Lưu trữ | 3:15 Chiều

Nợ Xấu Ngân Hàng – Alan Phan

4 Th9

Nợ Xấu Ngân Hàng

Những ngày còn mài quần ở các lớp MBA, tôi thường nhìn những vị quản lý ngân hàng (banker) với  nhiều ngưỡng mộ và chút ganh tị. Ngoài việc phải có một học vị giỏi giang ở các trường danh tiếng, họ ăn mặc rất lịch sự, dự những tiệc tùng hoành tráng, ăn trên ngồi trước, được mọi người nể trọng, hàng xóm gia đình khen ngợi. Dù sao, họ đại diện cho “đồng tiền” và trong xã hội tư bản, đây là loại huân chương cao quý nhất. Ở các nước xã hội chủ nghĩa, có lẽ chỉ có các đồng chí mới có những vinh dự này.

Nhưng có lẽ vì ăn uống quá nhiều (kể cả những tâng bốc nhiều không khí), nên bụng các vị thường phình ra và khi máu chạy hết xuống bao tử, cái đầu bỗng thiếu máu và ngu ra một chút. Hiện tượng này cũng hay hiện diện ở các chàng trai sung sức. Hễ thấy một chân dài sexy, bốc lửa, là mặt nghệch ra, đấu óc không còn chút máu, và bị người đẹp xỏ mũi dắt đi như một con bò ngoan (kinh nghiệm cá nhân).

Tháng rồi, trong chuyến bay từ New York về Los Angeles, tôi ngồi cạnh một banker của một ngân hàng lớn thế giới. Anh ngà ngà say, ngồi kể liên miên những bí mật nửa hở nửa kín của ngân hàng anh đang làm. Chỉ tiếc là anh đang quản lý khối chi nhánh bên Trung Á, chứ nếu anh coi khu vực Asean thì tôi lại có nhiều điều để học (và cười).

Điều anh kể cũng không gì mới lạ. Trong cuộc thi đua đạt chỉ tiêu và thành tích (ảnh hưởng rất nhiều đến bonus cuối năm và tương lai sự nghiệp) các bankers thường bỏ qua mọi nguyên tắc về quản lý rủi ro và đôi khi tạo dựng hồ sơ cùng khách hàng để mọi người “vui vẻ”. Dù sao, đây cũng là tiền người khác (OPM) và khi nợ đáo hạn, ta đã cao bay nơi chốn nào, để lại đống phân cho thằng khác dọn dẹp.

Anh nói về một phi vụ mà JP Morgan Chase, RBS, HSBC, Credit Suisse mất 15 tỷ đô la tại Kazakhstan. Mọi chuyện khởi đầu với một ngân hàng địa phương phát hành trái phiếu với nhiều hồ sơ giả mạo. Vì chủ nhân là một người thân của Tổng Thống đương nhiệm, nên các vị bankers phải cố ém nhẹm dùm để còn “được phép” làm ăn tại xứ nhiều mỏ dầu và khoáng sản này.

Chuyện ngân hàng BTA ở Kazakhstan nghe cũng quen thuộc. Cách đây 6 năm, các nhà đầu tư ngoại quốc và ngân hàng thế giới ào ạt đổ tiền vào Kazakhstan sau khi Tổng Thống Nazarbayev mở cửa theo kinh tế thị trường và giá dầu lên đỉnh. Tăng trưởng GDP đạt mức 10% trung bình trong 10 năm liên tiếp (không biết họ tìm được ông tư vấn nào đã có kinh nghiệm làm cho Cục Thống Kê Trung Quốc hay Việt Nam?) Với một số tiền khá lớn đầu từ nước ngoài, BTA cho vay bừa bãi tứ xứ như một chân dài vừa săn trúng vài ba đại gia một lúc. Nợ xấu lên đến 6 tỷ đô la. Dĩ nhiên, ngân hàng nhà nước không thể để BTA phá sản nên mua lại 6 tỷ đô nợ xấu và bơm thêm 6 tỷ đô la nữa bằng trái phiếu bán cho các ngân hàng quốc tế. Sau cùng, chánh phủ cũng không in tiền kịp để trả nợ và Kazakhstan phải phá giá bản vị tenge 21% vào 2009.

Chuyện cười ra nước mắt là anh banker trên máy bay được phái đi Kazakhstan để thâu hồi các tài sản cầm cố cho món nợ hơn 600 triệu đô. Trong đó, có phi vụ BTA cho một cá nhân ở 1 tỉnh khá hẻo lánh vay 70 triệu đô la để làm một dự án nông nghiệp hoành tráng hiện đại (tôi đang xin kế hoạch kinh doanh này và sẽ nộp cho vài ngân hàng ở đây). Anh banker phải mất gần một ngày trời mới đến ngôi làng nhỏ và tìm ra người chủ vay. Ông này làm chủ một nông trại rộng chưa hơn một hectare và tài sản quý báu duy nhất là 32 con cừu và dê trong trại. Ông ta hoàn toàn ngạc nhiên khi biết mình nợ đến 70 triệu đô (tính ra một con cừu trị giá hơn 2 triệu) và không biết thằng chó chết nào đã xài dùm mình 70 triệu mà thậm chí không gởi biếu được một chai rượu?

Tôi chắc chắn một vài ông hay bà nông dân ở Đồng Tháp hay Bắc Kạn đang sở hữu vài chục triệu đô la mà họ không biết? Dư tiền để sở hữu một chiếc Rolls Royce và mời Mr. Đàm về hát cho đám cưới con mình.

Alan Phan

ĐƯỜNG THU ĐÀ LẠT – Nguyên Hải

4 Th9

Chiều Đà Lạt  –  HS. Lê Thừa Khiển

 

ĐƯỜNG THU ĐÀ LẠT

 

Phải xưa trăng thất tình mây !

Mà nay hóa đá xếp dày cao nguyên

Lang-Bian vẹn thề nguyền

Tuyền lâm-than thở nặng triền thông reo

 

Nhấp nhô điệp điệp núi đèo

Cúc quỳ trải lụa quậng theo chân người

Nắng vàng hong ánh chiều trôi

Ướp làn sương khói nương đồi xa xa

 

Đường thu Đà Lạt thảm hoa

Vi vu con gió hoan ca đất trời

Ủ lòng đất lạnh dành hơi

Sưởi tình du khách muôn nơi nhớ mình

Nguyên Hải

 

 

Ông già và con chó – trannhuong

4 Th9

 

Ông già và con chó

Trần Dũng (TQ) Vũ Phong Tạo dịch
 
 
Nhà văn Trần Dũng, bút danh Thu Thuỷ, là Hội viên Hội Nhà văn Trung Quốc, Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật quốc tế Trung Quốc.
Ông sinh tháng 2 năm 1963, tháng 8 năm 1985 tốt nghiệp Khoa Trung văn Trường Đại học Điện lực Hồ Bắc.
Từ năm 1998 đến nay, liên tục xuất bản 9 tập truyện mini “Tặng em một bó hoa cẩm chướng”, “Lá phong đỏ rồi”, “Dòng sông tình yêu”,    “Hàng quí”, “Ấm sứ tím”, “Truyền thuyết về 9 con chim”, “Niết bàn phượng hoàng”, “Bên bờ sông”, “Bãi sông Yên Chỉ”; 3 bộ bình luận văn học “Hoa hồng gai”, “Tiếng còi”, “Tay trống”;
Trên 20 tác phẩm “Ông già và con chó”, “Chim bói cá”, “Cây bút máy Parker thần bí”, v.v… được Giải thưởng toàn quốc.
Giới bình luận văn học Trung Quốc đánh giá tác phẩm của Trần Dũng có “phẩm vị và phong cách đại gia”.
Ngày 28 tháng 10 năm 2008, báo điện tử “Nhà văn truyện cực ngắn” (
www.xxszj.com) mở chuyên mục “Trần Dũng bình luận”.
Tác phẩm “Ông già và con chó” của Trần Dũng đã in trên tạp chí “Nguyệt san Truyện cực ngắn” số 6-2000, tạp chí “Sáng tác” số 4-2001, tạp chí “Truyện mini tinh tuyển” số 4-2001, được chọn in vào sách “Tổng quan truyện mini đương đại Trung Quốc”, được trao giải ba cuộc thi bình chọn truyện mini xuất sắc toàn Trung Quốc lần thứ nhất (năm 2002), đăng trên báo điện tử “Đọc truyện cực ngắn” (www.xiaoxiaoshuo.com), 11-3-2009).
                                                          ***
Chó của Vũ Tử mất rồi.
Hồn của Vũ Tử cũng mất rồi.
Đây không phải là một con chó thông thường, nó là con chó Tây mà Vũ Tử bỏ ra một vạn đồng (một nhân dân tệ tương đương 3 ngàn đồng Việt Nam-VPT) mua về.
Điều càng làm cho Vũ Tử cảm động là linh tính của con chó Tây.
Có một hôm, Vũ Tử dắt con chó Tây đi dạo phố. Lúc trở về, Vũ Tử đang muốn bước lên cầu gỗ, con chó Tây cứ sủa “oăng oẳng” liên tục, nó còn dùng miệng níu vào quần của Vũ Tử. Đúng lúc Vũ Tử nghi hoặc không hiểu vì sao, thì chỉ nghe thấy một tiếng động  lớn “rầm rầm”, chiếc cầu gỗ đã bị sập.
Nguy hiểm quá! Vũ Tử kinh ngạc đến mức mặt tái mét như chết, hồi lâu mới định thần trở lại.
Từ đó, Vũ Tử và con chó như hình với bóng không bao giờ rời xa nhau, trở thành bạn thân.
Tối qua, một người bạn từ xa đến thăm anh ta. Hai người mừng rỡ, uống rượu trắng đêm. Khi anh ta khật khưỡng trở về nhà, chỉ nhìn thấy người vợ xinh đáng yêu, không thấy con chó Tây đáng yêu đâu.
Vũ Tử không nói đến câu thứ hai, đã vội lên đài phát thanh, đài truyền hình, đăng quảng cáo tìm chó, nói rằng nếu có người tìm thấy con chó Tây, sẽ thưởng tiền một vạn đồng.
Vũ Tử vừa bước chân vào nhà, sau lưng đã đã có đám đông người bám theo, trong tay mỗi người đều dắt theo một con chó. Vũ Tử ngồi ngay ngoài cửa, quan sát từng con chó một, cho đến lúc nhìn thấy con chó cuối cùng, anh ta mới buồn rầu đứng dậy,    đóng cửa nhà.
Đêm hôm ấy, Vũ Tử nằm mơ trông thấy một ông già nhặt rác dắt một con chó đến. Vừa nhìn, đã thấy đùng là con chó mà mình mất! Vũ Tử sướng quá nhảy cẩng lên. Tỉnh dậy, Vũ Tử mới biết chỉ là một giấc mơ mà thôi.
Mấy ngày liền, ngày nào cũng có người dắt chó đến, trong đó không ít là chó Tây, có rất nhiều con chó Tây còn đẹp hơn con chó của anh ta, song Vũ Tử chỉ muốn tìm thấy con chó của mình. Ngày tháng cứ trôi qua không nhanh không chậm như thế.
Con chó của Vũ Tử vẫn vô âm tín.
Vũ Tử có phần nào thất vọng. Tinh thần sa sút, Vũ Tử buôn bán thu lỗ mấy vụ liền. Vũ Tử tức điên người, ngày ngày chửi bới mọi người.
Trước tình cảnh u ám ấy, vợ Vũ Tử khóc mếu đòi về nhà mẹ đẻ. Vợ Vũ Tử không nói không rằng lặng lẽ bỏ đi, chẳng khác nào lửa cháy lại đổ thêm dầu. Vũ Tử sắp phát điên mất.
May mà ông trời không cắt hết lối thoát của người. Đúng lúc Vũ Tử tuyệt vọng, con chó Tây bỗng như từ trên trời rơi xuống, trở về bên cạnh Vũ Tử. Vũ Tử xúc động ôm con chó Tây vào lòng sụt sùi khóc lóc.
Khóc xong, thấy bên cạnh chìa ra một bàn tay nhếch nhác bẩn thỉu.
“Làm gì vậy?”
“Một vạn đồng tiền thưởng đâu?”
“Mơ mộng đẹp quá đấy!”
“Mày…”
“Làm sao nào?”
“Tao đánh chết mày, cài đồ không giữ lời hứa!”
“Ông dám!”
Tay ông già giơ cao rốt cuộc lại không giáng xuống. Bởi vì chủ nhân của chó vẫn là con đẻ của mình.
Vũ Tử cũng nhận ra bố mình. Anh ta há hốc miệng không biết nói làm sao mới được. Ông già nhặt cây gậy đánh chó lên, lê một cái chân thọt, lê từng bước một, đi ra khỏi cổng.
VŨ PHONG TẠO giới thiệu và dịch
(Theo www.xiaoxiaoshuo.com, 11-3-2009)

Trăm Gian và tâm…gian! – VHNA

4 Th9

Trăm Gian và tâm…gian!

Kỳ Duyên

Tiếng Việt thật kỳ diệu. Đồng âm mà không đồng nghĩa. Ở nơi này, là câu chuyện về 1 ngôi chùa-  Trăm Gian. Ở nơi kia, là cái tâm…gian của con người. Cái “gian” chính đạo đang chịu kiếp nạn của con người. Còn cái “gian” tà đạo đang chịu kiếp nạn của …chính mình.

Thế là cuối cùng, vụ việc Chùa Trăm Gian, (thôn Tiên Lữ, xã Tiên Phương, huyện Chương Mỹ- Hà Nội), di tích văn hóa quốc gia, bỗng dưng được…phẫu thuật thẩm mỹ, theo kiểu “Đập cổ kính xưa, dựng chùa mới” (Lao động, 26/8), đã được Sở Văn hóa- Thông tin và Du lịch chính thức đưa ra những kết luận ban đầu, tại cuộc họp báo chiều 30/8. Sau biết bao ồn ào, kinh ngạc, phẫn nộ và bất bình của dư luận xã hội.

Văn hóa thấp gặp cái tầm…thấp?

Theo ông Giám đốc Phạm Quang Long, đã có sự xâm hại di tích, vi phạm nghiêm trọng Luật Di sản. Cụ thể 3 hạng mục bị xâm hại, trong đó 2 hạng mục quan trọng là gác Khánh, nhà Tổ, cùng với bậc cấp sân trước tiền đường.

Chùa Trăm Gian được lập từ đời Lý Cao Tông, năm 1185, công trình kiến trúc “độc nhất vô nhị”. Dường như các bậc tiền nhân, khi dựng nên ngôi chùa có kiến trúc độc đáo, muốn gửi thông điệp của quá khứ cho hiện tại về tài hoa lao động, trí tuệ trác tuyệt tạo nên vẻ đẹp văn hóa và kiến trúc một thời đại.

Đâu ngờ, thế hệ hậu bối, ở thời văn minh công nghiệp, với kỹ thuật- công nghệ, và vật liệu tân tiến, lại gửi “thông điệp”…phản văn hóa, phi văn hóa cho các bậc tiền nhân. Khi sơn lại tranh tượng quý bằng sơn công nghiệp Nippon; làm mới bệ tượng, bàn thờ bằng ximăng, gạch ốp lát công nghiệp xanh đỏ tím vàng; xây mới các dãy hành lang, đánh bóng cột kèo bằng vécni…

Thì đến tiền nhân cũng khóc, chả cứ người đời.

Đến nước này, một loạt các “bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ” bất đắc dĩ cho chùa, phải chịu dao kéo, lẫn búa rìu dư luận, và bị đình chỉ hoạt động… phi pháp. Cho dù họ có ý thức hẳn hoi, chứ không phải “vô thức” nhé- như lời bà Nguyễn Thị Thùy, Trưởng ban Văn hóa – Xã hội, HĐND TP Hà Nội từng nhận định một cách…vô ý thức!

Nhưng khi cuộc họp báo chính thức đầu tiên khép lại, cũng là lúc mở ra biết bao vấn đề còn rối như mớ bòng bong, về tư duy văn hóa, về trách nhiệm, thẩm quyền tu tạo, đặc biệt là cơ chế quản lý, bảo vệ di sản văn hóa, di sản vật thể quốc gia. Liệu vụ việc Chùa Trăm Gian có gợi mở cho các nhà quản lý văn hóa kế sách gì không?

Vì sao, Chùa Trăm Gian kêu cứu vì xuống cấp quá nhiều hạng mục, cách đây đã 2 năm, và cũng đã được đưa vào danh sách đỏ của thành phố cần duy tu, sửa chữa, bảo tồn từ năm 2010, vậy mà ngay cả khi chùa bị xâm hại, bị “cưỡng bức” làm mới, ông Giám đốc Sở VH- TT và DL vẫn cứ viện lẽ kinh phí (hơn 10 tỷ đồng) quá khó khăn. Do phải thực hiện Nghị quyết 11phát triển kinh tế, nên sở đành…chờ?.

Chả lẽ, Chùa Trăm Gian “đứng ngoài” Nghị quyết? Và văn hóa không phải là sự phát triển xã hội?

Hay chính những người làm văn hóa cũng quan liêu, thờ ơ, vô cảm với sự xuống cấp của văn hóa, chỉ quan tâm tới …kinh tế? Khiến nhà chùa phải phát công đức kêu gọi người dân?

Tiếc thay, nhiệt tình + dốt nát= phá hoại. Công thức nổi tiếng của 1 nhà chính trị thời cận đại vẫn còn nguyên giá trị trong thời hiện đại.

Chứng cớ, là ngay sau khi sự việc đau lòng xảy ra, trước phản ứng dữ dội của báo chí và dư luận xã hội, ông Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch UBNDTP đã ngay lập tức chỉ đạo cấp vốn cho dự án và phê bình lối tư duy xơ cứng. Thôi thì mất…chùa mới lo cứu chữa. Muộn còn hơn không!

Nhưng vì sao, một tài sản- di tích quốc gia nổi tiếng như vậy, lại được phân cấp quản lý cho huyện? Để rồi huyện lại tiếp tục phân cấp triệt để cho xã, cấp quản lý hoàn toàn…mù tịt về cách bảo tồn, di tích và không có thẩm quyền?

 Sự nhận thức nông cạn của cấp xã về bảo tồn di sản văn hóa quốc gia, đã dẫn đến lối nghĩ tùy tiện, hồn nhiên và ngây thơ, dẫn đến sự tàn phá di sản, vi phạm luật pháp.

Cứ nghe cụ Tuệ, người phụ trách “dự án trùng tu” chùa này ở địa phương, đủ biết: Di tích còn tốt, gỗ lạt còn tốt, nhiều cái không cần thay, cứ để vậy thì còn lâu mới hỏng, nhưng có điều kiện thì chúng tôi tổ chức dỡ ra, thay mới toàn bộ cho nó bền…. Không lấy lại một cái cấu kiện cũ nào cả. Thay tất (?). Hệt một lão nông hể hả sửa căn nhà của mình, cho nó “bằng anh, bằng em”!

Vì sao, mà ông Nguyễn Xuân Thành, Chánh Thanh tra Bộ VH- TT và DL, trả lời báo Đất Việt, lại phát ngôn một cách thản nhiên, và dửng dưng, nếu không nói là thật…nông cạn: Làm lại thôi chứ có gì đâu! Chánh Thanh tra 1 Bộ quản lý văn hóa, mà tư duy văn hóa chẳng kém 1 nông dân suốt đời luẩn quẩn sau đuôi trâu!

Đến mức GS Trần Lâm Biền phải ví von bi hài: Di tích như người già bị ốm. Nếu bố tôi bị ốm, tôi đem đến cho bác sĩ chữa nhưng bác sĩ lại giết béng bố tôi đi, đưa cho tôi ông già khác bảo là bố tôi thì có chấp nhận được không? Di tích bị xây mới thì không còn là nó nữa!

Tầm của xã như vậy, lại gặp… cái tâm, cái tầm của Sở, của Bộ như vậy, trách chi Chùa Trăm Gian chả “nham nhở” như hiện nay?

Mà Chùa Trăm Gian đâu phải là “nạn nhân” đầu tiên của cái tầm, cái tâm văn hóa kiểu ấy?

Xã hội ta từng đau đớn, một nàng Vọng Phu hóa…bê tông, một Thành Nhà Mạc hóa…lò gạch. Và ngay cả Ô Quan Chưởng, tuy được bảo tồn nghiêm cẩn hơn, nhưng xung quanh, môi trường bị ô nhiễm vì khai mù, hôi hám, rác rưởi bẩn thỉu đến hổ thẹn và xót xa.

Một Ô Quan Chưởng danh tiếng trong 5 cửa ô của Hà Nội còn sót lại (Ô Cầu Giấy, Ô Cầu Dền, Ô Chợ Dừa, Ô Đông Mác và Ô Quan Chưởng) mà bị đối xử thô lậu, phũ phàng. Cơ quan chức năng đã vậy, dân cũng lại vậy, văn hóa có còn là …văn hóa?

Những di tích văn hóa mang trong lòng nó lớp lớp trầm tích của thời gian, của lịch sử, của cổ tích và quá khứ, làm rung động cả nhân gian bao thời đại. Nó là tinh hoa, là tài hoa, trí tuệ của các bậc tiền nhân. Nay bỗng trở nên vô hồn, chắp vá nham nhở.

Chùa “vô hồn” hay thực ra con người đã vô hồn, vô tình, vô cảm với chính văn hóa! Tòa án lương tâm của nhiều vị, dường như đã đóng… im ỉm từ lâu rồi?

Được biết, Chùa Trăm Gian sẽ được bảo tồn “lại”, theo kế hoạch của thành phố. Nhưng liệu “hồn vía” của chùa, sau kiếp nạn vừa rồi có quay trở về được nữa không?

Tâm gian giữa… biển Mê?

Kinh tế thị trường mở ra, diện mạo xã hội có nhiều cơ may đổi mới, tăng tiến. Nhưng cùng đó những rủi ro, họa hại cũng khôn lường. Đó là tham nhũng và các nhóm lợi ích liên kết chặt chẽ, chi phối và kìm hãm sự phát triển của quốc gia

Năm Nhâm Thìn chưa kết thúc, nhưng nhân thế đang tiếp tục chứng kiến số phận của không ít các doanh nhân, đại gia bị năm Rồng “cuốn” vào vòng lao lý.

Mới nhất là vụ bầu Kiên- 1 đại gia lừng lẫy đến mức được “tôn vinh” lên hàng Bố già, bị cơ quan chức năng bắt vào chiều 20/8. Bầu Kiên là 1 “hiện tượng”, 1 số phận, mà rồi đây chắc chắn, lịch sử bóng đá và lịch sử tài chính ngân hàng sẽ còn phải nhắc đến với tất cả tài năng cùng thủ đoạn, quyền lực ngầm thâu tóm, lũng đoạn của ông ta.

Trước đó, Phạm Thanh Bình, nguyên Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Vinashin) bị 20 năm tù giam vì tội cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế, gây hậu quả nghiêm trọng, kéo theo cả 1 dây các cộng sự thân tín dưới quyền bóc lịch theo.

Hiện tượng con tàu nát Vinashin và “thuyền trưởng” Phạm Thanh Bình chắc chắn sẽ được “tiễn đưa” vào giáo án của Luật Kinh tế, vào lịch sử kinh tế VN, về 1 mô hình doanh nghiệp chủ đạo, trong 1 cơ chế quản lý doanh nghiệp Nhà nước còn quá nhiều sơ hở, khiếm khuyết.

Rồi 1 Dương Chí Dũng, nguyên Chủ tịch HĐ thành viên Tổng Công ty Hàng hải VN (Vinalines), bị khởi tố đã trốn chạy, chui lủi nơi nào, giờ không ai rõ. Đến mức Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, kiêm Trưởng Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng Trung ương đã quyết liệt chỉ đạo: “Phải bắt bằng được Dương Chí Dũng”.

Mới đây, Phạm Văn Thụ, Chủ tịch kiêm TGĐ Công ty Thép Thái Sơn cũng bị bắt về hành vi “lừa đảo, chiếm đoạt tài sản” liên quan đến các khoản vay ngân hàng. Con trai ông Thụ là Phạm Hải Thanh, nguyên TGĐ công ty Thép Thái Sơn, cũng bị khởi tố cùng tội danh. Rút cục, 2 cha con ông giờ đây… chung 1 cảnh lao tù.

Điều oái oăm, năm 2011, công ty Thép Thái Sơn từng lọt vào top 500 doanh nghiệp tư nhân lớn nhất VN. Đến khi bị bắt, 2 cha con ông cùng là… con nợ khủng, với con số 1300 tỷ đồng. Vòng nguyệt quế và thân lao tù trong thời kim tiền này, đắng thay, mong manh quá, chỉ cách nhau 1 chữ ký …

Rồi Phan Minh Anh Ngọc – Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần Chứng khoán Cao Su (RUBSE), nguyên Tổng GĐ Công ty Tài chính TNHH Một thành viên Cao Su Việt Nam (RFC), bị bắt tạm giam vì “cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” khi còn là Tổng GĐ RFC.

Rồi Hoàng Xuân Quyến, nguyên Tổng GĐ Chứng khoán Liên Việt, Phan Huy Chí, Chủ tịch Chứng khoán SME, cũng bị bắt tạm giam, liên quan đến những hành vi sai phạm về tài chính, v.v và v.v…

Có 1 cuốn sách, hồi nhỏ, người viết bài từng đọc, và rất ấn tượng: “Bút ký người dự thẩm”. Đó là tác phẩm của một người dự thẩm chuyên dự các phiên tòa xét xử các vụ án kinh tế, giai đoạn tân kinh tế của nước Nga Xô viết (cũ). Thế nhưng, giá mà những tội phạm kinh tế thời đó còn sống, hoặc sống dậy, chắc chắn họ cũng phải vái lậy các đại gia VN giai đoạn này.

Kinh tế thị trường nước ta đi sau kinh tế thị trường nhiều quốc gia văn minh. Có thể quan sát, và dự báo được quy luật thực tiễn, để ngăn ngừa và tránh được những “vết xe đổ”.

Nhưng vì sao các doanh nhân, các đại gia nói trên lại chỉ bị phát hiện, bị truy tố và bắt giam khi đã gây ra những hậu quả cực kỳ nghiêm trọng, để lại di họa cho cả xã hội, tước đoạt và lãng phí hàng nghìn tỷ đồng tiền thuế mồ hôi công sức của nhân dân không thương tiếc?

Họ phạm tội, sẽ phải trả giá. Nhưng cơ chế quản lý kinh tế- xã hội, với hệ thống và vai trò giám sát, kiểm tra, thanh tra theo chức năng, liệu có…vô can? Con số 275 bị can về các tội danh tham nhũng bị khởi tố, 451 bị can bị Viện Kiểm Sát truy tố và 251 bị cáo bị tòa án xét xử về tội tham nhũng, liệu mới chỉ là “phép nổi” của tảng băng?

Vỏ quýt dầy, móng tay nhọn. Tiếc thay, móng tay nhọn– ở đây là cơ chế quản lý kinh tế- xã hội, là Luật Phòng chống tham nhũng lại chưa thật…nhọn. Thế nên, rút cục xã hội vẫn phải tiếp tục đóng “học phí giá cao” cho kinh tế thị trường ở VN.

Nhà Phật có câu: Hồi đầu thị ngạn, tức quay đầu lại là bờ giác (ngộ). Nói như một phật tử: Biển Mê và bờ Giác chỉ cách nhau có 1 cái quay đầu.

Thế nhưng, các đại gia ngày nay, mắt vẫn sáng, tai vẫn tinh, mũi vẫn thính, sức khỏe vẫn dồi dào, nhưng …biển Mê rộng dài quá, nên mắt vẫn nhìn mà không thấy bờ, tai vẫn thính mà ko muốn nghe thấy tiếng gọi của bờ. Rút cục, họ quay đầu vào chốn…lao tù

Đó là cái giá đắt cho cái tâm…gian giữa biển Mê.

Tham khảo:

http://www.tienphong.vn/van-nghe/590083/su-that-ve-vu-pha-chua-tram-gian-tpp.html

http://baotintuc.vn/129n20120830190240459t0/phuc-dung-chua-tram-gian-bat-nuoc-da-do-xuong-dat.htm

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/86953/vu-trung-tu-chua-tram-gian–loi-vo-thuc-.html

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/tuanvietnam/86880/lam-lai-thoi-chu–co-gi-dau-.html

http://vef.vn/2012-08-22-nhung-doanh-nhan-viet-nga-ngua-nam-nham-thin

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/tuanvietnam/86027/dai-gia-sau-chan-song-sat.html

http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2012/08/dieu-tra-xu-ly-nghiem-toi-pham-thau-tom-ngan-hang/

Bản tác giả gửi cho VHNA

 

Nhà văn Nguyên Ngọc: Cần phản tư về nguyên nhân gốc của sự suy thoái văn hóa và giáo dục – VHNA

4 Th9

Nhà văn Nguyên Ngọc: Cần phản tư về nguyên nhân gốc của sự suy thoái văn hóa và giáo dục

Nguyên Ngọc – Nguyễn Thị Từ Huy

VHNA : Văn hoá và giáo dục  gắn liền với cuộc sống và số phận của mỗi người dân, mỗi gia đình và cả cộng đồng quốc gia – dân tộc. Rõ ràng là văn hoá và giáo dục của nước ta trong nhiều thập kỷ qua có nhiều biến động và sa sút, xuống cấp. Cả xã hội đã và đang bàn về vấn đề này và cho đến nay vẫn đang ở trong vòng quanh co, chưa có một đường hướng rõ ràng, cụ thể để đưa văn hoá và giáo dục nước nhà thoát ra được cuộc khủng hoảng với những hy vọng có cơ sở. VHNA giới thiệu cuộc trao đổi của nhà văn Nguyên Ngọc với TS Nguyễn Thị Từ Huy với hy vọng góp một tiếng nói đáng tham khảo với bạn đọc.

Nguyễn Thị Từ Huy:  Thưa nhà văn Nguyên Ngọc, từ nhiều năm nay, sự xuống cấp của văn hóa và giáo dục đã trở thành một sự thật hiển nhiên với quá nhiều bằng chứng được nêu công khai trên báo chí, và mỗi một cá nhân hay mỗi một gia đình đều trải nghiệm nó trong đời sống hàng ngày. Thực ra văn hóa và giáo dục liên quan rất chặt chẽ với nhau. Là một người làm việc trong cả hai lĩnh vực, và đặc biệt quan tâm tới cả hai lĩnh vực (nói điều này có vẻ thừa nhưng thật ra lại không thừa, vì thực tế là hiện nay ở ta nhiều người làm việc trong lĩnh vực giáo dục mà không quan tâm đến giáo dục, làm việc trong lĩnh vực văn hóa mà không quan tâm đến văn hóa), nhà văn có thể nói rõ hơn về việc sự xuống cấp của cái này kéo theo sự xuống cấp của cái kia như thế nào ? Đâu là căn nguyên sâu xa của tình trạng suy thoái của văn hóa và giáo dục hiện nay?

Nguyên Ngọc:  Trước hết xin nói về quan hệ giữa văn hóa và giáo dục. Có thể nhận thấy điều này: ở nhiều nước và là những nước tiên tiến, bộ trưởng giáo dục hầu như bao giờ cũng là nhà văn hóa lớn. Hơn thế nữa, khi nảy sinh những vấn đề quan trọng về giáo dục, vị bộ trưởng ấy, hoặc chính thủ tướng chính phủ, thường mời một hay một số nhà văn hóa lớn, có tầm bao quát sâu rộng về xã hội, thậm chí là nhà triết học xã hội hàng đầu, làm cố vấn, nghiên cứu, thiết kế, đề xuất những dự án căn bản về cải cách giáo dục. Và nhiều nhà văn hóa lớn thường cũng là nhà giáo dục lớn. Trường hợp Edgar Morin ở Pháp là như vậy. Edgar Morin cố gắng nhận diện xã hội trước những chuyển biến có tính cách mạng của thời đại tác động dữ dội đến tư duy và cuộc sống của con người, để suy nghĩ, bàn luận và đưa ra những kiến nghị cơ bản đối với giáo dục.

Như vậy, nói theo cách nào đó, những vấn đề của văn hóa và của giáo dục là một. Đó là những vấn đề con người của một xã hội, với tất cả những điều kiện để lại từ quá khứ, những hoàn cảnh hiện tại, và những thách thức sẽ đến, phải đối diện để tồn tại và phát triển. Vấn đề lớn nhất của giáo dục bao giờ cũng là vấn đề văn hóa (của xã hội); và để giải quyết văn hóa trong một xã hội, giáo dục phải lãnh vai trò quan trọng nhất.

Ở ta hiện nay nói rằng văn hóa và giáo dục xuống cấp, cái này kéo theo cái kia, trong cả xã hội xuống cấp, thì là cách nói chẳng có gì mới. Tôi nghĩ cần chú ý và nói rõ hơn điều này: đà lao xuống dốc đang tăng tốc đáng sợ và khủng hoảng đã đến báo động đỏ, cảm giác chung là đụng đến đâu cũng chạm phải hỗn loạn, mục ruỗng, từ cái cơ bản cho đến cái chi tiết, cụ thể. Tất nhiên là phải tìm nguyên nhân, nhưng trong một tình hình cực đoan đến vậy thì phải tìm nguyên nhân rất xa, phải trở lại xa. Tôi thường cố suy nghĩ về điều này và bắt gặp một lý giải có thể rất gần gũi với ta. Đấy là những ý kiến của Maxime Gorki năm 1918, nghĩa là ngay giữa những ngày sôi nổi của cách mạng tháng Mười Nga. Tỉnh táo lạ thường ngay trong không khí hứng khởi tột cùng ấy, với tư cách của một nhà văn hóa lớn, cực kỳ dũng cảm và đầy trách nhiệm ông viết : « … Cách mạng đã đánh đổ nền quân chủ, điều đó đúng! Nhưng điều đó có lẽ cũng có nghĩa rằng cuộc cách mạng đã mang chứng bệnh ngoài da vào bên trong bên trong nội tạng. Người ta không được phép tin rằng cách mạng đã chữa trị và làm phong phú cho nước Nga về mặt tinh thần … ». Sau 1975, chúng ta đã không đủ tỉnh táo và cả dũng cảm để nhận ra và nói rõ rằng cách mạng và chiến tranh giải phóng anh hùng 30 năm đã giành lại được độc lập và thống nhất cho đất nước, nhưng những căn bệnh chí tử của xã hội đã khiến dân tộc phải đối mặt với những nan đề văn hóa và xã hội mà một trăm năm trước các nhà duy tân sáng suốt nhất thời ấy đã nhận ra và cố tìm cách giải quyết. Những nan đề lớn và lâu dài, cơ bản đó một trăm năm nay vẫn còn nguyên đấy. Còn nguy hơn, nó lặn vào trong nội tạng. Chúng ta đã không đủ tỉnh táo và dũng cảm để như Gorki biết và nói rõ rằng cách mạng và chiến tranh rất vĩ đại nhưng không chữa trị được cho đất nước và xã hội về mặt tinh thần.

Hơn thế nữa, những phương tiện đã buộc phải mượn để chiến thắng với bất cứ giá nào trong cách mạng và chiến tranh, éo le vậy, vừa cần thiết cấp thời lại vừa có « phản ứng phụ »  không tốt đối với xã hội và con người. Nghĩa là nội tạng của xã hội vừa còn nguyên bệnh mãn tính cũ, lại vừa nhiễm thêm bệnh mới, như ta biết có chỗ đến tận những tế bào cơ bản nhất của cơ thể xã hội. Nếu không thì làm sao giải thích được sự sa sút cứ như « đột ngột », lạ lùng, lại ngay sau chiến thắng huy hoàng?

Ai cũng biết lịch sử không có « nếu ». Lịch sử thì đã là lịch sử. Nhưng nhận ra những gì lịch sử đã tạo dựng cho hôm nay và những gì lịch sử để lại nợ nần hôm nay phải biết và phải trả, bao giờ cũng là cần.

Chẳng nên trách ai. Trách chăng là ta đã không đủ hiền minh để tỉnh táo sau 1975.  Vậy thì bây giờ cần tỉnh táo. Và dũng cảm nhìn vào sự thật thẳng thắn và sòng phẳng. Hầu như đó là con đường sống duy nhất.

 NTTH : Tuy nhiên, dường như có sự khác biệt rất lớn trong đánh giá về thực trạng của giáo dục và văn hóa. Theo ông những bộ phận nào trong xã hội cảm thấy lo lắng và hiểu rõ các bất cập của hai lĩnh vực này, những bộ phận nào của xã hội chúng ta cảm thấy hài lòng, thậm chí còn cố gắng duy trì tình trạng hiện nay. Và vì sao ?

 Nguyên Ngọc:  Thực ra ngay trong mỗi bộ phận trên – nếu ta cứ cho là có hai bộ phận như thế – cũng có những khác biệt. Thấy suy thoái và lo lắng về suy thoái thì nhiều, song nhận thức về tính chất của suy thoái thì khá khác nhau. Phần đông nhìn ở những nguyên nhân gần, ở chủ trương, chính sách này nọ, hoặc ở tính khí, phẩm chất của cá nhân này cá nhân kia … Và khi thấy thay đổi những cái đó rồi hóa ra cũng lại y như cũ thì hoang mang, chán nản. Một bộ phận nhỏ nhìn xa hơn, nhưng do những e dè kiêng kị đã thành nếp cũng không dám truy tìm cho đến cùng. Đấy là nói về phía nhân dân rộng rãi, không bị chi phối nhiều bởi những lợi ích do chính sự suy thoái kia đem lại.

Đối lại ở phía bên kia là những người hài lòng với tình trạng hiện nay, trong đó có số do mù quáng, chai lì vì quán tính giáo điều đã quá lâu, và do bị bưng bít có chủ ý cũng có.

Cuối cùng là những người thật sự ra sức duy trì tình trạng này, dùng toàn bộ sức mạnh để bảo vệ nó. Đơn giản chỉ vì lợi ích ích kỷ bất chấp tất cả của họ. Bao giờ cũng vậy, số này không nhiều, nhưng là mối nguy chính, trước mắt và lâu dài.

NTTH :  Nhiều vấn đề cốt lõi của văn hóa giáo dục đã được thảo luận từ lâu, nhiều kiến nghị đề xuất đã được đưa ra từ lâu. Nhiều đề xuất dựa trên các nghiên cứu cẩn thận, chẳng hạn như các đề xuất của nhóm các học giả nước ngoài Ben Wilkinson (Trường Kennedy, đại học Harvard) và Laura Chirot (trường New School). Tuy nhiên, tình hình chung là các kiến nghị đó, các đề xuất đó đều bị rơi vào im lặng và quên lãng. Và theo thời gian thì mọi việc càng ngày càng tồi tệ hơn. Đã đến lúc chúng ta cần phải phân định một cách rạch ròi trách nhiệm mà mỗi người, mỗi bộ phận chức năng phải đảm nhận. Ở đây ta chỉ nói đến hai bộ phận sau : bộ phận quản lý (với các cấp khác nhau), bộ phận thực hiện (giảng viên giáo viên trong lĩnh vực giáo dục, những người làm công việc phổ biến, truyền bá trong lĩnh vực văn hóa). Theo ông, các bộ phận này đã đóng vai trò như thế nào trong quá trình suy thoái của văn hóa và giáo dục ?

 Nguyên Ngọc:  Đã có những kiến nghị sâu sắc, khá toàn diện, tâm huyết, không chỉ của các chuyên gia và tổ chức nước ngoài, mà ngay của các trí thức và tổ chức trong nước. Nói chung đến nay tất cả đều bị bỏ qua, không chỉ không hề có phản hồi, mà thậm chí không được ngó qua, đếm xỉa đến. Có một sự tắc trách, vô cảm đến kỳ lạ ở những người và những bộ phận có trách nhiệm. Song mặt khác, theo tôi có thể do nhiều nguyên nhân khác nhau, các kiến nghị ấy đều dừng lại ở mấp mé của nguyên nhân gốc, dù nếu với thiện chí và chăm chú đôi chút người đọc cũng có thể nhận ra những ý tứ không quá che kín. Tôi nghĩ đã đến lúc sòng phẳng nói ra một lần cho rõ, bởi chắc chắn nếu không nhìn thẳng đến tận đấy thì rồi sẽ cứ lẩn quẩn mãi trong bế tắc lùng nhùng, không sao gỡ ra được, như lâu nay đã là thế.

Tôi không chia những người phải chịu trách nhiệm thành bộ phận quản lý và bộ phận thực hiện. Tôi nghĩ theo cách khác: Cần có một sự phản tư cơ bản của toàn xã hội về nguyên nhân gốc của suy thoái, tất nhiên trước hết là ở những bộ phận có trách nhiệm và có quyền ở tầm vĩ mô, song rồi sau đó cũng phải thành nhận thức chung của mọi người. Một sự nhìn nhận lại thẳng thắn và bình tỉnh.Nhân đây tôi cũng muốn nói rõ thêm điều cần thiết này. Khi ta nói thẳng chẳng hạn về sự sa sút tệ hại của giáo dục thì không nên nghĩ đó là đánh giá chung về phẩm cách của tất cả những người thầy giáo chúng ta. Thậm chí ngược lại, có thể nói trong tình trạng chung hiện nay, còn giữ được giáo dục chưa đổ nát hoàn toàn là công của những giáo viên và cán bộ giáo dục vô danh tâm huyết, nhất là ở cơ sở. Tuy nhiên lại cũng phải nói rằng thật khó cho họ giữ mình trọn vẹn dưới áp lực của một nền giáo dục dang suy thoái có tính chất hệ thống như vậy. Gần đây, trong một ngữ cảnh khác có người đã dùng đến cách nói « tội làm hỏng dân ». Ai làm hỏng ? Đương nhiên là cái hệ thống kia.

 NTTH :  Nếu không có sự cải thiện, nếu chúng ta tiếp tục tuột dốc như hiện nay thì sẽ có những nguy cơ nào cho tương lai chung của chúng ta.

 Nguyên Ngọc :  Nguy cơ đã nhãn tiền: sẽ mãi mãi là một đất nước lạc hậu lân đận ở hàng cuối nhục nhã ngay cả đối với trong khu vực, và do đó cả an nguy của quốc gia cũng bị thách thức.

 NTTH :  Cuối cùng, để có thể cải thiện tình trạng văn hóa và giáo dục hiện nay, những người quản lý văn hóa và quản lý giáo dục cần có những năng lực nào, những phẩm chất nào ?

 Nguyên Ngọc :  Đương nhiên có rất nhiều chuyện cụ thể phải giải quyết về văn hóa và giáo dục. Nhưng tất cả đều chỉ có thể giải quyết đến nơi đến chốn trong một tổng thể mới trên cơ sở phản tư sâu sắc về nguyên nhân gốc của suy thoái. Nếu không thì cố gắng đến mấy cũng sẽ chỉ là vá víu lặt vặt, có khi càng làm rối và nặng thêm tình hình.

Vì vậy tôi cho rằng năng lực và phẩm chất quan trọng nhất của người làm văn hóa và giáo dục hiện nay trước hết là năng lực truy tìm đến nơi đến chốn nguyên nhân gốc của khủng hoảng, và ý chí thay đổi trên nhận thức sâu sắc đạt được ấy.

Cũng tất nhiên trước hết là ở người chịu trách nhiệm và có quyền lực cao nhất.

Không có được điều ấy, thì sẽ là vô vọng.

Hội An, ngày 20/8/2012

Về thực trạng suy thoái đạo đức trong văn học – NNVN

4 Th9

Về thực trạng suy thoái đạo đức trong văn học

Văn Chinh   
 
Hiện nay, suy thoái đạo đức diễn ra nhanh và ngày càng bộc lộ những gia tốc chóng mặt. Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm diễn tả điều này bằng một khổ thơ khả dĩ nói hộ nhiều điều hơn cái vết thương không thuốc gì cầm máu nổi trong lòng chúng ta:

Hung bạo trên mạng trên sàn diễn, trong lớp học

Hung bạo giữa bàn nhậu, cửa sau công sở, hung bạo đường phố

Tôi thương xót những nhà khoa học không đủ sức chống lại ngọn roi hung bạo…

Đó là những nguyên nhân của suy thoái đạo đức xã hội, nó diễn ra theo quy luật và ngược chiều với hướng đến của nền văn học hiện thực xã hội chủ nghĩa; biến văn học thành tấm bình phong che chắn mọi diễn biến suy thoái, tự mình làm mình hóa ra đạo đức giả một cách bất tự giác.

Văn học ở Việt Nam được coi là bộ phận cơ hữu của Lễ trị, trong một thực tại suy thoái đạo đức nó không những không thể ngăn cản, mà ở chỗ này chỗ kia, nó lại trở thành một tấm bình phong cho sự suy thoái. Nó tạo ra hình ảnh xã hội đang rất tích cực chống tham nhũng, chống suy thoái đạo đức, chống triệt để và toàn tuyến (rõ thấy nhất là báo chí và văn học) nhưng càng “rầm rộ” thì các vụ án, số tiền tham nhũng mức độ của xấu ác lại càng kinh khủng hơn.

Khoảng dăm năm qua, chúng ta triển khai sâu rộng phong trào “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, với nhiều tác phẩm lấy báo chí và văn học nhân danh đạo đức của Bác để phê phán những suy thoái chính trị, đạo đức của cán bộ đảng viên phải nói là rất cảm động và sâu sắc. Nhưng hiệu quả thật khiêm tốn, hiện chưa có công trình khoa học nào cho kết luận cụ thể là hiệu quả đến đâu nhưng cảm giác là không được bao lăm.

Vậy liệu có thể chống được/ngăn chặn được suy thoái đạo đức xã hội hay chăng?

Tôi nghĩ là chống được nếu chúng ta đổi mới tư duy hai điều.


Nhà văn Văn Chinh

Một là thay Lễ trị bằng Pháp trị áp dụng không chừa một ai, một vùng cấm kỵ nào. Tôi nhấn mạnh thế là bởi vì mấy chục năm qua chúng ta không ngớt nói “sống và làm việc theo pháp luật” nhưng thực tế là rất nhiều cấp chức ở trên pháp luật. Một chức cấp quản lý một đơn vị, đơn vị ấy tham nhũng làm thất thoát tiền tỷ, thủ trưởng đơn vị ấy đi tù nhưng cấp chức ấy vẫn hồn nhiên tại vị. Như thế, về mặt pháp luật, cấp chức ấy không hề có cảm giác trách nhiệm chính trị, tức là ở trên pháp luật và về đạo đức cũng không hề cảm thấy mình có lỗi với nhân dân.

Hai là phải nghiền ngẫm thấu đáo nền tảng triết học của đạo đức, của dân tộc và của tinh hoa thế giới. Văn hóa Việt nằm trong thực thể văn hóa phương Đông với đạo đức Khổng – Mạnh và Phật giáo là hai dòng tương tác với bản sắc Việt tình làng nghĩa xóm.

 Bà nội tôi dạy cháu: Quỷ thần không ở đâu xa, chúng ở hai vai, sẽ chứng kiến mọi việc xấu cũng như việc tốt của con người để bẩm báo với Diêm vương và Ngọc Hoàng thượng đế. Và dạy con dâu: Nói khẽ thôi, lúc mẹ chết một mình con không chôn nổi mẹ đâu. Lại dạy, cành cây làm vướng ta, hãy đẩy nó cao lên mà chui qua, chớ bẻ gẫy nó, vừa bị chủ cây mắng chửi có khi còn bị đòn vừa có tội sát sinh, vì cây cỏ kiến sâu đều là sinh linh. Có thể nói, tổ tiên chúng ta đã vận dụng thế quyền và thần quyền nhuần nhuyễn để ràng buộc con cháu trong vòng đạo đức.

Vladimir Soloviev, nhà triết học thiên tài Nga (1853 – 1900) có một chuyên luận rất hay về đạo đức. Ông đã đặt đạo đức trong tương quan với pháp quyền, trong tổ chức xã hội chỉnh thể; ông chỉ ra tính hư tưởng của Khổng – Mạnh và cả tôn giáo suy thoái, đặt đạo đức nguyên khởi với lịch sử phát triển cá nhân và tính thống nhất của các cơ sở đạo đức …Hiếm có một nhà triết học có văn phong sáng rõ như Soloviev sở hữu. Ông nói: Có ba chân kiềng của đạo đức cá nhân – xã hội:

Tính biết xấu hổ. Người ta, do có tính biết xấu hổ nên nó không làm việc ác.

Tính khắc kỷ, hiếu thiện. Một người lương thiện và khắc kỷ năm nay 65 tuổi, sống chừng mươi mười lăm năm nữa, mỗi năm ăn hết 50 triệu; như vậy, nếu có 1 triệu đô la, ông ta sẽ mang 300.000 làm từ thiện, 300.000 cho con cháu còn lại mới dành cho mình. Những người đã có hàng chục triệu đô la, mà lại còn cứ vơ vét nữa, người ấy cũng không có đạo đức. Ấy là chưa kể, ông ta đang âm mưu tích lũy để dùng tiền mà thao túng trật tự xã hội theo ý mình – một trật tự có quyền vơ vét và làm điều ác nhưng không bị trừng trị.

Tôn thờ một tôn giáo. Tôi cần nói rõ điều này, tôi chống mê tín dị đoan. Với truyền thống gia đình ông nội theo đạo Nho, ông ngoại xướng xuất và quyên góp xây chùa làng; ở trong tôi có tất cả mọi ưu điểm và khuyết tật của hai tôn giáo ấy; những khuyết nhược được văn hóa thuần Việt níu giữ giúp tôi ghét cả mê tín dị đoan lẫn đạo đức giả.

Tôi cũng không sợ bị buộc tội quảng bá dị đoan bởi chính Karl Marx trong cuốn “Phê phán triết học pháp quyền của Hêghen” đã nói: “Tôn giáo là tiếng thở dài của chúng sinh bị áp bức. Là trái tim của thế giới không có trái tim, là tinh thần của những trật tự không có tinh thần. Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân”.

 

Vladimir Soloviev coi ba cơ sở của đạo đức là quan hệ thống nhất, hữu cơ; là cái kiềng giữ cho đạo đức xã hội ở cả thể chế chính trị dân chủ tư sản hay dân chủ XHCN. Tôi chống cái ác, ngợi ca sự tử tế trên cái kiềng của Vladimir Soloviev, viết không mệt mỏi bởi thi thoảng lại được nghỉ ngơi dưới bóng mát có tên là Tình Yêu nơi con người vĩ đại này.

 

Những người chuyển dịch Marx không hiểu do vô tình hay cố ý, đã chỉ dẫn câu cuối cùng và biến tư tưởng hợp tác với thần quyền của ông thành thuần túy coi tôn giáo là nguy hiểm cần dẹp bỏ? Tôi chợt nhớ câu nói vui của Bác Hồ (đại ý): Trung ương bảo các chú tiết kiệm, nhưng văn bản về đến địa phương, nó lại thành tiết canh và mạn phép đặt lời Bác làm lời bình luận về sự chuyển dẫn này.

Vả lại, khi bàn về tôn giáo, Soloviev có nhắc đến tư tưởng của Khổng Tử. Khổng Tử, khi học trò hỏi về “sự sống” sau khi chết, ông đã gạt đi: “Chuyện người còn bàn chưa thấu đáo, thì bàn chi chuyện ma quỷ”. Khi học trò gặng hỏi là chết thì còn hay hết, ông nói: Bảo còn thì không có chứng cứ. Nhưng nếu bảo hết thì vừa không có chứng cứ lại vừa ác, có khi con cái còn bỏ mặc bố mẹ già.

Nhà thần học Nguyễn Khắc Dương, em ruột bác sỹ Nguyễn Khắc Viện khi tặng tôi cuốn Tân ước, kèm theo lời đề tặng, như sau: Nếu lương tri bạn nghĩ rằng: Thiên Chúa không hiện hữu, thì bạn phải nói rằng Thiên Chúa không hiện hữu, thế mới đẹp lòng Thiên Chúa. Còn Đức Phật thì bảo học trò rằng các ngươi đừng có thiêng hóa lời ta, hãy đập nó như thợ kim hoàn đập quặng, nấu chảy xem nó là vàng hay là đất thó. Vâng, với tôi, Đức Phật tổ là nhà vô thần vĩ đại, cũng vĩ đại như tôn giáo của Ngài.

Việt Nam, Australia đồng ý tổ chức hội nghị quốc phòng hàng năm – VOA

4 Th9

Việt Nam, Australia đồng ý tổ chức hội nghị quốc phòng hàng năm

 

Bộ trưởng Quốc phòng Australia Stephen Smith

 Tin liên hệ
 Bộ trưởng Quốc phòng Australia Stephen Smith hôm thứ hai cho báo chí ở thành phố Perth biết rằng chuyến thăm Việt Nam hồi tuần trước của ông “rất thành công” và đã tăng cường mối quan hệ của Australia với Hà Nội trong lúc Việt Nam xuất hiện như một nước lãnh đạo bên trong Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á, tức ASEAN.

Ông Smith cho biết thêm rằng đôi bên đồng ý tổ chức các cuộc hộïi nghị bộ trưởng quốc phòng hàng năm, và ông đã mời Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam Phùng Qaung Thanh đến thăm Australia vào năm tới nhân dịp kỷ niệm 40 năm hai nước thiết lập quan hệ ngoại giao.

Trong cuộc thảo luận tại Hà Nội cuối tháng 8 vừa qua, người đứng đầu bộ quốc phòng Australia nhấn mạnh rằng những vụ tranh chấp chủ quyền biển đảo ở Biển Đông cần phải được giải quyết một cách hòa bình dựa trên luật pháp quốc tế và Công ước Liên hiệp quốc về Luật Biển năm 1982.

Nguồn: AAP, VOV

%d bloggers like this: