nhà nước đã tạo điều kiện rất tốt cho nhân dân đấy chứ, có cán bộ đưa tài liệu đến tận tay từng người từng nhà, rồi lại đến từng người từng nhà lấy ý kiến của dân, chỗ mình ở như vậy, ko biết chỗ khác thì như thế nào, còn Đảng cũng đã có quyết định lấy đâì truyền hình Việt Nam là cơ quan truyền thông của Đảng để việc đưa những chính sách đường lối đến với người dân được nhanh hơn và phổ biến hơn!!!!!

  10. Bui Van Dung nói:
     
    0
     
    0

     

    i
     
    Rate This

     

    Quantcast

    Có câu nói “Đừng thấy cái bóng mình to mà ngỡ mình vĩ đại”. Vậy để không có cái bóng, thì hãy chiếu rọi khắp nơi, đó chính là tự do ngôn luận.
    Cái “bóng vĩ đại” sẽ không còn.

  11. HÀ HUY nói:
     
    3
     
    0

     

    i
     
    Rate This

     

    Quantcast

    Trong những thắng lợi . ” Thắng lợi này trước hết thuộc về sự lãnh đạo tài tình của đảng ( ĐCS VN) ” . Trong rất nhiều thất bại : ” Thất bại này là do hiện thực khách quan ” , do sự chống phá của các thế lực thù địch . Hãy thử thống kê xem , số lãnh đạo ở Trung ương của VN chắc chắn ăn đứt nhiều nước về học hàm , học vị . Lý do đó chẳng phải khách quan chứ, chủ quan làm sao được . Cái bóng của mình khó thoát ra lắm Chị Hường ơi . Làm sao đây để ” ĐCS đi chết đi ” để cho dân quê em bớt khổ ( tiếng nói dõng dạc của tuổi trẻ VN – Phương Uyên và Nguyên Kha tại tòa án độc diễn của nhà tù CS . Cái đầu bảo thủ kèm thêm lú lẫn thì lấy đâu ra chút hy vọng sửa mình . Người Dân Việt trong nước còn khổ dài dài bà con Việt Kiều Âu , Mỹ ạ .

  12. VOV nói:
     
    0
     
    3

     

    i
     
    Rate This

     

    Quantcast

    DANG CONG SAN VN QUANG VINH MUON NAM!

  13. Khách nói:
     
    0
     
    0

     

    i
     
    Rate This

     

    Quantcast

    Ba’c na`o cha’u na^’y

Gửi phản hồi Cancel reply

Enter your comment here…

 

Fill in your details below or click an icon to log in:

Email (Address never made public)

Tên

Trang web

Gravatar
vonga1: You are commenting using your WordPress.com account. ( Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. ( Log Out / Thay đổi )

Facebook photo
You are commenting using your Facebook account. ( Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

//

Báo cho bạn khi có người bình luận tiếp theo đề tài này bằng điện thư

Notify me of new posts via email.

 

Tìm bài lưu trữ theo ngày

Tháng Năm 2013
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 4    
  1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31  

%d bloggers like this: