Tag Archives: Trung

VN xử lý thế nào với ‘tam giác’ Mỹ-Nga-Trung? – TVN

28 Th8

“Bây giờ ta phải xử lý quan hệ với Mỹ và Trung Quốc khi hai nước này đang cạnh tranh chiến lược gay gắt ở châu Á-Thái Bình Dương. Ta phải phát huy các đòn bẩy chính trị, an ninh, ngoại giao sao cho tối ưu hóa lợi ích quốc gia…. Vẫn cần thúc đẩy để Nga phát huy vai trò tích cực ở Đông Nam Á và với ASEAN, hạn chế việc Trung Quốc lôi kéo Nga ủng hộ các việc làm ở Biển Đông”.

LTS: Nhân kỷ niệm 70 năm Cách mạng tháng 8, Quốc khánh 2/9 và cũng là bảy thập kỷ ngoại giao Việt Nam, Tuần Việt Nam phỏng vấn Đại sứ Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Trường, hiện là Chủ tịch Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Phát triển Quốc tế xung quanh những vấn đề ngoại giao của Việt Nam. Xin giới thiệu phần 2 bài viết. 

>> Xem lại Bài 1: Bài học từ việc Việt Nam ‘chọn bạn’ cực đoan

Ngoại giao, Cách mạng tháng 8, Quốc khánh, Nguyễn Ngọc Trường, Biển Đông, Mỹ, Nga, Trung Quốc, ASEAN
Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Trường

Từ “ý thức hệ” chuyến sang “lợi ích”

Trong bối cảnh bị bao vấy cấm vận những năm 1980-90, đường lối ngoại giao đa phương hóa, đa dạng hóa của Việt Nam được hình thành và triển khai như thế nào?

Những chủ trương lớn về đối ngoại thời kỳ đổi mới của Việt Nam bắt đầu hình thành từ Đại hội VI (1986), và Nghị quyết 13 (1988) của Bộ Chính trị là cơ sở để phát triển và nâng cao đường lối đối ngoại của ta thành đường lối độc lập tự chủ, đa phương hóa, đa dạng hóa quan hệ như ngày nay.

Trên cơ sở những thành tựu đổi mới, Đại hội VII của Đảng (1991) đã tiến thêm một bước là “Việt Nam muốn là bạn của tất cả các nước trong cộng đồng thế giới, phấn đấu vì hòa bình, độc lập và phát triển”.

Sự hoàn thiện đường lối ngoại giao đa phương hóa, đa dạng hóa thể hiện trong nghị quyết của Đại hội X (2006). Vừa rồi với việc ta ký kết FTA với EU và căn bản hoàn thành thương lượng TPP với Mỹ, chủ trương đối ngoại đã vượt lên một tầm cao mới.

Từ sau năm 1990, Việt Nam trong chính sách ngoại giao mới đã bắt đầu chơi với các đối thủ hoặc cựu thù như ASEAN và Mỹ. Việt Nam cũng bình thường hóa quan hệ với nước vừa là bạn vừa là kẻ thù với mình là Trung Quốc. Tức là ngoại giao Việt Nam dường như đã thoát khỏi ý thức hệ. Ông có thể giải thích cụ thế hơn về thay đổi này được không?

Gia nhập ASEAN, là thành viên tích cực của đại gia đình Đông Nam Á, là một bước tiến vượt bậc của ngoại giao Việt Nam thời kỳ hiện đại. Nó mở ra một trang mới để Việt Nam thiết kế một nền hòa bình ổn định và tăng tư thế Việt Nam trên trường quốc tế và trong quan hệ với các nước lớn.

Lord Palmerston, Thủ tướng nước Anh cuối thế kỷ 19, từng nói: Không có đồng minh vĩnh viễn, không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có những lợi ích vĩnh viễn. Năm 1986, ông Goocbachev phát biểu tại Nghị viện Anh, nhắc lại câu nói đó. Lúc đó tôi làm nghiên cứu sinh ở Liên Xô, rất ngạc nhiên, và thực tế cho thấy, chính sách đối ngoại của Liên Xô đã bắt đầu quá trình phi ý thức hệ.

Nước nào cũng lấy lợi ích quốc gia làm trọng. Nhưng nhiều khi các nước lớn dùng ý thức hệ như một thủ đoạn chính trị và ngọn cờ tập hợp lực lượng mà thôi.

Ngoại giao ta theo phương châm ngoại giao Hồ Chí Minh “Làm bạn với các nước dân chủ, không gây thù oán với một ai”.

Giai đoạn đặc thù

Trong giai đoạn hiện nay, Việt Nam vừa có hòa bình, nhưng vừa có nguy cơ xung đột ở biển đảo. Ngoại giao Việt Nam phải làm những gì?

Đây là một giai đoạn tương đối đặc thù. Phải nói rằng vấn đề Biển Đông không phải là toàn bộ chính sách đối ngoại của Việt Nam, mà là một phần quan trọng liên quan đến việc giữ vững và bảo vệ chủ quyền biển đảo. Tính theo Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển, cũng như Luật Biển của Việt Nam, nước ta có 1 triệu km2, và Việt Nam phải thâm canh trên từng km2 ấy, vì vậy phải bảo vệ chủ quyền và quyền lợi biển của mình trên Biển Đông.

Trong quan hệ với Trung Quốc, phương châm của ta là vừa hợp tác, vừa đấu tranh. Biển Đông là câu chuyện lâu dài. Ta cần xử lý nó một cách bình tĩnh, kiên trì và có nguyên tắc. Không để đối phương dùng vấn đề Biển Đông làm rối loạn chiến lược phát triển và bàn cờ ngoại giao của ta.

Trong chuyện Biển Đông liệu Việt Nam có thể huy động sự ủng hộ của quốc tế giống như trong kháng chiến chống Mỹ được không?

Vấn đề Biển Đông đã quốc tế hóa. Đây là vấn đề vừa liên quan đến các bên trong khu vực Biển Đông, vừa liên quan đến các nước ngoài khu vực. Vừa là vấn đề đấu tranh bảo vệ chủ quyền biển đảo của nước ta, vừa liên quan đến tự do hàng hải, an ninh và an toàn các con đường biển quốc tế. Vừa liên quan chủ quyền quốc gia của các nước như Việt Nam, Philippines, Malaysia, vừa liên quan đến luật pháp quốc tế, trước hết là Công ước Luật biển 1982.

Cơ sở để tập hợp lực lượng quốc tế, tranh thủ dư luận quốc tế hiện nay là nêu cao ngọn cờ tôn trọng luật pháp quốc tế. Mâu thuẫn chủ yếu hiện nay trong vấn đề Biển Đông là giữa một bên là Trung Quốc muốn độc chiếm Biển Đông với các bên khác giữ nguyên trạng và ổn định tình hình Biển Đông. Mỹ và Nhật Bản hiện tại đã xác định tự do hàng hải, an ninh và an toàn của các con đường biển ngang qua Biển Đông thuộc “lợi ích quốc gia” của các nước này.

Liên minh châu Âu (EU) chẳng hạn, họ ủng hộ việc giải quyết vấn đề Biển Đông về mặt nguyên tắc, tức là bảo đảm tự do hàng hải và tôn trọng luật pháp quốc tế, giải quyết xung đột bằng biện pháp hòa bình… Đối với Nhật Bản, Hoa Đông và Biển Đông liên quan đến nhau, vì qua Biển Đông có con đường hàng hải đến Hoa Đông tới Nhật Bản. Còn đối với Mỹ, nếu để Trung Quốc kiểm soát Biển Đông thì Mỹ sẽ bị đẩy ra khỏi Biển Đông và Tây Thái Bình Dương.

Ngoại giao, Cách mạng tháng 8, Quốc khánh, Nguyễn Ngọc Trường, Biển Đông, Mỹ, Nga, Trung Quốc, ASEAN
“Vấn đề Biển Đông đã quốc tế hóa. Đây là vấn đề vừa liên quan đến các bên trong khu vực Biển Đông, vừa liên quan đến các nước ngoài khu vực”. Ảnh: Lê Anh Dũng

Câu chuyện Nga, Trung và Mỹ trước những năm 1990 và bây giờ khác nhau như thế nào đối với Việt Nam?

 

Trước đây khi còn Liên Xô, nước Mỹ nghiêng về phía Trung Quốc, chơi con bài Trung Quốc để chống chọi với Liên Xô. Trung Quốc cũng dùng Mỹ để đối trọng và kiềm chế Liên Xô và qua đó tranh thủ sự hỗ trợ của phương Tây triển khai bốn hiện đại hóa. Nhật Bản đổ nhiều tiền của ODA vào Trung Quốc. Từ năm 1972 đến 1975 thì “tam giác” này có liên quan trực tiếp Việt Nam.

Sau này chỉ liên quan gián tiếp. Khi Liên Xô tan rã vào cuối năm 1991, nước Nga không còn đóng vai trò đáng kể cả. Cuộc chơi hiện nay là cuộc chơi giữa Mỹ và Trung Quốc, Nga đóng vai trò là đối tác chiến lược với Trung Quốc.

Trong giai đoạn cuối của cuộc chiến tranh Việt Nam, có thể nói Mỹ – Trung – Nga, nhưng bây giờ chỉ có thể nói Mỹ – Trung, và nếu cần có thể thêm Nhật Bản nữa.

Đối với Việt Nam, Nga không có quyền lợi sát sườn ở khu vực này. Và sự quan tâm của Nga với khu vực này cũng yếu đi.

Bây giờ ta phải xử lý quan hệ với Mỹ và Trung Quốc khi hai nước này đang cạnh tranh chiến lược gay gắt ở châu Á-Thái Bình Dương. Ta phải phát huy các đòn bẩy chính trị, an ninh, ngoại giao sao cho tối ưu hóa lợi ích quốc gia. Nga vẫn là đối tác chiến lược của ta về kinh tế; vẫn cần thúc đẩy để Nga phát huy vai trò tích cực ở Đông Nam Á và với ASEAN, hạn chế việc Trung Quốc lôi kéo Nga ủng hộ các việc làm ở Biển Đông dù dưới hình thức cùng Trung Quốc kiềm chế Mỹ ở khu vực này.

“Dĩ bất biến ứng vạn biến”

Trong ngoại giao người ta hay nhắc đến câu nói của Hồ Chí Minh dặn dò cụ Huỳnh Thúc Kháng trước khi sang Pháp là “dĩ bất biến ứng vạn biến”. Nguyên tắc đó còn có giá trị trong ngoại giao hiện nay nữa  hay không?

Câu nói đó là một phương châm xử thế thuộc triết lý phương Đông, các nhà Nho học Việt Nam rất hiểu điều này. Ở thời điểm Chủ tịch Hồ Chí Minh sang Pháp năm 1946, để cụ Huỳnh Thúc Kháng làm quyền Chủ tịch nước, tính bất biến là giữ vững độc lập dân tộc và chính quyền cách mạng – đó là nguyên tắc tối cao, từ đó mà linh hoạt về sách lược, thiên biến vạn hóa trong xử lý các mối quan hệ đối ngoại.

Ngày nay nó vẫn là một trong các phương châm xử thế quan trọng đối với hoạt động đối ngoại nhưng với các nội hàm mới.   

Ai là người có ảnh hưởng lớn nhất đến ngoại giao Việt Nam?

Hồ Chí Minh! Ngoại giao Việt Nam trong 70 năm qua là ngoại giao trong thời đại Hồ Chí Minh.

Bên cạnh, ngoại giao hiện đại của Việt Nam còn có rất nhiều nhân vật xuất sắc: Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ, Xuân Thủy, Nguyễn Cơ Thạch, Nguyễn Thị Bình và một số vị khác.

Một nhà ngoại giao có tài mà tôi đặc biệt muốn nhắc tới là ông Nguyễn Cơ Thạch. Ông có đóng góp nổi bật trên hai lĩnh vực: Thúc đẩy nghiên cứu chiến lược và xây dựng ngành ngoại giao.

Ông nghĩ gì về ngoại giao Việt Nam giai đoạn tiếp theo? Điều gì đáng lưu ý nhất?

Tôi thấy có ba điểm đáng lưu ý:

Một là, ngoại giao của nước ta đang vận hành thuận theo xu hướng thời đại và phù hợp với lợi ích quốc gia. Nền ngoại giao Việt Nam đã trưởng thành, phát triển toàn diện, chuyên nghiệp hóa và hiện đại hóa. Nhiều nhà quan sát ngoại giao đều thừa nhận và khâm phục bản lĩnh của ngoại giao Việt Nam.

Hai là, các nhà ngoại giao ta hiên nay được đào tạo tốt, mạnh về chuyên môn, nhưng còn yếu về tư duy chiến lược.  Một nhà ngoại giao giỏi là có trình độ chuyên môn cao, thành thạo về nghiệp vụ, nhưng còn cần có tư duy chiến lược.

Ba là, nước Việt Nam ta có vị trí địa-chiến lược rất độc đáo, vì vậy mà 70 năm qua, đất nước ta chịu nhiều chiến tranh, xung đột và cọ xát chiến lược giữa các nước lớn.

Nếu nói ngắn gọn về một nhu cầu bức thiết nhất của ngoại giao Việt Nam giai đoạn tới, thì gọn mấy chữ: nâng cao năng lực nghiên cứu chiến lược và dự báo chiến lược!

Xin cám ơn ông.

Hoàng Ngọc

Sóng ngầm trong quan hệ Việt – Trung – Mỹ – VOA

14 Th1

 

 
Một người biểu tình đốt cờ Trung Quốc ở Manila. Hà Nội dường như dang rộng vòng tay với với các quốc gia khác cùng chí hướng như Philippines nhằm ngăn chặn sự lấn lướt của Bắc Kinh trên biển Đông.

Một người biểu tình đốt cờ Trung Quốc ở Manila. Hà Nội dường như dang rộng vòng tay với với các quốc gia khác cùng chí hướng như Philippines nhằm ngăn chặn sự lấn lướt của Bắc Kinh trên biển Đông.

 

Năm 2014 chứng kiến mối bang giao Hà Nội – Bắc Kinh rơi xuống mức thấp nhất trong nhiều thập kỷ, và chưa khi nào, lời kêu gọi lãnh đạo đất nước thoát khỏi cái bóng của Trung Quốc từ người dân Việt Nam lại mạnh mẽ đến vậy.

Cuộc đối đầu trên mọi mặt trận giữa hai quốc gia theo chủ nghĩa cộng sản, kéo dài suốt gần hai tháng trời giữa năm nay, chỉ ngưng lại, sau khi Trung Quốc rút giàn khoan dầu khổng lồ khỏi nơi mà Việt Nam tuyên bố là thềm lục địa của mình.

Nhưng theo nhận định của các nhà quan sát, cho tới nay, sóng ngầm vẫn còn lan tỏa trong mối bang giao từng được coi là “môi hở, răng lạnh”, dù Trung Quốc đã tìm cách “khôi phục lòng tin” với Việt Nam để đưa quan hệ “đi đúng hướng”.

Ông Dương Danh Dy, nhà nghiên cứu kỳ cựu về Trung Quốc, cựu tổng lãnh sự Việt Nam tại Quảng Châu, trong các cuộc trao đổi với VOA Việt Ngữ đều nói về “tham vọng bá quyền” của Bắc Kinh, và ông cho rằng có thể “sẽ còn nhiều chuyện còn xấu hơn” cả vụ giàn khoan gây tranh cãi trong tương lai.

Giới phân tích cho rằng, sau cú sốc nhận được từ “người đồng chí khổng lồ” ở phương bắc, Hà Nội dường như đã “tỉnh mộng” và dang rộng vòng tay với với các quốc gia khác cùng chí hướng như Philippines nhằm ngăn chặn sự lấn lướt của Bắc Kinh trên biển Đông.

Ông Roilo Golez, cựu dân biểu đồng thời từng là cố vấn an ninh quốc gia của chính phủ Philippines, quốc gia đã đưa Trung Quốc ra Tòa trọng tài Quốc tế, nhận định với VOA Việt Ngữ rằng Manila và Hà Nội có nhiều điểm tương đồng trong tuyên bố chủ quyền.

Chúng ta có thể cùng phối hợp nỗ lực tại tòa. Nếu chúng ta nhận được quyết định tích cực từ Tòa án Quốc tế về luật biển (ITLOS), thì tôi nghĩ Trung Quốc sẽ phải đối mặt với sức ép lớn từ cộng đồng quốc tế về việc phải tuân thủ phán quyết của ITLOS. Nếu không, họ sẽ vấp phải sự chỉ trích của quốc tế.

Ông Golez nói: “Chúng ta có thể cùng phối hợp nỗ lực tại tòa. Nếu chúng ta nhận được quyết định tích cực từ Tòa án Quốc tế về luật biển (ITLOS), thì tôi nghĩ Trung Quốc sẽ phải đối mặt với sức ép lớn từ cộng đồng quốc tế về việc phải tuân thủ phán quyết của ITLOS. Nếu không, họ sẽ  vấp phải sự chỉ trích của quốc tế”.

Thay vì có hành động pháp lý đối với Bắc Kinh như Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từng lên tiếng, cũng như bất chấp lời kêu gọi của các nhân sĩ, trí thức về việc phát huy “thế mạnh chính nghĩa” của Việt Nam, Hà Nội mới chỉ ‘bày tỏ lập trường’ tới Tòa này về vụ Philippines kiện Trung Quốc để “bảo vệ các quyền và lợi ích pháp lý của mình ở Biển Đông”.

Dù cũng có ý kiến chỉ trích rằng Việt Nam không dám làm mếch lòng Trung Quốc, một số nhà phân tích cho rằng Hà Nội đã khôn ngoan khi “đi cửa hậu”, giúp Hà Nội “có cơ hội được trình bày lý lẽ của mình”.

Trong bối cảnh Trung Quốc có nhiều hành động mạnh mẽ khẳng định chủ quyền trên biển Đông, Việt Nam cũng củng cố quan hệ, nhất là về quân sự, với Ấn Độ, Nhật Bản và Mỹ.

Trong những tháng cuối năm 2014, Washington dỡ bỏ một phần lệnh cấm vận vũ khí sát thương đối với Hà Nội “nhằm tăng cường an ninh và trinh sát trên biển”.

Theo các nhà quan sát, quyết định của Washington cho thấy sự tin cậy chiến lược giữa hai nước trong khi Mỹ theo đuổi chính sách xoay trục về châu Á giữa lúc Trung Quốc đang trỗi dậy.

Ít lâu sau đó, một tù nhân lương tâm từng được Tổng thống Obama nêu tên, blogger Điếu Cày, đã được trả tự do, khiến nhiều người cho rằng Hà Nội đang sử dụng các tù nhân làm con bài mặc cả với Mỹ.

Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ Tom Malinowski từng tuyên bố rằng phía Mỹ muốn mối bang giao với Hà Nội “sâu sắc và bền vững hơn như các mối quan hệ đối tác của Mỹ với các bạn hữu và các đồng minh thân thiết nhất ở châu Á, châu Âu cũng như những nơi khác”.

Tuy nhiên, nhà ngoại giao này nói thêm rằng Hoa Kỳ không muốn “quan hệ đổi chác” với Việt Nam.

Hiện có một cơ hội lịch sử để xây dựng một mối quan hệ gần gũi hơn nhiều giữa Hoa Kỳ và Việt Nam nhưng chúng tôi không muốn đó là một mối quan hệ đổi chác, tức là chúng tôi đến với Việt Nam khi chúng tôi cần họ vì một cái gì đó và phía Việt Nam đến với chúng tôi khi họ cần chúng tôi vì một cái gì đó.

Ông Malinowski nói: “Hiện có một cơ hội lịch sử để xây dựng một mối quan hệ gần gũi hơn nhiều giữa Hoa Kỳ và Việt Nam nhưng chúng tôi không muốn đó là một mối quan hệ đổi chác, tức là chúng tôi đến với Việt Nam khi chúng tôi cần họ vì một cái gì đó và phía Việt Nam đến với chúng tôi khi họ cần chúng tôi vì một cái gì đó”.

Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ nhấn mạnh rằng mối quan hệ Hà Nội – Washington cần phải “dựa trên những giá trị chung”, và đó là lý do vì sao Hoa Kỳ “nhấn mạnh rất nhiều tới vấn đề nhân quyền”.

Tuy nhiên, trong hai tháng cuối năm 2014, Hà Nội đã bắt giữ một số blogger, và dù Mỹ đã lên tiếng kêu gọi Việt Nam thả họ ngay lập tức, chính quyền trong nước lại bắt thêm một người viết blog khác.

Tân Đại sứ Mỹ tại Việt Nam, ông Ted Osius, đã tới Việt Nam nhận nhiệm sở trong tháng này. Nhà ngoại giao kỳ cựu này từng tuyên bố  rằng ông sẽ “thẳng thắn và trực tiếp nói với các lãnh đạo ở Hà Nội rằng việc chính phủ Việt Nam tôn trọng nhân quyền sẽ làm cho họ mạnh hơn, chứ không phải yếu đi, đồng thời tiềm năng của mối quan hệ đối tác cũng sẽ phát triển”.

Với tuyên bố mới đây của cả Bộ trưởng Bộ Công an và Quốc phòng Việt Nam về việc phải quản lý chặt vấn đề an ninh mạng trong năm 2015, nhiều người cho rằng những người có tiếng nói trái chiều trong nước, nhất là các blogger và Facebooker, sẽ phải đối mặt với nhiều thách thức từ chính quyền trong năm mới.

Chưa rõ là những động thái mạnh tay vừa qua của chính quyền Hà Nội sẽ tác động ra sao tới bang giao Mỹ – Việt.

Theo quý vị, quan hệ Việt – Trung sẽ đi về đâu trong năm 2015? Liệu Việt Nam có sử dụng ‘con bài’ nào đó trong cuộc mặc cả với Mỹ?

 
 

Trình bày ý kiến
Mới nhất
Theo thứ tự thời gian

Bấm vào đây để góp ý trên diễn đàn này (43)

 
 
Ý kiến
     
 
 

bởi: hung binh dong từ: q8

07.01.2015 00:16
 

Càng cố ra vẻ cao ngạo, thức thời, càng lộ ra bản chất đáng khinh bỉ của kẻ chọn lối sống thực dụng, ham mê vật chất mà thôi. Không ai,không nơi nào coi trọng bọn: Ngọn cỏ gió đùa cả. Đem mấy trò trẻ con rồi tự sướng, dẫn chứng một lô sự kiện thế giới càng lộ ra cái ngô nghê, mù mờ trong nhận thức mà thôi. Nầy nhé:

-Ukraina ôn hòa phản kháng hay bạo loạn cướp chính quyền?
-Nam Hàn lớn mạnh nhờ nổ lực của nhân dân hay của Mỹ ban cho?
-Thiên an môn là tàu đàn áp tàu ,can dự gì đến VN?

Hùng tôi nêu vấn đề:
Trong tình thế hiện nay, VN nhất quyết không làm chư hầu choTQ, càng không muốn là tay sai cho Mỹ, thì đừng coi mình là nhược tiểu rồi thành con cờ trong tay đại quốc như ngày nào. Tự mình nhu nhược ,đớn hèn nhận mình là nhược tiểu thì không bao giờ thành cường quốc được. Cứ khăng khăng: Muốn thoát Trung thì vô thùng Mỹ, thì miễn bàn nhé!

 
 

bởi: Tiến từ: Hoa Kỳ

05.01.2015 20:02
 
@ hung binh dong từ: q8;
Thường tình tôi cũng chẳng cần đôi co với những người không thức thời…Bạn thường hay ra vẻ Nho Chùm khi cho vài câu ngạn ngữ tiếng Hoa đọc âm Việt như: ” Ngọc Bất Trác, Bất thành Khí …” Tôi chỉ biết ít lắm về khoản này nhưng cũng có nhớ câu : Tri Nhân, Tri Diện, Bất Tri Tâm..Sao biết tôi nhu nhược..Vậy bạn thử làm như tôi khi còn ở VN: Không đi Bầu, Không xin phép CA đi và đến Phan thiết…Ở Mỹ đã viết thơ hỏi báo Tủi Hổ sao phải gọi tàu Nạ ?..Xin lỗi bạn, có lẽ bạn chỉ dựa theo cảm tính mà cho rằng: < Nói Ukraina hiện tại là đề cập đến chuyện Ukraina từ bỏ vị thế trung lập,ngã hẳn sang Mỹ và phương tây >.. Ấu Trĩ và Chuyên Chế: …Dân Ukraina Không có quyền Chọn thể chế chính trị cho riêng mình à? Họ đã đẩy Viktor Yanukovych ra khỏi quyền lực vì ông ta muốn Ukraina theo Nga, trong khi dân thèm khát Tự Do Dân Chủ….Nhớ cho kỹ nhé: Dân chúng Ukraina đã Ôn Hòa phản kháng V.K và đã thể hiện quyền công dân, quyền con người cuả họ…Dân vi Quý !….Nhìn Nam Hàn xưa cũng nhược tiểu như Ta, thế mà Nhờ có Hoa Kỳ, nay họ đã là Cường quốc…Tàu cũng phải Nể…Còn Ta ? làm cây kim cũng không xong….Nếu bạn không là Hán cẩu hãy nhớ vụ Thiên An Môn: Bài Học cho VN và dân TRUNG HOA…..The End…No Respond
 
 

bởi: Tiến từ: Hoa Kỳ

05.01.2015 07:19
 
@: hung binh dong từ: q8,
Hình như não bạn có vấn đề khi cho là: ..< Nói Ukraina hiện tại là đề cập đến chuyện Ukraina từ bỏ vị thế trung lập,ngã hẳn sang Mỹ và phương tây,kết quả là không toàn vẹn lảnh thổ mà còn lâm vào nội chiến. > ! Dân chúng Ukraina đã bỏ phiếu tự chọn theo phương Tây..Cho nên Viktor Yanukovych phải nương nhờ ở đậu bên Nga..Vì sao USSR tan từng mảnh ? các quốc gia như: Estonia , Lithuania. Poland, Czech Hân Hoan Thoát Sô Viết. Còn những vấn đề khác Không cần phải giải thích thêm: Mỹ như thế nào thì nhìn Nam Hàn…Tàu Khựa Hảo Hảo ..thì hãy Ôn Cố Tri Tân : THIÊN AN MÔN .Dân nó, nó còn tàn Sát huống chi dân Việt…Vả lại con cháu Trần bá Lương, Đỗ Hoạn, Phan văn Khải, Nguyễn Tấn Dũng.v..v…Đang ở bên Lục Địa ? Thôi xin can, đủ rồi
 
 

bởi: đổ âm

04.01.2015 04:15
 
có nẳm mơ vn cũng vậy chả có gì tỏa sáng cả.lá cải thì vẩn là lá cải.MỸ và TQ có chính sách nhất hoán tế nhị khi muốn nói tới sân sau nước kia.không bao giờ xắn đầu làm càng sẽ dể u đầu.vả lại số 1 số 2 ngang tằm họ dể nói chuyện với nhau. tôi hiểu tâm tư các ngài bứt xúc rồi lại lá cải ngày qua ngày qua tháng nhọc nhằn vô bổ
 
 

bởi: hung binh dong từ: q8

03.01.2015 21:14
 
@ Tiến từ Hoa Kỳ: Nhận thức của bạn giản đơn mà nhu nhược quá .Đại khái là : nước VN nhược tiểu không cam tâm làm chư hầu cho TQ ( nam để tóc đuôi sam ,nữ làm nô tỳ ) thì chỉ có theo Mỹ (còn tất cả … )
Chắc bạn chỉ biét TQ qua phim tàu và Mỹ qua tiền đô .,mới có góp ý như vậy.
Nói bài hoc quá khứ là muốn ám chỉ cuộc chiến huynh đệ tương tàn dài 30 năm ,số phận con cờ VN được định đoạt qua mật ước của Nixon và Mao trạch Đông ,chư không phải do ý muốn của nhân dân VN
Nói Ukraina hiện tại là đề cập đến chuyện Ukraina từ bỏ vị thế trung lập,ngã hẳn sang Mỹ và phương tây,kết quả là không toàn vẹn lảnh thổ mà còn lâm vào nội chiến.Số phận đất nước ,con người , cuộc nội chiến lại nằm trong tay Nga Mỹ và các nước phương tây mặc cả ,quyết định thay cho nhân dân Ukraina và khi nào các nước lớn chưa dàn xếp được với nhau thì con cờ Ukraina vẫn còn khốn khổ.
Bạn nói theo Mỹ còn tất cả,hãy nhìn qua ::Iraq,Lybie thử xem đất nước họ còn lại gì?rồi hãy nói nhé !
Tóm lại nhược tiểu hay không là do mình có chọn vị thế nhược tiểu rồi cam chịu hay không? Chừng nàoVN chưa là con cờ thì có nhược tiểu hay không còn do VN toàn quyền quyết định .
 
 

bởi: luật trời

02.01.2015 20:01
 
NGHỊCH THIÊN
Ai phải lo sợ về sự tan vở liên hệ Việt- TC ? là TC lo sợ …bởi vì VN là cửa chính để TC ra biển Đông
Ai cần quan tâm và mong muốn có sự vững chắc trong quan hệ Việt- Mỹ ? là VN…bởi vì 70 năm giao liên mật thiết với TC chỉ đưa đến sự nô lệ cũa dân Việt và suy kiệt điêu tàn cũa đất nước VN
Vậy cái liên hệ Việt- TC chỉ đi về hướng lạnh nhạt tan vở
Vậy cái liên hệ Viêt-mỹ sẽ phãi đi về hướng nồng nàn thắm thiếc theo ý muốn cũa đa số dân Việt ( 70%-90% theo thống kê thăm dò cũa PEW 2014)
TC đã nghich thiên phản địa ..thì Trời không dung, Đất không tha
LUẬT TRỜI HIỂN LỘ: ( tham khảo từ luật Trời BMLTHG )
2014 giáp ngọ KIỀN: hình thành thế đối đầu xung đột …
Chinh vì vậy nên có những làn sóng ngầm trong xã hội và nội bộ ĐCSVN trong năm 2014…nhờ có cơ hôi may mắn do hành động NGHỊCH THIÊN cũa TC tạo nên .
Hành động nghịch thiên cũa TC đã gây nên sự thức tỉnh cũa toàn TG dân chủ về chiến lược bành trướng hung hản cũa TC…và kết quả là sự hình thành các liên minh hợp tác cũa các quốc gia để đối phó TC…đó là ứng hợp với 3 vach dương Kiền cũa luật trời . Con người muốn hay trời xui khiến ? Là thiên cơ ứng hiện trong nhân cơ ….Cũng như:
Thiên nhiên đã nổi lên vài hòn đảo ở vùng lãnh hải Nhật trong năm 2014…
Vây tại sao từ hằng ngàn năm qua, những rặng san hô và những bãi đa ngầm ở HS và TS vẫn ngấm ngầm dứoi mặt biển Đông ? vì đó là biên giới lãnh hải mà Thiên nhiên đã dành phần cho VN .
Bây giờ TC có hành động nghịch thiên : ngang ngược xây đựng cơ ngơi kiến trúc bên trên các điểm mốc biên giới lãnh hải VN ở năm 2014… là thể hiên tính bạo lực bá chủ cũa tượng kiền…như vậy đó là Trời xui Đất khiến = luật trời xui khiến
Vào năm 2015 là tượng Đoài: 1 vạch âm trên, 2 vạch dương dưới
• 1 vạch âm ở trên là các cơ sở do TC thực hiên , 2 vach dương ở dưới là các bãi đá san hô ngầm…như vậy sẽ phải có động biến ở các nơi này…vì hành động NGHICH THIÊN cũa tc
• 1 vach âm trên là các tàu hàng hải quốc tế …2 vạch dương dứoi là các vận chuyễn lưu thông ở Biển đông …Vậy ứng hợp với luật trời( Đoài= phương Tây) thì : hải quân Mỹ và VN sẽ hiện diên, ngày càng hơn nhiêu+ thêm sự hiện diện hải quân quốc tế quanh các vùng khai thac dầu … 2015 ất mùi đoài: là thời lúc mà các hành động nghịch thiên cũa TC được xử lý

kết quả sẽ là : hợp tác liên hệ chặc chẻ cũa Việt- Mỹ và quốc tế sẽ bẻ gảy cánh tay TC ở BĐ
chính TC cũng biết như vậy …nên viêc TC quấy rối BĐ chỉ là Hư chiêu, mà thực chất đòn độc là TC mưu đồ khống chế ĐCSVN bằng kim ngân ( đoài= vàng ngọc kim ngân ) .
Vậy sóng ngầm chính yếu là làn sóng cải cách thể chế đang xảy ra trong nội bộ ĐCSVN …
( phe thân TC sẽ thắng thế nếu bổng nhiên TT Obama vướng phải bệnh NỘI TRĨ ( vì tượng đoài ứng vơi Đại trường cũa cơ thể người ) không đủ sức khoẻ để ngó về BĐ )…vì làn sóng cải cách ở VN đang xuôi theo hướng : XA TÀU CỘNG, THÂN CẬN MỸ+TGDC
Trân trọng cãm tạ Đài VOA đã có nhã ý lắng nghe ý kiến cũa quần chúng VN trong va ngoài nước
Viết xong lúc KÝ TẾ- VỊ TỆ- MINH DI ( Janvier-02-2015) 07:15 am Mtl,quebec

 
 

bởi: QUANG từ: HA NOI

02.01.2015 18:10
 
người dân sống trong nước – nhiều uất ức lắm – các nước tiến bộ trên thế giới họ đã gọi << cộng sản là thảm họa của nhân loại >> có 5 thằng cộng sản đời sống dân vào hàng gần thấp nhất thế giới – dân thì có đc cái quyền gì – họ nói một đường thì họ làm một lẻo mà – họ nói thì hay lắm – nhìn họ làm mà hoảng- chẳng ai từ bỏ quyền lực cả – mặc dù họ biết đó là cản trở bước tiến của dân tộc
 
 

bởi: macarong tự ma cà rồng từ: tp hcm

02.01.2015 17:46
 
cái hay của diển dàn này là : -chưa dọc thì còn tỉnh một chút dọc xong rồi như một thằng cà chớn chống xâm lăng.
bốn mươi năm qua,ta hăng say dánh phá
nay dả già tóc bạc quần áo te tua.
vợ con ta ngày một tránh xa ta
dồ hoang tưởng ta dây là kẻ sỉ.
ngồi bàn phím ta luận bàn thế sự
mặc vợ con nheo nhóc cảnh cơ hàn.
thế sự này ai biết sẻ ra sao ?
thân nhược tiểu kiếp tôi dòi âu là số kiếp.
nhớ khi xưa,dô la ta dầy túi.
dem cho dào ,xem phim sex thỏa chí ăn chơi.
có ngờ dâu ông chủ mỷ cắt hầu bao..
thời vận hết ta quay ra ngồi bàn phím.
 
 

bởi: Conlatdat từ: Germany

02.01.2015 16:29
 
Theo Tàu sẽ húp cháo , theo Mỹ sẽ làm khỉ , theo Nga sẽ bôn ba !
Không theo cả ba , Hòang Sa phải mất !
Còn một tấc đất , chỉ ở trong Tâm !
 
 

bởi: An Nam từ: vietnam

02.01.2015 14:19
 
Sai oét !
 
 

bởi: Tiến từ: Hoa Kỳ

02.01.2015 08:28
 
At.. @ hung binh dong từ: q8
( VN phải ghi lòng:Đừng bao giờ làm con cờ cho thế lực nào cả) Việt Nam ta có bao giờ Muốn làm con cờ cho thế lực nào ? chẳng qua thế lực Tàu mới muốn bắt chúng ta làm Chư Hầu của chúng..Ukraina cũng thế: Muốn Độc Lập Tự Chủ có Chủ quyền mới bị anh cả Nga xâm chiếm…! Không có Mỹ và các nước Phương Tây Thế Lực thì Ukraina đã thuộc Liên Bang Xô Viết..Các tiểu quốc sao tránh khỏi thế lực của các nước mạnh hả bạn? Nhưng Theo Mỹ thì Còn Tất Cả…Ôm chân Nga-Tàu Việt Nam chắc chắn Bị Gọi AN NAM như xưa…Nam thì phải để tóc đuôi sam..Nữ làm Nô Tỳ cho xì thẩu..
 
 

bởi: Tu Kiet từ: TPHCM

02.01.2015 08:27
 
Đầu Năm 2015 sao không thấy ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói gì với nhân dân Việt Nam nữa hè ! chắc là mắt cỡ cái lỗ muĩ rồi vì nói láo nhiều quá ,nói láo không biết xấu hổ hay bị Trung Quốc cho người qua bịt miệng ngài rồi ! chắc là thế thôi thì đừng nói mà hãy làm những gì mà Cu Đen và nhân dân Việt Nam đang muốn ngài làm
 
 

bởi: Hải Trường Sa từ: Australia

02.01.2015 07:30
 
Trên thế giới,có những cường quốc muốn gây ảnh hưởng và lôi kéo các nước nhược tiểu theo mình để chống lại đối thủ.Đó là vì quyền lợi của họ là trước hết.Nhưng giữa những nước siêu cường,có nước tử tế nhân đạo,có nước gian ác bất nhân.Nếu mình là nước nhược tiểu thì phải khôn ngoan,sáng suốt lựa chọn,cân nhắc xem đi theo nước nào thì đất nước mình được phát triễn tạo ra đời sống ấm no sung túc cho dân mình.Đó là lòng yêu nước chân chính.Còn nếu lựa chọn nước nào để có lợi cho phe đảng của mình mà thiệt hại cho dân tộc thì đó là kẻ bất lương,phản quốc.Hãy so sánh những nước đi theo đường lối chủ trương của Mỹ như Tây Đức,Nhật Bản,Nam Hàn,Đài Loan, Singapore thì sao? Và những nước đi theo đường lối,chủ trương của CNCS như TQ,Bắc Hàn,Cu Ba,Việt Nam thì sao? Một sự khác nhau và cách biệt rất rõ ràng.Một đàng đi lên,một đàng đi xuống.Các nước đi theo đường lối Mỹ đã trở nên hùng mạnh giàu có.Các nước đi theo đường lối CS thì nghèo khổ và sụp đổ.Vậy,CSVN cứ nhắm mắt đi theo đường lối CS là khôn hay dại? Yêu nước hay phản quốc? Nếu không có Mỹ giúp đở về việc đầu tư kinh tế,tài chánh,kỹ thuật thì TQ và VN có được như ngày nay không? Bắc Hàn và Cu Ba nghèo kiết xác.Bây giờ,Cu Ba đã thay đổi.Chắc chắn đời sống người dân sẽ khá hơn.
 
 

bởi: ChúSamXàiLôngítLá từ: ĐểThôngMũiHoàngKỳBaQue

02.01.2015 03:18
 
Về mặt thực tế, hiện nay cục diện địa chính trị khu vực đang dần đi theo hướng dự báo của thuyết “đe bờ quyền lực”. Cụ thể, trong khi Trung Quốc (cường quốc đang lên) tìm cách mở rộng ảnh hưởng, tranh giành quyền lực với Mỹ (cường quốc thống trị), thì Mỹ đang âm thầm cố gắng tìm cách kiềm chế Trung Quốc, thông qua các chiến lược tiêu biểu như “tái cân bằng” quân sự sang tây Thái Bình Dương, đàm phán Hiệp định TPP với các nước trong khu vực mà không có sự tham gia của Trung Quốc; cải thiện và thắt chặt quan hệ với các nước đồng minh và đối tác, nhất là các nước láng giềng Trung Quốc; sử dụng các công cụ như luật pháp quốc tế và các thể chế quốc tế để kiềm chế và điều chỉnh hành vi của Bắc Kinh.
 
 

bởi: Bích Chi từ: VạchLáTìmLông

02.01.2015 03:14
 

Hiện nay, giới chức Mỹ vẫn đang cố gắng thận trọng, tránh “tư duy Chiến tranh lạnh”, trong khi cố gắng can dự với Trung Quốc để xây dựng lòng tin, giảm căng thẳng. Tuy nhiên đây không phải là xu hướng lâu dài mà chỉ là ngắn hạn. Trước mắt Mỹ chưa sẵn lòng mạnh tay kiềm chế Trung Quốc như từng kiềm chế Liên Xô trước đây bởi quan hệ tốt với Trung Quốc đang mang lại cho Mỹ nhiều lợi ích, đồng thời Mỹ cần thêm thời gian để đánh giá xu hướng hành vi của Trung Quốc khi hiện nay Bắc Kinh dù có biểu hiện hung hăng và thách thức lợi ích của Mỹ nhưng sự thách thức đó chưa đủ lớn để đe dọa các lợi ích sống còn, nhất là vị thế bá chủ của Mỹ.

Vì vậy trong tương lai, mức độ kiềm chế của Mỹ và đồng minh đối với Trung Quốc sẽ biến chuyển tùy theo mức độ hung hăng và thách thức mà Trung Quốc theo đuổi trong chính sách đối ngoại của mình.

 
 

bởi: Việt Nam quê hương tôi từ: 18

02.01.2015 02:17
 
Câu chuyện đầu Năm mà Việt Nam quê hương tôi xin chúc mừng năm mói đến qúy ông bà, Cô, Dì, Chú, Bác cùng các bạn phải thật mới cho quê hương Việt Nam mình phải thật sự độc lập ,tự do công bằng bác ái yêy thương mà muốn được điều nầy là phải loại bỏ cọng sản ,loại bỏ bọn tay sai đế quốc và siêu đế quốc Mỹ .Nếu không nhân dân Việt Nam ta cởi được chiếc áo trói cọng sản Bắc Kinh ,rồi lại mang vào chiếc aó trói Mỹ thì thử hỏi cho đến bao giờ mới có được độc lập ,tự do dân chủ thật sự đây ??? Hiện giờ những người yêu nước hỏi bọn cọng sản Hà Nội rằng tại sao mấy ông trước đây chống Mỹ ,nhưng sao hôm nay lại chơi với Mỹ ? thì cọng sản trả lời rằng Đúng ! Mỹ nó xâu nhưng đồ nó tốt .Câu trả lời ấy đủ cho chúng ta thấy rằng cọng sản chơi với Mỹ và Tây phương là vì làm ăn kinh tế để cứu sống chính họ . Chứ còn về Chính trị lãnh đạo đất nước họ không buôn cho bất cứ ai ngoài đảng cọng sản mà hình như điều nầy Mỹ chấp nhận . Cho nên các ông bà các bác ở hải ngoại hãy coi chừng những con cờ (tình báo chín trị của cọng sản bán cho Mỹ ) như Cù Huy Hà Vũ ,Điếu Cày nguyễn văn Hải hẹn sau tết có dịp cháu sẽ nói tếp việc nầy cho qúy ông bà nghe .
 
 

bởi: Không ghi tên

02.01.2015 01:33
 
Sống ngầm quan hệ Việt – Trung, cũng là sống ngầm bẻ gãy tham vọng bành trướng của quân phiệt Bắc Kinh. Sống ngầm quan hệ Việt – Mỹ, cũng là sống ngầm đưa Việt – Mỹ đến gần nhau hơn. Vì quyền lợi Việt – Mỹ, vì hòa bình cho khu vực, vì cộng đồng quốc tế, nên chuyện nhỏ bỏ qua, mà lo cho chuyện đại sự.
 
 

bởi: Tâm vô lượng từ: Va usa

02.01.2015 00:24
 
Khong g tên ơi ! Nếu mọi người việt mà hiểu như bạn thì vn o thua gì Nhật , Anh , Pháp , Mỷ ….
 
 

bởi: taodaisam từ: TpHCM

01.01.2015 21:42
 
Nước Mỹ đang sử dụng sức mạnh kinh tế và quân sự vượt trội của mình để áp đặt lên mọi quốc gia dân tộc trên thế giới – liệu có phải là đúng với mong muốn ” lãnh đạo thế giới” trong thời đại văn minh?
 
 

bởi: Cu Đen từ: Đà Nẵng

01.01.2015 20:38
 
Đầu Năm 2015 sao không thấy ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói gì với nhân dân Việt Nam nữa hè ! chắc là mắt cỡ cái lỗ muĩ rồi vì nói láo nhiều quá ,nói láo không biết xấu hổ hay bị Trung Quốc cho người qua bịt miệng ngài rồi ! chắc là thế thôi thì đừng nói mà hãy làm những gì mà Cu Đen và nhân dân Việt Nam đang muốn ngài làm
 
 

bởi: từ: Cầu Kho

01.01.2015 20:29
 
Thời điểm đã Chín Mùi: Ai Bạn ? AI Thù mọi người đều biết. Nhìn gần có Nam Hàn, Đài Loan, Nhật Bản…xa xa có Đức quốc từ Tây sang Đông có Ba Lan, Tiệp, Hung, Lỗ v..v…v..v đều phát triển Tốt Đẹp, nay sắp sửa đến Cuba…sẽ tiến nhờ ai ?? xin trả lời : USA ! Nhìn hình ảnh ĐẸP: ông họ Tập To Béo “Diện Kiến” nữ Tổng Thống 1/2 Hàn Quốc Park Geun-hye tỏ thái độ hòa nhã và kính trọng như thế nào ? Nam Hàn có Bù Nhìn Mỹ ? Câu trả lời dành cho những kẻ lầm đường, hãy Thức Thời, Tỉnh Mộng: HÃY Vì Dân Quên Mình..Đến Lúc Rồi..Đi với Mỹ Tự Do No Ấm…Chạy theo Tàu chỉ có Ấm Đòn thâm độc…đã không coi trọng mà còn gọi Mình là con…Hoang !
 
 

bởi: Thanh Binh từ: Australia

01.01.2015 20:22
 
Việt Nam không còn đu dây như thời Liên xô hay Trung cộng. Chỉ còn một con đường theo ai để được hưởng lợi cho đảng hay cho đất nước. Năm 2015 là năm quyết định giữa nội bộ đảng CSVN. Phải chăng 99% Việt Nam phải theo Mỹ để còn cứu dân tộc và tiếp tục cầm quyền theo sự tiến hóa nhân bản của con người. Nếu theo Tàu, đảng CSVN sẽ bị sụp đổ trước phản ứng của dân tộc không bao giờ chấp nhận nộ lệ Tàu.
Hy vọng rằng đảng CSVN hiểu rằng lấy lòng dân là chính, như CT Sang ngõ lời đầu năm 2015. Nếu đây là lời dối trá đầu năm với nhân dân Việt Nam, đảng CSVN sẽ thấy sự tàn bạo của người dân Việt như trong lịch sử quá khứ trãi qua bao nhiều triêu đại thời phong kiến, cải cách.
Quả thực làm bạn với Mỹ khó hơn làm bạn với kẻ thù. Vì chơi phải thật lòng, hòn đất ném đi hòn chì ném lại. Nếu gieo sự dối trá thì người bạn cũng trả lại sự dối trá. Đã chơi trò bỉ ổi thì người bạn cũng sẽ trả lại như thế cho mình. Hi vọng lãnh đạo Việt Nam cũng hiểu như thế để bước vào thế giới tự do và gặt hái lợi ích cho nước nhà, hoặc tự đưa đầu vào thòng long khi không giữ đúng luật. Đó là chân lý, biết thì sống!
 
 

bởi: Không ghi tên

01.01.2015 19:09
 
Trong ba Việt Trung Mỹ,phải có một làm thầy. Cả ba đều muốn là thầy hết. Thầy Việt là thầy tham ô, thầy Trung là thầy bành trướng,thầy Mỹ là thầy dollar. Cần phải có tay tổ xóc bộ ba lá nầy một cách nhà nghề mới rõ đâu là thầy thật.
 
 

bởi: Người về từ cõi chết từ: Hoa Kỳ

01.01.2015 18:42
 
Câu chuyện cuối năm 2014 cọng sản Việt Nam dựng Viện Khổng Tử tại Hà Nội và việc Bắc Kinh đưa người sang Hà Nội cùng nhau làm sao khép lại đôi môi đừng để Răng tiếp tục lạnh mà rồi sẽ không còn một chiết để ăn cơm … Chúng ta ai cũng biết chính quyền Hà Nội là một chính quyền bù nhìn của Bắc Kinh nhưng thời gian vừa qua đã bị phân hóa tranh chấp hai phe :một đổi mới doThủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ,hai phe bảo thủ Nguyễn Phú Trọng TBT đảng hai bên đang ráo riết chạy nước rút để đạt cho bằng được CÚP Vàng Đại Hội Đảng 2016 cái ghế Tổng bí thư kim chủ tịch nước sẽ do Trung Cọng ban trao .Nhưng đừng quên (ngao sò tranh nhau, ngư ông đắt lợi)Từ trước tới giờ cái Cúp Vàng lãnh đạo Quốc gia luôn do Trung Cọng Bắc Kinh trao ban cho cọng sản Hà Nội .Nhưng hôm nay 2016 lại khát cúp vàng ấy không còn do Bắc Kinh trao ban mà do chính nhân dân Việt Nam Trong và ngoài nước trao ban chiếc Cúp Vàng nầy cho THẾ HỆ VÀNG Việt Nam họ sẽ cùng nhau làm cho hòn ngọc Viên Đông rựt sáng trở lại .Đã hơn một lần chính cha ông họ đã làm cho hòn ngọc rựt sáng cùng với chùm sao phương Đông trước đây như :Thái Lan ,Singapore,Nam Hàn ,Nhựt Bổn và Đài Loan .Xin hãy chờ xem núi chuyển không đẻ ra con chuột nhắc mà là chàng trai tuấn tú khôi ngô con nòi giống Lạc Long .
 
 

bởi: cứ kệ thế đi từ: VN

01.01.2015 16:09
 
Đầu năm 2015 ai cũng nói đón chào năm mới thật là câu nói trào phúng, hào hứng mạnh mẽ.. nào là hi vọng về đủ mọi mặt..nói là nói thôi chỉ nghe nói chứ không biết sắp tới có nhìn thấy tận mắt không..bất kỳ ai ở cương vị nào khi ngôn từ, từ ngữ nói ra thì không thể thiếu cánh tay .. nói phải nói mạnh mẽ, cánh tay phải làm hết sức,thân hình con người phải khởi động chơi hết mình.. còn không được như thế thì nói là..NO..NO..i don’t happy new year…you…! thử hỏi các nhà quản lý trên thế giới này trên mọi lĩnh vực đã nói, nói và làm những gì cho những người dân hay để người dân phải sống nói và làm với những điều tệ nhất..công sức và tiền thuế của người dân cần cù tận tụy, gian nan rất là khó kiếm tiền sao các nhà sản xuất quyền lực, kinh tế…in ấn những điều lệ để người dân phải bỏ công sức vác trên vai để rồi tiền thuế của người dân sao để mất đi vậy.. sao phải do dự, kéo dài sự chưa cho phép của sự phát triển kinh doanh tư nhân chỉ vì sự khoác lác, giả dối của một kinh doanh tư nhân nào đó.. người dân rất là khó chịu sao để người dân phải chịu đựng mãi vậy …tôi có người bạn việt kiều về trong khi ăn uống có vô tình nói …nước Mỹ chúng mày đi xâm lược nước VN… anh bạn nói.. xin lỗi bạn nói lại câu đó hơi nặng đấy… nếu nói hai chữ cả nước MỸ thi tôi phản đối anh phải biết thời đó là ông nào làm tổng thống thì phải hay quấy thì lôi cá nhân trách nhiệm ông đó ra mà chửi chứ thể nói cả toàn nước Mỹ được và cũng có người xấu tốt chứ cũng có người ủng hộ phản đối cuộc chiến tại VN đó sao thay vì bạn hỏi câu đó thì hãy hỏi tôi một câu..bạn thích làm ăn hợp tác thích ở nước sở tại nào nhất tôi sẽ chân tình trả lời rằng..tôi thích đến nước sở tại nào mà không phải trách nhiệm truy cứu với việc mình làm cả…Có một gia đình nọ đang tranh thủ tranh cử để đạt danh hiệu gia đình văn hóa.. ông nói bà tôi kêu bà đi công du làng xóm từ quê ra tỉnh thành làm quen học hỏi bà nên nhớ rằng mình là ứng cử nên ai nói cũng thích hợp cả…ôi chao ơi..mệt mỏi lắm đâu cũng vậy thôi chỉ có nhà này mọi lĩnh vực là phù hợp thôi..ấy sao bà lại nói vậy.. chứ sao nữa..bà hỏi ông… thế ông là bác sĩ người ta đề nghị giải phẫu cho con ông vi có chứng bệnh ngặt nghèo ông có dám không hay ông từ chối còn người ta thì lại khác quan niệm muốn giành lại sự sống thì phải can đảm điều trị cắt bỏ ung thư…còn nữa mấy thằng ở cuối xóm lá nó nói là gia đình hỗn tạp, phức tạp, đồ tạp hóa..thằng nào nó có gan mà nói gia đình bà chỉ tôi tôi sẽ băm nói ra..bỗng có ông lão làng nghe được mà nói từ từ hơi đâu chúng mày nghe,quy chụp mũ mấy thằng đó, đó tiếng lóng đường phố mà chứ không phải tụi mày đang là ứng cử sáng giá đó sao…đó là tiếng lóng đường phố tuy nghe bực nhưng chẳng thù, ghét bỏ ai cả.. Giáo dục cần gì phải bàn tán hãy đi một vòng khảo sát thử hỏi các em nhỏ với từ ” dã ngoại ” là gì hầu như các cháu chỉ nói là chung chung đi chơi, cắm trại, v..v chứ không hiểu là cuộc đi chơi tới những vùng sâu và xa và để thưởng thức những thứ từ đất mọc lên sao.. cái mà bàn cãi làm sao các trẻ con phải hiểu được cái nghĩa chính của câu từ ngữ văn phạm đó… Internet nó là bạn của mọi người khi bạn buồn trống trải tâm hồn khi bạn mệt mỏi không chơi và tâm sự với internet để nghỉ ngơi nhưng internet vẫn làm việc 24/24.. Thôi cứ kệ thế đi….????
 
 

bởi: quên tên từ: US

01.01.2015 12:19
 
Tất cả bà con hãy chờ xem nước Hoa Kỳ sẽ làm gì với Trung Quốc
 
 

bởi: Lê Bình Nam

01.01.2015 11:05
 

Vị trí địa chính của Việt Nam xác định mối quan hệ chặc chẻ với Tàu và Mỹ, đặc biệt trong thế kỷ 21. Quan hệ này nằm trong mối quan hệ tương tác trong cộng đồng các nước ASEAN và quốc tế. Nhìn trước, ngó sau, quay qua, ngoảnh lại…để tồn tại, tiến lên phía trước và bảo vệ đất nước là nhiệm chính trị hàng đầu của mọi chính quyền Việt Nam.

Chế độ độc tài toàn trị mang phướng rách cộng sản hiện nay, liên tục mắc lỡm Tàu Cộng, càng ngày càng tham ô, khinh thường mọi tiếng nói, quyền lợi lâu dài của dân, không chứng tỏ được là một chính quyền văn minh, do đó khiến Việt Nam lâm vào bế tắc, lệ thuộc, mất nước.

Sức mạnh của Việt Nam chỉ được tổng hợp với một thể chế văn minh Tự Do – Dân Chủ – Hiến Định – Pháp Trị. Nếu không mọi sực cải cách dù thưc tâm, cũng chỉ là các biện pháp thoa dầu cho con bệnh ung thư ở thời kỳ cuối. Nhìn quan chức đảng từ trung ương xuống địa phương thi đua nhau ăn hút, ai cũng thấy quá rõ, khỏi cần biện luận.

Vì nó đã mắc lỗi hệ thống!

Năm 2015, vì vậy chính là năm đầy hy vọng nhưng cũng đầy gian nan và thử thách cho phong trào dân chủ Việt Nam.

Nhân dân Việt Nam đang cần một tổ chức chính trị can đảm dấn thân và trí tuệ, mở ra một lối thoát cho dân tộc trong thế kỷ 21 đầy biến động giữa cuộc tranh hùng của Mỹ và Tàu sắp tới.

 
 

bởi: Sài Gòn từ: Việt Nam

01.01.2015 10:13
 
Trong một hội nghị cuối năm 2014 mới đây, bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh đã nhân mạnh rằng bài Trung lúc này là việc rất nguy hiểm?!!
Như vậy đã rõ, năm 2015 này VN vẫn còn hảo hữu với bạn Tàu!!!??
 
 

bởi: khong can thiet từ: montreal

01.01.2015 08:31
 
Trong thoi diem nay, dong hay tay, chanh quyen hay thuong dan,
Cung phai hieu rang khong co gi ton tai mai tren doi.
Co chang co gang lam chut dieu thien lanh de mai
sau, ben kia cua tu, se khong hoi tiec va khong phai tra gia qua dac khi phai tro lai khong biet co con duoc lam nguoi an lanh khong.
.
Chuc moi nguoi bat cu trong hoan canh nao cung co gang tim
cho minh con duong sang suot.
Than nguoi chi la mot tap the cua vi trung, vi khuan muon loai
ma thoi.
 
 

bởi: hung binh dong từ: q8

01.01.2015 08:01
 
Tình cảnh VN lại giống như 70 năm trước, bị kẹp giữa 2 thế lực đối kháng nhưng không thể trực tiếp giải quyết với nhau.
Bài học quá khứ kiểm chứng bằng hiện tại Ukraina, VN phải ghi lòng:Đừng bao giờ làm con cờ cho thế lực nào cả.
 
 

bởi: BỐ Th…NHÔ(NPCN)Hoàng kỳ

01.01.2015 06:52
 
Bản chất cố hữu của CSVN là luôn bám vào chính sách “há miệng chờ sung rụng”,còn đu dây thì chỉ là rời Cái đuôi TQ,khi bị TQ ép,và dồn vào thế phải phản ứng…Họ dùng MỸ như một sự phản ứng có tính cảnh báo cho quan thầy Bắc kinh rằng đừng ép chúng tôi quá.
Thực sự thì CSVN rất thèm muốn được MỸ bảo hộ,nhưng MỸ vẫn phải vì quyền lợi của quốc gia,và không thể ngu dại đánh dùm cho CSVN,ngoài việc bảo trợ ở mức độ,và có điều kiện.Vì trong luật pháp,chính giới HK vẫn coi CS ở ngoài vòng pháp luật.CSVN nếu tưởng rằng mình có thể dùng những chiến thuật “lưu manh chính trị” để MỸ trực tiếp đối đầu với TQ,để bám vào đó mà hưởng lơi,hay đạt được những mục đích,thì quả là hoang tưởng.Hay vẫn giữ cái thói tự hào rỗng rằng việc MỸ “xoay trục về Á châu” thì phải cần có sự trợ giúp của CSVN,đó chỉ là thứ tự mãn,kiêu căng ngu xuẩn.
Tình trạng quan hệ giữa MỸ hiện nay coi như mới chỉ ở mức chưa đạt tới sự “Liên Minh Vì quyền lợi”,chứ đừng nói đến mức độ là “Đồng Minh Chiến Lược”.
Nếu xẩy ra kịch bản TQ khóa chặt cửa trước của VN,thì TQ cũng không dai gì mà làm quá lố,xâm phạm đến tuyến hàng hải QT.Thì Địa chính trị,Địa chiến lược VN cũng chẳng còn quan trọng.Và,chẳng ai phải cần liên minh với một chế độ vốn sợ hãi TQ,và bám vào TQ để giữ mạng cho một bọn Độc tài,Độc đảng.Liên minh quân sự với một chế độ như thế chẳng có lợi lộc gì cả.
Chỉ còn sự giao thương KT,trên căn bản anh có lợi,tôi có lợi sòng phẳng chứ chẳng có gì ràng buộc nhau.
Hơn thế nữa thời gian cho chính sách MỸ về VN còn rất dài,và MỸ đặt trọng tâm về tương lai,về sự trổi dậy của thế hệ trẻ,chứ đám lãnh đạo kém viễn kiến,bảo thủ,giáo điều như hiện nay chỉ làm đám bất tài,vô tướng và não trạng đã bị “bón” kinh niên,và đang “phá sản” trên mọi lãnh vực.
Cái gậy Made in China cứ tiếp tục nện,Mỹ cũng chẳng quan tâm,vì Củ cà rốt ngọt ngào Made in USA cũng không để cho bọn lãnh đạo hiện nay “gặm”.
Họa chăng CSVN chỉ đang nhai Cái lông TQ,Cái Lá diêu bông của MỸ…để hoang tưởng về cái gọi là Độc lập mà CSVN thường rêu rao.Cái độc lập của chẳng hề có thật.
Hệ thống chính trị hiện nay của CSVN,đã tới mức “Không Cần nín thở” vì mang chứng “Nghẹt Mũi Kinh Niên”.
Thế mà các ngài “dư luận” cứ mãi bi bô những lời láo khoét!
 
 

bởi: Bạn nhô từ: Hoa Kỳ

01.01.2015 06:38
 
Theo như ông Dương danh Ty nhà kì cựu nghiên cứu về Trung Quốc cho rằng trong tương lai có thể sẽ có những vụ còn tồi tệ hơn cả việc Trung Quốc đưa cả giàn khoan HD981 ………..hèn chỉ cả gia đình nhô gồm lan, li………..ở lì luôn Hoa Kỳ…….con của phó thủ tướng Phúc cũng đã sở hửu sảng hai căn hộ ở Cali……
 
 

bởi: Người Việt từ: Xứ lá phong

01.01.2015 05:33
 

Có thể đã lạc đề và góp ý một cách vô duyên ở đây, nhưng, vì giống như đang ăn cơm nhai phải sạn, tôi rất khó chịu vì những từ ngữ dùng sai lầm nhan nhản trong các bản tin trên mạng của VOA Việt ngữ (cũng như trên các trang mạng Việt ngữ khác). Tôi xin nêu ra 2 ví dụ về việc dùng chữ sai lầm trong bản tin mà tôi vừa đọc lướt qua (một ví dụ tôi lấy ở đầu bản tin, và một ví dụ khác tôi lấy ở phần cuối của bản tin).

1) “Thập kỷ” — Chữ “kỷ” có nghĩa là 12 năm, hay 100 năm. Như vậy “thập kỷ” là “120 năm”, hay “1000 năm”. Không có nghĩa nào trên đây của “thập kỷ” ăn khớp với bản tin cả!

2) “Động thái” — Tôi đoán đây là những chữ được rút gọn từ nhóm chữ “Hành động biến thái” nếu hiểu theo nghĩa “biến đổi trong thời gian” như giải thích của một tự điển trong nước (Hoàng phê, Tự điển tiếng Việt, 2000). Vì không có nghĩa nào trong chữ “động” và “thái” diễn tả sự biến đổi theo thời gian, từ “động thái” phải là từ rút gọn của nhóm chữ “hành động biến thái”. Nếu đúng như vậy thì đây là sự rút gọn cẩu thả, bừa bãi và rất tự tiện (không hề để ý đến các quy tắc của chữ ghép trong tiếng Việt!)

Nói một cách khác, nếu cứ bừa bãi ghép chữ một cách vô lối như trên thì nhóm chữ “hành động đề phòng” sẽ được ghép thành “động phòng”, và như vậy câu “CSVN đã nhiều lần động phòng với TQ” thì phải hiểu như thế nào?

Rất mong đài VOA Việt ngữ cho đăng lời góp ý này.

 
 

bởi: Lạc Thần từ: Đông Dương

01.01.2015 03:22
 
Trong năm 2014 là một năm vô cùng rối rắm cho Đảng CSVN về kinh tế lẫn chính trị ; làm cho chính phủ VN lúng túng trong chính sách của mình vì phải đối diện với hiện trạng ngoài sức tưởng tượng : biển đảo, lãnh hải bị đồng minh( Bắc Kinh ) xâm chiếm, trong hàng ngũ Đảng thì tham nhũng tràn lang, ngân sách quốc gia thâm hụt trầm trọng, tình trạng nợ xấu trong các ngân hàng khiến cho cơ cấu thị trường tài chánh đe dọa đổ vở, tình trạng nợ công tăng dần theo thời gian nguy cơ phá hủy guồng máy chánh quyền, thu nhập người dân sa sút khiến cho xã hội hổn loạn, phát sinh tệ nạn khắp nơi, lòng dân mất tin vào đường lối Đảng…Đã khiến Đảng CSVN bối rối trong xử lý tình huống, phải uốn ba tấc lưỡi để kêu gọi cứu cánh từ các nước tư bản viện trợ tài chánh…thật thảm não!…
Nhưng dù sao thì sự thật vẫn là sự thật…bản chất hám quyền, ham lợi của Đảng CSVN không thay đổi, cho dù có dàn dựng kịch bản chính trị khá công phu để đánh lừa quốc tế và người dân cũng không dấu được cái đuôi của mình, vì vậy Đảng đi đường Đảng, dân đi đường dân, tình nghĩa quốc tế như nước chảy xuôi…! Đảng CSVN chỉ còn cách vào Viện Khổng Tử để nhận lệnh và ăn cháo Tàu trong năm 2015
 
 

bởi: NGUYỄN THIÊN TỬ từ: PHẦN LAN

01.01.2015 03:02
 
Trong vấn đề quan hệ quốc tế hiện nay VN có rất nhiều vần đề nhưng có hai vấn đề ưu tiên phải làm:1/ Quan hệ chiến lược VN-TQ hay VN-Mỹ hoặc VN-Quốc Tế thì phải tuyệt đối bình đẳng đôi bên đều có lợi và không để bất cứ một quốc gia nào ” nhúng tay ” vào chuyện nội bộ của VN hay chèn ép hoặc ra lệnh đặc biệt là bọn Mỹ và tên bành trướng TQ.2/ Việt Nam tuyệt đối không thể bắt tay với Philippin kiện TQ trong vấn đề tranh chấp bởi nếu hợp tác với Philippin kiện TQ là VN đã đồng ý+chấp nhận hai đảo Thị Tứ+Loại Ta mà Philippin đã cướp của VN là của Philippin. Cho nên nếu muốn kiện,ngoài kiện TQ ra VN còn phải kiện luôn cả Philippin+Đài Loan bởi vì cả ba đều là những tên cướp đã cướp biển đảo của VN .
 
 

bởi: Không ghi tên

01.01.2015 01:52
 
Chơi với bạn biết được tánh ý của bạn nhưng vẫn chơi. Việt Nam và TQ không ngoại lệ. Giàn khoan xâm lấn của TQ trong lãnh hải chủ quyền của Việt Nam vừa rồi, Việt Nam thắng, hay TQ thắng ? 2015 TQ còn tàn bạo hơn với Việt Nam, nhưng Việt Nam có đầy đủ kinh nghiệm bẻ gãy âm mưu, hay hành động xâm lược của TQ. Quan hệ Việt Nam, TQ mấy nghìn năm nay lúc đánh nhau, lúc hòa bình, thì ngày nay cũng không khác, nhưng cái khác là ngày nay Bắc Kinh bọn họ củng cố sức mạnh quân sự, quân phiệt trỗi dậy đi gây hấn với Việt Nam, và các nước thì làm gì có chuyện 2015 giữa Việt Nam và TQ được tốt hơn 2014 ?
 
 

bởi: Thiển Ý từ: VN

01.01.2015 01:14
 
Các lảnh đạo Cộng Sản VN ngày càng nỗ lực gia tăng sức mạnh đàn áp của công an bằng nhiều hình thức thủ đoạn hèn hạ. Họ cố gắng sử dụng thứ Logic hình thức ( trốn thuế, mất trật tự công cộng, gây rối…) Hình thức này chẳng che mắt được ai lại bị dư luận trong nước và Quốc tế coi thường. Các phản ứng ôn hòa của thường dân nhất là của các tổ chức XHDS đã trở nên rộng khắp thì nguy cơ bùng phát đang đến gần. Mục tiêu tối thượng của Hà Nội là giữ đảng bằng mọi giá. Lùi một bước với tham vọng của Trung Quốc để giảm áp lực đối ngoại đổi lại là việc giữ khoảng cách với Mỹ. Họ tập trung ổn định trong nước. Tháng cuối năm 2014 liên tiếp bắt blogers vời tội danh vi phạm điều 88. Có thể năm 2015 Hà Nội sẽ mở chiến dịch ” truy quét ” toàn diện làm tan rã ý chí và tiềm lực của XHDS. TTP hay xóa bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương đã vượt khỏi tầm tay trong năm 2015 thì không còn gì để mất. Hà Nội không có đủ tiềm lực và ý chí để có tầm nhìn trung hạn. Họ đu dây từng năm. Với họ 2016 hay 2017 vào TTP cũng chưa… muộn. Những Thái tử đỏ của Lê Đức Anh, Nguyễn Tấn Dũng, Lê Thanh Hải…đã được cài cắm với sự bảo kê ( được thỏa thuận ) của Phạm Quang Nghị, Trần đại Quang, Nguyễn Xuân Phúc….
 
 

bởi: Không ghi tên

01.01.2015 01:13
 
Việt Nam chắc không sử dụng con bài nào để mặc cả với Hoa Kỳ, còn chuyện bắt những người Việt viết ý kiến bất đồng với chính quyền là chuyện an ninh của Việt Nam, có an ninh mới có hòa bình. Chính quyền Việt Nam bắt người Việt Nam để mặc cả với Hoa Kỳ, Hoa Kỳ cứu người Việt Nam trong nước Việt Nam để mặc cả với Việt Nam, như vậy Hoa Kỳ được lợi cái gì, còn Việt Nam được lợi cái gì khi mà tình hình đảo, lãnh hải chủ quyền của Việt Nam, và Biển Đông bất an ? Quan hệ Việt Nam và TQ sẽ đi vào đường hầm không có ánh sáng trong năm 2015. Chúc mừng năm mới 2015.
 
 

bởi: Tư Lếu

01.01.2015 01:01
 
VN không có lá bài nào để mặc cả với ai, chỉ vì đảng Cộng sản VN không dám làm mất lòng Bắc Kinh, nên cũng không dám tiếp cận lộ liễu với Washington. Người dân VN có thể nhìn thấy chiếc long bào đảng CSVN đang mặc xuất xứ từ đâu và nó đã làm cho nhân dân VN ngột ngạt gần một thế kỷ qua.
 
 

bởi: DÂN SEN từ: QB

01.01.2015 00:39
 
Nếu đi theo Mỹ thì dân giàu ,nước mạnh,dân chủ và nhân quyền nhưng ĐCS sẽ mất quyền và tiền .Còn nếu đi theo TQ thì nước nhục ,dân nghèo,mất dân chủ và nhân quyền nhưng ĐCS lại được thừa quyền và tiền…!
Liệu rằng bọn ma fia CS có chịu hy sinh quyền lợi của mình cho dân tộc được không!? Mong đợi điều này thì chẳng khác gì muốn loài sư tử từ bỏ ăn thịt để trở thành ăn cỏ hiền hòa như các loài ăn cỏ khác!
 
 

bởi: Truc từ: Everett

01.01.2015 00:29
 
“Tu do Dan Chu” moi that su dem lai am no cho toan the moi cong dan . Doc tai chi dem lai quyen loi qua dang cho gioi lanh dao . Cau chuc moi nguoi VN mot nam moi 2015 duoc tu do dan chu, va hoa binh .
 
 

bởi: Noi lỏng từ: Canada

01.01.2015 00:12
 
Quan hệ V-T chỉ có con đường “bế tắc”… Vì TC ko bao giờ thả Biển Đông, mà CS VN thì ko biết phải làm sao cho “đúng”… Cho nên mấy ông lớn lo “tẩu tán” tài sản và con cháu ra nước ngoài… Khi nào “nước” tơi chân là… Chạy!!!!
 
 

bởi: Không ghi tên

31.12.2014 23:54
 

Đọc mà buồn hết sức cho hàng lãnh đạo của đất nước. Tỉnh mộng?

Phải tỉnh khi chúng từ chối tiếp tế sau trận ĐBP để dẫn đến cảnh chia đôi đất nước. Phải tỉnh từ ngày chúng Viện trợ nhỏ giọt để kéo dài cảnh Huynh đệ tương tàn càng lâu càng tốt. Phải tỉnh khi chúng giật dây đám bù nhìn phía Nam quấy phá nước Việt. Phải tỉnh khi chúng tấn công phía bắc. Phải tỉnh khi chúng thừa cơ VN cô thế để gặm nhấm dần đất đai cũng như hải đảo.

Hôm nay khi các ngài đang mê, đồ đạc chất lượng tồi độc hại cứ tuồn vào Vn vô tội vạ. Các hãng thầu Trung quốc cứ độc quyền xây dựng các công trình lớn then chốt của đất nước. Các công trình đầu tư ít ỏi cứ nhắm ào các tử huyệt mà xây. Trao đổi mậu dịch luôn thủng và nghiêng về phía ‘bạn’. Lớn lên trong lòng dân tộc, vào ngang ra dọc chẳng ngán ai, nhưng chơi xỏ lá ta chỉ có mỗi bạn hiền phương bắc.

Giống qủy kia bắt chọn một trong ba điều. Trong cơn say, đảng đang đốt nhà bằng hàng dỗm và giết luôn mẹ hiền VN.

Tàu sân bay trong cuộc chiến ‘cân não’ Mỹ – Trung

14 Th1

 

Với chương trình nghị sự cứng rắn hướng tới việc đòi độc lập pháp lý cho Đài Loan, sự kiện đảng DPP nắm quyền chắc chắn sẽ là “thuốc thử” cho mối quan hệ Mỹ – Trung. 

Chiến thắng áp đảo của đảng Dân chủ Tiến Bộ (DPP) trong các cuộc bỏ phiếu ở Đài Loan đã thu hút sự chú ý đối với tình trạng lắng dịu mong manh giữa TQ và Đài Loan, vốn là trọng tâm trong mối quan hệ Mỹ – Trung trong suốt hơn nửa thế kỷ qua. Lập trường của DPP về sự độc lập của Đài Loan, vốn là tôn chỉ hoạt động của đảng này ngay từ khi thành lập, có nguy cơ làm trầm trọng thêm những căng thẳng an ninh tại eo biển Đài Loan.

Yếu tố thay đổi cân bằng chiến lược

Những ký ức từ cuộc đối đầu năm 1996, khi các cuộc thử nghiệm tên lửa của TQ ở eo biển này khiến Tổng thống Mỹ Bill Clinton ngay lập tức điều động hai nhóm chiến đấu tàu sân bay vũ trang đầy đủ tuần hành qua eo biển Đài Loan, đã định hình nên bộ quy tắc hành động chiến lược của quân đội và Bộ Chính trị nước này. Khi ấy, TQ đủ sức mạnh quân sự để nhấn chìm lực lượng hải quân Mỹ trong cự li gần, song nguy cơ diễn biến leo thang khi tấn công tàu sân bay khiến Bắc Kinh quyết định tránh làm gia tăng căng thẳng.

Vì câu chuyện đưa Đài Loan về đại lục, thống nhất đất nước vẫn là luận điểm “bất di bất dịch” của lãnh đạoTQ, từ lâu các quan chức nước này đã xây dựng chiến lược nhằm tạo thế cân bằng vớisự ưu việt chiến lược của Mỹ, phòngkhi có một cuộc khủng hoảng mới xảy ra tại eo biển này.Việc TQ mua tàu sân bay cũ của Liên Xô từ Ukrainenăm 2008[1] cần được xem xét trong bối cảnh như vậy.

Tuy cũ kỹ, song chiếc tàu sân bay này chính là miếng ghép còn thiếu trong bức tranh ghép hình chiến lược của TQ ở chuỗi đảo đầu tiên[2], và bổ sung những nhân tố có thể thay đổi chiến lược mới vào xung đột Mỹ – Trung trong vấn đề Đài Loan.

Chiếc tàu sân bay có 20 năm tuổi đời này của TQ thường bị giễu  là con tàu cổ lỗ, chắc chắn sẽ thoái lui trước sự ưu việt về công nghệ và chiến thuật của Mỹ. Song ý nghĩa của nó không nằm ở mặt chiến thuật hay hoạt động, mà nằm ở chiến lược.

Như một giáo sư TQ tiếng tăm đã nêu ra năm 2013, sự hiện diện của một chiếc tàu sân bay trong quân lực TQ sẽ làm thay đổi thế cân bằng chiến lược giữa hai cường quốc này tại eo biển Đài Loan. GS Xin Qiang lưu ý rằng sẽ chẳng khác gì tự sát chiến lược nếu một cường quốc hạt nhân tấn công tàu sân bay của một cường quốc hạt nhân khác và xóa sạch 5.000 phi công, kỹ sư, sĩ quan và lính hải quân tinh nhuệ trên đó.

Hay nói như giáo sư khoa học chính trị người Mỹ, Robert Pape, một cuộc tấn công như vậy sẽ dẫn tới “tình trạng bất ổn định có thể đoán được,” với rủi ro lớn hơn là khủng hoảng leo thang thành chiến tranh hạt nhân chiến thuật giới hạn, và đỉnh điểm là một cuộc thảm sát hạt nhân. Tiêu diệt một chiếc tàu sân bay sẽ kích động một loạt phản ứng dây chuyền và gây ra tình trạng leo thang chính trị mà cả hai bên đều không mong muốn.

Theo Pape và Quiang, chỉ với riêng lý do này, những cường quốc hạt nhân duy lý thậm chí sẽ không dám tham gia vào một cuộc đối đầu tàu sân bay trực tiếp dài ngày, mà sẽ cố gắng hạn chế nguy cơ xảy ra khủng hoảng hàng hải.

tàu sân bay, Liêu Ninh, Đài Loan, Liên Xô, Mỹ, Trung Quốc, vũ khí

Tàu sân bay Liêu Ninh của TQ. Ảnh: Xinhua

 

Phá thế độc quyền

Trong cuộc khủng hoảng năm 1996, “thế độc quyền tàu sân bay” của Mỹ đã vô hiệu hóa lợi thế chiến thuật của TQ đối với Đài Loan, bằng cách làm nổi bật thế chi phối chiến lược của Mỹ. Giới lãnh đạo TQ nhìn thấy nguy cơ hủy diệt mà một cuộc tấn công vào các tàu sân bay Mỹ sẽ kích phát.

Tuy nhiên, trong cuộc khủng hoảng mới tại eo biển Đài Loan hiện nay, TQ có thể “đá” quả bóng nặng nề đó sang chân Mỹ. Dù chỉ có một chiếc tàu sân bay, song nước này sẽ có được sự quân bình rủi ro chiến lược ở eo biển. Khi tàu sân bay TQ đối đầu trực tiếp với tàu sân bay Mỹ, một cuộc chiến cân não sẽ bắt đầu. Càng đối đầu và thao diễn dài ngày, khả năng phạm sai lầm dẫn tới một cuộc tấn công tàu sân bay với những hệ quả không thể cứu vãn lên quan hệ giữa hai siêu cường và sự ổn định của thế giới sẽ càng lớn.

Khi TQ có được lợi thế ngay tại ngưỡng cửa của mình, và sẵn sàng chơi hết mình với Mỹ, Mỹ sẽ phải tiết chế và đưa xung đột ra Liên Hợp Quốc, hoặc nếu không sẽ có nguy cơ phải chuốc lấy một cuộc đối đầu hạt nhân. Vì vậy, theo các chuyên gia, cuộc đối đầu tàu sân bay Mỹ – Trung sẽ không kéo dài, và quan trọng hơn cả, nó sẽ kết thúc trong hòa bình, bởi cả hai bên đều muốn tránh một cuộc xung đột hạt nhân.

Tuy nhiên, GS Đại học Yale, Donald Kagan, đã lưu ý, những tính toán sai lầm và quyết định phi lý vốn đã thành tiền lệtrong lịch sử. Cừu hận lâu ngày và danh dự bị tổn thương sẽ kích động những hành động phi lý và nguy hiểm. Nói cho cùng, ngay cả một cuộc rút lui chiến lược của Mỹ trong trường hợp xảy ra khủng hoảng tại eo biển này cũng sẽ để lại những dấu ấn không thể cứu vãn lên mối quan hệ Mỹ – Trung, và thúc đẩy các bên gia tăng hoạt động quân sự, tăng tốc trong cuộc chạy đua vũ trang.

Trong các ràng buộc sau năm 1991, cả TQ và Mỹ đều cho thấy, cam kết đi đến một giải pháp hòa bình cho các tranh chấp vẫn là ưu tiên hàng đầu trong mối quan hệ chiến lược của hai bên. Từ cuộc khủng hoảng tại eo biển Đài Loan năm 1996 đến sự kiện Mỹ vô tình ném bom trúng đại sứ quán TQ tại Belgrade năm 1999, tới vụ đụng độ máy bay do thám của Mỹ năm 2001, cả Mỹ và TQ đều rất lạc quan về ý đồ của nhau và vẫn cùng nhau hạn chế nguy cơ xảy ra những cuộc đối đầu nguy hiểm.

Với chương trình nghị sự cứng rắn hướng tới việc đòi độc lập pháp lý cho Đài Loan, sự kiện đảng DPP nắm quyền chắc chắn sẽ là “thuốc thử” cho mối quan hệ Mỹ – Trung. 

Hà Trang (theo The Diplomat)

*Tác giả bài viết, Vasilis Trigkas, là nhà nghiên cứu tại Viện quan hệ Mỹ – Trung, Đại học Thanh Hoa, và tại Diễn đàn Thái Bình Dương CSIS.  

—-

[1] Tuy nhiên, theo thông tin trên một số báo (như tờ Independent), tàu sân bay này được mua từ Ukraine vào năm 1998, và chính thức cập cảng TQ vào tháng 2/2013.

[2] First island chain: một dãy đảo trải dài từ Nhật Bản ở phía Bắc tới Đài Loan và Philippines ở phía Nam.

Nội tình cuộc gặp lãnh đạo Trung – Việt tại Thành Đô – NCQT

11 Th11

 

 

Rate this (11 Votes)

Print Friendly

141017141720_do_muoi_512x288_xinhua

Tác giả: Lý Gia Trung[1] | Biên dịch: Nguyên Hải

Tháng 11 năm 1991, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Đỗ Mười và Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Việt Nam Võ Văn Kiệt chính thức thăm Trung Quốc, lãnh đạo hai nước ra Thông cáo chung, tuyên bố thực hiện bình thường hóa mối quan hệ Trung –Việt, từ đó kết thúc trạng thái đối lập trong mối quan hệ giữa hai nước kéo dài tới 13 năm. Cần nói rằng để đạt được mục tiêu ấy, cả hai bên đều đã có những cố gắng lớn, trong đó cuộc gặp Thành Đô tháng 9-1990 giữa người lãnh đạo hai nước có ý nghĩa lịch sử quan trọng. Nó đánh dấu điểm ngoặt trong mối quan hệ Trung-Việt, không những san bằng con đường bình thường hóa mối quan hệ này mà còn có ảnh hưởng sâu sắc lâu dài tới sự tiếp tục phát triển mối quan hệ hai nước.

Thay đổi chính quyền, quan hệ Trung -Việt xuất hiện tia sáng ban mai

Năm 1975 sau khi cuộc kháng chiến chống Mỹ của Việt Nam kết thúc, những người lãnh đạo Việt Nam hồi đó đã không kịp thời hàn gắn các vết thương do chiến tranh mang lại, mà triệt để xa rời đường lối Hồ Chí Minh, đối nội cưỡng chế thi hành cải tạo XHCN quá “tả”, đối ngoại dựa vào sự ủng hộ của Liên Xô, ra sức đẩy mạnh chủ nghĩa bá quyền khu vực, điên cuồng chắp nối lắp ghép “Liên bang Đông Dương”. Dưới sự dẫn dắt của đường lối sai lầm đó, Việt Nam một mặt công khai chống Trung Quốc, một mặt ra sức khống chế Lào, thậm chí phát động xâm lược vũ trang Campuchia. Những việc làm của họ đã đưa nền kinh tế Việt Nam tiến gần tới miệng hố sụp đổ, hoàn cảnh quốc tế bị cô lập chưa từng thấy.

Tháng 7-1986, Tổng Bí thư ĐCSVN Lê Duẩn ốm chết. Tháng 12 cùng năm, tại Đại hội VI ĐCSVN, Nguyễn Văn Linh được bầu làm Tổng Bí thư Đảng. Trong thời kỳ Việt Nam kháng chiến chống Mỹ những năm 60, Nguyễn Văn Linh là thành viên ban lãnh đạo Trung ương Cục Miền Nam ĐCSVN, từng nhiều lần bí mật thăm Trung Quốc, có thái độ thành khẩn hữu hảo đối với Trung Quốc, rất được Mao Chủ tịch và Thủ tướng Chu Ân Lai đánh giá cao, cho rằng ông là người lãnh đạo kế tục rất có hy vọng của Việt Nam. Nhưng sau khi kháng chiến chống Mỹ kết thúc, Nguyễn Văn Linh không tán thành chính sách đối nội đối ngoại sai lầm của người lãnh đạo đương thời, vì thế ông từng mấy lần bị gạt bỏ. Sau khi lên làm Tổng Bí thư ĐCSVN, Nguyễn Văn Linh khẩn trương uốn nắn toàn bộ cách làm sai lầm của người tiền nhiệm, đề xuất khẩu hiệu Việt Nam cần phải “làm bạn với tất cả các nước”. Ông cho rằng lúc đó Việt Nam có hai nhiệm vụ khẩn thiết nhất là rút quân khỏi Campuchia và cải thiện quan hệ với Trung Quốc.

Thế nhưng Bộ Ngoại giao do Nguyễn Cơ Thạch, – một thân tín của Tổng Bí thư tiền nhiệm, Ủy viên Bộ Chính trị ĐCSVN, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao nắm giữ – vẫn tiếp tục hành sự theo tư duy của Lê Duẩn, tìm đủ mọi cách can nhiễu và ngăn cản sự bố trí chiến lược của Nguyễn Văn Linh. Là người lãnh đạo mới lên nắm quyền, Nguyễn Văn Linh chưa có cơ sở vững chắc trong tầng lớp quyết sách ở trung ương; một số ý tưởng của ông cũng chưa được nhiều người lãnh đạo hiểu biết và ủng hộ. Trong tình hình đó, làm thế nào mới có thể thực hiện được mục tiêu nói trên là một vấn đề hóc búa và đau đầu nhưng lại tất phải giải quyết.

Cay-xỏn Phôm-vi-hản thăm Trung Quốc ba lần xin gặp Đặng Tiểu Bình thổ lộ điều bí mật

Tháng 10-1989, Tổng Bí thư Đảng Nhân dân cách mạng kiêm Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Lào Cay-xỏn Phôm-vi-hản thăm Trung Quốc. Hồi ấy tôi là Trưởng phòng Đông Dương, Vụ Châu Á Bộ Ngoại giao có tham gia công tác tiếp đón. Theo kế hoạch đón tiếp được Trung ương duyệt thì Thủ tướng Lý Bằng sẽ chủ trị hội đàm, Tổng Bí thư Giang Trạch Dân hội kiến và mở tiệc chiêu đãi loại thường (nguyên văn tiện yến). Nhưng phía Lào tha thiết mong muốn đồng chí Đặng Tiểu Bình có thể hội kiến Cay-xỏn Phôm-vi-hản. Phía Trung Quốc tỏ ý Đặng Tiểu Bình tuổi đã cao, không thể gặp bất cứ khách nước ngoài nào, xin thông cảm. Dù vậy, Cay-xỏn Phôm-vi-hản vẫn kiên trì yêu cầu gặp Đặng Tiểu Bình, tôi nhớ là họ trước sau ba lần đề ra vấn đề này. Trong tình hình đó, qua nhiều lần nghiên cứu, bàn bạc, cuối cùng thỏa thuận mời Đặng Tiểu Bình gặp ngắn gọn có tính nghi lễ. Vì vậy Bộ Ngoại giao cũng không chuẩn bị đề cương chi tiết các điểm chính để tham khảo khi trò chuyện.

Không ngờ hai vị lãnh đạo nói chuyện lâu tới 40 phút, hơn nữa đều nói về những vấn đề có tính thực chất rất quan trọng. Cay-xỏn Phôm-vi-hản thành khẩn thừa nhận trong 10 năm qua mối quan hệ Lào với Trung Quốc ở vào trạng thái không bình thường là do chịu “ảnh hưởng từ bên ngoài”, chuyến thăm Trung Quốc lần này sẽ đánh dấu việc hoàn toàn bình thường hóa quan hệ hai nước. Đồng thời Cay-xỏn Phôm-vi-hản còn chuyển lời hỏi thăm thân thiết của Tổng Bí thư ĐCSVN Nguyễn Văn Linh tới Đặng Tiểu Bình, nói Việt Nam đã có nhận thức mới đối với tình hình Trung Quốc, thái độ đối với Trung Quốc cũng có thay đổi, còn nói Nguyễn Văn Linh hy vọng Trung Quốc có thể mời ông thăm Trung Quốc.

Đặng Tiểu Bình cũng mời Cay-xỏn Phôm-vi-hản chuyển hộ lời hỏi thăm Nguyễn Văn Linh và nói:

Tôi quen đồng chí Nguyễn Văn Linh từ lâu, tôi biết đồng chí ấy tư duy linh hoạt, rất có lý trí, công tác rất đắc lực, Chủ tịch Hồ Chí Minh rất coi trọng đồng chí ấy. Tôi mong muốn đồng chí Nguyễn Văn Linh quả quyết giải quyết dứt điểm vấn đề Campuchia. Hiện nay tôi đã già, sắp nghỉ hưu, tôi hy vọng trước khi nghỉ hưu hoặc không lâu sau khi tôi nghỉ hưu, vấn đề Campuchia sẽ có thể được giải quyết, mối quan hệ Trung Quốc – Việt Nam  khôi phục bình thường, như vậy một nỗi băn khoăn (nguyên văn tâm sự) của tôi sẽ được dẹp bỏ.

Đặng Tiểu Bình đặc biệt nhấn mạnh Việt Nam phải rút sạch sành sanh quân đội ra khỏi Campuchia. Ông nhờ Cay-xỏn Phôm-vi-hản chuyển những ý kiến đó tới Nguyễn Văn Linh. Ngoài ra Đặng Tiểu Bình còn nói một câu ý vị sâu sắc : “Nguyễn Cơ Thạch, cái người này thích hoạt động lén lút.” Lúc ấy tôi làm công tác ghi chép tại chỗ, cảm thấy câu này dường như buột miệng nói ra, nhưng trọng lượng rất nặng. Theo tôi hiểu, câu nói ấy muốn bảo Nguyễn Văn Linh rằng Trung Quốc đã mất niềm tin với Nguyễn Cơ Thạch, cho dù là giải quyết vấn đề Campuchia hay thực hiện bình thường hóa mối quan hệ Trung – Việt đều không thể hy vọng và dựa vào Nguyễn Cơ Thạch.

Nguyễn Văn Linh tiếp Đại sứ Trung Quốc để tỏ ý hữu hảo

Cay-xỏn Phôm-vi-hản trên đường về nước có dừng lại ngắn ngày ở Việt Nam, ông đã kịp thời và toàn diện chuyển tới Nguyễn Văn Linh lời nhắn của Đặng Tiểu Bình. Nghe xong, Nguyễn Văn Linh rất coi trọng, càng có hiểu biết thiết thân về “hoạt động lén lút” của Nguyễn Cơ Thạch. Ông hiểu rằng muốn cải thiện quan hệ Việt –Trung trước hết phải giải quyết vấn đề Campuchia, mà giải quyết vấn đề Campuchia như thế nào thì phải bàn với Trung Quốc. Ông còn ý thức được rằng Đặng Tiểu Bình tuy đã gửi lời nhắn nhưng lại không đưa ra lời mời mình thăm Trung Quốc. Trong tình hình đó làm cách nào để thực hiện thăm Trung Quốc là vấn đề ông cần gấp rút giải quyết.

Ngày 5-6-1990, qua sự nỗ lực của nhiều bên, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đã hội kiến Đại sứ Trung Quốc ở Việt Nam Trương Đức Duy tại Nhà khách Trung ương ĐCSVN. Trước tiên Nguyễn Văn Linh nhờ Đại sứ Trương chuyển lời hỏi thăm của ông tới các đồng chí lãnh đạo Trung Quốc Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân, Lý Bằng. Nguyễn Văn Linh nói, trong thời kỳ Việt Nam kháng chiến chống Mỹ, ông từng nhiều lần đi Trung Quốc, đã gặp Mao Chủ tịch, Thủ tướng Chu Ân Lai, các đồng chí Đặng Tiểu Bình v.v… Mao Chủ tịch, Thủ tướng Chu Ân Lai, đồng chí Đặng Tiểu Bình là người cùng thế hệ với Hồ Chủ tịch; Nguyễn Văn Linh là học trò của họ. Trong thời kỳ cách mạng và kháng chiến cũng như trong nhà tù của kẻ địch, ông luôn luôn học tập và nghiên cứu các trước tác của Mao Chủ tịch bàn về cách mạng dân tộc dân chủ, được lợi không ít. Trong thời kỳ Việt Nam chống Pháp, chống Mỹ, Trung Quốc đã viện trợ to lớn cho Việt Nam về mọi mặt, cả đến gạo, bánh quy nén, dưa chua, đều do Trung Quốc giúp. Hơn nữa Trung Quốc cũng giúp Việt Nam rất nhiều về chiến lược và tư tưởng chỉ đạo, thí dụ Việt Nam làm chiến tranh nhân dân là học tư tưởng chiến tranh nhân dân của Mao Chủ tịch rồi vận dụng vào thực tiễn Việt Nam. Có thể nói nếu không có sự viện trợ của Trung Quốc thì Việt Nam không thể đánh bại đế quốc Mỹ.

Nguyễn Văn Linh nói, sau khi kháng chiến chống Mỹ thắng lợi, toàn quốc thống nhất, Việt Nam lẽ ra nên tập trung lực lượng xây dựng kinh tế, nhưng đã xuất hiện tình hình khó khăn và phức tạp không ngờ tới, mười mấy năm nay Việt Nam càng gian khổ hơn thời kỳ chống Mỹ, đời sống ngày càng khó khăn, đặc biệt là mối quan hệ Việt –Trung xuất hiện khó khăn. Ông nói rằng Việt Nam đã làm một số việc không tốt với Trung Quốc. Ông luôn chủ trương làm sai thì phải sửa. Mong các đồng chí Trung Quốc thông cảm và bỏ qua những chuyện về mặt này, chuyện đã qua rồi thì để nó qua đi thôi. Việc quan trọng hơn trước mắt là làm tốt mối quan hệ giữa hai nước hiện nay và sau này.

Nguyễn Văn Linh nói tình hình quốc tế đang thay đổi mạnh, tình thế ở Đông Âu diễn biến rất phức tạp, tình thế Liên Xô cũng rất nghiêm trọng. Bọn đế quốc dốc sức can thiệp, ra sức làm diễn biến hòa bình, mơ tưởng một lần tiêu diệt chủ nghĩa xã hội. Trước kia mọi người nói Liên Xô là thành trì của hòa bình thế giới, nhưng hiện nay thành trì này đang lung lay. Trung Quốc là một nước lớn, Đảng Trung Quốc là một đảng lớn, lại kiên định đi con đường XHCN. Trong tình hình hiện nay, Trung Quốc có địa vị và tác dụng đặc biệt quan trọng. Chúng tôi cần Trung Quốc giơ ngọn cờ XHCN. Hai nước Việt Nam – Trung Quốc là láng giềng XHCN. Việt Nam là nước nhỏ, Đảng Việt Nam là đảng nhỏ, rất cần có sự ủng hộ và giúp đỡ của một nước lớn, đảng lớn như Trung Quốc. Nguyễn Văn Linh nói đây là lời thực lòng của ông.

Nguyễn Văn Linh nói, vấn đề Campuchia dù thế nào cũng phải giải quyết một cách hòa bình, Campuchia trong tương lai không nên thân phương Tây, cũng không được để phương Tây và Liên Hợp Quốc can thiệp quá sâu. Bởi vậy hai phía Việt Nam – Trung Quốc có thể hợp tác với nhau, từ bên trong thúc đẩy Pol Pot, Ieng Sary hòa giải với Heng Samrin, Hun Sen, đối ngoại vẫn có thể theo con đường thương lượng giữa các bên hiện nay. Ý tưởng gạt bỏ Khmer Đỏ là không thực tế.

Nguyễn Văn Linh tỏ ý ông rất muốn gặp mặt các đồng chí lãnh đạo Trung Quốc cao nhất để trao đổi ý kiến một cách thấu triệt, như anh em với nhau, có thể không câu nệ nghi lễ ngoại giao. Ông nói, kinh nghiệm lịch sử cho thấy người lãnh đạo cao nhất hai nước trực tiếp nói chuyện với nhau thì dễ hiểu biết thông cảm lẫn nhau và đạt được nhất trí, cũng có thể giải quyết được nhiều vấn đề quan trọng. Nguyễn Văn Linh còn nói, ông đã nhiều tuổi, muốn trước khi nghỉ hưu có thể bàn bạc cùng với người lãnh đạo Trung Quốc giải quyết xong dứt điểm vấn đề Campuchia và khôi phục quan hệ Việt –Trung.

Khi hội kiến, Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch cũng có mặt, nhưng nội dung nói chuyện hoàn toàn khác với luận điệu cũ rích chống Trung Quốc của Nguyễn Cơ Thạch. [Tôi] đoán rằng việc bố trí Nguyễn Cơ Thạch dự hội kiến rất có thể có dụng ý là để ông ta mặt đối mặt nghe xem rốt cuộc Tổng Bí thư nói gì, cũng có thể lúc ấy [Tổng Bí thư] còn có chút hy vọng với ông ta, dành cho ông ta cơ hội thay đổi cách làm việc. Dĩ nhiên cũng chính là do Nguyễn Cơ Thạch có mặt nên Nguyễn Văn Linh chưa nói sâu sắc, thấu triệt hơn.

Sau khi kết thúc cuộc hội kiến, Đại sứ Trương lập tức báo cáo cho bên nhà biết chi tiết nội dung cuộc nói chuyện của Nguyễn Văn Linh và thỉnh thị trong nước có chỉ thị gì. Bên nhà nghiên cứu kỹ rồi nhanh chóng trả lời rằng hãy cứ yêu cầu Việt Nam rút nhanh quân đội ra khỏi Campuchia và giải quyết ổn thỏa vấn đề liên hợp hai bên đối lập ở Campuchia sau khi rút quân, tức chính quyền Phnom Penh với ba phái lực lượng chống đối, sau đó sẽ từng bước thu xếp suôn sẻ cuộc gặp cấp cao giữa nhà lãnh đạo hai nước. Trong tình hình đó, làm cách nào để phá vỡ thế bí, thực hiện cuộc gặp với lãnh đạo Trung Quốc là vấn đề đòi hỏi Nguyễn Văn Linh suy nghĩ rất lung.

Một nhân vật bí ẩn xuất hiện ở Sứ quán cho xem mật thư

Sáng ngày 16-8-1990, một cán bộ họ Hoàng của Viện Khoa học xã hội Việt Nam đến trước cổng Đại sứ quán Trung Quốc. Ông nói với nhân viên tiếp đón của Sứ quán là có việc cần gặp Đại sứ Trương. Đại sứ đã tiếp ông này tại phòng khách Sứ quán. Vì Đại sứ Trương thạo tiếng Việt nên hai người nói chuyện không cần phiên dịch. Hoàng nói nhà ông ở gần nhà Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh, tối ngày 13/8 Tổng Bí thư cho xe đón ông đến nhà nói chuyện một giờ đồng hồ. Tổng Bí thư nói ông vốn dĩ muốn một lần nữa hẹn gặp Đại sứ Trương nhưng Bộ Ngoại giao ngăn cản, nói là không cần thiết. Vì vậy Tổng Bí thư nhờ Hoàng nhắn miệng tới Đại sứ Trương.

Nói đoạn, Hoàng lấy từ túi áo ra một mảnh giấy viết thư gập lại rất nhỏ và giải thích đây là những điều ông ghi lại lời của Tổng Bí thư, đã được Tổng Bí thư soát lại không có gì sai. Trong đó có đoạn nói :

Tháng 10 năm ngoái, đồng chí Cay-xỏn chuyển tới tôi lời hỏi thăm của đồng chí Đặng Tiểu Bình và lời nhắn miệng nói đồng chí hy vọng trong những năm còn sống được thấy quan hệ Trung Quốc – Việt Nam bình thường hóa, tôi rất hoan nghênh những điều đó. Cũng vậy, tôi tha thiết mong muốn trong nhiệm kỳ tôi chủ trì Trung ương ĐCSVN khóa VI có thể khôi phục quan hệ Việt Nam – Trung Quốc để từ Đại hội VII sắp họp sẽ bắt đầu một giai đoạn mới trong quan hệ giữa hai nước. Làm được việc này tôi mới xứng đáng với sự tín nhiệm của nhân dân Việt Nam và đảng viên ĐCSVN dành cho tôi.

“Sở dĩ vấn đề Campuchia trở ngại ấy cãi nhau mãi chưa thể giải quyết là do Nguyễn Cơ Thạch luôn luôn làm chệch hướng việc này. Tôi cho rằng hiện nay người lãnh đạo hai nước cần phải bàn bạc trực tiếp và đi sâu, nhằm thanh toán hết mọi hiểu lầm và loại bỏ sự can thiệp của Bộ Ngoại giao Việt Nam. Tôi tin rằng những người cộng sản chân chính của hai nước đều xuất phát từ hy vọng tha thiết bảo vệ CNXH và khôi phục tình hữu nghị trong sáng chân thành giữa hai nước để tiến hành gặp gỡ, vấn đề Campuchia nhất định có thể nhanh chóng được giải quyết. Nếu các đồng chí Trung Quốc cũng có quan điểm như vậy thì đề nghị gửi lời mời nội bộ, tôi sẽ lập tức bí mật đi Trung Quốc.

Để việc thảo luận tiến hành được chắc chắn tin cậy, để sau khi về nước tôi có thể thuyết phục có hiệu quả tập thể Ban Chấp hành trung ương và Bộ Chính trị ĐCSVN, tốt nhất nên có hai đồng chí Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng cùng tôi đi Trung Quốc.”

Điểm xuất phát tôi yêu cầu đi thăm Trung Quốc nội bộ là để đích thân thâm nhập nghe ý kiến của các đồng chí Giang Trạch Dân, Đặng Tiểu Bình, Lý Bằng, cũng là để các đồng chí lãnh đạo Trung Quốc đích thân thâm nhập hiểu rõ cá nhân tôi. Hai bên cùng nhau thành khẩn tìm ra phương án giải quyết tốt nhất một loạt vấn đề, trước hết là vấn đề Campuchia. Trước mắt tôi có khó khăn nhất định nhưng tôi có niềm tin.

Nếu được các đồng chí Trung Quốc ủng hộ và giúp đỡ, tôi sẽ đi theo đường lối của Hồ Chủ tịch, thuận lợi tiến chắc tới mục tiêu trên phương diện xây dựng tình hữu nghị Việt-Trung tốt đẹp, bảo vệ CNXH và lợi ích cách mạng chung.”

Đỗ Mười mà Nguyễn Văn Linh nhắc tới là Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng (Thủ tướng) Việt Nam, Phạm Văn Đồng là cựu Thủ tướng Việt Nam, bấy giờ làm Cố vấn Trung ương Đảng.

Hoàng giải thích, ông hiểu ý của Tổng Bí thư là: do Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch ngấm ngầm gây bế tắc, tiến trình Việt Nam – Trung Quốc giải quyết vấn đề Campuchia và khôi phục quan hệ hai nước bị cản trở, bởi thế Tổng Bí thư muốn đi vòng qua Nguyễn Cơ Thạch và Bộ Ngoại giao do ông ấy nắm, lãnh đạo cao nhất hai nước trực tiếp gặp nhau, sau khi bàn bạc quyết định vấn đề rồi có thể ra lệnh cho Bộ Ngoại giao quán triệt chấp hành.

Tiễn đưa Hoàng xong, việc đầu tiên Đại sứ Trương vội làm là lập tức báo cáo trong nước biết các ý kiến Nguyễn Văn Linh nhờ Hoàng chuyển giúp. Nhưng đồng thời [Đại sứ] cần xem xét một vấn đề là Đại Sứ quán có nên đề xuất với trong nước quan điểm và kiến nghị của mình hay không. Chỗ khó là bên nhà vừa mới trả lời rõ ràng yêu cầu đi thăm nội bộ Trung Quốc do Nguyễn Văn Linh đề ra hôm mồng 5 tháng 6, tức đòi phía Việt Nam trước tiên phải giải quyết vấn đề rút quân khỏi Campuchia và xúc tiến việc thành lập sự liên hợp hai bên đối lập ở Campuchia, rồi mới thu xếp cuộc gặp người lãnh đạo hai nước. Trong tình hình này, nếu lặp lại ý kiến của bên nhà thì coi như không nêu ra kiến nghị nữa; nhưng nếu đưa ra kiến nghị khác với ý kiến bên nhà thì liệu có bị hiểu nhầm là chủ trương ngược lại với trong nước chăng?

Vì việc đó, chiều hôm ấy khi vừa bắt đầu giờ làm việc, Đại sứ Trương gọi tôi và hai Bí thư thứ nhất cùng bàn bạc. Qua thảo luận, Đại sứ Trương và chúng tôi nhất trí cho rằng chức trách của Đại Sứ quán là đứng gác cho trong nước, làm tốt nhiệm vụ tham mưu. Phúc đáp lần trước của trong nước rõ ràng là đúng, nhưng hiện giờ xuất hiện tình hình mới, Nguyễn Văn Linh quyết kế đi vòng qua Nguyễn Cơ Thạch để tiến hành bàn bạc chân thành có tính thực chất với người lãnh đạo nước ta; vì vậy Đại Sứ quán nên căn cứ tình hình mới, mạnh dạn nêu ra kiến nghị mới. Thế là Sứ quán trịnh trọng kiến nghị bên nhà tích cực xem xét việc Nguyễn Văn Linh một lần nữa nêu yêu cầu thăm Trung Quốc nội bộ.

Đại sứ Trương thi hành diệu kế đến thăm Bộ Quốc phòng

Đêm 19 tháng 8, Sứ quán nhận được trả lời của trong nước. Bên nhà chỉ thị Đại sứ Trương tìm cách tránh Bộ Ngoại giao Việt Nam, gặp người tin cậy ở bên cạnh Nguyễn Văn Linh đề xuất Đại sứ muốn sớm gặp riêng Tổng Bí thư để trực diện tìm hiểu ý đồ thật sự của Tổng Bí thư; có kết quả gì lập tức báo cáo trong nước. Không còn nghi ngờ gì nữa, đối với Đại sứ, đây là nhiệm vụ chính trị quan trọng hàng đầu và vượt trên tất cả mọi nhiệm vụ khác, nhưng chẳng nói cũng rõ mức độ khó khăn của công việc này.

8 giờ sáng ngày 20, Đại sứ Trương triệu tập cuộc họp mở rộng Đảng ủy Sứ quán nghiên cứu cách thực hiện chỉ thị của trong nước, nhưng chẳng ai đề ra được kế sách hay nào. Mọi người đều rõ, trong suốt những năm 80, Việt Nam luôn luôn coi Trung Quốc là “kẻ địch trực tiếp nhất, nguy hiểm nhất”, các phương tiện truyền thông như báo chí, đài phát thanh truyền hình đều phát đi những nội dung chống Trung Quốc; trong các buổi chiêu đãi và mọi nghi thức ngoại giao, bất cứ quan chức Việt Nam nào cũng không dám nói chuyện với quan chức ngoại giao Trung Quốc. Trong tình hình như vậy, chưa nói việc chẳng có cách nào tìm gặp được người tin cậy ở bên Nguyễn Văn Linh mà ngay cả chuyện ai là người tin cậy ở bên Tổng Bí thư, cũng không ai biết.

Trong tình hình tìm không ra manh mối nào, mọi người không hẹn mà cùng nhớ tới một chuyện. Đó là ngày 6 tháng 6, tức sau hôm Nguyễn Văn Linh gặp Đại sứ Trương, Đại tướng Lê Đức Anh, Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam có gặp riêng và mời cơm Đại sứ Trương. Ngoài việc giải thích thêm tinh thần câu chuyện Nguyễn Văn Linh nói hôm mồng 5 ra, Lê Đức Anh còn nói không ít những lời hữu nghị với Trung Quốc. Thế là Đại sứ Trương quyết định thử dùng kênh thông qua Bộ Quốc phòng và Lê Đức Anh xem sao; ông chỉ thị Tùy viên quân sự Sứ quán là Thượng tá Triệu Nhuệ lập tức hành động.

Quả nhiên Đại tướng Lê Đức Anh rất vui lòng gặp Đại sứ Trương. Tám giờ sáng ngày 21, Đại sứ Trương đi một chiếc xe con không cắm quốc kỳ đến Bộ Quốc phòng Việt Nam. Lê Đức Anh thân mật bắt tay, ôm vai Đại sứ Trương và nói Đại sứ muốn gặp ông lúc nào ông đều hoan nghênh cả. Đại sứ Trương đi thẳng ngay vào vấn đề, tóm tắt kể lại một lượt việc hôm trước Hoàng Nhật Tân chuyển tới Đại sứ những lời của Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh, ngỏ ý bản thân Đại sứ rất muốn trực diện nghe ý kiến của Tổng Bí thư, hy vọng Lê Đức Anh liên hệ giúp. Lê tỏ ý sẽ lập tức làm ngay việc này.

Chiều hôm ấy Cục trưởng Cục Đối ngoại Bộ Quốc phòng Việt Nam Vũ Xuân Vinh khẩn cấp hẹn gặp Tùy viên quân sự Sứ quán Trung Quốc Triệu Nhuệ và báo cho biết: Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh sẽ hội kiến Đại sứ Trương vào 7 giờ 30 tối ngày 22 tại Nhà khách Bộ Quốc phòng, hai bên đều không mang theo phiên dịch viên, kiến nghị Đại sứ Trương đi xe khác, không cắm quốc kỳ. Vũ còn nói việc này chỉ có ông và Trưởng phòng Vũ Tần của Cục Đối ngoại Bộ Quốc phòng Việt Nam biết, những người khác đều không biết. Sau khi về Sứ quán, Tùy viên Triệu lập tức báo cáo Đại sứ Trương.

Có những sự việc không hẹn mà gặp nhau. Vợ chồng Đại sứ Trương vốn dĩ đã ấn định 6 giờ 30 tối ngày 22 mời cơm vợ chồng Đại sứ Malaysia, trước đó đã gửi thiếp mời. Để không thất lễ mà lại có thể bảo đảm đúng giờ đi gặp Nguyễn Văn Linh, Đại sứ quyết định giả vờ ốm, để tôi và phu nhân Đại sứ tiếp khách dùng cơm. Tối hôm ấy vợ chồng Đại sứ Malaysia đúng giờ đến Đại Sứ quán. Sau khi vào phòng khách, họ thấy Đại sứ Trương vẻ thiểu não đang ngồi trên ghế được người phiên dịch và nhân viên tiếp tân dìu đứng dậy, mệt nhọc nói : “Xin chào Đại sứ và phu nhân. Rất xin lỗi các ngài là cái bệnh Meniere[2] của tôi lại tái phát, làm cho tôi bị nhức đầu buồn nôn, vì thế tôi chỉ có thể tiếp các ngài được một lúc thôi ạ. Ông Lý, Tham tán Chính trị của Đại Sứ quán và phu nhân của tôi sẽ tiếp ngài Đại sứ và phu nhân dùng cơm.” Nghe nói vậy, Đại sứ Malaysia rất cảm động, ông nói : “Ngài Đại sứ đang đau ốm mà vẫn ra đón khách, chúng tôi thật không phải với ngài. Xin mời Đại sứ về nghỉ ngơi, chúc ngài sớm bình phục.” Nói đoạn, ông thân chinh dìu Đại sứ Trương đứng dậy, hai người bắt tay tạm biệt. Vừa ra khỏi phòng khách, Đại sứ Trương rảo bước đi tới chiếc xe đang chờ sẵn trong sân. Chiếc Toyota màu đen phóng ngay tới Bộ Quốc phòng Việt Nam.

Nguyễn Văn Linh bí mật gặp Đại sứ Trương

Khi gặp Đại sứ Trương, trước tiên Nguyễn Văn Linh khẳng định ông đã nhờ Hoàng Nhật Tân là con trai Hoàng Văn Hoan chuyển lời nhắn tới Đại sứ Trương, nội dung cũng chính xác không có gì sai cả. Nguyễn Văn Linh nói bản thân ông trước nay đều cho rằng Việt Nam nên giữ quan hệ tốt với Trung Quốc. Năm 1976, tại Đại hội IV ĐCSVN, vì không đồng ý với một số biện pháp làm xấu mối quan hệ Việt Nam – Trung Quốc của chính quyền hồi ấy mà ông bị lên án là “hữu khuynh”. Năm 1982 tại Đại hội V ĐCSVN lại vì ông chủ trương trong giai đoạn hiện nay Việt Nam nên cho phép đồng thời tồn tại nhiều thành phần kinh tế và không đồng ý với chính sách chống Trung Quốc mà bị chèn ép ra khỏi Bộ Chính trị. Hồi ấy ông rất khó hiểu tại sao lại áp dụng thái độ như vậy với Trung Quốc. Nếu Bác Hồ còn thì nhất định sẽ không xuất hiện những chuyện kỳ quặc như thế. Nguyễn Văn Linh còn nói, chính sách của Việt Nam đối với Hoa kiều và người Hoa cũng sai lầm. Hoa kiều và người Hoa có đóng góp quý giá cho cách mạng Việt Nam, sau khi chiến thắng, Việt Nam lại kỳ thị họ, xua đuổi họ, thật là không có tình có lý.

Nguyễn Văn Linh nói, năm 1986, sau khi nhận nhiệm vụ Tổng Bí thư ĐCSVN ông quyết tâm vượt qua mọi sức cản, từng bước uốn nắn các sai lầm trước đây, khôi phục mối quan hệ hữu nghị với Trung Quốc. Trước hết là thuyết phục Trung ương ĐCSVN kiến nghị Quốc hội xóa bỏ các nội dung có liên quan chống Trung Quốc viết trong Hiến pháp. Tiếp đó lại làm các công việc trên nhiều mặt, cuối cùng ra được quyết định rút quân khỏi Campuchia. Nguyễn Văn Linh nói, trong tình hình quốc tế hiện nay, đối với Việt Nam, việc xây dựng, phát triển tình đoàn kết hữu nghị và quan hệ hợp tác với Trung Quốc, trung tâm XHCN kiên cường này, rõ ràng là một nhiệm vụ càng quan trọng và bức thiết. Bởi vậy, ông có một nguyện vọng lớn nhất là thực hiện được việc bình thường hóa mối quan hệ Việt Nam – Trung Quốc vào trước Đại hội VII ĐCSVN năm 1991. Đây sẽ là một việc lớn làm phấn chấn lòng người đối với toàn đảng và toàn dân Việt Nam.

Về vấn đề Campuchia, Nguyễn Văn Linh nói ông hiểu rõ tính chất quan trọng và bức thiết của việc giải quyết vấn đề này. Lẽ ra hai bên Việt Nam và Trung Quốc thông qua con đường ngoại giao để bàn bạc giải quyết vấn đề này là tốt nhất và suôn sẻ nhất. Nhưng do Nguyễn Cơ Thạch và Bộ Ngoại giao do ông ta nắm có ý đồ gây rối, hiện nay con đường này rất khó đi. Vì vậy ông nghĩ bản thân ông phải đi Bắc Kinh trực tiếp hội đàm với Tổng Bí thư Giang Trạch Dân, Thủ tướng Lý Bằng, cùng bàn bạc phương án giải quyết tốt nhất. Nguyễn Văn Linh nói, trên vấn đề Campuchia, Nguyễn Cơ Thạch có quan điểm không nhất trí với phần lớn các Ủy viên Bộ Chính trị, ông ta luôn luôn làm sai lệch công việc. Nguyễn Văn Linh còn nói, những cuộc gặp cá nhân như cuộc gặp Đại sứ Trương hôm nay không nên quá nhiều. Nếu Tổng Bí thư Giang Trạch Dân, Thủ tướng Lý Bằng mời ông và Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng đi Trung Quốc thì đề nghị Đại sứ Trương trực tiếp đề xuất với Bộ Ngoại giao Việt Nam ý định đồng thời gặp Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, và Chủ tịch Nhà nước Võ Chí Công, trực diện chuyển ý kiến của người lãnh đạo Trung Quốc, làm như vậy sẽ ổn thỏa hơn.

Đại sứ Trương cảm ơn Nguyễn Văn Linh đã tiếp và tỏ ý sẽ lập tức báo cáo trong nước biết nội dung cuộc nói chuyện của ông.

Gặp gỡ bí mật Thành Đô 

Chiều 28 tháng 8 năm 1990, Sứ quán nhận được chỉ thị của trong nước, đề nghị Đại sứ Trương chuyển lời tới Nguyễn Văn Linh: Tổng Bí thư Giang Trạch Dân và Thủ tướng Lý Bằng hoan nghênh Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh và Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Đỗ Mười tiến hành thăm nội bộ Trung Quốc từ ngày 3 đến ngày 4 tháng 9, cũng hoan nghênh Cố vấn Trung ương ĐCSVN Phạm Văn Đồng đồng thời cùng đi. Hiện nay thời cơ giải quyết chính trị vấn đề Campuchia đã chín muồi, hai phía Trung Quốc – Việt Nam cần cùng nhau cố gắng xúc tiến giải quyết thật nhanh vấn đề này và sớm thực hiện bình thường hóa quan hệ Trung – Việt. Do Á Vận Hội sắp sửa tiến hành tại Bắc Kinh, vì để tiện giữ bí mật, địa điểm hội đàm sẽ thu xếp tại Thành Đô, Tứ Xuyên.

Lãnh đạo hai nước tại Thành Đô

Đại sứ Trương Đức Duy lập tức họp hội nghị mở rộng Đảng ủy Sứ quán nghiên cứu tìm cách nhanh chóng nhất chuyển thông tin quan trọng của trong nước tới Nguyễn Văn Linh. Nhờ đã có kinh nghiệm lần trước nên lần này mọi người ít nhiều đã có chút vững tâm, quyết định vẫn cứ để Tùy viên quân sự Triệu Nhuệ liên hệ với Bộ Quốc phòng Việt Nam. Thế là 8 giờ sáng ngày 29, một lần nữa Đại sứ Trương gặp Lê Đức Anh, đề nghị ông giúp đỡ thu xếp để Đại sứ Trương trực tiếp báo cáo Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh biết thông tin quan trọng đến từ Bắc Kinh.

Một tiếng đồng hồ sau, Trưởng phòng Vũ Tần thuộc Cục Đối ngoại Bộ Quốc phòng Việt Nam hẹn gặp Tùy viên quân sự Triệu Nhuệ, chuyển đạt lời nhắn miệng của Lê Đức Anh nói Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh ấn định 4 giờ chiều hôm ấy sẽ cùng Chủ tịch Đỗ Mười tiếp Đại sứ Trương. Để thể hiện cuộc hội kiến này được liên hệ qua kênh chính thức, Tổng Bí thư kiến nghị Đại sứ quán Trung Quốc chính thức nêu yêu cầu với Ban Đối ngoại Trung ương ĐCSVN, nói rằng Đại sứ Trương có việc khẩn cấp hy vọng được hội kiến Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh và các đồng chí lãnh đạo Việt Nam khác trong cùng ngày. Căn cứ theo sự gợi ý của Nguyễn Văn Linh, 1 giờ chiều hôm đó Đại sứ Trương đến gặp Phó Trưởng ban Đối ngoại Trung ương ĐCSVN Trịnh Ngọc Thái nêu ra yêu cầu nói trên.

Qua sự bố trí của Ban Đối ngoại Trung ương ĐCSVN, 4 giờ chiều Nguyễn Văn Linh và Đỗ Mười hội kiến Đại sứ Trương tại Phòng khách Trung ương ĐCSVN. Đại sứ Trương chuyển tới Nguyễn và Đỗ ý kiến của Tổng Bí thư Giang Trạch Dân và Thủ tướng Lý Bằng mời hai đồng chí thăm Trung Quốc nội bộ. Nguyễn và Đỗ đều rất vui mừng nhận lời mời, đồng ý với thời gian và địa điểm cuộc gặp do phía Trung Quốc đề xuất và nói sẽ lập tức báo cáo Bộ Chính trị Trung ương ĐCSVN, nhanh chóng xác định danh sách nhân viên đi theo và bắt tay làm công tác chuẩn bị. Nguyễn Văn Linh còn nói, nếu tình hình sức khỏe cho phép thì đồng chí Phạm Văn Đồng cũng sẽ nhất định nhận lời mời cùng đi. Sau khi về Sứ quán, Đại sứ Trương lập tức báo cáo trong nước biết tình hình cuộc gặp chiều nay.

Ngày 30, trong nước thông báo cho Sứ quán biết thu xếp lịch trình đại thể của lần gặp gỡ này, đó là: sáng ngày 3 tháng 9, chuyên cơ Việt Nam rời Hà Nội, 1 giờ trưa đến Thành Đô, buổi chiều lãnh đạo hai bên hội đàm, buổi tối phía Trung Quốc mở tiệc chiêu đãi. Sáng ngày 4 tháng 9 tiếp tục hội đàm, buổi chiều chuyên cơ Việt Nam rời Thành Đô về nước. Sau khi thỉnh thị và được trong nước đồng ý, Đại sứ Trương sẽ cùng đáp chuyến chuyên cơ Việt Nam đi Thành Đô và tham gia hội đàm.

Sáng ngày 3, tôi đi xe của Đại sứ Trương đến sân bay quốc tế Nội Bài Hà Nội, vừa để tiễn Đại sứ Trương vừa cũng là để tiễn đoàn Nguyễn Văn Linh. Phía Việt Nam tất cả có 15 người đi chuyến này, ngoài Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và Phạm Văn Đồng ra, các nhân viên chủ yếu cùng đi còn có Chánh Văn phòng Trung ương ĐCSVN Hồng Hà (Ủy viên Trung ương Đảng), Trưởng Ban Đối ngoại Trung ương ĐCSVN Hoàng Bích Sơn (Uỷ viên Trung ương Đảng), Thứ trưởng thứ nhất Bộ Ngoại giao Đinh Nho Liêm (Uỷ viên Trung ương Đảng), còn lại là các nhân viên công tác. Khi xe của Đại sứ Trương tới gần sân bay thì thấy một xe con kiểu bình thường màu đen chạy sau xe chúng tôi, ngoảnh lại nhìn, vì xe không treo màn cửa nên có thể thấy rõ người ngồi bên trong là Nguyễn Văn Linh, bên cạnh người lái xe có một cán bộ bảo vệ. Có thể thấy Nguyễn Văn Linh vẫn giữ tác phong giản dị như thế của Hồ Chí Minh. Xe chúng tôi lập tức chạy chậm lại nhường đường cho xe Nguyễn Văn Linh. Tại sân bay không làm bất kỳ nghi lễ tiễn đưa nào, đoàn Nguyễn Văn Linh và Đại sứ Trương lên máy bay xong, chuyên cơ liền cất cánh.

Sau khi từ Thành Đô trở về, Đại sứ Trương cho chúng tôi biết cuộc gặp lãnh đạo hai nước chủ yếu thảo luận cách giải quyết chính trị vấn đề Campuchia và khôi phục quan hệ bình thường Trung Quốc – Việt Nam. Về vấn đề Campuchia, hai bên chú trọng bàn về thành viên Ủy ban Tối cao cơ quan quyền lực lâm thời Campuchia [SNC], tức phương án phân phối quyền lực sau khi Việt Nam rút quân. Phía Trung Quốc đề xuất Ủy ban này gồm 13 thành viên, ngoài Sihanouk làm Chủ tịch ra, chính quyền Phnompenh cử 6 đại biểu, phía lực lượng chống đối gồm ba phái Campuchia Dân chủ (tức Khmer Đỏ), Ranaridh và Son Sann mỗi phái 2 đại biểu, tổng cộng 6 đại biểu. Nguyễn Văn Linh tỏ ý có thể tiếp thu phương án này của phía Trung Quốc; Đỗ Mười cho rằng bản thân Sihanouk cũng thuộc lực lượng chống đối, như vậy tỷ lệ hai bên là 6 so với 7, phía lực lượng chống đối nhiều hơn 1 ghế, dự đoán phía chính quyền Phnom Penh khó tiếp thu phương án này; Phạm Văn Đồng thì nói phương án của phía Trung Quốc đã không công bằng lại cũng không hợp lý. Cuối cùng phía Việt Nam đồng ý dựa vào phương án của phía Trung Quốc để làm công tác thuyết phục phía Phnom Penh.

Về mối quan hệ Trung Quốc – Việt Nam, hai bên đều có thái độ nhìn về phía trước, không rà lại các món nợ cũ. Lãnh đạo hai nước đều đồng ý dựa theo tinh thần “Kết thúc quá khứ, mở ra tương lai” viết một chương mới trong mối quan hệ Trung – Việt. Khi kết thúc cuộc gặp, lãnh đạo hai nước đã ký kết “Biên bản Hội đàm”. Tổng Bí thư Giang Trạch Dân còn ý vị sâu xa trích dẫn hai câu thơ của Giang Vĩnh, nhà thơ đời Thanh: “Độ tận kiếp ba huynh đệ tại, tương kiến nhất tiếu mẫn ân cừu [tạm dịch : Qua kiếp nạn, anh em còn đó. Gặp nhau cười, hết sạch ơn thù]”. Tối hôm ấy Nguyễn Văn Linh xúc động viết bốn câu thơ: “Huynh đệ chi giao số đại truyền, oán hận khoảnh khắc hóa vân yên, tái tương phùng thời tiếu nhan khai, thiên tải tình nghị hựu trùng kiến.[3]

Để bảo đảm cuộc gặp thành công, Tỉnh ủy Tứ Xuyên và Văn phòng Đối ngoại đã làm rất nhiều công việc tổ chức và chuẩn bị. Nghe nói họ đã phải đưa đi nơi khác tất cả các khách trọ ở nhà khách Kim Ngưu, để dành nơi này đón các vị khách Việt Nam ở trong hai ngày hội đàm. Đồng thời hai bên Trung Quốc – Việt Nam thương lượng giữ bí mật về cuộc hội đàm này, không phát bất cứ tin tức nào ra bên ngoài.

16 chữ vàng của mối quan hệ Trung Quốc –Việt Nam

Một năm sau cuộc gặp Thành Đô, tháng 11 năm 1991, tân Tổng Bí thư ĐCSVN Đỗ Mười và tân Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Võ Văn Kiệt thăm Trung Quốc. Lãnh đạo hai nước ra Thông cáo chung, tuyên bố thực hiện bình thường hóa quan hệ Trung Quốc – Việt Nam.

Tháng 2-1999 lãnh đạo Trung Quốc – Việt Nam ra “Tuyên bố chung” xác định bộ khung phát triển mối quan hệ hai nước trong thế kỷ mới, nói tóm tắt là 16 chữ “Ổn định lâu dài, hướng tới tương lai, láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện”. Các quan chức và học giả Việt Nam nói đây là “16 chữ vàng”.

Tháng 7 và tháng 11 năm 2005, lãnh đạo cấp cao hai nước Trung Quốc – Việt Nam đi thăm lẫn nhau, làm phong phú hơn nữa nội hàm của “16 chữ”, không ngừng nâng cao mối quan hệ láng giềng hữu hảo và hợp tác toàn diện lên mức độ mới, khiến cho hai quốc gia và nhân dân hai nước mãi mãi làm láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt, đánh dấu mối quan hệ ngoại giao hữu hảo Trung Quốc – Việt Nam được đẩy lên một chặng đường mới.

Nguồn: Tạp chí Trung Quốc 《党史纵横》(Đảng sử tung hoành)[4] bản điện tử ngày 26-8-2014. Một bản của bài viết có đăng trên mạng China.com.

—————

[1] Tác giả bài viết này có lẽ là Lý Gia Trung, từng 4 lần làm việc ở Đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam, lần cuối cùng làm Đại sứ. Lý học tiếng Pháp tại Trung Quốc, tiếng Việt tại ĐH Tổng hợp Hà Nội, là tác giả sách Hồ Chí Minh, một cuộc đời huyền thoại xuất bản năm 2011 ở Trung Quốc (ND).

[2] Bệnh Meniere là một rối loạn ở tai trong, gây ra chóng mặt và ù tai (ND).

[3] Chúng tôi đoán ông Nguyễn Văn Linh viết 4 câu này bằng tiếng Việt, đây chỉ là lời dịch của phía Trung Quốc “兄弟之交数代传,怨恨顷刻化云烟,再相逢时笑颜开,千载情谊又重建”. Dịch ngược lại tất nhiên không đúng với nguyên văn tiếng Việt. Tạm dịch ý: Tình anh em truyền bao đời, trong khoảnh khắc mọi oán hận tan thành mây khói, khi gặp nhau nở nụ cười, xây đắp lại tình hữu nghị muôn đời (ND).

[4] Tạp chí “Đảng sử tung hoành” ra đời năm 1988, do Phòng Nghiên cứu lịch sử đảng của Tỉnh ủy Liêu Ninh, Ban Tổ chức Tỉnh ủy Liêu Ninh, Cục Lão cán bộ Tỉnh ủy Liêu Ninh phụ trách; tạp chí ra hàng tháng, có tính chất tổng hợp và thông tục, được phát hành công khai cho bạn đọc trong và ngoài Trung Quốc. (ND)

 1965

 1  2  2181

This entry was posted in Bình luận, Lịch sử, Trung Quốc, Việt Nam and tagged . Bookmark the permalink.

– See more at: http://nghiencuuquocte.net/2014/11/07/noi-tinh-cuoc-gap-lanh-dao-trung-viet-tai-thanh-do/#sthash.NB9QXOFW.dpuf

 

Thế giới 24h: Căng thẳng biên giới Ấn – Trung

24 Th9

 

 Binh sĩ Trung Quốc và Ấn Độ đối đầu ở biên giới; Mỹ và các đối tác bắt đầu không kích các mục tiêu thuộc IS ở Syria… là các tin nóng 24h qua.

Nổi bật

Theo Reuters, hàng trăm binh sĩ Ấn Độ và Trung Quốc đã vào vị trí trên một cao nguyên Himalaya, khiến một tham mưu trưởng hàng đầu của Ấn Độ phải hoãn chuyến công du nước ngoài để ở lại giám sát tình hình. Sự việc diễn ra trong bối cảnh hai nước đang cố gắng thắt chặt quan hệ.

Trung Quốc, Ấn Độ, biên giới, tranh chấp, chủ quyền, đối đầu, thế giới 24h

Giới quân đội ở New Delhi và Kashmir hôm 23/9 cho biết, binh lính Trung Quốc đã lập một khu trại ở sâu trong lãnh thổ mà Ấn Độ tuyên bố chủ quyền 3km, tại vùng Chumar của cao nguyên Ladakh cách đây hơn một tuần.

Các binh lính Ấn Độ cũng thiết lập trại của mình ở gần đó và được lệnh không rút lui, các quan chức trên cho hay.

Khi được hỏi về cuộc đối đầu ở biên giới, Bộ Quốc phòng Trung Quốc cho hay, hai phía có cách hiểu khác nhau về đường biên giới. “Cho tới giờ, đường biên giới giữa hai nước vẫn chưa được phân định”, Bộ Quốc phòng Trung Quốc cho biết trong một thông báo, và tuyên bố quân đội Trung Quốc tôn trọng các hiệp ước mà nước này với Ấn Độ đã ký kết.

“Nếu có các vấn đề bùng phát ở khu vực biên giới, hai bên có thể đi tới một giải pháp thích hợp thông qua đối thoại và bàn bạc”.

Ấn Độ đã triển khai khoảng 1.500 quân tới khu vực Chumar còn Trung Quốc đưa tới khu vực này 800 lính, một quan chức Ấn Độ cho hay. Hai phía hiện chưa hẳn trong tình trạng đối đầu trực diện và vẫn tách rời nhau.

Tham mưu trưởng lục quân Ấn Độ – Tướng Dalbir Singh đã hủy chuyến công du 3 ngày tới nước láng giềng Bhutan hôm 22/9 để giám sát tình hình biên giới, một quan chức chính phủ ở New Delhi cho hay. Tư lệnh quân đội hai nước theo kế hoạch sẽ nhóm họp trong ngày hôm nay tại khu vực biên giới. Đây sẽ là cuộc gặp thứ tư giữa hai bên để giải quyết bất đồng.

Tin vắn

– Ít nhất 22 người thiệt mạng do lũ lụt và lở đất, vốn xảy ra khi mưa lớn tấn công khu vực đông bắc hẻo lánh của Ấn Độ, giới chức nước này cho biết hôm 23/9. Đây là thảm kịch lũ lụt thứ hai tấn công tiểu lục địa này trong tháng 9. 

– Lính Israel hôm 23/9 đã bắn chết 2 người Palestine bị cho là đã giết hại 3 thanh niên Israel tại khu vực bị chiếm đóng Bờ Tây hồi tháng 7, quân đội Israel cho biết. Vụ 3 thanh niên bị bắn chết đã leo thang thành cuộc chiến kéo dài 7 tuần ở Gaza. 

– Tổng thống Afghanistan sắp mãn nhiệm Hamid Karzai hôm 23/9 đã đổ lỗi cho Mỹ về cuộc chiến kéo dài ở nước này.

– Mỹ và các nước đồng minh Ả rập hôm 23/9, lần đầu tiên đánh bom Syria, tiêu diệt hàng chục chiến binh Nhà nước Hồi giáo (IS) và các thành viên của nhóm quân liên quan tới Al Qaeda – theo đuổi một chiến dịch chống các chiến binh tại trung tâm Trung Đông.

– Một máy bay không người lái, tương tự chiếc Mỹ đã dùng để lần theo và tiến hành vụ tấn công nghi phạm al-Qaeda tại Yemen hôm 23/9, đã đâm xuống khu vực phía nam nước này, các nhân chứng và một quan chức địa phương cho hay.

– 8 năm sau khi nội chiến Nepal chấm dứt, hàng trăm nạn nhân bị hiếp dâm thời chiến vẫn sống trong lo sợ do không tới được với công lý, tổ chức Giám sát nhân quyền hôm 23/9 cho hay.

– Nga sẽ tiếp sức cho Hạm đội Biển Đen bằng cách bổ sung hơn 80 tàu chiến mới vào 2020 và hoàn thành việc xây dựng một căn cứ hải quân thứ hai cho hạm đội này ở thành phố  Novorossiysk vào 2016, chỉ huy hạm đội cho biết hôm 23/9.

– Syria hôm 23/9 cho hay, Washington đã thông báo cho chính phủ của Tổng thống Bashar Assad về các cuộc không kích chống IS sắp diễn ra của Mỹ. Theo đó, chính phủ Syria được báo vài giờ trước khi liên quân do Mỹ lãnh đạo tấn công căn cứ của IS ở Syria.

– Triều Tiên hôm 23/9 đã có phản ứng khá giận dữ sau khi các nhà hoạt động Hàn Quốc phát động chiến dịch phát tờ rơi chống Bình Nhưỡng ở biên giới, gọi các nhà hoạt động Hàn Quốc là bọn cặn bã.

Tin ảnh

Trung Quốc, Ấn Độ, biên giới, tranh chấp, chủ quyền, đối đầu, thế giới 24h
 Tàu tuần dương USS Philippine Sea (CG 58) hôm 23/9 phóng một tên lửa hành trình Tomahawk tại Vịnh Ảrập trong chiến dịch không kích các mục tiêu của nhóm Nhà nước Hồi giáo (IS) tại Syria. (Ảnh do hải quân Mỹ cung cấp/Reuters)

Phát ngôn

Tôi có thể xác nhận rằng Mỹ và các nước đối tác đang tiến hành các hoạt động quân sự chống quân khủng bố (IS) tại Syria bằng các chiến đấu cơ, máy bay ném bom và tên lửa tấn công Tomahawk“, Chuẩn đô đốc John Kirby, Thư ký báo chí Lầu Năm Góc, hôm 23/9 cho biết.

Sự kiện

Ngày 24/9/1915: Bulgaria huy động quân đội tới biên giới với Serbia.

Ngày 24/9/1956: Hệ thống cáp điện thoại xuyên Đại Tây Dương đầu tiên bắt đầu hoạt động.

Hoài Linh

 
Trung Quốc, Ấn Độ, biên giới, tranh chấp, chủ quyền, đối đầu, thế giới 24h
 
 
 

 

Đánh giá: 
 
 
 
 

 

Trung – Mỹ chịu đựng lẫn nhau – Vnn

7 Th12

 Áp đặt của Bắc Kinh về một vùng phòng không mới chỉ là một phần trong cuộc vật lộn xung quanh tương lai lớn hơn khu vực Đông Bắc Á.

Cho tới thời điểm hiện tại, các tranh cãi thảo luận về Vùng Xác định Phòng không (ADIZ) mà Trung Quốc đưa ra ở Hoa Đông – với những quy định mới yêu cầu máy bay nước ngoài nhận diện với nhà chức trách Trung Quốc khi bay qua đây – chủ yếu tập trung vào động cơ của Bắc Kinh: Trung Quốc cố đạt được gì khi thiết lập ADIZ? Và nếu nó lập tức gây ra phản đối từ phía Mỹ hay Nhật Bản thì đây có phải là quyết định sai lầm?

Đây là những câu hỏi quan trọng, nhưng cần phải mở rộng và xem xét kỹ càng hơn về những nguyên nhân cơ bản gây ra căng thẳng tại Đông Bắc Á. Khi đó, vấn đề trở nên phức tạp hơn. Liệu sự gây hấn của Trung Quốc có phải bắt nguồn từ một vị chủ tịch mới cố gắng thiết lập vị thế hợp pháp cho mình? Hay là cách tận dụng tâm lý chống Nhật trong nước? Hoặc xung đột phản ánh lịch sử trước Thế chiến II tiếp tục định hình quan hệ Đông Á hiện tại? Hay đơn thuần là một cuộc chiến tranh giành tài nguyên giàu năng lượng nằm sâu dưới vùng nước tranh chấp?

Đáng tiếc, đáp án cho mỗi câu hỏi là “Đúng”. Và nó khiến cho xung đột hiện tại ở Đông Bắc Á trở nên khó giải quyết.

Tranh chấp lãnh thổ giữa Trung Quốc và Nhật Bản liên quan tới quần đảo Senkaku/Điếu Ngư không phải là điều khác thường trong một khu vực đông đúc, nơi rất nhiều lợi ích chồng lấn và cạnh tranh. Kể từ khi thành lập Cộng hòa Nhân dân năm 1949, Trung Quốc đã giải quyết nhiều bất đồng ranh giới với các láng giềng, xong vẫn còn nhiều điểm nóng tồn tại như: tranh chấp với Ấn Độ (về khu vực Arunachal Pradesh); với một số nước Đông Nam Á (ở Biển Đông). Nhật cũng có tranh chấp với Hàn Quốc về đảo Takeshima (Hàn Quốc gọi là Dokdo).

 

Trung Quốc, Hoa Đông, Nhật Bản, Mỹ, tranh chấp
Ảnh: Phó tổng thống Mỹ Joe Biden và Thủ tướng Nhật Shinzo Abe. Ảnh: Reuters

Bất đồng xung quanh quần đảo Senkaku/Điếu Ngư bắt đầu từ năm 1971 khi Mỹ bàn giao cho Nhật kiểm soát nhưng Trung Quốc cũng đưa ra tuyên bố chủ quyền. Tuy vậy, mọi thứ chỉ bắt đầu nóng lên trong thập niên này, khi xung đột leo thang vượt ra ngoài vấn đề khu vực và thu hút sự chú ý của cộng đồng quốc tế. Tại sao tranh chấp một quần đảo nhỏ hẹp, không có người ở lại trở thành vấn đề lớn?

Vì nhiên liệu hóa thạch

Cả Trung Quốc và Nhật đều cần nhiên liệu hóa thạch. Và Senkaku/Điếu Ngư có thể có. Nó gồm một chuỗi các đảo và vỉa đá ngầm ở Hoa Đông. Kể từ khi Nhật tuyên bố phát hiện ra quần đảo vào những năm 1880 cho tới nay chưa từng có người ở. Vào cuối những năm 1960, một cuộc khảo sát địa chất đã xác định rằng, vùng nước xunh quanh quần đảo dường như chứa khá nhiều trầm tích dầu khí tự nhiên. Và mặc dù tiềm năng năng lượng này chưa từng được công nhận, thì Bắc Kinh và Tokyo đều có động lực mạnh mẽ để khẳng định chủ quyền.

Không một quốc gia nào trên thế giới nhập khẩu nhiên liệu hóa thạch nhiều hơn Trung Quốc và Nhật Bản. Với đảng cầm quyền Trung Quốc, sự tồn tại hợp pháp và vị thế phụ thuộc nhiều vào đảm bảo tốc độ tăng trưởng kinh tế nhanh chóng, nhập khẩu dầu và khí tự nhiên là điều tối quan trọng để thúc đẩy cơ sở hạ tầng và mở rộng quyền sở hữu xe hơi tự nhân. Thêm nhiều nguồn tài nguyên nội địa sẽ cho phép họ giảm bớt trông chờ vào các nhà xuất khẩu dầu bất ổn như Iran, Sudan, và Venezuela.

Nhật Bản lại đối mặt với tính toán hoàn toàn khác biệt. Trong ít thập niên qua, nước này đã “tránh xa” được nhập khẩu dầu và khí tự nhiên. Nhưng thảm họa nguyên tử Fukushima 2011 là nguyên nhân khiến chính phủ Nhật phải đóng cửa toàn bộ 50 lò phản ứng và dựa vào nguồn nhiên liệu hóa thạch để bù đắp lại. 

Nhưng chính sách bên miệng hố chiến tranh hiện tại xung quanh ADIZ dường như là sự phản ứng thái quá khi một vấn đề thương mại có thể thương thảo. Theo Shihoko Goto, chuyên gia Nhật tại Trung tâm Wilson thì: “Với cả Nhật và Trung Quốc, vấn đề vượt xa câu chuyện ai tiếp cận được vùng biển khơi, dầu khí và các tài nguyên khác. Đó là câu chuyện về lịch sử”.

Sức hút chủ nghĩa dân tộc

Kể từ khi kết thúc Thế chiến II, các quốc gia Đông Bắc Á đã trải qua một tiến trình hêện đại hóa có lẽ là nhanh nhất, ấn tượng nhất trong lịch sử thế giới. Tuy nhiên, di sản chính trị từ chiến tranh và những năm trước đó – tiếp tục định hình mối quan hệ hiện tại giữa Trung Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc.

Bắc Kinh, Seoul, và nhiều nước châu Á khác cảm thấy rằng, Tokyo đã không “chuộc đủ lỗi lầm” cho những hành xử trong suốt nửa đầu thế kỷ 20, khi Nhật Bản thống trị châu lục thông qua “Khối thịnh vượng chung Đại Đông Á”. Tuy nhiên, những người bảo thủ Nhật lại lập luận rặng rằng, Tokyo xin lỗi đã đủ, và phải xem xét lại các điều khoản “chống phòng thủ” trong hiến pháp của mình.

Trong khi đó, ba thập niên tăng trưởng kinh tế nhanh và ổn định của Trung Quốc đã giúp họ nâng cao sự tự tin trong việc khẳng định vị trí thống trị lịch sử khu vực – điều đã mai một ở hai thế kỷ vì sự suy yếu, phân chia và xâm chiếm của nước ngoài. Và khi quân đội của Trung Quốc lớn mạnh, hiện đại hóa thì chính phủ trở nên quả quyết hơn trong thực thi chủ quyền lãnh thổ. Tại Biển Đông, Trung Quốc đưa ra yêu sách chủ quyền bao trùm phần lớn diện tích vùng biển thông qua cái gọi là “đường chín đoạn” kể cả các ranh giới lượn sát bờ biển nước khác trong khu vực.

Những diễn biến trong cuộc khủng hoảng Senkaku/Điếu Ngư là một ví dụ hữu ích. Năm ngoái, Shintaro Ishihara, thống đốc cánh hữu Tokyo tuyên bố tại Qũy Heritage rằng, ông mong muốn sẽ mua ba trong số năm đảo thuộc quần đảo này từ tay chủ sở hữu tư nhân. Chính phủ Nhật lập tức đã tiến hành mua các đảo với hy vọng sẽ tháo gỡ một cuộc khủng hoảng tiềm năng với Trung Quốc, giữ các đảo khỏi tầm kiểm soát của Ishihara. Nhưng kế hoạch đã bất thành. Theo chuyên gia Goto: “Người Trung Quốc rất thất vọng vì thực tế các đảo chuyển từ chủ sở hữu này sang chủ sở hữu khác khi họ cảm thấy họ có chủ quyền rất hợp pháp với quần đảo này”.

Chính phủ của cả Trung Quốc và Nhật đều bị cuốn vào chiều hướng chủ nghĩa dân tộc. Ông Tập Cận Bình, người đảm nhận vai trò chủ tịch Trung Quốc cuối năm ngoái, đã thông qua khẩu hiệu “Giấc mơ Trung Quốc” và tỏ rõ thái độ phản đối Nhật, từ chối gặp gỡ chính phủ Nhật. Trong khi đó, ở Nhật Bản, cuộc bầu cử mà phần thắng thuộc về thủ tướng bảo thủ Shinzo Abe đã phản ánh phần nào nỗ lo ngại của người Nhật với sức mạnh Trung Quốc. Kết quả là, chính phủ cả Nhật và Trung không hề có ý thỏa hiệp với nhau.

Dính líu Mỹ

Chuyến thăm mới đây của phó Tổng thống Mỹ Joseph Biden tới châu Á – ban đầu là để trấn an thế giới rằng “trục xoay châu Á” của Mỹ thực sự có ý nghĩa – đột nhiên trở thành một phép thử về khả năng của Washington trong việc quản lý cuộc tranh chấp giữa nền kinh tế lớn thứ hai và thứ ba thế giới.

Mỹ bị ràng buộc, vì hiệp ước phòng thủ chung với Nhật. Và phó tổng thống Mỹ đã mất công khẳng định rằng, không hề có bất đồng giữa Washington và Tokyo về vấn đề ADIZ. Nhưng theo thông tin của Nhật báo phố Wall, chính phủ Nhật dường như thất vọng vì Mỹ không thể quyết định nên theo các quy định mới của Trung Quốc hay phủ nhận nó. Nghĩa là về bản chất, Tokyo và Washington có động cơ khác nhau.

Về ngắn hạn, chiến lược của Mỹ khá rõ ràng: Giảm nhiệt căng thẳng giữa Trung Quốc và Nhật. Nếu có thể, thương thảo đi tới kết thúc tranh chấp Senkaku/Điếu Ngư. Nhưng về dài hạn, cuộc khủng hoảng lại có thể chỉ là khúc dạo đầu cho vấn đề chi phối chính sách đối ngoại Mỹ trong những thập niên tới: Thức thức ngày càng lớn của Trung Quốc với ưu thế Mỹ ở Tây Thái Bình Dương. Học giả Stephen F. Walt viết trên Tạp chí Đối ngoại (Mỹ) rằng:

“Nếu Mỹ có thể duy trì nguyên trạng tại châu Á, góp phần ngăn chặn Trung Quốc thống trị khu vực, thì sau đó, Bắc Kinh phải tập trung nhiều hơn vào những vấn đề địa phương. Năng lực định hình chính trị của họ ở những phần khác của thế giới sẽ bị hạn chế. Ngược lại, nếu Trung Quốc rốt cuộc có thể đẩy Mỹ khỏi châu Á, họ sẽ nắm giữ vị trí bá chủ trong khu vực tương tự như Mỹ từng nắm giữ lâu dài trước đây. Vấn đề liệu Bắc Kinh có thể chịu đựng sự hiện của Mỹ ở châu Á trong bao lâu là rất quan trọng”.

Sau tất cả, điều này mới thực sự là câu chuyện lớn ẩn sau cuộc khủng hoảng Senkaku/Điếu Ngư. Trung Quốc không khẳng định tuyên bố chủ quyền vì chủ nghĩa dân tộc, vì lịch sử hay những lý do liên quan tới năng lượng, mặc dù chúng rất quan trọng. Lý do thực sự là, khi Trung Quốc có một quân đội hùng mạnh hơn, thì các khả năng và lợi ích của họ sẽ cần phải thay đổi. Các quốc gia như Mỹ hay Nhật cũng sẽ phải thích nghi. Không phải là sự kiện rời rạc, có thể giải quyết thông qua đàm phán và ngoại giao, xu thế hiện tại cho thấy, cuộc khủng hoảng Trung – Nhật quanh quần đảo Senkaku/Điếu Ngư sẽ chỉ là bước khởi đầu cho một con đường xung đột lớn hơn.

Minh Tâm (Theo Theatlantic)

 

Căng thẳng Trung-Nhật tăng cao vì vấn đề máy bay không người lái – VOA

1 Th11

Căng thẳng Trung-Nhật tăng cao vì vấn đề máy bay không người lái

 
Một máy bay không xác định bay gần quần đảo tranh chấp Senkaku/Điếu Ngư. Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe mới đây đã chấp thuận một kế hoạch bắn rơi bất kỳ máy bay không người lái nào của nước ngoài không tuân lệnh rời khỏi không phận của Nhật.

Một máy bay không xác định bay gần quần đảo tranh chấp Senkaku/Điếu Ngư. Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe mới đây đã chấp thuận một kế hoạch bắn rơi bất kỳ máy bay không người lái nào của nước ngoài không tuân lệnh rời khỏi không phận của Nhật.

 
CỠ CHỮ +
Daniel Shchearf

31.10.2013

SEOUL —

Dãy đảo tranh chấp giữa Nhật Bản và Trung Quốc
 

  • Người Nhật gọi Senkaku, người Trung Quốc gọi Điếu Ngư.
  • Gồm 8 đảo không người ở.
  • Nằm trong khu vực có nhiều dầu khí và thủy sản phong phú.
  • Diện tích đất tổng cộng của 8 đảo là 6 kilomet vuông.

Mới đây, vụ tranh chấp lâu năm giữa Trung Quốc và Nhật Bản về chủ quyền một nhóm đảo nhỏ đã lại thu hút sự chú ý của dư luận quốc tế trong lúc hai nước tiến hành những cuộc diễn tập quân sự qui mô lớn. Các nhà phân tích cảnh báo rằng những vụ tập trận này, cùng với sự kiện Trung Quốc gia tăng việc sử dụng máy bay không người lái trong khu vực, đang làm tăng mối rủi ro xảy ra một vụ đối đầu ngoài ý muốn. Từ trung tâm tin tức Đông Bắc Á của đài VOA ở Seoul, thông tín viên Daniel Schearf gởi về bài tường thuật sau đây.

Ngày mai, Nhật Bản sẽ bắt đầu một cuộc tập trận bắn đạn thật kéo dài một tuần lễ với sự tham gia của 34.000 binh sĩ, khu trục hạm, phản lực cơ chiến đấu và tàu đổ bộ.

Cuộc thao dượt, bao gồm những hoạt động nhằm bảo vệ những hòn đảo hẻo lánh trước những vụ tấn công, được thực hiện trong lúc Tokyo và Bắc Kinh “thử lửa” với nhau trong một cuộc chiến tranh ngôn từ về quần đảo mà Nhật Bản gọi là Senkaku và Trung Quốc gọi là Điếu Ngư.

Truyền thông Nhật Bản cho biết Thủ tướng Shinzo Abe mới đây đã chấp thuận một kế hoạch để bắn rơi bất kỳ máy bay không người lái nào của nước ngoài không tuân lệnh rời khỏi không phận của Nhật.

Hãng thông tấn Kyodo cho biết ông Abe đã quyết định áp dụng một chính sách cứng rắn để đáp lại việc Trung Quốc hồi tháng 9 đưa một chiếc máy bay không người lái đến hoạt động trong khu vực gần những hòn đảo đang nằm dưới sự kiểm soát của Nhật.

Tuy chính phủ Nhật chưa xác nhận tin này, nhưng trong nhiều tháng qua Tokyo đã xem xét tới biện pháp này để bảo vệ hải phận của họ.

Phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Trung Quốc Cảnh Nhạn Sinh nói rằng nếu máy bay của họ bị tấn công thì việc đó sẽ được xem là một hành vi chiến tranh và Trung Quốc sẽ đáp trả một cách đích đáng.

Ông Rory Medcalf là người đứng đầu chương trình an ninh quốc tế của Viện Lowey ở Sydney. Ông nói rằng việc Trung Quốc sử dụng máy bay không người lái trong khu vực có tranh chấp và thề hứa bảo vệ các máy bay này đã làm cho tình hình trở nên nguy hiểm hơn.

Một chiếc máy bay của Cục Hải dương Nhà nước Trung Quốc bay ngang một trong những hòn đảo đang trong vòng tranh chấp.Một chiếc máy bay của Cục Hải dương Nhà nước Trung Quốc bay ngang một trong những hòn đảo đang trong vòng tranh chấp.
x
Một chiếc máy bay của Cục Hải dương Nhà nước Trung Quốc bay ngang một trong những hòn đảo đang trong vòng tranh chấp.

Một chiếc máy bay của Cục Hải dương Nhà nước Trung Quốc bay ngang một trong những hòn đảo đang trong vòng tranh chấp.

“Có thể nói Trung Quốc đã đặt Nhật Bản vào một vị thế khó xử. Nếu Nhật để cho các máy bay không người lái này tự do hoạt động, hoặc để cho chúng bay ngang qua không phận có tranh chấp, thì Trung Quốc sẽ tiến thêm một bước trong việc thiết lập sự hiện diện ở đó. Nhưng nếu Nhật Bản đánh trả thì điều đó sẽ làm căng thẳng gia tăng tới mức có thể làm bùng ra xung đột.”

Trung Quốc đã tích cực phát triển máy bay không người lái trong nhiều năm qua và hồi năm ngoái họ đã trình làng loại máy bay không người lái có vũ trang trông giống các kiểu máy bay không người lái của Mỹ.

Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã hạ thấp cường độ của những lời lẽ của họ về chiến tranh qua việc tố cáo Nhật Bản cố tình thổi phồng sự nghiêm trọng của tình hình để biện minh cho kế hoạch tăng cường sức mạnh quân sự.
 
Các lân bang của Nhật từng là nạn nhân của hành vi xâm lăng của nước này trong thời thế chiến thứ hai đang cảm thấy lo ngại trước các kế hoạch của Tokyo nhắm gia tăng các hoạt động quân sự được hiến pháp chủ hoà cho phép thực hiện.

Nhưng Trung Quốc là nước có những hành động hung hăng trong việc sử dụng sức mạnh trong khu vực và đang tìm cách trắc nghiệm sự phòng vệ của Nhật cho các hòn dảo có tranh chấp.

Tuần nào, và đôi khi ngày nào, Bắc Kinh cũng phái tàu tuần và chiến đấu cơ tới gần các hòn đảo này, làm cho Nhật Bản phải gấp rút ra lệnh cho máy bay cất cánh để ứng phó.

Hồi đầu tuần này, Thủ tướng Abe tuyên bố nước ông nhất định không chấp nhận việc Trung Quốc dùng sức mạnh để thay đổi hiện trạng. Bắc Kinh đã đáp lại bằng cách nói rằng các chính khách Nhật là những người “kiêu ngạo” và “tự dối mình” trong vụ tranh chấp.

Ông Jeff Kingston, Giám đốc Chương trình Nghiên cứu Á châu của Đại học Temple ở Nhật Bản, cảnh báo như sau về mối nguy hiểm hiện nay.

“Vấn đề thật sự không nằm ở cuộc chiến tranh ngôn từ, mà đó là vấn đề các máy bay được lệnh cất cánh khẩn cấp và những hạm đội hoạt động trong khu vực có tranh chấp. Vấn đề này có thể đưa tới một sự tính toán sai lầm với những hậu quả hết sức nghiêm trọng.”

Các thành viên của phong trào dân tộc 'Ganbare Nippon' xuống đường biểu tình chống Trung Quốc tại Tokyo, ngày 11/9/2013.Các thành viên của phong trào dân tộc ‘Ganbare Nippon’ xuống đường biểu tình chống Trung Quốc tại Tokyo, ngày 11/9/2013.
x
Các thành viên của phong trào dân tộc 'Ganbare Nippon' xuống đường biểu tình chống Trung Quốc tại Tokyo, ngày 11/9/2013.

Các thành viên của phong trào dân tộc ‘Ganbare Nippon’ xuống đường biểu tình chống Trung Quốc tại Tokyo, ngày 11/9/2013.

Hãng tin Tân Hoa của nhà nước Trung Quốc hồi gần đây cho biết các tàu ngầm hạt nhân của Trung Quốc đã được sử dụng cho các hoạt động tuần tiễu thường lệ. Và trước đây trong năm nay các khu trục hạm của Trung Quốc đã đi qua eo biển giữa Nhật và Nga lần đầu tiên, làm cho giới hữu trách Tokyo cảm thấy lo ngại.

Những cuộc thao dượt của Nhật Bản bắt đầu diễn ra ngày mai trong lúc Trung Quốc chuẩn bị chấm dứt cuộc thao dượt của họ. Hồi đầu tháng này hải quân Trung Quốc đã bắt đầu thực hiện những cuộc diễn tập kéo dài nhiều tuần ở Tây Thái bình dương với sự tham gia lần đầu tiên của cả 3 hạm đội Bắc Hải, Đông Hải và Nam Hải. Tân Hoa Xã cho biết những cuộc thao dượt này có mục đích cải thiện khả năng tác chiến ở biển khơi.

Giáo sư Medcalf của Viện Lowey nói rằng sựï trùng hợp về thời gian của các cuộc thao dượt giúp cho hai nước giảm bớt một ít căng thẳng và ngăn ngừa những hoạt động gây nhiều rủi ro hơn. Nhưng ông cho rằng sự thù địch Nhật-Trung có phần chắc sẽ không giảm đi trong tương lai gần.

“Căng thẳng đang trở thành một tình trạng bình thường mới giữa Trung Quốc và Nhật Bản. Và điều tốt nhất mà chúng ta có thể hy vọng là họ sẽ tìm ra những phương cách không chính thức để xử lý vấn đề, những phương cách phi chính thức để hải quân và các lực lượng biển của họ có thể thật sự báo hiệu cho nhau hoặc né tránh tình trạng chạm trán nhau trên biển. Tôi đoán là trong vòng 10 hoặc 20 năm nữa họ sẽ giải quyết được vấn đề này và có thể sẽ có được một nhận thức chung nào đó về mặt chính trị. Tôi nghĩ rằng thời kỳ nguy hiểm sẽ nằm trong vài năm tới đây, trước khi họ có được sự thông cảm ở những mức độ mới.”

Giáo sư Medcalf đề nghị Trung Quốc và Nhật Bản thiết lập đường giây nóng giữa các lực lượng quân sự để ngăn không cho những vụ đối đầu ngoài ý muốn biến thành một cuộc xung đột lớn hơn. Ông nói rằng nếu được như vậy thì đó là một diễn tiến rất tích cực.

 
 
%d bloggers like this: