Tag Archives: Sự kiện

10 sự kiện quốc tế nổi bật năm 2016 – VHNA

21 Th12

.

(Baonghean.vn) – Hàng loạt sự kiện chính trị, kinh tế, an ninh quan trọng trên thế giới đã diễn ra khắp các châu lục, đánh dấu một năm 2016 đáng nhớ để thế giới bước vào năm mới 2017 với niềm hy vọng mới, xen lẫn cả sự lo âu.

Cùng Báo Nghệ An điểm lại những sự kiện nổi bật trong năm qua.

 1. Bầu cử Tổng thống Mỹ

Ngày 8/11, cả thế giới vô cùng bất ngờ khi ông Donald Trump giành được 306 phiếu đại cử tri trong khi bà Hillary Clinton chỉ có 232 phiếu để đắc cử Tổng thống thứ 45 của Mỹ.  Đây là lần đầu tiên nước Mỹ có tổng thống là một tỷ phú và chưa hề có kinh nghiệm chính trị. Mặc dù sau cuộc bầu cử đã có nhiều cuộc biểu tình phản đối oong Trump sau, nhưng cũng có những ý kiến cho rằng ông sẽ đem lại sự thay đổi cần thiết cho nước Mỹ. Sự kiện này cũng có tác động lớn đến bàn cờ chính trị thế giới.
Ngày 8/11, cả thế giới vô cùng bất ngờ khi ông Donald Trump giành được 306 phiếu đại cử tri trong khi bà Hillary Clinton chỉ có 232 phiếu để đắc cử Tổng thống thứ 45 của Mỹ. Đây là lần đầu tiên nước Mỹ có tổng thống là một tỷ phú và chưa hề có kinh nghiệm chính trị. Mặc dù sau cuộc bầu cử đã có nhiều cuộc biểu tình phản đối oong Trump sau, nhưng cũng có những ý kiến cho rằng ông sẽ đem lại sự thay đổi cần thiết cho nước Mỹ. Sự kiện này cũng có tác động lớn đến bàn cờ chính trị thế giới.

2. Nước Anh rời EU (Brexit)

Ngày 23/6, cử tri Anh đã bỏ phiếu rút khỏi Liên minh châu Âu (EU) trong sự kiện thường được gọi là ‘Brexit’ với số phiếu 52% muốn rời đi và 48% ở lại. Sau khi kết quả được công bố, Thủ tướng Anh lúc đó, David Cameron tuyên bố từ chức. Thủ tướng mới, bà Theresa May, lên cầm quyền. Sau vụ bỏ phiếu, thị trường tài chính quốc tế lao dốc, đồng Bảng Anh giảm giá mạnh.
Ngày 23/6, cử tri Anh đã bỏ phiếu rút khỏi Liên minh châu Âu (EU) trong sự kiện thường được gọi là ‘Brexit’ với số phiếu 52% muốn rời đi và 48% ở lại. Sau khi kết quả được công bố, Thủ tướng Anh lúc đó, David Cameron tuyên bố từ chức. Thủ tướng mới, bà Theresa May, lên cầm quyền. Sau vụ bỏ phiếu, thị trường tài chính quốc tế lao dốc, đồng Bảng Anh giảm giá mạnh.

3. Lãnh tụ Cuba Fidel Castro qua đời

Đêm 25/11 giờ địa phương tức trưa 26/11 (giờ HN), Chủ tịch Cuba Raul Castro tuyên bố trên truyền hình, lãnh tụ Fidel Castro đã qua đời ở tuổi 90. Lãnh tụ Cuba Fidel Castro sinh ngày 13/8/1926. Ông là một nhà cách mạng vĩ đại, một trong những người kiệt xuất nhất của thế kỷ XX. Ông là người đã ghi danh Cuba vào lịch sử nhân loại với cuộc cách mạng lật đổ chế độ độc tài, dẫn dắt quốc gia Caribe này đến con đường độc lập ngày hôm nay.
Đêm 25/11 giờ địa phương tức trưa 26/11 (giờ HN), Chủ tịch Cuba Raul Castro tuyên bố trên truyền hình, lãnh tụ Fidel Castro đã qua đời ở tuổi 90. Lãnh tụ Cuba Fidel Castro sinh ngày 13/8/1926. Ông là một nhà cách mạng vĩ đại, một trong những người kiệt xuất nhất của thế kỷ XX. Ông là người đã ghi danh Cuba vào lịch sử nhân loại với cuộc cách mạng lật đổ chế độ độc tài, dẫn dắt quốc gia Caribe này đến con đường độc lập ngày hôm nay.

4. Khủng bố ngày Quốc khánh Pháp

Tối 14/7, một kẻ khủng bố đã lái xe tải với tốc độ hơn 60km/giờ lao vào đám đông vừa xem xong màn trình diễn pháo hoa đúng ngày quốc khánh ở Pháp, khiến 84 người chết và hơn 150 người bị thương, trong đó có nhiều trẻ em. Kẻ khủng bố dường như cố tình lái chiếc xe theo hình zích zắc để cán nhiều người nhất có thể. Lái xe được xác định là người Pháp gốc Tunisia, 31 tuổi, đã bị bắn chết.
Tối 14/7, một kẻ khủng bố đã lái xe tải với tốc độ hơn 60km/giờ lao vào đám đông vừa xem xong màn trình diễn pháo hoa đúng ngày quốc khánh ở Pháp, khiến 84 người chết và hơn 150 người bị thương, trong đó có nhiều trẻ em. Kẻ khủng bố dường như cố tình lái chiếc xe theo hình zích zắc để cán nhiều người nhất có thể. Lái xe được xác định là người Pháp gốc Tunisia, 31 tuổi, đã bị bắn chết.

5. Đảo chính ở Thổ Nhĩ Kỳ

Vào ngày 15 và 16/7/2016, một nhóm trong Quân đội Thổ Nhĩ Kỳ tiến hành đảo chính nhằm lật đổ chính phủ đương nhiệm của Tổng thống Erdogan đã không thành công. Ít nhất 264 người đã bị giết chết trong số đó 173 thường dân, 67 nhân viên an ninh chính phủ, 24 người đảo chính và hơn 1.390 người bị thương.  Theo bộ trưởng bộ Tư pháp Bekir Bozdag cho đến nay khoảng 6.000 người đã bị bắt giữ và 2.745 thẩm phán đã bị sa thải.
Vào ngày 15 và 16/7/2016, một nhóm trong Quân đội Thổ Nhĩ Kỳ tiến hành đảo chính nhằm lật đổ chính phủ đương nhiệm của Tổng thống Erdogan đã không thành công. Ít nhất 264 người đã bị giết chết trong số đó 173 thường dân, 67 nhân viên an ninh chính phủ, 24 người đảo chính và hơn 1.390 người bị thương. Theo bộ trưởng bộ Tư pháp Bekir Bozdag cho đến nay khoảng 6.000 người đã bị bắt giữ và 2.745 thẩm phán đã bị sa thải.

6. Quốc vương Thái Lan Bhumibol Adulyadej băng hà

Quốc vương Thái Lan Bhumibol Adulyadej trút hơi thở cuối cùng chiều 13/10, ở tuổi 88. Sau gần 7 thập kỷ cầm quyền, ông là người trị vì lâu nhất trong lịch sử Thái Lan. Quốc vương Thái Lan Bhumibol Adulyadej là vị vua hiếm hoi trên thế giới hiện đại cùng lúc có được khối tài sản khổng lồ, quyền lực trên chính trường, sự sùng kính của người dân trong nước và trọng thị của nước ngoài. Con trai đồng thời là người thừa kế của ông, Thái tử Maha Vajiralongkorn, 63 tuổi, trở thành quốc vương mới của Thái Lan.
Quốc vương Thái Lan Bhumibol Adulyadej trút hơi thở cuối cùng chiều 13/10, ở tuổi 88. Sau gần 7 thập kỷ cầm quyền, ông là người trị vì lâu nhất trong lịch sử Thái Lan. Quốc vương Thái Lan Bhumibol Adulyadej là vị vua hiếm hoi trên thế giới hiện đại cùng lúc có được khối tài sản khổng lồ, quyền lực trên chính trường, sự sùng kính của người dân trong nước và trọng thị của nước ngoài. Con trai đồng thời là người thừa kế của ông, Thái tử Maha Vajiralongkorn, 63 tuổi, trở thành quốc vương mới của Thái Lan.

7. Vụ bê bối của Tổng thống Hàn Quốc

Tổng thống Hàn Quốc Park Gyun Hye ngày 25/10 đã xin lỗi và thừa nhận từng “hỏi ý kiến” của bạn thân là bà Choi Soon-sil khi soạn thảo các bài diễn văn trong chiến dịch tranh cử năm 2012 lẫn giai đoạn đầu nhậm chức. Bà Park còn bị nghi ngờ có vai trò trong việc ép các tập đoàn lớn đóng góp để thành lập 2 tổ chức phi lợi nhuận được cho là của bà Choi.
Tổng thống Hàn Quốc Park Gyun Hye ngày 25/10 đã xin lỗi và thừa nhận từng “hỏi ý kiến” của bạn thân là bà Choi Soon-sil khi soạn thảo các bài diễn văn trong chiến dịch tranh cử năm 2012 lẫn giai đoạn đầu nhậm chức. Bà Park còn bị nghi ngờ có vai trò trong việc ép các tập đoàn lớn đóng góp để thành lập 2 tổ chức phi lợi nhuận được cho là của bà Choi.

8. Vụ tiết lộ tài liệu mật lớn nhất trong lịch sử

Ngày 10/5, Hiệp hội Các nhà báo điều tra quốc tế (ICIJ) công khai “Hồ sơ Panama”, liên quan tới việc trốn thuế của giới nhà giàu. Dữ liệu, thuộc về hãng luật Mossack Fonseca có trụ sở ở Panama, tiết lộ việc rửa tiền và trốn thuế liên quan tới 140 chính trị gia, hàng chục tỷ phú và cá nhân nổi tiếng thế giới. Tài liệu cũng đã phơi bày một hệ thống công ty “ma”, lên tới 214.000 tổ chức, doanh nghiệp tại nước ngoài dính líu.
Ngày 10/5, Hiệp hội Các nhà báo điều tra quốc tế (ICIJ) công khai “Hồ sơ Panama”, liên quan tới việc trốn thuế của giới nhà giàu. Dữ liệu, thuộc về hãng luật Mossack Fonseca có trụ sở ở Panama, tiết lộ việc rửa tiền và trốn thuế liên quan tới 140 chính trị gia, hàng chục tỷ phú và cá nhân nổi tiếng thế giới. Tài liệu cũng đã phơi bày một hệ thống công ty “ma”, lên tới 214.000 tổ chức, doanh nghiệp tại nước ngoài dính líu.

9. Châu Âu “nghẹt thở” vì khủng hoảng nhập cư

Năm 2016, làn sóng người di cư tiếp tục tràn vào châu Âu. Câu chuyện những con tàu chở đầy người tị nạn bị đắm ở Địa Trung Hải đã trở thành nỗi ám ảnh với nhân loại. Nhiều chính sách được đưa ra, nhưng chưa hiệu quả. Việc phân bổ hạn ngạch nhập cư khiến EU chia rẽ, trong khi tư tưởng bài ngoại xuất hiện ở nhiều nơi. Châu Âu cũng rơi vào thế nguy hiểm khi khủng bố cài cắm lực lượng vào dòng người tỵ nạn.
Năm 2016, làn sóng người di cư tiếp tục tràn vào châu Âu. Câu chuyện những con tàu chở đầy người tị nạn bị đắm ở Địa Trung Hải đã trở thành nỗi ám ảnh với nhân loại. Nhiều chính sách được đưa ra, nhưng chưa hiệu quả. Việc phân bổ hạn ngạch nhập cư khiến EU chia rẽ, trong khi tư tưởng bài ngoại xuất hiện ở nhiều nơi. Châu Âu cũng rơi vào thế nguy hiểm khi khủng bố cài cắm lực lượng vào dòng người tỵ nạn.

10. Tòa trọng tài bác đường lưỡi bò

Hôm 12/7, Tòa Trọng tài thường trực Liên Hợp Quốc (PCA) đã ra phán quyết về vụ kiện của Philippines, bác bỏ yêu sách chủ quyền của Trung Quốc trên Biển Đông, kết luận không có căn cứ pháp lý cho việc Trung Quốc nêu quyền lịch sử với các tài nguyên trong đường chín đoạn. Trong phán quyết, PCA cũng kết luận không có thực thể nào ở quần đảo Trường Sa có thể mang lại vùng đặc quyền kinh tế cho Trung Quốc.
Hôm 12/7, Tòa Trọng tài thường trực Liên Hợp Quốc (PCA) đã ra phán quyết về vụ kiện của Philippines, bác bỏ yêu sách chủ quyền của Trung Quốc trên Biển Đông, kết luận không có căn cứ pháp lý cho việc Trung Quốc nêu quyền lịch sử với các tài nguyên trong đường chín đoạn. Trong phán quyết, PCA cũng kết luận không có thực thể nào ở quần đảo Trường Sa có thể mang lại vùng đặc quyền kinh tế cho Trung Quốc.

Thái Bình

(Tổng hợp)

NHÌN LẠI SỰ KIỆN TRUNG QUỐC ĐÁNH CHIẾM HOÀNG SA NĂM 1974 – BS

19 Th1

 

Posted by adminbasam on 18/01/2015

Biển Đông

Xuân Thành

17-01-2015

Tháng 1 năm 1974, hải quân Trung Quốc đánh chiếm nốt các đảo thuộc phần phía Tây của quần đảo Hoàng Sa. Thấm thoắt 36 năm đã trôi qua, lớp bụi thời gian đã phần nào che phủ lên một sự kiện này, làm nảy sinh một số nhìn nhận và đánh giá sai lầm về một sự thật lịch sử, gây phức tạp thêm cho quá trình tìm kiếm giải pháp lâu dài cho những tranh chấp ở biển Đông. Do bị tuyên truyền xuyên tạc và thiếu thông tin, không ít người Trung Quốc cho rằng quần đảo Hoàng Sa đã thuộc về chủ quyền của Trung Quốc. Thậm chí, một nhóm người hiếu chiến ở quốc gia to lớn này còn cho rằng: cuộc đánh chiếm Hoàng Sa chứng minh rằng dùng vũ lực có thể giải quyết vấn đề chủ quyền lãnh thổ và có ảo tưởng rằng có thể tiếp tục sử dụng vũ lực để đánh chiếm nốt biển Đông. Chính vì vậy, việc nhìn nhận và đánh giá sự kiện Trung Quốc dùng vũ lực để chiếm quần đảo Hoàng Sa một cách thật khách quan vẫn là hết sức cần thiết để làm sáng tỏ sự thật lịch sử này.

Bối cảnh lịch sử của trận chiến Hoàng Sa

Trong quá trình rút khỏi Đông Dương, chính phủ bảo hộ Pháp trao trả chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho chính quyền Sài Gòn từ tháng 10 năm 1950. Quân đội của chính quyền Sài Gòn cho quân đóng giữ quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa và thực thi quản lý nhà nước đối với hai quần đảo này.  

Năm 1973, sau khi ký Hiệp định Paris, Hoa Kỳ rút quân và thiết bị của mình ra khỏi quần đảo Hoàng Sa. Như vậy, Hoa Kỳ đã coi việc bảo vệ quần đảo này là việc riêng của Việt Nam Cộng hòa.

Thời gian này đã là giai đoạn cuối của cuộc chiến tranh Việt Nam, chính quyền Việt Nam Cộng hoà đứng trước nguy cơ thảm bại rõ ràng. Do nhu cầu của chiến cuộc, việc phòng thủ Hoàng Sa bị suy yếu. Việt Nam Cộng hoà phải rút tiểu đoàn thủy quân lục chiến tại Hoàng Sa đưa vào đất liền, chỉ còn một trung đội địa phương quân trấn giữ nhóm đảo Nguyệt Thiềm. Bên cạnh đó, việc Hoa Kỳ thoả thuận ngầm với Trung Quốc rằng họ sẽ đứng ngoài cuộc chiến nếu xảy ra đã đẩy Việt Nam Cộng hoà vào thế hoàn toàn đơn độc. Tình hình đó tạo ra nguy cơ cực lớn cho công cuộc bảo vệ quần đảo Hoàng Sa; đồng thời cũng tạo thời cơ hết sức thuận lợi cho Trung Quốc hoàn thành việc xâm chiếm toàn bộ quần đảo này.

Diễn biến của trận chiến Hoàng Sa

Ngày 11 tháng 1 năm 1974, Trung Quốc ngang nhiên tuyên bố các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, lúc đó đang được chính quyền Sài Gòn quản lý, là một phần lãnh thổ của mình. Ngay sau đó, hải quân Trung Quốc đưa nhiều chiến hạm và tàu đánh cá có vũ trang xâm nhập hải phận Hoàng Sa.

Ngày 12 tháng 1 năm 1974, ngoại trưởng Vương Văn Bắc của chính quyền Sài Gòn đã cực lực bác bỏ luận điệu ngang ngược và lên án hành động gây hấn của Trung Quốc; đồng thời, Bộ tư lệnh Hải quân của Việt Nam Cộng hoà đã đưa bốn chiến hạm ra vùng biển Hoàng Sa để bảo vệ lãnh thổ.

Cả ngày 17 và 18 tháng 1, Trung Quốc tăng cường lực lượng và cố tình khiêu khích, các chiến hạm của họ tiến sâu vào hải phận phía tây quần đảo Hoàng Sa. Đến nửa đêm 18 tháng 1, hộ tống hạm Nhật Tảo HQ-10 đã ra đến nơi chi viện. Trận hải chiến lớn nhất và dữ dội nhất giữa hải quân Việt Nam Cộng hoà và hải quân Trung Quốc nổ ra vào sáng ngày 19 tháng 1.

Ngày 20 tháng 1, bốn phi cơ MiG-21 và MiG-23 của Trung Quốc oanh tạc các đảo Cam Tuyền, Vĩnh Lạc, và Hoàng Sa … Tiếp đó, binh lính Trung Quốc đổ bộ tấn công các đơn vị đồn trú của Việt Nam Cộng hoà trên các đảo này, chiếm nốt phần phía Tây của quần đảo Hoàng Sa. 58 binh sĩ quân đội Việt Nam Cộng hoà đã ngã xuống trong cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa.

Sau khi chiếm được toàn bộ quần đảo Hoàng Sa, Trung Quốc đã cho đập phá các bia chủ quyền tại quần đảo, đào các mộ của người Việt đã chôn ở đây, xóa các di tích lịch sử của người Việt.

Phản ứng của phía Việt Nam

Ngày 20 tháng 1 năm 1974, ngoại trưởng chính quyền Việt Nam Cộng hoà cũng đã gọi điện và gửi thư cho Chủ tịch Hội đồng Bảo an và Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc đề nghị có những biện pháp cần thiết trước tình hình khẩn cấp về việc Trung Quốc dùng vũ lực xâm chiếm Hoàng sa.

Ngày 26 tháng 1 năm 1974, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam đã ra tuyên bố phản đối hành động xâm chiếm Hoàng Sa của Trung Quốc và công bố lập trường “về chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ” của Việt Nam. Phản ứng trước vụ việc này, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa cũng ra tuyên bố “các nước liên quan nên giải quyết mâu thuẫn bằng đàm phán trên tinh thần bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau, và quan hệ láng giềng”. Họ đã không thể làm gì hơn, do Hoàng Sa thời gian đó không nằm trong quyền quản lý của  của mình và họ vẫn cần đến viện trợ quân sự và kinh tế của Trung Quốc.

Sau khi miền Nam Việt Nam hoàn toàn giải phóng, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam đã nhiều lần tuyên bố khẳng định quần đảo Hoàng Sa là của Việt Nam. Ngày 5 tháng 6 năm 1976, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Cộng hòa miền Nam Việt Nam đã lên tiếng bác bỏ những thông tin xuyên tạc về Hoàng Sa – Trường Sa và khẳng định hai quần đảo này là thuộc chủ quyền Việt Nam, từ trước đến nay đều do người Việt Nam quản lý.

Ngay sau đất nước thống nhất, Việt Nam Dân chủ Cộng hoà đã tuyên bố chủ quyền đối với cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Sau đó, Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam vẫn luôn luôn khẳng định chủ quyền hợp pháp đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa trên biển Đông.

Sự kiện năm 1974 và vấn đề chủ quyền đối với Hoàng Sa

Trong bối cảnh chính quyền Việt Nam Cộng hoà đang gần đến ngày thảm bại hoàn toàn, Trung Quốc đã dùng vũ lực đánh chiếm nốt phần phía Tây quần đảo Hoàng Sa. Nhìn nhận sự kiện này dưới bình diện của luật pháp quốc tế, người ta có thể rút ra một số nhận xét sau:

Một là, những hành động đánh chiếm các đảo và quần đảo ở Biển Đông bằng vũ lực là một sự vi phạm nghiêm trọng điều 2 khoản 4 của Hiến chương Liên hợp quốc, trong đó cấm các quốc gia sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế, đặc biệt là cấm sử dụng vũ lực để xâm phạm chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của các quốc gia khác. Nội dung điều khoản này trong Hiến chương Liên hợp quốc là một nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế, đòi hỏi tất cả các nước thành viên của Tổ chức Liên hợp quốc, trong đó có Trung Quốc, đều phải tuân thủ.

Nguyên tắc này được phát triển và cụ thể hoá trong Nghị quyết 2625 ngày 24 tháng 10 năm 1970 của Đại hội đồng Liên hợp quốc trong đó quy định : “Các quốc gia có nghĩa vụ không đe doạ hay sử dụng vũ lực để vi phạm các biên giới quốc tế hiện có của một quốc gia khác hay (coi đe doạ hay sử dụng vũ lực)  như biện pháp giải quyết các tranh chấp quốc tế, kể cả những tranh chấp về đất đai và những vấn đề liên quan đến biên giới của các quốc gia”.

Hai là, hành động Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm phần phía Đông của quần đảo Hoàng Sa năm 1956 và chiếm nốt phần phía Tây của quần đảo này năm 1974 thực chất là một hành động xâm lược lãnh thổ của Việt Nam.

Trước khi Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm (năm 1956 và năm 1974) quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam thì quần đảo này đã có chủ. Trước đó vài thế kỷ, Việt Nam đã xác lập và thực thi chủ quyền của mình  một cách thật sự, liên tục và hoà bình đối với quần đảo Hoàng Sa (và cả Trường Sa). Những tài liệu lịch sử để lại đã chứng minh rõ ràng rằng Việt Nam đã thực thi chủ quyền của mình trên các quần đảo này ít ra là từ thời Chúa Nguyễn vào đầu thế kỷ thứ XVII. Vào thời kỳ này,  Chúa Nguyễn cử các Đội Hoàng Sa và Đội Bắc Hải  ra hai quần đảo, mỗi năm khoảng 8 tháng, để khai thác các nguồn lợi, tài nguyên của đảo và những hoá vật từ những tàu bị đắm. Năm 1816, Vua Gia Long chính thức chiếm hữu đảo, ra lệnh cắm cờ trên đảo và đo thuỷ trình. Năm 1835, Vua Minh Mạng đã cho xây đền, đặt bia đá trên hai quần đảo.  Đội Hoàng Sa và Đội Bắc Hải được giao thêm cả nhiệm vụ tuần tiễu, thu thuế trên đảo, bảo vệ hai quần đảo. Hai đội này tiếp tục hoạt động cho đến khi Pháp vào thống trị Đông Dương.

Cho đến ngày bị Pháp đô hộ, triều đại phong kiến Việt Nam đã liên tục thực thi chủ quyền trên hai quần đảo này một cách hòa bình, không có nước láng giềng nào cạnh tranh hoặc phản đối.

Năm 1932, Pháp khẳng định An Nam có chủ quyền lịch sử trên quần đảo Hoàng Sa và sáp nhập quần đảo này vào tỉnh Thừa Thiên. Năm 1933, Pháp sáp nhập quần đảo Trường Sa vào tỉnh Bà Rịa. Năm 1951, tại Hội nghị San Francisco về ký hoà ước với Nhật Bản khi đại biểu một nước lớn đề nghị thảo luận việc bổ sung Dự thảo Hòa ước nhằm mục đích giao hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc thì Hội nghị đã bác bỏ đề nghị đó với tuyệt đại đa số phiếu 46/51. Tại Hội nghị, khi Nhật Bản tuyên bố từ bỏ tất cả các đảo ở hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, Đại diện Chính phủ Bảo Đại là Thủ tướng Trần Văn Hữu đã chính thức tuyên bố và khẳng định chủ quyền lâu đời của Việt Nam đối với hai quần đảo mà không có nước nào lên tiếng phản đối. Sau đó, chính quyền Việt Nam Cộng hoà đã triển khai đóng quân trên hai quần đảo, quản lý hai quần đảo theo quy định của Hiệp định Giơ-ne-vơ năm 1954; đồng thời luôn khẳng định và thực thi chủ quyền một cách hoà bình và liên tục đối với hai quần đảo. Năm 1961, Việt Nam Cộng hoà sáp nhập quần đảo Hoàng Sa vào tỉnh Quảng Nam, và năm 1973, sáp nhập quần đảo Trường Sa vào tỉnh Phước Tuy.

Trong khi đó, Trung Quốc không có bằng chứng lịch sử và pháp lý xác thực nào để yêu sách chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa (và quần đảo Trường Sa). Thực tế là, vào đầu thế kỷ 20, “Đại Thanh đế quốc toàn đồ” xuất bản năm 1905, tái bản năm 1910, đã thể hiện rất rõ ràng điểm cực Nam của Trung Quốc chỉ là đảo Hải Nam và “Trung Quốc địa lý học giáo khoa thử” xuất bản năm 1906 ghi rõ điểm mút ở phía nam Trung Quốc là Châu Nhai, Quỳnh Châu, vĩ tuyến 18013′ bắc. Các công trình nghiên cứu chính sử và các sử liệu chính thức của các triều đại phong kiến Trung Quốc từ đời nhà Hán, nhà Đường, nhà Tống, nhà Nguyên, nhà Minh cho đến nhà Thanh cũng cho thấy một kết luận tương tự: điểm cực Nam của cương vực Trung Quốc chỉ đến đảo Hải Nam.

Theo nhiều tư liệu của Trung Quốc và của các học giả nước ngoài thì phải đến đầu thế kỷ 20, trước sự đe doạ của chủ nghĩa nghĩa bành trướng Nhật Bản, Trung Quốc mới quan tâm đến quần đảo Hoàng Sa và đến những thập kỷ 20 và 30 thì mới thể hiện ý đồ tranh giành chủ quyền với chính quyền bảo hộ Pháp. Cho đến lúc đó thì người Trung Quốc chưa có hành động thể hiện sự chiếm hữu thực sự nào đối với các đảo ở quần đảo Hoàng Sa. Sau chiến tranh thế giới lần thứ hai, vào tháng 11 năm 1946, với lý do giải giáp quân Nhật, quân đội Tưởng Giới Thạch đổ bộ lên đảo Phú Lâm (thuộc Nhóm Đông của quần đảo Hoàng Sa và đảo Itu Aba (thuộc quần đảo Trường Sa) và đến tháng 4 năm 1950 thì rút khỏi đảo Phú Lâm. Sau khi đuổi được quân đội Tưởng Giới Thạch ra khỏi lục địa, năm 1956 chính quyền Bắc Kinh cho quân đánh chiếm toàn bộ phần phía Đông của quần đảo Hoàng Sa.

Ba là, theo luật pháp quốc tế việc Trung Quốc sử dụng vũ lực để chiếm các đảo ở quần đảo Hoàng Sa không tạo ra được chứng cứ để khẳng định chủ quyền của Trung Quốc đối với các đảo, đá mà họ đã dùng vũ lực để chiếm đoạt. Nghị quyết 2625 ngày 24 tháng 10 năm 1970 của Đại hội đồng Liên hợp quốc được trích dẫn ở trên đã nêu rõ: “Lãnh thổ của một quốc gia không thể là đối tượng của một cuộc chiếm đóng quân sự do sử dụng vũ lực trái với các quy định của Hiến chương Liên hợp quốc. Lãnh thổ của một quốc gia không thể là đối tượng của một sự chiếm hữu của một quốc gia khác sau khi dùng vũ lực hay đe doạ sử dụng vũ lực. Bất kỳ sự thụ đắc lãnh thổ nào đạt được bằng đe doạ hay sử dụng vũ lực sẽ không được thừa nhận là hợp pháp”.

Hành động xâm lược nói trên không bổ sung vào bộ hồ sơ pháp lý về chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông. Những hành động như vậy đã bị cộng đồng quốc tế lên án mạnh mẽ và chắc chắn sẽ bị các toà án quốc tế bác bỏ một khi chúng được đưa ra tòa án quốc tế nhằm minh chứng cho chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông.

Tóm lại, chiếu theo các quy định của luật pháp quốc tế, có thể nói rằng hành động của Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa vào các năm 1956 và năm 1974 là sự vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc “cấm việc sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế” và bị coi là “hành động xâm lược”. Dù  có chiếm đóng thêm một trăm năm nữa thì Trung Quốc cũng không có chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa. Những gì thuộc về Cesar sẽ phải trả về cho Cesar. Quần đảo Hoàng Sa  thuộc về Việt Nam phải trả về cho Việt Nam. Đó là một sự thật lịch sử, không thể nào thay đổi./.

10 sự kiện kinh tế – xã hội năm 2014 – VNE

26 Th12

 

Cuộc tìm kiếm máy bay MH370 quy mô lớn chưa từng có vừa lắng xuống, bất ổn lại nổi lên do Trung Quốc hạ đặt trái phép giàn khoan 981, tiếp theo đó chứng khoán rơi điểm kỷ lục và giá dầu sụt giảm sâu… Cuộc giải cứu kỳ diệu 12 công nhân hầm Đạ Dâng trước thềm Giáng sinh đã phần nào làm dịu đi một năm 2014 đầy sóng gió.

Dưới đây là 10 sự kiện kinh tế – xã hội trong năm theo đánh giá của VnExpress.

1. Thềm lục địa Việt Nam bị Trung Quốc xâm phạm

gian-khoan-4437-1399609626.jpg

Giàn khoan Hải Dương 981 trong thềm lục địa Việt Nam. Ảnh: China News.

Ngày 1/5, Trung Quốc di chuyển giàn khoan Hải Dương 981 vào sâu thềm lục địa Việt Nam, đẩy mối quan hệ hai bên lên đỉnh điểm căng thẳng nhất 20 năm qua. Suốt hai tháng rưỡi, Trung Quốc huy động 140 tàu, trong đó có tàu quân sự mang vũ khí cùng máy bay tiêm kích hộ tống giàn khoan, dùng vòi rồng phun nước và tàu to đâm thẳng vào các tàu Việt Nam đang làm nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền hợp pháp. Ngày 26/5, tàu hải cảnh Trung Quốc đâm chìm tàu cá Việt Nam trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, ngăn cản việc cứu 10 ngư dân chới với dưới biển.

* Toàn cảnh 30 ngày Trung Quốc gây hấn ở Biển Đông

Nhiều tầng lớp nhân dân Việt Nam đồng lòng phản đối hành động ngang ngược xâm phạm chủ quyền này, thông qua các cuộc biểu tình ôn hòa khắp cả nước. “Việt Nam không đánh đổi chủ quyền lấy hữu nghị viển vông”, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định quan điểm mạnh mẽ về vấn đề này trên diễn đàn quốc tế.

Một số cuộc biểu tình bị kẻ xấu kích động biến thành gây rối, đập phá vào giữa tháng 5 tại Bình Dương, Đồng Nai, TP HCM và Hà Tĩnh, ảnh hưởng tới nỗ lực cải thiện môi trường đầu tư hàng chục năm qua của Việt Nam. Gần 930 doanh nghiệp bị đốt phá nhà xưởng và gián đoạn sản xuất, thiệt hại hơn 3.120 tỷ đồng và 8,88 triệu USD. FDI vào 4 tỉnh trên sụt giảm. Khách quốc tế đến Việt Nam giảm gần 10% trong tháng 5 và tiếp tục giảm 20% trong tháng 6, xuống mức thấp nhất từ đầu năm.

Đã di chuyển giàn khoan Hải Dương 981 khỏi thềm lục địa Việt Nam ngày 16/7, nhưng hơn bao giờ hết Trung Quốc bị suy giảm lòng tin về trách nhiệm gìn giữ hòa bình ở Biển Đông.

2. Chứng khoán giảm mạnh nhất 13 năm

ck-chart-0-6678-1418966083.jpg

Sự hoang mang của nhà đầu tư về triển vọng kinh tế nước nhà trước diễn biến Trung Quốc hạ đặt trái phép giàn khoan là tác nhân chính dẫn tới cú rơi điểm kỷ lục trên thị trường chứng khoán. Ngày 8/5, Vn-Index giảm gần 33 điểm, 70% blue-chip giảm hết biên độ, nhiều mã dầu khí lao dốc, nhà đầu tư theo nhau tháo chạy, không ít người mất 20-30% giá trị tài khoản chỉ trong một phiên. Chủ tịch Ủy ban Chứng khoán Vũ Bằng phải lên tiếng trấn an. Thị trường có dấu hiệu đi lên sau đó vài phiên rồi lại rung lắc mạnh khi nổ ra các cuộc biểu tình quá khích phản đối Trung Quốc, khiến cả tháng 5 sàn TP HCM mất 90 điểm, xóa sạch những gì tích lũy từ đầu năm. 

Đà hồi phục chỉ thực sự được củng cố kể từ quý III khi dòng tiền từ các quỹ đổ về với  kỳ vọng nới room cho khối ngoại, theo sau đó là việc hạ lãi suất và các công ty chứng khoán rộng tay hơn cho dịch vụ margin. Sau khi đạt đỉnh cao mới (Vn-Index lên 640,75 điểm) vào ngày 3/9, thị trường giai đoạn cuối năm lại tiếp tục bị thử thách bởi việc nới room bị trì hoãn và những lo ngại về tình hình kinh doanh của các doanh nghiệp trong ngành xăng dầu khi giá giảm. Kết thúc phiên giao dịch ngày 18/12, Vn-Index đạt 528,45 điểm, chỉ còn cao hơn ngày mở cửa đầu năm 14 điểm.

3. Giá dầu giảm một nửa

Oil-chart-7551-1418966083.jpg

Giá dầu thô giảm từ mức 110 USD đầu tháng 7 xuống sát 50 USD một thùng vào cuối năm, khiến nhiều người nghĩ tới kịch bản tương tự của năm 2008, khi giá dầu đang ở trên 140 USD rồi xuống gần 40 USD trong vòng nửa năm sau đó, dù lý do của hai chu kỳ biến động này không giống nhau.

Dấu hỏi lớn cho xuất khẩu dầu thô Việt Nam

Trong nước, giá xăng trải qua 12 lần giảm liên tiếp, từ kỷ lục 25.640 đồng một lít vào cuối tháng 7, xuống còn 17.880 đồng vào ngày 22/12, tương đương mức giảm gần 30%. Mặt bằng giá xăng hiện nay đang thấp nhất hơn 3 năm qua, giúp chỉ số giá tiêu dùng giảm đáng kể, nhờ đó, các doanh nghiệp ngoài ngành dầu khí có cơ hội hạ giá thành và mở rộng sản xuất kinh doanh.

Tuy nhiên, Việt Nam đứng trước nguy cơ thất thu hàng chục nghìn tỷ đồng, khi mà khai thác và xuất khẩu dầu thô đang đóng góp tới 30% ngân sách. Chính phủ tính toán, ở dưới ngưỡng 100 USD, giá dầu cứ giảm 1 USD một thùng, ngân sách sẽ hụt thu khoảng 1.000 tỷ đồng. Còn theo Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư – Bùi Quang Vinh, nếu giá bán xuống thấp hơn giá thành khai thác, việc cắt giảm sản lượng khai thác dầu thô có thể khiến GDP giảm 0,8-1,2%, trong khi ANZ đưa ra dự báo khiêm tốn hơn – khoảng 0,4%. Giá thành khai thác một thùng dầu tại Việt Nam hiện dao động 30-70 USD. Các doanh nghiệp ngành dầu khí có thể phải đổi chiến lược khai thác nếu giá xuống dưới 50 USD một thùng.

4. Hàng loạt công trình trọng yếu hoàn thành

quochoia_1419407751.jpg

Tòa nhà Quốc hội – công sở hiện đại nhất Việt Nam từ sau ngày giải phóng. Ảnh: Giang Huy.

Tòa nhà Quốc hội mới, tọa lạc trong khu chính trị lịch sử Ba Đình và Hoàng thành Thăng Long, chính thức hoạt động vào phiên khai mạc kỳ họp thứ 8 Quốc hội khóa XIII cuối tháng 10. Được xây dựng trong 5 năm với kinh phí 6.800 tỷ đồng, đây là công sở đầu tiên quy mô lớn nhất từ khi thống nhất đất nước, có tính mỹ thuật, công nghệ hiện đại; cũng là công trình lớn và phức tạp nhất từ trước đến nay được các nhà thầu Việt Nam xây dựng.

Cầu Nhật Tân – cây cầu dài nhất bắc qua sông Hồng, có tổng vốn đầu tư 13.600 tỷ đồng, được hoàn thành vào tháng 10. Dài 8,3 km với 4 làn xe, cầu được nối với đường Võ Nguyên Giáp để trở thành tuyến cao tốc đô thị đẹp nhất phía Bắc. Cây cầu cũng được coi biểu tượng của tình đoàn kết hợp tác Việt Nam – Nhật Bản.

Cách cầu Nhật Tân không xa, cao tốc dài nhất Việt Nam mang tên Nội Bài – Lào Cai được thông xe ngày 21/9, giúp rút ngắn một nửa thời gian cho phương tiện di chuyển từ Hà Nội đến Lào Cai so với trước đây. Xây dựng trong 7 năm với mức đầu tư gần 1,5 tỷ USD, tuyến đường 245 km này được kỳ vọng sẽ xóa khoảng cách chênh lệch kinh tế – xã hội giữa vùng đồng bằng sông Hồng và vùng cao Tây Bắc. 

5. Một kỳ thi quốc gia chung, nhiều bộ sách giáo khoa

Đầu tháng 9, Bộ GD&ĐT công bố phương án đổi mới thi cử, trong đó quan trọng nhất là tổ chức một kỳ thi quốc gia để xét công nhận tốt nghiệp THPT, đồng thời cung cấp dữ liệu để tuyển sinh đại học, thay vì tổ chức hai kỳ thi riêng rẽ như trước đây.

Từ mùa tuyển sinh năm 2015, thí sinh phải dự thi 4 môn. Kết quả của 4 môn thi được sử dụng để xét công nhận tốt nghiệp và đăng ký xét tuyển vào các trường ĐH, CĐ có các môn thi phù hợp với ngành đào tạo. 

Cuối tháng 11, dự thảo nghị quyết đổi mới chương trình và sách giáo khoa được Quốc hội thông qua. Theo đó, Việt Nam sẽ thống nhất một chương trình và nhiều bộ sách giáo khoa. Thay vì Bộ Giáo dục độc quyền, Nhà nước khuyến khích các tổ chức, cá nhân cùng tham gia viết sách. Bộ sách giáo khoa được lựa chọn trên cơ sở kết quả thẩm định của Hội đồng quốc gia độc lập. Nhà trường, phụ huynh và học sinh được tham gia lựa chọn sách giáo khoa.

Từ năm học 2018-2019, ngành giáo dục áp dụng chương trình giáo dục phổ thông và sách giáo khoa mới.

6. Việt Nam đón làn sóng đầu tư nước ngoài mới

samsung-0-3305-1418898976.jpg

Trong làn sóng gia tăng đầu tư của hàng loạt tập đoàn công nghệ đa quốc gia năm qua, đáng chú ý là sự kiện Microsoft chuyển dây chuyền sản xuất điện thoại từ Trung Quốc sang Việt Nam ngay sau khi hãng này sáp nhập đại gia điện thoại Phần Lan Nokia. Samsung với tham vọng biến Việt Nam thành cứ điểm sản xuất toàn cầu, cũng mở thêm nhà máy sản xuất màn hình điện thoại quy mô một tỷ đôla ở Bắc Ninh, đầu tư 1,4 tỷ USD vào khu công nghệ cao TP HCM, đồng thời tăng 3 tỷ USD cho tổ hợp công nghệ cao Thái Nguyên. Tổng vốn rót thêm vào các dự án Samsung đóng góp một phần ba FDI của cả nước trong năm.

Thị trường hàng tiêu dùng, đặc biệt đồ ăn nhanh, cũng là điểm đến hấp dẫn các nhà đầu tư ngoại trong năm. McDonald’s sau khi khai trương cửa hàng đầu tiên tại TP HCM đã mở thêm 2 điểm kinh doanh nữa trong vòng nửa năm. Trong khi hạn chế phát triển tại Mỹ, Starbucks lại đặt chân tới TP HCM và đồng loạt mở thêm 3 cửa hàng tại Hà Nội. Sự góp mặt của các nhà đầu tư tỷ đôla đến từ Thái Lan cũng giúp lĩnh vực bán lẻ vốn là mảnh đất màu mỡ càng trở nên sôi động trong năm qua đặc biệt với các thương vụ mua lại Metro, Family Mart và rầm rộ đầu tư vào lĩnh vực bia rượu, nước giải khát.

Môi trường đầu tư ổn định và thị trường tiêu dùng với hơn 90 triệu dân trong thời kỳ dân số vàng là sức hút đối với các nhà đầu tư nước ngoài trong bối cảnh thế giới nhiều bất ổn. Các chuyên gia cho rằng Việt Nam đang chứng kiến làn sóng đầu tư lớn thứ 3, sau hai thời kỳ đỉnh cao là 1991-1997 và 2005-2008.

7. Doanh nghiệp Nhà nước cấp tập cổ phần hóa

mobifone-0-4088-1418905110.jpg

Mục tiêu cổ phần hóa 432 doanh nghiệp trước hạn chót 2015 của Chính phủ khiến năm 2014 trở thành giai đoạn tấp nập chuyển đổi mô hình hoạt động trong khối quốc doanh. Sau 11 tháng, cả nước có gần 80 doanh nghiệp được cổ phần hóa, vượt con số của cả năm trước.

Cùng với các cuộc chào bán cổ phần liên tiếp trong ngành giao thông, những thương vụ bán vốn đáng chú ý nhất phải kể đến Tập đoàn Dệt may (Vinatex), Đạm Cà Mau hay Tổng công ty Hàng không Việt Nam (Vietnam Airlines) khi đều thu về số tiền 1.100-1.500 tỷ đồng.

Sự kiện đáng chú ý trong quá trình tái cơ cấu doanh nghiệp Nhà nước trong năm 2014 là việc tách Công ty Thông tin di động (Mobifone) khỏi Tập đoàn Bưu chính Viễn thông (VNPT). Đây được xem là bước đầu tiên hết sức quan trọng để cổ phần hóa doanh nghiệp từng chiếm 60-70% lợi nhuận của VNPT, đồng thời giúp tăng tính cạnh tranh trên thị trường viễn thông – vấn đề đã gây nhiều tranh luận trong nhiều năm qua.

* InfographicMobifone – Con gà đẻ trứng vàng của VNPT 

Tuy vậy, bên cạnh những tín hiệu tích cực về mặt số lượng, quá trình cổ phần hóa doanh nghiệp trong năm qua vẫn được đánh giá chưa đi vào thực chất, khi nhiều doanh nghiệp sau IPO vẫn hoạt động với mô hình quản trị cũ. Tỷ lệ bán vốn Nhà nước thấp cũng được coi là chưa hấp dẫn đối với nhà đầu tư.

8. MH370 – cuộc tìm kiếm chưa từng có

2 trong 3 trực thăng MI 171 của Trung đoàn 971 tiếp tục chuẩn bị bay ra biển tìm kiếm cứu nạn. Ảnh: Duy Khang

Một chiếc trực thăng Mi171 của trung đoàn 971 chuẩn bị bay ra biển tìm kiếm dấu vết máy bay MH370.

Ngày 8/3, chiếc Boeing 777-200 số hiệu MH370 của Malaysia Airlines trên hành trình từ Kuala Lumpur tới Bắc Kinh (Trung Quốc) đột nhiên biến mất khi chuẩn bị vào vùng thông báo bay TP HCM.

Cùng nước chủ quản Malaysia, Việt Nam huy động phương tiện, nhân lực lớn nhất từ trước đến nay cho việc tìm kiếm cứu nạn trên không, trên biển và trên bộ, tích cực nhất trong các nước tham gia tìm kiếm là Philippines, Singapore, Mỹ, Trung Quốc.

Liên tục trong 8 ngày, 11 máy bay, 10 tàu hải quân, nhiều tàu đánh cá Việt Nam đã thực hiện 55 chuyến rà quét từng mét vuông trên diện tích 100.000 km2 mặt biển. Việt Nam cũng cấp phép cho tàu các nước Trung Quốc, Malaysia, Singapore, Philippines vào tìm kiếm trong lãnh hải của mình, nhưng không thấy tung tích chiếc máy bay.

Nửa tháng sau đó, Hãng Hàng không Malaysia Airlines thông báo MH370 đã rơi ở Ấn Độ Dương và không ai trong 239 người trên khoang sống sót. Tuy vậy, không một chứng cứ thuyết phục nào được đưa ra, công việc tìm kiếm tiếp diễn đến nay mà chưa có kết quả.

9. Tai nạn hàng không thảm khốc nhất 20 năm qua

Sáng 7/7, chiếc trực thăng Mi171, thuộc Trung đoàn 916, Sư đoàn 371, Quân chủng Phòng không Không quân chở 21 chiến sĩ, sĩ quan trên đường huấn luyện nhảy dù đã rơi ở xã Bình Yên, Thạch Thất (Hà Nội). Chỉ một người trong 21 chiến sĩ qua khỏi, với thương tích nặng nề. 

Trước khi hy sinh, phi công đã điều khiển máy bay lách qua nhà dân, tránh có thêm tổn thất, Trung tướng Võ Văn Tuấn, Phó tổng tham mưu trưởng Quân đội, cho biết tai nạn do “sự cố kỹ thuật, không phải phá hoại từ bên ngoài”.

Thiếu tướng Lê Mã Lương, nguyên Giám đốc Bảo tàng lịch sử quân sự Việt Nam đánh giá, vụ tai nạn trực thăng Mi171 là rất thảm khốc, là tổn thất lớn của Quân đội nhân dân Việt Nam. Đây cũng là vụ tai nạn hàng không làm nhiều người chết nhất trong hơn 20 năm qua.

21 chiến sĩ đã được truy tặng và tặng thưởng Huân chương chiến công, truy phong quân hàm lên một bậc.

10. Cuộc giải cứu công nhân trong hầm thủy điện

Sáng 16/12, hàng trăm m3 khối đất đá tại hầm thuỷ điện Đạ Dâng bất ngờ sập xuống, cắt đôi đoạn hầm có hơn 30 công nhân đang làm việc và chặn đường thoát của 12 người. Vị trí sập cách đỉnh đồi 70 m và được bao bọc bởi ngọn đồi rộng lớn toàn đá mồ côi. Theo Bộ Xây dựng, đây là sự cố đặc biệt nghiêm trong.

Nửa ngày nỗ lực sau sự cố, lực lượng cứu hộ mới khoan thủng một lỗ rộng khoảng 3 cm qua khối đất đá để truyền oxy, cháo, sữa vào duy trì sự sống cho12 công nhân bị kẹt bên trong. 

Lực lượng công binh Quân khu 7, thợ mỏ Quảng Ninh, cảnh sát TP HCM thay phiên nhau suốt ngày đêm đào ngách hầm vào trong. Cuộc chiến giành giật sự sống cho các nạn nhân được tính bằng giây nhưng họ chỉ được đào bằng xẻng, tay vì hầm có nguy cơ sập bất cứ lúc nào.

Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải đã đến hiện trường trực tiếp chỉ đạo cứu hộ. Lệnh đào thêm một ngách bên trái được cấp tập triển khai. Ngày thứ 4 sau sự cố, tại vị trí đào sau cùng này, điều kỳ diệu đã xảy ra khi các công binh phát hiện ánh sáng ở cuối đường hầm. Bỏ qua 5 mét sau cùng chưa gia cố, các chiến sĩ tiếp cận chỗ các nạn nhân và đưa toàn bộ ra ngoài an toàn trong sự vui mừng của hàng nghìn người có mặt.

VnExpress.net

CNN phỏng vấn Đại sứ TQ ở Mỹ về: Mối quan hệ giữa Trung Quốc – Nga- Và các sự kiện gần đây giữa Mỹ-Nhật- Trung Quốc; Việt Nam và Trung Quốc – BS

23 Th5

 

Posted by hoangtran204 on 22/05/2014

Trần Hoàng đã sửa lại nhiều đoạn trong bản dịch của Hoàng Triết.

Thôi Thiên Khải, Đại sứ Trung Quốc tại Hoa Kỳ, trả lời phỏng vấn CNN: Mối quan hệ Trung Quốc – Nga – Nhật – Việt Nam

20-5-2014

Bản dịch của Hoàng Triết  (Trần Hoàng đã sửa lại nhiều đoạn trong bản dịch của Hoàng Triết. )
 
danluan.org 
 

CHRISTIANE AMANPOUR, CNN HOST: Đại sứ Cui Tiankai, cho tôi hỏi chính xác về chuyện Tổng thống Nga hiện đang họp mặt với Chủ tịch Tập Cận Binh  ở Thượng Hải. Hình như có một điều gì đó rất cấp bách đối với Vladimir Putin trong việc ký kết một thỏa thuận về năng lượng với Trung Quốc.

Điều này đã diễn ra hơn cả một thập niên nay và ông ta đã không thể thực hiện được, và hiên nay đang mặc cả về giá cả. Ông nghĩ việc ký kết thỏa thuận về năng lượng có thể xảy ra không?

Cui Tiankai: Tôi nghĩ rằng các trao đổi cấp cao xảy ra thường xuyên một cách bình thường giữa Trung Quốc và Nga vì hai nước là láng giềng lớn nhất của nhau. Chúng tôi có nhiều mối quan hệ khác nhau giữa hai nước, cho nên một cuộc thăm viếng cao cấp bình thường cũng không có gì là và TT Putin hiện đang ở Thượng Hải để thăm viếng và tham dự một hội nghị quốc tế.  (Cui tránh không trả lời câu hỏi.)

CHRISTIANE AMANPOUR: Vâng. Đại sư nói đây là chuyện bình thường, nhưng ông có nhìn nhận cuộc thăm viếng này xảy ra ngay trong bối cảnh Vladimir Putin hiện đang bị cô lập với phương Tây hay không? Ông ta [Putin] đang  nhấn mạnh rằng hãy nhìn đây, Trung Quốc sẽ là một nền kinh tế lớn mạnh hơn Hoa Kỳ. Trung Quốc sẽ trở thành một cường quốc trong nay mai, như thể nói rằng, này, bọn phương Tây kìa, chúng tôi không cần các người. Chúng tôi quyết định sẽ bán (dầu khí) với Trung Quốc.

Đại sứ có thấy như vậy không?

Cui Tiankai: Tôi tin rằng báo chí Mỹ chính là nơi đầu tiên công nhận Trung Quốc sẽ là nền kinh tế lớn nhất thế giới, mặc dù chính chúng tôi không tin là như vậy. Nhưng tôi nghĩ TT Putin sẽ đến (bán dầu khí cho) Trung Quốc dù giữa Nga và phương Tây có xảy ra chuyện gì đi nữa, bởi vì Nga là láng giềng lớn nhất của chúng tôi.

CHRISTIANE AMANPOUR: Vâng.

Cui Tiankai: Chúng tôi có nhiều mối quan hệ mật thiết với Nga.

CHRISTIANE AMANPOUR: Đúng là TQ có nhiều quan hệ rất mật thiết với Nga. Tất nhiên, chính World Bank gần đây đã nói về sự phát triển của Trung Quốc vượt qua nền kinh tế Hoa Kỳ; Quỹ tiền tệ Quốc tế IMF không đồng ý (với ý kiến của WB) và ông rõ ràng cũng không nghĩ vậy.

Nhưng cho tôi hỏi ông điều này: Nếu Trung Quốc là một bạn tốt của Nga như ông đã nói, tại sao Trung Quốc đã và đang rất thận trọng, im tiếng,  không công khai đứng về phía Nga, thí dụ như trường hợp trong Hội đồng Bảo an LHQ qua việc sáp nhập Crimea, qua những gì đang xảy ra ở vùng Đông Ukraine?

Ông có đồng ý với sự sáp nhập của Crimea (vào nước Nga) hay không?

Cui Tiankai: Chúng tôi luôn tuân theo chính sách đối ngoại của mình về sự độc lập, hòa bình, ổn định và phát triển của thế giới. Cho nên chúng tôi đưa ra quyết định về đúng và sai trong từng vấn đề. Chúng tôi không đi theo quan điểm của bất kỳ quốc gia nào. [Việt Nam cũng nói y nhuư TQ khi được phỏng vấn hay nói về chính sách đối ngoại- TT Nguyễn Tấn Dũng, BT Phùng Quang Thanh, và PTT Vũ Đức Đam gần đây cũng nói vậy]

CHRISTIANE AMANPOUR: Nhưng vì – các ông thường hay bỏ phiếu với Nga. Các ông thường cùng phủ quyết hoặc cùng biểu quyết với nhau thông qua sự việc của Syria và một số các vấn đề khác cần phải giải quyết trước Hội đồng Bảo an.

Ông đã không hành xử tương tự như vậy đối với chuyện này (Crimea sáp nhập vào Nga).

Ông có những lo ngại gì đối với những chuyện đang xảy ra tại Crimea và Đông Ukraine, trong khu vực đó?

Cui Tiankai: Trước hết thì, nếu cô kiểm tra cẩn thận lại hồ sơ biểu quyết của Trung Quốc trong Hội đồng Bảo an LHQ, có thể cô sẽ nhận ra một sự độc lập trên các nguyên tắc thay vì ăn theo quan điểm của một quốc gia nào đó. Điều này rất rõ ràng.

Tiếp theo thì, chúng tôi thực sự lo lắng và quan tâm đến tình hình ở Ukraine và khu vực đó. Chúng tôi muốn thấy tình hình lắng dịu xuống và người Ukraine có thể tự quyết định đường hướng phát triển và vận mệnh của họ. Chúng tôi cũng hy vọng rằng giữa Nga – Hoa Kỳ – và châu Âu, mọi người có thể giải quyết mọi chuyện thông qua đàm phán và tham vấn.

Chúng tôi không muốn thấy bất kỳ sự leo thang nào trong tình hình ở đó.

CHRISTIANE AMANPOUR: Ông có nghĩ Chủ tịch Tập Cận Bình sẽ chuyển thông điệp này đến với TT Putin hay không? Như là… hãy rút tay ra, để yên cho người Ukraine…

[nhiễu âm]

CHRISTIANE AMANPOUR: … làm điều đó.

Cui Tiankai: Tôi tin rằng đó là quan điểm của chúng tôi từ trước đến nay, và chúng tôi lúc nào cũng công khai rõ điều này. Quan điểm của Trung Quốc về chuyện này không có gì là bí mật cả.

CHRISTIANE AMANPOUR: Cho tôi chuyển đề tài sang Tổng thống Obama và trục thảo luận sang châu Á. Trong một phần của chuyến viếng thăm các đồng minh ở châu Á tháng vừa rồi, TT Obama đã dừng chân lại ở một nơi rất gần khu vực của các ông; nhưng ông ta đã không ghé thăm Trung Quốc. Và theo lời chỉ đạo của ông ta, theo các viên chức của ông ấy, là để trấn an các đồng minh rằng Hoa Kỳ sẽ hỗ trợ họ trong mọi vấn đề và đồng thời sẽ không khiến Trung Quốc cảm thấy bị đe dọa.

Ông có nghĩ rằng Tổng thống Obama đã đạt được điều này không?

Cui Tiankai: Vậy thì bà cần phải kiểm tra dư luận công chúng ở Trung Quốc.

CHRISTIANE AMANPOUR: Tôi đang hỏi ông ở vị trí của một quan chức chính phủ. Vì thế, ông hãy cho tôi biết ý kiến.

Cui Tiankai: Vâng, tôi không chất vấn về ý định của chính phủ Hoa Kỳ. Tôi nhìn vào hiệu quả, kết quả của các chính sách Hoa Kỳ đối với châu Á, đối với Trung Quốc, và những gì họ đã nói và làm gần đây. Thành thật mà nói thì tôi nghĩ mấu chốt của việc tái định cân bằng này là để duy trì một mối quan hệ tốt với tất cả các đối tác ở châu Á Thái Bình Dương, kể cả Trung Quốc. Và với ý nghĩa đó, tôi nghĩ chính sách tái cân bằng của Mỹ có thể cần sự tái cân bằng trong chính bản thân của nó.

CHRISTIANE AMANPOUR: Vâng, để tôi phát cho ông xem Tổng thống Obama đã nói gì ở Tokyo về quần đảo Senkaku, quần đảo mà Trung Quốc gọi là quần đảo Điếu Ngư, cũng như ông ta đã nói gì khi đứng cạnh Thủ tướng Nhật Bản, Ông Abe.

[ĐOẠN VIDEO BẮT ĐẦU]

Obama: Cam kết của chúng tôi về hiệp ước giữa Hoa Kỳ với Nhật trong vấn đề an ninh của Nhật là tuyệt đối. Và Điều 5 được áp dụng trên tất cả lãnh thổ thuộc quyền quản lý của Nhật Bản, kể cả quần đảo Senkaku.

[Hiệp ước an ninh hổ tương đã được Mỹ ký kết với  Nhật 8-9-1951, theo đó, Nhật đồng ý cho Mỹ đóng quân trên đất Nhật, và ngăn cấm Nhật không được cho bất cứ thế lực ngoại quốc nào hay quân đội của bất cứ nước nào được đóng quân trên lãnh thổ của Nhật mà không có sự đồng ý của Hoa Kỳ. Hiệp định này đã được phê chuẩn bởi Thượng Nghị Viện Mỹ ngày 20-3-1952, và TT Mỹ phê chuẩn thêm lần nữa vào ngày 15-4-1952 ]. (nguồn)

[ĐOẠN VIDEO KẾT THÚC]

CHRISTIANE AMANPOUR: Ở đây, ông ta [Obama] đã thật sự nói rằng, đừng can thiệp, chúng tôi sẽ bảo vệ đồng minh của chúng tôi nếu cần.

Cui Tiankai: Cô thấy không, quần đảo Điếu Ngư luôn luôn là một phần di sản của người Trung Quốc. Điều này rất rõ ràng. Và chúng tôi đã duy trì quan điểm này tự lâu nay. Cho nên, nó thật sự thuộc chủ quyền của Trung Quốc và chúng tôi có quyền bảo vệ chủ quyền lãnh thổ này.

CHRISTIANE AMANPOUR: Nhiều người lo ngại rằng đây có thể là tia lửa khiến một mối quan hệ căng thẳng trong vùng biến thành một cuộc chiến bắn nhau. Ông có tin rằng điều đó có thể xảy ra trong một thời gian ngắn sắp tới không?

Cui Tiankai: Chúng tôi cũng đang lo ngại về khả năng này và không muốn nó xảy ra. Điều này khá rõ ràng. Chúng tôi không muốn thấy xung đột xảy ra trong phạm vi chung quanh mình.

Nhưng điều này sẽ không hoàn toàn do chúng tôi quyết định, như cô thấy đó. Những người khác cũng cần có thái độ và chính sách có tính chất xây dựng tương đương như vậy.

CHRISTIANE AMANPOUR: Vâng. Nhưng họ đang chỉ trích Trung Quốc trong việc sử dụng vùng không gian và kể cả chuyện đang xảy ra ở Việt Nam hiện nay, việc Trung Quốc đặt một giàn khoan trong vùng biển một bên đang tuyên bố chủ quyền và đang trong vòng tranh chấp. Trung Quốc các ông đã phải gửi cả tàu sang để di tản dân mình ra khỏi Việt Nam.

Tại sao Trung Quốc lại lại muốn sửa mũi mọi người về những chuyện này vậy?

Cui Tiankai: Hãy cho tôi nói rõ sự thật về vấn đề đối với Việt Nam. Thứ nhất, các công ty Trung Quốc đang hoạt động trong phạm vi 17 hải lý cách một hải đảo của Trung Quốc và 150 hải lý cách bờ biển của Việt Nam. Đó là điều thứ nhất.

Thứ nhì, đây là giàn khoan dầu duy nhất của chúng tôi trong vùng. Nhưng phía Việt Nam lại có hơn 30 giàn khoan đang hoạt động trong các vùng biển đang tranh chấp. Khác với giàn khoan duy nhất của chúng tôi, chúng tôi đang hoạt động trong vùng biển không có tranh chấp.

Thứ ba, chúng tôi chỉ có tàu dân sự và tàu chính phủ ở đó mà thôi. Nhưng Việt Nam có cả các tàu quân sự, những tàu có trang bị vũ khí. Đó là sự thật. Cô cũng có đề cập đến những gì đã xảy ra và đang xảy ra tại Việt Nam, họ đang tấn công các công ty ngoại quốc; họ đang phóng hỏa đốt các nhà máy; và họ đang giết người vô tội ở đó. Tôi nghĩ những chuyện đang xảy ra ở Việt Nam có tính chất tương tự như những gì đang xảy ra trên biển. Điều này khá rõ ràng.

CHRISTIANE AMANPOUR: Tương tự như điều gì, xảy ra ở đâu?

Cui Tiankai: Trên biển. Họ đang tấn công các tàu thuộc các công ty của chúng tôi…

[nhiễu âm]

Cui Tiankai: … họ đã đi từ đất liền – họ vượt 150 hải lý, đến tận đó để tấn công chúng tôi.

CHRISTIANE AMANPOUR: Được rồi. Đại sứ Cui Tiankai, cám ơn ông rất nhiều về sự có mặt của ngày hôm nay với chúng tôi.

Cui Tiankai: Cám ơn cô.

CHRISTIANE AMANPOUR: Để tôi phát âm lại cho đúng. Tôi xin lỗi đã phát âm sai tên của Ngài.

[PHÁT BIỂU OFF MIC]

[nhiễu âm]

[PHÁT BIỂU OFF MIC]

CHRISTIANE AMANPOUR: Đại sứ Cui Tiankai….

[nhiễu âm]

CHRISTIANE AMANPOUR: Đại sư Cui Tiankai, cảm ơn ông rất nhiều về sự có mặt hôm nay với tôi.

Cui Tiankai: Cám ơn cô. Lần này tốt hơn nhiều.

(CƯỜI)

[PHÁT BIỂU OFF MIC]

CHRISTIANE AMANPOUR: Cám ơn. Ông nghĩ mọi chuyện, nhất là chuyện giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, rồi sẽ diễn tiến ra sao, thưa Đại sứ?

Cui Tiankai: Thì, không có cách nào khác hơn. Tôi nghĩ cần phải có một cuộc đàm phán và tham vấn. Nhưng trước hết, Hoa Kỳ cần phải rút lại quyết định sai lầm của mình. Nếu không, bởi Hoa Kỳ bước bước đầu tiên, họ cần phải bước một bước đúng đắn.

(Hết)

Nguồn: CNN

 

—–

[Hiệp ước an ninh hổ tương đã được Mỹ ký kết với  Nhật 8-9-1951, theo đó, Nhật đồng ý cho Mỹ đóng quân trên đất Nhật, và ngăn cấm Nhật không được cho bất cứ thế lực ngoại quốc nào hay quân đội của bất cứ nước nào được đóng quân trên lãnh thổ của Nhật mà không có sự đồng ý của Hoa Kỳ. Hiệp định này đã được phê chuẩn bởi Thượng Nghị Viện Mỹ ngày 20-3-1952, và TT Mỹ phê chuẩn thêm lần nữa vào ngày 15-4-1952 ]. (nguồn)

TT Ngô Đình Diệm cũng đã từng nhiều lần công khai đòi hỏi chính quyền Mỹ rằng: Nếu Mỹ muốn đem quân vào VN 1960s, thì phải thảo một hiệp định an ninh hổ tương với Miền Nam Việt Nam, và đem vấn đề này trình lên cho Thượng Nghị Viện Mỹ biểu quyết, nhưng chính phủ của TT Kennedy đã không làm hay không chấp thuận lời đề nghị này.

TT Diệm đã rất sáng suốt về vấn đề này, ông muốn biết chiến lược của Mỹ là lâu dài, hay chỉ là chiến thuật ngắn hạn, và sẽ thay đổi. Với sự đồng ý của Kennedy, Bộ ngoại giao và tòa đại sư Mỹ đã lên kế hoạch lật đổ ông Diệm…để đạt mục đích là đem quân Mỹ vào Miền Nam để ngăn chận cộng sản.

Nếu HCM, LD và đảng CSVN có đủ sự thông minh, nhìn thấy miền Nam dựa lưng Mỹ để phát triển giống như các nước khác đang làm vào lúc ấy như Nhật, Tây Đức, Nam Hàn, Thái Lan,…và ai ở đâu, ở yên đó. Miền Bắc lựa thế và dùng đòn ngoại giao để tranh thủ  sự kèn cựa tranh nhau làm đồng minh giữa  Liên Xô và Trung Quốc. Theo đó, Miền Bắc cứ đòi hỏi LX và TQ viện trợ kinh tế để phát triển hậu phương mạnh mẻ, thay vì trong thực tế  họ  đã đòi viện trợ quân sự để có súng đạn đi giải phóng MN và thống nhất đất nước (một cách vớ vẫn)… Hai miền cùng phát triển. Cứ mặc kệ các nước lớn tranh chấp gì thì cứ tranh chấp.  Rồi thủng thẳng theo thời gian về sau mà cả hai miền tìm cách thống nhất một cách hòa bình. Cứ theo cách hai nước Đức đã làm, và đã thống nhất năm 1990 mà không cần đổ máu. Trước đó, bên Tây Đức cho Mỹ đóng quân; và bên Đông Đức có Liên Xô đóng quân; Mỹ đã viện trợ tái thiết Tây Đức, LX thì giúp Đông Đức…Nếu được vậy, thì cả hai miền Nam Bắc VN sẽ không có chiến tranh 21 năm. Người dân MB sẽ không chịu thiệt hại quá nặng: 1.251.000 bộ đội tử thương; 780.000 thương binh; 300.000 bộ đội còn mất tích, 780.000 ngôi mộ. 3000 nghĩa trang liệt sĩ, và cho đến năm 2013 hiện vẫn còn nuôi 8,8 triệu người lãnh lương vì có công với cách mạng. Nguồn  Baomoi.com ]

3 phản hồi to “►CNN phỏng vấn Đại sứ TQ ở Mỹ về: Mối quan hệ giữa Trung Quốc – Nga- Và các sự kiện gần đây giữa Mỹ-Nhật- Trung Quốc; Việt Nam và Trung Quốc”

  1. […] tự do hàng hải, hòa bình và ổn định khu vực (THX/ Kichbu). – Bản dịch bài CNN phỏng vấn Đại sứ TQ ở Mỹ về: Mối quan hệ giữa Trung Quốc – Nga- Nhật … (Hoàng Trần).  – Nhà ngoại giao TQ trắng trợn bịa đặt: “VN làm ngơ trước […]

  2. […] CNN phỏng vấn Đại sứ TQ ở Mỹ về: Mối quan hệ giữa Trung Quốc – Nga- Nhật … […]

  3. […] cho tự do hàng hải, hòa bình và ổn định khu vực (THX/ Kichbu). – Bản dịch bài CNN phỏng vấn Đại sứ TQ ở Mỹ về: Mối quan hệ giữa Trung Quốc – Nga- Nhật … (Hoàng Trần).  – Nhà ngoại giao TQ trắng trợn bịa đặt: “VN làm ngơ trước […]

26 năm ngày “Sự kiện Trường Sa” (14.3.1988 – 14.3.2014): Gần 300 cựu binh Trường Sa gặp mặt và tri ân đồng đội đã hy sinh – LĐ

15 Th3
(LĐO)
 

Chiều tối ngày 14.3, tại nhà cựu binh Phạm Rùm (ở thôn Đa Ngư, xã Hòa Hiệp, huyện Đông Hòa, Phú Yên), gần 300 cựu binh Trường Sa ở tỉnh Phú Yên, Khánh Hòa, TP.HCM, Đà Nẵng đã gặp mặt truyền thống lần thứ 7 để tưởng nhớ và tri ân 64 đồng đội đã hy sinh anh dũng tại đảo Gạc Ma. Đây là hoạt động kỷ niệm 26 năm ngày “Sự kiện Trường Sa” (14.3.1988 – 14.3.2014).

 

 

Tại buổi hội ngộ, thân nhân các liệt sĩ và những cựu binh đã từng tham gia trận Hải chiến Trường Sa ôn lại những kỷ niệm, động viên, thắt chặt mối đoàn kết tình đồng chí đồng đội, chia sẻ, hỗ trợ nhau trong cuộc sống.

 
Anh Nguyễn Hồng Trung – CCB Trường Sa, Phó Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Hòa Mỹ Tây, Tây Hòa, Phú Yên – xúc động nói: “Đã 26 năm rời quân ngũ ở Trường Sa, tôi mới gặp lại nhiều đồng đội của mình. Chúng tôi nhớ mãi những năm tháng gian khó, nhớ mãi một thời cầm súng bảo vệ biển, đảo Trường Sa, bảo vệ chủ quyền Tổ quốc”.
 
Cũng tại buổi gặp mặt, các cựu binh Trường Sa đã thả vòng hoa trên dòng sông chảy Đà Nông chảy ra cửa biển với dòng chữ “Đời đời nhớ ơn các anh hùng liệt sĩ” để tưởng niệm 64 liệt sĩ đã anh dũng hy sinh bảo vệ bãi đá Gạc Ma trong sự kiện hải chiến Trường Sa ngày 14.3.1988.
 
Dịp này, 2 cựu binh Trường Sa Nguyễn Văn Dũng và Trương Hồng Hải và các cựu binh ở Khánh Hòa đã tặng 12 triệu đồng cho bà Lê Thị Niệm – mẹ của liệt sĩ Phan Tấn Dư; cựu binh Trường Sa Phạm Rùm cũng tặng 4 triệu đồng cho bà Nguyễn Thị Đảo, mẹ của liệt sĩ Trương Văn Thịnh.
 
Trước đó, Ban liên lạc Hội CCB Trường Sa ở Phú Yên và Khánh Hòa cùng gia đình đã tổ chức cúng giỗ và dâng hương hai liệt sĩ Phan Tấn Dư (xã Hòa Phong, huyện Tây Hòa) và Trương Văn Thịnh (phường 9, TP.Tuy Hòa, Phú Yên) hy sinh trong trận hải chiến tại đảo Gạc Ma ngày 14.3.1988.
 

Một số hình ảnh xúc động tại buổi gặp mặt cựu binh Trường Sa:

 

 
Các cựu binh Trường Sa đã trao tặng 12 triệu đồng cho bà Lê Thị Niệm, mẹ liệt sĩ Phan Tấn Dư.
 
Các cựu binh Trường Sa thăm hỏi gia đình của liệt sĩ Trần Văn Phương 
Thắm đượm tình đồng đội cựu binh Trường Sa trong buổi gặp mặt

 

 
Các cựu binh Trường Sa thắp nén hương trên vòng hoa tưởng niệm 64 liệt sĩ hy sinh ở Gạc Ma 
Vòng hoa thiêng “Đời đời nhớ ơn các anh hùng liệt sĩ” được thả trên sông Đà Nông chảy ra biển 
 

Tin bài liên quan

  • “Đền tượng niệm các chiến sĩ Gạc Ma nên là một khu không gian cộng đồng”
  • Hải chiến Gạc Ma: Ký ức chưa bao giờ phai nhạt!
  • Thả hoa đăng tưởng niệm các liệt sĩ trận Gạc Ma ngày 14.3.1988
  • Nghĩa tình Hoàng Sa, Trường Sa: Xây đền tưởng niệm 64 Anh hùng Gạc Ma
  • Thăm, tặng quà gia đình chiến sỹ Hà Nội duy nhất hy sinh tại Đảo Gạc Ma (Trường Sa)
  • Nghĩa tình Hoàng Sa, Trường Sa: Những tấm lòng vàng đến với thân nhân liệt sĩ Gạc Ma
  • Giữ Gạc Ma bằng con tim và máu
  • Cựu binh Trường Sa tưởng nhớ đồng đội hy sinh ở Gạc Ma

 

 

 

Tin đã đăng

VietNamNet bình chọn 10 sự kiện nổi bật 2013 (II)

31 Th12

-Mời độc giả tiếp tục theo dõi các sự kiện nổi bật của năm 2013 do báo điện tử VietNamNet bình chọn.

Phần 1: VietNamNet bình chọn 10 sự kiện nổi bật 2013 (I)

6 – Chống tham nhũng bắt đầu bằng những “đại án”

 

sự kiện nổi bật, thủy điện xả lũ, đúng quy trình, án oan Nguyễn Thanh Chấn, tử hình Dương Chí Dũng, thẩm mỹ viện Cát Tường, vứt xác bệnh nhân, lũ lớn, cải cách giáo dục
Bị cáo Dương Chí Dũng tại phiên tòa

Chiều 16/12, HĐXX đã tiến hành tuyên án vụ Cố ý làm trái gây hậu quả nghiêm trọng và Tham ô xảy ra tại Tổng CTy Hàng Hải VN (Vinalines).

HĐXX tuyên án tử hình với hai bị cáo Dương Chí Dũng(nguyên Chủ tịch HĐQT) và Mai Văn Phúc (nguyên Tổng GĐ) cho tội tham ô tài sản và cố ý làm trái về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng. Các bị cáo khác nhận mức án từ 4 – 22 năm tù.

 

Trước đó, một vụ án tham nhũng khác tại Công ty cho thuê tài chính II (thuộc Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Việt Nam) cũng đã được đưa ra xét xử tại TP.HCM. Một số cựu lãnh đạo đã bị tuyên án tử hình.

Đây được xem là những “cú đấm” mở màn tấn công tham nhũng, với hàng loạt “đại án” sẽ được xử trong thời gian tới, chẳng hạn vụ bầu Kiên. .

Thống kê sơ bộ, Việt Nam đã xét xử 278 vụ án tham nhũng trong năm nay và các thanh tra nhà nước đã phát hiện 80 trường hợp gian lận mới liên quan tới công quỹ nhà nước, Bloomberg trích dẫn báo cáo chính phủ công bố hôm 12/11.

7. Thủy điện xả lũ “đúng quy trình” và “quy trình đúng“.

 

sự kiện nổi bật, thủy điện xả lũ, đúng quy trình, án oan Nguyễn Thanh Chấn, tử hình Dương Chí Dũng, thẩm mỹ viện Cát Tường, vứt xác bệnh nhân, lũ lớn, cải cách giáo dục
Khung cảnh tan hoang sau lũ dữ

Từ đầu năm 2013 đến nay, Việt Nam chịu ảnh hưởng trực tiếp của 12 cơn bão và 4 áp thấp, làm 258 người chết và mất tích, gần 800 người bị thương, gần 12.000 ngôi nhà bị sập đổ, lũ cuốn trôi; hơn 300.000 ha lúa, hoa màu bị hư hỏng… Ước tính tổng thiệt hại về vật chất trên 25.000 tỷ đồng. So với năm ngoái số cơn bão, lũ đổ vào nước ta liên tiếp và tăng bất thường.

Đặc biệt, ngày 19/11, Trung tâm Phòng chống lụt bão miền Trung – Tây Nguyên cho hay, đợt mưa lũ giữa tháng 11 đã làm 41 người chết và 5 người mất tích, 74 người bị thương.

Nhiều ý kiến đặt ra trách nhiệm của các thủy điện trong việc xả lũ. Bởi theo quan sát, ở miền Trung, mặc dù lượng mưa trong đợt lũ này không lớn bằng những trận mưa gây nên trận lũ lịch sử năm 1999, nhưng việc các thủy điện đồng loạt xả lũ đột ngột với lượng lớn, có nơi chỉ báo cho dân là sẽ xả lũ trước 5 – 10 phút, khiến người dân vùng hạ du miền Trung trở tay không kịp.

Nhiều ĐBQH, chuyên gia đã lên tiếng về quy trình xả lũ của các hồ chứa thủy điện và mổ xẻ, tìm nguyên nhân gây ra lũ dữ. Tuy nhiên, trả lời báo chí, lãnh đạo một số cơ quan chức năng lại cho rằng thủy điện xả lũ đúng quy trình.

Ông Huỳnh Vạn Thắng, Phó giám đốc Sở NN&PTNT, Phó trưởng Ban chỉ huy Phòng chống lụt bão tìm kiếm cứu nạn TP. Đà Nẵng, phân tích, trong đợt mưa lũ lớn lần này các thủy điện hoàn toàn không có tác dụng cắt lũ. Theo ông Thắng, thượng nguồn mưa lớn nên lượng nước lũ về các hồ thủy điện tăng đột biến, các hồ thủy điện buộc phải xả lũ, tuy xả đúng quy trình nhưng hạ du vẫn ngập nặng là vì các hồ chứa thủy điện không có tác dụng trữ nước cắt lũ.

“Các nhà máy xả lũ đúng quy trình, nhưng không phải quy trình đúng”, ông Nguyễn Ngọc Quang, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam, tại kỳ họp thứ 9 khóa VIII, HĐND tỉnh Quảng Nam ngày 11/12, nhận định.

8. Hội nghị Trung ương lần thứ 8 đã thông qua Đề án đổi mới căn bản và toàn diện nền giáo dục và đào tạo.

 

sự kiện nổi bật, thủy điện xả lũ, đúng quy trình, án oan Nguyễn Thanh Chấn, tử hình Dương Chí Dũng, thẩm mỹ viện Cát Tường, vứt xác bệnh nhân, lũ lớn, cải cách giáo dục
Học sinh Hà Nội trong ngày khai giảng. Ảnh: Lê Anh Dũng

Hội nghị TƯ lần thứ 8 đã nhất trí thông qua Đề án đổi mới căn bản và toàn diện nền giáo dục và đào tạo có ý nghĩa quyết định. Đây được coi là tiền đề để đưa sự nghiệp giáo dục nước nhà sang một tầm cao mới, đáp ứng yêu cầu CNH- HĐH đất nước, hội nhập quốc tế.

Về mục tiêu của đổi mới lần này, TƯ chỉ rõ, phải tạo cho được chuyển biến căn bản về chất lượng và hiệu quả giáo dục – đào tạo; khắc phục cơ bản các yếu kém kéo dài đang gây bức xúc trong xã hội.  Giáo dục con người Việt Nam phát triển toàn diện và phát huy tốt nhất tiềm năng của mỗi cá nhân; yêu gia đình, yêu Tổ quốc, hết lòng phục vụ nhân dân và đất nước; có hiểu biết và kỹ năng cơ bản, khả năng sáng tạo để làm chủ bản thân, sống tốt và làm việc hiệu quả.

Để thực hiện mục tiêu nêu trên, phải thực sự coi giáo dục và đào tạo là sự nghiệp của Đảng, Nhà nước và của toàn dân, là quốc sách hàng đầu; đầu tư cho giáo dục là đầu tư cho phát triển, được ưu tiên đi trước trong các chương trình, kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội.

Trước thềm hội nghị, Bộ trưởng Bộ GD&ĐT Phạm Vũ Luận đã khẳng định, ngành giáo dục coi lần đổi mới này như một “trận đánh lớn, nó xứng tầm như một cuộc cách mạng”.

9. Ngành y tế rúng động sau vụ bác sỹ vứt xác bệnh nhân

 

sự kiện nổi bật, thủy điện xả lũ, đúng quy trình, án oan Nguyễn Thanh Chấn, tử hình Dương Chí Dũng, thẩm mỹ viện Cát Tường, vứt xác bệnh nhân, lũ lớn, cải cách giáo dục
Vụ án bác sỹ vứt xác nạn nhân đã khiến toàn xã hội phẫn uất

Năm 2013, ngành y tế trở thành “điểm nóng” với hàng loạt vụ việc chấn động: bác sỹ ném xác bệnh nhân xuống sông tại thẩm mỹ viện Cát Tường (Hà Nội); nhân viên y tế “ăn” bớt vắc xin khi tiêm phòng trẻ em tại 70 Nguyễn Chí Thanh (Hà Nội); Nhân bản xét nghiệm máu ở BV Hoài Đức (Hà Nội); Trẻ tai biến sau tiêm vắc xin…

Đặc biệt, vụ án bác sỹ vứt xác nạn nhân đã khiến toàn xã hội phẫn uất, hoang mang vì sự ra tay lạnh lùng của một bác sỹ được đào tạo bài bản. Từ đây, vấn đề y đức càng được đặt ra bức xúc.

Bộ Y tế đã cho tiến hành rà soát tất cả các thẩm mỹ viện trên toàn quốc, cũng như nhanh chóng cho lập “đường dây nóng” để người dân có thể phản ánh trực tiếp đến Bộ. Tuy nhiên, ở một đất nước vừa chào đón “công dân thứ 90 triệu” này, đó chỉ là những giải pháp tình thế.

Hàng loạt sự việc nghiêm trọng xảy ra khiến người dân đặt ra vấn đề vị tư lệnh ngành y tế cần phải cương quyết đưa ra một lộ trình chấn chỉnh, xử lý gấp.

10. Án oan Nguyễn Thanh Chấn gây chấn động nhân tâm

 

sự kiện nổi bật, thủy điện xả lũ, đúng quy trình, án oan Nguyễn Thanh Chấn, tử hình Dương Chí Dũng, thẩm mỹ viện Cát Tường, vứt xác bệnh nhân, lũ lớn, cải cách giáo dục
Vỡ òa niềm vui ngày ông Chấn được tha tù – Ảnh: Minh Quang

Sau hơn 10 năm kêu oan, cuối cùng ông Nguyễn Thanh Chấn (SN 1961, trú tại thôn Me, xã Nghĩa Chung, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang) cũng được trả tự do. Trước đó, ông Chấn đã bị kết án tù chung thân vì tội giết người, nạn nhân là chị Nguyễn Thị Hoan.

Ngày 26 và 27/7/2004, Tòa phúc thẩm TANDTC tại Hà Nội xét xử phúc thẩm vụ án, tuyên y án sơ thẩm tội “Giết người”. Sau hơn 10 năm kêu oan, chỉ khi đối tượng Lý Nguyễn Chung ra đầu thú và khai nhận hành vi thì ông Chấn mới được minh oan.

Vụ án oan đã gây chấn động và khiến dư luận đặt ra hàng loạt nghi vấn về ép cung, mớm cung… của điều tra viên trong quá trình điều tra các vụ án hình sự.

“Tôi cho rằng đạo đức nghề nghiệp của điều tra viên cũng không kém gì y đức, vì họ là những người nắm giữ, định đoạt sinh mạng của người khác. Những vấn đề liên quan tới biên chế, áp lực công việc có ảnh hưởng đến những quyết định tố tụng hay không?”, ĐBQH Nguyễn Mạnh Cường (đoàn Quảng Bình) đặt câu hỏi.

VietNamNet

Nhìn lại 2013 – Kỳ vọng 2014:

Ấn tượng trong năm: Tầm vóc thời đại và sự tái sinh

Ấn tượng trong năm: Nỗi đau “thập kỷ” và tiếng gọi đáy sông

Việt Nam có thực tâm muốn cải cách

Kinh tế Việt Nam đang ở ngã ba đường

Vẫn ham hố dự án lắm tiền nhiều của

Vinashin giải thế, nợ để ai trả?

Việt – Trung: Sóng gió chẳng có lợi cho ai

Đúng quy trình là cách rũ bỏ trách  nhiệm

Có sự cố, chỉ ngay kẻ phải “giơ đầu” chịu

Một năm của Bộ trưởng Bùi Quang Vinh

Bộ trưởng Tài chính và túi tiền quốc gia

Sự kiện 8888 và ‘vết nhọ’ quốc gia – DDXHDS

6 Th11

Sự kiện 8888 và ‘vết nhọ’ quốc gia

Đôi lời: Sẽ chẳng có chuyện “học hành” gì cả! Bởi tất cả những gì diễn ra gần đây, từ Hội nghị TƯ8, cho đến diễn đàn Quốc hội mấy ngày qua, và những thông tin rò rỉ ra từ hậu cung, đều có vẻ như đã có sự bắt tay nhau, giữa “nhóm lợi ích” với “nhóm chỉnh đốn”. Những màn “kiến nghị” này nọ từ Chính phủ về sửa đổi Hiến pháp xem ra chỉ như trò “làm eo” để ngã giá, gây sức ép nhằm hạn chế đòn đánh tham nhũng, vừa giảm bớt sức ép dư luận trong dân giữa “cơn bĩ cực” mà thôi.

BT

TuanVietnam

06/11/2013 02:00 GMT+7

Việt Nam học gì từ láng giếng Myanmar

‘Myanmar vừa công khai hóa ‘sự kiện 8888′ là nằm trong tiến trình thực hiện dân1 chủ hóa của họ, không có cơ sở cho rằng đó là “động thái dưới sức ép phương Tây’ 

LTS: Trong khi các diễn đàn quốc tế đang nóng cùng những biến động bất ổn tại Bắc Phi, vấn đề Sirya, Ai Cập… thì một quốc gia Châu Á khác cũng đang được nhắc đến từng ngày từng giờ theo chiều hướng ngược lại: một ví dụ cho sự thay đổi thể chế chính trị – xã hội diễn ra khá êm thấm, được sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế;  không chỉ trở thành điểm đến nóng nhất Châu Á hiện nay của các nhà đầu tư kinh tế, các học giả, quan sát viên… quốc tế; mà còn là đối tượng ‘giằng co’ ảnh hưởng của các nước lớn.

 

Điều gì đang thực sự xảy ra ở Myanmar, đất nước của ngôi Chùa Vàng nổi tiếng. Tuần Việt Nam giới thiệu góc nhìn của ông Chu Công Phùng, cựu đại sứ đặc mệnh toàn quyền Việt Nam tại Myanmar giai đoạn 2009-2012.

Bài 1: Sự kiện 8888 và ‘vết nhọ’ quốc gia

Myanmar công khai nói về sự kiện 8888, điều này có thể hiện tinh thần mạnh mẽ, thẳng thắn và tự do ngôn luận; chân thành mong muốn thay đổi đất nước của người Myanmar hay đây là động thái dưới sức ép của phương Tây, theo ông?

Trước tiên cần giới thiệu cho các bạn đọc biết rõ về “sự kiện 8888″ (viết tắt ngày 8 tháng 8 năm 1988). Đó là ngày Chính phủ quân sự của Thủ tướng Ne Win huy động quân đội nổ súng đàn áp các cuộc biểu tình của sinh viên, dân chúng Thủ đô Yangon và các thành phố lớn khác ở Myanmar phản đối chính phủ Myanmar tham nhũng, bóp nghẹt dân chủ, bất lực trong quản lý, phát triển kinh tế khiến Liên Hợp Quốc phải xếp Myanmar thuộc nhóm nước kém phát triển nhất thế giới và cho hưởng quy chế “tha nợ”.

Cuộc trấn áp đẫm máu này khiến hàng ngàn sinh viên và người dân vô tội thiệt mạng, cũng là “giọt nước tràn ly” dẫn đến sự ra đời “Liên minh quốc gia đấu tranh vì dân chủ – NLD” (27/8/1988) do bà Aung San Suu Kyi (con gái cựu Thủ tướng Aung San) đứng đầu. Tiếp theo đó là cuộc đảo chính quân sự ngày 18/9/1988 của Đại tướng Bộ trưởng Quốc phòng Saw Maung lật đổ chính phủ của Thủ tướng Ne Win.

“Sự kiện 8888″ thực sự là một “vết nhọ” đối với đất nước Myanmar và cũng là nguyên nhân quan trọng khiến Liên hợp quốc, Mỹ, phương Tây thực hiện chính sách bao vây cấm vận, trừng phạt kinh tế đối với Myanamr suốt hơn 20 năm qua.

Các bạn đọc Việt Nam đều đã biết, chính phủ dân sự Myanmar do Tổng thống Thein Sein đứng đầu ngay từ khi thành lập (30/3/2011) đã tiến hành đồng bộ nhiều chính sách đổi mới về đối nội và đối ngoại, trong đó thực hiện dân chủ hóa là một nội dung quan trọng được tất cả dân chúng trong và ngoài nước, các đảng phái đối lập hoan nghênh ủng hộ. Các điều luật cho phép xuất bản báo chí tư nhân, Luật biểu tình tự do trong hòa bình, thả tù chính trị, cho phép người Myanmar bất đồng chính kiến lưu vong trở về xây dựng đất nước… lần lượt được thực hiện.

Vì vậy, việc chính phủ Myanmar vừa công khai hóa “sự kiện 8888″ là nằm trong tiến trình thực hiện dân chủ hóa của họ, không có cơ sở cho rằng đó là “động thái dưới sức ép Phương Tây” như suy nghĩ của một số học giả nước ngoài.

Với sự hậu thuẫn của Mỹ và EU cho đảng NLD bà Aung San Suu Kyi và tiến trình dân chủ, Myanmar có tránh khỏi sự ảnh hưởng của ‘cái bóng lớn’ Trung Quốc giống như những nước ASEAN khác để phát triển độc lập?

Quốc hội và Chính phủ mới Myanmar hiểu rất rõ, kể từ năm 1988 đến trước cuộc bầu cử Quốc hội tháng 11/2010, đất nước Myanmar đã nếm trải đủ mọi khó khăn gian khổ: bên ngoài bị trừng phạt kinh tế, bao vây cấm vận; chính trị xã hội trong nước không ổn định, đảng NLD của Aung San Suu Kyi và các đảng phái đối lập chống đối chính phủ, các nhóm ly khai có vũ trang không ngừng chống lại chính phủ trung ương.

Vì vậy, chính phủ mới ở Myanmar đã thực hiện hòa giải dân tộc bằng nhiều biện pháp, trong đó có viện công nhận quyền hợp pháp của đảng NLD, mời NLD tham gia bầu cử và ứng cử trong cuộc bầu cử Quốc hội bổ sung ngày 1/4/2012 và bầu bà Aung San Suu Kyi làm Chủ tịch Ủy ban Pháp chế của Quốc hội. Những động thái trên diễn ra trong không khí dân chủ và độc lập tự chủ được các nhà quan sát quốc tế ghi nhận.

Một động thái đáng chú ý về chính sách độc lập tự chủ của Myanmar là, ngày 30/9/2011, trước yêu cầu của đông đảo dân chúng và nghị sĩ Quốc hội về vấn đề bảo vệ môi trường, Tổng thống Thein Sein đã trình Quốc hội thông qua và tuyên bố ngừng xây dựng Dự án thủy điện khổng lồ Myitnone trên sông Irrawaddy – Bang Kachin trị giá 3,6 tỉ USD do Trung Quốc là chủ đầu tư, bất chấp sức ép của các nhà đầu tư Trung Quốc.

Hành động này được tuyệt đại đa số dân chúng, các đảng phái đối lập, các lực lượng vũ trang ly khai hoan nghênh ủng hộ. Lẽ đương nhiên, Mỹ và các nước Phương Tây nhất là các Tổ chức bảo vệ môi trường thế giới đều hoan nghênh, khích lệ và “ghi điểm” cho Myanmar.

Từ hàng loạt động thái kể trên trong chính sách đối nội, đối ngoại của Myanmar, khó có cơ sở để nói rằng đang tồn tại “cái bóng lớn Trung Quốc” trong chính sách phát triển của Myanmar hiện tại và tương lai.

Nếu Myanmar ‘thật sự muốn thay đổi’, họ có chấp nhận thay đổi những điều khoản trong Hiến pháp mở đường cho bà Aung San Suu Kyi ứng cử Tổng thống để có được ủng hộ từ phương Tây hơn không?

Trước hết cần nói về bản Hiến pháp năm 2008 của Myanmar. Theo thông tin của Chính phủ Myanmar ngày 26/5/2008, bản Hiến pháp này đã được trưng cầu dân ý với  27.288.100 cử tri bỏ phiếu thông qua, đạt 92,48% tổng số cử tri toàn Liên bang. (Đảng NLD của bà Aung San Suu Ky đã tẩy chay không tham gia bỏ phiếu thông qua Hiến pháp này). Trong Hiến pháp 2008 có 2 nội dung khiến NLD phản đối là: (1) Điều khoản quy định công dân Myanmar kết hôn với người nước ngoài sẽ mất quyền ứng cử Quốc hội. (2) Điều quản quy định quân đội được chiếm 25% tổng số ghế đại biểu Quốc hội.

Ai cũng biết rằng, điểm thứ nhất là nhằm vào bà Aung San Suu Ky vì chồng bà là người Anh. Điểm thứ hai là nhằm duy trì quyền lực của quân đội trong Quốc hội.

Tuy nhiên, kể từ tháng 4/2012 sau khi NLD tham gia Quốc hội và hợp tác với chính phủ mới, tình hình đã khác hẳn. Điểm thứ nhất đã hết tác dụng sau khi bà Aung San Suu Kyi ứng cử và trúng cử Quốc hội với số phiếu cao. Hiện chỉ còn tồn tại điểm thứ hai đang gây tranh cãi trong nội bộ Myanmar.

Đối với việc bà Aung San Suu Kyi có ứng cử Tổng thống trong cuộc bầu cử Quốc hội năm 2015 không, Tổng thống Thein Sein đã công khai trả lời dư luận: “điều này hoàn toàn do nhân dân quyết định“.

Đương nhiên, việc sửa đổi Hiến pháp của một quốc gia không phải là việc dễ dàng, phải được đa số nghị sĩ quốc hội tán thành hoặc qua trưng cầu dân ý cả nước. Trên  cơ sở hòa hợp dân tộc như hiện nay, tôi tin rằng Chính phủ và Quốc hội Myanmar, các nghị sĩ quốc hội và cử tri Myanmar sẽ có mẫu số chung để tìm ra giải pháp tốt nhất đưa Myanmar tiếp tục ổn định, phát triển trước khi có sự can thiệp từ bên ngoài.

2

Di sản người Anh và thế mạnh người Miến

Người Anh đóng vai trò như thế nào trong việc thay đổi ở Myanmar, từ thời Thủ tướng Aung San đến sau này là sự hậu thuẫn cho con gái ông: Aung San Suu Kyi?

Người Anh có nhiều ân oán nhất với Myanmar. Thực dân Anh đã xâm lược và thống trị Myanmar hơn một thế kỷ (1824-1947). Năm 1945, quân đội Anh cùng quân Đồng minh tham gia giải phóng Myanmar khỏi ách thống trị của Phát xít Nhật.

Trong thời gian dài đô hộ Myanmar, “mẫu quốc” Anh đã đào tạo cho Myanmar nhiều thế hệ nhân tài quản lý đất nước, có mối quan hệ hợp tác khá tốt đẹp với Thủ tướng Aung San (cha bà Aung San Suu Kyi) và nhiều lãnh đạo Myanmar; đồng thời “mẫu quốc” Anh cũng để lại nhiều hậu quả phức tạp về mâu thuẫn sắc tộc tại Myanmar sau khi họ trả lại độc lập cho Myanmar năm 1947.

Suốt thời gian dài Myanmar bị bao vây cấm vận, Anh là một trong những nước phương Tây đi đầu trong việc phản đối, trừng phạt Myanmar và ủng hộ đảng NLD của bà Aung San Suu Kyi. Vì vậy, trong thời kỳ này, quan hệ giữa Anh với Myanmar khá lạnh nhạt. Tuy nhiên các doanh nghiệp tư nhân Anh vẫn duy trì các dự án đầu tư truyền thống tại Myanmar.

Từ khi Myanmar thực hiện chính sách hòa giải dân tộc, dân chủ hóa và cải cách kinh tế đến nay, Anh cũng là nước tích cực ủng hộ chính trị và viện trợ kinh tế cho Myanmar, khôi phục các mối quan hệ các mối quan hệ bị đóng băng trước đó. Năm 2012, Anh xếp thứ 5 trong tổng số 32 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới đầu tư trực tiếp vào Myanmar với 51 dự án trị giá 2,7 tỉ USD, chiếm 7,4% tổng số vốn đầu tư nước ngoài tại Myanmar.

Myanmar tiếp thu nhiều ảnh hưởng văn hóa, khoa học kỹ thuật của Anh. Các Luật lệ kinh tế do Anh ban hành ở Myanmar trước đây hiện vẫn được Myanmar sử dụng rộng rãi.

‘Nguồn nhân lực không có rào cản ngôn ngữ’ có phải là một thế mạnh được còn lại từ thời thuộc địa Anh, dù cách đây đã hơn nửa thế kỷ? Hợp tác với bà Aung, người có gia đình ở Anh, đón nhận các nhà đầu tư phương Tây, có phải cách Myanmar chọn ‘đi theo’ sự phát triển kiểu dân chủ phương Tây?

Vốn là thuộc địa của Anh và kế thừa nền giáo dục tiên tiến của Anh vì vậy tiếng Anh là ngoại ngữ chính và được sử dụng phổ biến ở Myanmar. Nói cách khác, Myanmar hơn hẳn nhiều nước Đông Nam Á khác về phổ cập tiếng Anh. Lãnh đạo các cấp, tầng lớp trí thức, doanh nhân Myanmar đều sử dụng thành thạo tiếng Anh. Sinh viên tốt nghiệp Đại học, Cao đẳng ở Myanmar đều có thể độc lập sử dụng tiếng Anh trong công việc. Người nước ngoài đến Myanmar giao tiếp hầu như không gặp phải cản trở về “hàng rào ngôn ngữ”.

Đây chính là một thế mạnh của Myanmar thu hút các nhà đầu tư nước ngoài đang không ngừng kéo đến Myanmar. Dù là liên doanh hay đầu tư 100% vốn nước ngoài, họ đều gặp thuận lợi về giao tiếp ngôn ngữ tiếng Anh với chính quyền và người lao động.

Không có cơ sở nào để cho rằng, chính phủ Myanmar “hợp tác với bà Aung San Suu Ky, người có gia đình ở Anh, đón nhận các nhà đầu tư phương Tây, là cách Myanmar chọn ‘đi theo’ sự phát triển kiểu dân chủ phương Tây”.

(Còn nữa)

Hoàng Hường(Thực hiện)

%d bloggers like this: