Tag Archives: UV BCH HỘI

TIN CHẤN ĐỘNG: NHÀ VĂN Y BAN NÓI RÕ SỰ NGẬM MÁU PHUN NGƯỜI CỦA MỘT PHÓ CHỦ TỊCH, MỘT UV BCH HỘI NHÀ VĂN VN VÀ “THƯ NGỎ GỬI NHỮNG CON NGƯỜI TỬ TẾ” – VC+

29 Th1

TIN CHẤN ĐỘNG: NHÀ VĂN Y BAN NÓI RÕ SỰ NGẬM MÁU PHUN NGƯỜI CỦA MỘT PHÓ CHỦ TỊCH, MỘT UV BCH HỘI NHÀ VĂN VN VÀ “THƯ NGỎ GỬI NHỮNG CON NGƯỜI TỬ TẾ”

 
Nay tôi xin nói rõ quan điểm của tôi về cái sự Ngậm máu phun người của hai ông trong BCH Hội Nhà văn VN khóa 8 Lê Quang Trang (Phó chủ tịch Hội) và Vũ Hồng (UV BCH) như sau:

1. Nếu Trò chơi hủy diệt cảm xúc đạo Ý tưởng cuốn tiểu thuyết Cưỡng cơn gió bấc như hai ông đưa lên trang web: Sông Cửu Long (http://www.vannghesongcuulong.org.vn/) và Nhà văn TP Hồ Chí Minh (http://nhavantphcm.com.vn/) thì điều đó đã chứng minh rằng các ông đã không chịu đọc sách. Chính các ông là thành viên ban chung khảo. Chính các ông đã bỏ phiếu cho Trò chơi hủy diệt cảm xúc để nó được bằng khen kia mà. Các ông hãy phải trả lời trước công luận về điều này.2. Trong thư ngỏ trước tôi đã đưa ra những lời cáo buộc, Hội Nhà văn VN đã ra thông báo bác bỏ, rằng đã làm đúng. Trong xã hội dân sự của chúng ta Hội Nhà văn VN hoàn toàn có quyền kiện tôi ra tòa vì nếu sự cáo buộc không đúng sự thật. Cũng như tôi, tôi sẽ kiện hai ông Lê Quang Trang và ông Vũ Hồng ra tòa nếu hai ông này cáo buộc tôi đã đạo văn.
 
Nhà văn Y Ban
 
 

(Văn chương +) Tôi là Y Ban, Hội viên Hội Nhà văn VN từ năm 1996. Trước khi đến với văn chương tôi là Giảng viên trường Cao đẳng Y Tế Nam Định và Trường ĐH Y Thái Bình. Khi tôi bỏ trường ĐH Y để đến với văn chương Bố tôi rất buồn. Bố bảo với tôi: Bố cho con ăn học một nghề tử tế, nay con từ bỏ để đến với cái nghề Mõ này. Năm đời nhà bố không có ai theo văn chương. May bố tôi,  một bác sỹ, một cựu chiến binh đã tham gia và chứng kiến chảo lửa Quảng Trị từ 1972-1975 đã mất rồi, nếu không ông sẽ đau buồn đến thế nào?

Trong lá thư ngỏ trước tôi đã viết: Sau lại thấy may, vì trong quá khứ chẳng đã có đòn của đồng nghiệp mà chết cả đời người lẫn đời văn đó sao. Hiện tại tôi đang phải hứng chịu cái đòn như vậy. Nhưng tôi sẽ rũ bùn đứng dậy chói lòa vì Sự Tử Tế vẫn còn hiện diện xung quanh chúng ta. Và Sự Tử Tế đó đang bao bọc lấy tôi để không một sự Ngậm máu phun người nào làm tổn hại đến tôi. Tôi xin cúi đầu Tri Ân Sự Tử Tế.
Nay tôi xin nói rõ quan điểm của tôi về cái sự Ngậm máu phun người của hai ông trong BCH Hội Nhà văn VN khóa 8 Lê Quang Trang (Phó chủ tịch Hội) và Vũ Hồng (UV BCH) như sau:
1. Nếu Trò chơi hủy diệt cảm xúc đạo Ý tưởng cuốn tiểu thuyết Cưỡng cơn gió bấc như hai ông đưa lên trang web: Sông Cửu Long (http://www.vannghesongcuulong.org.vn/) và Nhà văn TP Hồ Chí Minh (http://nhavantphcm.com.vn/) thì điều đó đã chứng minh rằng các ông đã không chịu đọc sách. Chính các ông là thành viên ban chung khảo. Chính các ông đã bỏ phiếu cho Trò chơi hủy diệt cảm xúc để nó được bằng khen kia mà. Các ông hãy phải trả lời trước công luận về điều này.
2. Trong thư ngỏ trước tôi đã đưa ra những lời cáo buộc, Hội Nhà văn VN đã ra thông báo bác bỏ, rằng đã làm đúng. Trong xã hội dân sự của chúng ta Hội Nhà văn VN hoàn toàn có quyền kiện tôi ra tòa vì nếu sự cáo buộc không đúng sự thật. Cũng như tôi, tôi sẽ kiện hai ông Lê Quang Trang và ông Vũ Hồng ra tòa nếu hai ông này cáo buộc tôi đã đạo văn.
3. Tôi có lời kêu gọi Sự Tử Tế ở quanh tôi. Xin các người hãy hành động. Hãy đọc Trò chơi hủy diệt cảm xúc. Hãy chỉ ra nó có đạo văn hay không? Những tác phẩm của tôi đã ra mắt bạn đọc, có thể hay có thể không hay nhưng tuyệt đối nó là những sáng tạo của tôi.
Tôi không bao giờ mượn ý tưởng của người khác. Với trò bẩn ngậm máu phun người của hai ông Lê Quang Trang và Vũ Hồng và của một số người khác nữa, bịa ra những tin nhắn nặc danh rồi nhắn cho nhau, họ không chỉ vấy máu bẩn lên tôi mà còn vấy bẩn lên cả nền văn học đương đại.
Họ đánh đồng vào một cái gọi là rọ chung gọi là ăn cắp. Trong khi không bao giờ tôi là người ăn cắp. Vì cái sự bôi bẩn này tôi sẽ chiến đấu đến cùng.
Trong một truyện ngắn có tên là Danh Dự tôi đã viết: Mất danh dự là mất tất cả.
Hà Nội, ngày 27/1/2013
“Với 15 cái mũi vô cùng thính nhạy của các vị Ủy viên chấp hành, cộng với mấy chục vị trong các hội đồng chuyên môn cùng hè nhau ngửi văn cuốn sách trên của bà Y Ban, chắc chắn sẽ ngửi thấy sự đạo văn cho coi.
 
Nhà PBVH Trần Mạnh Hảo

Trần Mạnh Hảo tôi có cái mũi hơi bị điếc mùi, sáng sớm nay cũng tìm được cuốn: “Trò chơi hủy diệt cảm xúc” của Y Ban đem về nhà ngửi tít cò bợ mà chưa thấy mùi đạo văn đạo thơ gì sất. Chỉ thấy văn của Y Ban đọc khá hấp dẫn, ít ra là hấp dẫn bằng mấy lần thứ văn xuôi nước ốc được giải thưởng Hồ Chí Minh của bác Lê Văn Thảo, bác Hồ Phương… vừa đây.

Hi vọng hội ngửi nhà ta sẽ ngửi ra mùi đạo văn của Y Ban. Phen này thì Y Ban có thể chạy lên trời, một nữ nhi quần hồng hơi bị phổi bò đang bị Hội ngửi xông vào ngửi phì phò như bễ lò rèn, sớm muộn gì cũng tòi ra tội đạo văn thôi em ơi. Tôi có ý kiến là nếu tìm ra tội đạo văn của Y Ban, xin cứ làm gương khai trừ khỏi Hội cho bà này hết dám vuốt râu hùm.
Theo quan bác Vũ Hồng, hình như nghe trong gió nói cuốn sách của bà trời gầm đất lở này dám dỡn với Hội nhà văn, coi các văn tài lãnh đạo Hội cỡ giải Nobel Hoàng Quang Thuận chỉ bằng con dế đang có vấn đề đạo ý tưởng hay style (phong cách) của Daniel Glattauer gì gì đó…
Trời, hoang đường thay là tội đạo ý tưởng, đạo phong cách trong văn chương. Xin mách nhỏ với quan bác chấp hành chấp tỏi Vũ Hồng nhé, nếu trong gió nói như thế thì tất cả các văn hào từ ông Dox, ông Lep, ông Vic, ông Bal…đều mắc tội đạo văn cả…hà cứ gì chỉ một mình Y Ban?… Hay là trong gió, (vì ngửi văn xem có đạo hay không đạo phải ngửi qua gió) rằng Y Ban đạo lối viết văn bằng các lá thư trao qua đổi lại, mà là thư online. Nếu vậy, sẽ có hàng chục kiệt tác viết kiểu này chắc cũng đạo văn nốt?
Dù sao, chúng tôi cũng đánh giá cao công sức và tinh thần tìm diệt bọn đạo văn (cả đạo thơ nữa nhé) của ỦY VIÊN BAN CHẤP HÀNH Vũ Hồng …thể hiện rõ quyết tâm làm trong sạch văn đàn của ban lãnh đạo hội thật đáng hoan nghênh. Đợt đầu ra quân, xin hàng chục NHÀ NGỬI HỌC của hội gồm toàn những bậc nam nhi oai vệ đang bí mật bao vây một kẻ quần hồng yếu đuối viết văn, quyết tìm ra tội đạo văn, nhớ đừng để cho bà ta chạy thoát…”.
 
%d bloggers like this: